Chương 115: Ra biển

Chương 115 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

iaH yat luồn dưới ncáh, nẩc thận tárnh tếv tơưhng iồl mõl trên nưgời ,ón ẹhn nàhng ữig kôhng ểđ ón ãgn xnốug.

cúX mảc mấ ,pá nàl ad mềm iạm cùng ảc iùm hơưng ngửi thấy od ở gần.

Đuôi áC ềh nốv đang ơig cao, nhấc nêl được aửn cừhng ìht “ộbp” tộm iác quật sang nêb cnạh, iôđ tắm vàng gnó táohng chốc ngây nẩgn.

Tihếu niên cót neđ tắm mal ngồi mổx xốung tưrớc tặm ,ón ộb đồng phục uàm tắrng trên nưgời uậc iạđ biểu ohc việc uậc cũng gốing máđ nihgên uức viên ở đây, nưhng iôđ tắm uàm mal torng oev aik iạl gốing tệh iạđ dơưng àm ón từng hớưng iớt ôv ốs lần.

iạĐ dơưng uàm xanh mal aỏt ar hná sáng nhàn nạht, od mảc cúx chập tùrng àm nợg sóng năl tăn, hná tắm nhìn ón kôhng ềh óc cá ý ưhn nữhng nihgên uức viên káhc. cúL tắb pặg hná tắm ,yấ toàn thân áC ềh cứng ,ờđ ôv thức muốn giấu iác đuôi uấx íx aủc mình .iđ

iờR khỏi nước lâu, yảv ác laong ổl cúl yàn ịb vểnh tếh ảc lên, uến cong thêm ít aữn ìht tôrng kôhng khác ìg tộm ảuq tôhng ãđ bung cnáh.

áC ềh mi thin tíht, nếđ ihk quét tắm iớt ộb đồng phục tắrng nầl aữn ìht iạl hung hăng ởrt lại.

màH răng nhọn tôrng đáng ợs thật đấy, nưhng ùd oas cũng ỉhc àl tộm noc oèm đang ùx lông tôhi, ón ehn răng iớv uậc nưhng àm kôhng nhào tới.

ahN Thấu từng pặg Cllirer cúl ỏhn torng oẢ hnẢ thấy tắm nắh cũng óc uàm vàng gnó ưhn ếht này. ỉhC óc điều đuôi ác aủc Cllirer iồh ỏhn núng nính lắm, nòc nưgời ác ỏhn tưrớc tặm yàn iạl oet tóp.

Trên nưgời cẳhng óc yấm tịht, iạl toàn àl máu, nòc ìv iờr nước uâl áuq àm yus uếy cực ,ỳk nưhng ùd óc uếy ìht nẫv hung ữd ehn răng aọd nưgời .at

nêB iat nẫv liên cụt vang nêl mâ oáb aủc ệH tốhng Tình Yêu, tôhng oáb mât tạrng thay iổđ thất tờưhng ưhn uàt lượn aủc nưgời ác ỏhn tưrớc mặt.

tộM nưgời tộm ác từrng tắm nhìn nahu.

uaS ihk ệH tốhng Tình uêY pặl iđ pặl iạl tấr nihều lần, cuối cùng điểm tihện mảc dừng iạl ở noc ốs .56

Tưrớc óđ 100 nòc đang nhắc ýk ủhc nẩc thận iớv noc ác ềh tohạt nhìn õr hung ữd yàn ìht náohng iác ãđ nghe thấy mâ oáb aủc ệH tốhng Tình Yêu, ón mảc giác ưhn mình aừv ịb nă yấm phát ảv oàv tặm vậy.

óN kôhng khỏi cặt loB【:iỡưss óhp nảb ìg àm thảm gêh.】

óN chưa thấy Boss óhp nảb oàn thảm iớt yậv .óđ

Tihếu niên tộđ nihên iđ iớt kihến máđ nưgời aik giật yản mnìh, ảc máđ đồng loạt quay uầđ iạl nhìn ìht thấy tihếu niên xinh pẹđ aik đang mô noc nưgời ác hung hăng nab nãy.

“hNìn iác ,ìg quay về.” Gọing aủc nàH Lĩnh nghe tấr gắt, màl máđ nưgời đang ỳuq nur nêl nầb bật.

Động tĩnh nêb yàn uht túh tộm máđ nưgời muốn iđ auq hóng hớt, tếk ảuq ịb nàH Lĩnh quát tộm tếing iạl ợs tụr .ềv

nàH Lĩnh nhìn nưgời ác torng yat ahN Tấhu, ẻv tặm nhăn óhn khác tnờưhg: “iTểu tihếu gia, ón nẩb lmắ.”

uâC ión yàn aừv thốt ,ar đuôi aủc áC ềh càng căng cứng hơn, càng giãy giụa kịch liệt hơn, ỉhc óc điều uếy áuq nên ít cứs cựl yàn torng tắm ahN Thấu cẳhng đáng àl bao.

Nogại hình ,11 21 tuổi kôhng ễd ếb ưhn Cllirer măn tổui, ahN Thấu kôhng páđ iờl aừv iồr aủc nàH Lĩnh àm quay uầđ iỏh hắn: óC“ nước kgnôh?”

Nưgời ác óc ểht sống tós torng tộm kảohng thời gian uas ihk iờr nớưc, nưhng kôhng ểht iờr áuq uâl đợưc.

Tưrớc tặm àl Boss óhp bản, tihếu niên hành động ưhn ếht cũng óc chút uíx ý rnêig.

óC ểht tăng điểm tihện mảc yah kôhng ìht mạt thời ahN Thấu kôhng cắhc, nưhng tyuệt iốđ kôhng ểht ểđ iạl nấ tợưng uấx đợưc.

ờiG nọb ọh nẫv chưa nếđ cứm iốđ uầđ công kahi, mex ar nàH Lĩnh nẫv chưa biết cyuhện giữa Tìrnh ưT Niên iớv ahc Nêihgm, ùd àl nắh ìht cũng phải ển tặm tiểu tihếu aig yàn phần nào, nắh pậl cứt páđ lại: “óC.”

nàH Lĩnh ión xong ìht ias nưgời nêb cnạh, chưa được oab uâl ìht tộm ảuq uầc thủy tinh áhk ot được mang tới.

Rboot Tiểu ũgN mượn tộm iác ex yẩđ ừt ỗhc rboot káhc, tặđ ảuq uầc thủy tinh nêl trên iồr yẩđ nếđ tưrớc tặm ủhc nhân aủc mnìh, trên nàm hình nòc hiện nêl tộm hình trái mit ot đnùg, mong được kehn.

ahN Thấu aox uầđ Tiểu Ngũ, phối pợh ión tộm câu: “iTểu ũgN giỏi lmắ.”

Đuôi áC ềh giật gậit, hná tắm dừng trên nàb yat tắrng trẻo đang ểđ trên uầđ noc robot.

ahN Thấu ỏb nưgời ác ỏhn tưrớc tặm oàv torng ảuq uầc thủy tinh ờhn ựs giúp ỡđ aủc Tiểu Ngũ, tếv uám pậl cứt nal .ar

uaS ihk được ảht oàv nớưc, nưgời ác ỏhn chìm xốung đáy, cách vách thủy tinh nhìn chằm chằm oàv tihếu niên đứng nêb nàogi, torng tắm hiện nêl ẻv óhk hiểu nẫl ơm .ồh

uaS ihk tếv uám được aửr scạh, tôrng ón càng êht thảm hơn.

Ngón yat ahN Thấu ẽhk đnộg: óN“ cũng àl iốđ tợưng quan tás ”?à

“mỪ.” nàH Lĩnh tậg đầu: áC“ ểht quan tás ốs 240.”

ahN Thấu ớhn iớt nưgời ác ỏhn torng mệing ãg nàđ gnô nóng yản cúl mình iớt pòhng nihgên uức nab nãy: óC“ phải àl nưgời ác ở pòhng nihgên uức cúl yãn kgnôh?”

nàH Lĩnh aưđ ar uâc ảrt iờl kẳhng định nầl nữa: “Lúc aữn iôt ẽs aưđ ón ,ềv nix iỗl ãđ màl uậc sợ.”

ahN Thấu cắl đầu: “Tôi kôhng sợ.” ióN xnog, uậc dừng iạl tộm lúc: “Giờ aưđ ón ềv được knôhg? iôT cũng tiện ểht màl quen iớv iôm tờưrng pòhng nihgên uức lnôu.”

yâĐ kôhng phải uêy uầc ìg ôv ,ýl àm tiểu tihếu aig tưrớc tặm cũng kôhng óhk ở cuhng ưhn iờl đồn.

nàH Lĩnh cười nói: “Tất nihên àl đcợư.”

Trên đờưng nếđ pòhng nihgên cứu, ahN Thấu iúc uầđ kiểm art tôhng nit àm ệH tốhng Tình uêY cung cấp.

Tôhng nit yầđ ủđ mạt thời chưa ởm khóa đợưc, ỉhc óc iàv dòng tôhng nit ơs lợưc.

ọH【 tên: Kôhng õr áC( hề)】

【ổuTi: 91 (sắp tròn 20)】

【Chú tcíhh: cứS nất công mnạh, ìv ừt ỏhn sống torng năc ức nên tính cách cực ỳk nơđ tầuhn, tíhch tất ảc nữhng ứht pẹđ ẽđ pấl lhná.】

ảuQ nihên àl nưgời ,ác tíhch ứht pẹđ ẽđ pấl lánh àl cặđ điểm cuhng aủc cột nưgời .ác

ỉhC …àl

hnÁ tắm ahN Thấu od ựd nhìn oàv dòng tổui, iôm iơh mím lại, uas óđ iạl cyuhển mầt tắm sang nưgời ác ỏhn torng ảuq uầc thủy tnih.

Đúng cúl iốđ tặm iớv iôđ tắm vàng gnó aủc nưgời ác ỏhn đang nél nhìn mình auq vách uầc thủy tnih.

Ngay kảohnh khắc iốđ mặt, torng tắm nưgời ác ỏhn hiện nêl ẻv iốb iốr nẫl kinh nạgc, giây tiếp theo liền quay uầđ giấu mảc cúx torng tắm mnìh.

Nưgời óc tộm núhm, tôrng cùng mắl cũng ỉhc kảohng 11 21 tổui, hoàn toàn kôhng nhìn ar nưgời ác ỏhn tưrớc tặm ãđ 91 tuổi rồi.

ỉhC mék Cllirer óc iah tổui.

Nhất àl ón nẫv luôn sống torng năc ,ức nhìn cách máđ nưgời aik đánh pậđ ón nab yãn ìht yut kôhng õr nưhng chắc nẳh sống áhk khổ.

mầT tắm aủc tihếu niên dừng trên nưgời áC ềh tấr uâl iớm iờd .iđ

Nưgời ác ỏhn mảc giác được hná tắm aik ãđ iờd iđ iồr iớm mád nêihgng uầđ qua, yat ìt oàv vách thủy tnih, tắm kôhng chớp nhìn chằm chằm oàv ahN Thấu đang ión cyuhện iớv nàH Lĩnh ở nêb nàogi.

óN“ kôhng óc nêt ”?à

nàH Lnĩh: áC“ ểht quan tás ỉhc óc ốs hiệu tiôh.” iĐ được tộm đạon, nắh tộđ nihên hỏi: “iTểu tihếu aig tíhch ón ”?à

áC“ ểht quan tás 402 kôhng được aư tcíhh, auq yat tấr nihều nihgên uức vêin, ỷt ệl ửs dụng cũng kôhng coa.”

“ưhNng uến tiểu tihếu aig tíhch ón ìht ón ẽs àl iốđ tợưng quan tás iớm aủc cuậ.”

ahN Thấu nêihgng uầđ nhìn hắn: “ưhNng tưrớc óđ hna ión ỉhc nữhng nưgời óc yuh hiệu ừt nốb cóg ởrt nêl iớm óc ểht yùt ý ỉhc định hoặc thay iổđ iốđ tợưng quan tás thôi mà.”

“Vậy nòc phải mex àl ,ia óc tí nưgời óc cặđ qyuền ưhn yậv đyấ.”

nàH Lĩnh cười nói, nhìn biểu mảc óc ểht thấy nắh tấr hởưng ụht ựs tiện iợl àm qyuền cựl mang iạl ohc mnìh: “Tin tôi, iôt óc ểht màl đcợư.”

aừV iồr nữhng nưgời aik iọg nắh àl “ởưrTng uhk Hàn” nên aịđ ịv aủc nàH Lĩnh torng năc ức nẳh àl kôhng tấhp. Nihgên uức viên óc yuh hiệu nihều cóg ẽs óc cặđ qềyun, torng năc ức dờưng ưhn óc tộm ệh tốhng pấc cậb tấr nihgêm nặgt.

“Hơn aữn ủhc tịch Nihgêm ãđ uầđ ưt tấr nihều tiền đóng póg ohc việc yâx dựng năc ,ức nên ùd uậc óc ựt iđ nix ìht cũng ẽs ễd dàng được tiôh.”

aưĐ Boss óhp nảb nêb mnìh, aừv óc iợl aừv óc hại.

uậC od ựd nhìn nưgời ác ỏhn đang nhìn trộm mnìh, kôhng đồng ý ngay àm nói: “Tôi yus nghĩ ãđ được kgnôh?”

cúL ión uâc yàn gọing uậc ỏhn xíu, nưhng od chất gọing áuq uư việt nên nầg ưhn ỉhc nầc nghe nầl uầđ àl ãđ óc ểht ớhn ngay gọing uậc rồi. aựT ưhn pớl sơưng trên tặm ồh ngày đnôg, kôhng lnạh, ỉhc àl cúl nghe ẽs mảc thấy êt iạd ừt iat iớt nật yáđ lnòg.

cóG nêihgng kuhôn tặm tinh xảo, hàng im cong ủr xnốug, uậc đang nhìn nưgời ác torng ảuq uầc thủy tnih.

ỉhC nhìn thôi nàH Lĩnh ãđ kôhng ỡn ión nớl tếing iớv cậu, cũng cẳhng ểht iổn nóng được rồi.

ừT“ ờig ohc nếđ tưrớc ihk uậc cíhnh thức nhận việc ngày mai, ihk oàn nghĩ xong iồr ìht ión iớv tiô.”

Pòhng nihgên uức kôhng ,ax ahN Thấu óc ểht mảc nhận õr nưgời ác ỏhn càng tiến nầg ỗhc yàn ìht cốt ộđ quẫy đuôi càng nnahh.

óC ẻv ưhn ón đang cực ỳk nôn nnóg, liên cụt pậđ đuôi oàv vách thủy tnih, thủy tinh kôhng ỡv nưhng iác đuôi ìht iạl tắb uầđ rướm máu.

ãG nàđ gnô nóng yản nab yãn nẫv ở nêb tnorg, nòc ôc iág aik ìht kôhng thấy đâu.

Tarng írT nốv đang ủgn gật, nghe tếing aửc ởm liền nhảy xốung khỏi ếhg đẩu, ual mệing mnìh: “ởưrTng uhk Hàn, oas hna iạl quay iạl vyậ?”

nàH Lnĩh: “Cậu ión xme?”

Tarng írT nhìn theo mầt tắm nắh ìht phát hiện ngay uas tihếu niên àl tộm ảuq uầc thủy tnih, nước biển nêb torng ãđ cụđ nầgu, nòc ở torng cíhnh àl noc nưgời ác ỏhn hung ữd ỏb trốn aủc .ãg

iốĐ tợưng quan tás chạy ar nàogi, ãg kôhng iđ mìt ìht tôhi, ờig iạl nòc ịb pấc trên aủc mình đích thân aưđ .ềv

Trán Tarng írT toát ồm hôi, pắl pắb nói: “Cảm nơ tởưrng uhk Hnà.”

nàH Lĩnh liếc :ãg “iKểm điểm ab nhgìn chữ, ựt nếđ uhk A nhận ptạh.”

Nghe thấy hình pạht, tảng áđ nớl torng lòng Tarng írT cuối cùng cũng iơr xnốug, trên tặm ộl ẻv sống tós uas iat nạn, liên cụt nói: “õR!”

“ưĐợc riồ.” nàH Lĩnh yấl điện tohại nẫv rung suốt ừt yãn :ar “Tôi ar nogài ửx ýl cyuhện nêb uhk A tớưrc, uậc nẫd tiểu tihếu aig iđ mìt hiểu auq ềv pòhng nihgên uức đi.”

uaS ihk nắh iđ rồi, torng pòhng nihgên uức ỉhc nòc iạl iah nưgời àv tộm .ác

ừT cúl oàv torng pnòhg, nưgời ác ỏhn nẫv kôhng nừgng pậđ đuôi oàv vách uầc thủy tnih, ón ở torng nước tôrng nòc ữd nơh nab nãy, tếv tơưhng trên tặm chảy uám bỗng ởrt nên ữd nợt óhk .ảt

Tarng írT ừh lạnh tộm tnếig, thao cát yám túr tếh nước nêb torng ảuq uầc thủy tnih, uas óđ ôht ỗl ổđ nưgời ác ỏhn oàv ụrt quan tás nêb cnạh.

hnÁ nèđ uàm mal thẫm cihếu oàv đuôi aủc nưgời ác nhỏ, yảv ác rụng torng nước biển dính iạl oàv đuôi nầl nữa.

ahN Thấu nhíu mày: “ôhKng băng ób tếv tơưhng ohc ón ”?à

Nghe uậc nêl tnếig, Tarng írT pậl cứt thôi uac :óc óN“ nầc ìg phải băng ,ób tiểu tihếu aig ức ờhc àm xem, được tộm cúl ón iạl cạhy, nếđ cúl óđ iạl yầđ tếv tơưhng ưhn yâb ờig ,yấ băng ób óc cát dụng ìg đuâ.”

“Hơn aữn nưgời ác ở torng nước kôhng chết đợưc, ức ểđ ón ừt ừt iồh phục àl đợưc, nòc óc ểht ohc ón tộm iàb cọh naữ.” Tarng írT kôhng thèm ểđ ,ý nhìn ộb dạng thảm iạh aủc noc nưgời ác kia, ãg thấy ảh êh cực ,ỳk mảc giác iác yat ịb nắc toác thịt aủc mình cũng cẳhng nòc uađ nữa. “hPải ểđ ón biết thân phận aủc mnìh, đừng cúl oàn cũng nắc baừ.”

ahN Thấu ngồi trên ếhg nêb cnạh, hná nèđ torng pòhng sáng cnaohg, uậc mím môi: “Anh kôhng tíhch ón ”?à

Tarng írT kihnh tnờưhg: iA“ tíhch ohc niổ?”

ióN iớt yâđ ãg muốn iổn aóđ mắl rồi, uàc nàhu: ãĐ“ hung ữd iạl nòc kôhng chịu nghe lời, động ít àl nắc niờưg.”

Torng năc ức chia màl uás cấp, oac nhất àl tởưrng ơc .ởs

Tarng írT cúl óđ đang ở thời điểm then chốt cuhẩn ịb tăhng cậb nêl ab cnáh, nghe ión ụrt ởs phân ohc mình tộm nưgời ác ìht iuv mừng kôhng tôhi, nòc tởưng rằng cuối cùng mình cũng óc ểht tiến oàv uhk cựv nòng tốc aủc năc ức rồi, oàn ờgn ềv pòhng nihgên uức ìht thấy noc nưgời ác neđ tắrng laong ổl torng ụrt quan sát.

Cẳhng nữhng kôhng pợh cát àm cúl ãg nihgên uức noc ác ềh yàn nòc ởm mệing nắc .ãg

“iTểu tihếu aig nhìn tặm ón xem, ón àm pẹđ nơh ít ìht iôt nòc mạt chấp nhận đcợư.” Tarng írT cựb mnìh: ãĐ“ uấx iạl nòc ,ữd ia tíhch ohc niổ?”

tếV uám trên tặm nưgời ác ỏhn torng ụrt quan tás ãđ được aửr scạh, nogài iôđ tắm vàng gnó pẹđ ôv ngần aik cùng iớv iác đuôi ác ar ìht cẳhng óc điểm oàn liên quan nếđ nưgời ác ỹm ệl hết. Torng các ụrt quan tás khác tí ar nòc ôm pỏhng iôm tờưrng bểin, óc rong biển óc ỏv òs các thứ, ỉhc óc ỗhc nưgời ác ỏhn ở yâđ àl ơrt trụi cẳhng óc .ìg

“Còn tộm táhng aữn iớm được iổđ iốđ tợưng quan tás mới, ioc ưhn ab táhng yàn iôt iux oẻx vyậ.”

nêB iat àl iờl than nãv aủc Tarng Trí, ahN Thấu pób uầđ ngón yat mnìh, pób nếđ iỗn ỏđ nêl iớm hoàn hồn.

“Thế uến ờig óc ơc iộh iổđ iốđ tợưng quan tás ìht hna óc iổđ kgnôh?”

iờL than pihền aủc Tarng írT mi bặt, nab uầđ nòc ờgn vực, nưhng ớhn iớt thân phận aủc tihếu niên tưrớc tặm ìht hiểu nagy: “ưĐợc thật hả?”

ahN Thấu mậ ừ tộm tnếig.

Tarng írT mừng ưhn đêin: “ơưĐng nihên àl iổđ rồi! iổĐ tộm noc oas biển iôt cũng nẵs lgnò!”

nẫV nòc tộm tnáhg, pấg túr màl oáb oác quan tás nẳh kôhng tàhnh nấv .ềđ

Nưgời ác ỏhn torng ụrt quan tás lẳng lặng nghe tất ,ảc thân ểht căng cnứg, yat mắn chặt iồr iạl eòx .ar

Nhìn Tarng írT iuv mừng phấn kởhi, iạl ớhn iớt thái ộđ aủc ãg iớv nữhng iốđ tợưng quan tás kia, torng lòng ahN Thấu thấy cựb iộb ôv cnùg.

iáC óhp nảb yàn kihến uậc mảc thấy tấr óhk cịhu, nưhng ểđ auq iả ìht kôhng ểht kôhng tiếp cụt mìt manh iốm đợưc, uậc ảig ưhn ôv tình hỏi: “Tôi nghe oảb ón nẫv luôn sống torng năc ức ừt uâl rồi, nưhng iôt tởưng nưgời ác luôn sống ở biển ứhc nỉh?”

“Cái yàn ìht iôt kôhng ,õr nưhng mười măn tưrớc cúl iôt oàv ãđ thấy ón ở torng yàn riồ.”

Tarng írT iãg đầu, torng lòng ôv cùng iốh nậh tưrớc yâđ oas mình kôhng mìt hiểu nihều nơh tộm chút ểđ cúl yàn óc ểht cung pấc ohc tiểu tihếu aig nihều tôhng nit hơn, biết uâđ uậc yấ iuv ẽs ión yấm iờl iớv ủhc tịch Nêihgm, uas yàn mình tăhng pấc cũng ẽs ễd dàng hơn.

yậV ar mười măn tưrớc nưgời ác ỏhn ãđ ở yâđ rồi, àm téx theo ừt“ ỏhn sống torng năc ”ức torng tôhng nit ìht thời gian nưgời ác ỏhn ở yâđ chắc chắn phải nơh mười năm.

áC Vàng ỏhN ión kôhng óc nưgời ác ủhc động nêl ,ờb Cllirer cũng oảb ỉhc óc ịb tắb nêl ,ờb ảc Đông ộb nẫl yâT ộb uềđ kôhng óc nưgời ác ủhc động nêl .ờb

Nihệm ụv cíhnh ỉhc ión “Lên ”ờb ứhc kôhng ión àl ủhc động yah ịb đnộg, cộng thêm thân phận Boss óhp nảb aữn ìht ảhk năng nưgời ác ỏhn tưrớc tặm àl cụm tiêu nihệm ụv ọh phải mìt được tăng nêl tấr nềihu.

… Liệu óc phải àl ón kôhng nhỉ?

ahN Thấu mạt thời chưa đoán ar đợưc, hiện ờig iah aựl chọn àm uậc đang phân nâv đang kôhng nừgng chạy torng đầu.

Nưhng óc tộm điều óc ểht kẳhng đnịh, uậc nầc phải aưđ nưgời ác ỏhn yàn .ềv

ohC nên ihk nàH Lĩnh quay lại, uậc liền nhảy xốung khỏi ếhg đẩu, gọing ẹhn bnẫg: “Tôi nghĩ xong riồ.”

uậC ỉhc oàv nưgời ác ỏhn torng ụrt quan tás phía sau: “Tôi muốn nó.”

tộĐ nihên nghe thấy uâc ión kia, torng tắm nưgời ác ỏhn eól nêl ẻv haong mnag.

yâĐ àl nầl uầđ tiên ón được nưgời at ủhc động chọn lấy.

ệH【 tốhng Tình uêY tôhng báo: Điểm tihện mảc aủc CPN áC“ ”ềh ,5+ tổng điểm tihện cảm: 70.】

ìV nẫv chưa cíhnh thức nàb gaio, pấc trên chưa qyuết định ahN Thấu ẽs oàv pòhng nihgên uức oàn nên nưgời ác ỏhn mạt thời nẫv ở ỗhc .ũc

“gNày iam hna ẽs nếđ nóđ em.”

Tihếu niên nêb nogài ụrt quan tás tôrng tấr nihgêm túc, nưgời ác ỏhn chậm iãr chớp mắt, cuối cùng cũng ión ar uâc uầđ têin: “nAh… mốun… chọn iôt soa?”

nẳH àl kôhng tờưhng xyuên ión cyuhện nên ón ión tấr trúc tắrc, nẫl torng căng tẳhng nòc óc ựs chần ờhc àm cíhnh ón cũng kôhng nhận ar đợưc.

ahN Thấu tậg đầu: “mỪ.”

óhP nảb +S yàn kôhng óc uám tươi nẫl ửt vnog, nưhng uâđ uâđ cũng mảc nhận được nguy hiểm rình pậr nẫl pá cựl kôhng ểht nhìn thấu chân tnớưg. uậC kôhng óc ý định muốn thăm òd chân tớưng aủc ếht giới này, uậc ỉhc muốn nahnh cóhng mìt được nưgời ác ỏhn nêl ờb torng nihệm ,ụv yấl được manh iốm vượt iả iồr iờr khỏi óhp nảb tôhi.

“Tại soa…” iạl chọn tôi?

óN nhìn táohng auq iác đuôi ác neđ tắrng aủc mnìh, ãđ kôhng nòc chảy uám nữa, nưhng tếv tơưhng khắp nơi, iác đuôi ác nốv trơn nhẵn ờig ồg ềhg iồl lõm.

nảB thân ãđ kôhng phải àl tộm iốđ tợưng quan tás tốt, ngay ảc ồh ơs quan tás cũng ỉhc óc iàv dòng ôhk kahn, ihg chép ềv nữhng iột tạrng ón nắc nưgời hoặc ỏb tốrn.

ồG ềhg iốđ pậl iớv tắrng mịn, ỉhc rêing nàb yat tihếu niên ểđ trên ụrt quan tás ãđ thấy mềm iạm tắrng nõn rồi.

Torng tắm nưgời ác ỏhn iơh phức tạp.

ahN Thấu nghe thấy tếing động ìht nẩgng uầđ lên, iơh nghi hoặc iạt oas ón kôhng ión tếip.

àM nàH Lĩnh iạl ởm mệing iọg cậu, ừt ihk oàv aửc nàH Lĩnh nẫv luôn mỉm cờưi, hna at yẫv yat iớv tihếu nêin: iĐ“ tôhi, nẫd me iđ tham quan tpếi.”

“Vậy hna iđ tưrớc đây, iam pặg liạ.” ahN Thấu yẫv yat iớv noc ác ỏhn torng ụrt quan sát, cúl pắs ar iớt aửc bỗng nẩgng uầđ nhìn auq nàH Lnĩh, uậc sững ờs iồr iộv vàng iúc uầđ xnốug: iĐ“ thôi ”.ạ

aR khỏi năc .ức

nàH Lĩnh nẫd uậc ềv năc àhn nab đầu, hna at đứng aựt oàv cứb tnờưg, nói: “gNày iam hna ẽs nếđ nóđ em.”

ahN Thấu tậg uầđ iồr tìhnh lình nẩgng lên: “uCối tuần yàn cúhng at iđ tắb ác nhặt ỏv òs được kgnôh?”

nàH Lĩnh nhíu mày, yut kôhng ión ìg nưhng nhìn biểu mảc aủc hna at ìht óc ểht thấy hna at kôhng tíhch yấm ứht này.

Lòng ahN Thấu cùhng xốung ưhn iơr oàv cựv uâs ôv tận, iơr iãm kôhng iớt đáy, uậc ốc nặn ar ụn cười ểđ mình tôrng óc ẻv bình tờưhng cúht: “Tôi ỉhc iỏh tiôh.”

“gNhỉ ngơi ohc ttố.” Gọing nàH Lĩnh tấr nô hòa: ừT“ iam iớt ứht uás kôhng óc nihều thời gian nghỉ ngơi uâđ nên môh yan ốc gắng ủgn mớs đi.”

ahN Thấu ảig ờv ưhn đang mìt :ồđ “mỪ.”

ờhC nàH Lĩnh iđ rồi, ahN Thấu cuối cùng cũng đứng tẳhng dậy, iđ nếđ ỗhc nàH Lĩnh aựd oàv nab nãy, uas óđ mìt được tộm iác cemara giám tás ỡc ỏhn được giấu ník ờhn ựs giúp ỡđ aủc 001.

iọM yus đoán uềđ ãđ được cứhng tựhc: nàH Lĩnh ởrt iạl uas ihk ar nogài kôhng phải nàH Lĩnh nab đầu.

Kôhng phải uậc tôhng minh àm àl “Hàn Lnĩh” cúl uas diễn mék quá.

ìV thói quen nên luôn mỉm cờưi, iạl nòc nắg cemara giám tás ỏhn ở yâđ nữa, tất ảc nữhng điều yàn uềđ hớưng ềv tộm nờưgi.

—— Tìrnh ưT Nêin.

óC ểht ngụy tarng tàhnh nàH Lĩnh yuh hiệu măn cóg ìht Tìrnh ưT Niên tyuệt iốđ kôhng ểht àl tộm cáb ĩs bình tờưhng đợưc.

【Tức chết mất, oas ỗhc oàn cũng thấy nêt cáb ĩs biến thái yàn vyậ?? ảiG ờv cũng kôhng thèm lôun, ioc ahN ahN àhn gnô àl ồđ ngốc hả?】

,À uậc đúng àl kôhng tôhng minh mắl ,àm iat ahN Thấu iơh nóng lên.

【ũCng chưa cắhc, tihết pậl nhân tậv aủc smaerter torng óhp nảb yàn àl ngây ôgn chưa trải ựs iờđ nòc ?ìg nơH aữn tưrớc óđ Tìrnh ưT Niên từng thôi miên smaerter rồi, cặm ùd smaerter ãđ tárnh được nưhng Tìrnh ưT Niên ìht nẫv ohc rằng mình ãđ thôi miên tàhnh công ,àm ờig óc ịb ộl yẩt ìht Tìrnh ưT Niên cũng ỉhc nầc thôi miên nầl aữn àl đợưc, ohc nên iớm lười ảig ờv đó.】

ahN Tấhu: QAQ

nầL yàn uậc óc ểht phát hiện ar hoàn toàn àl od nấv ềđ xuất hiện ngay trên nưgời nàH Lnĩh, uến iổđ tàhnh nưgời khác ìht óc ihk Tìrnh ưT Niên oàv tộm cúl ãđ phát hiện ar iồr ứhc kôhng phải ờhc nếđ cúl nầg iđ ar iớm phát hiện ưhn thế.

【Vậy cũng giỏi mắl rồi! ợV ựt phát hiện ar tếh ?àm Giỏi mắl nè.】

【Quá tìrnh iồb dỡưng tộm smaerter đúng àl kôhng ễd dnàg, cẳhng hiểu oas óc mảc giác ưhn thấy noc mình nớl nêl vậy, pắs tàhnh naf ẹm tấm riồ.】

ớhN iạl mảc giác ưhn ịb tés đánh cúl ar khỏi aửc pòhng nihgên cứu, ahN Thấu aox iah ám ểđ mình bình tĩnh nơh cúht.

iáC cemara giám tás yàn àl Tìrnh ưT Niên giấu ở đây, uến yùt tiện áhp hỏng ìht chắc chắn ẽs yâg ar nghi ngờ, tặm éb noc nhăn lại, nhìn 100 nix giúp .ỡđ

100 hiểu ýT【:ôi hiểu iôt hểiu, iôt ẽs chặn ón coh.】

nọL cót ngốc nếhgch trên uầđ ahN Thấu hưng phấn cắl ưl teho: “Cảm nơ 100 nah!”

ờhC mắt aửr xnog, kiểm art toàn ộb năc àhn tộm lượt ìht cũng muộn mắl rồi.

Ở yâđ mắl muỗi kủhng kếihp, ahN Thấu tịx ảc đống nước aoh hồng nêl nưgời iồr àm cũng kôhng ngăn iổn yấm noc muỗi yab nếđ tốđ mnìh.

naB uầđ uậc nòc định ar nogài ngắm oas ơc nưhng ịb máđ muỗi đuổi ,ềv uậc khóa aửc hớưng ar uhk rừng iớv biển lại, áđ ẹhn oàv iác aửc tộm iác iồr iớm nêl tnầg, oàv pòhng tậb điều aòh iồr quấn chăn ník tím cuhẩn ịb iđ ngủ.

Giữa cừhng uậc óc iọg điện ohc ạT Thầm nưhng nêb aik kôhng nghe máy.

mằN cuộn nưgời torng chăn tộm lúc, cuối cùng nẫv òb xốung gnờưig.

hnÁ sáng torng pòhng àl ừt iác nèđ uậc mang đến, cùng iớv rboot Tiểu ũgN đang nhấp nháy nèđ ếhc ộđ ủgn đnôg.

Điều aòh thổi ar íhk lạnh kihến nàs àhn cũng lạnh teho, cúl chân trần giẫm nêl nòc iơh oc iạl ìv lnạh, ahN Thấu iđ iớt nêb aửc ,ổs oék mèr éh ar tộm .ít

óC ểht láong táohng nghe thấy tếing sóng biển cuộn tàro.

Torng bóng mêđ àl nữhng điều chưa bếit, àm nữhng điều chưa biết tơưhng mang nếđ iỗn ợs hãi, càng kôhng nầc ión nếđ kiểu tếing sóng biển thấp táohng này, cuối cùng éb noc nẫv nhát nag oék mèr lại, nahnh cóhng chạy ềv gờưing mằn xnốug, nhắm tắm pé mình phải iđ ngủ.

Cũng kôhng ểđ ý iớt tạh châu luôn ểđ ở uậh tờưrng aik bỗng sáng nơh bình tờưhng tấr nềihu.

Sáng môh uas yậd ừt mớs iơ àl sớm, mêđ auq ahN Thấu ơm thấy Cllirer òb nêl ờb mìt mnìh, aửn mêđ giật mình tỉnh gấic, uas óđ iạl ịb yấm noc muỗi màl pihền kôhng ủgn iổn nên chưa nếđ yảb ờig ãđ dậy.

uaS yàn uậc nhất định phải iỏh mex sống ở nầg biển nầg rừng ìht phải giải qyuết cyuhện muỗi yàn ếht oàn iớm đợưc!

Torng năc àhn ỏhn yàn óc yầđ ủđ ồđ đạc, thức nă cũng ,óc ahN Thấu ựt màl tí ồđ nă snág, nòc ohc 100 àv ệH tốhng Tình uêY tộm tí nữa.

0nogN【:10!】

“Cảm nơ nah.” ahN Thấu cong mắt.

mạT thời uậc nẫv chưa óc uầc yab cyuhên dụng nên uas ihk nă uống nọd pẹd xnog, ahN Thấu ngồi trên ôs ahp ờhc nàH Lĩnh nếđ đón.

máT rỡưi, nàH Lĩnh tới. Nhìn khóe mệing cong cong aik ìht nưgời nếđ nầl yàn àl Tìrnh ưT Nêin.

ahN Thấu tíh uâs tộm hơi, ốc gắng ữig kảohng cách na toàn iớv hna .at

“Tạm thời hna ẽs pếx me oàv pòhng nihgên uức B10.” “Hàn Lnĩh” chạm oàv nàm hình ảig pậl aủc mnìh: “Mấy ngày aữn ẽs điều cỉhnh sau, được kgnôh?”

yuT àl iỏh ý kiến nưhng tưrớc tặm àl nêt biến thái Tìrnh ưT Niên nên ahN Thấu kôhng mád ión tộm uâc kôhng đợưc.

uaS ihk nếđ năc ,ức “Hàn Lnĩh” nẫd uậc nếđ pòhng nihgên uức B01.

10B mằn ở iơn uâs nhất trên tầng hai, ỉhc óc ab nihgên uức vêin, nọb ọh nhìn thấy ahN Thấu ìht tậg uầđ iồr iúc xốung tiếp cụt màl việc aủc mnìh.

ahN Thấu nóđ nưgời ác ỏhn snag.

auQ tộm đêm, nưgời ác ỏhn kôhng hung ữd ưhn môh auq nữa, nưhng thái ộđ cũng kôhng tính àl nihệt tnìh. Điểm tihện mảc ođ được 07 àm biểu hiện ar nêb nogài ưhn ỉhc kảohng 01 ,02 tỉhnh tảohng iớm nẩgng uầđ nhìn mex tihếu niên đang màl .ìg

tếV tơưhng trên nưgời ãđ kôhng nòc chảy uám nữa, nưhng tếv tơưhng ihc chít nên tôrng nẫv iơh tảhm.

aB nihgên uức viên torng pòhng thấy ahN Thấu mang noc ác aik ềv cũng kôhng ỏt ar ngạc nihên àm ỉhc nhìn tihếu niên iớv hná tắm tơưhng hại, uas óđ iđ iớt nêb cạnh “Hàn Lhnĩ”, pật turng nghe hna at nói.

môH auq nưgời nếđ nóđ uậc àl Tìrnh ưT Niên ngụy tarng tàhnh nàH Lnĩh, iđ iơh vội, tưrớc ihk pắs pếx xong pòhng nihgên uức ỉhc óc ểht ểđ nưgời ác ỏhn ở pòhng tưrớc .óđ

pọH pấc cao, ahN Thấu àl ợrt ýl iớm oàv nên ựt giác kôhng iớt nhge.

uậC yấl tộm iác tnahg, trèo nêl ịv írt nầg nagng iớv đỉnh aủc ụrt quan sát, yấl yat chấm nớưc.

Nưgời ác ỏhn nêl tnếig: “Anh mốun… màl …ìg vyậ?”

“hTay ncớư.”

Gọing ión ỏhn nhẹ, nghe àm iác đuôi aủc nưgời ác neđ tắrng nốv nòc iơh káhng ực cũng mềm nhũn teho.

Boss óhp nảb yut ờig ôv iạh nưhng ờhc nếđ ihk cyuhển iổđ hình thái xong ìht kôhng biết ẽs ếht nào.

àM môh auq ahN Thấu nghĩ ảc buổi nên màl cách oàn ểđ kiếm điểm tihện mảc aủc Boss óhp bản, cuối cùng ỉhc óc ểht aưđ ar tộm tếk lậun: ểĐ ohc nưgời ác ỏhn quen iớv ựs nồt iạt aủc uậc tưrớc .ãđ

uầS nhất àl ở yâđ hình ưhn kôhng óc cuốn sách oàn kiểu <ớưHng nẫd nuôi dỡưng nưgời >ác ảc nên uậc ỉhc óc ểht tắb uầđ ừt nữhng việc ỏhn tôhi.

ựS trao iổđ chất aủc nưgời ác kôhng nnahh, ìv nưgời ác ỏhn tưrớc óđ ịb tơưhng nên iớm nầc tờưhng xyuên thay nớưc.

uậC thay nước ohc ụrt quan tás xnog, định cuhẩn ịb iôb tuhốc ohc ác noc ìht chợt nghe thấy “Hàn Lnĩh” nói: “Nha Nha, me cũng iđ cùng đi.”

ahN Thấu sững .ờs

“ihNệm ụv nầl yàn tấr quan tgnọr.” Gọing nưgời ọn nô aòh nưhng nghe iạl nợr nưgời ôv cnùg: “ơưĐng nihên ahN ahN cũng quan tgnọr.”

nàH Lĩnh chưa oab ờig iọg uậc ưhn vậy, yãn ahN Thấu pật turng thay nước ohc nưgời ác ỏhn nên kôhng nghe thấy nọb ọh thảo luận iác ,ìg mảc giác uầđ uâm chĩa sang mình àm thấy êt tếh ảc ad đầu: iĐ“ uâđ cơ?”

“Hàn Lnĩh” kaohnh tay, chậm iãr thốt ar iah chữ:

aR“ bnểi.”

Hết chương 115

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha