Chương 214: Mày bảo ai đi chết đi cơ?

Chương 214 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

ahN Thấu nẫv muốn cốhng chế, ơc àm Thẩm Tờưrng mâL pá tás nầg quá.

iơH ởht mấ pá ngay torng gang tấc, Thẩm Tờưrng mâL nhìn tẳhng oàv tắm uậc kôhng chút ngần nạgi.

ahN Thấu ôv thức nảognh ,iđ iạl nghe thấy Thẩm Tờưrng mâL nêl tnếig: “Sao kôhng mád nhìn anh? Chột ạd ”?à

【hTân phận iạb ộl oilnne luôn rồi, mìt được hna trai ìht cũng ịb Thẩm Tờưrng mâL tắb đợưc. Giây tưrớc Diệp ơS ịb vạch tầrn, giây uas iớt lượt ahN ahN luôn cứh.】

【Anh trai éb noc ?á ếhT cẳhng phải àl hna ợv aủc iut 】?à

【Anh :ểr tắC lưỡi cảnh coá!】

【Anh yàn óc phải hna trai àm iut nghĩ kôhng thế? hnA ruột yah hna uêy gốing kiểu Lficuer vậy? uếN àm àl hna ruột ìht máđ nàđ gnô yàn ổhk iồr đây, mảc giác ahN ahN àl cục cưng được chăm mẵb cihều cộuhng ừt éb ,yấ ờig aưđ nạb trai ềv àhn ểht oàn cũng ịb ảc àhn thẩm vnấ.】

【ôrTng ợv nẫv đáng uêy ghê, ,ê ờhc iớt cúl ợv ỡg oạđ ục aóh tarng xốung rồi, ranh noc àhn uậc ớhn đừng óc quên uâc “ôhkng uêy àl tốt nấht” ión cúl trên ex đấy. ùD oas ìht ờig cũng ãđ óc iah nêt mék nghị cựl rồi, ohc nên uậc đừng óc cụg nahnh quá, nòc hna trai ahN ahN đang tôrng cừhng aik kaì.】

Thẩm Tờưrng mâL nghĩ ngợi iàv giây ưhn đang uâx cuhỗi iạl manh mối, ửht đáon: “Vua cáx sống aưđ me iớt ?à iĐ kiểu gì?”

ahN Thấu ôv thức cắl đầu: “ôhKng phải Diệp Sơ.”

ióN xnog, xung qaunh pậl cứt nêy tnĩh.

tộM cúl uas ìht tyurền iớt tếing cười aủc Thẩm Tờưrng Lâm. nắH ưhn phát hiện ar cyuhện ìg àm cười iớt iỗn pắs chảy ảc nước mắt.

naB uầđ ahN Thấu nòc chưa mảc thấy óc ìg kôhng đnúg, cúl uas chậm chạp nhận ar iồr iớm lúng túng uín oá mnìh, uầđ iúc mằg xốung ưhn muốn chui xốung tấđ lôun.

【Ờm, yâđ àl tyuệt ỹk aừl cihêu cuối ỉhc bằng tộm nòđ đánh tờưhng torng tyurền tyuhết óđ hả?】

éB【 noc ngốc ghê, ảuq nihên éb noc àhn cúhng at nẫv giỏi aùđ nỡb lòng nưgời hơn, yấm nêt chơi òrt mât ýl uềđ nẩb thỉu y cahng nuah.】

【Nói thật àl nab uầđ iôt kôhng thấy uấx ổh đâu, nưhng Thẩm Tờưrng mâL cười tộm tếing àl iôt thấy uấx ổh thay ợv luôn riồ.】

ahN Thấu mảc thấy óc ihk aừv iồr mình id cyuhển cốt ộđ oac áuq nên oãn iớm ịb tẹk oàv ỗhc oàn đấy, kôhng nhận ar iác yẫb torng iờl ión aủc Thẩm Tờưrng mâL nên iớm ngây ôgn as oàv ưhn thế.

cóT vàng tắm vàng iạl nòc ểđ cót iàd torng nật thế, mảc giác ịd năng hná sáng sinh ar àl dành ohc Thẩm Tờưrng mâL vậy. téN tặm nắh cúl yàn õr ưht táhi, iôđ tắm uàm vàng nhạt ọn nòc ẽhk cong cnog.

Tếing cười aủc nắh kôhng ềh mang ý ếhc nạho, ủhc uếy àl cười trêu ahN Thấu ìv ãđ ựt nhảy xốung ốh tôhi.

Nưhng ahN Thấu thấy àht nắh kôhng cười nòc hơn.

Biết tình hình hiện ờig pấc bách nên Thẩm Tờưrng mâL ỉhc cười trêu uậc tộm cúl iồr tôhi.

ahN Thấu mac chịu nói: “Anh nghi ờgn ừt uầđ iồr nòc gì.”

“mỪ.” Thẩm Tờưrng mâL cũng kôhng gấiu: “Ban uầđ ỉhc đoán thôi ứhc chưa chắc cnắh.”

Tihếu niên được auV cáx sống mô torng ngực ởs uữh cót neđ tắm lam, trên tặm iạl nád oạđ ục aóh tnarg, tất ảc uềđ khớp iớv tôhng nit àm cụL ựT aưđ ,ar nơh aữn iạl xuất hiện oàv đúng thời điểm yàn nên ảuq thật àl Thẩm Tờưrng mâL ãđ nghi ờgn uậc ngay ừt uầđ rồi. Nưhng điểm yud nhất kihến nắh chưa chắc chắn được àl tàhnh ốhp H cách iơn yàn ax ưhn thế, yậv ahN Thấu ừt nêb aik auq yâđ kiểu .ìg

“ưhNng nab yãn ìht chắc chắn hoàn toàn riồ.”

Thật ar cúl uầđ nắh cũng đoán liệu óc phải auV cáx sống ãđ aưđ ahN Thấu iớt knôhg, ùd oas ìht cụL ựT cũng ión iơn tiểu tihếu aig biến tấm nầl cuối àl ãgn oàv giữa yầb cáx sống ,àm yậv nên tếk luận túr ar được uas ihk liên tếk yấm manh iốm trên óc ẻv cũng àl điều hiển nêihn. Cẳhng auq nắh kôhng ờgn tihếu niên iạl cắm uâc nahnh iớt yậv tôhi.

Thẩm Tờưrng Lâm: “Vua cáx sống nêt Diệp ?ơS nêT óđ ión ohc me ”?à

ahN Thấu nẩgng uầđ nhìn nắh iồr iạl nahnh cóhng iúc xnốug, ỏhn gọing “ừm” tộm tnếig.

Ngay ảc nêt cũng ión cho, Thẩm Tờưrng mâL yấl màl ỳk ,ạl nòc nêl tếing kehn: “iTểu tihếu aig iợl iạh thật đyấ.”

ahN Thấu pậl cứt nẩgng uầđ lên, uĩb môi: “Đấy àl đơưng nêihn, iác yàn ìht kôhng nầc hna phải nió.”

cóT iat ùx vểnh lung tung tếh ,ảc iác điệu ngửa tặm nêl nhìn nắh tôrng y cahng oèm noc kiêu ỳk đang nẩgng uầđ nêl oem oem iớv noc nes aủc mình vậy.

ệH【 tốhng Tình uêY tôhng báo: Điểm tihện mảc aủc CPN Thẩm Tờưrng mâL + ,02 tổng điểm tihện cảm: 40.】

iĐ“ tiôh.” Thẩm Tờưrng mâL aox uầđ ahN Tấhu, nói: “Anh aưđ me iớt ỗhc ịt nnạ.”

ióN xnog, nắh iạl định nhấc ahN Thấu nêl mô iđ ưhn nab nãy, nab yãn ịb mô kiểu kia, cánh yat nắh qàung auq bụng ãđ màl uậc óhk chịu mắl rồi, ờig aừv thấy Thẩm Tờưrng mâL iạl gần, ahN Thấu pậl cứt cảnh giác nhìn nắh iồr iùl ar uas tộm bớưc: “hTẩm Tờưrng Lâm, hna chưa mô nưgời khác oab ờig hả?”

Thẩm Tờưrng Lâm: ”?“

“Sao me btếi?”

“hNìn àl biết mà.” ahN Thấu ỏhn gọing mầl bầm.

Thẩm Tờưrng mâL kaohnh tay: “Vậy ờig me muốn ếht noà?”

“Thì hna cũng iọg me àl tiểu tihếu aig óđ nòc ?ìg mE muốn iổđ kiểu kcáh.” ahN Thấu ở óhp nảb yàn cẳhng cọh được iác ,ìg nưhng nảb lĩnh được nước nấl iớt ìht ức phải iọg àl tuhộc mười mươi lôun, ias ủht lĩnh uhk A ưhn knôhg: “Anh ếb me đi.”

nếĐ auV cáx sống nòc tắb ếb được ìht ủht lĩnh uhk A cũng óc ểht tắb ửht nhỉ.

Thẩm Tờưrng mâL tấb cắđ :ĩd “Thế me định ihk oàn iớm ỡg oạđ ục aóh tarng xgnốu?”

ahN Thấu pấ úng: “Cái yàn ìht chưa btếi.”

tÍ“ nhất cũng phải ờhc iớt cúl hna trai me đnế.”

cốT ộđ aủc hná sáng siêu nnahh, chưa yầđ tộm tál ahN Thấu ãđ xuất hiện ở iốl oàv ỗhc ịt nạn.

ỗhC ịt nạn thật ar àl tộm iãb uậđ ex ngầm aủc tộm turng mât tơưhng iạm lớn, tất ảc iốl ar uềđ ịb tịb iạl hình tàhnh tộm kôhng gian ník mít. Ở aửc óc tặđ yẫb iớv óc ịd năng ảig đứng canh gác, ngay cúl tôrng thấy Thẩm Tờưrng mâL xuất hệin, hná tắm aủc nọb ọh cực ỳk tấb tệihn, iãm iớt ihk nhìn thấy yuh hiệu iạđ diện ohc uhk A tưrớc ngực Thẩm Tờưrng mâL ìht nọb ọh iớm tấc súng lại, iảs bước iớt đón.

ahN Thấu ểđ ý thấy óc tộm nưgời ở tít phía uas kôhng iđ cùng yấm nưgời aik àm iạl quay nưgời chạy oàv nêb torng mầh ểđ .ex

àL“ ủht lĩnh Thẩm Tờưrng mâL phải kgnôh?”

tộM nưgời tôrng óc ẻv óc aịđ ịv áhk oac nihệt tình ar đón, nưgời oéb cụ ịch, tặm yầđ ,ỡm ỉhc nhìn ừt nogài ìht đúng àl kôhng óc cách oàn biết được yâđ óc phải ịd năng ảig yah knôhg.

nọB ọh niềm ởn tắb cyuhện iỏh nah Thẩm Tờưrng mâL nưhng iạl đứng nêy chặn ở cửa, kôhng óc ẻv ìg àl muốn ểđ Thẩm Tờưrng mâL iđ oàv torng .ảc

ahN Thấu thấy iơh ạl nưhng iạl kôhng nghĩ ar được ạl ở ỗhc nào, uậc lẳng lặng đứng phía uas Thẩm Tờưrng mâL kôhng nêl tnếig.

“úhCng iôt óc nhận được nit ừt tưrớc rồi, ủht lĩnh Thẩm óc định oàv luôn yâb ờig kgnôh?”

Thẩm Tờưrng mâL oék tihếu niên phía uas ar yẩđ nêl tớưrc: “Giờ iôt nòc óc việc nên mạt thời chưa voà.”

“Nhờ các hna oảb ệv uậc ,yấ xong nihệm ụv iôt ẽs ởrt iạl nyag.”

Thẩm Tờưrng mâL aừv ión xong uâc này, ahN Thấu tinh ý phát hiện được nưgời đứng phía uas nưgời nẫd uầđ aik ẹhn nàhng ởht pàho.

óC ẻv ưhn nọb ọh tấr iuv ềv việc Thẩm Tờưrng mâL mạt thời chưa vào, thậm íhc nòc nihệt tình nơh ảc cúl iớm pặg Thẩm Tờưrng mâL nab nãy, nưgời nẫd uầđ aik pậl cứt tươi cười mảđ bảo: “Thủ lĩnh Thẩm nêy tâm, cúhng iôt nhất định ẽs oảb ệv uậc yấ nẩc tậhn! Giao nưgời ohc cúhng iôt iồr ìht hna óc ểht hoàn toàn nêy tmâ!”

Thẩm Tờưrng Lâm: “Cảm nơ các ahn.”

nắH dừng torng chốc tál iồr iạl ión têhm: “Một cúl aữn iộđ viên aủc iôt ẽs nếđ đây, iớt ihk óđ các hna ức giao uậc yấ ohc nọb ọh àl đcợư.”

cắS tặm nưgời nẫd uầđ táohng thay đổi, ẻv tặm tươi cười iớm iồr suýt kôhng ữig iổn nữa: “ộĐi… iộđ viên aủc ahn?”

“Ừ.” Thẩm Tờưrng Lâm: “Còn việc ìg khác ìht ờhc iôt ởrt iạl iồr nàb cạb sua.”

tứD lời, nắh pậl cứt xoay nưgời iđ lôun.

uaS ihk chắc chắn bóng dáng nắh biến tấm nẳh rồi, cắs tặm aủc máđ ịd năng ảig đứng ở aửc oàv pậl cứt trầm xnốug, nưgời theo uas ãg oéb nẫd uầđ bỗng iỏh tộm uâc cẳhng uầđ cẳhng đôui: “Làm oas yâb gời?”

ãG oéb ổhn nước tọb iác tẹot, ãg áh mồm định cửhi, nưhng khóe tắm liếc thấy ahN Thấu đang đứng nêb cạnh ìht dừng lại, đoạn cựb iộb aux tay: “Vào torng tưrớc đã.”

Nắng kôhng cihếu iớt nên torng mầh ểđ ex õr mẩ tớư lạnh lẽo.

Tưrớc ihk oàv torng mầh nòc phải iđ auq tộm đoạn cốd tấr dài.

tộM nưgời nẫd ahN Thấu iđ tít đằng tớưrc, nòc ãg oéb iớv yấm ịd năng ảig ot noc ìht iđ theo phía sau. nọB ọh iđ cách ahN Thấu tộm đạon, ảhk năng àl nghĩ ahN Thấu ẽs kôhng nghe thấy nên ión cyuhện cẳhng kêing èd ít nào.

óC điều nọb ọh nẫv nẩc thận ạh gọing xnốug.

Cẳhng auq nọb ọh kôhng ờgn đợưc, tihếu niên àm nọb ọh tởưng uếy đốui, kôhng óc chút cứs nất công oàn aik iạl óc tíhnh cựl cực tốt.

“Sao oảb mớs nhất cũng phải iốt yan máđ Thẩm Tờưrng mâL iớm nếđ m!à?” Gọing ãg oéb nghe cực ỳk nóng gậin, trái nưgợc hoàn toàn iớv gọing điệu nịnh tọn tưrớc tặm Thẩm Tờưrng mâL nab nãy.

“nAh, hna đừng cáu, nọb me cũng óc lờưng tưrớc được việc yàn đâu, việc quan tọrng tưrớc tắm àl mex ửx ýl đống iht ểht aik ếht oàn đã.”

ãG oéb cựb bội: “Thì iọm nầl màl ếht oàn ìht ờig ức ếht àm làm, oảb yấm tằhng tứv iht ểht ar ohc máđ cáx sống .nă màL nahnh vào, ớhn mén ax ar kôhng máđ cáx sống aik iạl nầl theo iùm mìt iớt đyâ.”

mE“ biết riồ.” Nưgời aik nghĩ iớt iác ,ìg iạl iỏh tếip: àM“ nầl yàn àl nưgời aủc uhk A tới, e àl kôhng ễd ửx ưhn máđ nưgời nầl tớưrc. ỡL uâđ máđ aik péb péx ìg iớv Thẩm Tờưrng mâL ìht cẳhng phải cúhng at ẽs xong iờđ ”?à

“Lần yàn kôhng động nếđ đợưc, ỉhc ốc gắng ehc yậđ ohc auq tiôh.” Gọing ãg oéb trầm xnốug: íT“ aữn yàm iôl yấm aứđ yah cốhng iốđ ar pậđ tộm trận ohc tao. Cúhng at kôhng ,iđ máđ Thẩm Tờưrng mâL cũng kôhng ểht pé cúhng at iđ đợưc, ỉhc nầc kôhng ểđ nọb ọh tắb được iỗl àl xgno.”

nêT aik tởưng tợưng ửht thấy cũng óc ,ýl ếht àl tậg đầu: mE“ hiểu riồ.”

ứC“ nhốt tếh iác máđ kôhng nghe iờl aik iạl tớưrc, đừng ểđ cúhng ón lảng vảng tưrớc tặm Thẩm Tờưrng Lâm. Xong yàm chạy iđ oáb iạđ ac tộm tếing oảb hna yấ nahnh cóhng ềv ,iđ đừng màl cyuhện aik ở nogài naữ.”

“gnâV.”

ãG oéb ỉhc tộm nờưgi: “àMy. yàM aưđ ón oàv pòhng torng tớưrc, ón àl nưgời aủc Thẩm Tờưrng Lâm, ớhn tôrng cừhng nẩc thận oàv đừng ểđ ón nhìn thấy ứht ìg kôhng nên tyấh.”

naB uầđ ahN Thấu nòc chưa õr “nó” tốr cuộc àl ,ia nưhng uas loạt tếing bước câhn, ihk tôrng thấy tộm ịd năng ảig iđ iớt đứng tưrớc tặm mnìh, uậc iớm hiểu ar ãg oéb ión mnìh.

yậV ar torng tắm ãg béo, uậc iớv Thẩm Tờưrng mâL ãđ buộc cuhng iớv nhau rồi?

Thẩm Tờưrng mâL nếđ màl nihệm ụv aưđ nưgời sống tós ềv năc ,ức nhóm nưgời yàn đang muốn giấu giếm iác ?ìg iồR iạl kôhng muốn ểđ uậc tôrng thấy iác ?ìg

ahN Thấu nằd ựs nghi hoặc torng lòng xnốug, ảig ờv ưhn kôhng biết ìg hết: “Sao vyậ?”

“orTng ỗhc ịt nạn óc pòhng rnêig, uậc muốn oàv óđ ờhc ủht lĩnh Thẩm kgnôh?”

cụM đích áuq ộl lễiu, cũng yam óc ahN Thấu ủhc động aùh teho, uậc tậg uầđ đáp: “Vậy cũng đcợư.”

Nghe thấy ahN Thấu ảrt iờl chắc cắhn, nưgời aik iớm ởht pàho.

ahN Thấu thận tọrng iđ theo uas nọb ọh oàv nêb torng hầm.

nêB torng nòc iốt nơh ảc đoạn xốung dốc, nơh aữn od áuq đông nưgời pật turng iạl tộm ỗhc nên iđ uâs oàv nêb torng nòc ngửi thấy iùm ìg óđ nữa.

nêB torng pật turng phải nếđ nơh nhgìn nờưgi, chen chúc trải rộng khắp mầh ểđ ,ex torng bóng iốt biến tàhnh từng chấm đen.

uaS ihk thấy óc nưgời iđ tới, óc yấm nưgời nốv đang ngồi dưới tấđ nhao nhao òb yậd chạy iớt yâv qnauh, nưgời oàn nưgời yấn uềđ niềm ởn nêl tếing iỏh nah “Anh X ềv rồi” “Sao yan hna X iạl ềv mớs thế” các kểiu, kiểu ưhn muốn máb uív oàv nưgời yàn mắl vậy.

nọB ọh kôhng biết ahN Tấhu, ahN Thấu ịb ọh chen yẩđ oàv torng cóg nêb cnạh, uậc iơh cựb ơig yat aox ỗhc cánh yat mình ịb đụng vào.

cúL nẩgng uầđ nêl quan tás xung qaunh ìht sững .ar

Nữhng ỗhc nầg pém tờưng iốt nếđ cứm nầg ưhn kôhng thấy .ìg

óC nưgời mằn dưới đất, óc nưgời aựt oàv tnờưg. Thấy cảnh tợưng oán nihệt ở kảohng giữa aik cũng ỉhc óc yấm nưgời nẩgng uầđ nêl nhìn auq song iạl iúc xốung lôun.

Kôhng óc chút cứs sống nào, ịb yẩđ ar tít nogài rìa.

Torng lòng bỗng yấd nêl iỗn tấb ,na ahN Thấu ờl ờm mảc thấy ựs việc ảhk năng nòc phức pạt nơh nữhng ìg mình nghĩ nềihu, uậc tấb giác bước nêl phía tưrớc tộm bớưc, nưhng aừv iớm bước nêl ìht ãđ ịb nưgời nêb cạnh iộv vàng chen tới: ểĐ“ iôt nẫd uậc ềv pòhng rnêig, ứhc ở yâđ đông nưgời lmắ.”

ahN Thấu cười ohc óc :ệl “ôhKng soa.”

uậC iđ theo nưgời kia, cúl cuối nòc nogái uầđ iạl nìhn.

ãG oéb aik hiển nihên àl iốđ tợưng nọb ọh muốn nịnh ,ợb oab iờl a aud nịnh tọn kôhng nừgng tyurền oàv iat .ãg Được máđ nưgời yâv qnauh, trên tặm ãg oéb hiện yầđ ẻv cắđ ý cùng nữhng toan tính àm ahN Thấu kôhng oas đoán đợưc.

Nưhng cúl yàn uậc ãđ thấy õr được nữhng nưgời ở tít nogài aìr kia.

óC ảc nưgời àig nẫl ẻrt con, ia yấn uềđ xanh oax vàng vọt, iah ám pót lại, xơưng ám ồg oac lên, qầung thâm dưới tắm õr nồm một.

nọB ọh ngồi ób gối, iúc uầđ aựt oàv uầđ gối.

Trái nưgợc hoàn toàn iớv hình hnả yầđ cứs sống aủc ãg oéb đằng kia.

oảB pòhng rêing nưhng thật ar cũng ỉhc àl dùng yấm mất náv ỗg quây iạl oạt tàhnh tộm năc pòhng nơđ giản àm tôhi.

nêB torng óc tộm cihếc gờưing nơđ ,ơs trên gờưing trải ag iớv ỏv chăn iớm iổđ kôhng lâu, cẳhng auq ểđ suốt ở yâđ nên toàn iùm mấn mốc.

“uMốn mằn tộm cúl kgnôh?”

ahN Thấu nhìn gờưing cihếu ếht aik ãđ kôhng muốn đụng oàv rồi, uậc cắl đầu: “ôhKng nầc đuâ.”

ợS yấm nưgời yàn iạl pắs pếx thêm ìg óđ ohc mình nên uậc nahnh cóhng ión tếip: “Tôi ngồi yâđ ờhc àl đcợư.”

Nưgời aik tậg đầu: “Cần ìg ức nói, iôt ở ngay nêb nàogi, uậc iọg iôt cúl oàn cũng đcợư.”

ahN Thấu pậl cứt hiểu ngay yâđ thật ar àl giám ịht árt hnìh, ỉhc nầc uậc màl ìg óđ àl nưgời yàn ẽs oáb iạl ohc nêt “đại ”ac aik nagy.

Torng pòhng kôhng óc ỗhc oàn ngồi được ,ảc nêb nogài iạl óc nưgời canh gác, ahN Thấu yus nghĩ mex ờig nên màl .ìg Đứng thêm cừhng mát chín púht, uậc yẩđ aửc iđ :ar “Lấy ohc iôt chai nước được kgnôh?”

Torng nật ếht ìht nước àl tộm loại iàt nyugên cực ỳk khan hếim, nêt ịd năng ảig aik nhìn ahN Tấhu, điệu ộb ngập nừgng ưhn đang nâc nhắc mex nên ừt chối uêy uầc ôv ýl yàn ếht nào.

Nhìn hná tắm aủc nêt ịd năng ảig kia, ahN Thấu uĩb môi: “ôhKng óc hả?”

ịD năng ảig ión kého: “Nơi yàn àl ỗhc ịt nnạ.”

Tihếu niên ỏt ẻv kihnh knỉhh: “iBết tưrớc ếht yàn ìht ãđ kôhng ar nogài iớv Thẩm Tờưrng mâL rồi, ờig iớt iác iơn iồt nàt yàn đúng chịu tội, cựb ảc mhnì.”

yuT uậc kôhng ión ot nưhng uậc biết ịd năng ảig đứng iốđ diện mình nẫv nghe thấy đợưc. Torng cuộc iốđ tohại àm uậc nghe nél được nab nãy, õr ràng nữhng nưgời yàn tấr èd cừhng Thẩm Tờưrng Lâm, ohc nên ahN Thấu iớm mád oác mượn iao hùm.

tấR hiển nêihn, ab ữhc “hTẩm Tờưrng Lâm” pậl cứt kihến nêt ịd năng ảig aik chùn lại, tắb uầđ óc phần od .ựd Đúng àl tihếu niên tưrớc tặm iđ cùng Thẩm Tờưrng mâL tậht, Thẩm Tờưrng mâL nòc nặd phải ửc nưgời oảb ệv uậc ,at tếk pợh iớv nữhng ìg uậc at aừv ión ìht õr ràng àl quan ệh aủc iah nưgời ọh kôhng phải bình tnờưhg.

yậV ìht càng phải ỗd ohc gnô trời noc yàn iuv iớm đợưc.

ịD năng ảig nihgến rnăg, ựt qyuết đnịh: ểĐ“ iôt iđ yấl ohc cuậ.”

“Chờ ctúh.” ahN Thấu iọg nắh lại: “Lấy ohc iôt ộb ag gờưing khác nữa, iác yàn toàn iùm mấn cốm ia àm mằn đcợư?”

ịD năng ảig nuốt gậin: “cợưĐ.”

Thấy nưgời aik iđ nẳh rồi, ahN Thấu iớm nór nér ar nàogi.

Nưgời ở iơn ịt nạn kôhng biết ahN Thấu àl ,ia ỉhc nghĩ nơđ giản àl nưgời uếy tớ ưhn uậc ìht ỉhc nầc tộm nưgời tôrng ioc thôi àl ủđ rồi. ịB ioc tờưhng cũng ôv tình oạt ơc iộh ohc ahN Tấhu, yấl nước iớv ag gnờưig, ảc iđ àv ềv cũng phải tấm tộm lúc, ahN Thấu nèb nhân ơc iộh yàn ar nogài mex ửht mex tốr cuộc ở yâđ óc cyuhện .ìg

ýK【 ủhc siêu g0】!êh01 nịnh nọt, ơc àm ón iơh thắc mN【:cắếu nắh at kôhng đồng ý ìht sC】?oaái òrt mât ýl yàn yấ ,àm ỡl uâđ iôl Thẩm Tờưrng mâL ar kôhng aọd được nêt aik ìht ýk ủhc àhn mình chạy ar nogài kiểu ìg đợưc.

ahN Thấu mắn chặt tay, gọing chắc ưhn đinh đóng cột: “Một pậđ ohc tấb tỉnh lnôu.”

【】…Rõ ràng àl 100 ãđ quên tấm ýk ủhc àhn mình nòc óc cihêu yàn nữa.

tộM phát nă nagy, hoàn toàn kôhng od ựd chút nào.

ảuQ nihên tình hốung ỗhc nogài aìr gốing iớv nữhng ìg ahN Thấu nhgĩ, thậm íhc nòc ệt nơh ảc nữhng ìg uậc tnởưg.

Ở yâđ toàn nữhng nưgời yat trói àg kôhng cặht, àig uếy bệnh tật, kôhng óc ịd nnăg, tất ảc uềđ pật turng ở đây.

óC nữhng nưgời ịb yãg xơưng nưhng kôhng được chữa ịrt pịk thời nên uas ihk xơưng ựt lành rồi, yat iớv chân tôrng uềđ tấb tnờưhg; nòc óc nữhng nưgời trên mình yầđ tếv tơưhng ởl loét nên khắp nưgời uềđ cốb iùm tanh tởưi.

Phát hiện ahN Thấu đang iđ tới, tộm aứđ éb ở nầg óđ trợn tròn tắm nhìn chăm úhc oàv hna trai tìhnh lình xuất hiện này.

óC yấm iác bóng neđ ở phía ax ìht ahN Thấu kôhng thấy õr ón àl iác ,ìg uas óđ óc yấm nưgời iđ iớt iúc xốung xách cúhng lên.

yấB ờig uậc iớm nhận ar yấm iác bóng neđ yấđ àl nờưgi, yậv àm ở torng yat nữhng ẻk aik iạl cẳhng khác ìg aig cús cặm nưgời chém gếit.

“Còn yấm iác naữ?”

óC“ ab iác yàn tôhi, yấm môh chưa pịk ửx ýl àm ãđ cốb iùm kinh chết iđ đcợư.”

Ngay ảc iút cũng cẳhng cần, nọb ọh tịb iũm lại, định ức ếht oék iác cáx ar nàogi.

ẹM“ ón chứ, oas thối ếht kôhng bếit? àM nọb ón chết ếht oàn vyậ?”

“Mày cũng biết Đắng ửT tíhch yấm me trai nòc ?ìg Tằhng yàn phục ụv Đắng ửT màl Đắng ửT tấm hnứg, cúl uas ít ìht nắc tứđ ỗhc yấ aủc Đắng ,ửT Đắng ửT iổn nơc mat bành yấl áđ pậđ chết ón lôun. Ở ỗhc yàn này, nghe oảb có nắb tung eót ar htế.” nêT aik nòc tiếc nuối nói: “hTấy oảb tằhng nhóc yàn tưrớc nật ếht àl thần tợưng ìg óđ iổn tếing lắm, đóng nật yấm ộb phim cihếu mạng ,ơc nòc Đắng ửT ỉhc àl ợht kuhân gcạh, ia àm ờgn được uas nật ếht aịđ ịv iạl oảđ nưgợc ếht cứh.”

“Còn aứđ yàn ìht ar tặm oảb ệv aứđ káhc, ếht àl chết ảc điô.”

“Còn aứđ cuối cùng ìht oat quên rồi, àm chết cũng chết rồi, quan mât mắl màl ,ìg oat kôhng ớhn ìht chắc cũng phải cyuhện ìg cặđ biệt lmắ.”

ahN Thấu nghe àm lạnh ảc nờưgi.

iaH ẻk yàn hoàn toàn kôhng nhận thức được iờl mình ión kinh kủhng ỡc nào, thản nihên ión nữhng cyuhện kủhng kihếp uậh nật ếht iớv nhau ưhn ión cyuhện pếihm, nếđ ảc động cát ửx ýl yấm iác cáx dưới tấđ cũng tàhnh thạo ếht kia.

iơN ịt nạn yàn hoàn toàn kôhng gốing iớv nữhng ìg uậc nhgĩ.

ếhT giới uas ihk yuq cắt ãx iộh pụs ,ổđ iơn yâđ kôhng gốing iơn ịt nạn àm gốing aịĐ ngục trần gian hơn.

ãĐ【 tộm măn rưỡi ểk ừt ihk nật ếht pậ xnốug, cứs mạnh yâb ờig iạđ biểu ohc aịđ ,ịv kôhng nòc luật pháp kuhôn phép ràng buộc nữa, iơn yàn …ãđ nỗh loạn tếh r0】.iồ01 mi lặng tộm cúl iồr nrT【:ióời oac hàong ếđ ,ax torng tàhnh ốhp yàn nọb cúhng cíhnh àl nữhng ẻk đứng đầu, cũng quen thói màl aưm màl óig uâl rồi. ohC nên cúl Thẩm Tờưrng mâL oảb muốn nếđ yâđ aưđ nưgời sống tós ềv năc ,ức máđ nưgời yàn iớm hảong loạn ưhn vyậ.】

ahN Thấu tộđ nihên hiểu được iạt oas nogài aik đông cáx sống ưhn yậv àm nẫv iảr cár tấr nihều iộđ nhóm ỏhn .ẻl Nưgời óc năng cựl kôhng ịb đồng aóh ìht cũng aựl chọn ar nogài ựt pậl iộđ nóhm, mìt kiếm cách ểđ óc ểht nếđ được năc ,ức nòc nữhng nưgời khác ìht ở iạl “nơi ịt nạn” này.

ìV ủđ loại ýl od àm nọb ọh ỉhc óc ểht ở iạl iơn này, kôhng cách oàn iờr iđ đợưc, ịb đánh pậđ ểht cáx nẫl nưgợc iãđ mât ýl torng thời gian ãđ kihến nọb ọh ởrt nên chai .ìl

tộM nêt bỗng chép mệing ưhn ớhn iớt iác :ìg “Nói iớm ớhn hình ưhn ỗhc cúhng at nòc óc tộm oas ữn iổn mắl ?à Nghe oảb aừv àl ac ĩs iạl aừv àl diễn vêin, oat ớhn noc ỏhn cũng pẹđ mắl ìht piảh?”

iÔ“ oàd nhắc màl ,ìg noc ỏhn óđ hung ữd lắm, tặm ón cũng ịb ón oàc tán luôn riồ.” ãG cắl đầu, hiển nihên kôhng óc hứng úht iớv cyuhện này: “hTôi iđ nahnh lên, tarnh ủht ửx ýl ohc sớm. uếN ểđ iạđ ac biết oat iớv yàm nếđ muộn yấm phút ìht e àl iam oat iớv yàm mằn luôn ở yâđ đyấ.”

iĐ“ thôi iđ tiôh!”

nọB ọh tấr ợs ịv “Đại ”ac kia, ahN Thấu yus đoán nẳh yâđ àl nưgời óc aịđ ịv oac nhất ỗhc ịt nạn này, óc ểht yùt tiện giết nờưgi.

Nưhng nọb ọh chưa pịk iđ ìht iạl óc tộm nhóm khác iđ tới, torng yat nòc iôl theo tộm nờưgi, ôht oạb mén nưgời aik xốung đất.

“Anh oéB oảb phải ohc noc yàn tộm tậrn, nọb yàm đánh luôn ở yâđ ,iđ ít àm óc aứđ oàn ar nac ìht cũng đánh ảc lnôu!”

cụM đích aủc nọb cúhng àl muốn giết àg aọd khỉ.

Nưgời ãgn dưới tấđ nắc chặt iôm kôhng nêr tộm tnếig, ảc kuhôn tặm toàn oẹs àl sẹo.

Nữhng úc mấđ úc áđ kôhng nừgng trút xốung nưgời ,ôc tốr cuộc ôc cũng kôhng nhịn được àm uêk nêr uađ đớn. ahN Thấu cứt giận nếđ cứm ảc nưgời nur nầb bật, kôhng ểht kiềm ếhc iổn nữa, uậc yấl oạđ ục ừt uậh tờưrng ,ar yat nòc iạl mắn chặt tạv oá cnàohg: “Ê.”

nêT mầc uầđ nêihgng auq nhìn mex àl aứđ oàn kôhng biết sống chết mád nêl tnếig, ảhk năng nhìn torng iốt aủc ãg kôhng tốt nên nhìn iãm tộm cúl uâl iớm ờl ờm thấy được iác bóng nờưgi, ãg oac gọing cười nói: “ằhTng oàn định màl hna hùng uức ỹm nhân đyấ?”

ãG nòc iđ iớt nầg nơh ểđ nhìn ohc ,õr hiển nihên àl kôhng ợs ahN Thấu mád màl ìg mnìh. Nưhng cúl iớt gần, cẳng chân ãg bỗng thấy uađ đếing tệh ưhn ịb túr gân, màl tặm ãg giàn giụa ồm hôi.

Hình ưhn óc noc ìg óđ đang chui oàv chân ,ãg uađ nếđ cứm ãg mảc giác nâg chân aủc mình ưhn ịb nắc tứđ hết.

“Côn tnùrg, nôc t!!gnùr!”

“ihNều nôc tùrng q!!áu!”

Cẳhng biết àl ia nêl tếing tớưrc, nữhng nưgời nòc iạl cũng hảong ợs uêk lên: “ắĐng !ửT uaM dùng ịd năng aửl nahnh l!nê!”

Nưgời nếđ mìt uậc cíhnh àl Đắng ,ửT ahN Thấu nhìn ãg yầđ măc géht: “Ông màl iôt phát tmở.”

Đắng ửT kôhng nhịn iổn nữa, ẻv tặm ữd nợt cực ,ỳk ãg aừv vung tay, tộm ngọn aửl pậl cứt bùng nêl giữa lòng nàb tay, uas óđ nắb tẳhng ềv phía ahN Tấhu.

ãG oàg lên: “ằhTng chết tiệt này! yàM iđ chết đ!i!”

Ngọn aửl cihếu sáng xung qnauh, ịd năng ảig iđ yấl nước iớv ag gờưing tôrng thấy cảnh tợưng yàn ìht tắm trợn ot ưhn pắs tớr noc nưgơi ar nàogi: “ắĐng ,ửT ẹm ón yàm màl ìg đ!!yấ?”

ahN Thấu mếđ nưgợc 3 2 ,1 đứng nêy iạt ỗhc kôhng ềh nhúc ncíhh.

uaS tếing mếđ nưgợc cuối cnùg, ngọn aửl ịb pób tắt giữa cnừhg, nêt aừv iồr nòc ữd nợt ión muốn giết chết ahN Thấu bỗng ịb nă tộm đạp, tếing xơưng yãg giòn nat uas óđ cũng ịb tếing tậv nặng pậđ xốung tấđ tá .iđ

Đắng ửT ịb ãgn iúd xốung màl aoh tếh ảc mắt, ngay uas óđ óc nưgời mút cót ãg oék nưgợc lên. tọL oàv tắm ãg àl tộm iôđ tắm uàm mal tấr iỗđ nô hòa, nưhng yấ ỉhc àl ẻv ềb nàogi, ứhc iơr oàv nêb torng ẽs mảc nhận được iác lạnh thấu xơưng nagy.

“Mày pặl iạl nầl aữn xem, yàm oảb ia iđ chết iđ cơ?”

“Cái lưỡi aủc myà…” ahN Linh nô aòh nói: ỏB“ iđ được riồ.”

Cảnh tợưng áuq cứm nỗh lạon, chai nước torng yat nêt ịd năng ảig ọn iơr xốung đất, ngay kảohnh khắc tôrng thấy iộđ ũgn đứng nogài aik cùng iớv nưgời nàđ gnô xuất hiện tộđ ngột tưrớc mặt, ãg ỉhc mảc thấy iọm ứht pắs tếk thúc thật rồi.

Hết chương 214

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha