Chương 4: Rõ ràng người dính tin đồn với cậu là…

Chương 4 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

cắS tặm Pơưhng íhC óhk ioc nhìn nưgời đứng trên cụb gảing kia.

Nưgời chơi ở hiện tờưrng cũng nín ởht teho, mảc thấy nưgời tưrớc tặm yàn đúng àl áuq páhch lối.

Ngay ừt ihk bước oàv óhp bản, iọm nưgời tờưhng úhc ý nếđ tộm iàv nưgời cặđ biệt tớưrc. íV ụd ưhn tihếu ữn cúl oàn cũng ehc ,ô hoặc nưgời óc ẻv nogài tấr pẹđ ưhn Đờưng Nạhc, hoặc nưgời mang nếđ mảc giác tấr mạnh ưhn ốC Dung Tờhi.

nắH óc ẻv áhk mnạh, nưhng tưrớc ihk oàv óhp nảb nọb ọh iạl chưa từng nghe auq iác nêt ốC Dung Thời yàn ở tấb ức uhk cựv nào, ohc nên hoàn toàn kôhng .õr

ờiG nòc chưa biết điều kiện ửt vong àl ìg iạl mád nagng nihên iỏh CPN uâc iỏh rêing ưt ưhn thế.

yâĐ àl muốn màl ?ìg Nagng nihên màl aib sống ?à

Tôrng nắh uâđ óc ẻv ìg àl nưgời ễd ịb úl oãn iởb cắs pẹđ đâu?

【ưgNời chơi yàn ịb oas vyậ?? oaS iạl trêu ợv gnô tưrớc tặm iọm n!iờưg?】

【Đây àl đang ghẹo nưgời at phải knôhg? yâĐ àl đang ghẹo nưgời at phải kgnôh!! ốC Dung Thời ểđ mạng liạ!】

ốC【 Dung Tờhi? Chưa từng nghe thấy nêt này, àl nưgời iớm 】?à

ahN Thấu cũng ịb tấb ờgn tưrớc uâc iỏh này, nogài kinh ngạc ar nòc óc óhk hểiu, iạl thêm nihệm ụv mèk theo aữn nên nhất thời ngây nờưgi.

0 điểm tihện mảc àm iỏh uâc ỳk quặc vậy?

Đúng àl cẳhng hiểu ar sao.

mảC giác óhk chịu ìv ịb ia óđ pób cánh yat màl uậc hoàn hồn, ahN Thấu nốv ãđ iơh bực, thấy Pơưhng íhC chọc mình ìht pậl cứt ỏt ar ữd dằn: “Anh màl ìg đyấ?”

Pơưhng íhC cứt áuq àm cờưi: “Vừa iồr uậc đang nghĩ ?ìg Cẳhng ẽl gnư nắh ttậh?”

õR“ ràng nưgời dính nit nồđ iớv uậc àl tiô…”

tặM ahN Thấu ỏđ lên, buồn cựb pá oảđ ợs iãh torng lnòg, aưđ yat nêl tịb mệing hắn: “Anh mâc mệing đi!”

iờL nắh ión nòc óhk hiểu nơh ảc ốC Dung Tờhi.

yâĐ tốr cuộc àl iác ìg iớv iác ,ìg torng uầđ Boss óhp nảb yàn toàn nghĩ ìg vậy?

cắS tặm tiểu ỹm nhân ỏđ bừng ìv tức, kaohnh yat kôhng muốn ảrt lời, nưhng liếc auq tahnh nihệm ụv aủc mnìh, iác nihệm ụv 2 aik cẳhng nữhng dùng kiểu ữhc ot đùng àm nòc ni mậđ aữn màl uậc kôhng muốn úhc ý iớt ón cũng khó.

“iLên quan ìg iớt ahn?”

Gọing ión ôv cùng miễn cnỡưg, aừv hung aừv .ữd

ahN Thấu biết mình kôhng tôhng minh mắl nên kôhng muốn dính dáng nếđ yấm loại nưgời óc cụm đích kôhng õr ràng àm aừv nhìn ãđ thấy khôn khéo này, ểk ảc ihk óc nihệm ụv ràng bộuc.

ốC Dung Thời nhìn chằm chằm uậc kôhng ión ìg ưhn đang yus nhgĩ: “Vậy iôt ión xong riồ.”

nắH cũng kôhng yâd dưa, ưhn ểht uâc iỏh yàn ỉhc àl nhất thời nghĩ .ar

ốC Dung Thời iđ nêl cũng ỉhc giới tihệu tên, nơh aữn nòc aưđ ar uâc iỏh mang ý trêu gẹho, ngắn nọg nếđ cứm ôc giáo nòc chưa pịk phản ứng.

“ôhKng muốn giới tihệu ìg aữn ”?à

ốC Dung Tờhi: “gnôhK.”

“Vậy me iđ xốung đi.” ôC giáo tậg đầu, ỉhc định tộm ỗhc ohc ốC Dung Tờhi.

Cẳhng biết ốc ý yah ôv tình àm ỗhc ngồi aủc nắh iạl cách ahN Thấu kôhng .ax

nòC ôc iág nêt Aivnle aik ùd ở torng pòhng cũng kôhng ỏb ô xnốug, tộm nưgời tấr ỳk ,ạl nưhng gọing iạl tấr mê tại, nòc nhìn auq ahN Thấu yấm lần.

uaS ihk phần giới tihệu nảb thân tếk túhc, côuhng oàv cọh aừv cúl vang lên.

Tếing côuhng chói iat nồd pậd cùng tếing tốrng kihến nưgời at ợs iãh oék iàd suốt iah púht, vang vọng khắp nâs tnờưrg.

Nữhng iơn đang mầ ĩ tộđ nihên nêy tnĩh.

ỉhC chốc tál sau, tộm nhóm nưgời cặm đồng phục uàm tắrng gốing tệh nhau xuất hiện trên hành lnag, động cát cứng nhắc chậm cạhp, trên yat iỗm nưgời mầc tộm iác tưhớc yạd cọh tấr dài.

ôC giáo iớm yãn nòc đang mỉm cười uịd dnàg, ẻv tặm cúl yàn ãđ ởrt nên ôv cảm. Ả đứng trên cụb gảing nịhgch noc oad iồr nâng nêl ạh xốung ưhn đang ổm ẻx iác .ìg

Tưrớc uas iốđ pậl áuq õr rệt, pòhng cọh cũng kôhng hiểu oas lạnh nẳh xnốug.

óC nưgời chơi ngồi cạnh aửc ,ổs nhìn thấy nữhng nưgời aik bước oàv tộm pớl học, cúl iđ ar nòc xách tộm iác iút nhựa uàm đen.

Chất lỏng kôhng õr dính nogài túi, ỏhn xốung tàhnh tộm tệv ỏđ tươi theo đờưng máđ nưgời aik .iđ

cúL nọb ọh iđ nếđ aửc pớl ,01 cihếc iút nhựa cuối cùng kôhng chịu iổn cứs nặng aủc ồđ tậv nêb tnorg, iơr vơưng iãv xốung đất.

Trên tặm tấđ õr ràng àl chân àv yat ịb ẻx ar aủc ia ,óđ nòc óc iộn tạng trộn nẫl iớv uám ảl ảt yầđ đất.

tộM ứht hình uầc năl cộl cộc nếđ dưới aửc ,ổs nưgời chơi ôv thức muốn nhìn õr mex óđ àl ,ìg iạl iốđ diện iớv iác uầđ mang ẻv tặm pắs tứn tạoc.

ủhC nhân aủc ón õr ràng tưrớc ihk chết ịb ứht ìg óđ kôhng phải nưgời art tấn, ẻv tặm tưrớc ihk chết aừv ữd nợt aừv kinh knủhg.

írT ớhn aủc nưgời chơi yàn tấr tốt nên ớhn õr yâđ àl nưgời ủhc động chào mình cúl iớm bước oàv óhp bản! yậV àm aừv iớm oàv pớl ãđ ịb pahnh tâhy.

àM yâb ờig nưgời mầc ứht aik iạl đang đứng tưrớc aửc pớl aủc nọb ,ọh tệh ưhn thần chết mầc lưỡi hái.

mảC giác nớ lạnh uas sống lưng nòc dâng lên, y ãđ thấy ôc giáo đứng trên cụb gảing ởn ụn cờưi.

Tếing cười kằhng khặc iơh trầm cụđ vang lên:

“ưrTớc ihk tắb uầđ buổi cọh môh nay, cúhng at ẽs kiểm art iàb ũc ngày môh auq ểđ củng ốc kiến tcứh.”

Ả yấl danh sách :ar “iĐểm danh ngẫu nêihn, cọh sinh được iọg nêl phải nihgêm cút ảrt liờ!”

ôC giáo ỏt ý tấr công bnằg, ốc ý ión thêm tộm câu: “Tất ảc iọm nưgời uềđ phải ảrt iờl ”~

Ý aủc ả tấr õr rnàg, óđ àl tính ảc nhóm cọh sinh cyuhển tờưrng yàn vào.

yâĐ àl tộm náv ờc sinh ửt ỉhc nhằm oàv nưgời cơhi.

Củng ốc kiến ​ht​​​ức aủc ngày môh qau!?

uầĐ có nưgời chơi tốrng rnỗg, kinh iãh nhìn chằm chằm oàv ôc giáo trên cụb gnảig.

nọB ọh iớm nếđ môh nay, ngay ảc sách nòc chưa óc ìht màl oas biết “iKến thức ngày môh qau?”

ahN Thấu ịb tốs nếđ ơm ơm màng mnàg, aừv căng tẳhng aừv chột .ạd

uậC nhìn auq nàb aủc “Nha Tuấh”, tấr sạch ,ẽs sạch nếđ cứm tộm qyuển sách cũng kôhng ,óc cực ỳk ùhp pợh iớv tihết pậl cọh tốd lười cọh aủc nhân vật.

Điều yàn màl uậc ol lắng kôhng biết yấl tôhng nit ở đâu.

ẽS【 kôhng iọg nếđ ngài đ0】.uâ01 n【:ióCô at ỉhc nhằm oàv nưgời ciơh.】

“Vậy yâb giờ, tắb uầđ điểm dhna-“

noC nưgơi aủc ôc giáo cứng ngắc cyuhển đnộg, nhìn máđ cọh sinh torng pớl tộm lợưt, uas óđ iớm iúc uầđ nhìn danh sách trên tay.

cáC nưgời chơi mâc ưhn hến, ớhn iạl mảc giác ờhc điểm danh ihk nòc iđ cọh ngày aưx nưhng mảc cúx nầl yàn nòc kinh kủhng nơh nềihu.

iA cũng kôhng biết tiếp theo ẽs yảx ar cyuhện .ìg

Đồng ồh treo cíhnh giữa torng pnòhg, tếing “ạcch ccạh” vang nêl cực ỳk õr ràng torng năc pòhng nêy tĩnh này, từng giây từng phút trôi auq uềđ àl ựs nằd tặv ihk chưa óc tếk quả.

Ngón yat tắrng bệch aủc ôc giáo lượt trên ờt giấy iồr dừng iạl ở tộm chỗ, uas óđ ả chậm iãr nẩgng uầđ lên.

Gọing ión mê iá nưhng iạl kihến nưgời at rùng mnìh: “àoHng Knếi.”

Hàong Kiến cíhnh àl nưgời chơi ngồi nêb aửc ổs nhìn thấy toàn ộb áuq tnìrh, cúl yàn ịb iọg nêt iớm hảong tốh quay đầu, pậl cứt tắb pặg noc tắm iồl ar aủc ôc gáio.

ôC giáo nếhch môi, bỗng nihên mỉm cờưi: “Vào cọh kôhng pật turng kôhng phải àl thói quen tốt uâđ ahn ”~

tặM iũm Hàong Kiến tắrng bcệh, nur yẩr đứng lên, ôv thức nix lỗi: “Xin iỗl cô.”

cúL yàn ôc giáo iớm iàh lòng tậg đầu, ả ởm tpp ,ar phía trên óc nốb páđ ná aựl cọhn.

Ở“ nihệt ộđ pnòhg, torng tộm dung dịch kôhng uàm óc p1=h3, nhóm các noi óc ểht cùng nồt iạt là?”

Hàong Kiến nhìn chằm chằm oàv nốb nhóm noi trên ppt, uầđ có hoàn toàn ờđ đẫn.

Y tốt nihgệp pấc 3 01 măn rồi, nơh aữn iồh óđ y nòc cọh khối ãx hội, màl oas màl được iàb pật khối ựt nêihn!

Y liếc thấy tộm đống chất lỏng uàm ỏđ pấl ník ehk aửc đang đóng cặht, mảc cúx hảong ợs nẫl căng tẳhng pậl cứt oab trùm yấl ơc ểht kihến y ngạt thở. Từng ết oàb uềđ đang uêk oàg iớv Hàong Kếin:

– uaM trốn !iđ

Nưhng cúl này, chân yat y tệh ưhn nhũn ,ar ngay ảc đứng tẳhng cũng phải dùng tếh cứs iớm được ứhc đừng ión ìg nếđ ửc đnộg!

Y cứng ờđ iạt chỗ, hoàn toàn kôhng ởht nổi, cũng kôhng biết ẻv tặm aủc nảb thân ởrt nên ữd nợt ếht nào.

Nữhng nưgời chơi khác kôhng mád ởht mnạh, cùng cúl ,óđ lợưng oãb bình luận torng pòhng lertseviam aủc nọb ọh đang tăng vọt.

【áĐnh cược ?iđ yấM cáb nghĩ môh yan ẽs óc oab nihêu nưgời ctếh?】

“Bạn Hàong Kiến kôhng biết soa?” Gọing ôc giáo yầđ ẻv tiếc nốui: “Nếu ãđ vyậ…”

Hàong Kiến toát ồm iôh lnạh, nẩgng phắt uầđ lên, chọn aừb yấl tộm páđ :ná mE“ chọn ”.D

“D?” Gọing ôc giáo ôv cùng kinh nạgc, khóe mệing iơh cong lên: “Ion Đồng àl noi óc màu, oas dung dịch kôhng uàm iạl chọn ón đcợư?”

“Tại oas tộm iỗl ias ơc nảb ưhn yậv iạl óc ểht xuất hiện oàv thời điểm quan tọrng ưhn măn pớl 21 pấc 3 đcợư!”

mE“ kgnôh…”

iôM Hàong Kiến tắrng bợt, nur yẩr kôhng ión iổn tộm uâc trọn vẹn.

aửC pớl aừv iồr nòc đang đóng chặt ịb ởm ,ar nhóm nưgời cặm ồđ tắrng ởn ụn cười quái ịd bước vào, trên yat mầc yâc tưhớc đang ỏhn máu.

nọB ọh mầc tưhớc yạd cọh iđ iớt tưrớc tặm Hàong Kếin, uas óđ ơig nêl tụv mạnh xnốug.

ỉhC nghe thấy tếing xơưng yãg cùng tếing thét éx rách màng nhĩ.

tộM iác chân aủc Hàong Kiến ức ếht tứđ lìa.

iáC tưhớc aik cúl yàn iạl gốing ưhn oad pahy, kôhng óc cóg cạnh nưhng ôv cùng cắs bén, chặt tứđ yat chân ễd ưhn thái pắb cải.

uáM chảy yầđ đất, nắb tung eót nêl ộb ồđ tắrng aủc nhóm nưgời kia. óC điều nọb ọh kôhng ểđ ý àm ỉhc nhặt từng mảnh ơc ểht aủc Hàong Kiến tứv oàv torng iút nhựa uàm đen.

uaS ihk nọb ọh mầc iút “àoHng Kêin” iờr ,iđ nữhng nưgời chơi nòc iạl nẫv chưa iồh pụhc.

iáC chết mang nếđ ựs pá cựl nặng ền nex nẫl mảc giác ngột ngạt óhk ,ảt lặng ẽl tràn ar khắp pòhng học.

tộM nưgời aừv yãn nòc đang sống ờs ờs ỉhc ìv kôhng ảrt iờl được tộm uâc iỏh àm ịb art nất nếđ cếht. Torng áuq tìrnh ỉhc óc tếing téh thảm tihết vang lên, uađ nếđ cứm ngay ảc tộm uâc uức mạng cũng kôhng ión ar đợưc.

óC iàv nưgời chơi đang yus nhgĩ, ốs nòc iạl ìht tặm iũm iát mét.

ahN Thấu nhìn tếv uám trên nền nhà, mảc thấy lạnh ảc nờưgi.

yâĐ àl nầl uầđ tiên uậc nhìn thấy tộm nưgời ịb art nất iồr giết cếht, buộc phải mảc nhận iạl ựs khác nhau giữa CPN aủc uhk Trốn tohát kinh hàong àv uhk Cihnh phục Tình yêu.

Giết cóhc, uám ,em iác chết óc ểht xuất hiện tấb ức cúl nào, các CPN ở yâđ theo đuổi iác chết àv kích tcíhh.

Ở“ yâđ màl trái iộn yuq ẽs ịb từrng ptạh.” ôC giáo yẩđ gọng kníh, iờl ión ar kihến mât tạrng nưgời chơi tùrng xnốug.

“Vậy ờig cúhng at iọg nạb tiếp theo nêl ảrt iờl uâc iỏh néh?”

nẫV cnò!?

mÁ hnả ừt iác chết aủc Hàong Kiến nòc chưa tan, nọb ọh iạl cuhẩn ịb chào nóđ tộm lượt ửt vong mới!

yaT ôc giáo iạl miết ờt danh scáh, tắb uầđ chọn ừt trên xnốug.

100 nhận ar ýk ủhc đang căng tẳhng nên động viên c【:uậKý ủhc ảht lỏng ,iđ kôhng oas đuâ.】

Nưhng tộm giây sau, ôc giáo đứng trên cụb gảing nẩgng uầđ nhìn ềv phía tihếu niên ngồi giữa lớp, nằg từng chữ:

“Bạn ahN Tuấh.”

“Lên ảrt iờl uâc hiỏ.”

Hết chương 4

Bình luận chương · 1

K
sicttasd
Bình luận đoạn · “001 nhận ra ký chủ đang căng thẳng nên động viên cậu:【Ký chủ thả lỏng đi, không …”
như kiểu ngày xưa đi học cứ nghĩ kiểu thể nào cô cũng k gọi mình cái dính chưởng luôn=)))
Trước Sau

Không copy nha