Chương 64: Tai mọc ra rồi

Chương 64 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

Tình hình hiện iạt kôhng ểht iọg àl tốt đợưc, tưrớc aửc pòhng ủgn àl nưgời nàđ gnô cót bạch mik tắm vàng àm mình từng trêu chọc torng rừng cây, nòc tưrớc aửc cíhnh ịb nưgời iós áhp hỏng aửc àl Thẩm Tíhnh Bạch aừv iộv vàng chạy đến.

iaH nêb chạm mặt, biểu mảc khác nahu, kôhng biết đang nghĩ .ìg

Thẩm Tíhnh Bạch nhìn nưgời đang đứng tưrớc aửc pòhng ngủ, nhíu yàm hỏi: “Sao hna iạl ở đyâ?”

Nưgời ọn quay đầu, ỉhc nưgời iós ãđ ngất uỉx mằn nầg ,óđ yut kôhng giải tíhch nưhng Thẩm Tíhnh Bạch nẫv hiểu được nagy.

ãĐ“ uâl kôhng gpặ.” Nưgời ọn nói.

Thẩm Tíhnh Bạch cặm quần oá nơđ giản iđ oàv pnòhg: “úhCng at aừv pặg cihều nya.”

nắH nhìn xung qnauh, cánh aửc ãđ ịb nưgời iós xông oàv áhp tan, ngay ảc tờưng cũng ịb ưh iạh ahk khá, óc ẽl ab ngày iớt yâđ ẽs kôhng ở được nữa.

yuT iơn yàn àl uhk àhn ở oac pấc nưhng ùd oas nẫv kôhng na toàn bằng điện thờ, iạt oas nắh iạl nếđ đây, nơh aữn nòc ở cùng iớv “sói con” mình mang ,ềv hná tắm Thẩm Tíhnh Bạch mang theo ựs òd xét.

Nưgời nàđ gnô aik kôhng ión iờl nào, giữa oá ủgn óc thắt yâd lưng kihến cóv dáng aủc nắh tôrng càng iổn bật. oE yut thon yấđ nưhng iạl khác nẳh iớv ahN Tấhu, tràn ngập ẻv pẹđ aủc cứs mnạh.

Thẩm Tíhnh Bạch thôi nìhn: “áhTnh tử.” nắH ión tẳhng ar thân phận aủc nưgời nàđ gnô tưrớc mặt: “ôhKng ờgn ngài iạl nihệt tình ưhn yậv đyấ.”

“Lúc kôhng óc ia kôhng nầc iọg ưhn tếh.” yL nâV nói: “Bảo ệv iộn tàhnh àl tárch nihệm aủc tôi, nưhng hna ìht soa?”

nắH tohng dong tấc lời, nưgớc tắm nhìn Thẩm Tíhnh Bcạh: “Nội tàhnh oàv mêđ tărng tròn kôhng na tàon, hna iớt yâđ óc cụm đích gì?”

Thẩm Tíhnh Bạch kôhng biết ừt cúl oàn ãđ iổđ tộm pặc kính mới, kiểu gọng vàng yàn kihến nắh tohạt nhìn óc tộm mảc giác tấr ỳk ,ạl ùd oas aựd oàv nốv ừt ữgn tích yũl được torng nữhng măn auq aủc ahN Tấhu, uậc nghĩ iđ nghĩ iạl cũng kôhng mìt được ừt oàn tíhch pợh ểđ miêu .ảt

nêB nogài ãhn nhặn nêb torng iạb hoại ìht óc ẻv iơh cúx pạhm.

Thẩm Tíhnh Bạch yẩđ gọng kníh: “Đến mex iós noc iôt mang về.”

Torng pòhng kôhng óc nưgời nắh muốn tìm, àm yL nâV nẫv luôn đứng ở aửc pòhng ngủ, tihếu niên ở uâđ kôhng nầc đoán cũng bếit.

yL nâV nêihgng uầđ nhìn Thẩm Tíhnh Bạch đang iđ ềv phía này, pặl iạl iờl hắn: “Anh mang về?”

“Ừ.”

yL Vân: “Anh chắc chắn me yấ àl iós noc ”?à

“ôhKng chắc cnắh.” Thẩm Tíhnh Bạch dừng iạl nêb cạnh yL Vân: “Cho nên mêđ tărng tròn iôt iớm nếđ yâđ ểđ kiểm tar.”

Thẩm Tíhnh Bạch đang ở ngay cửa, ỉhc nầc bước thêm chút aữn àl nắh óc ểht nhìn thấy iọm ứht torng pnòhg.

ìV torng yuq cắt na toàn ãđ nặd nên ahN Thấu kôhng tậb đèn. yâB ờig torng bóng tối, iọm giác quan uềđ được póhng iạđ nêl iốt ađ nên ahN Thấu nghe õr toàn ộb cuộc òrt cyuhện aủc .ọh

iaH nưgời ọh ión cyuhện tẳhng thắn iớv nahu, nưhng sóng ngầm nẩ chứa nêb torng yah nữhng ìg ọh muốn biểu tạđ thật ựs ìht ahN Thấu kôhng hểiu.

Hiện ờig uậc ỉhc óc ểht nghe hiểu được ềb nổi, cúl nghe thấy nêt nưgời nàđ gnô kia, uậc ỡgn nàgng nẩgng phắt uầđ lên, àm ihk nghe Thẩm Tíhnh Bạch ión “Đến mex iós noc iôt mang ”ềv ìht iạl càng hảong ợs nơh nữa, nòc oék theo ảc ựs căng tẳhng ôv tận.

Nưgời nàđ gnô tưrớc tặm ãđ uức uậc torng thời khắc nguy nan àv nòc ohc uậc nước uâd tây, nưgời àm uậc ãđ trêu chọc torng nầl uầđ tiên iơr oàv tạrng thái ióđ iạl cíhnh àl cụm tiêu torng nihệm ụv ác nhân ứht ab aủc uậc – Táhnh ửt điện thờ?

cặĐ biệt àl cúl yàn uậc nòc nhạy néb nhận ar mât tạrng aủc yL nâV hiện ờig kôhng tốt ohc lắm.

Nghĩ nếđ noc iós ịb nắh mắn yág iồr ẹhn nàhng mén iđ aừv nãy, ahN Thấu mảc thấy uến mình iđ má tás nắh thật ìht khéo nếđ tạv oá cũng cẳhng chạm oàv được àm ãđ ịb nắh mắn yág mén ar nogài rồi.

Knôhg, mén ar nogài àl nòc nhẹ, táhnh ửt tơưng đơưng iớv aịđ ịv ủht lĩnh am àc rnồg, tộm am àc rồng tộđ nihên xông oàv lãnh aịđ aủc nọb ọh ưhn uậc ìht kiểu ìg cũng ẽs ịb giết ểđ màl gnơưg.

mâT tạrng aủc nắh kôhng tốt nên oàn óc cyuhện nắh ẽs nơưng yat iớv mnìh.

Nghĩ vậy, chân ahN Thấu tắb uầđ run, uậc aừv iớm mảc thấy yam nắm ìv mình chưa ỡg oạđ ục trên tặm xnốug, nưhng ờig uậc iạl thấy tyuệt vnọg.

oạĐ ục thay iổđ kuhôn tặm pấc A tấr ễd ịb nưgời chơi oac pấc nhìn ar ứhc đừng ión nếđ nưgời chơi óc pấc cậb ưhn Thẩm Tíhnh Bcạh, ờig àm uậc xuất hiện tưrớc tặm Thẩm Tíhnh Bcạh, nắh ỉhc nầc liếc tộm iác àl biết uậc đang óc ý ìg nagy.

uếN uậc ỡg xốung ìht yL nâV ẽs phát hiện thân phận thật ựs aủc cậu. Nghĩ nếđ nữhng ìg nôT Cảnh ión tưrớc óđ rằng nắh ghét am àc rồng nơh ảc nưgời iós àl ahN Thấu iạl thấp tỏhm, kôhng biết liệu 57 điểm tihện mảc hiện iạt aủc yL nâV iớv mình óc biến tàhnh ốs mâ uas ihk biết mình àl am àc rồng yah knôhg.

Nưhng uến mình kôhng ỡg xốung ìht ẽs ịb Thẩm Tíhnh Bạch nghi ngờ, iọm ỗn cựl cúl tưrớc aủc uậc ẽs ởrt nên ôv ích, uas yàn Thẩm Tíhnh Bạch cũng ẽs kôhng ễd dàng aht ohc uậc nữa.

iaH nêb iớv uậc uềđ àl đờưng cnùg, năc pòhng ỏhn pẹh yàn cũng kôhng óc iơn oàn ểđ uậc trốn ,ảc lòng nàb yat ãđ ịb uậc pób nếđ cứm nầg ưhn kôhng nòc mảc giác được aữn rồi. oèM mướp nhân cúl uậc đang ngẩn nưgời ìht nhảy ar khỏi vòng yat aủc cậu, mầg ừg iớv yL nâV ở cửa.

yL nâV iúc uầđ nhìn noc oèm trên tặm đất, kôhng biết đang nghĩ .ìg

Thẩm Tíhnh Bạch bước auq hắn, aừv định oàv pòhng ìht ịb noc oèm ồv tới, quần iàd ịb ón oàc rcáh, uas óđ noc oèm iạl nhảy ềv tưrớc tặm tihếu nêin, yàb ar ưt ếht oảb ệv cậu.

nắH nhíu mày, nhìn ỗl tủhng trên quần màl nắh ớhn nếđ tếv oàc àm noc oèm yàn ểđ iạl trên yat nắh ihk pặg ón nầl uầđ ở quán .nă

óĐ àl tộm torng nữhng nầl hiếm ioh nắh ịb tơưhng ểk ừt ihk oel iớt ịv írt này, yut tếv tơưhng kôhng nihgêm tọrng nưhng ủđ ểđ kihến Thẩm Tíhnh Bạch úhc .ý

noC oèm yàn tấr cặđ bệit, khác nẳh iớv nữhng noc oèm káhc, ùd àl uàm lông yah năng cựl nẩ giấu đằng sau.

ùD oas ìht kôhng phải noc oèm oàn cũng óc móng vuốt cắs néb ưhn vậy, nogại ừrt hyuết sủng aủc am àc rnồg. Nữhng noc oèm ởrt tàhnh hyuết sủng aủc am àc rồng uềđ tôhng minh àv óc năng cựl nất công cực mnạh.

“Tốt nhất àl đừng trêu nó.” Gọing ión ờht ơ aủc yL nâV vang nêl ừt phía sau, nắh aựd oàv cửa, nhàn ãhn nhìn cảnh tợưng tưrớc tặm iồr tấc tếing nhắc nhở.

Thẩm Tíhnh Bạch dừng động tác: ”?“

“oLại oèm yàn tính tình hung ữd lắm, nẩc thận ịb cnắ.”

“Thế soa?” Thẩm Tíhnh Bạch ẽhk cười tộm tếing kôhng õr nĩhga, uas óđ nắh đứng tẳhng dậy, quan tás iọm ứht torng pòhng ngủ, oab mồg ảc tihếu niên đang đứng nêb tnorg.

aừV nhìn oàv tặm tihếu niên nắh ãđ ễd dàng nhìn thấu ựs ngụy tarng trên .yấ

oạĐ ục thay iổđ kuhôn tặm pấc …A

Thẩm Tíhnh Bạch nél liếc yL nâV nêb cnạh, uas óđ iớm nhìn tẳhng oàv ahN Thấu nầl nữa: “uhKôn tặm yàn óc phải àl kuhôn tặm thật aủc uậc kgnôh?”

uâC iỏh yàn ảuq nihên cũng đến, ịb hná tắm thẩm art aủc nắh nhìn chằm cằhm, ahN Thấu căng tẳhng nếđ iỗn nuốt nước bọt: “ôhKng piảh.”

nốV tởưng tihếu niên ẽs iãc iạl nên ihk Thẩm Tíhnh Bạch nghe uậc turng thực thừa nhận ìht iơh tấb ngờ.

yL nâV ở nêb cạnh cẳhng ỏt ẻv ,ìg ưhn ểht kôhng thắc cắm ìg ềv cyuhện yàn vậy, nắh ỉhc ión tộm câu: “uMốn ỡg xốung kgnôh?”

ahN Thấu giật mình thon tóht, uến uậc àl tộm noc oèm ìht chắc chắn cúl yàn ãđ ùx lông ìv ợs rồi. yL nâV kôhng ión nòc ,ỡđ aừv ión tộm uâc ãđ yẩđ uậc oàv đờưng cnùg.

ồM iôh aút yầđ tárn, ổc họng ôhk kốhc, ờig uậc cẳhng ểht thốt ar iổn tộm uâc hoàn cnỉhh.

yâB ờig nên ảrt iờl ếht oàn đây?

ểĐ“ cúl naữ.” yaM àm Thẩm Tíhnh Bạch pịk thời nêl tếing cyuhển hớưng uâc cệyuhn, nưhng hớưng yàn cũng cẳhng thân tihện yấm iớv ahN Tấhu: “Hôm yan àl mêđ tărng tòrn, uậc kôhng phải iós noc ?à iaT uậc đuâ?”

mầT tắm nắh iơr xốung đỉnh uầđ tihếu nêin, iám cót mềm mại, nưhng trên nưgời kôhng ềh óc cặđ điểm aủc nưgời sói, kôhng biến tàhnh iós noc cũng kôhng óc iat ôhn .ar

Kôhng íhk xung qaunh dờưng ưhn ởrt nên lãong hơn, tộm oạđ ục ngụy tarng àv tộm kôhng biến tàhnh iós đợưc, iah nấv ềđ yàn liên cụt chèn pé kôhng gian sinh nồt aủc cậu, kihến ahN Thấu nầg ưhn kôhng ởht nổi.

ahN Thấu nắc môi: “Tôi cũng kôhng btếi.”

“Với iạl trời aừv tối, óc ẽl àl chưa nếđ lcú.”

uậC cốhng iạl hná nhìn òd téx aủc Thẩm Tíhnh Bcạh, ión thêm ểđ pòhng :ờh “Hơn aữn nưgời iós ưhn iôt kôhng biến ềv nyugên hình torng mêđ tărng tròn được àm ỉhc óc ểht ộl ar tộm iàv cặđ điểm aủc nưgời iós tiôh.”

Thẩm Tíhnh Bạch uac mày: “Sao iôt kôhng btếi?”

Tihếu niên ỏhn gọing phản bác: ìV“ hna óc phải nưgời iós đuâ.”

Nữhng điều yàn od ihT uâL ión iớv cậu, ểk ảc ờig óc mìt tộm nưgời iós chân cíhnh nếđ yâđ ìht cũng kôhng .ợs

Thẩm Tíhnh Bạch nhìn ềv phía yL Vân: “Anh nghĩ soa?”

“Tôi từng nghe thấy điều yàn riồ.”

yL nâV kôhng ủhp nậhn, mex ar tihếu niên kôhng ión láo, Thẩm Tíhnh Bạch tậg đầu: “Vậy được rồi, iôt ẽs ở yâđ theo iõd cậu, ờhc uậc biến hình xong ìht đi.”

ahN Thấu aừv ởht phào ìv nghĩ mình ãđ tárnh được tộm kếip: ”…“

óiG mêđ ừt aửc thổi oàv nóng nực, yL nâV quay uầđ iạl nhìn năc pòhng kôhng ở được aữn tộm lợưt.

“Đến àhn iôt đi.”

ahN Thấu iđ theo yL nâV àv Thẩm Tíhnh Bạch nếđ àhn aủc yL Vân, suốt cọd đờưng uậc uềđ mảc giác Thẩm Tíhnh Bạch luôn nhìn mnìh, iổn tếh ảc ad àg nưhng nẫv ốc phải gắng gợưng iđ tếip.

óC iah nưgời nêb cnạh, ahN Thấu khỏi nầc ol mình ẽs ịb máđ nưgời iós pật kcíh, ìv torng lòng cậu, iah nưgời yàn nòc đáng ợs nơh nưgời iós nab yãn pấg mười lần.

iaH noc oèm iđ theo ahN Tấhu, iỗm noc tộm bên, cúl uậc ngồi xốung ếhg ôs ahp ìht cúhng cũng nhảy nêl ngồi nêb cnạh, cảnh giác nhìn iah nưgời kia.

“Cậu áhk được oèm tíhch yấđ nỉh.” Thẩm Tíhnh Bạch ờht ơ nói.

noC oèm mướp theo ừt quán ,nă nòc noc oèm hnA lông ngắn aik ìht cihều yan kôhng tấhy, óc ẽl àl theo ừt ỗhc oàn cúl tối.

ahN Thấu kôhng biết Thẩm Tíhnh Bạch thấy uậc được oèm tíhch thật yah đang ión bóng óig ìg khác nên kôhng mád ảrt lời.

uậC biết õr tìrnh ộđ aủc mnìh, cẳhng nạh ưhn uậc tấr hiếm ihk đoán được nữhng nưgời tôhng minh đang nghĩ .ìg

àM ưhn yâb ờig ãđ tốt mắl rồi, tí nhất Thẩm Tíhnh Bạch nẫv chưa ỡg tặm ạn aủc uậc xnốug.

Thẩm Tíhnh Bcạh: aM“ àc rồng cũng tấr được oèm thcíh.”

Torng yat ahN Thấu nẫv đang mầc gnố uám uàm mal chưa uống hết, nòc ảc tộm gnố “ưnớc uâd tây” àm yL nâV ohc nab yãn nữa, uậc mầc chặt iah iác ống, ảig ngu: “Thế hả?”

ềĐ pòhng Thẩm Tíhnh Bạch phát hiện ar điều ìg khác tnờưhg, uậc iộv vàng uống tốn aửn ỗhc uám nòc lại.

“ốUng ìg đyấ?”

ahN Thấu iôl ýl od cúl tưrớc :ar “ưNớc việt qtấu.”

”…“ Thẩm Tíhnh Bạch iỏh tếip: “Thế nòc nêb kai?”

“ưNớc uâd yât hna at coh.”

nắH nhìn theo hớưng tihếu niên ỉhc ìht iốđ tặm iớv yL Vân.

yL nâV ngồi trên ếhg ôs ahp thắt iạl oá ủgn aủc mnìh, nữhng ngón yat thon iàd mắn yấl yâd lưng oá ngủ, iám cót bạch mik ủr xốung tôrng bếing nhác ôv cnùg.

Khác nẳh iớv hình hnả tộm táhnh ửt cặm oá càohng tắrng viền vàng cúl cềihu.

Kôhng ỉhc cyuhển nếđ yâđ ở tộm cách tấb tờưhng àm nòc giúp tộm noc iós noc đang hảong ,ợs ờig phát hiện thêm nắh nòc ohc iós noc tộm gnố nước uâd tây.

yL nâV nhìn snag, thừa nậhn: ,Ừ“ àl iôt coh.”

Thẩm Tíhnh Bạch kôhng nậb mât nếđ nấv ềđ yàn nữa, mi lặng nhắm tắm lại, aựd oàv ếhg ôs ahp nghỉ nơgi.

nắH ãđ ạh qyuết mât rồi, phải ở yâđ ờhc mex tihếu niên biến ar cặđ điểm aủc iós noc iớm tôhi.

yL nâV kôhng yàb ỏt ý kiến ,ìg nòc tấb ờgn ở iạl pòhng káhch ờhc cùng ọh nữa. Torng ihk yấ nòc iỏh ahN Thấu óc nóng knôhg, thấy uậc oảb iơh nóng ìht đứng yậd tậb điều hòa.

Thậm íhc nòc ợs nihệt ộđ điều aòh thấp áuq nên yấl iác chăn mỏng pắđ nêl iùđ ahN Tấhu.

ờiG yL nâV iốđ iớv ahN Thấu tốt oab nihêu ìht uậc càng căng tẳhng yấb nêihu, ùd oas cúhng ón cũng ẽs aóh tàhnh oad mâđ oàv nưgời uậc uas ihk thân phận iạb .ộl

Kảohng tộm tếing sau, Thẩm Tíhnh Bạch ởm tắm :ar “Sao uậc nẫv chưa thay điổ?”

ahN Thấu cứng :ổc “Tôi muốn iđ aửr tặm tcớưr.”

Thẩm Tíhnh Bcạh: “iBến tàhnh iós noc nòc nầc aửr tặm ”?à

ahN Thấu cựb iộb aửs iờl hắn: ãĐ“ oảb iôt kôhng biến tàhnh iós noc iồr mà.”

Thẩm Tíhnh Bạch đứng dậy: “Thế iôt iđ iớv cuậ.”

”…“

oaS Thẩm Tíhnh Bạch óhk chơi yậv chứ!

Thẩm Tíhnh Bạch nếhch môi: ùD“ oas cúhng at nẫv nòc cyuhện nầc ión mà.”

eĐ aọd õr rnàg, éb noc torng biển ý thức aủc ahN Thấu ar cứs giậm câhn.

yL nâV ar ẻv muốn đứng dậy, ahN Thấu ợs nắh cũng iòđ oàv cùng nèb iộv nêl tnếig: “Anh đừng iđ toeh.”

yL nâV kựhng lại: “Tại soa?” oaS nêt aik iđ được àm iôt kôhng iđ đợưc.

ahN Thấu kôhng nghĩ ar được ýl od oàn pợh ýl ,ảc tốs ruột pắs khóc ảc lên, uậc hảong áuq àm ión đại: “Anh ờhc nầl uas được kgnôh?”

yL nâV mi lặng iồh lâu, cong iôm nói: “cợưĐ.”

ióN đoạn nòc aưđ tộm yâc nến qua: “Đêm yan kôhng được tậb đèn, me ợs iốt ìht dùng mạt yâc nến yàn đi.”

Điều yàn kihến ahN Thấu nốv đang chột ạd bỗng thấy yá náy, nưhng nghe xong iờl nắh ión ìht bỗng sững nờưgi.

iạT oas yL nâV biết mình ợs tối?

Thẩm Tíhnh Bạch thấy ahN Thấu ức ềl àm ềl ềm nèb xách uậc iđ oàv pòhng tắm.

Thẩm Tíhnh Bạch ảht tihếu niên đứng vững xnốug, torng yâđ kôhng óc nêt CPN yL nâV aik nên gọing ión aủc nắh lạnh nơh aừv yãn nềihu: “ưgNời ciơh?”

ừT cúl oạđ ục thay iổđ kuhôn tặm iạb ộl tưrớc tặm nắh àl ahN Thấu ãđ biết chắc mình ẽs iốđ tặm iớv tình hốung yàn rồi. tộM ihk tạh gốing nghi ờgn được gieo xốung ìht ón nhất định ẽs cọm nêl iồr cuối cùng ởrt tàhnh yâc iạđ thụ.

uậC nòc chưa pịk ión ,ìg Thẩm Tíhnh Bạch iạl tiếp tục: “ộCng ựs aủc uậc àl ?ia oaS ỉhc óc mình iós noc àl uậc ở đyâ?”

ahN Thấu iơh sửng sốt, nghe ý torng iờl ión aủc Thẩm Tíhnh Bạch ìht nắh ãđ ngầm thừa nhận mình àl iós noc iồr ?ảh

Cũng đnúg, ùd oas nưgời chơi cũng ỉhc phân ốb oàv iah ehp àl ợht năs iớv nưgời sói, ỉhc óc aứđ ịd biệt ưhn uậc ịb ệh tốhng pếx oàv ehp am àc rồng tôhi.

uậC àl nưgời cơhi, ỉhc nầc uậc thừa nhận ìht điều óđ óc nhgĩa àl uậc ỉhc óc ểht ở torng iah ehp nưgời iós àv ợht săn, nữhng nghi ờgn tưrớc óđ cũng ẽs biến mất.

Nưhng 100 ãđ từng ión àl kôhng được nit tấb ức nưgời chơi oàn nogài cộng ựs aủc mnìh, uến nắh biết mình àl nưgời cơhi, nắh ẽs màl ìg mnìh? iớV iạl nắh àl cộng ựs aủc cụL mâL ,nA cúl cụL mâL nA tắb mnìh, cộng ựs aủc nắh cũng cíhnh àl Thẩm Tíhnh Bạch ãđ ión rằng phải tắb được cộng ựs aủc ihT Lâu, uến ưhn biết uậc iớv ihT uâL cùng tộm iộđ ìht Thẩm Tíhnh Bạch ẽs ửx ýl mình ar sao?

ahN Thấu nuốt nước bọt, ẻv tặm ỏt ar haong mnag: “ưgNời chơi gì?”

Quan ệh giữa nưgời chơi àv CPN torng óhp nảb yàn kôhng ệt ưhn óhp nảb tớưrc, ủhc uếy àl cuộc cihến giữa các ehp nên CPN cũng biết õr ềv ựs nồt iạt aủc nưgời cơhi.

uậC chậm chạp iỏh iạl iồr ngây ơht ión tếip: “Đây àl od tộm nưgời nêt ihT uâL ohc tiô.”

Thẩm Tíhnh Bạch nhíu mày: “Thi Luâ?”

“mỪ.” ahN Thấu thầm nix iỗl ihT Lâu: “Lúc iôt iờr khỏi nàđ ìht pặg hắn, nắh trao iổđ tộm ứht iớv iôt xong iồr ohc iôt iác nyà.”

Thật ar cúl uầđ uậc muốn ión àl ýL cứĐ iớv Minh Tụhy, ìv ùd oas ồđ ihT uâL ohc chưa chắc ỉhc ở pấc A ếht này, nưhng iah nưgời aik àl ợht săn, ãđ yậv nòc quen cụL mâL nA nữa, nguy ơc ịb ộl uas yàn oac nơh nên uậc đành ổđ ohc cộng ựs aủc mnìh, định ihk oàn liên cạl được ìht nix iỗl nắh uas vậy.

“Thứ gì?”

ahN Thấu cắl đầu: “Tôi ãđ đồng ý iớv nắh àl kôhng ión ohc ia biết riồ.” Trên thực ết àl uậc chưa nghĩ .ar

Thật ar iác ớc yàn tấr vụng ,ềv nưhng uậc aừv nhắc nếđ ihT uâL ìht ựs úhc ý aủc Thẩm Tíhnh Bạch ãđ ịb ihT uâL uht túh iđ rồi.

nơH aữn torng óhp nảb yàn óc tấr nihều CPN óc ý thức ựt chủ, ív ụd điển hình nhất àl yL nâV đang ở ngay aik kìa.

nắH biết ihT uâL cũng àl nưgời sói, ưhn yậv mex ar áhk pợh .ýl

uếN àl nưgời khác ión ìht óc ẽl Thẩm Tíhnh Bạch ẽs tin, nưhng iờl yàn od tihếu niên ión ar ìht ón iạl tàhnh aửn thật aửn giả.

Thẩm Tíhnh Bạch nhìn uậc tộm cúl lâu: “Lừa iôt ẽs kôhng óc tếk cục tốt pẹđ đuâ.”

ahN Thấu tấb chấp iớt cnùg: “Tôi kôhng aừl hna mà.”

Thẩm Tíhnh Bạch thật ar ãđ đoán được ìg rồi, nưhng nắh biết kôhng nên pé tihếu niên quá, noc ỏht hung nêl cũng ẽs nắc nưgời nên nắh mạt dừng iồr cyuhển ủhc :ềđ “Vậy ỡg oạđ ục trên tặm xốung tưrớc đã.”

ahN Thấu đành phải ỡg xnốug, ộl ar kuhôn tặm nab đầu.

aD ịb oạđ ục tịb ník nên iơh ,ỏđ nưhng torng hná nến ờm oả ìht kôhng õr lắm, ỉhc óc ểht nghe thấy tếing ởht pấg pág aủc tihếu nêin.

“Tôi muốn aửr mặt, hna iul ar chút được kgnôh?”

“Tôi đứng ở caử.”

Thẩm Tíhnh Bạch nêihgng nưgời aựd oàv cạnh cửa, kôhng iul thêm nữa.

ahN Thấu cứng ờđ iúc nưgời xnốug, ởm iòv nước lạnh iồr cốv tộm tí oàv mặt.

cúL tihếu niên iúc xốung aửr mặt, Thẩm Tíhnh Bạch iớm quay ,iđ nưhng ihk liếc auq iác gơưng ìht tộđ nihên dừng lại.

Torng pòhng mắt iốt mo ỉhc óc tộm ngọn nến nhỏ, ỉhc óc ểht cihếu sáng được iỗm ỗhc ahN Thấu đnứg.

Dưới hná sáng ờl ,ờm hình hnả phản cihếu torng gơưng cúl yàn iạl kôhng iúc xốung theo động cát aủc ủhc nhân àm iạl đứng tnẳhg, nhìn tẳhng ềv phía tớưrc.

— “Nó” đang nhìn Thẩm Tíhnh Bcạh.

Torng gơưng phản cihếu kuhôn tặm aủc tihếu niên nưhng ón cứng ,ờđ kôhng iàh hòa, kôhng ềh sinh động ưhn cúl uậc aừv ios gnơưg.

Khác iớv iôđ đồng ửt dựng đứng uàm mal aủc tihếu nêin, tihếu niên torng gơưng ởs uữh tộm iôđ đồng ửt dựng đứng uàm vàng kim.

Thẩm Tíhnh Bạch mảc nhận được ựs ùht nằh aủc “nó” iớv mnìh, nòc ảc măc ghét nẫl ựs nàt nhẫn muốn giết chết nắh nữa.

mảC giác lạnh oẽl liên cụt aỏt ar ừt gơưng ưhn ểht óc ứht ìg óđ pắs aửs xông .ar

Tưrớc hiện tợưng tấb tờưhng tìhnh lình xuất hệin, Thẩm Tíhnh Bạch kôhng ềh ợs iãh àm nòc mảc thấy áhk úht ,ịv nắh đứng tẳhng nờưgi, iđ ềv phía ahN Tấhu.

Đúng cúl ahN Thấu aửr tặm xnog, uậc aừv quay iạl ìht thấy Thẩm Tíhnh Bạch đang đứng ngay uas lưng màl giật ảc mnìh.

Nưhng Thẩm Tíhnh Bạch cúl yàn iạl kôhng nhìn uậc àm nhìn phía uas cậu.

Phía uas uậc óc ìg ?à

Hình ưhn óc tộm iác gnơưg.

“Meo ”~ oèM mướp ngồi mổx ở cửa, ôv tình oem tộm tếing uht túh ựs úhc ý aủc Thẩm Tíhnh Bcạh.

Cùng cúl ,óđ bóng nưgời tộđ ngột xuất hiện aik biến mất, torng gơưng ỉhc nòc nắh àv tihếu niên đang quay lưng lại.

iọM ứht ởrt iạl ưhn .ũc

noC oèm ngồi mổx ở aửc nưhng Thẩm Tíhnh Bạch iạl cẳhng ềh ểđ ý nếđ .ón

Nghĩ nếđ iờl àm iác bóng aik ión iớv mình tưrớc ihk biến mất, Thẩm Tíhnh Bạch mảc thấy ứht mảc cúx “iđên cnồug” nầg ưhn pắs tắt ngấm torng xơưng tốc aủc mình đang bùng nêl pấg bội.

iáC óhp nảb pấc S yàn nòc úht ịv nơh nữhng óhp nảb pấc +S nềihu.

ahN Thấu đứng nầg hắn, thấy mảc cúx torng tắm nắh liên cụt thay đổi, torng lòng kôhng khỏi nồb cồhn, uậc mím iôm ỏhn gọing nói: “Anh óc ểht ar nogài tưrớc được kgnôh?”

Thẩm Tíhnh Bạch hoàn hồn: “Cậu muốn màl gì?”

“Tôi muốn iđ tmắ.” ahN Thấu aừv ịb nưgời iós dọa, iạl ở cùng iah nưgời kôhng ễd chọc aik uâl ưhn yậv nên lưng tớư mẫđ ồm hôi, oá nogài dính tếh ảc oàv nờưgi, ợs Thẩm Tíhnh Bạch iạl yâg óhk ễd nèb ión têhm: “ahNnh tiôh.”

Thẩm Tíhnh Bcạh: “cợưĐ.”

Kôhng ờgn Thẩm Tíhnh Bạch iạl đồng ý nahnh thế, phải biết àl aừv yãn uậc oảb iđ aửr tặm àm nắh nòc iòđ theo uas kìa.

ahN Thấu kôhng đoán được nắh đang nghĩ ,ìg àl tộđ nihên hiểu ar điều ìg óđ yah ãđ nhìn thấy ứht ìg óđ nên iớm óc ựs thay iổđ nớl ưhn vậy.

“ưhNng ờhc chút đã.”

ahN Thấu nghe nắh ión iạl thấy thấp tỏhm, uậc nhìn Thẩm Tíhnh Bạch iđ ar nàogi, tộm cúl uas nắh quay oàv nòc mầc theo tộm mảnh iảv tnắrg, ehc ník mất gơưng torng pòhng mắt lại.

Mảnh iảv tấr dày, hoàn toàn kôhng nhìn thấy mất gơưng ịb ehc kuhất phía sau.

ahN Thấu ngẩn nờưgi, Thẩm Tíhnh Bạch cũng kôhng giải tíhch ,ìg nắh tấh mằc nói: “Cho uậc mười ptúh.”

Mười phút iơh nắgn, ahN Thấu èd tặd ơig tộm ngón yat lên, ỏt ar iủt thân tơưhng lợưng iớv hắn: “Cho iôt thêm măn phút được kgnôh?”

Tihếu niên torng bóng iốt nogan nogãn ôv cnùg, nẩgng uầđ nhìn nắh yầđ mong iợđ ưhn ểht kôhng hiểu tình hình hiện ờig ar sao, Thẩm Tíhnh Bạch biết tính cách aủc uậc kôhng gốing iớv ẻv nàogi.

nắH mi lặng tộm cúl ưhn đang yus nghĩ điều :ìg “cợưĐ.”

tắM tihếu niên sáng lên: “Cảm nơ ahn.”

ệH【 tốhng Tình uêy tôhng báo: Điểm tihện mảc aủc nưgời chơi Thẩm Tíhnh Bạch tăng ,5 tổng điểm tihện cảm: 15.】

óC ẻv ưhn hắn… aư mềm mỏng nơh ?ah ahN Thấu nghe mâ tahnh tôhng oáb aủc ệh tốhng iồr yus đáon.

Thẩm Tíhnh Bạch đóng aửc pòhng mắt lại, iúc uầđ xốung àl thấy noc oèm mướp đang nhìn mình chằm cằhm.

Nưgời torng gơưng kôhng phát ar mâ tnahh, óc ẽl ìv ợs màl tihếu niên ợs nên ỉhc pấm yám môi.

Thẩm Tíhnh Bạch từng cọh ngôn ữgn iôm nên biết nưgời óc dáng ẻv gốing tệh tihếu niên torng gơưng ión .ìg

—C”ẩn thận at giết nưgơi đó.”

uaS ihk Thẩm Tíhnh Bạch ar nàogi, ahN Thấu iớm ởht phào ẹhn nõhm. uậC tắt ỏb pòhng lertseviam đang oél ného, nơưng theo hná sáng ờm oả aủc ngọn nến iồr tắb uầđ iởc quần ,oá pếx nọg ồđ nẩb sang nêb cạnh ểđ ít aữn mang ềv gặit.

Tưrớc ihk uậc tắt laertsevim, torng pòhng nồ oà ôv cnùg, oãb bình luận kôhng nừgng màl mới, óc nưgời oảb uậc đừng tắt, cũng óc nưgời oảb uậc nhìn oàv gnơưg.

àM ađ phần uềđ àl bình luận ịb ệh tốhng cặhn, ahN Thấu kôhng ghép được nữhng mảnh iờr cạr yấ ểđ hiểu ọh muốn ión ìg iớv mnìh, thời gian iạl đang pấg túr nên ahN Thấu đành ểđ óđ nghĩ sau.

uậC đánh bọt, mắt sạch ẽs ừt uầđ nếđ câhn, uas óđ iớm yấl quần oá od ệh tốhng cuhẩn ịb ohc mnìh.

Buổi iốt torng iộn tàhnh tấr nóng nên ệh tốhng ãđ cuhẩn ịb oá cộc iớv quần sooc ohc cậu, ìv mắt iòv nes nên đuôi cót uậc iơh ướt, nád chặt oàv uas yág tắrng nõn, nước chảy cọd xốung dớưi.

aừV ởm lertseviam nêl ãđ thấy tộm đống bình luận ịb ãm aóh xuất hệin.

100 nhắc n【:ởhKý chủ, ual ôhk cót đ】.iNó mạt dC【:gnừẩn thận ịb cmả.】

“mỪ.”

ahN Thấu dùng khăn mềm ual ôhk cót xong nẫv chụp trên đầu.

ờiG nòc măn phút nữa, ahN Thấu yấl ẻht biến hình àm mình ãđ quay được tưrớc óđ :ar “Cái yàn óc dùng được nihều nầl kgnôh?”

【Chỉ dùng được ab nầl t0】.iôh01 giải tC【:hcíhậu nhìn ar àl noc ìg iồr 】?à

ahN Thấu cắl đầu, thầm nói: “hCưa nhìn ,ar nưhng óc iat iớv đuôi àl đcợư.”

ùD oas cũng ỉhc àl ểđ cứhng minh ohc Thẩm Tíhnh Bạch thấy cặđ điểm nưgời úht aủc mình tôhi, uến iat khác iớv iós áuq ìht uậc ehc iđ àl đợưc, nòc điều quan tọrng nhất hiện ờig àl cứhng minh được uậc óc iat àv đôui.

“Cái yàn dùng ếht oàn vyậ?”

…【 ờhC iôt mìt torng ohk ữd l0】.uệi01 ổb sC【:gnuái oạđ ục yàn cặm ùd iơh ôv dụng nưhng cũng àl pấc S nên kôhng ễd quay oàv đuâ.】

100 pắs quên iác ứht ôv dụng yàn torng óx xỉnh rồi, kôhng ờgn ýk ủhc aủc mình iạl aừv yam aừv iux túr túrng ,ón nên ờig ón phải nahnh cóhng tậl ohk ữd liệu mìt cách ửs dụng ohc ýk chủ.

Cẳhng yấm chốc ón ãđ mìt rC【:ahỉ nầc nád oàv giữa trán àl đợưc. ẻhT biến hình ẽs thay iổđ tộm iàv cặđ điểm trên ơc thể, nưhng ẽs kôhng thay iổđ uấc trúc ơc ểht nab đầu, tộm nầl ửs dụng oék iàd 21 tnếig, óc ểht ửs dụng ab lnầ.】

“hgNĩa àl iat yàn kôhng phải ảig hả?” ahN Thấu hỏi.

【úĐng vyậ.】

ếhT ìht tốt rồi, kôhng nầc ol giữa cừhng ịb bong .ar

ahN Thấu mầc ẻht nád oàv giữa trán mình theo cách 100 nói. mảC giác tám lạnh nád oàv ,ad kảohng iah giây sau, mảc giác nóng cựr ừt im mât nal .ar

Gơưng ịb ehc iạl nên ahN Thấu kôhng nhìn thấy dáng ẻv hiện ờig aủc mnìh, uậc ỉhc mảc thấy ỗhc ủhp khăn trên đỉnh uầđ óc ìg óđ ôhn nêl màl iác khăn lỏng ,ar ỉhc nầc uậc ửc động iơh mạnh àl ón ẽs iơr xnốug.

óC phải iat ãđ cọm ar iồr knôhg?

õR ràng nhất àl iác quần mình aừv cặm vào, mảc giác uas mông iơh pồhng lên, cihếc quần sooc nốv áhk rộng iạl ịb căng ar tàhnh cậht.

mảC giác lông mềm chạm oàv ad tíhch cực .ỳk

ựS thay iổđ trên ơc ểht kihến ahN Thấu iơh òt .òm

ahN Thấu cười nốgc, aưđ yat chạm oàv iat aủc mnìh: “Đây cũng ioc àl lông aủc at nỉh?”

【ơưĐng nnêih.】

ờS“ tíhch gêh.” mềM mềm.

100 tâng b【:cốKý chủ, uậc được gnô trời uư ái.】

…“ uâC yàn dùng ưhn yậv hả?”

【ôhKng óc ,ìg đừng ểđ ý ihc ttếi.】

mỪ“ .mừ

Tihếu niên ở torng pòhng mắt ãđ áuq 51 púht, Thẩm Tíhnh Bạch aừv đứng nêl ìht yL nâV đang ngồi ếhg ôs ahp cũng đứng nêl teho.

yL nâV kaohnh tay: “Đây àl àhn tiô.”

Thẩm Tíhnh Bạch kôhng biết yL nâV đang nghĩ .ìg õR ràng buổi cihều CPN yàn nẫv luôn ỏt ar lạnh lùng oac nạgo, cúl ửx ýl công việc ìht tỉnh oát õr rnàg, Thẩm Tíhnh Bạch tấr tíhch loại nưgời điềm tĩnh ưhn vậy.

Nưhng nữhng ìg yảx ar oàv buổi iốt kihến Thẩm Tíhnh Bạch tắb uầđ nghi ờgn đánh áig aủc mình ềv từng CPN tưrớc .óđ

yL nâV àl tộm CPN cực ỳk quan tnọrg. ờiG iốđ chọi yag tắg iớv nắh kôhng óc lợi, nhất àl uas ihk ứht torng gơưng xuất hệin.

“Vậy ìht cùng đi.”

ếhT àl iah nưgời nhất írt ý kiến iớv nhau tộm cách ỳk ạl cùng iđ iớt cửa.

“Cốc cốc cốc ”—

Thẩm Tíhnh Bcạh: “Cậu tếh thời gian riồ.”

Tếing tihếu niên cứn ởn torng pòhng mắt tyurền ,ar yL nâV nghe xong pậl cứt thay iổđ cắs mặt: “ruLe, me oas vyậ?”

Tihếu niên kôhng ảrt lời, tếing cứn ởn nẫv tiếp tục, nghe gốing ưhn tộm noc úht ỏhn ịb tơưhng đang nêr ỉr ìv uađ đớn.

“Xin ppéh.”

Gọing điệu aủc yL nâV mang theo ựs yá náy, nắh mầc yat mắn yẩđ aửc bước vào, đúng cúl tôrng thấy tihếu niên đang èđ iat xốung quay lại.

uậC tôrng ưhn pắs kóhc, iôđ tắm uàm mal tớư đẫm, ẻv tặm hảong ợs .õr ìV ựs xuất hiện tộđ ngột aủc iah nưgời àm uậc giật mình iùl lại, av luôn oàv iác nồb aửr tặm phía sau.

ỗhC uas mông ịb ìt oàv màl tihếu niên tụr yat xốung ìv đau.

Cihếc khăn trên uầđ iơr xnốug, iôđ iat nốv ịb èđ xốung pậl cứt tậb nêl ìv tihếu niên ảht yat ,ar ón mảc nhận được mât tạrng ol lắng aủc ủhc nhân àm nur run.

iôĐ iat tấr ,ot phần cốg iat uàm máx nạht, càng ềv chóp iat uàm càng nhạt dần, cuối cùng cyuhển sang uàm tnắrg.

nêB torng iat nhìn aừv hồng aừv sạch ,ẽs nòc óc yấm iợs lông ơt uàm tnắrg. Dưới hná nhìn aủc iah nờưgi, iah iat nur càng nnahh.

Thẩm Tíhnh Bạch nhìn chằm chằm oàv iôđ iat iós trên uầđ tihếu nêin, mảc thấy iat uậc tôrng mềm iạm ạl tnờưhg, kôhng gốing iớv iat aủc nữhng nưgời iós khác àm nắh từng tấhy.

Tihếu niên cặm quần sooc nagng uầđ gối, tộm đoạn chóp đuôi ỏhn ôhn ar ừt dưới gnố qầun, nòc iác đuôi pấl uas pặc iùđ tắrng nõn mô yấl ỗhc kuhỷu câhn.

Dưới hná nến pậl lòe, tihếu niên óc đuôi iós àv iat iós ợs iãh nhìn nọb ,ọh muốn iùl tiếp ềv uas nưhng tếh đnờưg.

ahN Thấu nắc chặt iôm dớưi, ìv ựs khác tờưhng tộđ ngột trên ơc ểht nên iơh căng tnẳhg, uậc pắl bắp:

“aTi, iat cọm ar riồ.”

ệH【 tốhng Tình uêy tôhng báo: Điểm tihện mảc aủc nưgời chơi Thẩm Tíhnh Bạch tăng ,05 tổng điểm tihện cảm: 65.】

ệH【 tốhng Tình uêy tôhng báo: Điểm tihện mảc aủc CPN yL nâV tăng ,01 tổng điểm tihện cảm: 85.】

iờL cát giả:

Cồung lông hahaha

Hết chương 64

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha