Chương 226: ####
Eidt: Lune
Torng siêu ịht ỏb haong kôhng óc đèn, cũng kôhng óc aửc ,ổs hná tărng muốn cihếu oàv torng cũng khó.
ahN Thấu ốc mắl iớm nhìn ar được àl óc nưgời đang đứng tưrớc tặm mnìh, nưhng ỉhc àl tộm iác bóng neđ ờm ờm thôi ứhc ục ểht ếht oàn ìht kôhng nhìn õr nổi.
uậC kôhng biết nưgời yàn iớt ừt ihk nào, cũng kôhng biết nắh at ãđ đứng yâđ nhìn oab uâl rồi, iạl càng kôhng biết thân phận cũng ưhn cụm đích aủc nắh ihk iớt đây.
nàB yat lạnh buốt pób yấl tặm ahN Tấhu, giữa ẽk yấm ngón yat nòc píhnh ar chút thịt mềm.
Đang àl aùm ,èh siêu ịht ìht ník óig nên càng thêm ngột ngạt io bức.
yậV àm yat aủc nưgời aik iạl tám lnạh, thậm íhc nòc lạnh nơh ảc nưgời Diệp .ơS ahN Thấu mảc giác ưhn óc khối băng đang nád oàv ám mình .yấ
yuT àl pób tặm nưhng mảc giác ưhn nắh đang pób ổc tihếu niên vậy.
ỉhC nầc siết chặt thêm ít aữn àl tihếu niên ẽs cứn ởn iơr nước tắm nagy, uas óđ ẽs hảong loạn iồr tắb uầđ nghĩ cách trốn táoht.
Nưgời aik đang ờhc phản gnứ aủc cậu.
õR àl tộm uâc ión chứa ý cờưi, ngay ảc gọing điệu cũng táohng ẻv tấb cắđ ,ĩd ếht nưhng ón iạl nuhốm yầđ ựs cá liệt tệh ưhn thân nihệt aủc hắn, yấl ý cười màl cọb đờưng ảig oạt nêb nàogi.
ahN Thấu ịb lạnh nur ảc nờưgi, uầđ có ơl ơm cúl iớm yậd cuối cùng cũng tỉnh hẳn, yấb ờig iớm chậm chạp nhận ar tình hốung hiện giờ.
“Anh mư —!—!”
Tếing uêk uức aừv thốt ar ãđ ịb nàb yat ot aủc nưgời nàđ gnô ọn chắn lại.
ổH khẩu ìt ngay dưới mũi, nàb yat nắh ehc ník iôm ahN Tấhu, ngón iác iớv nốb ngón yat nòc iạl ìht pób iah nêb ám cậu. nắH pób áhk mạnh màl ỗhc ám ịb pób xốung nòc núl ảc vào.
ừT cúl ủgn ohc iớt cúl tỉnh ahN Thấu nẫv mằn nyugên tộm ưt thế, mằn nihgêm cỉhnh mắl lôun.
nòC yâb ờig cót iat iốr tnug, od đang hảong nên iah tắm cũng ởm ot tròn tếh ,ỡc iah cánh yat ìht ịb nưgời aik ghìm chặt nên ỉhc óc ểht mằn nêy kôhng nhúc níhch nổi.
Tôrng kiểu ìg cũng thấy gốing oạđ cặt iáh aoh nơh àl yấm cảnh tắb cóc torng pihm.
uậC muốn iọg hna trai nưhng aừv iớm ởm mệing ìht ãđ ịb nưgời ọn tịb kín.
ứC ưhn nưgời aik biết uậc định màl ìg nên chặn tếh các động cát aủc uậc tớưrc.
“ogNan noà.”
“Bọn ọh kôhng óc ở yâđ đuâ.”
Sáng mớs iam ẽs óc yám yab trực tăhng ừt uhk A iớt nậv cyuhển nưgời sống sót, ohc nên torng mêđ cuối cùng này, tất ảc các ịd năng ảig uềđ phải ar nogài tuần tra, àm nhân tậv ủhc chốt ưhn ủht lĩnh cũng phải mảđ oảb việc tếk iốn liên cụt iớv năc .ức
uaS ihk ỗd me trai ủgn yas rồi, ahN Tahnh iớv ahN Linh cũng ịb cỡưng ếhc ar nogài tuần art ìv nyugên nhân kịch bản, óc điều od kôhng nêy lòng nên ức cách 51 phút àl ảc iah iạl thay pihên nhau ềv mex me trai ếht nào.
Lòng nàb yat ahN Thấu nịr ồm hôi, thấp thỏm ol lắng nhìn iác bóng neđ tưrớc mặt.
yuT gọing ión quen tuhộc nưhng cảnh tỉnh giấc giữa mêđ xong phát hiện óc nưgời ạl tộđ ngột xuất hiện ngay nêb cạnh áuq đáng ,ợs tàhnh ar torng chốc tál ahN Thấu chưa nghĩ ar iổn nưgời tưrớc tặm àl .ia
õR ràng àl iốđ pơưhng cũng đang quan tás cậu, thậm íhc uas ihk nhận ar nưgời uậc đang nur èhn nhẹ, nắh nòc tohng ảht ngồi xốung cạnh uậc nữa:
ợS“ ”?à
tệH ưhn đang nát gẫu, nưhng uas ỏv cọb yấ iạl àl từng iờl cắs ưhn lưỡi dao.
“Lúc nghe yám thấy nag ạd mắl mà?”
…
Cảnh tậv torng mêđ nêy gnắ nợr nờưgi.
cúL ịb xách ar nàogi, ahN Thấu tôrng thấy ịd năng ảig đang tuần art xung qnauh, nòc tôrng thấy ảc Diệp ơS mêđ yan kôhng nếđ đúng ờig nữa.
nắH đang ngồi nêb ờb rộung liếm tếv tơưhng trên cánh yat pảhi, nòc yat trái ìht đang mầc iah viên tinh ểht uàm mít lam.
—— àL tinh ểht aủc iah noc cáx sống àm Diệp ơS ión tưrớc .óđ
nắH muốn mầc iớt tặng ohc ahN Nha, nưhng óc ẻv ưhn nắh ợs ộb dạng ịb tơưhng aủc mình ẽs màl ahN ahN ơm màng tỉnh yậd ịb aọd ,ợs hoặc cũng óc ểht ohc rằng ếht yàn ẽs kôhng mô ahN ahN được nên iớm ở nogài ửx ýl toàn ộb tếv tơưhng sạch ẽs xong iớm iđ vào.
ịB xách kiểu yàn kihến ahN Thấy thấy óhk chịu ôv cnùg.
tệH ưhn giai đoạn cuối cùng torng òrt chơi oèm nờv cuhột vậy, tếh hứng iồr nên cũng cẳhng thèm giấu giếm thân phận nữa. Tôhng nit torng uâc cuối cùng àm nưgời yàn ión ãđ áuq õr ràng nên ahN Thấu cũng ễd dàng đoán được thân phận aủc iốđ pnơưhg.
—— ủhT lĩnh Divel, Quân Chu.
cóT cạb tắm vnàg, cúl xách ahN Thấu ar nòc cười nhạt nhìn cậu, cẳhng nữhng điệu ộb tohng ảht àm tỉhnh tảohng nòc dừng iạl tộm cúl iồr iớm iđ tếip.
Hiển nihên àl đang kihêu kcíhh.
Gốing ưhn cúl uầđ ahN Thấu cũng yậv iớv nắh —— tắb tàhnh viên torng ổt chức aủc hắn, cúl nắh iọg điện iớt nòc tắb máy, kihêu kcíhh.
ahN Thấu biết nắh đang páđ ảrt mnìh.
Xung qaunh iốt neđ ưhn mực, iạl toàn àl tấđ tốrng aữn chứ, nếđ iác yâc cũng cẳhng tấhy. Cách ảrt ùht ìht óc nihều kiểu lắm, ahN Thấu mong Quân uhC mén mình oàv giữa yầb cáx sống àl tốt nấht, ếht ìht uậc ẽs óc ơc iộh ểđ ỏb tốrn.
Nưhng õr ràng àl Quân uhC kôhng màl vậy.
nắH chậm iãr bước ,iđ tôrng cẳhng óc ẻv ìg àl ợs ẽs ịb phát hiện hết, cánh yat nắr chắc vòng auq oe ahN Tấhu, mô uậc ẹhn nàhng ưhn mô noc àg con.
oE ahN Thấu nầg ưhn tás tạs iớv nưgời Quân Chu, ơc pắb ỗhc cánh yat iớv sườn nắh màl uậc ịb đau. nòC ngực uậc ìht ìt ngay ỗhc iùđ hắn, iùđ nắh ãđ cứng nẵs iồr iạl nòc thêm ảc iác iađ oeđ aữn màl nấc oàv õr đau.
uậC từng thấy iác iađ yàn trên iùđ cụL ựT rồi, ỗhc óđ tờưhng àl ểđ tắd oad măg hoặc snúg.
“Tôi ãđ ohc ơc iộh riồ.”
Kiểu cách cát pohng tấr ihc àl ỳk qặuc, tắb nưgời iđ iồr iạl nòc lững tữhng ở iạl ohc nưgời at óc thời gian phát hệin.
ưhN kiểu màl ếht ìht óc ểht pấl liếm ohc hành iv cấx xược aủc mình vậy.
ởhT iàd tộm tnếig, Quân uhC tặđ yat nêl đỉnh uầđ tihếu nêin, óc điều kôhng phải aox cót gốing hna trai uậc yah Thẩm Tờưrng Lâm.
àM ỉhc nẻv nẹv àl tặđ trên đỉnh uầđ thôi ứhc kôhng màl ìg khác nữa.
Nưhng iạl kihến nưgời at óc oả giác rằng nàb yat yàn ẽs tộđ ngột tưrợt xốung iồr mót yấl ổc hoặc iơn oàn khác aủc tihếu nêin.
ùD oas ìht 100 cũng từng ión rồi, uến phải dùng tộm ừt ểđ miêu ảt Dveil ìht ón chắc chắn àl ừt đêin.
ahN Thấu kôhng ểht đoán được Quân uhC định màl .ìg
“Cho nên ”——
Quân uhC táohng nừgng lại, mầt tắm ahN Thấu pậl cứt chìm oàv bóng tối.
óC nàb yat ehc kuhất tắm cậu, àm uas uâc ión trọn nẹv aủc nắh ìht uầđ có uậc cũng tắb uầđ êm man.
“Tôi ẽs aưđ uậc đi.”
…
Ý thức ahN Thấu nẫv ơm mnàg.
uậC iạl chìm torng bóng iốt quen tộuhc, nưhng nầl yàn kôhng ềh gốing nữhng nầl tưrớc .óđ
Phía trên óc tộm iảd ngân àh ôv cùng xinh đẹp, àm cẳhng hiểu oas ón iạl iộh ụt ềv phía cậu.
Vầng sáng uàm vàng quấn yấl nhau nệb tàhnh mik tếyun, uas óđ ón chia tàhnh ab iợs ỏhn nơh iồr yab ềv ab hớưng khác nahu.
ahN Thấu ôv thức chạy theo hớưng cúhng yab ,iđ àm xung qaunh cúl yàn cũng cẳhng ềh nêy lnặg.
nêB iat ưhn óc tếing iãc ãv mầ ĩ màl uầđ uậc gno ong.
Hình ưhn óc tếing chân ếhg ịb oék xềnh xcệh, tếing ia óđ ión cệyuhn, iồr óc ảc tếing aủc ứht ìg óđ trồi nêl nữa.
“Cậu at àl nhóc noc nghe yám cúl uầđ yấđ ?à pẹĐ nỉh.”
“Tối thui ếht yàn uậc nhìn thấy kiểu ìg vyậ?”
“Thì xích iạl nầg ,óđ uậc iạl nầg oàv kiểu ìg cẳhng tyấh?”
Dờưng ưhn óc nưgời muốn iạl nầg nưhng auq cừhng yấm giây iạl ịb oék ởrt .ềv
nầL yàn ìht gọing ión aik nghe óc ẻv iơh nnợưgg: “iTếc tậht, uậc at màl ủht lĩnh tấm hứng riồ.”
… Tiếc iác ìg vậy.
“Sao nẫv chưa tỉnh thế? ỡL uâđ ít aữn chết thật ìht màl ếht noà?”
“Thì nòc ếht oàn được nữa? Cẳhng ẽl iạl oảb cụM iđ cuứ?”
“ỵuXt, đừng ión nữa, pắs tắb uầđ riồ.”
Đang đuổi theo hớưng mik tyuến yab iđ ìht xung qaunh bỗng sáng bừng lên, ahN Thấu aừv ởm tắm ìht av phải hná nèđ chân kôhng sáng cựr trên đỉnh đầu, chói nếđ iỗn màl uậc phải ơig yat nêl ehc tắm lại.
nèĐ aừv tậb snág, ảc pòhng pậl cứt nôx xao!
Tihếu niên cót neđ ngồi tệb dưới tấđ ơig yat ehc tặm ỉhc ểđ ộl iỗm phần mằc thon nêb dớưi. oD yãn mằn trên tấđ nên tặm nòc dính bụi.
iôĐ chân thon iàd oc lại, trên gnố quần cũng toàn àl iụb đất.
iaH tắm nhắm tịt ìv ịb hná nèđ iọr oàv tộđ ngột ờhc tộm cúl quen iồr iớm ngập nừgng ởm ar nầl nữa. Dáng tắm tròn tòrn, noc nưgơi uàm mal torng oev ứhc kôhng phải kiểu uàm mal đậm, tôrng ưhn viên áđ ýuq vậy.
cặM ùd nhìn iơh chật tậv nưhng nẫv xinh pẹđ ạl tnờưhg, cúl yàn iổđ ohc uậc cặm yáv công chúa ìht óc ihk nòc diễn luôn được ởv kịch công chúa pặg nạn yấ chứ.
Xung qaunh vang nêl tếing ìx oàx kôhng nớgt.
éB“ noc xinh tếh!”
“Bảo sao, tiếc àl cụM kôhng ữig ctặh!”
iơN yâđ àl tộm năc pòhng cực ỳk rộng rãi, nốb phía toàn àl nưgời hóng hớt.
Mệing ìht khen tihếu niên xinh pẹđ nưhng hná tắm iạl yầđ ẻv aùđ gỡin, õr àl ộb dạng oàh hứng nógng mex kcịh.
“Tôi kôhng nhìn iổn cảnh hành ạh éb noc ếht yàn mất, iôt phải iđ kyuhên ủht lĩnh iớm đcợư.”
ióN ìht ión ếht nưhng nọb ọh cẳhng óc ẻv ìg àl muốn đứng yậd khỏi ếhg .ảc
Torng pòhng ỉhc tậb iỗm iác nèđ iọr xốung đỉnh uầđ ahN Thấu nên xung qaunh sáng được phần oàn tôhi, ahN Thấu thấy được iỗm hàng nưgời ngồi tưrớc nhất ứhc đằng uas ìht kôhng tấhy.
nòC uậc ìht hiện ờig đang ngồi torng tộm iác lnồg, kôhng óc cách oàn ar nogài đợưc.
Quân uhC kôhng đích thân ar tay, nưgời nàđ gnô oac nớl đứng nầg lồng nhất cười ión iớv tihếu nêin: “úhCng at diễn tộm ởv kịch néh?”
uêY uầc cẳhng bình tờưhng ít nào, ảrt ùht uậc àm ỉhc uêy uầc uậc diễn tộm ởv kịch nơđ giản ếht yàn yấ ,ảh óc điều ếht yàn iạl tấr ùhp pợh iớv nấ tợưng nab uầđ aủc ahN Thấu dành ohc Divel.
tộM ởv kcịh, ión nơđ giản àl tộm òrt chơi tôhi.
àM uậc àl nhân tậv cíhnh aủc ởv kịch nên iọm hná tắm xung qaunh cũng nihgễm nihên ổđ nồd oàv cậu.
ếhT nưhng yâđ cẳhng phải àl nit tốt .ìg
iởB ìv ùd àl ia ìht cũng óc ểht nhìn ar được òrt chơi yàn ẽs kôhng ềh thân tihện iớv cậu.
“Tôi kôhng mnốu.”
ahN Thấu kiềm ếhc gọing ión nur run, ốc gắng ểđ mình kôhng ỏt ar ợs hãi.
Nưhng động cát ník oáđ iớt yấm ìht nẫv tọl oàv tắm Quân Chu, nưgời nẫv quan tás uậc ừt uầđ iớt giờ.
Tihếu niên nêl tếing ừt chối diễn kịch kihến ảc máđ nưgời xung qaunh sững ,ờs tộm iồh uâl uas ìht đồng loạt bùng ổn tếing iãc .ọc
,Ê“ yấm uậc nghe thấy knôhg? uậC at ừt chối kaì!”
“Quả àl tộm nhóc noc nag dạ!”
Quân uhC ngồi tắb tréo chân cág nêl tộm nêb yat vịn, ẻv tặm cẳhng ềh ỏt ar kôhng iuv ìv ahN Thấu ừt chối uêy cầu, thậm íhc trên tặm nòc mang ý cờưi. Nghe ahN Thấu ión xnog, nắh iớm ờh hững gơưing mắt, nói: “Cậu tắb cóc tàhnh viên torng ổt chức aủc tôi, nagng nihên tắt máy, kihêu kíhch tiô.”
ịV ủht lĩnh ùht iad chậm iãr ểk iạl tộm loạt nữhng cyuhện ahN Thấu ãđ làm, yat nòc ihk óc ihk kôhng õg ẹhn oàv yat nịv aủc ghế.
ẻK“ cuối cùng từng màl yấm cyuhện yàn ãđ chết riồ.”
“Giờ uậc muốn ịb mén oàv giữa yầb cáx snốg, yah àl ịb mén oàv mầh băng ohc chết cgnó?”
ahN Thấu cẳhng ềh nghĩ ngợi ãđ đáp: “Ném oàv giữa yầb cáx sgnố.”
ùD oas ìht máđ cáx sống cũng uâđ óc nhìn thấy cậu.
óC ẽl ìv uậc ảrt iờl tứd kohát áuq nên Quân uhC nốv đang dửng dưng bỗng kựhng iạl chốc lát, uas óđ chợt cười ẽhk iah tnếig.
“ưgNời chơi các uậc úht ịv đyấ.”
ahN Thấu kôhng biết nên cốs ìv cyuhện Quân uhC ãđ phát hiện ar thân phận aủc mình tớưrc, yah àl thắc cắm ữhc “ácc” torng iờl ión aủc nắh tưrớc nữa.
Bỗng óc hná tắm iơr oàv nưgời cậu.
uậC nẩgng uầđ nêl nhìn theo phía .óđ
ỗhC sáng iốt tiếp giáp nhau nêb yấ óc tộm nưgời oeđ tặm ạn cặm ồđ neđ đang ngồi .óđ Kôhng thấy õr mặt, ỉhc biết àl nắh tấr cao, dáng ngồi cũng ngạo nghễ ôv cnùg.
“ỳK.”
“Anh thấy ếht noà?”
