Chương 171: Nha Nha cười cái nào

Chương 171 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

Torng pòhng pếb ãđ cẳhng nòc ,ia ahN nẨ tậl auq tậl iạl yấm tahnh iủc nêb torng pếb ,òl mảđ oảb aửl nuđ iồn cháo cháy đều.

Đánh nhau xong nắh mảc thấy uầđ có sảng kohái hẳn, torng cúl óđ óc éhg auq mex ìht phát hiện ahN Thấu ãđ ủgn tihếp iđ rồi, nèb ẹhn nàhng khép aửc iạl iồr quay ềv pếb tiếp cụt tôrng iồn cáho.

iồH ỏhn chăm cós me tari, nắh nốv cẳhng biết ìg ềv yấm cyuhện này, uas iớm nầd nầd lyuện được tộm iàv ỹk nnăg, uấn nớưng àl tộm torng ốs .óđ

yuT nẫv mék ahN ahN nưhng ahN nẨ ãđ àl nưgời uấn nă ngon nhất torng ốs mát nưgời hna trai rồi.

aửC pòhng pếb iạl ịb yẩđ ar nầl nữa, tộm nưgời khác tiến vào.

yaT tậl iủc kôhng nnừgg, ahN nẨ tởưng àl ỗĐ Vọng nâT iạl ởrt lại, aừv định nêl tếing ìht nưgời aik ãđ nêl tếing tớưrc.

àL“ tiô.”

nầL yàn ìht ahN nẨ dừng tếh iọm động tác, yấm giây uas iớm yẩđ tốn khúc iủc cuối cùng oàv tộm cóg tíhch pợh iồr đứng lên.

ỗĐ“ Tahnh Dgnơư.”

Nưgời aừv iớt kôhng phải ia khác àm àl ỗĐ Tahnh Dnơưg.

iaH nưgời nốv cẳhng liên quan ìg nếđ nhau yậv àm cúl yàn iạl ụt cùng tộm chỗ.

ỗĐ Tahnh Dơưng kôhng bước nẳh oàv torng àm ỉhc đứng ở nỡưgng cửa, ữig tộm kảohng cách aừv phải iớv ahN .nẨ

“Còn tộm nưgời hna chưa yạd ohc tộm iàb hcọ.”

Ý hna at àl ỗĐ cạB Xêyun.

ahN :nẨ “hTời gian aủc iôt kôhng nòc nihều nữa, hna màl đi.”

ùD“ ìg uậc at cũng àl cháu tiô…”

ahN nẨ ngắt iờl hna ,at kôhng nhịn được àm nói: “Bậc ahc úhc yạd ỗd noc cháu kôhng phải àl việc nên màl ”?à

ỗĐ Tahnh Dnơưg: “Anh ión cũng piảh.”

iaH nưgời nốv kôhng quen nahu, cẳhng auq ìv iợl hcí cuhng nên iớm mạt thời ràng buộc iạl iớv nhau tôhi, ión xong yấm uâc ìht tếh cệyuhn.

uaS yấm giây nêy ắng, ỗĐ Tahnh Dơưng kaohnh yat aựt nưgời oàv kuhng cửa: “Anh nòc ở iạl óhp nảb được oab uâl naữ?”

“Một tgnếi.”

mảC giác iàb xích ngày càng õr rệt, ừt uas cúl đánh nhau iớv ỗĐ Nyugên uT xnog, ahN nẨ ãđ mảc thấy õr óhp nảb yàn đang muốn yẩđ mình ar nogài rồi.

Theo iờl ệH tốhng Tình uêY ión ìht cíhnh àl iạt động tĩnh nắh yâg ar mầ ĩ quá.

Tưrớc ihk tiến vào, ahN nẨ nẫv luôn hành động dưới thân phận nưgời káhc, mêđ auq kôhng nêy mât nên iớm máb theo nêl iún mex thử, cuối cùng kôhng nhịn được iớm ar tay.

ỉhC nầc ar yat àl ẽs ịb “ắHn” phát hệin, àm ờig ịb phát hiện iồr ìht cẳhng bằng màl nớl cyuhện nêl lôun.

Việc đánh ỗĐ Nyugên uT ãđ thúc yẩđ “ắHn” hành động nahnh hơn, nưhng uến ohc chọn iạl nầl aữn ìht ahN nẨ nẫv ẽs màl vậy.

ỗĐ Tahnh Dnơưg: “Xin lỗi, iôt ãđ tấm tộm phần kiểm soát óhp nảb yàn riồ.”

“ôhKng soa.”

Thái ộđ aủc ahN nẨ iớv nữhng nưgời khác nẫv nô aòh lắm, cẳhng auq àl nắh óc iàv cyuhện nẫv chưa nghĩ tôhng đợưc: “ôhKng ờgn hna iạl màl pnảh.”

pợH cát giữa ọh nốv kôhng phải od ahN nẨ ủhc động mìt nếđ àm àl ỗĐ Tahnh Dơưng đích thân iớt nật cửa.

tấB ờgn nơh ảc àl ỗĐ Tahnh Dơưng iớm àl Boss aủc óhp nảb [Mai Tgná], tưrớc óđ 100 kiểm art kôhng ar ảhk năng àl ìv óhp nảb ịd bếin.

Boss óhp nảb àm iạl iđ pợh cát iớv ẻk nogại lai, thật ar nab uầđ ahN nẨ kôhng nit đâu.

tộM óhp nảb ở ngay aửc oàv Minh Gớii, ỗĐ Tahnh Dơưng iạl àl Boss óhp bản, yậv àm iạl iđ phản iộb “nắH”.

“Tôi ỉhc turng tàhnh iớv nảb thân mhnì.” ỗĐ Tahnh Dơưng nói.

Nưgời ỉhc turng tàhnh iớv nảb thân mình ìht yấl uâđ ar cyuhện phản iộb nưgời káhc?

ỗĐ Tahnh Dơưng chưa oab ờig iđ theo “nắH.”

ểK“ ừt cúl hna tiến vào, “ắHn” ãđ tắb uầđ tăng cờưng cảnh gáic, nưhng iôt óc ểht ỉhc ohc hna cách nẩ mình iớt phút ciốu.”

uếN ahN nẨ oàv được ìht nữhng nưgời khác cũng óc ểht oàv đợưc.

ahN nẨ ưhn óc điều yus nhgĩ, ión tẳhng oàv tọrng đểim: “ùDng iác ìg ểđ trao điổ?”

“Một uâc hiỏ.”

ahN :nẨ …“ ióN ục ểht tộm ctúh.”

Ngay thời điểm nắh pắs phải iờr iđ ìht ỗĐ Tahnh Dơưng iạl mìt đến, yut ahN nẨ kôhng muốn đoán cụm đích aủc hna at nưhng nắh cũng phải màl õr mex liệu hna at óc yâg hnả hởưng ìg nếđ ahN ahN yah knôhg.

“Nha Nah…” ỗĐ Tahnh Dơưng pục mắt, iơh tấm ựt nihên nói: mE“ yấ oab nihêu tuổi riồ?”

ahN :nẨ ”?“

“Anh iỏh iác yàn ểđ màl gì?” Nhắc iớt ahN Tấhu, ahN nẨ pậl cứt cảnh gáic.

“Tôi kôhng óc cá ,ý hna óc ểht kiểm tar.” Gọing ỗĐ Tahnh Dơưng iơh trúc tắrc: “Tôi ỉhc muốn biết me yấ oab nihêu tuổi iồr tiôh.”

ahN nẨ kôhng iộv ảrt lời, hná tắm òd téx iơr trên nưgời ỗĐ Tahnh Dnơưg. ỗĐ Tahnh Dơưng kôhng ehc cắhn, cũng kôhng pòhng ,ịb cặm ohc ahN nẨ kiểm tra.

iồH uâl sau, ahN nẨ iớm iờd mắt, nói: “81.”

,81 tởưrng tàhnh rồi.

ỗĐ Tahnh Dơưng ưhn muốn cười iạl ưhn muốn kóhc, biểu mảc trên tặm tếh cứs phức tạp, ión mót iạl àl kôhng ểht khái quát tếh bằng tộm biểu mảc đợưc.

hnA at mẩl mẩb nói: “Vậy ìht iôt nêy mât riồ.”

ãĐ“ vượt auq riồ.”

cúL tiễn ỗĐ Tahnh Dơưng ,iđ ahN nẨ phát hiện óc tộm noc oèm đang ngồi mổx ở aửc pòhng aủc ahN Nha.

àL tộm noc oèm mướp óc uàm lông tấr đẹp, đồng ửt cọd uàm vàng óng, nòc óc tộm iác đuôi uàm đen.

uếN ỉhc nhìn nưgời ón ìht kôhng ia đoán được ón iạl óc tộm iác đuôi uàm đen. àM uến ìht nhìn iác đuôi ìht nưgời at ẽs ôv thức nghĩ yâđ àl tộm noc oèm tdexuo.

Kôhng phải oèm tắrng óc iác đuôi uàm neđ ìht cũng óc ểht àl tộm noc oèm neđ tầuhn, mót iạl àl cẳhng óc điểm ìg dính iớt oèm mướp .ảc

ahN nẨ iđ tẳhng nếđ pòhng kcáhh, cúl yàn torng pòhng káhch ãđ kôhng tộm bóng nờưgi, torng gơưng phản cihếu hình hnả aủc hắn, điểm khác biệt yud nhất chắc àl nưgời torng gơưng cũng óc tộm iôđ tắm uàm mal mẫs gốing tệh hắn.

Hình hnả phản cihếu torng gơưng aựt ưhn đồng ồh cát, ộb dạng được biến oả ar óđ nahnh cóhng pụs ổđ tưrớc iác nhìn aủc ahN ,nẨ ểđ ộl ar iác tộm bóng neđ đứng iạt chỗ.

Trên nưgời óc iùm aủc me trai hắn, thực cựl tấr mnạh, kôhng phải nhân lạoi.

ahN nẨ mi lặng iốđ tặm iớv ón yấm gâiy: “Giờ oat nên iọg yàm àl Tiểu êL yah aoH Hao?”

Bóng neđ torng gơưng nẩgng uầđ lên, õr ràng kôhng óc tặm nưhng ahN nẨ tấr chắc chắn rằng ón đang nhìn mnìh.

…【 oaS hna iạl biết nữhng điều nyà?】

“Cái yàn kôhng quan tgnọr.” ahN nẨ tháo găng yat xnốug: “Tao àl hna iah aủc ahN Nha, yàm nghĩ soa?”

Bóng neđ mi lnặg, dờưng ưhn đang nâc nhắc màh ý nẩ uas iờl ión aủc hắn.

óC【 ểht iọg iôt àl Tiểu êL Hao.】

óN chọn ảrt iờl cũng ioc ưhn chọn nit tởưng nưgời óc ẻv nogài tơưng ựt iớv ủhc nhân aủc mnìh.

ahN nẨ đóng aửc cíhnh lại, noc oèm mướp aik liền ngồi mổx xốung chân nàb kôhng nhúc ncíhh, ỉhc óc iỗm iác đuôi uàm neđ phía uas àl đong aưđ auq lại.

“Mày àl linh nồh iah iờđ dung pợh ”?à

…【 Kôhng ểht ảrt liờ.】

ahN nẨ kôhng pé iỏh nữa, đoạn mầc giấy ual tặm bàn: “Mày tấr tíhch ahN ahN nỉh.”

Tiểu êL aoH kôhng ủhp nỪ【:nậhm, tấr thcíh.】

【Tôi chết ìht đợưc, uậc yấ ìht kgnôh.】

óN ión áuq tyuệt đối, yat ahN nẨ đang ual nàb kựhng lại, nắh ẽhk tậg đầu: “Cảm ơn.”

mảC nơ yàm ãđ oảb ệv ahN Nha.

【árTch nihệm aủc tiT】.iôểu êL aoH nêihgng đ【:uầCó cyuhện ìg 】?à

“Tao ịb óhp nảb iàb xcíh, ỉhc óc ểht ở iạl yâđ tộm tgnếi.”

“ưhNng óhp nảb iớm chạy nếđ ngày ứht nmă.”

ahN nẨ chậm iãr nói: “Cho nên thời gian tiếp theo oat muốn ờhn yàm oảb ệv ahN Nah.”

oèM mướp nhảy nêl tặm bàn, torng chốc tál ưhn cồhng nêl iác bóng neđ torng gnơưg.

【hNất định riồ.】

【Lần yàn iôt ẽs oảb ệv uậc yấ nẩc tnậh.】

ahN Thấu ơm màng ịb tahnh mâ quen tuhộc đánh tứhc, cúl ởm tắm ar nòc iơh ờm mịt, thấy ahN nẨ đứng nêb cạnh đang khom nưgời ờs trán kiểm art nihệt ộđ ohc mnìh.

“Hết tốs riồ.”

Cuối cùng ahN nẨ cũng nêy tâm, nắh ỡđ ahN Thấu ngồi dậy, chầm chậm túđ cháo ohc uậc .nă

ờiG tốr cuộc cũng ỉhc nòc iạl iah nưgời nọb ,ọh ahN Thấu nhìn hna trai mnìh, nel nél mấb móng yat oàv lòng nàb tay, cáx định rằng kôhng phải mình đang mằn .ơm

“Anh ơi.”

ahN nẨ cúm tộm thìa túđ ohc cậu, thấp gọing ”Ừ“ nói: áH“ mgnệi.”

ahN Thấu nogan nogãn áh mnệig, ngậm cháo oàv iồr nẩc thận nahi.

ahN nẨ yấl nẵs táb cháo iồr ểđ nêl nàb ừt tớưrc, ờhc nugội tớb iớm iọg ahN Thấu yậd ,nă ohc nên nihệt ộđ yâb ờig tấr aừv vặn.

Nưgời thân aủc mnìh, ịv cháo quen tộuhc, nă được iàv mếing ìht ahN Thấu tắb uầđ chảy nước mắt.

ahN nẨ iộv mầc giấy ual nước tắm ohc me tari: “óNng áuq ”?à

nắH nghĩ ngay àl iạt mnìh, àl od mình chưa ểđ cháo nugội àm ãđ iộv túđ ohc me trai .nă

ahN Thấu iạl cắl đầu: “ôhKng ngnó.”

uậC thấy tấr iủt tâhn: “Sao hna kôhng nếđ mìt em?”

yaT ahN nẨ nur tộm cái, iơh chột :ạd “Nha ahN phát hiện ar uâl iồr ”?à

mE“ óc phải ồđ ngốc đuâ.”

ahN Thấu lườm hắn, nưhng od iớm tếh tốs kôhng lâu, nơh aữn uậc nốv kôhng phải giận hna trai thật nên ảc iờl ión nẫl hná tắm cúl yàn cũng uềđ mềm nũhn.

Cẳhng auq àl uậc ịb aọd ợs nên muốn mìt nưgời nũng uịn tôhi.

“Ban uầđ me ỉhc nghi ờgn tôhi, cúl hna aưđ bánh ìm ohc me me iớm chắc cnắh.”

uậC nớl nêl nêb cạnh ahN ,nẨ ohc ùd óc thay iổđ ẻv nogài ìht mảc giác quen tuhộc yấ nẫv kôhng ểht oàn biến tấm đợưc, ohc nên ahN Thấu ôv thức ểđ ý iớt nắh nihều hơn.

cúL uầđ ahN Thấu nghĩ àl hna tari, nưhng iạl mảc thấy uến hna trai nếđ ìht chắc chắn ẽs kôhng dùng nêt aủc nưgời khác đâu, ohc nên tưrớc óđ nẫv ỉhc nghi ờgn iồr thăm òd tôhi.

iãM iớt ihk ở uas uhk rnừg, “Lâm Nam” aưđ bánh ohc mnìh, ahN Thấu thậm íhc kôhng nầc mex điểm tihện mảc cũng nầg ưhn chắc chắn yâđ cíhnh àl hna trai mnìh.

ỉhC óc hna trai uậc ìht torng iút iớm luôn ểđ tí oẹk yah ồđ nă uậc tíhch nă tôhi.

uếN kôhng ìht uậc kôhng giải tíhch được iạt oas tộm nưgời ax ạl iạl tốđ tốt iớv uậc ưhn thế.

“Giả tíhch ar ìht iơh dià.”

ahN nẨ cũng muốn ión õr iớv ahN Tấhu, nưhng aừv ởm mệing ìht mảc giác iàb xích ngày càng õr rệt.

nắH mi lặng tộm hồi, ión nahnh toàn ộb tôhng nit tọrng điểm ohc me trai nhge: “gNhe ệH tốhng Tình uêY ión nầl yàn àl óhp nảb đánh áig pấc cậb aủc em.”

“Cho nên torng óhp nảb ẽs óc tộm ịv giám khảo iđ teho, nòc óc tộm nưgời ụhp tárch aửs liỗ.”

ãĐ óc ỳk iht ìht ẽs óc giám kảho. Torng hiện tựhc, giám khảo kôhng nầc màl iàb iht nưhng nẫv phải tuân ủht yuq cắt pòhng thi, yậv ìht giám khảo torng óhp nảb yut mằn nogài tyuến nihệm ụv cíhnh nưhng cũng kôhng được iv phạm yuq cắt ửt vnog.

ừT“ tôhng nit óc được od mâx nhập ữd liệu ìht ảhk năng giám khảo àl tộm ôc iág tẻr.”

“iHện ờig nogài hna ar ìht nòc iạl 31 nưgời chơi nòc snốg, ahN ahN óc ểht loại ừrt dần, mìt được ôc at iồr óc ểht iổđ yấl ẻht oảb ệv mạt thời torng yat ôc ta.”

“Còn ảc iác tihết pậl nhân tậv nhức uầđ aủc me nữa, kôhng phải ỉhc óc mìt ar toàn ộb tihết pậl nhân tậv iớm àl hoàn tihện tihết pậl nhân tậv đâu, àm cứhng minh tihết pậl nhân tậv kôhng nồt iạt cũng àl hoàn tihện tihết pậl nhân vtậ.”

ahN Thấu sững ờs tậg đầu, lòng thầm ngạc nihên oas ựt dưng hna trai iạl ión nihều vậy.

ưhN thể… hna trai pắs iờr khỏi yâđ iồr vậy.

ahN Thấu nuốt xong cháo xnốug, đoạn tắb yấl yat ahN ,nẨ mím iôm nói: “Anh kôhng ở iạl cùng me aữn ”?à

nắH cũng tấr muốn ở lại, ahN nẨ kôhng biết màl sao, ạh qyuết mât nhất định phải giết chết “ắHn” iớm đợưc.

nắH aox uầđ ahN Tấhu: “Nha ahN đừng sợ.”

ahN Thấu mím iôm kôhng nêl tnếig, uậc biết rồi, thật ar điều ahN nẨ muốn tyurền tạđ àl hna pắs phải iđ rồi, nòc uậc iạl ỉhc óc ểht dùng cách yàn ểđ phản káhng iạl ựs thật yấ tôhi.

“Sau yàn hna ẽs nòc iớt nữhng óhp nảb khác aữn mà.” ahN nẨ ión têhm: “Các hna trai khác aủc me cũng ẽs tiớ.”

“ữhNng ia iốđ ửx ệt iớv ,me me ớhn ỹk voà.”

nọB nắh đánh ảrt giúp .me

ahN Thấu iúc đầu, ỗd oas cũng kôhng chịu nẩgng lên.

ahN nẨ tấb cắđ ,ĩd mầt tắm ãđ chìm oàv bóng tối.

“Đầu tiên àl me iuv ,ẻv tiếp toeh…”

“ôhKng óc tiếp toeh.”

Tiếp theo uềđ àl cyuhện kôhng quan tnọrg, tiếp theo ìht iãm iãm ỉhc àl tiếp theo tôhi.

“Nha ahN cười iác nào, naogn, kôhng khóc nah.”

Hết chương 171

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha