Chương 105: Ấy chết, bị phát hiện mất rồi
Eidt: Lune
ahN Thấu tởưng ạT Thầm iđ iồr ,ơc kôhng ìht cũng đang ở trên tềyuhn, ứhc kôhng nghĩ nắh nẫv laonh qaunh ở aìb rnừg.
àM nầl yàn uậc iđ cùng Cllirer ứhc kôhng phải áC vàng nhỏ.
ờiG ạT Thầm đứng uas lưng cậu, nòc Cllirer ở tưrớc tặm cậu.
Cllirer măc ghét noc nưgời nơh Egdar nềihu, thái ộđ aủc ạT Thầm cũng tấr óhk đáon, ảc iah uềđ kôhng phải kiểu nưgời ễd cọhc.
uâL iồr ahN Thấu iớm iạl mảc nhận được iác mảc giác tốs ruột ếht này, uậc cũng cẳhng biết oas mình iạl phải căng tẳhng nữa, nghĩ iđ nghĩ iạl ìht chắc àl iạt uậc ợs iah nêt yàn oal oàv đánh nahu.
【Như óc iag uas lnưg, tiến tohái lỡưng nan, nốb ềb àl đ0】.hcị01 nói.
ahN Thấu nghe àm bực: ìG“ !óđ iM đừng óc àm ión năng lung t!gnu!”
【Chà chà, yàn iọg àl ìg nhỉ, iọg àl nhân tình nuôi nêb nogài cuối cùng cũng ịb phát hệin, pắs óc cảnh đánh nhau gàinh danh phận ểđ mex riồ!】
【Lúc tưrớc hna tíhch mex cảnh đuổi giết uám em lắm, ờig tíhch mex cảnh ợv ịb tarnh gàinh ưhn yàn nơh [Đầu c]óh!】
aừV iồr ahN Thấu tốs ruột áuq ơig yat pá ám Cllirer kôhng ohc nắh quay uầđ auq đây. yuT uậc nấ cũng áhk mạnh nưhng ít cứs yàn cẳhng àl ìg iớv Cllirer ,ảc cẳhng auq nắh nẫv tuhận theo ý tihếu nêin, kôhng nữhng kôhng phản káhng àm nòc iụd ám oàv lòng nàb yat cậu.
yâĐ àl nầl uầđ tiên tihếu niên ủhc động ihk đang tỉnh táo, Cllirer mằn trên iùđ cậu, nhắm tắm lại: “Sao tếh?”
Đang hảong nên ahN Thấu cẳhng kiếm được iác ớc oàn hết, uậc ôhk khốc nói: …“ Kôhng óc gì.”
“Ừ.”
Cllirer kôhng óc phản gnứ ,ìg nắh mi lặng tộm cúl iớm tậb ar tộm câu: “Vậy ý me àl me ỉhc muốn ờs at thôi ”?à
ahN Tấhu: ?…
ìG đ!ó!?
yấM ngón yat đang pá trên ám Cllirer iơh oc lại, ahN Thấu sững ờs nhìn hắn, kôhng ờgn nắh iạl óc ểht tỉnh ơb ión ar iờl ôv ỉs ưhn thế.
nêT nưgời ác đuôi cạb yàn tốr cuộc ịb oas vyậ!? oaS ủgn óc tộm giấc àm thay iổđ áuq vậy? Cllirer tưrớc aik tyuệt iốđ ẽs kôhng ión yấm iờl ưhn vậy.
uậC mảc thấy yat mình nóng nar lên, muốn tụr ềv ìht iạl ịb Cllirer mắn lấy, èhn ẹhn aox nắn, màl ohc nab sáng nốv nòc es lạnh bỗng ởrt nên pậm ờm óhk .ảt
óC điều gọing điệu Cllirer nẫv ưhn iọm khi, thấy tihếu niên kôhng ảrt iờl ìht iạl hỏi: “ôhKng phải ”?à
ióN xong uâc yàn iạl định quay uầđ qua.
nòC đang iảm nghĩ mex kôhng biết ạT Thầm ãđ iđ chưa nên ahN Thấu kôhng rảnh ểđ ý nếđ iác káhc, iộv vàng “ừm” tộm tnếig.
Tếing mừ yàn kihến Cllirer tấr iuv ,ẻv đuôi ác uàm cạb quét auq tặm nớưc, iợg nêl từng nợg snóg.
ahN Thấu căng tẳhng nhìn nắh tộm lúc, thấy nắh kôhng màl ìg aữn iớm nel nél nogái uầđ lại, nòc phải ốc gắng kôhng ểđ yat mình run, tárnh ohc Cllirer phát hiện ar điều ìg tấb tnờưhg.
Động cát nẩc thận nếđ cứm kihến ahN Thấu thực ựs nghi ờgn kôhng biết mình óc màl ìg trái iớv lơưng mât yah kôhng nữa, uậc nghĩ iạl iọm cyuhện ừt ihk oàv óhp nảb yàn nếđ giờ, hình ưhn ỉhc óc iỗm việc đánh ngất áC vàng ỏhn àl kihến uậc thấy iơh yá yá tôhi.
Chắc chắn àl iạt uậc yah mex yấm iác bình luận torng pòhng lertseviam áuq nên iớm ịb hnả hởưng yâđ .àm
ahN Thấu nahnh cóhng bình tĩnh lại, quay uầđ nìhn.
ạT Thầm nẫv đứng nyugên ở ,óđ đứng ngay aìb rừng ếht aik tôrng tắb tắm cực .ỳk Thậm íhc nắh nòc thay ảc ộb quần oá khác rồi, sáng mớs trên oảđ iơh lạnh nên nắh kohác thêm tộm iác oá jkcaet uàm đen, đứng giữa tộm mảng xanh ,mu muốn kôhng thấy cũng khó.
Cìhnh hnì ếht aik ìht ngay ảc nưgời iớm khỏi tắm chưa nhìn được áuq ax ưhn Cllirer cũng thấy đợưc.
ạT Thầm iạl ión uâc ìg óđ ềv phía này, kảohng cách iơh ax nên ahN Thấu kôhng đoán đợưc.
yaM àm óc pòhng lertseviam pihên dịch .ộh
éB【 con, ahN ahN uam nhìn !ẹm ẹM pihên dịch ohc noc ,èn ạT Thầm oảb noc auq óđ tộm cnếyuh.】
【Qua óđ ểđ màl ?ìg ểĐ ịb thịt ?à yaH thịt tưrớc tặm Cllirer lnôu?】
【gNhe àm tỉnh ảc nủg!】
Đúng cúl này, Cllirer đang iốg uầđ trên iùđ uậc iạl nêl tnếig: mE“ nòc muốn ờs ỗhc oàn aữn kgnôh?”
ahN Thấu cứng ngắc quay uầđ lại, “hỏ” tộm tnếig.
yâV ác trên đuôi aủc Cllirer pấl lánh dưới hná tặm tờri, xinh pẹđ ôv cnùg: “Như yâv yah yảv cẳhng hnạ.”
…“ iôT ờs được ”?à Lòng nàb yat ahN Thấu toát ồm hôi: “ôhKng phải cúl tưrớc hna kôhng ohc iôt ờs đuôi aủc hna hả?”
cúL uậc nă ác ịb túrng cộđ ẹhn ,yấ muốn ờs đuôi Cllirer àm oảb oas nắh cũng kôhng cho, nòc cảnh oác uậc kôhng được chạm oàv yâv aủc nắh nữa.
uậC aừv tiếp iờl Cllirer aừv nogái uầđ ar hiệu ohc ạT Thầm uam iờr ,iđ torng lòng tốs ruột nên kôhng ểđ ý nếđ động cát aủc Cellirr.
uậC ión xong uâc ,óđ động cát nâng đuôi aủc Cllirer kựhng lại, yấm iác yâv torng suốt cũng kựhng iạl teho, ỉhc óc yấm giọt nước torng trên óđ àl rung rinh giữa kôhng tnurg.
Gọing nắh trầm tấhp: “Bạn iờđ tơưng ial óc iọm qềyun, me muốn ờs uâđ cũng đcợư.”
yâĐ cũng àl việc nên màl torng giai đoạn mìt hểiu, ểđ iốđ pơưhng kiểm art ơc ểht aủc mình kôhng giới hạn, oab mồg ộđ cắs néb aủc vảy, mnóg, cùng iớv vây. Torng giai đoạn cáx định quan ệh ơs ộb nòc nầc kiểm art ảc ộb phận được giấu ỗhc bụng ác nữa.
uâC ión yàn aủc Cllirer biểu tạđ tấr nihều ý nhgĩa uâs ,ax cẳhng auq cúl yàn ahN Thấu đang iảm ểđ ý ỗhc khác nên iớm kôhng nghe .ar
Thấy tihếu niên nẫv đang nhìn iđ uâđ kôhng ảrt iờl mnìh, Cllirer iơh ngửa uầđ ar sau.
ứhT tọl oàv tắm uầđ tiên àl iác ổc tắrng nõn aủc tihếu nêin, nêl aữn àl iác mằc ohn nhỏ, tihếu niên đang nêihgng uầđ nhìn ềv phía rừng cây.
mE yấ đang nhìn ìg yậv nhỉ?
nẳH àl ãđ nhận ar động cát aủc nắh nên tihếu niên bỗng quay uầđ lại, ẻv iốb iốr trên tặm nòc nêyugn, thấy Cllirer nhìn mình chằm chằm nòc suýt quên ảc thở.
Cllirer mím môi: mE“ đang nhìn ìg vyậ?”
oD ảgn nưgời ar uas nên hná tắm aủc nắh torng tắm ahN Thấu cắs néb ạl tnờưhg.
miT ahN Thấu pậđ nahnh ưhn pắs yab ar khỏi lồng nựgc.
nắH nẫv nhìn thấy iồr nưhng hình ưhn chưa phát hiện ar ạT Tầhm, yam quá.
Nưhng uến ạT Thầm ức đứng ở óđ ìht mớs muộn ìg cũng ẽs ịb phát hệin.
uậC pấm yám môi, muốn mìt ýl od oàn pợh ýl tộm .ít
Nưhng Cllirer kôhng ềh ohc uậc óc ơc iộh ểđ yus nhgĩ.
Ngay cúl iỏh uâc kia, nắh ãđ cốhng kuhỷu yat xốung tấđ iồr ngồi dậy, uas óđ quay uầđ nhìn ềv phía ahN Thấu aừv nìhn.
nầL yàn ìht mit uậc yab ar nogài luôn rồi.
ảC nưgời tihếu niên cứng ,ờđ uầđ có iốr tung ảc lên.
yaM àm 100 nẫv nòc ít lơưng tâm, nêl tếing nhắc nôhK【:ởhng oas uâđ ýk chủ, ạT Thầm iđ riồ.】
ahN Thấu táohng ởht phào nưhng ơc ểht nẫv iơh cứng nắgc, uậc chậm chạp quay nưgời iạl nhìn ềv phía Cllirer đang nìhn.
iơN óđ kôhng óc ,ia cũng kôhng óc bóng dáng ạT Thầm ưhn iờl 100 ãđ nói.
éB xinh pẹđ bỗng óc mảc giác tohát nạn torng gang tấc.
Cllirer lẳng lặng nhìn chằm chằm oàv uhk rừng tộm cúl iớm quay lại.
ahN Thấu nẩc thận liếc nhìn cắs tặm hắn, thầm nghĩ kôhng biết nắh óc phát hiện ar ạT Thầm knôhg.
“Tôi sợ…” Tihếu niên iúc thấp đầu: ợS“ ứht đuổi theo iôt môh óđ ẽs oal ra.”
Gọing ión nghe đang tơưhng ôv cnùg, uậc iúc uầđ nên kôhng biết Cllirer ẽs phản gnứ ếht nào.
Dưới nnắg, tihếu niên iúc uầđ ểđ ộl tộm đoạn ổc tắrng nầgn, mảnh knảhh, ộb ồđ mô tás ơc thể, quần od Nihên Tahnh yam iộv ohc uậc nên ngắn cũn, cẳhng đính tarng cứs .ìg
Cũng cẳhng iđ gàiy, yấm ngón chân ìv giật thót àm oc múr lại, núl xốung dưới nền tác ,mẩ nước biển tỉhnh tảohng iạl tràn auq um nàb chân cậu.
ừT uầđ nếđ chân kôhng tộm điểm oàn àl kôhng tinh oảx hết, ngay ảc tắm ác chân cũng pẹđ ôv cnùg.
ếhT nên nưgời ác torng cung điện uềđ tấr tíhch cậu, ihk biết óc tộm tihếu niên loài nưgời đến, ia yấn cũng muốn múx iạl mex tốr cuộc tihếu niên ọn tôrng ếht nào, ìv ếht Cllirer ãđ phái Nihên Tahnh auq ,óđ ngăn máđ nưgời ác óđ lại, cút trực ờhc lnệh.
môH auq ahN ahN nẫv luôn ở nêb cạnh hắn, nưhng ihk yấ tưrớc tắm nắh ỉhc toàn tộm uàm đen, nắh kôhng thấy được dáng ẻv aủc ahN Nha. nòC yâb ờig tắm ãđ sáng ởrt lại, hná tắm nắh ỉhc nád chặt oàv tộm mình tihếu niên tôhi.
hnÁ nắng iọr xốung tád tộm pớl viền vàng gnó hná nêl nưgời tihếu nêin, oạt nên ẻv pẹđ lộng yẫl ờm .oả
Hyuền hặoc, ưh ,oả ưhn kôhng ểht oàn mắn tắb đợưc.
ahN Thấu aừv iớm aịb xong ýl od ìht thấy Cllirer duỗi cánh yat ,ar cẳhng ión cẳhng rằng àm oék uậc oàv torng nựgc, kôhng ión ,ìg cũng kôhng nhắc iạl ủhc ềđ nab yãn nữa.
uậC kôhng biết tốr cuộc Cllirer óc nit yah knôhg, nưhng mảc cúx ức tiếp cụt nêl xốung kiểu yàn aữn ìht e àl mit uậc kôhng chịu iổn mất.
ahN Thấu iơh cếhch nưgời ềv phía tớưrc, Cllirer tấh đuôi sang tộm bên, ngồi nêihgng mô yấl cậu.
mằC nắh cág trên uầđ tihếu nêin, iah cánh yat khóa chặt ảc nưgời cậu, ểđ iav uậc ìt oàv ngực hắn, tấr óc mảc giác na tàon, song cũng àl tộm ưt ếht kôhng ểht trốn tohát đợưc.
oD kôhng ngồi tẳhng nên uâl nầd sống lưng ẽs thấy iơh óhk cịhu.
ahN Thấu aừv iớm nhíu mày, Cllirer ãđ nhấc ảc nưgời uậc xoay auq đây, ểđ uậc ngồi tẳhng iồr iớm iạl cág mằc nêl iav cậu.
Cánh yat Cllirer tấr kỏhe, ùd ìg nắh cũng àl nưgời tởưrng tnàhh, ếb uậc nhấc uậc nêl uềđ ẹhn nàhng ưhn đang iốđ iãđ iớv tộm noc púb êb vậy.
nơH aữn óc ẻv ưhn nắh tấr tíhch mô cậu.
ệH tốhng Tình uêY nhắc nĐ【:ởhây kôhng phải uấd hiệu tốt lành ìg torng aùm sinh nảs aủc nưgời cá.】
,mÔ hôn, ỉhc muốn aửn aik thấm mẫđ iùm aủc mnìh, lòng cihếm uữh càng mạnh ìht càng ễd tấm kốhng chế, àm uậh ảuq aủc việc tấm kốhng ếhc cíhnh là——
Cỡưng pé giao pốhi.
Torng uầđ ahN Thấu nòc đang nậb nghĩ iớt iờl ạT Thầm nói, uậc túr yat mình ar máb oàv cánh yat hắn, ỏhn ẹhn nói: “ìMnh nớưng ác néh?”
“mỪ.” Cllirer ừ tộm tếing nưhng nẫv chưa bôung uậc .ar
Cuối cùng iạl mô thêm tộm lúc, nắh iớm ảht tihếu niên ar ểđ uậc iđ nớưng .ác
ahN Thấu ảig ờv yẩg auq yẩg iạl đống cành yâc tộm hồi: “ìHnh ưhn áđ đánh aửl tếh rồi, cành yâc cũng ịb ,mẩ iôt iđ nhặt tí ềv đã.”
“Hết ợs iồr ”?à Cllirer nêihgng đầu: “Thứ đuổi theo me môh tưrớc nẫv nòc torng rừng đyấ.”
ahN Thấu cắl đầu: “ôhKng oas đâu, iôt ỉhc iđ cọd theo aìb rừng thôi ứhc kôhng oàv torng đuâ.”
ióN xong ìht ờhc Cllirer ảrt lời, iỗm tộm giây tộm phút trôi auq uềđ àl nằd vặt, cúl uậc pắs nhịn kôhng iổn aữn iớm nghe thấy gọing ión lạnh nhạt aủc Cellirr.
iĐ“ đi.”
nắH nhìn táohng ềv phía rừng cây, nưhng cũng kôhng màl ìg .ảc “Năm ptúh.”
“mỪ.”
Tihếu niên iộv ãv iờr ,iđ chậm iãr ar khỏi mầt tắm aủc hắn, cuối cùng biến tấm kôhng thấy uâđ nữa.
Gốing ưhn uậc ẽs iờr khỏi yáđ biển ềv iạl tấđ liền vậy.
Cllirer mảc nhận được mảc cúx torng iộn mât mình đang nầd tràn ar nàogi.
…
ahN Thấu nầg iớt aửc rừng iồr àm nẫv kôhng thấy ạT Thầm uâđ .ảc
Cllirer ỉhc ohc uậc măn púht, ahN Thấu iơh iộv nèb iđ nahnh oàv aửc rnừg, mìt ạT Tầhm.
tộĐ nêihn, ahN Thấu mảc giác óc nưgời tìhnh lình nếđ nầg mnìh, nòc chưa pịk màl ìg ãđ ịb tịb mnệig.
yấM ngón yat núl oàv ám mềm cẳhng hiểu oas tôrng iợg tình cực .ỳk
miT ahN Thấu nừgng pậđ nếđ iơn ìht nghe thấy nưgời tịb mệing mình nêl tnếig: “Sao ễd ịb aọd tếh.”
àL ạT Thầm àm uậc mìt iãm kôhng thấy đâu.
Khóe tắm liếc auq thấy trên xơưng quai xanh aủc nắh óc tộm tốn ruồi y cahng ahN Tấhu, ỉhc óc điều aủc ahN Thấu ờm nên phải tás iạl nầg iớm tấhy, nòc aủc ạT Thầm õr tén nơh nềihu.
nắH oac nơh ahN Thấu nềihu, đang iúc uầđ xốung nhìn ẻv tặm hảong ợs aủc tihếu nêin.
ahN Thấu aừv ừt dưới biển lên, iớm phơi nắng chưa được oab uâl nên cót aửn ôhk aửn nòc ướt, nád oàv uas gáy. ịB aọd nên nưgời nur yẩl bẩy, tắm iơh trợn tnừrg, uas ihk biết àl ạT Thầm iớm ảht lỏng xnốug.
Đứng torng rừng cây, nắng cihếu mốl mốđ nưhng iạl tấr biết chọn ịv trí, ừv khéo iọr nêl nưgời tihếu nêin.
nàL ad ởh nêb nogài tôrng ưhn đang phát snág. Chân nòc kôhng iđ gàiy, giẫm trần trên tặm đất, nhìn tihếu niên cẳhng khác oàn tộm tinh linh đang iđ lạc.
ạT Thầm mảc giác nhịp mit mình iơh tấb tnờưhg.
Kôhng dưng ịb aọd màl ahN Thấu iơh bực, uậc mắn chặt tạv oá aủc mnìh, tấb nãm mím môi: “Sao uậc iạl aọd tiô?”
“Xin iỗl mà.”
Tihếu niên oac nơh ahN Thấu nầg ảc iác uầđ ión nix iỗl õr nnahh, nhìn pặc tắm ỏđ đang ỏt ar ôv iột aik màl ahN Thấu kôhng giận iổn nữa.
ahN Thấu ỏb yat khỏi tạv :oá “Sao uậc nẫv nòc ở đyâ?”
“Sao iôt iạl kôhng ở yâđ đcợư?”
ạT Thầm iỏh nưgợc lại, tính ión thêm ìg aữn ìht thấy tihếu niên đang áh mệing thở.
yãN ịb aọd màl tấb giác nín thở, chất nấv ạT Thầm xong iớm điều aòh iạl nhịp ởht aủc mnìh, uầđ lưỡi ỏđ tớư tá cúl nẩ cúl hệin.
hnÁ tắm ạT Thầm dừng ở ỗhc óđ mãi, gọing iơh tấm ựt nêihn: “Tôi nếđ yâđ mìt tộm tứh.”
nắH hắng gọing tộm cái, iờd tắm sang ỗhc káhc, ựt giác giải tcíhh: “iLên quan nếđ nihệm ụv ác nnâh.”
ahN Thấu kôhng ểđ ý nếđ yấm tiểu tiết này, ỉhc mi lặng tậg đầu, nghĩ iớt việc nab yãn suýt ịb Cllirer phát hiện àm :ợs “Vừa yãn uậc màl ếht nguy hiểm mắl biết kgnôh.”
yâĐ àl óhp nảb ,+S cặm ùd Cllirer kôhng phải Boss óhp nảb nưhng cũng àl CPN oac pấc ưhn Lficuer iớv yL Vân.
Torng óhp bản, nưgời mạnh nhất chưa chắc ãđ àl Bsos, ỹk năng tihên úhp aủc Cllirer õr àl gub chưa fix.
uếN nắh iớv ạT Thầm oal oàv đánh nahu, ahN Thấu kôhng mád chắc àl ia ẽs tnắhg, nưhng yấm cyuhện kiểu óđ tốt nhất àl đừng ểđ yảx ar màl .ìg
ạT Thầm bỗng nếhch mệing cờưi, iác ẻv tặm kiêu căng páhch iốl aik tôrng pẹđ trai ãd man: “Hắn àl ủht lĩnh aủc cột nưgời ác ”?à
ahN Thấu tậg đầu, ểđ nhắc ởhn ạT Thầm ềv tính nihgêm tọrng aủc việc yàn nòc ốc ý ión thêm tộm câu: “Anh at hung ữd nơh ác vàng nầl tưrớc nềihu, kôhng ễd chọc đâu, nòc ghét loài nưgời naữ.”
“Thế màl oas àm nắh iạl ểđ uậc auq đyâ?” ạT Thầm hỏi.
ióN iớt việc này, ahN Thấu iơh chột ,ạd nói: “Tôi aừl hna at àl auq yâđ mìt áđ đánh aửl iớv cành cây, ếht àl hna at ểđ iôt đi.”
“Vậy ”?à
ahN Thấu tậg đầu: àM“ ỉhc ohc iôt iđ măn phút tôhi, kôhng óc nihều thời gian đuâ.”
Nghe vậy, ạT Thầm bỗng ión tộm uâc yầđ nẩ :ý “Cậu ión yậv màl iôt càng thấy gốing hnơ.”
Gốing iác ?ìg
ahN Thấu óhk hiểu nhìn hắn.
ạT Thầm chậm iãr nêl tnếig: “ơưĐng nihên àl nogại tình rồi, nòc iôt àl nhân tình uậc nuôi nêb niàog.”
Nhìn auq yấm iác bình luận iổn tậb lướt auq torng pòhng lertseviam aủc mnìh, nắh iạl nếhch iôm ión tếip: “ốiGng ếht nòc gì?”
éB xinh pẹđ tưrớc tặm ngây ,ar iớt ihk hiểu õr nắh đang ión ìg iớm ỏđ bừng ảc mặt: “ốiGng ỗhc oàn àm ggnối!”
Gọing ahN Thấu iơh lớn, ạT Thầm aừv duỗi yat ar tịb mệing uậc aừv ơig ngón ỏrt nêl iôm ẽhk “tỵus”.
ạT Tầhm: “Nhỏ tếing tôhi, kôhng ịb phát hiện đyấ.”
Kôhng ión ìht tôhi, aừv ión iạl càng gnốig.
ịB yấm iờl năhng cuội aủc nắh tiêm nihễm màl ahN Thấu cũng ôv ớc nghĩ theo cihều hớưng kia, uậc xoay nưgời định ỏb :iđ “Nếu kôhng óc việc ìg ìht iôt iđ tưrớc đyâ.”
Đứng yâđ kôhng ãđ nốt ab phút rồi, nòc tính ảc ềv nữa, uậc kôhng ở yâđ uâl nơh aữn đợưc.
Tưrớc tặm mình àl Lãnh chúa uhk Đông Nam, yut tôrng nắh nòc ẻrt măng nưhng chắc chắn cẳhng phải dạng hiền lành .ìg
ahN Thấu mềm gọing ión iớv hắn: “Cậu đừng óc iđ ar yấđ néh.”
Ngay cúl uậc định ởrt ar ìht ạT Thầm tộđ nihên mót yấl ổc yat cậu, oék uậc lại.
ahN Thấu đứng kôhng vnữg, pậl cứt ãgn oàv lòng hắn.
ơC ểht dưới pớl quần oá nóng rực, nòc ảc ơc pắb phập pồhng nêb dưới aữn màl ahN Thấu tốh hnảog, aừv iớm nẩgng uầđ nêl ìht av ngay oàv iôđ tắm ỏđ aủc ạT Tầhm.
ạT Thầm mắn chặt ổc yat mảnh kảhnh aủc cậu: “Sao iđ iộv tếh?”
ahN Thấu mím môi: “Anh at ỉhc ohc iôt măn phút tiôh.”
“Hắn ión ếht oàn ìht uậc nghe ếht ?à oaS phải nghe iờl hnắ?” ạT Thầm vòng yat nòc iạl auq mô oe cậu, oék éb noc thơm thơm mềm mềm pén tás oàv ngực mnìh, chóp iũm toàn àl iùm hơưng aủc cậu: “Cậu àl nờưgi, kôhng phải nưgời ,ác cuối cùng cũng ẽs ềv tấđ liền tiôh.”
nắH liếc tắm nhìn ềv phía ờb bểin: “ôhKng phải ợs hắn, ùd oas nắh cũng cẳhng nêl ờb đcợư.”
ạT“ Tầhm, uậc bình tĩnh chút đi.” ahN Thấu tấb na nưhng kôhng mád aực quậy lung tnug.
“Tôi đang bình tĩnh đyâ.” ạT Thầm iúc đầu, ớhn iạl cảnh nêt nưgời ác đuôi cạb aik mô tihếu niên nab nãy, iạl ión têhm: “Hắn iổn giận ìht màl sao? ờiG iôt óc ểht aưđ uậc iđ lôun, kôhng phải iạl nầg biển naữ.”
aừV iớm gnứ óhp Cllirer xnog, ia èd ạT Thầm cũng óc ẻv tấb .nổ
ahN Thấu tắb uầđ giãy gụia, ạT Thầm cặm ,ệk iùv uầđ oàv ổc cậu, mấ cứ nói: ảC“ nưgời toàn àl iùm hnắ.”
“Khó cuịh.”
“Tốt nhất àl ờig iôt nên aưđ uậc iđ lnôu.”
..
ãĐ vượt áuq măn phút rồi, nòc áuq ục ểht oab uâl ìht kôhng bếit.
ạT Thầm cũng ỉhc mô uậc thôi ứhc kôhng màl ìg hết, ahN Thấu ịb nắh mô cnứg, cẳhng õr torng uầđ nắh đang nghĩ ìg nữa.
ệH tốhng Tình uêY đang pậc nậht, ừt cúl pặg ohc nếđ yâb giờ, điểm tihện mảc aủc ạT Thầm nẫv àl .0
Tính ảc torng óhp nảb ìht uậc iớv ạT Thầm iớm pặg nhau óc yấm lần, ahN Thấu kôhng ựt nit nếđ cứm ohc rằng ỉhc iớm pặg óc yấm nầl óđ àm ạT Thầm ãđ tíhch mnìh.
nèĐ nít hiệu aủc 100 tộđ nihên pấl lóe.
ahN Thấu mảc giác óc ìg óđ đang nhìn mình chằm cằhm.
uậC nẩgng uầđ lên, xyuên auq ẽk ởh giữa nữhng nát cây, tắb pặg iôđ tắm máx lạnh oẽl kia.
naB uầđ đứng nầg iốl oàv rừng ,ơc nưhng cẳhng biết ạT Thầm oék uậc ar iốl oàv ừt cúl nào, ãđ ếht nòc đứng ngay giữa iah iác cây.
ứC ưhn ốc ý ohc ia nhìn vậy.
Cllirer ở ờb biển nhìn còhng chọc ềv phía này, ax áuq nên kôhng õr biểu mảc trên tặm nắh ếht nào.
àM tihếu niên đang ịb ạT Thầm mô chặt cũng kôhng biết nắh ãđ nhìn được oab uâl rồi.
Torng kôhng íhk nghe ưhn óc ứht ìg óđ aừv iớm ỡv vụn.
ahN Thấu hảong điên iđ đợưc, iộv pậđ pậđ iav ạT Tầhm: ạT“ Tầhm, uậc bôung iôt ra.”
óC ẽl àl nghe ar ựs ol lắng torng gọing ión aủc tihếu niên nên nầl yàn ạT Thầm kôhng bớưng aữn àm nghe iờl bôung .ar
nắH iúc thấp uầđ xốung ưhn muốn éhg iạl nầg nưhng iạl ịb ahN Thấu tárnh .iđ
nèĐ nít hiệu aủc 100 pấl eól điên cồung cuối cùng cũng bình tĩnh lại.
ạT Thầm đứng tẳhng nưgời lên, nắh nhìn theo mầt tắm aủc tihếu niên ìht thấy nêt nưgời ác đuôi cạb aik đang nhìn ềv phía này.
yẤ“ cếht, ịb phát hiện tấm riồ.”
