Chương 229: Cậu tính đi chịu chết à?

Chương 229 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

Đúng àl ỳK óc biết nhóc noc này.

yaH àl ión tất ảc nữhng nưgời từng oàv diễn nàđ uầh ưhn kôhng ia àl kôhng biết uậc hết. Cẳhng auq ùd hnả chụp ãđ được đăng iảt nêl ệh tnốhg, hnả chụp torng lệnh truy ãn cũng ãđ nal tyurền khắp diễn nàđ ìht ỳK cũng ỉhc nhìn lướt auq tôhi.

Tihếu niên cót neđ tắm mal torng cứb hnả aik ảuq thực tấr xinh đẹp, tấr ễd ểđ iạl nấ tợưng uâs cắs ohc nưgời .at ohC nên cặm ùd ỳK cẳhng ềh ểđ mât nếđ nưhng nẫv ớhn ưhn ni iôđ tắm pẹđ ưhn viên áđ ýuq torng nầl táohng auq kia.

nêN ngay ừt uầđ ỳK ãđ nhận ar ahN Thấu rồi.

àM cúl này, nhóc noc aik nòc đang ngửa uầđ nhìn mình kôhng chớp mắt.

hnÁ tắm torng oev ôv iạh nòc thấp táohng ẻv èd tặd nẫl mong chờ, hná tắm yàn àm nhìn ia chăm úhc ìht nưgời óđ óhk àm ừt chối uêy uầc aủc uậc đợưc.

yaT ỳK aừv iớm chạm oàv chốt aửc ìht kựhng lại, uas óđ ión yấm uâc gợưng oạg ưhn ểđ cứhng minh rằng mình kôhng mằn torng phạm iv kia:

“ừĐng ảig ờv đáng tgnơưh.”

“ũCng đừng óc màl ngnũ.”

tứD lời, nắh thấy nhóc noc tưrớc tặm mình ngẩn .ar

nàB yat đang mắn chốt aửc tôrng cẳhng khác oàn cát phẩm nghệ tậuht, ngón yat thon dài, trên um nàb yat nòc ờl ờm iổn nâg xnah.

ỳK mi lặng tộm iồh iớm nói: “Vào torng ờhc ,iđ cúl aữn iôt mang iớt ohc cuậ.”

Thật ar ìht ag gờưing yah tấb ức ứht ìg ở yâđ cũng phải dùng tinh ểht ểđ đổi, nưhng thực ựs àl tôrng nhóc noc yàn ngửa uầđ nhìn mình đáng tơưhng quá, màl ỳK óc mảc giác ưhn đang ngậm viên oẹk torng mệing vậy. ùD àl torng óhp nảb yah nogài óhp nảb ìht ỳK cũng chưa từng nghe thấy gọing ión kiểu ếht này.

Khác nẳh iớv máđ nưgời chơi muốn ux nịnh hắn, gọing nhóc noc yàn nghe mềm nũhn, ức ưhn đang màl nũng .yấ

õR àl nắh óc ểht oảb nhóc noc yàn ựt iđ iổđ torng aửc hnàg, nưhng cẳhng biết nghĩ ếht oàn àm cuối cùng ỳK nẫv yấl ohc cậu.

Kôhng biết àl ôv tình yah ốc ý àm iác ỳK chọn àl uàm tơrn.

ãĐ yậv nòc àl uàm tnắrg, uàm yàn àm trải xốung nền ìht iạl càng ễd bẩn.

năC pòhng ỳK nẫd ahN Thấu iớt àl pòhng chứa ,ồđ trên nàb trên ếhg chất ảc đống ồđ thập cẩm. Cũng tờưhng xyuên óc nưgời iớt nọd pẹd nên nhìn kôhng nẩb lắm, cẳhng auq nihều ồđ áuq nên tàhnh ar tôrng iơh nộl xộn.

【hCất lợưng cuộc sống aủc éb noc xốung pấc áuq uh uh ,uh ẹm uađ lòng chết iđ đcợư.】

【Khi oàn iớm được ở iác pòhng ar pòhng đây! ihK oàn iớm được mắt nước nnóg! iồR ihk oàn iớm được nă ngon đ!yâ!】

【Đến iác gờưing cũng kôhng ,óc yah àl éb noc ủgn trên nàb đi?】

iáC nàb ịb èđ dưới cùng nên kôhng yấl ar đợưc, ahN Thấu đành iùl tộm bớưc, chọn yấm iác ếhg pếx cồhng phía têrn.

iáC ếhg pếx trên cùng õr cao, ahN Thấu phải kễing chân iớm yấl xốung đợưc.

Suốt áuq tìrnh ỳK uềđ đứng nogài cửa, kôhng óc ẻv ìg àl muốn bước oàv nêb torng hết, torng tắm ỏt õr ẻv mớg iác pòhng này.

“Giờ uậc at kôhng óc tinh ểht nên kôhng iổđ được pòhng kcáh.”

Đang êb ếhg ìht ahN Thấu bỗng nghe thấy ỳK ión vậy, nab uầđ uậc nòc tởưng àl óc nưgời khác iớt ,ơc nưhng cúl quay sang nhìn ìht iớm phát hiện àl cẳhng óc ia nêb cạnh ỳK .ảc

ếhT chắc àl đang mex oãb bình luận torng pòhng laertsevim, cẳhng biết cọđ thấy ìg àm nếhch mệing aỉm mai.

“Bảo iôt ohc uậc ta?”

Torng yat ỳK bỗng xuất hiện tộm ờt khăn giấy ướt, nắh chậm iãr ual sạch nàb yat mắn chốt aửc iớv mầc ag gờưing nab nãy: “Mấy nưgời tốt bụng ưhn ếht ìht ựt ohc ,iđ iôt uâđ phải nưgời tốt bụng gì.”

“Cậu at ìg aủc tôi? àL ợv iôt à yah me tari? Cẳhng àl ìg aủc iôt àm iạl muốn iôt quan tâm? yấM nưgời nghe kôhng thấy ôv ýl ”?à

ỉT“ ệl sống tós torng óhp nảb yàn thấp lắm, thay ìv ol cyuhện chất lợưng sinh hoạt ìht tốt nơh tếh àl yấm nưgời nên quan mât mex uậc at vượt iả ếht oàn đi.”

yuT yấm uâc yàn cẳhng uầđ cẳhng đuôi nưhng õr ràng àl ỳK iớv khán ảig pòhng lertseviam đang thảo luận ềv ahN Tấhu.

ahN Thấu iơh uấx ,ổh nèb ảig ờv mình kôhng nghe thấy .ìg uậC êb tếh ếhg xốung iồr ghép iạl iớv nhau ểđ màl gờưing ngủ.

Tỉhnh tảohng iạl óc hná tắm nhìn ềv phía mnìh.

ỳK tấr hiếm ihk cọđ bình luận torng pòhng laertsevim, yan ếht oàn iạl mấb nhầm oàv xem, thấy ađ phần iộn dung bình luận uềđ đang thảo luận ềv nhóc noc tưrớc tặm mnìh.

ủĐ cách gọi, “Nha Nah”, éB“ con” “Vợ” iồr nâv vân, càng ềv uas càng áuq pậhn.

uầH tếh khán ảig torng pòhng lertseviam uềđ tuhộc tàhnh phần oạb lực, iốđ iớv ia cũng cực ỳk yag gắt, ỉhc iốđ iớv tộm ốs tí iớm óc thái ộđ áhk nơh chút tôhi. Nưhng tấb ờgn tahy, tihện mảc aủc nữhng khán ảig yàn iốđ iớv nhóc noc tắm mal iạl cực ỳk cao.

ỳK thấy ahN Thấu ãđ pếx ếhg iạl ngay ngắn rồi, ờig đang túr giấy ar tắb uầđ ual sạch iụb nẩb phía têrn.

“Sau ihk trời sáng iớm công ốb tếk qảu.”

ahN Thấu “ừm” tộm tnếig, yat nẫv ìh cụh ual sạch tặm ghế, uậc ngẫm nghĩ tộm cúl iạl ión thêm tếing nữa: “Cảm nơ hna néh.”

“Cảm nơ iác gì?”

Torng suốt áuq tìrnh téx ,ửx ỳK kôhng ềh ủhc động ión ìg àm ỉhc đứng nogài quan sát, kôhng ềh ìv cùng àl nưgời chơi àm iđ giúp ahN Tấhu. uếN ỉhc nẻv nẹv àl ìv mình nẫd uậc at nếđ pòhng ở iồr cúl uas iạl mầc ohc mất ag trải gờưing àm ãđ mảc nơ mình ìht đúng àl ễd aừl tậht.

ahN Thấu ual sạch tặm ghế, kôhng chừa tộm ngóc nágch oàn .ảc Nghe yậv ìht quay uầđ qua, uậc mím iôm iồr ỏhn gọing ión tộm câu: “Thì mảc nơ hna ãđ mầc ag gờưing iớt ohc tôi, nòc ión iớv iôt cyuhện yàn naữ.”

ýL od hoàn toàn khớp iớv nữhng ìg mình đoán nên ỳK cẳhng ỏt ẻv ngạc nihên chút nào, nắh nhíu mày, nói: iA“ cũng ẽs màl yậv tiôh.”

【Nói iác ìg đấy! uậC dùng tinh ểht aủc mình ểđ iổđ ồđ ohc nưgời ,at yâđ àl việc ia cũng màl cắhc? àM uậc nòc cắm cứhng má hnả sạch ẽs đấy, kôhng chịu iđ oàđ tinh thể, ờig torng yat nòc được yấm vêin? Nhgèo tớr mùng iơt ưhn ếht ìht uas nuôi ợv kiểu gì?】

Bình luận uàm ỏđ cựr tắb tắm được yẩđ nêl giữa nàm hình pòhng laertsevim.

Nưhng yâđ àl pòhng lertseviam aủc ỳK nên ahN Thấu kôhng thấy đợưc.

“Anh kcáh.”

ahN Thấu nắc môi, đoạn nưgớc tắm nhìn ỳK đứng ở aửc iồr iạl iúc xốung lôun, tôrng iạl càng iột nệihgp.

uậC ỏhn gọing ìht tầhm: “Anh àl nưgời chơi mà?”

óhP nảb yàn óc tất ảc 01 nưgời cơhi, nogài ahN Thấu ar ìht pấc cậb thấp nhất cũng àl pấc cao. Quan ệh aủc nưgời chơi torng óhp nảb yàn iạl kôhng phải iốđ káhng nên cũng ioc ưhn đồng hơưng iớv nahu, iớv iác uầđ nơđ giản aủc nhóc noc yàn ìht việc ohc rằng pặg nhau iồr giúp ỡđ nẫl nhau cũng àl điều ễd hểiu.

ớhN nă kôhng ớhn đnáh, ùd àl ia cũng nắn pób được yấm cái.

Gọing ỳK nghe iơh óhk hểiu: “Cậu kôhng nghe thấy iờl iôt ión tưrớc yấđ ”?à

ahN Thấu ơgn nágc: “Lời noà?”

“Cậu àl nưgời àm iốđ ủht aủc iôt tcíhh, uậc nghĩ iôt ẽs giúp uậc ”?à

ỳK áhk òt ,òm muốn biết ahN Thấu ẽs phản gnứ ếht oàn uas uâc ión yàn aủc mnìh.

ahN Thấu ưhn ơđ ar tấm yấm gâiy, óc biểu mảc ìg àl hiện tếh trên mặt, uậc pấm yám môi, tôrng óc ẻv ưhn định ión ìg óđ song cuối cùng iạl kôhng ềh ởm mnệig.

yấM ngón yat mắn chặt ờt khăn giấy ãđ bẩn, uậc nghĩ ngợi tộm cúl iớm pấ gnú nêl tnếig:

“Thì biết màl oas gời?”

Ở“ yâđ ỉhc óc mình hna àl nưgời cơhi, nên iôt cũng ỉhc nit được mình hna tiôh.”

ahN Thấu ựt nhéo mnìh, ốc ar ẻv chần chờ: “Hơn nữa, hna ión nihều iớv iôt ếht ,àm nên óc ẽl hna kôhng phải nưgời uấx đuâ.”

ìV mình cũng àl nưgời chơi nên iớv nhóc noc tắm mal đang mâl oàv cảnh hiểm nguy này, mình cíhnh àl nưgời yud nhất óc ểht nit tởưng đợưc.

Kôhng phải nit tởưng tyuệt đối, àm àl uến óc cyuhện ìg yảx ar àm phải chọn tộm torng tất ảc nữhng nưgời ở yâđ ìht ahN Thấu chắc chắn ẽs chọn mnìh.

iáC tính chất yud nhất yàn kihến ỳK cười ẽhk tộm tnếig.

Kôhng ỉhc àl ựs thỏa nãm ihk nưgời uếy ếht aựd mẫd oàv mình àm nòc àl kohái mảc ỳk ạl ihk được nưgời torng lòng aủc nêt iốđ ủht aik nhìn ưhn vậy.

uếN óc ơc iộh ìht ỳK nhất định ẽs mìt ệH tốhng ủhC iỏh yấl vdieo phát iạl aủc óhp nảb này, uas óđ mén iớt tưrớc tặm nêt aik iồr tởưhng thức iác tặm cứt nhgẹn họng aủc hắn.

ahN Thấu căng tẳhng nhìn hắn.

uàM tắm aủc nưgời này, ảc cứhng má hnả sạch ẽs aủc nắh uềđ gốing iớv ỗĐ Vọng nâT torng óhp nảb tớưrc, ahN Thấu kôhng biết liệu óc phải ón đang má ỉhc ohc điều ìg óđ yah knôhg, ohc nên uậc ỉhc óc ểht quan tás ỳK tưrớc mex nắh định màl ìg tôhi.

ỳK nẫv đứng nêy iạt chỗ, ựs hứng úht nhất thời aủc nắh iớv nhóc noc yàn chưa ủđ ểđ kihến nắh bước chân oàv torng năc pòhng này.

óC tặm ạn ehc kuhất nên kôhng thấy được ẻv tặm hắn, tộm cúl sau, nắh nêl tếing nhắc ởhn ưhn kiểu lòng trắc nẩ bỗng trỗi yậd vậy:

“Tuy tếk ảuq chưa ar nưhng diễn tộm ởv kịch ìht kôhng tárnh đcợư.”

ổT chức Dveil tấr đông tàhnh vêin, được chia tàhnh tầng torng àv tầng nàogi.

Tầng torng àl nhóm nòng tốc óc thực cựl mạnh nhất ổt cứhc, ỉhc óc mát nờưgi, nòc uâđ ìht tuhộc tầng nogài hết.

ếhC ộđ tởưhng phạt được tihết pậl nihgêm nặgt, toàn ộb iọm ứht uềđ phải iổđ bằng tinh thể. Ở đây, yut cứs mạnh tợưng tưrng ohc aịđ ịv thật nưhng ẽs kôhng óc cyuhện ểđ cặm ohc nưgời yàn cứ hiếp nưgời khác gốing uhk it nạn .ọn

iởB ìv ếhc ộđ tởưhng phạt cíhnh àl nồt iạt ểđ ràng buộc nữhng ẻk kôhng na phận .óđ

Toàn ộb tàhnh viên aủc Dveil uềđ àl ịd năng giả, nọb ọh kôhng phải ol nấv ềđ sống nòc aủc nưgời tờưhng ưhn uhk năc ức na tàon, cũng kôhng phải màl nihệm ụv uức nưgời sống sót. ừrT các nihệm ụv được ỉhc định ar ìht cúl rảnh iỗr nọb ọh toàn ựt kiếm òrt iuv ohc mnìh.

Cẳhng nạh ưhn mex nưgời khác diễn kcịh, iạl cẳhng nạh ưhn treo cáx sống nêl ểđ ổm ẻx nihgên uức nâv vân.

cụL ựT àv cụM Hoài Viễn aùh nhau aừl tạg nưgời at àl iỗl aủc nọb hắn, nưhng việc ahN Thấu kihêu kíhch àl ựs tậht, ohc nên iớv iác tính ỏhn nhen aủc Quân uhC ìht nắh ẽs kôhng ễd dàng ảht uậc .iđ

Nữhng nit yàn nốv ẽs được công ốb cùng iớv tếk ảuq oàv sáng mai, yậv àm ờig ỳK iạl ủhc động tiết ộl ohc ahN Thấu bếit.

ẽL ar nắh óc ểht ión thêm ìg óđ ểđ aọd mẫd ,ơc nưhng biểu mảc aủc nhóc noc yàn aừv iồr tôrng đáng tơưhng quá, ờig àm aọd khéo iạl khóc mất.

àM nắh ìht kôhng óc kinh nihgệm ỗd nưgời káhc.

Tihếu niên ngồi mổx cách óđ kôhng ax ỏhn gọing “m”àột tnếig, đoạn pậg nọg khăn giấy iạl iồr hỏi: “Anh yấl ohc iôt tí nước được kgnôh?”

:ỳK ”?“

tốT lắm, nhóc noc yàn cẳhng ểđ ý iớt iờl nắh ión ìg .ảc

“orTng aửc hàng kôhng óc ”?à

ahN Thấu cắl đầu, yat ọn uín yat kia: “Chỉ óc nước uống tôhi. uếN muốn ual sạch ìht phải nốt nihều điểm tích yũl lmắ.”

àM“ iôt iạl kôhng óc nihều điểm tích yũl tếh.”

:ỳK ”…“

ỳK tộđ nihên mi lặng kihến ahN Thấu thấy iơh ol ,ol uậc nghĩ iạl mex óc ihk oàn mình diễn ốl áuq iồr knôhg, nưhng nghĩ ỹk iạl ìht óc thấy nấv ềđ ìg uâđ nhỉ, ếht àl nèb kiên nhẫn ờhc đợi.

“Bọn nắh nhgèo iớt cứm kôhng ohc uậc iổn điểm tích yũl ”?à

ỳK thật ựs tấr ngạc nihên đấy, ngay ảc nưgời chậm hiểu ưhn ahN Thấu cũng nghe ar được ựs óhk nit torng iờl ión aủc hắn, nưhng chưa được oab uâl ìht ẻv kôhng nit iổn yấ biến mất, thay oàv óđ àl aỉm iam châm cọhc: “Bảo oas chưa nêt oàn rước được nưgời về.”

“Phế vtậ.”

cặM ùd kôhng hiểu yấm nưhng ahN Thấu cũng biết àl ỳK chửi yấm iờl cẳhng yah oh ,ìg uậc ơgn ơgn nhìn 001: “Anh at óc ẻv thân quen iớv yấm nưgời aik nỉh.”

【Ừm, aịđ ịv oac nên óc thân quen cũng kôhng ạl gì.】

ahN Thấu bừng tnỉh.

Chửi xong ỳK iạl nhìn ềv phía ahN Thấu nầl nữa, nưhng nầl yàn ìht uậc kôhng hiểu được hná tắm hắn, ỉhc nghe thấy nắh nói: “Cậu tởưng iôt àl nưgời tốt thật yấđ ”?à

“orTng Dveil kôhng óc ịd năng ảig ệh nớưc, óc dùng tinh ểht cũng kôhng iổđ đcợư.”

“Cậu muốn dùng nước ìht ựt iổđ yấl iác tùhng iồr iớt ồh àm lyấ.”

ỳK iđ iồr àm ahN Thấu nẫv nòc chưa nghe ar ếht nào.

ờiG ãđ àl iah ab ờig snág, tihếu ủgn kihến uầđ có ahN Thấu kôhng oas tỉnh oát nổi, ỳK ión tộm tàrng ưhn ếht àm ahN Thấu ỉhc mót tắt được tàhnh “veDil tihếu nước trầm tgnọr”.

Kôhng óc gờưing cũng cẳhng óc chăn nệm, yấm iác ếhg ghép iạl iớv nhau ìht õr cnứg, nưhng tí ar cũng kôhng phải mằn dưới đất, rêing điểm yàn thôi ahN Thấu ãđ thấy iàh lòng mắl rồi.

uậC kôhng chịu được nẩb nên cuối cùng nẫv phải iổđ nước unốg, uas óđ dùng khăn giấy thấm tớư iồr ual sạch tếv nẩb trên tặm iớv chân mnìh.

uaL sạch ẽs xong xuôi rồi, ahN Thấu iớm mằn xốung iác gờưing ỏhn cộm cạm mình ghép tạm, mìt hiểu ềv ỹk năng “ắMt” mình iớm .óc

nêT cặđ biệt àm cũng cẳhng thấy óc giải tíhch ,ìg óc iỗm dòng điều kiện nạh ếhc iỗm óhp nảb ỉhc óc ểht ửs dụng ab lần, tohạt nhìn íb nẩ ghê.

Bạch Duẫn ión mình óc ểht nhìn thấy tộm ốs ứht àm nưgời khác kôhng thấy đợưc, ahN Thấu đoán ảhk năng àl uas ihk mình dùng ỹk năng iồr ìht ẽs thấy được nữhng ứht .óđ óC điều yâđ iớm ỉhc àl yus đoán tôhi, nơh aữn uậc chưa biết dùng ón iồr ìht liệu óc ểđ iạl hiệu gnứ tiêu cực yah phản gnứ oàn khác yah knôhg, ohc nên ahN Thấu qyuết định ờhc ihk oàn xung qaunh na toàn nẳh iồr iớm dnùg.

uậC ởrt mình mằn nnêihgg, uĩb iôm nói: “Cảm cúx aủc nưgời yàn óhk lung yal thật đyấ.”

uậC màl ủđ ứht ưhn ếht àm điểm tihện mảc aủc ỳK nẫv ưhn ũc cẳhng tăng ìg .ảc

óC【 iah ảhk n】.gnăHệ tốhng Tình uêY bình tĩnh nêl tM【:gnếiột àl kôhng tăng tậht, nòc iah àl tặm ạn aủc nắh óc cát dụng ehc cnắh.】

ùD àl tờưrng pợh oàn ìht cũng uềđ óhk nhằn gốing nhau .ảc

ahN Thấu aox mặt, mảc thấy cặhng đờưng tưrớc tặm mình toàn cớưhng ngại tậv kôhng ,à uậc ehc tắm mình lại, ìht thầm tổng kết: “ưhNng ãđ cáx định được tộm cệyuhn, lòng oab dung aủc nưgời nêt ỳK yàn iốđ iớv at kôhng thấp nah.”

Dùng oac ìht óc ẻv chưa iớt nên uậc iớm dùng “ôhkng tpấh”.

uậC thăm òd nẩc thận từng chút một, iỗm tộm bước uậc uềđ nâc nhắc yus tính thật ỹk iồr iớm làm. Hiệu ảuq áhk tốt, ìv ahN Thấu mảc giác được thái ộđ aủc ỳK iốđ iớv mình ãđ tốt nơh cúl téx ửx tấr nihều lôun.

Ngay ảc cúl cuối nắh tắg gnọig, ahN Thấu cũng kôhng mảc nhận được mảc cúx tiêu cực oàn chĩa oàv mnìh.

“gNài liên cạl được iớv hna trai noc kgnôh?”

【ảohKng cách áuq ,ax kôhng liên cạl đcợư.】

nếĐ cúl nầc dùng ìht qyuền nạh iạl kôhng ,ủđ ệH tốhng Tình uêY chưa từng pặg phải tờưrng pợh oàn kiểu ưhn ếht này, cúl uas kôhng thấy ión ìg thêm nữa, cẳhng biết đang trao iổđ ìg iớv 001.

Kôhng óc ia ión cyuhện iớv ahN Tấhu, nêb cạnh cũng ỉhc óc iác nèđ hình ngôi oas phát sáng àm Thẩm Tờưrng mâL ohc uậc tôhi.

cúL ịb tắb iớt yâđ uậc nòc đang ngủ, ờig ảc ểht cáx nẫl tinh thần uềđ tệm ũr nên mằn chưa được oab uâl ãđ ủgn tihếp iđ mất.

năC pòhng ník ỉhc nòc mình cihếc nèđ ngôi oas aik snág.

nêB torng óc chứa ịd năng hná sáng aủc Thẩm Tờưrng Lâm, ùd ểđ ón sáng liên cụt ìht cũng óc ểht oék iàd suốt tộm tnáhg.

ahN Thấu ỉhc chạm ohc ón sáng 2 cóg nên cũng kôhng nếđ cứm sáng quá.

hnÁ sáng el iól ỉhc cihếu được phần oàn iớt pém ghế, ax nơh ìht knôhg, ohc nên cúl óc tếing aửc ởm vang nêl cũng cẳhng ia thấy được dáng ẻv nưgời bước vào.

Ghép yấm iác ếhg iạl iớv nhau màl iác gnờưig, kôhng biết nhóc noc oàn nghĩ ar đây.

Torng pòhng áhk nóng nên ahN Thấu ủgn kôhng nêy ohc lắm.

mảC giác óc khối băng iạl nầg tặm mnìh, ahN Thấu ôv thức iạl gần.

“Lại diụ.”

óC ia óđ chạm oàv ám cậu, nòc ỏhn gọing ión cyuhện ngay nêb iat uậc nữa.

nầL yàn uậc kôhng ịb ia aik pób ,ám ếht nưhng iạl ịb pób ỗhc káhc. Cánh tay, bụng nòc ảc câhn, iỗm ỗhc uềđ ịb khối băng aik pób nhéo tộm lúc.

ahN Thấu kôhng tíhch ịb vậy, nưhng nihệt ộđ ễd chịu áuq nên nẫv tohải iám ừh ừh yấm tnếig.

ứC“ ưhn oèm ấy.”

“ưhNng uậc àl uừc mà?”

uếN ahN Thấu nòc tỉnh ìht kiểu ìg cũng phải than tộm tếing cẳhng hiểu ìg .ảc

Ngày môh uas ahN Thấu yậd ừt mớs tinh .ơm

iởB ìv tất ảc tậv phẩm tờưhng ngày torng Dveil uềđ phải dùng tinh ểht ểđ iổđ nên trời aừv hửng sáng ãđ óc nưgời ar nogài mìt cáx sống ểđ oàđ tinh ểht rồi. iỗM sáng uềđ ẽs óc nihệm ụv mới, ốs lợưng tinh ểht được tởưhng ừt nihệm ụv nihều nơh mình ựt kiếm nềihu, iởb ếht sáng oàn cũng ẽs óc nưgời ờhc nẵs ở đây.

iuX iác àl pòhng aủc ahN Thấu iạl ở ngay cạnh sảnh ờhc nihệm .ụv

ưhN ỳK ãđ ión môh qua, sáng yan ãđ óc tếk ảuq téx ửx uậc —— diễn tộm ởv kcịh.

Nưhng ủhc ềđ ởv kịch ẽs od nhóm nòng tốc aủc Dveil qyuết đnịh, đồng thời torng thời gian này, ahN Thấu phải ở iạl Divel.

Quân uhC kôhng ềh xuất hệin, tất ảc nit cứt uềđ od ỳK mang tới.

môH yan nắh phải nẫd tộm ốs tàhnh viên Dveil iđ yâv quét cáx snốg, cúl đứng aik tôhng oáb iạl ềv iác ẻv lạnh lùng cúl téx ,ửx tôhng oáb xong ìht cũng xoay nưgời iđ lôun.

óC điều chưa iđ được yấm bước ìht ỳK ãđ ịb ia óđ uín lại. nắH quay uầđ ìht phát hiện àl ahN Thấu đang mút oá mnìh.

“Tôi muốn iđ cùng iớv ahn.”

Kôhng hiểu oas ỳK mảc giác thái ộđ aủc nhóc noc yàn iớv mình ựt nihên nơh tưrớc óđ tấr nềihu.

uếN theo ẻv nur yẩr đáng tơưhng torng lồng giam ngày môh auq ìht gọing điệu cúl yàn phải àl “Tôi iđ cuhng iớv hna được knôhg” ứhc kôhng phải àl “Tôi muốn iđ cùng iớv anh” iớm đnúg.

iaS ừt ỗhc oàn nhỉ?

ỳK đứng iạl torng chốc lát, càng nghĩ càng thấy chắc iạt môh auq mình ohc ahN Thấu oả giác óc ểht aựd mẫd được nên iớm tàhnh ếht này, ờig àm đồng ý ìht khéo uas yàn ẽs tàhnh “Tôi ẽs iđ cùng iớv anh” ứhc kôhng nòc àl “Tôi muốn iđ cùng iớv anh” mất.

“ôhKng đcợư.”

Y ưhn ựd đáon, kuhôn tặm aik iạl hiện ẻv uỉ uìx buồn tihu, nưhng ón chưa ủđ ểđ ởrt tàhnh cớưhng ngại trên noc đờưng ỳK muốn chặt tứđ ý nghĩ kôhng nên óc aủc ahN Tấhu.

“Cậu ỉhc được phép ở torng ụrt ởs Dveil tiôh.”

cúL ión iờl này, gọing ỳK ờh hững lạnh nhạt tệh ưhn cúl cọđ tếk ảuq nab yãn ,yấ thậm íhc nòc lạnh nhạt nếđ ộđ óc phần ôv tnìh. Nưhng ạl iác àl tộm nưgời cắm cứhng má hnả sạch ẽs ưhn ỳK iạl kôhng túr oá ar khỏi yat ahN Thấu lôun, àm ohc iớt hiện giờ, nắh cũng chưa ềh óc phản gnứ ìg iớv việc yàn .ảc

Gơưng tặm xinh pẹđ đượm ẻv buồn ,ãb yấm nưgời iớm giật được nihệm ụv nêb cạnh cũng ốc rướn ổc qua, muốn hóng mex nêb yàn đang yảx ar cyuhện .ìg

“Các hna kôhng ohc iôt ar nàogi, nưhng iạl tắb iôt dùng tinh ểht ểđ iổđ pòhng ”.ở

ahN Thấu thấy nọb nắh nagng nưgợc chết iđ đợưc, màl ựt dưng thấy iủt thân lôun: “Cho iôt iđ theo hna cũng kôhng được ”?à

uậC iúc uầđ nên ỳK ỉhc óc ểht nhìn thấy xoáy cót iớv yấm nọl cót vểnh lung tung trên đỉnh uầđ uậc tôhi, ứhc kôhng tôrng thấy ẻv tặm cậu.

Nghe gọing ìht õr iủt tâhn, mảc giác ưhn pắs khóc iớt iơn iồr .yấ

…“ uậC iđ theo cũng đcợư.”

uaS tộm iồh mi lnặg, ia óđ ãđ phải iùl tộm bước torng náv ờc này.

“ưhNng iôt ẽs kôhng oảb ệv uậc đuâ.”

ùD nhóc noc yàn óc ịb iơr oàv giữa yầb cáx sống yah àl ịb cáx sống đuổi theo ìht ỳK cũng ẽs kôhng ar yat giúp .ỡđ

iáC yàn iạl pợh ý ahN Thấu quá, uậc pậl cứt tậg đầu: “mỪ.”

ỳK ỉhc nhìn uậc thôi ứhc kôhng ión ìg thêm nữa, uas óđ nắh iđ nêl tưrớc cuhẩn ịb nẫd iộđ ar nàogi.

ịB tắb nếđ yâđ nưhng iớt ờig nẫv na toàn kôhng oas hết, ờig nòc được theo ar nogài kiếm tinh ểht aữn màl ahN Thấu thấy phấn kíhch ghê, cúl iđ nòc iuv mệing iỏh tộm câu: “Anh kôhng oảb ệv iôt thật hả?”

:ỳK “Giờ uậc iổđ ý nẫv nòc kpị.”

ừT chối ìg àm nahnh thế, ahN Thấu iạl iỏh nầl nữa: “hTật hả?”

nẳH àl ỳK ịb iỏh nihều mâđ ar pihền nên nầl yàn kôhng thấy ảrt lời, ahN Thấu cũng cẳhng thèm iỏh nữa, mi lặng iđ theo hắn, nẵs sàng nhặt nạhnh ỗhc tinh ểht àm nưgời at ỏb sót.

yấM phút sau.

ỳK iớm miễn cỡưng nêl tgnếi——

“iBết tếh.”

ỳK đúng àl iác nêt má hnả sạch ẽs thái quá.

nắH dùng ịd năng nàc quét cáx snốg, ịb tihêu iụr torng ngọn aửl kihến cúhng uêk oàg thảm tếiht, cáx sống chết iồr ìht nắh ẽs thuê nưgời khác oàđ tinh ểht ộh ứhc nhất qyuết kôhng ựt làm.

cúL kiểm êk tàhnh ảuq nòc oàh póhng ohc luôn tộm aửn ốs tinh ểht uht đợưc, iớv iác cứm ộđ rộng iãr này, ahN Thấu kôhng biết liệu nắh óc sống tós iổn ở Dveil kôhng .yấ

ỳK ohc tất ỗhc tinh ểht uht được oàv tộm iác pộh rnêig, uas óđ yấl uâđ ar ờt khăn giấy tớư iồr tắb uầđ ual yat sạch .ẽs

nắH ual cực ỳk ,ỹk ừt xơưng ổc yat ohc nếđ xơưng ngón tay, kôhng ỏb auq tấb ức ỗhc oàn .ảc

Khăn giấy dùng xong ìht ựt cốb cháy torng yat hắn, nòc ort nàt ịb óig thổi bay.

Cách tốđ y cahng nêt oàn óđ torng [Mai Tgná].

ờiG ìht ảc năng cựl cũng khớp rồi.

ahN Thấu nằd mảc giác ọn xnốug, qyuết định màl iàv việc nihgêm cút iớm đợưc. naB uầđ uậc cũng xốung ex định iđ oàđ tinh ểht torng uầđ cáx snốg, ếht nưhng chưa iđ được yấm bước ìht ãđ ịb ỳK xách ổc oá oék .ềv

“Cậu iđ đuâ?”

“Đào tinh tểh.” ahN Thấu pậl cứt ảrt lời.

Viên tinh ểht àm Diệp ơS ohc uậc chứa nihều năng lợưng quá, nòc phải ữrt ểđ cuhẩn ịb ohc iọm tình hốung óc ểht phát snih, ohc nên nầl yàn uậc ar nogài kôhng ỉhc ểđ kiếm tinh ểht ềv iổđ ồđ tậv àm nòc mìt thêm ểđ pạn ohc “hPát súng ưh ”oả nữa.

ỳK nhíu mày: “Cậu giết được cáx sống ”?à

ahN Thấu uĩb môi: …“ Kgnôh.”

“Thế uậc tính iđ chịu chết ccắh?”

Cách ión cyuhện nẫv kihến nưgời at óhk chịu ưhn tớưrc.

Nogài ahN Thấu cùng iah nưgời hna trai ar ìht kôhng ia biết ahN Thấu óc ịd năng .ảc uậC ịb ỳK iôl oàv torng ,ex thậm íhc nắh nòc đóng ảc aửc ex lại.

“ogNan nogãn ngồi đyâ.”

Tinh ểht mằn torng oãn cáx snốg, tởưng tợưng nếđ đống thịt yầb nhầy nẫl có aik àl ỳK ãđ thấy kôhng chịu iổn rồi, cũng kôhng chịu được việc ahN Thấu iđ oàđ tinh ểht xong iạl ềv ngồi cạnh mnìh.

“Nếu uậc mád ựt iđ oàđ tinh ểht ìht uas yàn đừng óc ión cyuhện iớv iôt naữ.”

ỳK đúng àl iác nêt nagng nưgợc ôv !ýl

Kôhng ohc uậc oàđ tinh ểht ìht ểđ uậc theo ar nogài màl ?ìg

ahN Thấu cứt muốn cếht, tưrớc cúl ỳK iđ uậc kôhng ión thêm iờl oàn nữa. ỳK aừv iđ được yấm gâiy, ahN Thấu ãđ ởm aửc chạy xốung .ex

ỗhC nọb ọh ỗđ ex tấr ník đáo, cách ỗhc yầb cáx sống cũng cực ỳk ,ax ohc nên ahN Thấu phải tấm tấr uâl iớm chạy iớt óđ đợưc.

yuT ãđ biết máđ cáx sống kôhng nhìn thấy mình nưhng cúl tôrng thấy yấm noc ịb kohét tấm aửn iác đầu, uậc nẫv thấy iơh .ợs

Tinh ểht pấc 1 iớv tinh ểht pấc 2 ờig óc oàđ cũng ôv dụng nên ahN Thấu ỉhc pật turng oàv tinh ểht pấc 3 iớv pấc 3 ởrt lên.

cáX sống àm nọb ọh ỏb tós ìht nềihu, nưhng tinh ểht pấc oac ìht uầh ưhn ãđ ịb nọb ọh oàđ iđ tếh rồi, ỉhc iht tảohng iớm óc iàv noc tós iạl od ơs ý ủhc quan tôhi.

cáX aủc cáx sống chất đống ảc đnờưg, tỉhnh tảohng iạl óc yấm noc cáx sống pấc oac chạy nagng auq nưgời ahN Tấhu.

ahN Thấu oeđ găng yat tắb uầđ ngồi mổx xốung đào. naB uầđ nòc chưa quen mắl nên iơh vnụg, nưhng cúl uas ìht ỉhc nốt mười yấm giây ãđ oàđ xong tộm viên tinh ểht rồi.

Nhìn ýk ủhc àhn mình iồh ở óhp nảb uầđ nòc aừv khóc aừv chạy ìv ịb máđ quái tậv đuổi teho, yậv àm ờig ãđ óc ểht bình tĩnh ngồi oàđ tinh ểht torng oãn cáx snốg, 100 bỗng mảc thấy ếht giới yàn iơh oả dệiu.

máĐ cáx sống kôhng ỉhc ổđ ềv tộm hớưng yud nấht, nơh aữn uhk cựv ahN Thấu đang ở cũng chưa được nọd pẹd hoàn tàon, cúl yàn nọb cúhng iạl aù ềv yâđ tợđ nữa, tếing oàg rống vang nêl oék theo tộm trận rung cyuhển long trời ởl đất.

ahN Thấu ngẩn ,ar tôrng thấy máđ cáx sống đang nù nù oék iớt ưhn thủy tềiru, nòc ỳK ìht đang chạy phía tưrớc nấht.

nắH màl iồm ửhn ụd máđ cáx sống ềv yâđ nầl aữn ểđ cuhẩn ịb tốh nọg tộm ẻm lôun, ia ờgn aừv iớm ẽr sang nêb yàn ìht tôrng thấy nưgời nốv ịb mình nhốt torng .ex

Cẳhng nữhng ếht uậc nòc đang oeđ găng yat ngồi mổx oàđ tinh ểht torng oãn cáx snốg.

Torng chốc lát, ỳK kôhng biết nên iổn giận ìv tình hốung phát sinh tộđ ngột yah ìv ahN Thấu kôhng nghe iờl àm chạy xốung ex iđ oàđ tinh ểht nữa.

nắH cẳhng ềh nghĩ ngợi ãđ mô ahN Thấu nêl iồr tiếp cụt chạy ềv ịv írt ãđ định nẵs theo ếk hạoch nab đầu.

yầB cáx sống tós iạl ụt pật tếh ềv đây, dưới ựs nàc quét aủc Dveil ỉhc nòc iạl tếing oàg rống chói tai.

cắS tặm ỳK lạnh lùng kihếp nờưgi, nắh aưđ ahN Thấu ềv iơn ỗđ ex nầl nữa.

ahN Thấu aừv iớm đứng vững xốung ãđ ịb ỳK ión ohc tộm tnàrg:

“Tôi ãđ oảb uậc nogan nogãn ờhc ở yâđ iồr ơc !àm uậC ar nogài màl gì?”

“Cậu biết nêb nogài nguy hiểm mắl knôhg? ơC ểht ịd năng ảig óc nẵs vrius nên óc ịb nắc cũng ẽs kôhng sao, nòc uậc ịb nắc ìht ẽs biến tàhnh cáx sống yấđ biết kôhng h!ả?”

“Cậu iạl nòc iđ oàđ tinh thể! uậC óc nhận thức được mình đang màl ìg k!gnôh?”

Gọing ỳK mìk nén aửl gậin: “Cởi găng yat ar aưđ ohc tiô.”

ahN Thấu nghe iờl iởc găng yat xốung aưđ ohc hắn, nòc mình ìht cẳhng ión iờl oàn .ảc

:ỳK “Sao uậc kôhng ión gì?”

ahN Thấu kôhng nêl tnếig.

:ỳK “ióN!”

ahN Thấu nẫv kôhng ión .ìg

ỳK tíh uâs tộm hơi: “Sao uậc kôhng ión cyuhện iớv tiô?”

“íhTnh cựl aủc uậc tốt mắl ơc ?àm ờiG iạl ảig ờv ưhn kôhng nghe thấy ìg ”?à

tốR cuộc ahN Thấu cũng kôhng nhịn iổn nữa, nớl tếing quát hắn: “Anh quên mình ión ìg iồr à!?”

“Anh oảb đừng ión cyuhện iớv hna nòc ,ìg ếht nên iôt iớm kôhng ión cyuhện iớv hna yấđ chứ! ờiG àl hna nhất qyuết iòđ iôt ión cyuhện yấđ néh!”

“Sao hna iạl quát t!iô?”

ỳK nghe quát àm sững ảc nờưgi.

Hết chương 229

Bình luận chương · 2

K
H
Hugia3709
Điểm danh với sốp, dời nhà qua ở lun
TH
Trần Hà
Chúc mọi người năm mới vui vẻ nhaaaaaa
Trước Sau

Không copy nha