Chương 107: Người biến mất rồi
Eidt: Lune
nọB ọh ơl lửng torng nước bểin, ơc ểht phía uas uas tộm phen đánh nhau kịch liệt àm ừt lạnh oẽl nab uầđ ởrt nên nóng bỏng ôv cnùg, nád tás oàv lưng tihếu niên kôhng tộm ẽk .ởh
Móng yat aủc Cllirer cực ỳk cắs bén, cúl đánh nhau iớv ạT Tầhm, phần nẩ torng thịt ãđ cọm iàd ar hoàn tàon, ohc nên cúl nắh mót yấl ổc yat tihếu nêin, 100 ức ợs cúhng ẽs ôv tình kihến ýk ủhc aủc ón ịb tơưhng mất.
áM【 iơ ám ?iơ Tiếp theo óc phải ẽs yảx ar tình tiết àm iut muốn mex kôhng vậy? niX aịđ điểm nẫl thời gian ục ểht ểđ dịch cyuhển iác nởh!】
ợV【 uêy kiều quá, cúl ịb mót ổc chân oék ềv ãđ kôhng nhịn iổn rồi! ếhT àm nòc chưa oàv trận aữn hả!】
【ừĐng tắt đèn! Đừng tắt đèn! pặL iạl nầl aữn đừng óc tắt đnè!】
Gọing ión trầm thấp aủc nưgời ọn vang nêb iat nghe nòc óc chút điên cnồug.
Torng uầđ ahN Thấu ỉhc toàn iah ữhc “igao piốh”, yấm iờl Cllirer ión ar uas ihk tắb được uậc càng cứhng minh rằng yus nghĩ aủc uậc àl đnúg.
õR ràng nắh oảb mình cạhy, ếht àm ừt cúl oàn iạl biến tàhnh mình đồng ý giao pốhi?
cúL yàn iah tắm Cllirer ỏđ nầgu, mảc cúx torng iôđ tắm nốv óc uàm máx aik kihến nưgời at kihếp đảm. ahN Thấu mảc giác ưhn giây tiếp theo mình ẽs ịb nuốt cửhng .yấ
mảC nhận được ứht cứng nắr đang ọc táx giữa iah chân mnìh, iôđ tắm uàm mal xinh pẹđ ởm ,ot hảong loạn nếđ cứm pắs khóc ar nếđ iơn rồi.
ahN Thấu tệh ưhn ịb pób nhgẹt ổc hnọg, torng iỗn ợs iãh nẫl haong mang cực ,ộđ tộm uâc cũng kôhng thốt ar đợưc.
aừV non tớn iạl aừv mỏng manh uêy kềiu, mô oàv torng ngực tệh ưhn bạch ngọc tợưhng hnạg.
uậC tấb na nogái uầđ iạl nhìn Cellirr, ốc gắng ỏt ar uếy đuối hòng kihến iốđ pơưhng bôung lỏng cảnh gáic.
Cẳhng auq cihêu yàn iớv Cllirer tưrớc aik óc ẽl nòc óc chút cát dnụg, nưhng yâb ờig ìht knôhg, lãnh aịđ ịb mâx cếihm, iùm thay đổi, yâđ àl ựs kihêu kíhch iốđ iớv ẻk ềb têrn.
Tihếu niên ịb nêt nhân loại aik mô torng nựgc, cùng ảc yấm iờl ẽl kôhng biết sống chết aik nữa, tất ảc uềđ nồd nén torng mât írt hắn, kôhng nừgng av pậđ oàv cánh cổng mang nêt mảc cúx àv ýl írt aủc hắn.
Cánh cổng tirệt ểđ ởm tnug, íhk cứt mâx lược trên nưgời Cllirer nầg ưhn èđ pé kihến ahN Thấu kôhng ểht ởht nổi, uậc mảc nhận được yat Cllirer đang ờs nêl yág mình iồr dừng iạl ở ỗhc àm ạT Thầm aừv chạm vào.
mảC giác ưhn ịb điện giật nal ừt yág ar khắp ứt chi, tihếu niên kôhng chịu nổi, giây tiếp theo liền biến tàhnh cục bông tắrng mềm nhũn tưrợt xnốug.
yaM àm óc Cllirer ỡđ yấl nên uậc iớm kôhng iơr xốung uâs hơn.
Đuôi ác uàm cạb quấn yấl pắb chân aủc tihếu nêin, phần bụng năs chắc nád uas lưng cậu. Chất liệu quần oá aủc cột nưgời ác mỏng tnag, cặm àm ưhn kiểu kôhng cặm vậy, ohc nên uậc óc ểht mảc nhận được õr ơc bụng aủc nắh cùng nữhng đờưng nâg xanh ồg nêl ở bụng dưới od đang nhẫn nhịn iác ìg .óđ
Nóng rực, mảc giác được õr nồm một.
ỗhC ở yág iớm ịb pób óc cúl àm ãđ ỏđ lên, cục bông tắrng tắrng hồng hồng mềm nhũn nấ ẹhn tộm iác àl iạl nur yẩr tộm cái, uậc hoàn toàn kôhng ý thức được dáng ẻv yâb ờig aủc mình qyuến ũr ngon mệing nếđ nờưhng nào.
nơC uađ ừt ỗhc yảv ịb tậl nưgợc cùng iớv mah muốn cihếm uữh uấđ áđ khắp ơc thể, kôhng nừgng uêk oàg oảb nắh phải hoàn toàn cihếm yấl tihếu nêin.
mảC cúx nồd nén yấb uâl tràn ,ar àm chút ýl írt aik cũng pắs biến mất.
“Lúc aữn chắc cũng ẽs tàhnh uàm hồng nỉh?” Cllirer ìht tầhm.
Cái, iác ?ìg
“Non tớn qáu.” Gọing ión trầm thấp ỉhc óc iah nưgời iớm nghe tấhy.
ahN Thấu ãđ hiểu õr nắh muốn màl ìg rồi.
“nôhKg, đừng mà.” cụC bông tắrng tắrng mềm mềm nẫv đang phản knáhg.
ỉhC óc điều gọing nur quá, aừv ỏhn aừv nhẹ, nghe nòc thấy yah nơh cúl uậc ión bình tờưhng nềihu.
cụC bông tắrng kôhng muốn giao phối iớv mnìh.
Điều yàn kihến Cllirer táohng kựhng lại, cúl màl iạl động cát nab yãn ìht mạnh yat nơh kôhng .tí
Tihếu niên đang quay lưng ềv phía mình nên Cllirer kôhng thấy được tén tặm aủc cậu, nắh ơig yat mắn mằc tihếu nêin, aừv xoay iạl ìht thấy đuôi tắm ỏđ gnử aủc tihếu nêin.
Sóng nước torng tắm pậd dờn, uậc nắc chặt iôm kihến iơn óđ mọng ỏđ tớư .tá
Hàng im nur run, kôhng mád nhìn hắn.
Nghĩ oas Cllirer iạl aưđ yat tới, ngón yat chạm oàv nêb răng tihếu niên iồr tách ón ,ar nem theo iơh nóng tưrợt oàv tnorg.
tấR tàhnh tạho, ức ưhn ãđ từng màl ếht iồr vậy.
mảC giác nóng bỏng tớư tá bùng ổn iơn uầđ ngón tay, od kôhng tohải iám nên tihếu niên nòc ư ư ý oảb nắh túr ,ar torng cúl ư ư nòc ọc răng oàv yat hắn, óc điều răng iơh nùc nên kôhng màl rách iổn .ad
Cẳhng biết iác chốt oàn ịb ởm àm chút ýl írt cuối cùng aủc nắh cũng nat biến nốt.
hnÁ tắm Cllirer iốt sầm.
Tihếu niên iơb bằng iah chân nên kôhng được ax lắm, thậm íhc ờig quay uầđ iạl nòc óc ểht tôrng thấy iơn ạT Thầm đang ịb giam cầm.
Ở“ yâđ được đyấ.”
ahN Thấu hảong loạn nếđ cứm tắb uầđ mảc thấy iọm ứht ởrt nên haong đnờưg, tặm uậc iát nợht, ờb iôm cũng ôv thức nur rẩy, uậc kôhng kiềm ếhc được àm vươn yat đánh hắn, ểk ảc kôhng ghìm được lực, đánh mạnh nếđ cứm yat mình êt nầr iồr àm Cllirer nẫv kôhng chịu bôung .ar
“ừĐng màl vyậ.”
uậC kôhng hiểu iạt oas iạl biến tàhnh ếht này, õr ràng cúl ừt yáđ biển nêl nòc tốt mắl ,àm oas ờig iạl tàhnh ar ưhn vậy.
Gọing tihếu niên nghe áuq cứm đáng tnơưhg, Cllirer nghe xong ìht dừng iạl iồr iúc uầđ nhìn uậc iồh lâu.
ihK hná tắm ảc iah chạm nahu, torng lòng ahN Thấu bỗng yản sinh chút yh vọng oãh hềyun, yh vọng Cllirer ẽs aht ohc mnìh, nưhng tiếc àl ——
“ôhKng ở yâđ cũng đcợư.”
ióN xnog, nắh mô chặt tihếu niên ưhn muốn aòh uậc oàv torng xơưng tốc aủc mnìh, theo đờưng ũc mang uậc .ềv
…
máĐ nưgời ác torng cung điện nhìn thấy ait chớp cạb cuốn theo dòng nước xiết oal túv ềv phía cung điện cníhh, tếing động tấr lớn, ngay ảc iạĐ điện ạh aủc yâT ộb đang tơưhng nghị cyuhện quan tọrng iớv tuhộc ạh ở nêb cạnh cũng táohng nẩgng uầđ lên, thấy uấd tếv uưl iạl torng nước ìht ẽhk nhíu yàm lại.
nòC nêb cung điện cníhh.
ahN Thấu mằn torng ỏv ,òs iah yat ehc mnệig, ảc kuhôn tặm ỏđ bừng ưhn iớm ịb nuh nnóg.
uậC nắc môi, kôhng biết đang nghĩ .ìg
Torng tắm hná nêl ẻv iốb rối, nihều nơh aữn àl ựs uấx ổh ôv tận, nòc ảc iủt thân nữa.
ờiG ìht uậc hiểu iờl Cllirer ión nab yãn óc ý ìg rồi, kôhng ở óđ ìht nhgĩa àl ở iơn káhc.
õR ràng uậc chưa từng nhắc auq cyuhện mắt aửr ìg iớv Cllirer ,ảc ếht àm cẳhng hiểu oas Cllirer iạl bếit. ahN Thấu kôhng õr giữa cừhng nab yãn ãđ yảx ar nữhng cyuhện ,ìg uầđ có nỗh loạn áuq cứm kôhng ửx ýl iổn tấb ức tôhng nit oàn .ảc
iôĐ chân iàd oc lại, cúl èđ nêl nhau nòc píhnh ar chút thịt ở đùi.
nàL ad ở ỗhc iớm được liếm sạch auq aik tấr non nớt, ahN Thấu kôhng ớhn mắl mình óc khóc yah knôhg, àm ùd óc khóc ìht nước tắm cũng aòh oàv nước biển iồr nên cũng cẳhng nhận ar đợưc, ỉhc óc đuôi tắm ỏđ gnử àl đang ốt oác việc uậc ãđ ịb ia óđ tắb tạn tôhi.
uậC cuộn tròn nưgời lại, tôrng y cahng noc môt nhỏ.
Trên yat nẫv nòc cót aủc Cllirer àm uậc giật xốung nab nãy, uậc tấh ỏb cúhng ,iđ kôhng muốn ởm mệing ión cyuhện iớv Cllirer chút oàn hết.
Cẳhng auq àl qyuền ủhc động uâđ óc mằn torng yat cậu.
nàB yat lạnh buốt mắn yấl ổc chân uậc oék xốung dớưi, ểđ lòng nàb chân uậc pá tẳhng oàv ỗhc yảv iơh ôhn lên.
ahN Thấu muốn tụr chân ềv nưhng iạl ịb ghìm chặt ưhn ểht ịb cnòg, kôhng nhúc níhch nổi.
àM nưgời đang ữig ổc chân uậc àl Cellirr.
ờB iav rnộg, vòng oe năs cắhc, thân hình cờưng tárng nơh tihếu niên đang cuộn tròn torng ỏv òs nềihu, hná tắm nắh măđ đăm, lặng ẽl nuốt kahn, tếy uầh nêl xốung liên cụt mang nếđ tộm mảc giác óhk ión nên lời.
Ngay ảc tếv tơưhng trên nưgời cũng chưa thèm ửx ,ýl trên tặm nẫv nòc tếv máu, trên đuôi ác nòc óc yấm iác yảv ịb tậl nợưgc, toàn àl od cúl đánh nhau iớv ạT Thầm nab yãn ểđ lại.
ạT Thầm ịb nhốt torng oả cảnh aủc hắn, ờig kôhng biết ãđ tohát ar được cưha.
Trận cihến cùng đẳng pấc aừv iồr ãđ ểht hiện trọn nẹv năng cựl cihến uấđ đáng ợs aủc hắn, nưhng uẫd oas iơn yâđ nẫv àl bểin, ùd uậc óc ửs dụng oạđ ục dịch cyuhển ìht cũng ẽs ịb tắb .ềv
àM chạy xong iồr ịb tắb ềv ìht uậh ảuq ỉhc càng êht thảm nơh tôhi.
Cánh yat nắr chắc luồn oàv giữa lưng tihếu niên iớv ỏv ,òs ẽhk dùng cứs nâng uậc lên.
uầĐ tihếu niên iơh ngửa ar sau, ộl ar iác ổc uếy .tớ
ahN Thấu mảc thấy iơn óđ tyurền nếđ mảc giác mấ nóng nơư ướt, Cllirer đang nôh nêl ,óđ uậc bỗng tậb ar tếing cứn ,ởn ìv kôhng nhìn thấy ìg nên yat ức khua kắohng loạn ,ạx iãm nếđ ihk đụng iớt iav iốđ pơưhng ìht gắng cứs yẩđ iác nêt nưgời ác đuôi cạb tưrớc nưgời mình .ar
Vòng oe mảnh kảhnh cong nêl tôrng pấh nẫd ôv cnùg.
Cllirer đang ở tạrng thái ịb kích tíhch nên ẽs kôhng aht ohc cậu, iãm iớt cúl kôhng ểht phớt ờl iác mảc giác óhk chịu od ưt ếht yàn mang iạl được nữa, nắh iớm miễn cỡưng iờr khỏi iơn .óđ
Nữhng ụn nôh yàd cặđ nem theo iác ổc thon iàd xốung tẳhng phía dớưi, ỏb auq ảc pớl .oá
nàB yat phía uas bôung ,ar aửn thân trên aủc tihếu niên núl xốung ỏv .òs
Động cát yàn màl uậc ,ợs ựs mâx lược oab trùm nẫl homrone man tính ưhn muốn thấm oàv torng xnơưg, uậc aừv hảong aừv tức, gọing ión mang theo tếing cứn :ởn “rellirC!”
Cllirer kôhng ảrt lời.
Tihếu niên yâb ờig kôhng khác oàn ác mằn trên tớht, uậc ịb tậl auq tậl lại, ợs iãh kôhng biết noc oad aủc iốđ pơưhng ẽs iơr xốung cúl nào.
Cellirr: “úĐng àl ỗhc oàn cũng hồng ttậh.”
tắM ahN Thấu ỏđ bnừg, chóp iũm cũng ,ỏđ ơc ểht nur yẩr kôhng tôhi: “Anh kôhng ểht ưhn ếht đcợư.”
“Tại soa?” Cllirer hiếm ihk páđ lại.
“ôTi, iôt kôhng đồng ”.ý ahN Thấu cắl đầu, uến cúl yàn đang ở trên tấđ liền ìht trên tặm uậc chắc chắn ãđ tớư nhẹp rồi.
Cllirer nói: “ưhNng aừv yãn at ãđ ohc me ơc iộh riồ.”
uếN nợưhng ộb ìht tihếu niên ẽs ịb mang iđ ưhn cúl tớưrc, yậv nắh àht kôhng nợưhng ộb nòc hơn.
“Tôi ẽs ghét ahn.”
”…“ Cllirer mi lặng kôhng ión .ìg
ahN Thấu ịb ữig chặt kôhng aực được nờưgi, ỉhc óc ểht ơrt tắm nhìn uầđ nắh ừt ừt iúc thấp xnốug.
uầĐ có uậc tốrng rnỗg.
…
nêB torng cung điện cíhnh tấr nêy tnĩh.
ahN Thấu mằn torng ỏv òs ẽhk ởht nổh hển, ốc nằd ựs mấ cứ đang trào nêl torng lòng mnìh, tốs ruột nếđ iỗn nước tắm suýt trào .ar
cúL yãn hảong áuq uậc iạl giật cót Cellirr, aừv iớm bôung ar ìht kôhng biết ón trôi theo nước iđ uâđ tấm rồi.
ỗhC iùđ iơh rát, Cllirer nhổm nưgời lên.
Tưrớc ihk nắh màl bước tiếp teho, ahN Thấu máb chặt pém ỏv .òs
“ellirCr, nơc sóng thần mêđ óđ àl od hna oạt ar thật ”?à
Cllirer kựhng lại.
àM đúng cúl này, nêb nogài aửc cung điện vang nêl tếing õg cửa.
cúL uầđ nghe nòc áhk ẹhn nnàhg, nưhng chưa được ab giây ìht ãđ tàhnh pậđ cửa, cuối cùng cyuhển sang áhp aửc lôun.
iốĐ pơưhng nẳh cũng àl tộm nưgời ác óc năng cựl kôhng mầt tnờưhg, cánh aửc nặng ếht aik àm chưa được oab uâl ãđ ổđ pậs xnốug.
Nogài aửc àl tộm nưgời ác óc iác đuôi uàm lam, iôđ tắm uàm mal mẫs oảđ qaunh nêb tnorg, thấy tihếu niên ìht ngây nưgời ,ar uas óđ quay phắt sang nhìn Cellirr, hàng yàm nhăn cặht.
—— àL iạĐ điện ạh aủc yâT ộb àm áC Vàng ỏhN ãđ ión iớv uậc cúl tớưrc.
Cẳhng biết óc phải oả giác aủc ahN Thấu yah kôhng àm uậc mảc thấy nưgời ác đuôi mal yàn đang cực ỳk phẫn .ộn
Tưrớc ihk aửc điện pậs xnốug, Cllirer ãđ cọb ník nưgời tihếu niên iạl rồi, ỉhc óc điều khắp cung điện toàn àl iùm aủc Cllirer nên kôhng nầc đoán cũng biết nắh aừv màl .ìg
ờhC ahN Thấu phản gnứ iạl ìht iah nưgời ác aik ãđ oal oàv đánh nahu.
Gọing aủc Cllirer vang lên: “sereTa, nưgơi iổn điên ìg vyậ?”
Teresa hùng :ổh ựT“ nghĩ đi.”
ẹM“ kếip, ếht àm nưgơi cũng xốung yat đcợư!”
nọB ọh uềđ àl nưgời ,ác cũng uềđ đang ở dưới nước nên kôhng ia biết Vơưng Nưgời ác đang ịb tơưhng yah iạĐ điện ạh aủc cột nưgời ác yâT ộb ẽs tnắhg.
Nưhng ahN Thấu cẳhng muốn nậb mât nếđ nữa, uậc lặng ẽl pób tán tộm iác oạđ ục dịch cểyuhn, biến tấm khỏi aòt cung điện này.
iĐ uâđ cũng đợưc, miễn kôhng ở yâđ àl đợưc.
uậC cũng kôhng muốn mìt manh iốm ìg nữa.
…
Tihếu niên biến tấm lặng ,ẽl iãm mười măl phút sau, iah nưgời ác iớm miễn cỡưng nừgng cếihn.
nọB nắh mìt khắp cung điện àm cẳhng thấy bóng dáng tihếu niên đâu.
yấB ờig ảc iah iớm sững .ờs
Nưgời biến tấm rồi.
