Chương 216: Cậu không thấy mình nói hơi nhiều rồi à?
Eidt: Lune
uầB kôhng íhk óc phần lúng tnúg.
Nhóm Thẩm Tờưrng mâL đứng ở nogài iơh khom nờưgi, nòc tihếu niên ngồi nêb torng iạl phải ngửa uầđ kihến ảc kuhôn tặm tôrng ỏhn xíu.
tặM trời nầd ảgn ềv phía Tây, ỉhc nòc iạl iàv ait nắng uàm mac cihếu oàv tặm tihếu niên ngồi torng .ex
õR ràng àl tộm kuhôn tặm tấr cắs oảs nốv ẽs màl nưgời at óc mảc giác cực ỳk óhk gần, ếht nưhng dáng tắm iơh tròn iạl aừv khéo màl uịd iác mảc giác óhk nầg ,yấ kihến tihếu niên tôrng nogan nogãn ạl tnờưhg. nơH aữn cũng cíhnh ìv ãđ aóx nat iác ẻv óhk nầg ,yấ nên tihếu niên iạl càng cựr ,ỡr càng ễd kihến nưgời at xiêu lnòg.
cựR ỡr ưhn tộm cứb tarnh nơs dầu, ưhn tyuệt cát được chắp ừt các tén ẽv sinh động nấht.
uậC nẩgng tặm lên, ơgn ngác nhìn tẳhng oàv iah nưgời Thẩm Tờưrng Lâm.
Trên tặm ồh nêy ả được tád thêm tộm pớl hná sáng mấ pá aux nat iđ ẻv tĩnh mịch nab đầu, Thẩm Tờưrng mâL cẳhng pịk ởrt yat àm ãgn xnốug, táohng iác ãđ ịb ồh nước oab tùrm.
ổC họng Ngụy yuD tẹk cnứg, hná tắm nhìn tihếu niên măđ măđ yầđ ẻv kôhng oas nit nổi, thậm íhc nòc chớp tắm yấm nầl lềin.
hnA at iớm ar đứng cág óc tộm lúc, ếht àm éb noc yàn ở uâđ ar vậy?
hnA at ớhn torng uhk ịt nạn uâđ óc nưgời ếht yàn nhỉ?
“Em… kôhng pảhi, anh… à cũng kôhng pảhi, me àl ia tếh?”
nàL ad uàm aúl ìm ỏđ lựng lên, Ngụy yuD pắl pắb ión kôhng tàhnh lời.
Ngụy yuD iớv đồng iộđ aủc mình tờưhng xyuên huấn lyuện nên tớưng át ia yấn uềđ oac ot mạv ,ỡv Ngụy yuD ãđ oab ờig pặg được ia pẹđ nờưhng yàn đâu.
Đừng ión àl uậh nật ếht àm tưrớc nật ếht cũng kôhng óc lôun.
Thẩm Tờưrng mâL cốhng yat oàv kuhng aửc ,ex điềm tĩnh nêl tnếig: “Nha Tuấh?”
Tohạt nhìn ìht thấy nắh bình tĩnh nơh Ngụy yuD tấr nềihu, cũng cẳhng óc ẻv ìg àl kích động .ảc uếN ưhn ỏb auq mâ tahnh tôhng oáb aủc ệh tốhng đang liên cụt vang nêb iat ìht chắc iác tếk luận yàn ãđ tyuhết phục nơh rồi.
ệH【 tốhng Tình uêY tôhng báo: Điểm tihện mảc aủc CPN Thẩm Tờưrng mâL + ,5 tổng điểm tihện cảm: 45.】
ệH【 tốhng Tình uêY tôhng báo: Điểm tihện mảc aủc CPN Thẩm Tờưrng mâL + ,51 tổng điểm tihện cảm: 60.】
cắS tặm ahN Thấu iơh óhk ,ảt iỏh lại: “Sao vyậ?”
cặM ùd kôhng ảrt iờl phải yah kôhng nưhng ưhn yậv cũng ioc ưhn ảrt iờl gián tiếp rồi.
Ngụy yuD tíh uâs tộm hơi: mE“ trai ahN Linh á!?”
ệH【 tốhng Tình uêY tôhng báo: Điểm tihện mảc aủc CPN Ngụy yuD +40, tổng điểm tihện cảm: 55.】
ừT cúl ahN Thấu dùng oạđ ục aóh tarng nọb ọh ãđ óc nẵs tihện mảc rồi, ờig nhìn thấy kuhôn tặm thật aủc tihếu niên ìht điểm tihện mảc tăng đúng kiểu kôhng nầc tềin.
“Đùa ,ảh oas iạl ếht đcợư?”
hnA at ớhn me trai ahN Linh àl tộm tihếu niên tấr đáng uêy ơc ?àm yuT cũng tahnh út aư nhìn mắl nưhng os iớv nưgời tưrớc tặm yàn ìht nưgời yàn pẹđ iớt ộđ áuq cứm ohc phép rồi.
Thẩm Tờưrng mâL nhất thời kôhng ảrt lời.
nắH tohát ar khỏi ồh nớưc, quần oá ãđ tớư sũng ểk ừt cúl ịb nước ồh oab lấy, óig nóng thổi iớt kihến ảc nưgời nắh êt dại.
Tihếu niên ngồi nogan nogãn ở nêb ếhg phụ, yat ểđ trên đùi. uậC cặm oá neđ nên ỗhc cánh yat ộl ar nogài tôrng iạl càng tnắrg.
Torng nật thế, iọm áuq tìrnh kiểm art uềđ kôhng tárnh khỏi ẽs phải tiếp cúx trực tếip, cúl kiểm art ỹk càng ở năc ức nòc phải nhìn ỹk từng ỗhc aữn kìa. ổC yat tihếu niên thon nhỏ, pắb chân iạl mềm mại, mảc tởưng ỉhc nầc pób ẹhn thôi àl biết được ad thịt mềm iạm ỡc nào.
Thẩm Tờưrng mâL tộđ nihên ớhn iớt cuộc iốđ tohại aủc mình iớv cụL ựT ở trên ex tưrớc .óđ
— “Tóc neđ tắm lam, ad tấr tnắrg, nogài nữhng cặđ điểm yàn ar ìht sao? nòC cặđ điểm ìg aữn kgnôh?”
àM ihk yấ cụL ựT ảrt iờl ếht nào?
nắH ión —
“Rất xinh đpẹ.”
iờL ión ưhn nuhốm nem yas yấ ờig phút yàn ãđ được cứhng mnih. ảuQ thật gốing ưhn iờl cụL ựT nói, tihếu niên thật ựs tấr xinh đẹp.
【Cảm ,nơ tíhch iác ẻv tặm chưa av chạm ãx iộh yàn aủc yấm hna ghê, thấy kuhôn tặm xinh pẹđ aủc ợv iut iồr ìht mầc lòng kôhng đặng ứhc gì?】
【Mắt nòc kôhng ảc cớhp, éb noc àl sbuccuus ?ảh màL nọb nắh êm nẩm tấm tỉnh oát lnôu.】
ợV【 iut aựd oàv kuhôn tặm ểđ cihnh phục toàn ếht giới ?ko ứhC iác danh éb xinh pẹđ àl ión aùđ ccắh?】
【Thì ar cúl iớm oàv pòhng lertseviam nhìn thấy ahN ahN iôt cũng ếht nyà.】
【nôhKg, gnô nòc kôhng bằng Thẩm Tờưrng Lâm. Thẩm Tờưrng mâL ioc ưhn óc túrng tình uêy tés đánh íht tí ar nòc biết đờưng ảig ộb tộm ,ít nòc gnô aừv oàv pòhng lertseviam ãđ chảy ảc đống nước iãd riồ.】
【hTẩm Tờưrng Lâm, hná tắm aủc hna ưhn kiểu muốn nă tươi nuốt sống ahN ahN luôn ,yấ đừng óc nhìn iớt cứm dựng luôn yấđ nhé. ừT iác cúl kiểm art ohc ợv iồr mô ợv àl iut ãđ thấy nêt yàn óc ý ồđ rồi, ờig thấy tặm thật aủc ợv iác thì, cậhc. ,áM iut khóc yâb gời.】
,Ê【 hình ưhn yấm gnô quên tấm nòc hna vợ…】
ióN ìht chậm àm yảx ar ìht nnahh, gọing ión quen tuhộc tyurền tới.
“Mấy uậc đang nhìn ìg đyấ?”
ahN Linh ởrt iạl nòc mầc theo cốc nước trên tay, nêb iôm nốv đang cong cong mang ý cờưi, aừv thấy iah nưgời đứng yâv ở ỗhc aửc ex ìht pậl cứt mím tẳhng xnốug.
nắH kôhng dừng bước àm iđ iớt mắn iav Ngụy yuD uas óđ chen nêl yẩđ Thẩm Tờưrng mâL ,ar iồr đứng ở ngay ỗhc cửa. Xong xuôi nắh iớm aưđ cốc nước trên yat ohc ahN Tấhu, uịd gọing nặd :òd “Anh màl lạnh ohc me rồi, cưhờm lạnh tộm cúl ẽs thấy ễd chịu nơh đyấ.”
ahN Thấu tậg đầu, cong tắm cười iớv hắn: “Cảm nơ hna tiar.”
Nghe thấy iah ữhc “anh tari” Ngụy yuD iớm hoàn nồh khỏi mảc cúx nab nãy, hna at nhìn auq nhìn iạl giữa ahN Thấu iớv ahN Linh yấm lần, đoạn mẩl bẩm: “Lần yàn nhìn ìht đúng àl ruột thật nyà.”
tặM tôrng gốing nhau ghê, nưhng tặm tihếu niên ỏhn hơn, àm các tén cũng tinh oảx nơh nữa.
ahN Linh aox uầđ me tari, quay iạl thấy Thẩm Tờưrng mâL nẫv đang nhìn me trai mình măđ măđ ìht nhíu mày: “hTẩm Tờưrng Lâm, uậc nhìn uâđ đyấ?”
Thẩm Tờưrng mâL pậl cứt thôi nìhn, nghe iỏh tộm đằng ảrt iờl tộm nẻo: mE“ yấ óc ịb tơưhng ìg kgnôh?”
“gnôhK.”
nẤ tợưng nab uầđ aủc ahN Linh iớv Thẩm Tờưrng mâL cũng ioc ưhn tạđ cứm tiêu cẩuhn, nưhng ờig ìht ìv hná tắm aừv iồr àm nắh càng nhìn Thẩm Tờưrng mâL càng thấy óhk cịhu, ohc nên muốn kiếm ýl od oàn yấđ ểđ đuổi Thẩm Tờưrng mâL iđ ỗhc káhc.
ahN Linh kaohnh tay, đang yus nghĩ nên ngón ỏrt kôhng nừgng õg ẹhn oàv cánh yat mnìh: “Cậu kôhng iđ ửx ýl iđ ”?à
“iVệc ở uhk ịt nạn yàn ấy.”
…
iốT đến, nọb ọh ợs hná aửl ẽs nẫd cáx sống iớt ohc nên kôhng nhóm lửa.
iơN yàn áuq đông nưgời sống tós nên Thẩm Tờưrng mâL ãđ liên ệh ohc các iộđ đang uht thập manh iốm nầg tàhnh ốhp auq ỗh trợ, ỉhc óc điều iớt ờig nẫv chưa óc ia phản hồi.
iỗM iộđ óc 21 nờưgi, tổng cộng óc 42 ịd năng giả, torng óđ óc ab nưgời àl cáb .ĩs
nọB ọh thay nhau cág đêm, yấb ờig nhóm Thẩm Tờưrng mâL aừv iđ tuần art tộm vòng xung qaunh ởrt ,ềv thấy yấm nưgời nọb ọh ngồi ụt iạl tộm ỗhc ìht ựt nihên iđ qua.
Nhóm Thẩm Tờưrng mâL mang theo tấr nihều tậv ,ưt nơh aữn torng iộđ nòc óc tộm ịd năng ảig ệh nước pấc ,5 ohc nên óc ểht mắt aửr nă uống tohải iám đợưc, os iớv chất lợưng sinh hoạt ừt cúl ahN Thấu chạy ar khỏi uhk B ìht đúng àl tộm trời tộm vực.
ahN Thấu cúl yàn đang mầc ồđ hộp, cúx từng thìa ỏhn túđ oàv torng mnệig, mảc giác óc nugồn nihệt iớt nầg mnìh, uậc nẩgng uầđ nêl ìht thấy àl Thẩm Tờưrng mâL ngồi xốung nêb cnạh.
Thẩm Tờưrng mâL aưđ ohc uậc tộm chai nớưc: ểĐ“ nă xong iồr ugnố.”
ahN Thấu tậg đầu: “Cảm nơ ahn.”
cóT uậc áhk bồng bnềh, cúl uậc tậg đầu, yấm nọl cót ủr xốung cắl ưl auq iạl aựt ưhn cihếc lông ũv màl lòng nưgời at ngứa nágy. Thẩm Tờưrng mâL duỗi yat định aox uầđ uậc gốing ưhn ahN Linh nab nãy, nưhng aừv iớm iạl nầg ìht óc tộm cành yâc chìa iớt chặn ổc yat nắh lại.
Nhìn theo phía cành yâc ìht iốđ diện ngay iớv tộm iôđ tắm uàm mal lạnh lẽo.
ahN Linh kôhng ión ìg ảc nưhng động cát ãđ ểht hiện õr tếh tảhy. ịD năng ảig ngồi nêb cạnh ờl ờm mảc thấy uầb kôhng íhk iơh căng tnẳhg, đang định ởm mệing ión aox uịd tộm chút ìht thấy Ngụy yuD nẫd theo cáb ĩs ừt nêb uềl dựng mạt ởrt lại.
tặM iũm mằh hằm, tôrng ộb dạng aủc Ngụy yuD ìht óc ẻv đang cựb bội.
Thấy cáb ĩs tặm yàm ủ ,ũr Thẩm Tờưrng mâL túr yat ,ềv đoạn nêl tếing hỏi: “ôhKng ia chịu ión ”?à
“mỪ.” cáB ĩs ởht dài, gọing tặr ẻv óhk nói: “hTeo yus đoán nab uầđ ìht nẳh àl ọh ãđ ịb máđ nưgời aik nưgợc đãi. Dưới hoàn cảnh ịb nưgợc iãđ tờưrng ,ỳk nọb ọh ẽs hình tàhnh nên phản ạx óc điều kiện àl màl ìg cũng ẽs nhìn cắs tặm máđ nưgời aik tớưrc, ìv ễh trái ý aủc máđ nưgời kia, ẹhn ìht ịb đánh đập, nặng ìht ỏb mgnạ.”
“Hơn aữn nọb ọh chưa nit tởưng cúhng at ohc nên kôhng ia chịu ểk ohc cúhng at biết tốr cuộc ãđ óc cyuhện ìg yảx ar iớv mhnì.”
cúL tiến oàv tàhnh ốhp yàn nọb ọh ãđ pặg tấr nihều nhóm ỏhn ựt páht, nốv nòc thắc cắm rằng oas ãđ óc uhk ịt nạn cíhnh thức iồr àm nòc phải ar nogài ựt pậl đội. nơH aữn nữhng nhóm ỏhn àm nọb ọh uức nêl ex tờưhng ỉhc óc tộm iah ịd năng ảig tôhi, nòc uâđ uầh tếh toàn àl nưgời bình tờưhng kôhng óc ịd nnăg.
Nưgời kôhng óc ịd năng àm chạy ar nogài ìht ỉt ệl sống tós hiển nihên ẽs giảm mnạh. iãM iớt ihk nọb ọh kiểm art tôrng thấy tếv tơưhng trên nưgời nữhng nưgời sống tós kia, iồr tuần art torng uhk ịt nạn iớm hiểu được iạt oas nữhng nưgời aik iạl chấp nhận iủr or nớl iớt yậv ểđ chạy ar khỏi uhk ịt nạn.
Nưgời óc năng cựl ,iđ tahnh niên trai tárng khỏe mạnh cũng iđ theo nọb ,ọh nòc ở iạl ỉhc óc nữhng nưgời mang gánh nặng aig đình hoặc nưgời àig yếu, cùng iớv máđ cá“ nâhn” ãđ ịb đồng aóh ngay ừt ihk tihết pậl iạl trật ựt mới.
tộM măn rưỡi ủđ ểđ thay iổđ tấr nihều thứ, ừt đồng cứs đồng lòng vượt auq óhk khăn nab uầđ ohc nếđ ihk lòng tham nầd nhen nhóm cúl tình hình tắb uầđ nổ đnịh, nhân tính kôhng chịu được ửht tcáhh.
àM nưgời aủc năc ức uhk A iạl áuq cứm ax ạl iớv nữhng nưgời này, nọb ọh kôhng chắc liệu nầl yàn mình óc được uức yah knôhg, liệu óc ểht thật ựs tohát khỏi aịđ ngục trần gian yàn yah knôhg.
nọB ọh kôhng bếit, nọb ọh kôhng mád oạm hểim.
“Bọn ọh biết cúhng at cứhng ỏt cúl tưrớc cũng ãđ óc nữhng iộđ uức ộh aủc năc ức khác hoặc nhóm uức ộh ựt phát đến, nhgĩa àl tình hốung yàn kôhng ỉhc yảx ar tộm lnầ.” cáB ĩs ngồi iạt chỗ, nghĩ àm ,ợs kôhng muốn ión tiếp chút nào.
Nưhng nihệm ụv aủc ôc àl oáb oác nên ôc buộc phải tiếp tục: “Lúc các iộđ uức ộh khác đến, kôhng phải àl kôhng óc nưgời muốn ốt oác vạch tầrn, nưhng tưrớc ihk ọh pịk ởm mệing ìht ãđ ịb đánh đập, ịb nưgợc đãi. cúL ,yấ các hna biết ứht ìg óc hiệu ảuq năr eđ nhất kgnôh?”
Thẩm Tờưrng mâL aox khớp ngón yat aủc mnìh: “tếhC.”
cáB ĩs tậg đầu: “Cái chết aủc nưgời nêl tếing kịch liệt nhất óc ểht trấn pá nữhng nưgời đang nêl tếing khác cùng nữhng nưgời định nêl tgnếi.”
Giết àg aọd ỉhk àl việc àm máđ nưgời yàn ma hiểu nấht.
ớhN iạl đoạn xốung dốc, ãg oéb aik tàhnh thạo pắs pếx việc iốđ óhp nhóm Thẩm Tờưrng mâL ếht nào, iồr iạl liên ệh iớv iờl cáb ĩs iớm nói, ahN Thấu mảc thấy óhk chịu cực .ỳk
àM“ hna kôhng biết iah nêt oéb aik ếht oàn đuâ.” Ngụy yuD ổhn nước bọt: “ưrTớc tặm me ìht nogan ưhn tằhng cháu tari, me aừv iđ iác ìht ón iổđ cắs tặm ngay đợưc. Lười ưhn lợn, nòc tắb tộm gnô ục iđ giày ohc naữ.”
“Ông ục aik yầg ơrt xnơưg, nòc iah iác nêt aik ìht oéb pắs tàhnh ảuq bóng luôn riồ!”
aừV nghĩ iớt iah nêt aik àl Ngụy yuD ãđ thấy tếh ảc muốn :nă “Lúc tưrớc nòc ión năhng ión cuội tưrớc tặm me ìg àm yah ar nogài mìt tậv ,ưt me thấy óc ihk đống tậv ưt yấđ ịb nọb cúhng nuốt tếh iồr cũng nnê!”
tộM ịd năng ảig kôhng mád tin: “úhCng at ở ngay yâđ àm nọb cúhng nòc páhch iốl ưhn ếht ”?à
“Làm aưm màl óig quen rồi, nơh aữn cúhng cũng chắc chắn kôhng ia mád ión ìg ar nogài nên iớm vyậ.” Thẩm Tờưrng mâL yad tárn: “ữhNng nưgời aik được nọb cúhng ehc chở, nòc nữhng nưgời kôhng nghe iờl ìht mớs ãđ ịb mén ar nogài riồ.”
“Vậy kôhng màl ìg được cúhng ón ”?à
Thẩm Tờưrng Lâm: “hCưa tắb được bằng cgnứh.”
Trên danh nhgĩa ìht máđ aik cũng được ioc àl nưgời sống sót, nòc nọb nắh ìht iạđ diện ohc năc ức uhk .A Kôhng ia tiết ộl tôhng tin, nọb nắh iạl kôhng óc bằng cnứhg, uến ờig ôv ớc ar yat iớv nữhng ẻk aik ìht ợs àl ẽs ịb tộm iàv nưgời óc ý ồđ uấx tyurền ar nogài yâg tấb iợl ohc uhk .A
nọB nắh iạđ diện ohc cíhnh qyuền torng thời nật thế, ùd téx ừt khía cạnh oàn ìht nọb nắh cũng kôhng ểht hành động tihếu yus nghĩ đợưc.
tộĐ nihên nghĩ iớt ôc iág ịb Đắng ửT đánh pậđ cúl tớưrc, từng úc đánh ảrt yầđ phẫn tấu gáing iớt pất xốung nưgời Đắng ửT ểđ trút nậh thù, ahN Thấu nèb oék oék Thẩm Tờưrng Lâm.
Thẩm Tờưrng mâL nhìn qua, iạl nầg cậu, hỏi: “Sao tếh?”
nắH páx iạl nầg quá, thân nihệt oac aủc nàđ gnô tởưrng tàhnh oàv mêđ èh ảuq thực kôhng ễd chịu chút nào. ahN Thấu ngồi níhch ar tộm chút iớm ởm mệing nói: óC“ tộm nưgời óc ểht ửht xme.”
“iA?”
ahN Thấu mầc chắc pộh ồđ nă torng tay: “Một ôc iág óc tếv tơưhng trên mtặ.”
Thẩm Tờưrng mâL hỏi: “Sao iạl àl nưgời nyà?”
ahN Thấu éh mnệig, chần ờhc tộm cúl iớm nói: “rTực gcái.”
ôC“ yấ tấr nậh iơn nyà.” uậC nghĩ tộm iồh iạl ión têhm.
mêĐ èh lặng gió, tỉhnh tảohng óc nơc óig io nóng thổi iớt nòc cuốn theo iùm hơưng ngọt ngào trên nưgời tihếu nêin.
Ngặt iỗn nưgời torng cuộc iạl cẳhng ềh nhận ar điều .ìg
Gọing uậc tấr non nớt, cúl ẹhn gọing ión nghe nòc iơh dinh dính ưhn đang ìht thầm thân tậm vậy.
Thẩm Tờưrng mâL ”ừ“ tộm tnếig, uas óđ ión iớv cáb :ĩs “yugNễn Lam, ôc iág óc tếv tơưhng trên nưgời aik nẳh ẽs ợs máđ nàđ gnô noc trai xung qnauh, ôc cũng àl ,ữn cúl aữn ôc iđ mìt ôc yấ được kgnôh?”
cáB ĩs tậg đầu: “cợưĐ.”
Kôhng ờgn nắh iạl nghe theo ềđ xuất aủc mnìh, torng lòng iuv ẻv iuv ẻv nưhng nogài tặm ahN Thấu nẫv iỏh tộm câu: “Anh nit me hả?”
“ẳhCng ẽl chưa õr ”?à Thẩm Tờưrng mâL nhún vai.
Ngụy Duy: “Vậy ờig cúhng at màl gì?”
“ờhC.”
ờhC thời ơc cúhng ựt ểđ ộl ơs .ởh
…
Cẳhng oab uâl thời ơc yấ cũng tới, cúl óđ Thẩm Tờưrng mâL đang thảo luận thời gian nẫl ứht ựt trực ac đêm, ảc việc năng lợưng nòc iạl aủc Nyugễn maL yâb ờig ìht ủđ ohc oab nihêu nưgời mắt nữa.
Nyugễn maL cíhnh àl cáb ĩs iđ mìt nưgời nab yãn kia, ôc àl ịd năng ảig ệh nước pấc ,5 mảđ nihệm ịv írt ỗh ợrt torng đội. Trời nắng nóng nòc kiêm ảc nihệm ụv oạt nước ohc đồng iộđ mắt rửa, óc ểht iọg àl ỗh ợrt toàn năng lôun.
yaN đông nưgời ịb tơưhng áuq nên năng lợưng tiêu oah cũng nềihu, ừrt ỏb năng lợưng ựd ữrt ểđ pòhng ohc tình hốung phát sinh tộđ ngột ar ìht ỉhc ủđ ohc yấm nưgời dnùg.
Nưhng cúl nọb ọh đang thảo luận ìht tộđ nihên óc nưgời chạy tới: “Anh Tẩhm! yảX ar cyuhện riồ!”
…
Quen thói páhch iốl cũng kôhng phải ỉhc óc yấm nêt kia, óc ẻk biết ảig ờv ìht nòc nhịn đợưc, đơưng nihên cũng óc nêt kôhng biết đờưng nêy pậhn.
cúL ahN Thấu iđ iớt đúng cúl tôrng thấy tộm nêt oac yầg đang mót chặt tộm aứđ ,éb tắm ãg ỏđ nầgu, nòc ẹm aủc aứđ éb aik ìht đang ỳuq trên tặm tấđ kôhng nừgng pậd uầđ tưrớc tặm ãg kia, trên tặm nẫv nằh nyugên uấd nàb tay.
óC tấr nihều nưgời yâv xung qnauh, kôhng phải máđ ịd năng ảig cùng tộm guiộc iớv nhau ìht cũng àl nữhng nưgời bình tờưhng ìv muốn nịnh ợb máđ ịd năng ảig aik àm iđ ủhc động cứ hiếp nưgời khác ểđ iổđ yấl aịđ .ịv
uaS ihk lặng ẽl tiếp cận, nọb ọh iớm nghe được àl nưgời ẹm aik đang uầc nix nêt yầg đừng mén noc aủc mình .iđ
nêT yầg yảm yam kôhng biết nhóm Thẩm Tờưrng mâL ãđ đến, gọing ãg oém :óm “Mày oảb kôhng mén àl kôhng mén ccắh!? gnÔ cung pấc ỗhc ở ohc iah ẹm noc àhn yàm sống được iớt nật yâb giờ, kôhng phải ar nogài mìt thức ,nă cũng kôhng phải tiếp cúx iớv cáx snốg. yàM ìht yah rồi, nuôi yạd ar ứht nihgệt củhng ểđ ón oal iớt đánh oat à!?”
aịĐ ịv aủc nêt yầg áhk cao, tưrớc óđ dưới mầh ểđ ex tốt uấx ìg cũng óc pòhng rnêig, óc nă óc unốg, oàn iuv ẻv ìht nòc iọg nưgời iớt tám ax cho. àM hiện ờig ãg ỉhc óc ểht trải mạt mất aìb xốung nền đất, mằn cuhng tộm ỗhc iớv máđ nưgời mình từng ioc kihnh này. aữB iốt ìht ừt uẩl ựt iôs biến tàhnh bánh ìm ôhk khốc cẳhng óc ịv ,ìg màl nêt yầg cứt nộl rộut.
ãG nốv đang kôhng iuv rồi, tằhng éb yàn nòc ựt aưđ iớt cửa. nêT yầg iổđ tắrng thay đen, õr àl ãg ôv tình đụng phải tằhng ,éb nưhng mệing iạl kăhng kăhng àl tằhng éb oal oàv đánh mnìh.
nêT yầg từng màl loại cyuhện yàn áuq nihều nầl rồi, ễh kôhng iuv àl chọn iạđ tộm nưgời ểđ trút gậin, ìg ìht ìg ứhc mình iuv ẻv iớm àl việc quan tọrng nấht.
ểK ảc óc nưgời truy uức ìht aứđ éb ít yàn óc ểht cáb iạl ìg đợưc.
nêT yầg trút tếh cựb cứt nêl nưgời tằhng ,éb tộm yat mót yấl cánh yat ón iôl xềnh xệch ar nàogi, torng mệing kôhng nừgng thốt ar yấm iờl nẩb thỉu nghe àm kôhng iổn lôun: “Giờ gnô ẽs tứv yàm ar nogài ohc cáx sống ăn!”
Tằhng éb ịb đau, khóc cól iọg .ẹm
Nưgời ẹm thấy noc mình ịb oék iđ ìht cứt cốt tậb yậd xông ềv phía tưrớc muốn gàinh iạl con, nưhng cứs cựl áuq cêhnh lcệh, nơh aữn nòc ìv ióđ uâl ngày nên àb hoàn toàn kôhng phải iốđ ủht aủc nêt yầg kia.
nêT yầg cười gằn: “ỏiGi, yàm óc íhk páhch đyấ.”
“Tao iổđ ý rồi. yàM muốn oat aht ohc ứht nihgệt củhng yàn phải knôhg? Đợưc, ờig oat ảht ón ar iồr oék yàm tứv ohc cáx sống ăn!”
ióN xnog, ãg tứv aứđ éb đang mút torng yat xốung đất, uas óđ mót yấl cót aủc nưgời ụhp ữn aik iôl xềnh xệch ar nàogi.
Dưới hná tărng óc ứht ìg óđ chói tắm yab túv qua, ahN Thấu nòc chưa pịk thấy ìg ìht nêt yầg nốv đang páhch iốl aik bỗng oàg nêl thảm tếiht.
ổC yat nêt yầg ịb tộm lưỡi hná sáng mâđ xyuên tnủhg, nơc uađ pậl cứt nal ar khắp nưgời màl ãg buộc phải ảht cót nưgời ụhp ữn .ar cốT ộđ áuq nnahh, nếđ iỗn uám nòc chưa pịk chảy :ar A“ “–
“Ai! aứĐ n!oà!? aR yâđ ohc toa…”
ãG oàg lên, đứng tộm ỗhc quay ứt phía ưhn tằhng ,ềh iớt ihk tôrng thấy Thẩm Tờưrng mâL đang đứng ở aửc ìht tếing oàg cứt ìht mi bặt.
Lưỡi hná sáng ơl lửng giữa lòng nàb thT,yaẩm Tờưrng mâL gơưing mắt, nói: “gNụy Duy, mén ãg at ar nogài ohc cáx sống ăn.”
Ngụy yuD uầc nòc kôhng đợưc: “gnâV.”
ióN xong ìht pậl cứt tiến tới, pạđ mạnh oàv nưgời nêt yầg tộm iác iồr kốhng ếhc ãg iôl ar nàogi.
Tôrng ưhn màl thật vậy.
máĐ nưgời yâv qaunh nầd hoàn hồn, nhất àl ãg oéb đứng uầđ uhk ịt nạn này, nàB ửT ual ồm iôh đang aút yầđ tặm mnìh, thân hình cụ hcị chạy tộm mạch iớt tưrớc tặm Thẩm Tờưrng Lâm: “Thủ lĩnh Tẩhm, uâđ nếđ iỗn mén ar nogài ohc cáx sống nă chứ? Tằhng yầg cẳhng auq giận áuq tấm kôhn, ión mồm thôi ứhc kôhng thật ựs muốn màl ìg iah ẹm noc àhn aik đuâ.”
ãG kôhng ờgn Thẩm Tờưrng mâL ẽs iớt đây.
nêT yầg iđ theo ãg màl aưm màl óig oab uâl nay, ốs phận nắg chặt iớv nahu, nàB ửT kôhng ểht nhìn uầđ nêb aik aủc noc tyuhền chìm xốung đợưc.
“Nói mmồ?”
ãG thấy tặm Thẩm Tờưrng mâL càng cúl càng ôv cảm, ồm iôh aút trên trán càng nềihu: “úĐng yậv đúng vyậ.”
“Sao cúhng iôt óc ểht mén nưgời ar nogài thật đợưc? cáX sống àm yâv iạl ìht nọb iôt cũng pặg nguy hiểm ?àm iờL ión cúl nóng giận kôhng ểht ioc àl thật đcợư.”
Thẩm Tờưrng mâL yẫv yat ar hiệu ohc Ngụy yuD tiếp tục, ờh hững ”ừ“ tộm tnếig: Ừ“ iôt cũng ỉhc ión yậv tôhi. ùD oas cáx sống iớt thật ìht cúhng at cũng pặg nguy hiểm mà.”
óhK cơhi, nòc ảrt treo iạl y cnahg.
nêT yầg thấy nắh ưhn yậv ìht pậl cứt iổn kùhng lên: “Anh mád mén iôt ar n!iàog?”
“Anh mád giết t!iô?”
“Anh àl ủht lĩnh aủc uhk ,A hna óc nit ờig hna giết iôt rồi, nữhng nưgời ở yâđ ẽs tyurền nit ar nogài kihến hna thân iạb danh liệt knôhg! nòC tởưng hna àl ủht lĩnh uhk A ìht ếht nào, iôt tấv ảv oảb ệv nọb ọh uâl ưhn thế, yậv àm hna cẳhng thèm iỏh nah uầđ đuôi ếht oàn ãđ ias nưgời mén iôt ar nogài ohc cáx sống !nă ẹM ón ứhc iôt ổhn v!oà!”
Thẩm Tờưrng mâL táohng kựhng lại, lưỡi hná sáng bỗng nắb ar nàogi, tắc tứđ cót aủc nêt kia: “Vậy ión ửht xem, uậc oảb ệv nọb ọh ếht noà?”
tứD lời, nắh iạl nưgng ụt lưỡi hná sáng iớm torng tay: “Nếu knôhg, nầl uas ón ẽs nhắm oàv ểht năng lợưng aủc uậc đyấ.”
nêT yầg oc múr lại: “gNày oàn iôt cũng ar nogài kiếm tậv ,ưt cách iah ngày iạl đứng cág tộm lần! uếN kôhng óc iôt ìht máđ cáx sống aik mớs ãđ xông oàv torng uhk ịt nạn riồ…”
“Nói diố!”
tộĐ nihên óc gọing ión vang nêl ngắt iờl nêt gầy, nưgời nêl tếing cíhnh àl nưgời ẹm óc aứđ noc suýt aữn ịb mén ar nogài nab nãy, tặm ôc giàn giụa nước mắt, yat ẹhn nàhng ỗv lưng noc mnìh, gọing nhgẹn ngào yầđ êht lnơưg: “Các nưgời àl nọb cús sinh lòng lang ạd sói! Chết iồr chắc chắn ẽs xốung aịđ ncụg!”
“úĐng àl yấm nưgời iđ mìt tậv ưt nưhng ãđ oab ờig chia ohc cúhng iôt đuâ!? iỗM ngày cúhng iôt ỉhc óc ểht nă nữhng ứht yấm nưgời tỉhnh tảohng ốb íht cho, nă kôhng ủđ on cặm kôhng ủđ ,mấ nòc phải hứng chịu nơc giận aủc yấm nờưgi, trên nưgời cẳhng nòc ỗhc oàn lành lnặ!”
“ồhCng iôt cúl tưrớc iốđ tốt iớv các nưgời oab nêihu, tếk ảuq các nưgời iạl yẩđ hna yấ oàv yầb cáx snốg, các nưgời cíhnh àl tộm máđ cús shni!”
Nưgời ụhp ữn ọn ừt ỏhn ãđ nogan nogan hiền lnàh, chưa từng chửi ia oab giờ. Nữhng iờl ión yàb ar rành rành tưrớc tặm Thẩm Tờưrng mâL cúl yàn cẳhng khác oàn iác tát đánh tẳhng oàv tặm nữhng nưgời kia.
máĐ nưgời aik nòc ốc giảo bệin: “Chỉ óc mình ôc ión ìht oas àm nit đợưc? nơH aữn các ôc óc ar nogài mìt ồđ nă đâu, nọb iôt uâđ óc nhgĩa ụv phải ol ohc các ?ôc Chia ohc ãđ àl tốt mắl riồ.”
“úĐng đấy, ôc đừng óc ión xằng byậ.”
máĐ nưgời aik iỗm nưgời tộm uâc kihến nưgời ụhp ữn càng ộl õr tình cảnh ứt ốc ôv tâhn. óC ẽl yâđ cíhnh àl nyugên nhân àm nêt yầg mád iổn kùhng lên, iởb ìv ỉhc nầc nọb ãg kăhng kăhng tộm iờl iớv nhau ìht ùd óc nưgời ión ar nyugên nhân thật ựs cũng cẳhng óc cát dụng .ìg
“Chỉ mình ôc ión ìht oas óc ểht kihến ủht lĩnh Thẩm nit tởưng đợưc? iỗM tộm nưgời ìht ủht lĩnh Thẩm ẽs kôhng nit đuâ!”
Thẩm Tờưrng mâL nầl theo tếing ión tyurền iớt tôrng thấy nưgời kia, nưgời aik thấy Thẩm Tờưrng mâL nhìn auq ìht oc múr nưgời lại, ếht nưhng nẫv ốc ión tếip: “Cái ìg cũng phải óc bằng cứhng chứ, mình ôc ión sôung ếht ìht oas àm nit đcợư?”
“Còn iôt naữ.”
tộĐ nihên óc tộm gọing ión vang lên. Xuất hiện nêb aìr uầc tahng àl Nyugễn maL cùng iớv ôc iág óc kuhôn tặm yầđ tếv tơưhng ãđ được ahN Thấu cứu.
ôC iág ọn bình tĩnh nêl tnếig: “ôhKng phải yàm iòđ bằng cứhng ?à tếV tơưhng trên tặm oat cíhnh àl bằng cứhng đyâ.”
“Đây àl cúl cúhng yàm yas rượu định èđ oat xnốug, oat muốn phản káhng nên iớm ựt ểđ iạl trên mặt. Nogài nữhng tếv yàn ar ìht iỗm tộm ỗhc trên nưgời oat uềđ od cúhng yàm dùng ior đánh àm ar ,ảc yấm iác yàn ãđ ủđ ểđ màl bằng cứhng cưha? Cúhng yàm ìv ợs ủht lĩnh Thẩm biết cyuhện nên iớm iôl oat ar đánh pậđ ểđ giết àg aọd khỉ, óc nữhng tếv nòc iớm đây, ãđ ủđ ểđ màl bằng cứhng caưh?”
cắS tặm nàB ửT cứng :ờđ “Coi ưhn thêm ảc ôc aữn ìht cũng iớm óc iah niờưg.”
“ăLng Động ịb Đắng ửT mãh hiếp iồr pậđ cếht, Diệp Tiểu nãM ab ngày tưrớc ịb các nưgời đánh cếht, Đổng Nihên ịb các nưgời mén oàv yầb cáx sống màl òrt tiêu knểih…” Gọing Bạch Duẫn ngày càng nặng ẻv măc thù: “Ban uầđ torng uhk ịt nạn óc nơh ab nhgìn nờưgi, yậv àm ờig ỉhc nòc nơh tộm nìhgn, nogài nữhng nưgời ịb cáx sống nắc chết cùng nữhng nưgời ựt ar nogài pậl iộđ ar ìht cúhng yàm ãđ giết chết oab nihêu nưgời ôv iột r!iồ?”
Gọing ión càng ngày càng nớl aủc ôc ưhn ãđ pậđ nat oàr nảc uâm tuhẫn aủc nữhng nưgời cũng từng ịb cứ hiếp đang óc tặm ở đây. “Bọn ọh nầđ cắhc? Cẳhng ẽl nọb ọh kôhng biết nêb nogài nguy h!mểi?”
Bạch Duẫn aừv ión aừv chảy nước mắt, ôc siết chặt tay, đoạn iỏh Thẩm Tờưrng Lâm: “Thủ lĩnh Tẩhm, hna ẽs aưđ cúhng iôt ềv uhk A thật soa?”
“tậhT.”
nắH ión xnog, xung qaunh pậl cứt nêy tĩnh lại, iồh uâl uas iớm óc tộm nưgời chậm iãr nêl tnếig: “Tên oéb kia, ãg màl nhục me iág tôi, iồr tứv ón iạl trên đgnờư.”
“Tên yầg aik tính tình nóng nảy, nữhng ìg ãg at ión hoàn toàn kôhng phải ión cúl nóng giận thôi đâu, iôt nật tắm nhìn thấy ãg at mén tộm aứđ éb ừt trên xốung nẫd cáx sống tiớ!”
“Còn iah nưgời kai…”
nàB ửT đứng ở giữa aừv định ar yat ìht ịb Thẩm Tờưrng mâL khóa chặt iạt chỗ.
Hành động qyuết liệt aủc Thẩm Tờưrng mâL ở tộm cứm ộđ oàn óđ ãđ mang iạl ohc ọh mảc giác na toàn cực ỳk lớn, thấy nữhng nưgời nêl tếing kôhng ềh ịb oas ưhn tưrớc óđ nên ngày càng óc nihều tếing ión vang lên, nữhng iờl ốt oác iộh ụt tàhnh nàl sóng ữd dội, cuốn pậs toàn ộb pớl ngụy tarng àm máđ nưgời aik ãđ dựng lên.
óC nưgời nòc oék oá nêl ohc nọb ọh nhìn tếv tơưhng trên nưgời mnìh, óc nưgời nòc ơig iác chân ịb yãg od kôhng được điều ịrt pịk thời àm ởrt nên cong vẹo, tất ảc ưhn nữhng lưỡi kiếm ôv hình kihến iột cá iơn cóg kuhất aik kôhng nòc ehc giấu được nữa.
Hình tợưng od nọb cúhng dựng nêl mầ mầ pụs .ổđ nàB ửT nẫv muốn ốc uức vãn, pắl pắb iọg tộm tnếig: “Thủ lĩnh Tmẩh…”
Thẩm Tờưrng mâL iạl kôhng ềh nhìn ,ãg nắh ión iớv ahN Thấu đang pún torng cóg tối: mE“ quay được kgnôh?”
ahN Thấu bước ar nàogi, aưđ yám tyurền nit ohc Thẩm Tờưrng Lâm: “ưĐợc riồ.”
“mỪ.”
aừV tứd lời, tộm pháp trận uàm vàng mik bỗng nal rộng ar ừt dưới chân Thẩm Tờưrng Lâm, ôv ốs lưỡi hná sáng hiện ơl lửng giữa kôhng tnurg.
nàB ửT trợn từrng mắt, cắl đầu: “Cậu kôhng ểht giết nọb iôt đợưc! uậC kôhng ểht gtếi…”
iA“ ión ẽs giết yấm niờưg?”
Thẩm Tờưrng mâL nheo mắt: “Chỉ kihến yấm nưgời ởrt iạl màl nưgời bình tờưhng tiôh.”
ióN xnog, toàn ộb lưỡi hná sáng xyuên auq uầđ nọb ,ọh oab trùm ểht năng lợưng aủc tất ảc iồr tắc tứđ nugồn tyurền năng lnợưg.
“Ném nọb ọh xốung mầh ểđ xe.”
“Sau yàn ar oas ìht ụhp tuhộc oàv ốs phận aủc yấm nưgời tiôh.”
…
“Quá đã!”
“Giờ ức nghĩ iớt ẻv tặm kôhng mảc nhận được ịd năng aủc nọb cúhng àl me thấy ảh êh áuq iđ mtấ.”
Ngụy yuD iđ ở tưrớc cười áhp lên, quay uầđ ìht thấy Thẩm Tờưrng mâL iđ uas mầc yấm tyurền nit nêl nìhn: “Anh nhìn ìg thế? hnA Tmẩh?”
“Tin iửg iđ cúl tớưrc, óc nưgời iồh mâ iạl riồ.”
“Tốt ếht nòc ?ìg Kôhng ìht yấm iác ex aủc cúhng at uâđ óc ởhc iổn nihều nưgời ếht nyà.”
Thẩm Tờưrng Lâm: “ưhNng nưgời iồh mâ àl ệL Nmễih.”
Ngụy Duy: ”?“
hnA at iãg đầu: “Sao hna at iạl ở đyâ?”
ahN Thấu chợt nẩgng uầđ lên, cũng ”?“ teho.
Liên ệh iác nêt ệL Nihễm iớv nưgời ãđ iọg điện ohc mình ngay cúl iớm oàv óhp bản, cẳhng hiểu oas uậc iạl mảc thấy dờưng ưhn iọm cyuhện đang iđ theo pơưhng hớưng oàn óđ kôhng kiểm soát đợưc, đoạn ngập nừgng hỏi: “Khi oàn hna at iớt vyậ?”
Thẩm Tờưrng Lâm: “áSng mia.”
ahN Tấhu: ”…“
Thẩm Tờưrng mâL ưhn nghĩ iớt iác :ìg “Anh at iớt mìt me ”?à
ahN Thấu kôhng bếit: mE“ kôhng rõ.”
Thẩm Tờưrng Lâm: “Thế hna at óc biết me đang ở cùng hna kgnôh?”
“hCắc àl kgnôh.” ahN Thấu đáon.
“Vậy iam me óc định theo hna at ềv kgnôh?” Thẩm Tờưrng mâL ngẫm nhgĩ, éb xinh pẹđ nốv ở uhk B chạy ,ar ờig theo ệL Nihễm ởrt ềv uâ cũng pợh .ýl
Nưhng nghĩ iớt cyuhện nưgời at ẽs iđ àl Thẩm Tờưrng mâL iạl thấy kôhng muốn chút nào, nèb ửht tyuhết pụhc: “Anh trai me ở uhk ,A ơc ởs tậv chất aủc uhk A tốt nơh uhk B nềihu, uar ủc ảuq nêb uhk A cũng pohng úhp lmắ.”
ahN Thấu cẳhng hiểu :ìg mE“ biết mà.”
Thẩm Tờưrng Lâm: “Nên me óc ểht nâc nhắc ỹk xme…”
nắH nòc chưa ión tếh ãđ thấy tộm nàb yat xơưng uẩx bỗng chen oàv gữia.
ahN Linh mỉm cờưi, nếđ yâđ ìht nòc ìg àm kôhng hiểu nữa, nắh lạnh gọing nằg từng chữ:
“ihPền uậc tárnh ax me trai iôt ra.”
“Cậu kôhng thấy mình ión iơh nihều iồr ”?à
