Chương 124: #####
Eidt: Lune
áM【 iơ ám !iơ ỹK năng tihên úhp aủc ahN ahN siêu pấc kủhng ah ah ,ah ohc iut iỏh iác ỹk năng tihên úhp yàn ếhk cớư được iớv yấm nưgời vậy? uếN ếhk cớư tếh các cồhng ìht cẳhng phải sớưng ctớh.】
【ôhKng õr lắm, yâđ àl ỹk năng tihên úhp iớm xuất hiện uas ihk dung pợh iah ỹk nnăg, ệH tốhng ủhC mạt thời chưa công ốb chức năng aủc nó.】
【hCết cờưi, iác ỹk năng yàn mang nẵs tuhộc tính ut al tàrng rồi, yấm gnô mex biểu mảc aủc iah nưgời nogài aửc xme.】
aH【 ah ah ,ah Cllirer biết tếing “anh tari” ahN ahN iọg cúl pặg nab uầđ kôhng phải iọg mình iồr ?à ứhC kôhng oas cắs tặm mék vyậ?】
【eficuLr, ùd iồh tưrớc ức nhìn nưgơi àl at thấy óhk cịhu, nưhng àm ión thật àl cảnh tợưng nưgơi xuất hiện uức ahN ahN ngầu kủhng kpếih!】
【iTếc àl ỉhc óc mười măl phút tôhi, ếht cẳhng phải kôhng được mex cảnh Lficuer mư mư iớv ợv ,ảh ợv iut torng óhp nảb yàn phải chịu mấ cứ nihều áuq trời riồ!】
Nưgời nàđ gnô iớv iôđ cánh neđ ơl lửng giữa kôhng turng tộđ ngột xuất hiện kôhng khác ìg cá am bước ar ừt aịđ nụgc.
ỉhC nầc nhìn tộm iác ãđ ủđ kihến nưgời at ợs hãi.
Lficuer mắn ữig yuq cắt kôhng gain, ngay kảohnh khắc nắh xuất hiện cùng iớv kôhng gian oém óm ãđ kihến iòc oáb động torng năc ức vang lên, tếing oáb động chói iat vang khắp uhk nòng tốc dưới tặm đất.
ạT Thầm ar nogài nưhng kôhng iđ ax lắm, oãn ộb ar lệnh ohc nắh iờr khỏi yâđ nưhng mảc cúx óhk hiểu torng iộn mât nẫv oảb nắh ở iạl iạt chỗ.
ihK iah iôđ tắm ỏđ gốing nhau iốđ uầđ iớv nahu, ảc iah uềđ sững lại, kôhng ia ión .ìg
Tếing “anh tari” aik aủc tihếu niên óc ểht ión àl chìm nhgỉm giữa tếing iòc oáb đnộg, nưhng cúl yàn iạl cẳhng khác oàn mấs yậd torng lòng iỗm nờưgi, cắs tặm ia yấn uềđ káhc.
Torng iôđ tắm máx aủc Vơưng nưgời ác đuôi cạb ngập mảc cúx ôv dnah, máđ nihgên uức viên cúl uầđ pá giải nắh nếđ ịb pá cựl aỏt ar ừt nưgời nắh èđ nhgẹt nếđ cứm kôhng đứng yậd nổi.
Trên tấđ liền nắh nẫv óc năng cựl ựt oảb ệv mnìh, ýl od iạt oas iạl chọn nêl ờb ìht kôhng nầc ión cũng bếit, nưhng óc ẻv ưhn kôhng ỉhc iởb tộm nyugên nâhn.
uáM tươi liên cụt tuôn ar ừt tếv tơưhng trên yat Tìrnh ưT Nêin, ỗhc ịb răng nanh nắc toạc ờig nòc thấy õr ảc xnơưg, ãg kôhng ờgn phía uas tihếu niên iạl xuất hiện tộm nưgời nàđ gnô đáng ợs iớt vậy, nòc chưa pịk phản gnứ ìht nưgời nàđ gnô aik ãđ xuất hiện ngay tưrớc tặm .ãg
Biểu mảc trên tặm Tìrnh ưT Niên cứng ,ờđ ãg thấy răng nanh aủc nưgời nàđ gnô tưrớc tặm cọm iàd .ar
máĐ nihgên uức viên ợs tấm tậm oàg :ot àL“ am àc rnồg! àL am àc rgnồ!”
ếhT giới yàn nẫv chưa óc am àc rnồg, torng tắm Tìrnh ưT Niên eól nêl ẻv hưng pấhn, từng ết oàb torng ơc ểht uềđ bùng cháy ìv ựs xuất hiện aủc nêt am àc rồng này.
Cánh iớv răng nnah, ũgn giác mẩb sinh ãđ vượt trội nơh nưgời tnờưhg, nòc hoàn ỹm nơh tất ảc nữhng tậv íht nihgệm ãg từng thấy tưrớc đây.
uếN ưhn yấc ghép sang ơc ểht aủc ọh ìht ẽs tốt biết sao?
ảuQ àl tộm ẻk đêin, ihk pặg gốing loài kôhng óc torng óhp bản, ý nghĩ uầđ tiên kôhng phải chạy trốn àm àl muốn tắb yấl ểđ íht nệihgm.
Nưhng ãg iạl kôhng nghĩ nếđ liệu mình óc chọc iổn iốđ pơưhng yah knôhg.
Tìrnh ưT Niên aừv định ởm mệing ìht ãđ ịb Lficuer pób ổc nhấc bổng lên.
nàB yat siết cặht, móng yat cắs néb nầg ưhn ghim oàv ổc hnọg, gọing nưgời ọn bình tĩnh vang lên: “Ghê tmở.”
mE“ yấ àl vơưng uậh aủc ta.”
uaS óđ tưrớc ngực tyurền iớt mảc giác ịb éx toạc ưhn ểht óc tộm nàb yat xyuên tủhng lồng nựgc, pób chặt yấl trái mit đang pậđ tìhnh tịhch iồr giật mạnh ar nàogi, cóm sống trái mit ar khỏi lồng ngực .ãg
Nưhng óđ kôhng phải oả giác àm àl hiện tựhc.
uáM dính trên yat Leficur, nắh nốv ãđ nék chọn máu, cúl yàn ngửi thấy iùm uám buồn nôn ìht pậl cứt nhíu mày.
Đúng cúl nắh định thực hiện bước tiếp theo ìht thời gian bỗng ưhn đóng bnăg.
tộM cihếc đồng ồh tihên àh kổhng ồl tộđ nihên xuất hệin, mik ờig aủc ón đang dừng ở ốs “3”, nòc mik phút ìht điên cồung xoay nưgợc cềihu, quay tếh vòng yàn nếđ vòng káhc.
Thời gian àv kôhng gian cùng ịb pób méo, ihk Tìrnh ưT Niên ởm tắm ar nầl aữn iạl thấy nưgời nàđ gnô cót neđ aik đứng cách óđ kôhng .ax
tếH thảy quay ởrt iạl cúl nab đầu, Lficuer trầm ưt nhìn chằm chằm oàv yat mnìh, kôhng biết đang nghĩ .ìg
ệH【 tốhng Kinh ịD nhắc nhở: uêY uầc CPN khác óhp nảb kôhng được iộn cếihn! Kôhng được yâg tơưhng nổt ohc CPN ở óhp nảb kcáh!】
iỗM óhp nảb uềđ óc yuq cắt rêing aủc ,ón CPN pấc oac iđ iớt óhp nảb pấc oac tơưng gnứ khác ẽs ịb nạh ếhc thời gain, cũng kôhng ểht nac tihệp oàv tyuến tốc tyurện cíhnh aủc óhp bản.
ohC nên Aivnle tiĐ【gnorều 31 iộn yuq tôhk】gnờưrng màl ìg ,ảc ùd óc màl ìg ìht cũng ẽs ịb iác đồng ồh tihên àh aik oảđ nưgợc ềv thời điểm nab đầu.
Kôhng ểht nac tihệp oàv tốc tyurện aủc óhp bản, cũng kôhng giết được CPN quan tnọrg, nhgĩa khác cíhnh àl ——
Tìrnh ưT Niên kôhng chết torng yat nắh được nên Lficuer óc ểht giết ãg ôv ốs lần.
Lficuer nêihgng đầu, liếc ụrt quan tás đang được lĩnh cựv oab bọc, biết mình nầc cốt cihến cốt tnắhg.
uaS lưng nắh xuất hiện yâc cung uàm neđ kổhng ,ồl kôhng gian oém óm xung qaunh hiện ar từng iũm nêt neđ nògm, pếx tàhnh hàng iồr đồng loạt nắb ềv phía Tìrnh ưT Nêin.
uáM cộ ar ừt dưới nưgời Tìrnh ưT Nêin, ãg èđ chặt lồng ngực nhìn chằm chằm nêl trần nhà.
miK phút aủc cihếc đồng ồh iạl xaoy, iồr oàv giây tiếp teho, tất ảc iạl ởrt ềv ưhn .ũc
Kôhng nòc uám tơưi, ngay ảc nơc uađ ỗhc lồng ngực cũng biến mất, ỉhc óc yâd thần kinh nẫv nòc phản gnứ ìv uađ đớn, yat chân oc gậit.
ýL od Tìrnh ưT Niên óc ểht nhảy nhót uâl ưhn yậv àl ìv Boss óhp nảb chưa thức tnỉh, nưgời ác óc ểht nưgợc tás ãg ở dưới biển nưhng nêl ờb iồr ìht năng cựl ẽs ịb yus giảm tấr nềihu.
nêT yud nhất ở trên ờb àl ạT Thầm ìht cẳhng biết ìv oas iạl ịb ãg thôi mêin.
àM ờig Lficuer nếđ rồi, torng vòng măn phút ngắn ngủi ãđ tiến hành nưgợc tás ãg tộm cách toàn dệin.
tộM ihk thời gian quay nợưgc, yậv ìht iổđ sang cách giết káhc.
ửhT nihgệm nihều cách giết khác nhau ohc Tìrnh ưT Niên trải nihgệm trọn vẹn.
Kôhng chạy trốn đợưc, iởb ìv quay nưgợc thời gian kôhng ỉhc túr iạl toàn ộb tơưhng nổt àm cũng ẽs mang ãg ởrt ềv ỗhc nab đầu.
ùD chạy ax oab nihêu ìht cuối cùng cũng ẽs ịb oék ởrt lại.
tếH măn púht, Lficuer dừng tay.
Tìrnh ưT Niên mằn pẹb dưới sàn, kôhng nòc chút cứs cựl nào. măN phút aừv iồr cẳhng khác oàn aịđ ngục iốđ iớv ,ãg õr ràng trên nưgời kôhng óc tếv tơưhng oàn nưhng ãg mảc giác ơc ểht ãđ kôhng nòc àl aủc mình nữa, mằn dưới nàs ưhn tộm đống thịt thối biết ọgn nậugy.
Kuhôn tặm điển trai kôhng nòc ữig iổn ẻv nô aòh nab uầđ nữa, tấr gốing nữhng sinh tậv ịb nọb ọh ổm ẻx trên nàb giải pẫhu, kôhng ểht phản knáhg, từng cất xơưng tốc uềđ ịb cór sống ar nàogi.
Lficuer uht iồh lĩnh cựv oab cọb ụrt quan tás ềv đồng thời pậđ ỡv trụ, nước biển oà ,ar nắh nahnh nhẹn mô yấl nưgời ác ỏhn nòc đang ơgn ngác nêb tnorg.
Ngay kảohnh khắc nhìn thấy kuhôn tặm quen tuhộc kia, tảng áđ torng lòng ahN Thấu pậl cứt iơr xnốug.
nòC óc iỗn iủt thân trào nêl nữa, uậc vòng yat mô yấl ổc Leficur.
Cánh yat mềm iạm chạm oàv nàl ad lạnh lẽo, ahN Thấu iụd iụd ổc hắn, pặl iđ pặl iạl iọg “anh tari” iớv “reficuL”.
Lficuer kiên nhẫn páđ iạl từng tếing một, aừv oảđ tắm quan tás xung qaunh ìht chạm phải hná tắm thâm trầm aủc Cellirr.
tộM am àc rnồg, tộm nưgời ,ác yậv àm ihk hná tắm chạm nhau iạl óc ểht hiểu õr iốđ pơưhng đang nghĩ .ìg
Lficuer aox iat iós aủc ahN Tấhu, dang rộng iôđ cánh neđ cuhẩn ịb yab ềv phía cửa.
“reficuL.”
Vơưng nưgời ác torng ụrt quan tás nêl tnếig, trên iôm nắh àl ý cười aỉm iam đúng ưhn nầl uầđ pặg mặt, nưhng hná tắm iạl dừng trên cánh yat tihếu niên đang mô chặt yấl iốđ pnơưhg.
Tihếu niên tấr xinh đẹp, ùd àl iôđ chân aủc nhân loại yah đuôi ác aủc nưgời ác ìht iỗm tộm ỗhc uềđ tinh oảx nếđ cứm kôhng ểht êhc oàv uâđ đợưc.
Cllirer nói: “ếiTng hna trai me yấ gọi, àl iọg nưgơi soa?”
Lficuer ừt chối ohc ý kếin.
mảC cúx torng tắm Cllirer nợg snóg, cực ỳk cựb bội, iác đuôi quật mạnh oàv vách trụ, ụrt quan tás cứng nắr pậl cứt tứn ar nữhng tếv il .it
Lficuer liếc nhìn ạT Thầm phía sau, kôhng ión ìg .ảc
Cllirer ión tếip: “hCăm cós me yấ nẩc tnậh.”
…
Lficuer mô tihếu niên yab ar nàogi, dừng iạl ở tộm iơn na tàon.
cúL yàn cách thời gian ỹk năng tấm hiệu cựl nòc mát púht.
yaM àm cúl chấn động cũng àl cúl nat mầt rồi, uhk cựv nêb torng kôhng óc nihều nưgời nên ỉhc óc yấm ảuq uầc thủy tinh năl cól ngổn nnagg.
Lficuer ảht tihếu niên oàv tộm iác iác ồh ỏhn iồr bước vào.
Nữhng ụn nôh uịd dàng nóng cựr iơr xnốug, nem theo ẽk môi, yạc ar ỏv òs đang khép chặt iồr cuốn yấl mếing thịt tươi ngọt nêb tnorg.
Hàng im nur rẩy, tihếu niên tắb uầđ kôhng chịu nổi.
Giữa iơh ởht nồd pậd giao nahu, nước tọb nòc tós iạl tưrợt xốung cằm.
Gọing Lficuer tấr tầrm, torng gọing ión àl ý cười ỉhc xuất hiện ihk iốđ tặm iớv ahN Tấhu: “Giờ ahN ahN kôhng phải éb am àc rồng aữn riồ.”
Tihếu niên ịb nôh ỏđ bừng ảc mặt, mảc giác được Lficuer đang ual chất lỏng trên mằc mnìh, uậc bỗng mắn yấl yat nắh nưhng iạl cẳhng màl ìg .ảc
hnÁ tắm êm ,yl iah ám ỏđ bnừg, ảc nưgời éb xinh pẹđ mềm nhũn àl cúl kihến nưgời at ễd mềm lòng nấht.
iáC đuôi ác uàm xanh mal đong đưa, nàb yat aủc Lficuer ểđ trên iat cậu, aox nắn kôhng nặng cũng cẳhng nhẹ, nắh iúc nưgời nôh nêl iôđ iôm nòc chưa pịk khép iạl aủc tihếu nêin, gọing khàn ưhn tấm tnếig: àM“ àl ác noc ahN Nah.”
ahN Thấu tốr cuộc cũng mìt iạl được yus nghĩ aủc mình ,ềv cúl ởm mệing nghe nòc õr iủt tâhn: “Anh ơi.”
“Anh đyâ.” Lficuer nẫv đang pób iat cậu, ahN Thấu ớhn iớt nầl tưrớc cọm iat iós cũng ịb nắh tôrng tấhy, tặm iạl càng nóng hơn, mệing ẽhk ừh ừh yấm tnếig, muốn oék yat nắh xnốug.
Nưhng aừv chạm oàv ãđ ịb Lficuer mắn đợưc, uas óđ nghe thấy nắh nói: “Nha ahN yầg iđ riồ.”
cốT ộđ thời gian trôi auq torng uâL iàđ hnÁ Tărng khác iớv nêb nàogi, uas ihk óhp nảb đóng cửa, cốt ộđ dòng chảy cũng ãđ óc chút thay đổi, tộm ngày nêb nogài bằng tộm táhng torng óhp bản.
Tính ừt cúl ahN Thấu iờr khỏi uâL iàđ hnÁ Tărng nếđ ờig ãđ auq nơh tộm tầun, nưhng iớv Lficuer ìht ãđ auq aửn măn rồi.
Lficuer nựng ám tihếu nêin, nhìn uậc chăm úhc kôhng chớp mắt.
yầG …á ?
ahN Thấu aox tặm mnìh, mẩl bẩm: “Đâu có.”
Lficuer pặl lại: “yầG.”
Torng hná tắm aủc nưgời ỉhc chứa toàn hình bóng cậu, tấb ức ựs thay iổđ oàn ùd àl ỏhn nhất cũng ẽs ịb nhận .ar
ahN Thấu mi lặng iụd oàv ngực Leficur, yat mắn yấl iám cót neđ iàd aủc hắn: “Anh biết Cllirer ”?à
“Ừm, nghe ión qau.”
Thời gian ởm óhp nảb torng uhK Trốn tohát Kinh Hàong uềđ được ốc đnịh, ihk kôhng ởm tờưhng ẽs ổt chức tộm iàv hoạt đnộg, Lficuer từng nghe thấy máđ thân vơưng ión óc tộm nêt Vơưng nưgời ác óc tính tình tấr .ệt
CPN torng các óhp nảb oac pấc tí nihều cũng óc chút liên ệh iớv nahu.
àM hná tắm Cllirer nhìn chằm chằm nắh yầđ địch ,ý nòc ảc hná tắm iơr trên nưgời tihếu niên nữa, nên ohc ùd Lficuer biết thân phận thật ựs aủc nắh tốr cuộc àl ìg nẫv óhk tárnh khỏi thấy cựb bội.
iơH ởht quen tuhộc oab cọb xung qaunh kihến iỗn ợs iãh àv tấb na torng lòng được aox dịu.
uaS ihk tảng áđ torng lòng iơr xnốug, oab mấ cứ ưhn bong bóng ỏhn iổn nêl từng iác một.
ahN Thấu muốn iỏh tấr nihều đềiu, uậc nghĩ uến thảo luận nữhng nghi nấv yàn iớv Lficuer ìht chắc ẽs được giải qyuết ễd dnàg, nưhng torng chốc tál iạl kôhng biết tắb uầđ ừt đâu.
Lficuer mắn yấl yat tihếu nêin, ỗhc khớp ngón yat nốv hồng oàh aủc uậc ịb nắh aox nắn iớt cứm ỏđ lên: “Nha Nha, uas ihk iờr iđ me sống ếht noà?”
ựS uịd dàng torng gọing nắh kôhng gốing iác ựs nô aòh ảig oạt aủc Tìrnh ưT Nêin, àm àl ựs nôung cihều oab dung dành rêing ohc éb cưng ahN ahN aủc hắn, ựs uịd dàng cặđ biệt nếđ cứm kihến lòng ahN Thấu bỗng thấy chua tóx kôhng tôhi, uậc uín uấg oá aủc Leficur, ìht thầm ểk ohc nắh nghe nữhng cyuhện mình ãđ pặg torng óhp bản.
ừT khởi uầđ iơr xốung nước ohc nếđ uas ihk nêl ờb iồr bước oàv năc ức quái ịd này, iỗm bước iđ uềđ tấr óhk kăhn, gốing ưhn iđ ias tộm bước ẽs iơr luôn oàv cựv uâs ôv tận, ùd uas óđ óc ốc gắng ếht oàn cũng kôhng đứng yậd nổi.
Torng óhp nảb này, uậc ãđ ựt mình mìt manh mối, ựt ỡg iốr nấv ,ềđ ựt xoay ởs giữa năc ức iớv Tìrnh ưT Nêin, mìt ar uhk cựv tọrng điểm nhất torng óhp bản.
Gọing õr nũng nịu, uậc tíh mũi: “ìrTnh ưT Niên nòc thôi miên me iah lnầ.”
Torng iôđ tắm uàm mal aủc tihếu niên ưhn óc sóng gợn, aừv gốing iạđ dơưng iạl aừv gốing uầb tờri, ưhn ểht óc ôv nàv hná oas pấl lánh nêb tnorg: “ưhNng me uềđ tárnh được htế!”
Gọing ión iuv ẻv nơh tưrớc tộm cúht, ưhn éb oèm noc tớư nhẹp đang ngửa uầđ mong được kehn.
nầL thôi miên uầđ tiên ìht od oem oem uậc ảht ar tưrớc óđ tắc nagng giữa cnừhg, nầl thôi miên ứht iah tàhnh công nưhng uậc ãđ ựt tohát ar đợưc.
ahN Thấu mô ổc Leficur, ìht thầm tơưhng lợưng iớv hắn: “Nên ,àl óc ểht khen me được kgnôh?”
Nũng uịn tớư ,tá uậc nghĩ nữhng cyuhện yàn torng tắm Lficuer óc ẽl cẳhng tính àl ,ìg ếht nưhng uậc nẫv muốn được Lficuer kehn.
Lficuer aox uầđ cậu, nắh iơh iúc uầđ xnốug, ión khẽ: “Nha ahN aủc hna giỏi lmắ.”
“Nha ahN tấr tôhng mnih, ãđ ựt giải qyuết được nihều cyuhện ưhn tếh.”
yuT uhn ìm ôv iạh nưhng cũng óc ựs kiên ìrt aủc rêing mnìh, mìt manh mối, tộm mình tiến oàv uhk cựv nòng tốc aủc năc .ức
“ữhNng iờl khen ngợi yàn nốv nên tuhộc ềv ahN Nah.”
Kôhng phải óc ểht yah kôhng àm àl nốv nên thế.
tắM ahN Thấu ỏđ hoe, pấm yám “ưm” tộm tnếig.
Mười măl phút kôhng ủđ ểđ màl được nihều việc lắm, uas cuộc pặg ỡg ngắn ngủi ẽs nóđ chào iác tếk àm uâc cyuhện nên .óc
ahN Thấu nhìn chằm chằm oàv đồng ồh mếđ nưgợc uàm ỏđ trên tarng giao dệin, tộđ nihên nêl tnếig: “eficuLr, ờig me ãđ ủgn tẳhng nưgời riồ.”
Lficuer iơh ngẩn ,ar thấy tihếu niên iùl khỏi vòng yat mnìh, uas óđ tắb cưhớc nắh nab yãn àm nâng tặm nắh lên, ngửa uầđ nôh khóe mệing nắh tộm cái.
uaS iác chạm táohng qua, ahN Thấu túr yat ,ềv tặm ỏđ rực.
Lficuer cờưi, éhg iạl nầg nôh uậc nầl aữn iồr khàn gọing nói:
“Nha ahN đừng ợs ìg htế.”
ừT“ uầđ nếđ cuối hna chưa từng iờr ax em.”
…
uH【 uh ,uh éb noc nix được hna khen kìa! hnA khen ,èn éb noc giỏi áuq iđ mtấ!】
【hNìn oas àm nghĩ nix gnô khen thế? õR ràng àl nix tôi! oaS ợv aừv pặg Lficuer àl tậb ếhc ộđ nũng uịn vậy, nũng uịn iớv hna naữ.】
【Giờ nên úhc ý iớt máđ nưgời torng uhk nòng tốc iớm đúng cứh?】
Mười măl phút trôi qua, Lficuer cũng biến mất, ỹk năng tihên úhp iơr oàv tạrng thái iồh cêihu.
ahN Thấu aox mặt, mảc thấy mệing iơh .êt
Chưa pịk nghĩ iớt ý nhgĩa torng uâc cuối cùng aủc Lficuer ìht láong táohng nghe thấy tếing nưgời ác ngâm vọng iạl ừt .ax
100 ợs yab mllirC【:uàer tirệu iồh sóng thần riồ!】
Năng cựl ihk nưgời ác nêl ờb ẽs ịb yus gảim, yậv uến ưhn nhấn chìm iơn yàn ìht sao?
Tirệu iồh sóng thần ủđ ểđ nhấn chìm ảc năc ức phải ảrt áig iác ?ìg
Kôhng nầc nghĩ cũng biết iác áig phải ảrt chắc chắn tấr lớn.
Torng năc ức toàn àl nưgời ,ác nòc ảc nưgời ác gốing iác ịb cór xơưng aik nữa, Cllirer àl Vơưng nưgời ác ihk tôrng thấy noc nâd aủc mình phải chịu art nất ưhn ếht ẽs nghĩ ?ìg mâT tạrng ẽs ar sao?
nơH aữn nòc àl oàv thời điểm ãđ ởrt mặt, tirệu iồh sóng thần mang ý muốn đồng yuq uv nật cùng iốđ pnơưhg, kôhng pảhi, àl cùng năc ức nugồn cốg iột cá này.
ahN Thấu kinh ngạc nghe xnog, iạl nhìn oàv phần tởưhng nihệm ụv 3 uậc aừv .ởm
tộM phần tôhng nit iợg ý aủc óhp nảb óđ àl ềv cách àm óhp nảb được oạt :ar naB uầđ àl ìv ểđ tiện ohc việc yấl iàt liệu nên ãđ ốc ý yâx dựng ở trên oảđ hnaog, ềv uas iớm cyuhển sang ờb bểin, yấl ỹk năng tihên úhp oẢ“ Ảnh” aủc Cllirer màl ơc ởs yâx dựng nên, tấb ảhk mâx pạhm.
nòC tộm ộb phận nữhng nưgời kôhng ểht thôi mêin, óc ý ồđ phản káhng ìht ẽs ịb năc ức aưđ nếđ bệnh viện mât tầhn, cíhnh àl nữhng nưgời àm ahN Thấu ãđ thấy ở bệnh vệin.
Nữhng điều yàn Tìrnh ưT Niên ãđ ión rồi, àm phần nòc iạl iớm kihến ahN Thấu rùng mình uas ihk cọđ xnog.
【orTng uhk nòng tốc aủc ơC ởs Nihgên uức íht nihgệm Cory Morodo óc tộm lợưng nớl tậv íht nihgệm yấc ghép nhân oạt óc tính công kích cực mnạh, nix đừng ảht cúhng ra.】
ohC nên kôhng ỉhc nữhng nưgời ác aik àm nòc ảc máđ quái tậv được nihgên uức torng uhk nòng tốc năc ức nữa.
Chốt ởm năc ức mằn torng yat Tìrnh ưT Nêin, torng tình ếht ác chết lưới rách chắc chắn ãg ẽs ảht máđ quái tậv óđ .ar
uếN ảht ar iồr chảy oàv bểin, ệh sinh thái iạđ dơưng ịb áhp hạoi, tiếp theo cíhnh àl nật thế.
nơH nữa…
Dòng yus nghĩ aủc ahN Thấu bỗng ịb tắc nnagg, uậc quay iạl nhìn phía sau, pậl cứt iốđ diện iớv iôđ tắm vàng óng.
Torng tắm óc sững ,ờs óc nổt tơưhng nẫl ốđ ,ịk nihều nơh aữn àl mảc cúx uậc kôhng hiểu đợưc.
—— àL Celdes.
“Nó” nớl nơh tưrớc tấr nềihu, ỉhc torng thời gian ngắn àm iác đuôi ác ãđ iàd nếđ nầg iah mét.
cóT neđ iàd aõx nagng hnôg, nưgời ác óc ểht đứng tẳhng ờhn xơưng đôui, “nó” đứng nêy ở ,óđ cẳhng biết ãđ nhìn oab uâl rồi.
àM aừv yãn uậc đang màl ?ìg
ahN Thấu thậm íhc kôhng nầc nghĩ iởb ìv ón aừv iớm yảx .ar
ihK yấ uậc đang nôh Leficur.
”…“
Xong rồi.
