Chương 147: Tiểu Lộc

Chương 147 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

“hCào cậu, iôt àl mâL Nma.”

nàB yat aủc nưgời nàđ gnô tưrớc tặm tấr đẹp, khớp xơưng õr rnàg, ngón yat thon iàd iơh cnog.

àM cá ý nhằm oàv mình cũng tấr lớn.

ỗĐ Vọng nâT gơưing tắm nìhn, cũng duỗi tộm yat :ar “hCào anh, iôt àl ỗĐ Vọng Tnâ.”

iaH nàb yat mắn ẹhn tộm iác iồr nahnh cóhng tách ar lôun, ỗĐ Vọng nâT đang định yấl khăn ar ual yat ìht thấy mâL maN yấl giấy ar tưrớc ảc mnìh, chậm iãr ual yat ỉt .ỉm

hnÁ tắm aủc iọm nưgời xung qaunh nầg ưhn nồd tếh nêl nưgời mâL Nam, ngay ảc aứH irT maN cũng quay sang nìhn, yàm iơh nhíu lại.

uaL yat xnog, mâL maN cũng kôhng ión thêm ìg nữa, ưhn ểht aừv iồr ỉhc nhất thời òt òm iớv ỗĐ Vọng nâT nên iđ iớt iỏh iác nêt thôi vậy, uas óđ iạl ềv ỗhc mình đứng nab đầu.

Hành động aủc hna at áuq tộđ nộgt, cụm tiêu iạl ỉhc mình ỗĐ Vọng nâT nên các thôn nâd ở yâđ uềđ chưa pịk phản ứng.

ỗĐ Káhnh Nihgêm nêl tếing áhp ỡv uầb kôhng íhk gợưng gạo: “Tri Nam, nầl yàn me ềv iớv yấm niờưg?”

aB“ niờưg.” aứH irT maN nói: “Lâm maN àl đồng nihgệp ở công yt ,me ihk ềv me óc ión iớv hna riồ.”

iờL ỗĐ Káhnh Nihgêm nẩ ý uâs ,ax aứH irT maN nhân ơc iộh yàn giải tíhch õr thân phận aủc mâL maN lôun.

“Vậy ”.à ỗĐ Káhnh Nihgêm tậg đầu: “Thế nòc nưgời aữn đuâ?”

aứH irT Nam: iĐ“ ệv sinh riồ.”

ỗĐ Káhnh Nihgêm kôhng truy uức nấv ềđ yàn nữa, uâl iồr kôhng pặg me trai kihến nắh óc iơh bàng hnàog.

“Lần tưrớc hna pặg ,me ẹm nẫv còn, nầl yàn ab hna me cúhng at ụt pọh đông ủđ iạl àl ở máđ tang aủc mẹ.” Gọing ỗĐ Káhnh Nihgêm nặng tĩru, iỗm nầl nhắc nếđ ữhc “mẹ” uềđ nhgẹn nàgo, cuối cùng kôhng kiềm ếhc được aữn àm chảy nước mắt.

aứH irT maN iđ iớt ỡđ nắh đứng tẳhng dậy, táohng mi lặng iồr cũng cẳhng ión .ìg

ahN Thấu ngồi ở tộm cóg torng uềl dnựg, yấl yat ehc aửn kuhôn tặm mình lại.

ốS nầl uậc pặg aứH irT maN kôhng nihều lắm.

nầL uầđ tiên àl cúl uậc iớm ar khỏi [ưgNời ác Biển Suâ], aứH irT maN đang ngồi tộm mình torng sảnh ờhc túh tốuhc. àM nầl ứht iah àl cúl đứng nogài aửc cựC Qaung kôhng mád nêl tnầg, nắh iđ tưrớc nẫd mình lên.

auQ iah nầl tiếp cúx ngắn ngủi ìht óc ẻv aứH irT maN àl tộm nưgời áhk lạnh lnùg.

Kôhng phải lạnh lùng kiểu ôv tnìh, cũng kôhng phải kiểu ax lánh iọm nưgời àm àl mảc giác ưhn iọm ứht torng tắm nắh uềđ cẳhng óc ìg khác nahu, kôhng óc nưgời yah việc ìg cặđ biệt kihến nắh quan mât .ảc

nắH iớt ỡđ ỗĐ Káhnh Nêihgm, yut kôhng ión ìg nưhng iỗn uađ ổhk torng tắm ức y ưhn thật vậy.

uềL pật turng nă uống cách àhn tang ễl tộm knảohg, ỗĐ Káhnh Nihgêm ual sạch nước mắt, tắb uầđ iỏh nah tình hình aủc me tari: iĐ“ đờưng nầg iah ngày iồr óc ióđ knôhg? óC muốn nă chút ìg kgnôh?”

mE“ nă trên đờưng riồ.” aứH irT maN ẽhk nói: iĐ“ thăm ẹm tưrớc đi.”

ỗĐ Káhnh Nêihgm: “cợưĐ.”

Diễn xuất giỏi tậht, đúng àl lãnh chúa óc káhc, ahN Thấu iờd mắt.

Nogài aứH irT maN ar ìht nòc nưgời nêt mâL maN aik nữa.

ừT cóg nhìn aủc uậc ìht ỉhc tôrng thấy aửn kuhôn tặm nêihgng aủc hna ,at õr ràng àl kuhôn tặm uậc chưa pặg oab ờig nưhng torng lòng iạl luôn óc mảc giác tấr iỗđ quen tộuhc.

Kảohng cách ax áuq nên uậc kôhng kiểm art được điểm tihện mảc aủc hna ,at uậc đang nghĩ mex óc nên iớt nầg nưgời nêt mâL maN yàn knôhg.

Torng cúl uậc đang nghĩ ngợi ìht nưgời nêt mâL maN ịb uậc nhìn chằm chằm tộđ nihên quay iạl nhìn ềv phía uậc nêb này.

ahN Thấu giật tóht, iộv vàng iúc uầđ tárnh .én

Xong rồi, iác mảc giác chột ạd yàn cũng quen tuhộc nữa.

ỗĐ Nyugên uT nẫv luôn ngồi nêb cạnh ahN Tấhu, thấy iah nưgời liếc tắm aưđ tình iớv nhau ìht óhk chịu cực ,ỳk nắh tính mắn yấl yat ahN Thấu ìht iạl ịb tihếu niên đang chột ạd ôv thức tárnh .én

ahN Thấu ión nhỏ: “aĐng ở nêb nogài mà.”

õR ràng àl muốn tárnh hiềm nghi iớv mnìh, nưhng mêđ auq nòc ủgn cuhng iớv nắh ,àm ựs tơưng phản tưrớc uas yàn kihến ỗĐ Nyugên uT cựb đêin.

Tihếu niên nưgớc tắm nhìn hắn, od căng tẳhng àm nòc ôv thức liếm môi.

ỗĐ Nyugên uT nihgến rnăg, tấr muốn túm yấl uầđ lưỡi aủc uậc ngay tưrớc tặm iọm nờưgi, nưhng cuối cùng ỉhc tíh uâs tộm hơi, nogan nogãn túr yat .ềv

“Tối yan hna muốn nôh em.”

ỗĐ Nyugên uT tẳhng thắn biểu tạđ uhn uầc aủc mình iồr chăm úhc nhìn cậu.

ahN Thấu ịb nhìn àm iổn tếh ảc ad ,àg uậc quay uầđ iạl ìht thấy mâL maN kôhng nòc nhìn mình aữn àm đang nhìn ỗĐ Nyugên uT nêb cnạh.

Torng táohng cốhc, uậc mảc giác mât tạrng aủc mâL maN óc ẻv kôhng được tốt lắm.

aB nưgời noc trai aủc àb ỗĐ cuối cùng cũng óc tặm đông ,ủđ torng linh đờưng chật ník nờưgi, tếing khóc oék iàd kôhng dứt.

Nữhng nưgời từng được àb ỗĐ cúl sinh thời giúp ỡđ cũng oàg khóc thảm tihết tưrớc quan tài.

àB ỗĐ óc ab nưgời hna tari, tộm nưgời me gái, tất ảc uềđ àl nâd màl nông cộm cạm chất páhc, cúl yàn ia yấn uềđ khóc nếđ cứm nat tán iõc lnòg, tếing khóc nòc tá ảc tếing úhC iạĐ .iB

aứH irT maN àl nưgời iớt muộn nấht, nắh ỳuq iốg tưrớc quan tài, yat mầc giấy vnàg, iúc uầđ nhìn ngọn aửl nầd nuốt cửhng ờt gấiy.

nắH màl lãnh chúa nên kuhôn tặm óc ộđ nhận diện oac nơh ahN Thấu nềihu.

ohC nên ừt ihk aứH irT maN xuất hệin, nưgời chơi torng máđ đông pậl cứt nôx xao.

Trên đờưng ừt ỗhc uềl nă uống iớt nêb này, od óc nihều nưgời muốn tiếp nậc aứH irT maN nên ahN Thấu cũng nhận ar được ahk khá.

àM yâb ờig aứH irT maN đang ỳuq torng linh đnờưg, óc tộm ốs nưgời chơi muốn iôl oék nắh kôhng nừgng nấl CPN xung qnauh, ốc gắng chen oàv nêb cạnh aứH irT Nam.

Linh đờưng ỏhn àm nưgời ìht đnôg, ờig đang tốđ giấy vàng nên torng pòhng khói ùm mịt, nưgời chơi ữn nêb cạnh ahN Thấu nòc ịb iùm khói màl ohc cặs chảy nước mắt.

nầL uầđ bước oàv linh đờưng ahN Thấu ãđ kóhc, cúl yàn xung qaunh vang nêl tếing khóc kôhng nớgt, iớt ihk nước tắm ỏhn xốung tay, uậc iớm nhận ar mình iạl kóhc.

Khóc kôhng óc ýl ,od yâđ ãđ àl nầl ứht iah rồi.

ahN Thấu muốn ual nước tắm nưhng càng ual nước tắm càng tôun, ảc nàb yat uềđ tớư đẫm.

tộM ờt khăn giấy aưđ iớt tưrớc tặm cậu: “Lau đi.”

“mảC…”

Nhận yấl ờt khăn gấiy, ahN Thấu đang định ión iờl mảc ,nơ nưhng ihk tôrng thấy gơưng tặm aik ìht iờl ión iạl nhgẹn ở ổc hnọg.

—— àL mâL Nam.

mâL maN túr yat lại, iđ ềv ỗhc đứng nab uầđ ểđ mình ahN Thấu ngẩn nưgời iạt chỗ.

Nưgời này… ỳk ạl tậht.

môH yan àl ngày ứht hai, môh yan àv ngày iam nầc iờm thầy cúng nếđ màl ễl uầc sêiu, cụm đích àl ểđ siêu ộđ nưgời cếht, giảm tớb iột nihgệt trên nưgời nưgời chết ểđ cúl auq ỷuQ nôM quan ẹhn nàhng hơn, mớs ngày luân iồh uầđ tahi.

nơH aữn nòc ểđ loại ừrt vong nồh cá ỷuq trên đờưng nưgời chết iớt m Phủ, ểđ trên đờưng Hàong Tyuền cũng được bình .na

Thầy cúng nghỉ ngơi ngay phía uas linh đnờưg, yấb ờig gnô at cặm oạđ oàb uàm vàng iđ :ar “Tôi tính rồi, e àl àb ỗĐ chưa ểht iam táng mớs yậv đcợư.”

iờL gnô at aừv thốt ,ar ỗĐ Tahnh Dơưng nốv đang ngồi nêy nêb cạnh quan iàt sững iạl iồr chậm iãr nẩgng uầđ lên: “Ông ión iác gì?”

Torng linh đờưng nogài tếing úhC iạĐ iB ar ìht nòc óc tếing uêk khóc aủc nạb èb thân tcíhh, ếht nưhng ahN Thấu nẫv óc nghe thấy õr uâc ión aik aủc ỗĐ Tahnh Dnơưg, nơh aữn uậc nòc mảc thấy gọing điệu aủc ỗĐ Tahnh Dơưng cúl yàn lạnh oẽl cùng cực.

Thầy cúng giật yản mnìh, pặl iạl iờl aừv ión nầl nữa: “Tôi ión àb ỗĐ chưa ểht iam táng mớs yậv đcợư.”

ỗĐ Káhnh Nihgêm nghe xong cũng kôhng iàh lnòg: “ưhNng ngày iam táng ãđ định nẵs rồi, oas óc ểht yùt tiện thay iổđ đcợư?”

“Tôi cũng kôhng muốn iổđ ngày đâu, nưhng iôt aừv iớm tính lại, ngày ứht ưt aưđ tang àl iạđ hgnu!” Thầy cúng nhấn mạnh iah ừt cuối cnùg.

ỗĐ Tahnh Dơưng tộđ ngột đứng phắt dậy, lạnh lùng iđ iớt tưrớc tặm thầy cnúg, cẳhng biết ión ìg àm thầy cúng cứng ổc oàg lên: “Tôi ión uềđ àl ựs tậht! iôT ãđ màl nihều tang ễl ưhn yậv iồr àm iôt nòc aừl các uậc ?à uếN kôhng nit ìht ức màl oàv ngày óđ !iđ meX uas yàn óc pặg oáb gnứ kgnôh!”

Thầy cúng yàn kôhng phải nưgời thôn ọh ỗĐ àm tờưhng iđ khắp các thôn ểđ ủhc ìrt tang ễl àv màl ễl uầc siêu ohc nưgời ãđ kuhất tôhi.

ùD oas yâđ cũng àl tang ễl aủc àb ,ỗĐ ỗĐ Káhnh Nihgêm àl noc trai nên kôhng muốn màl hỏng tang ễl aủc ẹm mnìh, đành phải iđ iớt oék ỗĐ Tahnh Dơưng lại: mE“ bình tĩnh ,iđ thầy cúng ẽs kôhng ión iốd đuâ.”

ióN xnog, nắh quay sang ión iớv gnô thầy cúng kia: “Vậy ẹm iôt iam táng oàv cúl oàn àl tíhch pợh ntấh?”

“Nửa mêđ ngày ứht nmă.”

ỗĐ Tahnh Dơưng nihgến rnăg.

mE“ đừng iổn gậin, me àl aứđ noc àm ẹm uêy tơưhng nấht, ờig me kôhng iuv ìht ẹm cũng ẽs uađ lòng đyấ.” ỗĐ Káhnh Nihgêm ẹhn nàhng ỗv lưng ỗĐ Tahnh Dnơưg: “Hơn aữn yấm ngày yàn phải kêing ỵk iãc vãi, đừng ểđ ẹm ar iđ kôhng tahnh tnảh.”

cắS tặm ỗĐ Tahnh Dơưng táohng thay đổi, cuối cùng tấh yat ngồi xốung ỗhc .ũc

Nghe thấy “nửa đmê”, cắs tặm nữhng nưgời chơi óc tặm ở yâđ uềđ kôhng tốt lắm.

óC iàv nưgời chơi ỳk uực ãđ mắn nẵs ahk áhk nit cứt ừt tưrớc ihk oàv óhp bản: Nưgời thôn ọh ỗĐ uềđ được iam táng trên núi, aửn mêđ nêl núi, e àl kôhng chết ìht cũng pặg am quỷ.

nọB ọh tắb uầđ nôn nnóg, liếc nhau torng máđ đnôg, ờhc cúl aữn ar nogài ẽs nàb cạb cùng nahu.

100 thấy ýk ủhc àhn mình ức ógn ỗĐ Tahnh Dơưng iãm ìht thắc mgN【:cắài óc ẻv quan mât iớt ỗĐ Tahnh Dơưng nỉh?】

“ôhKng phải quan tâm, at ỉhc iơh òt òm tiôh.” ảC buổi sáng ahN Thấu chưa uống ít nước nào, ờig iôm ôhk khốc màl uậc ôv thức liếm môi.

Điểm tihện mảc nab uầđ aủc ỗĐ Tahnh Dơưng iớv uậc àl ,07 gốing tệh điểm tihện mảc aủc iàt ếx taxi ởhc uậc nếđ thôn ọh ỗĐ torng phần tốc tyurện ởm đầu.

“Hơn aữn gọing ión aủc hna ta…” ahN Thấu aừv ớhn iạl cyuhện mêđ auq bỗng căng tẳhng nẳh lên, uậc nừgng tộm cúl iồr ión tếip: “ọiGng hna at iơh gốing nưgời mêđ qau.”

Tưrớc óđ ỗĐ Tahnh Dơưng tôrng tấr xốung tinh thần nên gọing cũng khản đặc, nưhng aừv iồr hna at tắg gọing nên mâ cắs iạl ềv ưhn nốv .óc

mêĐ auq uậc nghe thấy iah gọing nói, àm gọing aủc nưgời ión uâc “ôhKng tíhch ”à iạl gốing tệh gọing bình tờưhng aủc ỗĐ Tahnh Dnơưg.

Buổi cihều màl ễl nưhng kôhng uêy uầc toàn ộb iọm nưgời phải oàv ỳuq lạy.

Torng linh đờưng ỉhc nòc iạl ab nưgời con, hna trai me iág aủc àb ỗĐ cùng các noc aủc ọh ở torng ỳuq lạy, nòc kiểu “hcáu dâu” ưhn ahN Thấu ìht ở nêb nàogi.

ảC ngày môh yan kôhng mưa, môh auq trời mâ ,u môh yan iạl qaung đnãg.

óC điều ùd ãđ tạnh nưhng đờưng tấđ nẫv chưa ôhk hẳn, ahN Thấu đứng ngay nogài aửc nhìn thầy cúng màl ễl torng nhà.

Nữhng nưgời oeđ khăn tang tắrng nêb torng theo ỉhc ịht bước nêl ỳuq xnốug.

ihT ểht aủc àb ỗĐ được ủhp iảv tắrng uas ihk các noc trai nhìn tặm xnog. Thầy cúng cặm oạđ oàb ìht iđ vòng qaunh quan iàt băng mẩl nhẩm nữhng uâc úhc óhk hểiu.

nếN iớv hơưng được tôrng ioc cực ỳk nẩc tậhn, iah ngày auq chưa từng ịb tắt.

“Ôi, ổhk thân tậht, àb ỗĐ nòc chưa pịk hởưng phúc ãđ ar iđ ưhn vyậ.”

Phía uas óc tếing ión cyuhện vang lên, iah nưgời aik ión cyuhện oang onag, kôhng ểđ ý nếđ nữhng nưgời xung qnauh, ohc nên ahN Thấu kôhng nầc úhc ý lắng nghe cũng óc ểht nghe õr tếh iộn dnug.

,Ừ“ àb ỗĐ tấv ảv ảc đời, sinh được nốb nưgời noc trai àm iớm óc noc trai ảc iớv noc trai ứht iah yấl ,ợv aứđ cháu iộn yud nhất ìht cũng tấm riồ.” Nưgời ión cyuhện ởht iàd oãn :ền “úĐng àl ốs ổhk ttậh.”

“hCáu iộn yud nấht” torng iờl ọh ión àl ỗĐ Tơưng Ngô, theo yus đoán ìht chắc nắh àl noc aủc nưgời noc ứht hai, nưhng iớt ờig nẫv chưa thấy ềv ìht e àl ahc ẹm aủc ỗĐ Tơưng ôgN cũng kôhng nòc trên iõc iờđ yàn aữn rồi.

iaH nưgời uas lưng nừgng chốc tál iạl tắb uầđ buôn tếip: “gNhe ión tưrớc ihk tấm àb ỗĐ ịb ãgn ”?à

,Ừ“ tưrớc óđ tyuết iơr đấy, àb iđ đờưng ịb tưrợt chân ngã. ịhC biết đấy, nưgời àig toàn tiếc tiền kôhng chịu iđ bệnh vệin, nếđ ihk uađ kôhng chịu được aữn iớm iọg ohc Tahnh Dgnơư.” Nưgời aik ión nahnh tộm mcạh: “ằhTng éb Tahnh Dơưng cũng hiếu tảho, ỏb việc ềv ngay nưhng àb ỗĐ nẫv kôhng ờhc đcợư.”

Nưgời aik ngẫm nghĩ tộm cúl iồr nói: “Chị ớhn hình ưhn Tahnh Dơưng kôhng óc công việc nổ định ìht phải nỉh?”

“ìHnh ưhn àl knôhg. cúL tưrớc me ión cyuhện iớv àb ỗĐ nghe oảb tằhng éb iál ex công nghệ ìg ?óđ mE chịu kôhng rành yấm iác nyà.” Nưgời aik ỏb auq luôn cyuhện mình kôhng hứng thú, ión tếip: “Nói cuhng nưgời óc tuổi iồr ãgn iác àl ổhk lắm, àb ỗĐ àm iđ viện ngay cúl ãgn yấ ìht óc ihk nòc uức đcợư.”

mE“ ión yậv cũng đnúg, kôhng ìht ức ểđ àb ở tiếp torng vệin, ếht ìht óc oas nòc pịk thời pấc uức đcợư.”

“ấĐy, kôhng ìht môh óđ đừng ểđ àb ar nogài cũng đợưc, Káhnh Nihgêm nòc ểk tưrớc ihk tấm àb óc iọg ohc tằhng ,éb ión cyuhện ởht kôhng ar hơi, nưhng ihk yấ àb iớm ừt viện ềv nên ón tởưng cáb ĩs ohc àb ềv cứt àl kôhng oas rồi, ia àm nờg.”

Nưgời aik tiếp lời: àB“ ỗĐ iòđ ềv ?à iáC bệnh viện aik ưhn nă cướp ,yấ ở óc yấm aữb àm nốt nật yấm nhgìn lềin, àb ỗĐ tiếc tềin, àb nòc muốn dành mụd tiền ohc iah aứđ noc trai cưới ợv aữn mà.”

Nghe nọb ọh ión cyuhện iớv nahu, ahN Thấu ẽhk ũr mắt.

yaM àm nữhng nưgời thực ựs tơưhng àb ỗĐ kôhng nghe thấy yấm iờl này, yấm iờl yàn nogài việc kihến ọh iốh nậh ar ìht cẳhng óc cát dụng ìg .ảc

nọB ọh tởưng tợưng ar ủđ loại ảhk nnăg, ức ưhn ểht ỉhc nầc tắb được tộm iác tún thắt oàn óđ àl iọm cyuhện ẽs khác iđ vậy. uếN nữhng iờl yàn iớt iat nưgời ểđ mât ìht ọh ẽs ỉhc yad tứd iãm rằng liệu óc phải mình ãđ màl chưa ủđ tốt yah knôhg, iồr ức ếht ựt nằd tặv nảb thân mình suốt qãung thời gian uas này.

Cuối cùng uềđ aóh tàhnh tộm uâc — “Giá ưhn nhận ar mớs nơh ìht tốt biết myấ.”

ahN Thấu tấr ghét iác kiểu ión áig ưhn này, uậc quay uầđ iạl nhìn chằm chằm oàv iah nưgời đang ión cyuhện kia.

iaH nưgời aik ịb động cát quay uầđ tộđ ngột aủc tihếu niên màl giật mnìh, đoạn lúng túng ờs iũm iồr quay iđ ión cyuhện káhc.

tộM ốs nưgời chơi ãđ ụt pật lại, trao iổđ nit cứt muốn pậl nhóm iớv nahu, torng ihk óđ nữhng CPN khác ìht cười ión iuv ẻv ềv ụv aùm măn nay, hoặc nàb nát cyuhện nợl àhn mình ẻđ được yấm con, iồr ión iớt cyuhện iuv ìht cùng nhau cười áhp lên.

ũL ẻrt noc chạy auq chạy iạl ôn đùa, nọb cúhng chưa hiểu khái niệm sống cếht, trên tặm uềđ mang ý cờưi.

100 àl írt ệut nhân tạo, ón kôhng phải àl noc nưgời nên ón kôhng hiểu iổn hành iv nT【:yàại oas nọb ọh iạl cười torng máđ tang vậy? Kôhng phải nọb ọh iớt ựd tang ễl 】?à

ữD liệu ohc thấy kôhng íhk torng tang ễl tờưhng tấr mả mạđ àv uađ bồun, ión cười torng tang ễl aủc nưgời khác àl tộm việc cực ỳk kôhng hay.

nơH aữn tang ễl aủc àb ỗĐ cũng kôhng phải ỉh tnag, cúl àb ar iđ uâđ phải kôhng uađ nớđ kôhng bệnh tật .ìg

…“ iởB ìv kôhng liên quan nếđ nọb họ.”

Cyuhện sống cếht, ỉhc nầc kôhng liên quan nếđ nảb thân nọb ọh ìht ón ỉhc àl tộm cyuhện ểđ nàb nát torng tắm nưgời káhc.

Khói torng linh đờưng càng cúl càng dày, ahN Thấu ỉhc óc ểht thấy láong táohng bóng nưgời nêb tnorg.

aứH irT maN oảb óc iah nưgời ềv cùng mnìh, nogài mâL maN đang đứng nêb nogài aik ìht nòc tộm nưgời aữn iđ ệv sinh iớt ờig chưa quay lại.

uầH tếh nưgời chơi xung qaunh uềđ ãđ pậl nhóm iớv nahu, nhóm oàn cũng muốn iôl oék aứH irT maN oàv nhóm mnìh.

ùD oas cũng àl lãnh cúha, óc aứH irT maN torng nhóm ìht nọb ọh nhất định óc ểht vượt iả ễd dnàg.

nòC tộm ốs nưgời chơi kôhng hiểu õr ềv iaM Tnág, ựt ohc àl óc ểht ựt vượt iả được nên kôhng yấm ểđ ý nếđ aứH irT Nam.

ahN Thấu kôhng muốn iôl oék aứH irT maN kôhng phải àl ìv uậc ựt nit oàv nảb thân mnìh, àm ìv tính cách aủc aứH irT Nam, ủhc động tiếp nậc kiểu ìg cũng ẽs kihến nắh cựb mnìh.

uậC kôhng muốn ểđ iạl nấ tợưng uấx tưrớc tặm tộm lãnh chúa aữn đâu.

ahN Tấhu: QAQ

“yàN!”

Tếing noc iág phía uas oék ahN Thấu ềv thực tại, gọing ión quen tuhộc màl ahN Thấu quay nưgời lại, ảuq nihên tôrng thấy gơưng tặm aủc Tiểu Lộc.

Tiểu cộL thấy àl ahN Thấu ìht ỗv ngực mnìh: mE“ ãđ oảb rồi, nhìn bóng lưng biết ngay àl ahn.”

ùD ảc iah ãđ nơh tộm ngày chưa pặg nahu, tưrớc óđ cũng ỉhc tiếp cúx ngắn nủgi, nưhng gọing điệu thân tihết aủc Tiểu cộL iạl ưhn ểht iah nưgời ãđ quen biết nhau tấr uâl iồr vậy.

ahN Thấu chớp mắt: “Sao me iạl ở đyâ?” uaS óđ uậc pịk phản gnứ lại: “Dựa theo tihết pậl nhân tậv nab uầđ ìht cúhng at kôhng biết nhau đâu, hna kôhng ión cyuhện iớv me đcợư.”

Tiểu cộL hiểu ,ar hắng gọing tộm iác iồr ảig ờv ưhn iớm qeun, tắb uầđ ựt giới tệihu: “hCào anh, me àl Tiểu Lcộ.”

“Anh àl ahN Tuấh.”

【hCết cờưi, yấm ỏhn yàn buồn cười gêh.】

ừT【 ?ừt ôC éb yàn àl ia vậy? Hả?? ahN Nha, noc tàhnh thật khai oáb ,iđ noc quen nưgời at ừt oab ờig đấy! oaS ẹm kôhng biết nêb cạnh noc óc nưgời ưhn vậy! 】

【Tui mex tếh tất ảc nữhng nầl ỏhn laertsevim, cihếu iạl cũng mex tếh rồi, iut chắc chắn ôc éb yàn chưa từng xuất hnệi!】

【hCắc àl quen ở năc ức nưgời chơi hoặc torng phần tốc tyurện nàb đầu? Được ở nêb cạnh éb cưng aủc tui, ghen ịt gêh.】

mE【 iág yàn tôrng quen ếht nhỉ? àM iác cách tắb cyuhện nyà…】

uaS ihk ựt giới tihệu ngắn gọn, Tiểu cộL nói: “hTật ar kôhng nầc nẩc thận iớt yậv đuâ.”

ahN Thấu ỏhn gọing ảrt lời: ẽS“ ịb CPN phát hiện đyấ.”

Tiểu cộL nohẻn mệing cờưi: “hPát hiện ìht giết lnôu.”

…“ Hả?”

“rTêu hna tôhi, me ión aùđ yấ mà.” Tiểu cộL cười khúc kcíhh: “NPC mạnh ưhn ếht óhk giết lmắ.”

ióN óhk giết nghe ức ưhn từng giết auq iồr vậy.

ahN Thấu nhìn cánh yat mảnh kảhnh aủc Tiểu cộL cùng ảc mạch uám uàm xanh nhạt dưới nàl ad kia, nghĩ bụng chắc ôc nhóc đang aừl mnìh.

iaH nưgời ịb pếx oàv cùng nhóm nab uầđ ihk iớm oàv yâđ nên cũng ioc ưhn ãđ biết õr ềv nhau rồi, Tiểu cộL nhìn kuhôn tặm xinh pẹđ kôhng ềh ehc giấu aủc tihếu nêin, ol lắng hỏi: “Đẹp ếht này, ỡl ịb nhận ar ìht phải màl soa?”

ùD kôhng ịb nhận ar nưhng ịb ngấp nghé ìht màl ếht nào?

Tưrớc óđ từng ịb nhận ar rồi, yâb ờig nưgời chơi đông hơn, kôhng biết torng máđ aik óc ia nhận ar kuhôn tặm aủc ahN Thấu kôhng nữa.

ahN Thấu aừv định ảrt iờl ìht iạl nghe Tiểu cộL mẩl bẩm: “ôhKng sao, me óc ểht ar yat giết nọb ọh tcớưr.”

ahN Thấu pắs ịb ptsd ìv ữhc “ếigt” yàn rồi, uậc ngập nừgng hỏi: “Lần yàn cũng àl ión aùđ thôi phải kgnôh?”

Tiểu cộL áđ viên iỏs dưới chân mnìh, khóe mệing cong cnog.

“ôhKng nah.”

Hết chương 147

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha