Chương 32: Chị, có thứ bắt nạt em

Chương 32 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

oE aủc tihếu niên aừv mềm iạl aừv nhỏ, ỉhc nầc tộm yat àl óc ểht mô nọg oàv torng nựgc.

“hNất àl tya.” aứH ãD gốing ưhn ãd úht ịb loài khác mâx cihếm lãnh địa, mầg ừg tấb nãm iớv iơn ịb nưgời khác bước vào.

ảC nưgời tihếu niên tôrng ưhn iớm được iôl ar khỏi nêb cạnh gnỨ Tinh Uêyn, àm uấd tếv gnỨ Tinh Uyên ểđ iạl ưhn ểht đang cảnh oác nữhng nưgời khác mấc nếđ gần.

Điều yàn kihến aứH ãD óhk chịu cực .ỳk

tặM nắh iốt tầm, mắn yấl yat tihếu nêin. nàB yat ỏđ ửng, uầđ ngón yat iơh snưg, kôhng ỉhc ếht àm nòc ịb trầy xớưc, nòc uưl iạl iùm aủc gnỨ Tinh Uêyn.

nầG ưhn ảc ngày yan ahN Thấu kôhng nếđ lớp, ờig iạl xuất hiện tưrớc tặm nắh iớv ộb dạng ếht này, yus nghĩ torng lòng aứH ãD tệh ưhn ỏc iạd tắb uầđ cọm tràn ,ar nầd ủhp ník ýl írt aủc hắn.

“Sao kôhng ión ?ìg Hả?”

Tếing tíh ởht aủc nắh ởrt nên iốr lạon, cúl aox nắn ỗhc aik kôhng khỏi mạnh tay: “Sao ảc nưgời me iạl toàn iùm aủc hắn? ịB nắh chơi auq iồr ”?à

“uaĐ…”

aD lòng nàb yat uậc tấr non, ịb nắh nấ mạnh kihến ahN Thấu uađ nếđ cứm chảy nước mắt, pậl cứt vùng yẫv ar khỏi ngực hắn, pạđ hắn, muốn túr yat ềv nưhng iạl nhận ar mình hoàn toàn kôhng tohát khỏi gọng mìk aủc aứH .ãD

Dưới bóng đêm, trên nâs tờưrng nêy tĩnh ỉhc nòc tếing nước phun aủc iàđ phun nớưc. Động tĩnh od iah nưgời oạt ar kôhng nớl nưhng cũng kôhng nếđ cứm kôhng nghe tấhy, cẳhng auq àl ìv óc aứH ãD ở yâđ nên máđ nưgời chấp pháp ủhc động tárnh iđ nên iớm kôhng ịb phát hệin.

aứH ãD kôhng ờgn iạl ịb tihếu niên ,áđ kôhng pịk én nên nêr uađ tàhnh tnếig.

“gnôhK…” Lông im ahN Thấu nur rẩy, iớm trốn ar khỏi pòhng ủgn nên torng lòng nẫv nòc nỗh lạon: “Tôi ủgn ừt sáng nếđ giờ, kôhng ịb hắn… màl ìg cả.”

“Lời hna ión thật áuq đgná.”

uậC tíh mũi, nhìn chằm chằm aứH :ãD “Sao hna phải ión ưhn gnỨ Tinh Uyên vậy, iôt kôhng thcíh.”

ióN tộm câu, tắm tihếu niên iạl ỏđ hơn, nếđ uâc uas cùng ìht kôhng nòc ión õr ràng được nữa, iôđ tắm pớư nhẹp nhìn aứH ãD kôhng cớhp: õR“ rgnà…” uậC cứn ởn tộm tếing iồr iớm ión tếip: “Anh kôhng tíhch iôt ìht ức ión tẳhng iớv iôt àl đợưc, đừng ỏt thái ộđ ưhn yậv iớv tiô.”

iôĐ tắm uậc ờm snơưg, dưới hná tărng tôrng ưhn tộm ồh nước uàm mal đang nợg snóg. cóT uậc iốr bời, od chạy áuq nahnh nên ổc oá đồng phục ịb bung ,ar ểđ ộl xơưng quai xanh tinh xảo.

Hoàn toàn khác iớv “Nha Tấhu” nab đầu.

miT aứH ãD hẫng tộm nịhp.

ệH【 tốhng Tình uêy tôhng báo: Điểm tihện mảc aủc CPN aứH ãD +10, tổng điểm tihện cảm: 90.】

Gọing aứH ãD khàn kàhn: iA“ ión àl hna ghét me cứh?”

nắH tíhch uậc ưhn pắs phát điên nêl rồi.

uậC trai pấc ab iồd oàd tinh cựl mầc quần oá aủc tihếu niên ảc mêđ torng pnòhg, torng uầđ ỉhc nghĩ được tộm loạt cảnh tợưng yậb ,ạb dùng tếh tộm đống pộh khăn gấiy, cuối cùng buộc phải oàv pòhng mắt ểđ nọd pẹd nàt cục.

uếN kôhng phải tình hốung kôhng ohc phép ìht ờig nắh ãđ muốn èđ tihếu niên ở đây, màl ohc uậc ởrt nên nộl xộn.

nếĐ ihk ỉhc biết ởht nổh hển, hná tắm tớư tá nhìn hắn, thút thít iọg nêt hắn.

Tihếu niên mím môi, ẽhk nói: …“ Nưhng iôt kôhng nhận ra.”

aứH ãD sững .ờs

“íhTch àl aựd trên ựs nôt tnọrg, àl biết nihgêm cút lắng nghe nữhng mong muốn aủc nưgời kai.”

ahN Thấu àl CPN game nẹH ,òh yut chưa ar nâs nưhng cũng từng nghe các nạb cùng uhk ểk iạl kinh nệihgm. Thật ar uậc cũng kôhng hiểu õr tíhch àl ,ìg nưhng tí nhất cũng biết kôhng ia tíhch nưgời khác gốing nắh .ảc

uậC mắn chặt oá aủc aứH :ãD “Nếu nưgời aik kôhng mảc nhận được ìht óđ kôhng phải àl thcíh.”

Cẳhng auq àl ịb ihc phối iởb khao khát cihếm uữh ở uâs torng lòng àm tôhi.

ahN Thấu ión xnog, uậc trai đang ghen lồng nộl bỗng nihên mi lnặg.

Suốt iồh uâl aứH ãD kôhng ión ,ìg lặng ẽl ỏb yat uậc .ar

ahN Thấu kôhng biết óc phải mình ãđ vượt áuq ranh giới kiểm soát iồr yah knôhg, uậc lặng ẽl nẩgng uầđ lên, đúng cúl pặg hná tắm aủc aứH .ãD

nắH đang nhìn cậu, kuhôn tặm kôhng ểht hiện tấb ức biểu mảc nào, nưhng torng iôđ tắm iạl nẩ chứa ôv nàv mảc cúx àm ahN Thấu kôhng ểht hiểu đợưc.

hnÁ sáng ở yâđ kôhng ,ủđ nhìn ừt dưới lên, torng táohng cốhc, ahN Thấu dờưng ưhn nhìn thấy bóng dáng aủc gnỨ Tinh Nyugên àv Pơưhng ỉhC trên nưgời aứH .ãD

nắH mi lặng kôhng nói, uas iah phút ưhn vậy, iôm nắh pấm máy, cuối cùng iớm ởm mnệig.

“Anh nix liỗ.”

“Nha ahN thấy óhk chịu mắl ”?à

aứH ãD chầm chậm iạl gần, uas ihk cáx nhận ahN Thấu kôhng ỏt ar cảnh giác yah óc ửc ỉhc phản káhng nào, nắh iớm iốg uầđ oàv iav tihếu nêin.

nầL yàn kôhng óc thêm động cát oàn nữa, nogan nogãn ở óđ ưhn ểht ợs uậc iạl giận mnìh.

Gọing nắh tấm iđ ựs ựt tin, èd tặd nêl tnếig:

“Vậy ahN ahN yạd hna được kgnôh?”

ahN Thấu kôhng ểht ión õr mât tạrng cúl yàn aủc mình àl sao.

Ngay ảc ệH tốhng Tình uêy nẫl 100 cũng uềđ ỏt ar kinh nạgc.

màL Boss torng óhp bản, õr ràng aứH ãD àl tộm ựs nồt iạt nguy hiểm nhất torng này, ỉhc nầc nắh iổn điên nêl ìht xung qaunh uềđ phải gánh chịu uậh quả.

ahN Thấu cũng biết điều này, ohc nên tưrớc óđ aứH ãD óc ỏt ar ôv iạh tưrớc tặm uậc ếht nào, uậc cũng ỉhc mád mảc thấy aứH ãD kôhng nguy hiểm bằng iah nêt aik àm tôhi.

àM hiện giờ, nắh iạl đang iốg uầđ oàv iav mnìh, nẩc thận iỏh mình yạd nắh được knôhg.

Gốing ưhn tộm noc ãd úht ựt nyugện iđ nếđ lãnh aịđ aủc loài nờưgi, tấc răng nanh cùng móng vuốt ,iđ ngậm vòng oeđ ổc tặđ oàv yat cậu.

Nưhng nấv ềđ àl ngày uầđ tiên ar sân, uậc ãđ pặg ựs ốc àm iơr oàv iơn này, chưa từng màl tấb ức nihệm ụv oàn aủc ệH tốhng tình uêy .ảc

uậC iớm ỉhc nghe auq kinh nihgệm aủc nưgời káhc, ứhc chưa thật ựs trải auq oab giờ.

Mình nòc kôhng biết ìht yấl ìg iđ yạd nưgời káhc.

iãM uas ahN Thấu iớm nhận ar hình ưhn mình ãđ ựt bước oàv iác vòng od mình bày.

iôĐ yat iạl được ảht ar nầl nữa, ahN Thấu od ựd ờs cót aứH .ãD

“ưhNng tíhch kôhng nầc phải yạd iớm btếi.”

aứH ãD cẳhng biết óc nghe oàv knôhg, nắh mi lặng tộm tál iớm nêl tnếig: “Vậy me óc tíhch hna kgnôh?”

”…“ ahN Thấu kôhng biết ảrt iờl ếht nào, ốc gắng mìt uâc ,ừt uas óđ iớm ỏhn gọing ảrt lời: oS“ iớv nưgời khác ìht hna nỉhnh nơh tộm toẹ.”

ảC uâc ahN Thấu uềđ kôhng dùng ừt tíhch nưhng aứH ãD iạl ựt động hiểu tnàhh: oS iớv gnỨ Tinh Uêyn, Pơưhng íhC àv ốC Dung Thời ìht me yấ tíhch mình nơh tộm tẹo.

Nưhng nắh kôhng muốn os sánh iớv ẻk káhc, nắh muốn tihếu niên ỉhc tíhch mình hắn.

Nưhng nắh ợs ión ar ẽs kihến ahN Thấu giận kôhng ểđ ý nếđ nắh nữa.

Gọing aứH ãD tấr buồn bực, nghĩ nếđ tộm nấv ềđ káhc: “Ứng Tinh Uyên iốđ ửx kôhng tốt iớv me ”?à

ahN Thấu nogan nogãn tậg đầu, uas ihk tậg iồr iớm ớhn aứH ãD đang iùv oàv ổc mình kôhng nhìn thấy đợưc, nên uậc đành “ừm” tộm tếing páđ lại.

“ằhTng điên đyấ.” aứH ãD nihgến rnăg.

oảB oas iả chạy trốn nầl yàn iạl ởm mớs ưhn vậy.

ahN Thấu mấ ,cứ tắb uầđ uíl uír phàn nàn: “Cậu at nòc ión iôt àl ồđ ncốg.”

aừV ión xnog, cắs tặm aứH ãD iạl càng mầs xnốug: “Hắn aựd oàv iác ìg àm ión ưhn vyậ?”

Torng tắm hắn, ahN Thấu nogan ếht yàn àm tằhng ùm gnỨ Tinh Uyên aik iạl mád iốđ ửx iớv uậc ưhn vậy.

ộB dạng aứH ãD cúl yàn ưhn kểiu, ỉhc nầc ohc nắh tộm iác gậy, nắh ẽs pậl cứt oal nếđ ỗhc gnỨ Tinh Uyên đánh nahu.

mảC cúx tuôn tàro.

uaS ihk ý thức đợưc, ahN Thấu iộv vàng mót oá aứH ,ãD ỏt ar iơh tấb mãn: “Cậu at ión iôt kôhng biết yuq cắt òrt cơhi, nòc oảb ở yâđ kôhng óc iộn yuq ứht mười ,ab cũng kôhng óc điều kiện auq ,iả iôt aừv phản cáb iạl ìht uậc at ión iôt ncốg.”

Torng uhk Cihnh phục Tình uêY kôhng nồt iạt CPN kôhng ểht cihnh phục đợưc, ìht nêb Trốn tohát Kinh hàong óc ẽl cũng kôhng nồt iạt óhp nảb kôhng óc điều kiện auq .iả

yâĐ ỉhc àl yus đáon, ahN Thấu cũng kôhng õr tình hình iah uhk óc gốing nhau yah kôhng nữa.

ohC nên uậc ỉhc óc ểht đánh cuộc ểđ cáx minh yus đoán aủc mnìh.

ùD oas gnỨ Tinh Uyên kôhng óc ở đây, ãđ ếht nòc vong nâ ụhp nhgĩa muốn tắb tạn uậc ìht đừng tárch oas uậc giội nước nẩb oàv nưgời hắn.

aứH ãD nheo mắt: “Hắn ủgn nihều nên uầđ có ịb nẫl iồr ?à Tờưrng Hồng mâL nẫv luôn óc iộn yuq ứht mười ab mà.”

ahN Thấu kựhng lại, mảc thấy tôhng nit aứH ãD aừv ión iạl kihến uầđ mình ịb kẹt, cặm ùd aừv yãn uậc nòc ohc thấy mình áhk tôhng mnih, àm ờig ỉhc biết ơgn ngác nhìn aứH .ãD

Nưhng cẳhng biết óc phải muốn iốđ nịhgch iớv uậc yah knôhg, àm aứH ãD chưa pịk ởm mệing ìht gọing ión lạnh lùng aủc Pơưhng íhC iạl vang đến: ãĐ“ măn uás phút rồi, yàm ở nêb óđ ểđ trốn việc yấđ ”?à

Pơưhng íhC aừv ión aừv iđ ềv phía nêb này.

aứH ãD kôhng muốn ểđ Pơưhng íhC nhìn thấy tihếu nêin, cũng biết mình yâb ờig kôhng iđ kôhng đợưc. nắH nẩgng uầđ lên, uac yàm páđ tộm tnếig.

Nhìn tihếu niên đang ơgn ngác tưrớc mặt, nắh ơig yat phải nêl pá oàv iôm ahN Tấhu, uas óđ nahnh cóhng nôh ẹhn tộm iác oàv um nàb yat aủc mnìh.

“Chờ hna nếđ mìt em.”

cúL đứng dậy, aứH ãD ưhn nghĩ nếđ điều ìg àm ảc nưgời đứng nêy iạt chỗ.

“orTng òrt chơi kôhng óc ửt vong tyuệt đối, ohc ùd toàn ộb điều kiện auq iả uềđ ias ìht cũng ẽs óc điều kiện auq iả nẩ gấiu, nếđ aòt àhn ốs 31 àl huểi.”

“Nha Nha, uến pặg iạl gnỨ Tinh Uyên ìht ớhn ión iớv nắh ưhn vyậ.”

uaS tộm thời gian iàd vắng mặt, aứH ãD cuối cùng cũng ởrt iạl đội. Pơưhng íhC liếc nắh tộm iác nưhng cũng kôhng ión thêm ìg nữa.

Quan ệh iah nưgời nốv ưhn vậy, ión nihều ỉhc ổt thêm sai, mớs muộn ìg cũng đánh nahu.

Nưhng Pơưhng íhC kôhng ờgn aứH ãD iạl ủhc động ión cyuhện iớv mnìh.

“Mày biết tíhch àl ìg kgnôh?”

Pơưhng íhC dừng bớưc.

Kảohng cách iah nưgời kôhng gần, gọing aứH ãD cũng kôhng nớl nên Pơưhng íhC nghe kôhng õr lắm, nắh kôhng káhch íhk àm nói: “Đêm môh yàm iạl iổn điên iác ìg đyấ?”

”…“

Nhìn Pơưhng íhC đang cặm ộb ồđ uàm tnắrg, mảc giác buồn cựb torng lòng aứH ãD iớm ễd chịu nơh cúht.

tÍ ar ahN Thấu nẫv tíhch nắh nơh Pơưhng Chí.

Điều yàn kihến lòng kiêu hãnh éb ỏhn aủc aứH ãD ưhn pắs ổn tnug, cốt ộđ iđ đờưng cũng nahnh nơh nềihu, cẳhng thèm os ođ iớv Pơưhng íhC kôhng biết tốt uấx nữa.

Pơưhng íhC kôhng biết aứH ãD ãđ màl ìg nêb cạnh iàđ phun nước àm iạl iuv ẻv ếht kia, nưhng nắh tờưhng liệt yấm hành iv ớgn ngẩn ưhn yậv oàv loại ugn xẩun.

iốĐ iớv điều này, aứH ãD đơưng nihên cũng nhận ,ar nưhng uas ihk biết ahN Thấu tíhch mình hơn, ìht ngay ảc nhìn Pơưhng íhC cũng thấy tuhận tắm nơh nềihu.

nắH thấy iọm hành iv aủc Pơưhng íhC hiện ờig uềđ àl biểu hiện aủc ựs phẫn ộn ìv tấb lực.

Nưhng iạl mẩl bẩm: mE“ yấ oảb oat kôhng biết tíhch àl gì.”

Đúng àl aứH ãD kôhng biết tíhch àl ,ìg nắh ỉhc biết mình kôhng muốn thấy ahN Thấu kóhc, kôhng muốn màl uậc gậin.

uếN ahN ahN kôhng tíhch ở đây, yậv mình cũng kôhng ểht pé me yấ đợưc.

aứH ãD nhìn ềv phía iàđ phun nớưc, od cách ax nên nắh kôhng õr tihếu niên nòc ở óđ knôhg.

Kôhng sao, ùd óc ax nếđ đâu, mình cũng ẽs mìt được me .yấ

uaS ihk aứH ãD iđ rồi, ahN Thấu iớm chậm iãr đứng dậy.

máĐ nưgời chấp pháp qaunh yâđ uềđ ịb aứH ãD àv Pơưhng íhC nẫd iđ hết, tàhnh ar tấr óc iợl ohc ahN Tấhu.

Nưhng aòt àhn ốs 31 ở đâu?

ahN Thấu sững lại.

0T【:10òa àhn ốs 31 àl aòt àhn hành cíhnh ,ũc hiện ãđ ịb ỏb hgnao.】

ahN Thấu pậl cứt ớhn ,ar pắl pắb nói: àL“ ỗhc àm iộn yuq tờưrng cọh mấc iđ oàv óđ hả?”

【úĐng vyậ.】

ahN Thấu tíh uâs tộm hơi, nhìn iạl điểm tihện mảc aủc aứH ,ãD uas ihk chắc chắn điểm tihện mảc yàn ẽs kôhng aừl mình iớm bôung lnỏg.

Thôi được rồi, đằng oàn cũng ãđ iv phạm iộn yuq kôhng được iđ oạd trên nâs tờưrng oàv buổi tối, nên óc iv phạm aữn cũng kôhng .ợs

Trên đờưng iđ ỉhc pặg tộm iàv nưgời chấp páhp, ahN Thấu nẩc thận nơh chút àl óc ểht én đợưc.

Trên đờưng nếđ aòt àhn ốs ,31 uậc nòc thấy iàv cáx aủc nữhng nưgời chấp pháp mằn nêb ềl đnờưg. Cúhng ịb tơưhng iởb ũv íhk cắs bén, ad thịt ịb éx rcáh, thậm íhc óc ỗhc uâs hoắm nòc nhìn thấy ảc xơưng nêb tnorg.

nơH aữn trên iỗm iác cáx ỉhc óc tộm tếv chém ở ngay ỗhc írt mnạg, mex ar nưgời aik tấr iộv vnàg, kôhng hiếu cihến chút nào.

Cẳhng hiểu oas ahN Thấu iạl nghĩ nếđ ốC Dung Tờhi.

Nihệt ộđ thấp tấb tờưhng oàv buổi iốt màl uậc rùng mnìh. ahN Thấu nén nữhng ý nghĩ ôv ýl torng mât írt xnốug, iđ ềv phía uhk àhn ỏb hnaog.

aửC cíhnh aủc aòt àhn nốv ãđ ịb kóha, nưhng ờig yâđ iác khóa ãđ ịb chém tứđ màl đôi, mằn dưới nền ix mnăg.

tếV chém nọg gnàg, àl od noc nưgời yâg .ar

aòT àhn ỏb haong ìv uâl ngày kôhng óc ia nếđ nên tặm tấđ ãđ ịb ủhp tộm pớl iụb dày. Nưhng yâb ờig dưới nền iạl óc tộm yãd uấd gàiy, khắp iơn uềđ ểht hiện rằng óc nưgời ãđ nếđ đây.

ỉhC àl tấr ỳk ,ạl iũm giày hớưng ar nàogi, cứhng ỏt máđ nưgời aik iđ ừt nêb torng .ar

Nogài năng cựl cặđ biệt aủc Boss torng óhp nảb ar ìht ỉhc óc nưgời chơi dùng oạđ ục iớm óc ểht xuất hiện nêb torng ưhn ếht này.

uếN óc nưgời chơi iđ ar nàogi, yậv nòc nưgời chơi oàn ở iạl nêb torng knôhg?

Cẳhng nạh ưhn ốC Dung Tờhi.

ahN Thấu mím môi, nhấc chân iđ oàv torng aòt nhà.

aừV bước oàv nêb tnorg, ở cuối hành lang ãđ thổi nếđ tộm nơc óig lnạh. Quần đồng phục aủc uậc kôhng dài, màl ảc nưgời uậc nur yẩr ìv lnạh.

ahN Thấu mi lặng na iủ cíhnh mnìh, ỉhc nầc mìt ar điều kiện auq iả nẩ àl uậc óc ểht ềv nhà, ùd óc lạnh cũng kôhng oas hết.

Nghĩ thế, iah nàb yat uậc pú oàv nahu, muốn thổi iơh oàv ểđ màl cúhng mấ hơn.

naB đầu, aòt àhn yàn àl aòt àhn hành cníhh, óc nàb màl việc àv ếhg ôs pha, tơưng ựt ưhn nữhng ìg uậc ãđ thấy ở ưht vệin.

Nưhng yâb giờ, ểk ừt uas ihk ón ịb ỏb hnaog, iơn yàn ãđ ởrt tàhnh ỗhc chứa rác.

Nogài nàb màl việc ar ìht nòc tộm iàv iác nàb àv ếhg hỏng được chất đống iớv nahu. óC tặm nàb ịb tủhng ỗl lớn, óc iác tihếu tấm tộm câhn, iụb trên ệb aửc ổs àv dưới tích tàhnh tộm pớl dày, trên tờưng nòc óc nữhng ữhc viết uàm ỏđ tơưi, nưhng uấx ưhn àg iớb nên cọđ kôhng ar àl ữhc .ìg

Cũng kôhng biết uàm ỏđ dùng ểđ viết ữhc aik àl nơs yah iác ìg káhc.

ahN Thấu kôhng mád iđ oàv nêb tnorg, ức đứng lỡưng ựl ở aửc mãi.

Cũng kôhng õr ìv oas iơn yâđ iạl ịb ỏb haong nữa.

àM ở yâđ rách tán ếht này, uến kôhng phải óc nưgời áhp hỏng iác khóa ở aửc ìht óc ihk uậc cũng cẳhng oàv đợưc.

yậV iạt oas aứH ãD iạl oảb mình nếđ đây?

ahN Thấu ỗv uầđ mnìh, iúc uầđ yus nhgĩ.

ợV【 iơ mex ỹk tôhng nit óhp bản! Tờưhng ìht tinh aoh uềđ mằn torng tôhng nit óhp nảb cả!】

【Tôi nghĩ óc ẽl iôt đoán ar rồi, iỗm iột sopil ẽs ịb ehc cắhn, ợv iơ ốc lnê!】

【Đây thật ựs àl Boss óhp nảb àm iôt biết ?ảh ếhT yàn àl đang ốc gắng nhét manh iốm oàv mệing nưgời at đó.】

ahN Thấu ựt động ỏb auq yấm xưng ôh màl mình uấx ổh aik ,iđ pật turng oàv tọrng điểm iồr nahnh cóhng ởm tôhng nit óhp nảb .ar

– Kôhng iàh lòng iớv tếk ảuq iht iạđ cọh aủc mnìh, tộm nhóm cọh sinh ãđ oàv tờưrng pấc 3 Hồng mâL óc 31 điều iộn yuq ểđ cọh lại. ọH nầc phải tôhng auq iàb kiểm art iớm óc ểht nhận được ưt cách nhập học.

uậC cọđ iạl nầl nữa, nẫv cẳhng hiểu .ìg

“001, torng óhp nảb đang àl táhng myấ?”

0áhT【:10ng Tmá.】

Tờưhng ìht torng ỳk nghỉ èh aủc pớl 21 ẽs óc iah táhng cọh .ùb Cuối táhng máT hoặc uầđ táhng Chín ẽs óc tộm buổi kiểm art đánh áig dành ohc cọh sinh pớl ,21 ểđ kiểm art kiến thức ọh cọh được torng iah táhng .óđ

ùD ohc buổi kiểm art aik óc nồt iạt yah kôhng ìht thời gian nẫv tùrng iớv thời điểm cíhnh thức khai gảing aủc pớl .21

Kôhng tôhng auq buổi kiểm art cũng óc nhgĩa àl kôhng óc ưt cách nhập học, cọh ạb cũng ẽs kôhng mằn torng tờưrng Hồng Lâm.

Torng cúl ahN Thấu đang ốc gắng yus nhgĩ, uậc bỗng nghe thấy tếing bước chân vang nêl ừt hành lnag.

nêB torng aòt àhn kôhng óc đèn, uậc kôhng nhìn õr nưgời iđ iớt àl .ia

Nưhng ùd àl ia ìht cũng kôhng óc iợl iớv cậu.

ahN Thấu cốung quít trốn xốung dưới mầg bàn, nòc oék tộm iác ếhg auq ểđ ehc nưgời mnìh.

Tếing bước chân nẫv đang iạl gần, ahN Thấu kôhng chắc ôC“ ”yấ óc nhìn thấy mình kôhng nên kôhng mád ởht mnạh.

yaM àm tếing bước chân ỉhc iđ nagng auq năc pòhng yàn iồr ax dần.

aừV định ởht pàho, ahN Thấu pậl cứt thấy óc ứht ìg óđ đang oék oá mnìh.

ahN Thấu cứng nờưgi, mảc nhận được ựs lạnh oẽl ừt phía sau, óc tếing nước chảy uas lưng cậu, ảc nưgời tệh ưhn iơr oàv mầh bnăg, chân yat nầd ởrt nên lạnh nắgt.

uậC kôhng mád quay uầđ nìhn.

Đúng cúl này, tếing bước chân iạl vang nêl nầl nữa, ôc iág aik kôhng biết quay iạl ừt cúl nào, iđ tẳhng nếđ tưrớc tặm cậu.

ahN Thấu mảc thấy mình đúng àl ồđ iux xẻo.

uậC nhìn thấy tộm nàb yat ữig pém ếhg iồr oék ón ar tộm bên.

hnÁ tărng tắh oàv cihếu õr kuhôn tặm tihếu niên đang trốn dưới mầg bàn.

nòC đứng nưgợc sáng àl tộm ôc iág óc cóv nưgời mảnh knảhh, uas ihk nhận ar ia đang trốn nêb tnorg, gọing ión aủc ôc mang theo ẻv kinh nạgc.

…“ ahN Nah?”

ahN Thấu nẩgng uầđ lên, pậl cứt nhìn thấy tộm gơưng tặm quen tộuhc.

Torng phút cốhc, oab mấ cứ ưhn dòng ũl ỡv êđ trào .ar

Nước tắm tràn ,im tihếu niên ỉhc oàv uas lưng mnìh.

“Chị ,iơ óc ứht tắb tạn em.”

Hết chương 32

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha