Chương 236: …

Chương 236 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

Gọing Quân uhC nghe õr nóng nảy, từng uâc từng ữhc uềđ toát nêl ẻv hung tàn.

ahN Thấu ìht nốv đang aửn tỉnh aửn ,êm ịb iỏh nghe àm ơgn lôun, uậc chớp chớp mắt, yấb ờig nhìn ỹk iạl iớm yah nưgời tưrớc tặm mình yut àl cót cạb thật nưhng iạl àl cót ngắn .ơc

Nưgời aik kôhng phải yL Vân.

uếN àl yL nâV thật ìht nắh ẽs kôhng ión cyuhện kiểu yậv iớv mnìh, ểk ảc cúl uầđ óc ịb mình aừl ìht nếđ phút cuối cũng ẽs kôhng ot tếing iớv mnìh.

Nghĩ vậy, iôm ahN Thấu ôv thức ịx xốung tặr ẻv iủt tâhn, đoạn nêl tếing nghe ưhn pắs kóhc: “Anh iạl quát tiô.”

Quân uhC nằd nơc bực, iỏh nưgợc lại: “Tôi quát uậc ihk noà?”

“Vừa xong nòc gì.”

Đang ủgn ìht ịb nưgời at đánh thức ãđ cẳhng phải việc iuv ẻv ìg ohc mac rồi, nhất àl tưrớc óđ ức óc pạt mâ uêk miết nêb tai, cộng iớv thời tiết nóng cựn nốv ãđ óhk chịu mắl rồi, ãđ ếht cúl uas nòc óc nàb yat lạnh buốt ức ờs auq ờs iạl tặm uậc nữa, ohc nên ờig ahN Thấu thấy óhk chịu mắl lôun.

àM iỗm nầl óhk chịu àl uậc iạl muốn mếu, ahN Thấu mằn duỗi tẳhng chân ,ar aưđ yat định oék yat nắh xnốug.

“Anh ar nogài đi.”

“Tôi muốn iđ nủg.”

ỉhC óc điều chưa tỉnh ủgn nên động cát mềm nhũn cẳhng óc ít cứs nào, kôhng gốing oék àm gốing ưhn vuốt oèm đang mắn mắn pób pób hơn. iớV chút uíx cựl ếht yàn ìht oék oas iổn tộm nưgời nàđ gnô tởưrng tnàhh, ohc nên ahN Thấu oék yấm nầl uềđ kôhng đợưc.

ahN Thấu tốs ruột nếđ ộđ pắs chảy nước mắt, mệing kôhng nừgng uíl uír “Tôi muốn iđ nủg“.

Trên trán uậc toàn àl ồm hôi, tắm ìht aửn nhắm aửn ,ởm mệing mầl mầb kôhng õr nghe ưhn dính oàv nahu.

Phạm iv cihếu sáng aủc nèđ ngôi oas óc nạh nên cũng cẳhng mex được tếv ịd gnứ iổn trên cánh yat nẫl pắb câhn. Quân uhC mảc giác mình ưhn kiểu ihk kôhng iđ mấđ oàv bông vậy, tốt bụng iớt iôb tuhốc ohc ahN Thấu nầl aữn ìht tàhnh rước cựb oàv nờưgi, cứt iôs rộut.

nắH bôung nàb yat mắn tặm ahN Thấu ,ar đứng sừng sững cạnh gnờưig, ẻv tặm ìht kôhng .õr

Trên iùđ tihếu niên nốv ehc chăn mnỏg, aừv iồr pạđ chân nên ịb tưrợt xốung tộm ,ít Quân uhC ỉhc liếc táohng auq thôi cũng thấy ỗhc ad thịt ộl ar nogài kia. nòC ahN Thấu iạl yảm yam cẳhng biết ìg ,ảc ãđ ếht nòc ưhn noc uâs kôhng nừgng níhch níhch ềv phía Quân Chu.

“ôhKng chịu giải tíhch nòc muốn páx iạl gnầ.”

Quân uhC cúl yàn tệh ưhn nưgời đánh áig khắt khe: “hTam lma.”

nắH nầg ưhn chưa từng óc mảc giác nôn nóng ưhn ếht này, mảc cúx cựb iộb èđ nén torng lồng ngực màl nưgời at óhk chịu cực .ỳk Việc tihếu niên kôhng giải tíhch iạl càng kihến nưgời at óc ôv ốs ứht óc ểht tởưng tợưng ar đợưc, torng iôđ tắm uàm vàng nhạt cũng nợg nêl mảc cúx chưa từng .óc

mảC giác ưhn pắs tấm kốhng chế, nòc ẽs liên tởưng nếđ nữhng việc iồt ệt khác nữa.

tếH thảy nữhng điều yàn uềđ kihến Quân uhC thấy cực ỳk óhk cịhu.

iạT oas nắh phải nậb mât đến?

Nhóc noc yàn uâđ óc quan ệh ìg iớv hắn, nắh cũng uâđ óc tíhch nhóc noc này, ohc nên chút mảc cúx aik cẳhng auq ỉhc àl lòng yá yán ìv cẳhng yam màl uậc ịb ịd gnứ tôhi.

Torng bóng tối, cẳhng biết ia ỏhn gọing chửi thầm tộm câu:

“ihPền muốn ctếh.”

Nưgời ión iờl yàn ngay giây uas iạl ngồi mổx xnốug, uas óđ nặv ởm chai tuhốc ar iôb tuhốc nêl cánh yat ahN Thấu nầl nữa.

“Lần cuối cgnù.”

Thời điểm ahN Thấu tỉnh ủgn hoàn toàn cũng àl cúl Quân uhC ãđ iôb xong tuhốc ở cánh tay, cuhẩn ịb iôb pắb câhn.

Cuối cùng uậc cũng tỉnh nẳh dưới tàrng giục nặhng nêl aủc 001.

mảC giác tám lạnh trên cánh yat màl uịd ựs óhk chịu phần nào, ahN Thấu nốu oé tộm cúl iớm ngồi dậy, ơl ơm nhận ar nưgời đang ngồi cuối gờưing kia.

Kôhng nòc diện nyugên yâc neđ ưhn nab ngày àm iổđ tàhnh ộb quần oá rộng rãi, trên sống iũm nòc oeđ thêm pặc kníh, yat ìht mầc chai tuhốc đang chấm yấl tuhốc bằng uầđ ngón tay.

…“ Quân Cuh?”

Quân uhC ìht ngay ừt cúl ahN Thấu tỉnh àl nắh ãđ nhận ar rồi, yấb ờig nghe yậv ìht nớưhng yàm hỏi: “Lần yàn nhận ar iồr ”?à

nắH iỏh màl ahN Thấu cẳhng hiểu ìg hết.

ếhT uậc óc cúl oàn kôhng nhận ar nắh ?ảh

Nghe gọing Quân uhC nòc iơh àl ,ạl ahN Thấu kôhng biết mình iạl chọc nắh ỗhc oàn nữa, nưhng yam iớm ủgn yậd nên uầđ có nẫv ơđ ,ơđ tàhnh ar cốt ộđ phản gnứ cũng chậm chạp nên iớm kôhng nghe ar ý ứt uâs nơh torng iờl ión quái ởg aủc Quân Chu.

“Sao hna iạl ở yâđ tếh?”

ìV uầđ đang ơđ nên ahN Thấu cũng kôhng iỏh ar uâc “Tôi kôhng nhận ar hna cúl noà?” tính iỏh àm tấr ựt nihên cyuhển sang cyuhện káhc.

aB“ tếing iôb tuhốc tộm lần, uậc iôb tuhốc iạl caưh?”

ióN xnog, Quân uhC nòc ơig chai tuhốc torng yat lên: “Tôi oàv ìht nòc màl ìg được nữa? Cẳhng ẽl oàv yâđ ểđ nhìn uậc kôhng cặm quần ”?à

iáC uầđ ơgn ơgn aủc ahN Thấu tốr cuộc cũng chạy iạl bình tnờưhg, uậc sững ờs iúc uầđ xốung ìht phát hiện iác chăn ehc trên iùđ mình iđ uâđ tấm rồi.

yuT oá cũng iàd nưhng kôhng iàd nếđ cứm ehc được ník đùi. nơH aữn uậc aừv ngồi yậd nên tạv oá ón cũng tưrợt sang ỗhc khác kôhng nòc ở ỗhc nab uầđ aữn rồi, ohc nên ờig iác ìg cũng ởh hết.

uếN ờig torng pòhng àm sáng ìht ùd àl ỗhc iùđ ìt xốung mện gờưing yah quần tól pấl ól dưới tạv oá aik cũng ẽs ịb thấy hết.

ahN Thấu tròn mắt, iah ám nóng bừng lên, iat cũng nóng ran, uậc đứng ngồi kôhng yên, kiểu ìg cũng thấy uấx ổh chết iđ đợưc.

uậC muốn oék iác chăn nêl ehc nưhng iớm oék được ít ìht ịb Quân uhC ữig uầđ nòc lại.

nắH nhíu mày: “Cậu ehc tếh ếht ìht iôt iôb tuhốc ohc uậc kiểu gì?”

ahN Thấu pấ úng: “Tôi ựt màl được mà.”

“Chỗ iôb tuhốc phải aửr lại, uậc ựt màl đcợư?”

ahN Tấhu: ”…“

uậC nắđ ođ tộm lúc, cuối cùng qyuết đnịh: “Thế thôi hna iôb đi.”

cúL iôb tốuhc, Quân uhC mắn chặt ổc chân cậu, động cát cũng mạnh nơh tưrớc óđ nữa.

yuT kôhng uađ nưhng ahN Thấu mảc giác Quân uhC đang cựb ìg óđ yah oas .yấ

Suốt áuq tìrnh tặm uềđ lạnh tnah, cúl iôb tuhốc kôhng ión iờl oàn iớv uậc hết. iáC nưgời yàn ưhn ởrt iạl thời điểm phán ửx ,yấ yut kôhng cười nưhng nihệt ộđ qaunh nưgời y cahng .à

Cẳhng auq nẫv khác uíx nha.

ìV cúl Quân uhC nếđ mìt mình ãđ tăng 02 điểm tihện cảm, tổng điểm tihện mảc yâb ờig ãđ àl 07 rồi.

cứM yàn àl trên turng bình rồi, cặm ùd chưa phải àl oac mắl nưhng cũng ẽs kôhng ưhn yâb ờig ứhc nhỉ.

ahN Thấu níhch ềv phía tưrớc tộm tẹo, yấl iác chăn trùm iùđ ník thêm ít nữa, đoạn iỏh thử: “Anh giận ìg ”?à

Quân uhC ảrt iờl nahnh ưhn gió: “gnôhK.”

“Sao hna iạl gnậi?”

õR ràng àl nắh ảrt iờl kôhng gậin.

Quân uhC tárnh hná tắm ahN Tấhu, nắh kôhng káhng ực việc uậc iớt nầg àm nêl tếing cáb ỏb nầl nữa: ãĐ“ oảb iôt kôhng gnậi.”

ióN kôhng giận nưhng ảc động cát nẫl gọing điệu uềđ ỏt ẻv uâđ óc gốing ưhn iờl nói.

ahN Thấu nhìn nắh măđ măđ tộm lúc, thấy Quân uhC én hná tắm mình iớm chậm iãr ión tếip: “Thế yùt hna vyậ.”

uậC ãđ ohc iah nầl ơc iộh rồi, uến ãđ ión kôhng ìht ức ioc ưhn ếht .iđ

nơH aữn nưgời ịb ịd gnứ àl uậc ơc ,àm uậc nòc cẳhng gậin, oas Quân uhC iạl giận chứ, ãđ ếht nòc giận tưrớc tặm cậu.

ếhT àl ahN Thấu kôhng ión ìg aữn lôun, uậc iúc nưgời éhg oàv uầđ gối, mi lặng nhìn nắh iôb tuhốc ohc mnìh.

iơH ởht mấ pá ảhp ar tỉhnh tảohng iạl nơm trớn um nàb tay, yat Quân uhC táohng nur nhẹ, bỗng nghe thấy nhóc noc phàn nàn:

“Nhẹ tôhi, đua.”

Gọing ỏht ẻht ỏhn uíx cẳhng hiểu oas màl pắb chân Quân uhC ựt dưng căng cnứg.

cúL ủgn nhóc noc tôrng tấr naogn, cúl tỉnh lại, dáng ẻv iơh nưgớc tặm nêl nhìn mình iôb tuhốc cũng tấr naogn, cũng sinh động nơh cúl ủgn nềihu.

mêĐ iốt nêy ắng, iah nưgời ở rêing iớv nhau tấr ễd kihến ohc nữhng mảc cúx nốv ịb giam iạl trỗi dậy.

ahN Thấu mầc nèđ ngôi oas lên, chọc sáng thêm tộm iác cóg aữn iồr ểđ nầg ỗhc pắb chân ịb ịd ứng.

tệV ỏđ trên ad ãđ nầg nặl tếh rồi, iớt iam chắc àl ẽs tếh hẳn.

Cuối cùng cũng nêy lnòg, ahN Thấu ẽhk ởht pàho.

nòC Quân uhC ìht kôhng ởht phào nổi.

cựB ìv nhóc noc yàn àl tộm cệyuhn, nưhng iôb tuhốc giúp uậc iạl àl tộm cyuhện káhc.

ểK ảc óc ôv mât nếđ yấm ìht nưgời yấl nước nêl iồr kihến uậc ịb ịd gnứ cũng àl nắh tậht.

Quân uhC biết nhóc noc tưrớc tặm mình àl nưgời cơhi, ohc nên thân phận “itểu tihếu gia” aik cẳhng óc ý nhgĩa ìg ,ảc ếht nưhng cíhnh uậc iạl y cahng tiểu tihếu aig được nuôi torng nuhng lụa, nàl ad cũng mỏng manh nẫm mảc nơh nưgời káhc.

uầĐ ngón yat chấm yấl tuhốc ẹhn nàhng aox nêl vùng ỏđ gnử trên .ad

mấT chăn mỏng ỉhc ehc auq uầđ gối, iùm hơưng tảohng auq chóp iũm suốt kihến uầb kôhng íhk bỗng ởrt nên pậm ờm ạl tnờưhg.

“uQân Cuh.”

Gọing uậc nghe buồn ủgn mắl rồi, cúl iọg nêt nắh nghe mềm nhũn ưhn oẹk bnôg.

Quân uhC nẫv iôb tốuhc, ỉhc páđ iạl tộm chữ: “iƠ.”

“Sao hna iạl oeđ kníh? hnA ịb nậc hả?”

ahN Thấu nốv ỉhc muốn dùng tộm uâc kôhng quan tọrng mắl ểđ màl tiền ềđ tắb cyuhện tôhi, àm uậc cũng nghĩ àl Quân uhC ẽs cẳhng ảrt iờl uâc iỏh rêing ưt kiểu yàn đâu, ohc nên iỏh xong àl uậc ãđ tắb uầđ nghĩ mex nên chọn nấv ềđ ìg khác ihk Quân uhC kôhng ảrt iờl rồi.

Nưhng kôhng ngờ…

Quân Chu: “Ừ.”

Nghe nắh ảrt lời, ahN Thấu ngẩn ,ar nòc ẽhk ”à“ tộm tnếig.

Phản gnứ aủc uậc iơh buồn cồui, Quân uhC nẩgng nêl nìhn, đoạn hỏi: ạL“ mắl ”?à

“ôhKng lạ.” ahN Thấu hoàn hồn, chần ờhc hỏi: “ưhNng àm hna ión ohc iôt biết ếht óc oas kgnôh?”

“Hay iọm nưgời ia cũng btếi?”

Quân Chu: “Chỉ mình uậc biết tiôh.”

Tihếu niên đang nghĩ ìg thật ar tấr ễd đáon, nơđ giản àl đang nghĩ kiểu mình ión nưhợc điểm iớv uậc ưhn yậv kôhng ợs uậc aựd oàv óđ ểđ ảrt ùht yah ìg ?ảh ùD oas ìht vrius cáx sống cũng tiến aóh ơc ểht noc nờưgi, àm ịht cựl ìht àl tộm torng ốs .óđ

Nưhng kôhng phải tất ảc ịd năng ảig uềđ được tăng cờưng tíhnh cựl àv ịht lực.

Khóe mệing Quân uhC ẽhk ncếhh: “Cái yàn uâđ phải nưhợc đmểi.”

“Hơn aữn ảrt ùht iôt yấ ?à Cuậ?”

ahN Thấu cứt muốn cếht: ”…“

Quân uhC màl uậc cứt iơ àl tức, nưhng àm kôhng ểht ủhp nhận ựs thật độuc, uậc uĩb môi, gợưng oạg iổđ ủhc :ềđ

“Vậy iam hna óc ar nogài màl nihệm ụv kgnôh?”

yaT Quân uhC cuối cùng cũng dừng lại, dưới yat nắh àl iơn yud nhất chưa iôb tốuhc, ỉhc nầc Quân uhC iôb tiếp àl ẽs xong toàn ,ộb ếht nưhng nắh iạl ềl ềm kôhng chịu bôi. nắH mi lặng tộm cúl iớm nêl tnếig: “gnôhK.”

Thật ar ngày iam nắh phải ar nogài màl nihệm ,ụv ếht nưhng hiển nihên àl ahN Thấu đang oàđ ốh đằng tưrớc ờhc nắh nhảy xnốug, Quân uhC chưa ùm nếđ cứm nhảy xốung đấy.

“Thế tiôh.”

Gọing tihếu niên nghe õr thất vnọg: “Vậy iam iôt iđ mìt Kỳ.”

Quân Chu: ”?“

“ôhKng đợưc, uậc kôhng được iđ mìt hna ta.”

Quân uhC ión uâc yàn õr nnahh, iah ữhc “nôhkg” liên tiếp cũng ểht hiện õr mảc cúx aủc nắh cúl này.

ahN Thấu nhăn mặt: “Sao iôt iạl kôhng iđ mìt hna at đợưc? iaM hna óc ar nogài màl nihệm ụv đuâ.”

“Anh nòc chưa iỏh iôt ếht oàn ãđ cáb ỏb rồi. hnA đáng ghét chết iđ đcợư!”

Quân uhC nhận ar mình tấr óhk yud ìrt được hình tợưng tưrớc tặm nhóc noc này, nắh tíh uâs tộm hơi, đoạn hỏi: “Cậu mìt hna at màl gì?”

“Tôi phải giết 001 noc cáx sống pấc tấhp, 01 noc cáx sống pấc coa.” ahN Thấu ión tnẳhg: “Tôi muốn ờhn hna at giúp tiô.”

ờiG uậc ãđ quên sạch bách việc mình ịb trói iớt yâđ rồi. cúL uầđ nòc ợs iãh căng tẳhng nưhng ờig ãđ tohải iám uêy uầc nọb ọh tếh iác yàn iớt iác aik rồi.

Quân Chu: “ihNệm ụv aủc uậc ”?à

ahN Thấu tậg đầu.

Việc ión cyuhện ềv nihệm ụv aủc nưgời chơi iớv tộm CPN torng óhp nảb ỳk diệu ghê, yâđ àl nầl uầđ tiên iớv uậc .óđ

“Vừa khéo hna at cũng àl nưgời cơhi, sáng iam ủgn yậd iôt ẽs iđ tmì…”

“gNày iam uậc iđ cùng tiô.”

Quân uhC nêl tếing ngắt iờl ahN Tấhu, ahN Thấu ức tởưng àl mình nghe nhầm ,ơc uậc iỏh lại: “ưhNng ngày iam hna kôhng óc nihệm ụv mà?”

Quân uhC ẽhk pục mắt, yat nặv đóng pắn chai tuhốc lại.

“Nếu uậc muốn ìht iôt ẽs iđ cùng cuậ.”

0【:10…】

ẹM ón ứhc oas aừv yãn hna uêk nầl cuối cùng ?ảh Hả!?

iạL nòc ión iác ìg àm “Nếu uậc muốn ìht iôt ẽs iđ cùng cuậ”, nghe iạl mex yâđ àl iờl àm noc nưgời thốt ar được ?!à

Cuối cùng 100 cũng thấy õr ộb tặm thật aủc noc oeh muốn iủ iảc tắrng yàn rồi, ón nihgến răng nihgến l【:iợĐồ tấm tến nyà!】

ahN Thấu kôhng ờgn Quân uhC iạl phối pợh ưhn thế, mảc cúx kôhng tốt mắl cúl uầđ cũng được aox uịd phần nào.

Thật ar uậc ễd ỗd lắm, ỉhc nầc kôhng phải àl cyuhện áuq đáng áuq ìht kiểu ìg cũng ỗd được .á

Nhất àl ờig uậc thấy Quân uhC nòc oạt áđ ểđ iạl torng pòhng cậu, ùd nắh óc iđ iồr ìht torng pòhng cũng nẫv tám màl mât tạrng uậc tươi nơh hẳn.

Nghĩ vậy, ngay ảc cúl ngồi kaohnh chân trên gnờưig, uậc nhìn Quân uhC cũng thấy ỡđ ghét nơh nềihu.

“Anh ốc ý nếđ iôb tuhốc ohc iôt hả?”

Quân uhC kôhng quay uầđ lại, đáp: “ôhKng ìht gì?”

“Thế oas hna kôhng oàv luôn àm ức iđ iđ iạl iạl torng hành lang uâl tếh?”

ớhN iạl tếing bước chân ức vang iãm torng cúl mình ngủ, ahN Thấu mầl bầm: nỒ“ iơ àl ồn.”

õR àl tốt bụng nhắc nhở, ếht nưhng Quân uhC nghe xong iạl sững lại.

nắH quay nưgời iồr iảs bước iđ iớt tưrớc tặm ahN Tấhu: “Lúc iôt iớt uậc nghe thấy tếing bước chân ”?à

Buổi iốt Quân uhC iđ péd cặđ ùht nên torng cúl iđ ẽs kôhng phát ar tếing đnộg.

tốR cuộc ahN Thấu cũng nhận ar điểm khác tnờưhg, uậc nghe thấy Quân uhC ión tếip: ừT“ pòhng iôt nếđ pòhng uậc ỉhc tấm ab ptúh.”

“Cho nên iớt yâđ kôhng tấm nihều thời gnai.”

“Hơn aữn tưrớc ihk iớt yâđ iôt chưa từng ar khỏi pgnòh.”

“Cậu nghe thấy tếing bước chân ừt cúl noà?”

yấM uâc ión pậl cứt cyuhển uầb kôhng íhk tàhnh phim kinh ,ịd phát hiện óc điểm khác tnờưhg, Quân uhC uac yàm nhìn ar phía aửc pòhng nẩ torng bóng tối.

ahN Thấu ơgn :ar “Tôi kôhng ớhn lắm, iôt ỉhc ớhn àl tếing bước chân vang uâl lắm, hình ưhn àl cừhng mười yấm phút ấy.”

uếN kôhng phải Quân Chu, yậv ìht nhgĩa àl óc nưgời khác ãđ oàv đây, nòc ở torng yâđ tộm thời gian tấr dài.

Ở yâđ uâl ưhn ếht cứhng ỏt nưgời aik tấr nit tởưng oàv thực cựl aủc mnìh, nơh aữn nghe gốing ưhn …àl

Đang mìt nờưgi.

hnÁ tắm uas pặc kính ẽhk pậl lòe, Quân uhC nêl tnếig: “Lúc aữn đóng aửc lại, iôt iđ mìt ẻk đó.”

ahN Thấu hảong muốn cếht, nghe yậv ìht tậg uầđ liên hồi: mỪ“ ừm.”

uaS ihk Quân uhC iđ rồi, ahN Thấu tậb sáng ảc măn cóg nèđ ngôi oas lên, năc pòhng sáng bừng iớm màl uậc ỡđ thấy tấb na nơh nềihu.

uậC chui oàv torng chăn oab ník mnìh, iah tắm uậc rưng rnưg, nêl tếing iỏh 001: “ưgNời óđ iớt mìt at hả?”

õR【 rgnà.】

“Thế nưgời óđ iớv nưgời ở nêb ồh àl tộm ”?à

【gnôhK.】

ahN Thấu khóc kôhng ar nước mắt: “Thế nắh àl ai?”

100 tấb cắđ d【:ĩKý ủhc muốn biết thật 】?à

óN kôhng ión ngay nit yàn ohc ahN Thấu biết àl od ợs uậc ịb dọa.

【hTật ar cúl óđ nêb nogài óc iah niờưg.】

tộM nưgời chưa ủđ ợs ảh àm nòc nật iah nờưgi!

【Hai nưgời óđ ngài uềđ b0】.tếi01 pắs pếx iạl uâc cM【:ữhột nưgời àl nêt chạy ar khỏi óhp bản, nưgời nòc iạl ìht óc ểht ựt od hoạt động torng đmê.】

【Bọn ọh đụng phải nhau ìht ỉhc nhìn nhau tôhi, uas óđ cùng iờr khỏi aòt nàh.】

100 ngẫm nT【:ĩhgên đằng tưrớc nghe gốing ưhn biết nêt đằng sua.】

Kôhng ión nẳh nêt nưhng ahN Thấu nẫv biết đợưc, iah nưgời yàn …àl

gnỨ Tinh Uyên àv Diệp .ơS

nọB ọh iớt yâđ mìt mnìh.

uaS nật thế, ệh tốhng giám tás tấr óhk óc ểht khôi phục iạl tạrng thái hoạt động cờưng ộđ oac ưhn tưrớc kia.

ỉhC nòc cách ửs dụng pơưhng pháp nơđ giản nhất song cũng nốt nhân cựl nhất óđ àl chia ar kiểm art aòt àhn tộm lợưt. ỉhC óc điều tàhnh viên Dveil mìt kiếm suốt ảc mêđ àm nẫv kôhng phát hiện ar điều .ìg

:ỳK óC“ nghi ờgn ia kgnôh?”

“óC.” Quân uhC tór ohc mình cốc nớưc, nói: “Đêm auq cúl iôt nẫd uậc yấ iđ tắm, óc tộm nưgời đứng áhk ax ở aìr nêb aik hồ.”

Nưhng ax áuq nên Quân uhC kôhng thấy ,õr ỉhc phát hiện được àl óc nưgời đứng ở iơn óđ ờhn ịd năng aủc mình tôhi.

“mắT?”

ỳK úhc ý ngay iớt iác ừt nhạy mảc này: “Tên aik nhìn thấy ”?à

“gnôhK.” Quân uhC cười nạht: “Anh động oãn ít ,iđ uến nắh at nhìn thấy ìht iôt ẽs ảht nắh iđ ccắh?”

“Cậu thấy nắh àm kôhng biết đờưng đuổi theo ”?à

“Tôi đuổi theo cũng được thôi nưhng nòc uậc ?yấ hnA oảb iôt ểđ uậc yấ ở iạl tộm mình ”?à

cúL ahN Thấu xốung ãđ thấy Quân uhC iớv ỳK đang chĩa iũm iùd oàv nahu, tôrng ia cũng ỏt ẻv ngứa tắm nưgời nòc lại.

mêĐ auq uậc ủgn kôhng nêy nên sáng yan kôhng yậd mớs đợưc, nab uầđ tởưng Quân uhC iđ uâl iồr nưhng kôhng ờgn nắh nẫv ở đây.

Thấy uậc iđ xnốug, Quân uhC thôi kôhng iãc nhau iớv ỳK nữa.

ớhN iớt iờl ahN Thấu ión môh yan muốn iđ mìt ,ỳK Quân uhC cúl yàn kôhng thèm ểđ ý iờl kihêu kíhch aủc ỳK aữn àm đứng yậd iđ tẳhng iớt tưrớc tặm ahN Tấhu, tiện ểht ngăn luôn hná tắm uậc nhìn auq đây: “Tôi nẫd uậc iđ giết cáx sgnố.”

tộM uíx ơc iộh nắh cũng kôhng định nờưhng ohc ,ỳK ión xong ìht nẫd ahN Thấu iđ ềv phía aửc lôun, cẳhng auq ỳK cũng đứng yậd theo tás sau.

ỳK mắn yấl tộm yat khác aủc ahN Tấhu, nói: “iGết cáx sống ,à ếht iđ cùng đi.”

Quân Chu: óC“ iôt iồr nòc nầc iớt hna ”?à

:ỳK “Cần yah kôhng ìht cũng phải mex ý uậc yấ chứ, đúng kgnôh?”

ahN Thấu ịb pẹk ở giữa thấy tấb cắđ ĩd ghê. oaB nầl trải auq cảnh yàn iồr nưhng uậc nẫv thấy óhk ửx ,ýl nưhng hiển nihên àl đồng ý tộm nêb ìht nêb nòc iạl kiểu ìg cũng ẽs kôhng iàh lnòg.

ếhT àl uậc vung yat lên:

“Thế iđ cùng đi.”

nầL tưrớc màl nihệm ,ụv ỳK ểđ ahN Thấu ngồi torng ,ex nòc nầl yàn ểđ mảđ oảb nihệm ụv hoàn tàhnh nên suốt áuq tìrnh ahN Thấu uềđ iđ cùng nọb hắn.

ióN àl iđ cùng nưhng thật ar nẫv àl ngồi torng .ex

Cẳhng auq nầl yàn ãđ ốb írt thêm tộm nưgời cyuhên iál ,ex nọb nắh đánh iớt uâđ ìht nưgời aik iál ex iớt ỗhc .óđ

ợS uậc nóng nên Quân uhC nòc ểđ iạl tộm ảuq uầc bnăg.

Tròn ,ov cẳhng biết óc phải môh auq nắh nhìn thấy ngôi oas aik nên yản ar ý tởưng yàn yah kôhng nữa.

Cách thức Dveil yâv giết cáx sống khác nẳh iớv nhóm Thẩm Tờưrng Lâm.

nêB Thẩm Tờưrng mâL àl ẽs ụd cáx sống iớt tộm aịđ điểm ãđ được iam phục ừt tớưrc, uas óđ tốh nọg tộm ẻm lôun. nòC nêb Dveil ìht tơưng iốđ ựt ,od thấy cáx sống ỗhc oàn ìht đánh ỗhc đấy, óc ểht ión àl phát yuh tirệt ểđ iác điên torng cát pohng aủc mnìh.

【Bảo oas tưrớc ờig kôhng óc ịd năng ỗh ợrt oàn chịu aig nhập Divel, iốl đánh kiểu óhc iạd yàn ìht ịd năng ỗh ợrt oàn chịu niổ.】

éB【 noc nhìn ẹm này, cuối cùng noc cũng ởm lertseviam rồi, ẹm ớhn noc chết mất, mêđ auq noc ủgn óc ngon knôhg? àM nhìn tặm noc hình ưhn kôhng khỏe ohc mắl ìht piảh.】

【Sao iôt ức mảc giác Quân uhC yan biến tàhnh nưgời khác yấ nhỉ? môH auq nòc ờh hững iớv ợv mắl mà?】

【Vừa cọđ bình luận àl biết uầl trên môh auq kôhng sang mex pòhng lertseviam aủc ,ỳK gnô àm auq mex ìht ãđ được cứhng kiến cảnh Quân uhC ựt ảv tặm mình ếht oàn riồ.】

ợV【 uas yàn đừng tắt lertseviam uâl thế, kôhng óc ợv hna thấy óhk chịu lắm! Tặng ợv àuq nyà.】

“Xin iỗl nhé, môh auq iôt quên mở.”

Tơưng cát iớv khán ảig cũng àl iộn dung đánh áig cuối cùng torng việc pếx lạoi, ahN Thấu chọn iàv uâc nổ nổ ểđ đáp: “Đêm auq yảx ar tí việc nên ủgn kôhng nogn, kôhng sao, kôhng nầc ol lắng ohc iôt đuâ.”

“ôhKng liên quan ìg iớt yấm nưgời Quân uhC ,ảc thật đó.”

Kôhng tơưng cát nòc ,ỡđ aừv iớm ión iác lợưng bình luận tăng pấg yấm nầl lềin, cuối cùng ahN Thấu đành phải uht nàm hình xnốug, tắb uầđ mex téx tiến ộđ nihệm .ụv

iớT trưa ãđ giết xong 001 noc cáx sống pấc tấhp.

Thậm íhc ốs lợưng nọb ọh giết nòc nihều nơh 001 noc nềihu.

Tàhnh viên Dveil aưđ iút tinh ểht iớt tưrớc tặm ahN Thấu ưhn dâng oảb vật: “iTểu tihếu gia, iôt giết được 45 noc đyấ!”

“Tao giết được 56 noc yâđ nòc chưa kể!”

iaH nưgời thôi ãđ póg ủđ ốs lợưng cáx sống nầc giết rồi.

Quân uhC iớv ỳK ìht ngay ừt uầđ ãđ mâ thầm ganh auđ iớv nahu, thậm íhc nòc mầc theo iác iút ot đùng ểđ oàđ sạch tinh ểht mang .ềv

yâĐ àl nầl uầđ tiên ỳK oàđ tinh thể, cặm ùd ãđ oeđ yấm pớl găng yat iồr nưhng đống thịt thối aữr nẫl iùm iôh thối nẫv kihến nắh kôhng iàt oàn chịu nổi, cúl ởrt iạl ex tặm xanh tém tếh .ảc

23“ viên tinh ểht pấc cao, 451 viên tinh ểht pấc tpấh.”

ahN Thấu biết việc oàđ tinh ểht àl tộm việc cực ỳk óhk iớv ,ỳK ếht nên uậc ởm iờl động viên hắn: “Anh siêu gêh.”

ỳK mảc giác cuối cùng cũng ễd chịu hẳn.

Quân uhC ởm mnệig: 33“ viên tinh ểht pấc cao. 451 viên tinh ểht pấc tpấh.”

ahN Thấu tậg đầu: “mỪ.”

Quân uhC iạl pặl iạl nầl nữa: 33“ viên tinh ểht pấc cao, 451 viên tinh ểht pấc tpấh.”

ahN Thấu kôhng hểiu: “Sao vyậ?”

“ihNều nơh hna at tộm vnêi.” Quân uhC ỉhc sang .ỳK

Nhìn hná tắm hắn, ahN Thấu kôhng chắc mắl nên iơh ngập nừgng páđ lại: “Anh cũng siêu gêh.”

“Tôi nihều nơh hna at tộm vêin, oas iạl cùng tộm cứm đánh gái?”

ahN Tấhu: ”…“

uẤ ĩrt ếht kôhng bếit.

uậC nhịn xnốug, ión lại: “uQân Chu, hna siêu thật đó.”

cúL yàn Quân uhC iớm cong môi, páđ iạl tộm câu: “ìBnh tgnờưh.”

ểK ừt cúl biết gnỨ Tinh Uyên àv Diệp ơS iớt Divel, ahN Thấu nẫv luôn quan tás khắp nơi.

Nưhng cũng ìv nọb nắh nên giám tás ar oàv aòt àhn nihgêm ngặt nơh cúl tưrớc nềihu.

uaS ihk nihệm ụv aủc ahN Thấu hoàn tàhnh rồi, Quân uhC iớv ỳK kôhng nẫd uậc ar nogài aữn àm ểđ uậc ở iạl iớv cụM Hoài Vễin.

uậC sống ở Dveil tấr tohải mái, tỉhnh tảohng óc nihệm ụv ác nhân xuất hiện uêy uầc giết cáx sống ìht uềđ óc nhóm Quân uhC ỗh ợrt giải qyuết hết. Toàn ộb tinh ểht uas ihk mang ềv uềđ giao ohc ahN Thấu ,ảc ahN Thấu nhập tộm phần oàv ệh tốhng ểđ cáx nhận nihệm ,ụv nòc uâđ ìht tấc tếh oàv uậh tnờưrg.

ờiG uậc ãđ óc tấr tấr tấr nihều năng lợưng rồi, iỗm ngày iạl thấy tahnh năng lợưng tăng tộm đoạn iàd màl uậc iuv ẻv nẳh lên.

ahN Thấu kôhng ar nogài nưhng nưgời Dveil iạl tíhch mang ồđ chơi iớm ừt nogài ềv ohc uậc lắm, kôhng phải tậv ưt ìht cũng àl tinh ểht pấc oac iớm oàđ đợưc, uas óđ mang tếh iớt tưrớc tặm cậu.

ãĐ yậv uậc nòc kôhng ểht kôhng nhận ,ơc ễh ừt chối iác àl ẽs thấy cảnh tộm nưgời nàđ gnô oac ot mạv ỡv đứng tưrớc tặm uậc àm rưng rưng nước mắt.

ếhT àl nab uầđ uậc nòc ừt cốhi, ềv uas ìht hoàn toàn ừt ỏb lôun, ảc ngày ngồi ở sảnh cníhh, iỗm ihk óc ia tặng àuq ohc uậc àl uậc ẽs ión tếing mảc .nơ

Gốing tệh noc oèm cihêu tài, kôhng nừgng yẫv yẫv iác móng vốut.

Thật ar ahN Thấu cũng mảc giác ưhn nọb nắh đang nuôi linh tậv vậy, uến kôhng Quân uhC ãđ cẳhng ểđ uậc ngồi torng iạđ snảh, ãđ ếht nòc ểđ nẳh tộm iác gờưing ở yâđ cùng iớv tộm iác nàb ỏhn cyuhên ểđ àuq nữa.

àM linh tậv yàn iạl cíhnh àl cậu.

uậC ở yâđ ab ngày rồi, các hna trai uậc nòc chưa mìt iớt nữa.

ệH tốhng Tình Y【:uêVị írt ụrt ởs Dveil tấr óhk tìm, uến kôhng óc định ịv ìht óhk mìt thấy lmắ.】

ahN Thấu uỉ uìx “dạ” tộm tnếig.

Đúng cúl yàn aửc iạđ sảnh ịb ởm ,ar óc nưgời iđ vào, nòc bước từng bước tẳhng nếđ ỗhc cậu.

Xung qaunh yầđ nờưgi, iạl cẳhng óc ia ngạc nihên ìg ảc nên nẳh nưgời iđ oàv cũng àl nưgời tuhộc Divel.

ohC nên uas ihk nưgời ọn iđ vào, ahN Thấu cũng ión tếing “cảm ”nơ theo thói qeun.

Nưhng uậc ión xong rồi, trên tặm nàb nẫv kôhng óc thêm ồđ tậv oàn .ảc

ahN Thấu thắc mắc, đang định nẩgng uầđ nêl nhìn mex àl ia ìht nghe thấy nưgời nêb cạnh iọg tộm tnếig: “Phó ủht lnĩh? hnA ềv ừt ihk oàn vyậ?”

Nưgời nêb nogài cuối cùng cũng đuổi oàv iớt nơi: “Phó ủht lnĩh, me oáb nit hna ãđ ềv ohc ủht lĩnh néh?”

“ôhKng cnầ.”

Gọing ión kôhng ểht oàn quen tuhộc nơh được nữa, ahN Thấu nẩgng lên, ảuq nhìn tôrng thấy cụL ựT đứng tưrớc tặm mnìh.

nắH nói: “Nha Nha, iđ theo ahn.”

ahN Thấu kôhng biết nắh đang yàb òrt ,ìg uậc nòc chưa nêl tếing ãđ nghe nưgời nab yãn cướp lời.

“ôhKng đợưc! ủhT lĩnh ión kôhng ia được phép mang tiểu tihếu aig đi!”

ióN xong iạl mảc thấy gọing mình tắg áuq nèb pấ gnú ión nốt:

“Thủ lĩnh nòc ión nhất àl ahn.”

óC“ cyuhện ìg óc ểht ờhc ủht lĩnh ềv iồr nói, nưhng hna kôhng được nẫd tiểu tihếu aig đi.”

Hết chương 236

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha