Chương 192: “Ngồi lên đùi tôi.”

Chương 192 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

m tahnh ừt uầđ nêb aik tyurền auq nghe kôhng õr lắm.

máĐ nưgời ngồi torng ex kôhng nhịn được àm nhìn tihếu niên đang ngồi trên iùđ cụM Hoài Vễin, ngay ảc nưgời torng cuộc àl cụM Hoài Viễn cũng vậy.

Tihếu niên ãgn oàv torng ngực cụM Hoài Vễin, đoạn iốb iốr cốhng oàv iav hắn, ưt ếht ngồi aủc uậc cúl yàn tấr ihc àl óhk cịhu. cóT ìht rối, cắs tặm nốv iát nhợt ờig cũng ỏđ nêl ìv tức, uậc nhăn yàm nhìn cụM Hoài Vễin, yah ión cíhnh cáx nơh …àl yám tyurền nit torng yat hắn.

ổC oá rộng tùhng tìhnh nên thấp táohng thấy được ảc xơưng quai xanh tinh oảx nẫl iợs yâd cyuhền oeđ trên .ổc tặM yâd cyuhền ịb giấu dưới pớl oá nên ỉhc óc ểht thấy ỗhc óđ iơh ôhn nêl tộm tẹo.

Kuhôn tặm cắs tén cùng iôđ tắm mal tròn tòrn, pẹđ nếđ cứm màl ổc họng nưgời at căng cnứg.

nàB yat cốhng trên iav cụM Hoài Viễn aừv tắrng iạl aừv mềm, móng yat tắc ngắn nọg gnàg, cúl hảong áuq nòc tấb giác oc iạl mắn chặt oá cụM Hoài Vễin.

Quần oá cũng àl tộm torng nữhng tậv ưt khan hiếm torng nật thế, nihều ihk mìt được iác ìg ìht cặm iác .óđ nơH aữn ểđ cáx sống pấc oac kôhng úhc ý iớt mình nên uầh tếh các ịd năng ảig uềđ kôhng cặm quần oá uàm èm cặs ,ỡs tàhnh ar ađ phần quần oá àm iọm nưgời cặm kôhng phải uàm neđ ìht cũng àl uàm xám.

cụM Hoài Viễn cũng kôhng nogại .ệl

aB nưgời ngồi phía uas ớhn nab uầđ tiểu tihếu aig kôhng ếht này. Kôhng óc uầđ ,có tíhch màl mình màl mẩy, ỉhc nầc kôhng được ưhn ý mình àl ẽs iổn cáu, cúl oàn cũng ioc mình àl turng tâm, ứhc kôhng gốing ưhn yâb giờ, nogan nogãn ngồi nêy trên iùđ nưgời káhc, cúl nghe thấy iờl ión màh ý nhục ạm iạl ơgn ngác iạt chỗ, cũng ẽs knôhg… pẹđ ưhn vậy.

nàB yat tắrng nõn mắn chặt iảv oá uàm đen, iah uàm cắs tơưng phản õr tệr aik ếht oàn iạl màl ọh cáohng vnág, ỡgn nàgng nhìn tiểu tihếu aig ngồi ở kia.

Tàhnh thật àm ión ìht cũng óc ểht mex àl “Gặp dịp” tậht.

【ưgNời nêb aik àl ia vậy? ióN năng kôhng biết nớl ỏhn ìg cả!】

【Cấp trên kiểm art phát hiện pấc dưới chưa hoàn tàhnh nihệm ụv nên giận ác chém ttớh?】

【óHng cảnh nưgời nêb aik pặg ahN ahN ghê, iut tíhch nhất àl kiểu nab uầđ lạnh lùng cảhnh óhc các thứ, cúl uas ìht tắb uầđ ỵuq yụl ahN ahN ủđ đnờưg. Theo ưhn kinh nihgệm iut cúđ tếk được ìht kôhng tộm ia óc ểht tohát khỏi công thức nyà.】

Tếing tíh ởht torng ex kôhng biết ừt ihk oàn cũng nầd ởrt nên nặng nọhc.

tộM yat ahN Thấu nẫv đang mầc yám tyurền tin, yat aik ìht cốhng oàv iav cụM Hoài Vễin, ưt ếht yàn óhk chịu chết iđ đợưc, ahN Thấu nhổm nưgời dậy, khép iah iùđ iôđ ngồi nêihgng sang tộm bên.

tếY uầh nhấp nhô, cụM Hoài Viễn nắc rnăg, iác nhìn còhng chọc aik kihến ahN Thấu tôrng àm giật thon tóht.

ahN Thấu thừa nhận àl yâb ờig mình đang cực ỳk kôhng vui. óC ẽl àl ìv ngồi yậv ảc tộm đờưng nên nưgời tấr óhk cịhu, nòc phải iúc uầđ miết aữn nên ờig thấy ạd yàd iơh nôn nao, hoặc cũng óc ểht àl ìv đống thịt thối nắb dính nêl aửc ổs ex cùng iớv máđ cáx sống pắs aửs pặg pảhi, hoặc cũng óc ểht àl hná tắm nàc ỡr aik aủc cụM Hoài Viễn nhìn mình tệh ưhn iós đói.

iáC nhìn mâx lược aủc iós áuq mãnh lệit, động tậv nă ỏc đơưng nihên àl muốn tárnh ax rồi.

“ióN.”

Gọing ión torng yám tyurền nit nghe kôhng õr iuv gậin, nơh aữn nòc láong táohng nghe thấy nêb aik áhk nồ ,oà gốing ưhn óc ia óđ đang ión cyuhện iớv cười áhp nêl .yấ

ahN Thấu lắng iat nghe torng chốc lát, phát hiện ìht ar kôhng phải oả giác aủc mnìh.

Ở nêb aik chắc àl óc tấr nihều nờưgi.

àM thời gian yám tyurền nit được nihgên uức iồr cíhnh thức aưđ oàv ửs dụng iớm được nơh tộm năm, hiệu ảuq uht tếing kôhng tốt lắm, óc ểht uht được mâ tahnh oàv cứhng ỏt nữhng nưgời aik đang ở tấr gần.

óC ihk nòc ở ngay nêb cạnh lôun, nghe mâ tahnh ừt nêb uậc iồr ión chen oàv ưhn gọing điệu quái ởg nab nãy.

àM nưgời nọb ọh muốn mìt àl cụM Hoài Vễin.

uâC uầđ tiên àl “Cậu chết iồr ,”à uâc tiếp theo àl “ihNệm ụv thất iạb kôhng ềv ổt ccứh”, ếht nưhng cụM Hoài Viễn iạl iọg iốđ pơưhng àl “Thủ lhnĩ”, iốm quan ệh ạl lùng thật đấy, kôhng biết iốđ pơưhng àl ia nữa.

ahN Thấu tấr hềin, ừrt nữhng cúl ịb nưgời khác tắb pé màl nữhng việc mình kôhng tíhch ar ìht uậc tấr hiếm ihk uác gậin, ốs nầl uác giận thật ựs óc ểht mếđ trên uầđ ngón yat lôun.

uậC nogái uầđ nhìn táohng auq vành iat iớv iác ổc ỏđ cựr aủc cụM Hoài Vễin, đoạn nhổm nưgời nêl iồr xoay nẳh auq ngồi iốđ tặm iớv hắn.

“Gặp pịd iác gì.”

ahN Thấu chớp mắt, ión iớv gọing điệu ựt ohc àl uấx ax nhất aủc mnìh.

“Anh at ịb iôt tắb đcợư.”

Torng yám iạl tyurền iớt tếing èr .èr

uaS óđ nghe ưhn óc tếing chân ếhg dộng xốung sàn, óc nưgời níhch iạl gần, gọing điệu õr ốl lnăg, àl gọing ahN Thấu chưa nghe qua, chắc àl tộm nưgời káhc.

“ậCu, tắb Mcụ?”

õR àl tộm uâc nưhng iạl ngắt qãung uas ữhc “ậCu” , nưgời aik gốing ưhn nghe thấy cyuhện cờưi, cẳhng nữhng kôhng nit àm nòc phản gnứ ưhn ểht thấy ẻrt noc ión iốd ảig màl nưgời nớl vậy, gọing điệu dung túng ểht hiện õr thái ộđ kihnh tờưhng nẫl giễu cợt.

“ụMc” torng iờl nọb ọh ión cúl yàn đang ngồi nêy nêb ếhg phụ, iah yat ịb trói cnứg, od uâl kôhng ửc động nên yat chân ãđ cứng .ờđ

yâĐ àl thời điểm cụM Hoài Viễn chật tậv nấht, cặm ohc tộm nhóc noc ảc nưgời ỗhc oàn cũng aừv thơm aừv mềm ngồi trên iùđ mnìh, iạl nòc chịu ểđ ịb trói ngồi ở yâđ ohc uậc đánh áig ừt uầđ nếđ câhn.

aừV thơm aừv mềm iạl nòc tấr ,mấ cách iah pớl quần iồr àm iơh mấ nẫv kôhng nừgng tyurền qua.

iốĐ tặm ếht yàn iạl càng ễd thấy ẻv kôhng iuv torng iôđ tắm mal kia, cúl uậc nhìn auq đây, óc ẻv ưhn đang nghĩ nên ửx ýl iác nêt uầđ ỏs yàn ếht nào.

uaS óđ nàb yat nốv đang cốhng oàv iav cụM Hoài Viễn cyuhển iớt nêb ám hắn, iồr iạl aưđ yám tyurền nit iạl gần, yấm ngón yat tắrng trẻo ỗv oàv ám cụM Hoài Vễin, mảđ oảb nêb aik óc ểht nghe tấhy.

Gốing ưhn cúl cuhẩn ịb nêl ,ex tihếu niên cũng màl vậy.

Dáng iôm aủc ahN Thấu tấr đẹp, uàm cắs hồng oàh khỏe mnạh, phía dưới àl iác mằc ỏhn nhắn tắrng nõn. “yàN.”

cụM Hoài Viễn biết àl đang iọg mnìh, nhóc noc yàn ừt cúl túđ tuhốc ohc iớt ờig nòc chưa thèm iỏh nêt hắn, cũng cẳhng thèm iỏh nah mìt hiểu uâc nào, cụm đích cũng tấr nơđ gảin, óđ àl oảb ệv cậu.

“Vậy hna ión iớv nọb ọh đi.”

“Xem ờig óc phải hna đang ịb trói ở yâđ kgnôh.”

cụM Hoài Viễn nhắm tắm lại, tộm cúl uas iớm nêl tnếig.

…“ Piảh.”

cụM Hoài Viễn ãđ đoán được uas ihk mình ảrt iờl kẳhng định ưhn thế, máđ nưgời nêb aik ẽs dùng gọing điệu quái ởg ỡc oàn ểđ trào púhng mình rồi, nưhng ịb nhóc noc yàn nhìn măđ măđ ếht kia, cẳhng hiểu ếht oàn nắh iạl tạg ar tộm ữhc “iảhP”.

“ôhKng nghe nhầm yấđ chứ? Mục? Nihệm ụv thất iạb iạl nòc ểđ ịb btắ?”

“Lại nòc ịb tộm aứđ nhóc btắ?”

Gọing ión ừt uầđ nêb aik tyurền sang nghe tấr non nớt, yut kôhng õr mắl nưhng nọb ọh nẫv óc ểht nhận ar óđ àl tộm man snih, nưhng cũng ìv gọing ión iơh non nên máđ nưgời nêb aik iớm ohc rằng ahN Thấu àm tộm aứđ nhóc nòc tí tổui.

“àhTnh niên cưha? óC nâng iổn tộm iác chân aủc yàm kgnôh?”

“Mày uếy iớt cứm ộđ yàn ừt ihk oàn đấy? ịB auV cáx sống đánh ohc tàhnh nàt ếhp luôn iồr ”?à

ủĐ tếing ión trộn nẫl oàv nhau nghe nồ oà kủhng kếihp, cắs tặm cụM Hoài Viễn as sầm: “Câm mmồ.”

nắH tìhnh lình quát ot tộm tếing kihến ab nưgời ngồi phía uas ơgn ,ar cụL ựT cũng nhấn chân ag nác thêm tộm máđ cáx sống nữa.

ẻK“ tắb cóc ngồi trên iùđ mnìh, uậc thấy kohái mắl phải kgnôh?”

cúL óc tếing vang nêl nầl aữn ìht ãđ iổđ ềv nưgời nab uầđ kia: “ôhKng ìht chắc àl yat chân yãg iồr nên iớm kôhng phản káhng được chứ, nỉh?”

ùD àl cách cụM Hoài Viễn iọg iốđ pnơưhg, yah àl nắh aừv nêl tếing ìht nêb aik pậl cứt nêy tĩnh iạl cũng uềđ cứhng minh rằng iốđ pơưhng àl nưgời đứng uầđ ổt chức aủc nọb .ọh

yậV iọg nắh àl ốs 1 ,iđ ahN Thấu nêy lặng đánh ốs ohc nọb ọh theo ứht ựt ar tậrn.

“yàN.”

ahN Thấu ơgn ar tộm giây iớm nhận ar àl nưgời aik đang iọg mnìh.

Nưgời aik kôhng tíhch iọg nhóc noc ưhn nữhng nưgời khác nên dùng tộm iạđ ừt nạv năng ểđ gọi.

Nưhng iọg ưhn yậv kôhng lịch ựs chút nào, ahN Thấu kôhng iuv ión lại: “Tôi óc tnê.”

iốĐ pơưhng biết nghe iờl pảhi, đáp: “Vậy uậc nêt àl gì?”

“àL…”

ahN Thấu kựhng lại: “Còn uâl iôt iớm ión ohc hna btếi.”

“ưĐợc tiôh.”

Nưgời aik kôhng quan mât uậc nêt ,ìg cũng cẳhng quan mât iốđ pơưhng àl man yah ,ữn yah tuổi iốđ pơưhng óc ỏhn ưhn nhóm nọb ọh đoán yah knôhg.

nắH aựt nêb tnờưg, torng yat mầc viên tinh ểht pấc ,6 nêl tếing nhắc ởhn ưhn nab phát lòng tốt: “Cậu đang kihêu kíhch iôt đyấ.”

Kihêu kíhch noc quái úht kổhng ồl phía uas mèr nâs khấu bằng tộm ủht đoạn àm torng tắm nắh cẳhng óc ít sáng suốt oàn .ảc àM nưgời kihêu kíhch ìht óc ẻv cũng kôhng õr tốr cuộc uas mèr nâs khấu óc ứht .ìg

Torng gọing ión aủc nắh kôhng nòc mang theo ý cười nữa, ổc họng ahN Thấu căng cnứg, uậc muốn tắt yám mắl iồr nưhng iác nihệm ụv yud ìrt tihết pậl nhân tậv aik ức hiện iãm nhắc ởhn cậu, ohc nên uậc ỉhc óc ểht kiên ìrt ión tếip: “Thì soa?”

iA“ oảb hna ión màl iôt cựb mhnì.”

iốĐ pnơưhg: “Bực mhnì?”

Tiểu tihếu aig khịt mũi.

iốĐ pơưhng ưhn cười ẽhk tộm tnếig: “Vậy iôt tấr muốn thấy cảnh uậc cựb mình nơh aữn đyấ.”

ahN Thấu cảnh gáic: “Anh tính màl gì?”

“ơưĐng nihên àl iớt pặg uậc riồ.”

“Bắt tàhnh viên aủc iôt ,iđ kôhng pặg ìht đáng tiếc qáu.”

ahN Tấhu: ”…“ áM iơ xong rồi.

cặM ùd torng lòng hảong ưhn điên nưhng trên tặm uậc nẫv ỏt ar bình tĩnh lắm: “Anh kôhng mìt thấy iôt đuâ.”

óC điều uâc yàn cũng cẳhng óc cát dụng ,ìg gọing nưgời aik trầm thấp ưhn đang mếđ nưgợc nếđ iác chết vậy: ứC“ ờhc iớt ngày óđ đi.”

“gNài “Còn uâl iôt iớm ión ohc hna bếit” tíhch tắb cóc nưgời khác ”.ạ

uầB kôhng íhk càng cúl càng căng tnẳhg.

Cihếc ex nốv đang chạy bỗng pahnh gấp.

tộM nàb yat duỗi iớt mầc yấl yám tyurền nit ừt yat ahN Tấhu, uas óđ mấb tắt máy.

ahN Thấu kôhng thắt yâd na toàn nên ịb chúi ềv phía tưrớc od quán tníh, torng cúl giật mình nòc ôv thức mô chặt ổc cụM Hoài Vễin.

“Anh Lục, oas tếh?”

“Xác sống phía tưrớc đông áuq kôhng oàv được ”?à

aB nưgời phía uas cũng haong mnag, cúl nêl tếing iỏh cụL ựT ìht súng torng yat cũng ãđ nẵs snàg, óc ểht xông nêl đánh nhau iớv máđ cáx sống aik tấb ức cúl nào.

cụL :ựT “gnôhK.”

nắH ỉhc ốS ,3 gọing lạnh ưhn bnăg: “Lái xe.”

uaS óđ cụL ựT iớm quay sang nhìn ahN Tấhu: “ốuXng diớư.”

ahN Thấu haong mnag: “ốuXng óđ ìht iôt ngồi đuâ?”

cụL :ựT “gNồi nêl iùđ tiô.”

Hết chương 192

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha