Chương 163
Giữa uầb kôhng íhk tràn ngập iùm uám tươi yag mũi, tếing ỗĐ Tahnh Dơưng ión kôhng ot nưhng nẫv ủđ ểđ iọm nưgời xung qaunh nghe tấhy.
Ngay ảc ỗĐ Káhnh Nihgêm cũng quay uầđ iạl nhìn ỗĐ Tahnh Dnơưg, dùng hná tắm iỏh mex yảx ar cyuhện ìg thế.
Gọing điệu ỗĐ Tahnh Dơưng ihk iỏh ar uâc yàn tấr bình tnĩh, trên tặm cũng cẳhng óc biểu mảc ìg ,ảc màl nưgời at óhk àm đoán đợưc.
…“ iơH hiơ.”
ahN Thấu kôhng ủhp nhận àm tẳhng thắn thừa nhận lôun.
Tihếu niên đứng trên ờb rộung cặm cihếc oá thun tắrng rộng tùhng tnìhh, phía dưới àl quần iàd uàm đen, ẻv tặm tôrng iơh nhợt nạht. ióN xong uâc kia, uậc nẩgng uầđ liếc táohng auq đống iht ểht đựng torng iác iút nầg óđ iồr iộv vàng quay iđ lôun.
Gọing ión uỉ xìu, yấm ngón yat tắrng nõn mắn chặt yấl tạv oá aủc mnìh.
Tôrng uậc khác nẳh iớv máđ nàđ gnô ôht kệch nêb cnạh, cũng cẳhng ềh ùhp pợh iớv hoàn cảnh rộung đồng iơn đây, tàhnh ửht việc ợs uám ợs cáx chết ihk tặđ trên nưgời uậc nghe iạl pợh ýl ạl tnờưhg.
óC thôn nâd đang pắg mảnh iht ểht trên ờb rộung bỗng dưng ởm mnệig: ợS“ cũng bình tờưhng thôi ,àm uám em ếht này, ựt dưng tôrng thấy ìht cẳhng sợ.”
“úĐng đúng đgnú.” tộM nưgời khác ión teho: “hTật ar cúl uầđ iôt cũng ợs lắm, ềv uas iớm ỡđ đyấ!”
óC nọb ọh ión chen vào, uầb kôhng íhk đang căng tẳhng uịd nẳh xnốug.
Điểm tihện mảc aủc ỗĐ Tahnh Dơưng iớv uậc nẫv ữig nyugên kôhng gảim, hiện iạt chưa biết hna at óc phải àl nưgời iàt ếx ởhc uậc nếđ thôn cúl uầđ yah knôhg, ểk ảc ếht ìht ahN Thấu cũng kôhng đoán được tốr cuộc hna at đang nghĩ .ìg
hnA at kôhng ềh óc cá ý ìg iớv mnìh, yâđ àl điều yud nhất uậc óc ểht kẳhng đnịh.
“Nếu me ,ợs yah àl nếđ àhn tang ễl tưrớc đi?” ỗĐ Tahnh Dơưng ởm mnệig, iỏh ý kiến aủc ahN Tấhu.
nọB ọh ãđ yấl được tôhng nit ềv nưgời chơi ửt vong iồr nên kôhng nòc ýl od ìg ở yâđ tiếp nữa.
ahN Thấu bước xốung cậb tahng hna at aưđ cho: “gnâV.”
cúL nầg ,iđ ahN Thấu iạl quay uầđ lại, chần ờhc hỏi: “Vậy ihk oàn các hna đnế?”
“Dọn xong ẽs nếđ nyag.”
ỗĐ Tahnh Dơưng kựhng lại, nhìn ềv phía aứH irT Nam: “Tri Nam, hna ở iạl yâđ tộm lcú.”
…
cúL nếđ àl iah nờưgi, nưhng cúl iđ ỉhc nòc mình ahN Tấhu.
Kôhng biết nọb nắh iọg aứH irT maN ở iạl óđ màl ,ìg nưhng mex bình luận torng pòhng lertseviam ìht óc ẻv nẫv na tàon.
Thời tiết nóng cựn kủhng kếihp, iđ ộb được tộm cúl ãđ tắb uầđ toát ồm hôi, nưhng đang nogài đờưng nên 100 kôhng tiện xuất hiện ểđ quạt óig ohc ýk ủhc aủc mnìh.
【hPía tưrớc óc ỗhc râm, ýk ủhc muốn auq óđ nghỉ tộm cúl kgnôh?】
ahN Thấu tậg đầu, iộv chạy nếđ dưới iám hêin, aừv iớm định vạch ổc oá ar ìht nghe thấy ệH tốhng Tình uêY n【:ióBỏ liạ.】
Kôhng nihgêm khắc lắm, nưhng mảc giác ừt uas ihk nâng cấp, ệH tốhng Tình uêY ểđ ý nihều cyuhện nơh yấm óhp nảb tưrớc nềihu, nhất àl tấr yah ểđ ý cyuhện ỏhn nhặt ưhn cặm quần cặm oá này.
õR ràng àl mâ tahnh yám cóm nưhng cẳhng hiểu oas iạl nghe ar ựs tấb cắđ ,ĩd tệh ưhn đang ión iớv noc ẻrt vậy.
ahN Thấu ỏb yat ar khỏi ổc ,oá aưđ yat ual ồm iôh trên tárn.
Trời nắng cahng cnahg, nihệt ộđ nogài trời nêl iớt 83 ộđ màl ahN Thấu iơh cáohng vnág.
Buổi sáng ãđ 83 ộđ rồi, iớt trưa ìht kôhng biết oab nihêu nữa, óc ihk nòc áuq 04 ộđ cũng nên, nihệt ộđ oac kihếp nưgời tơưng phản õr tệr iớv đống quần oá bông yàd àm nưgời nâd torng thôn đang phơi nogài tờri.
ahN Thấu đứng nghỉ tộm cúl iồr iạl tiếp cụt iđ ềv phía àhn tang .ễl
nầL yàn uậc iđ tộm mình iớt àhn tang ,ễl ợs yảx ar cyuhện ìg nên ỉhc chăm chăm iđ tẳhng kôhng nêl tnếig.
“Nha Nah…”
Láong táohng óc tếing iọg phía sau, ahN Thấu ớhn iớt cyuhện mình pặg phải cúl iđ cùng ỗĐ cạB Xyuên nếđ àhn tang ễl nab đầu, ihk yấ cũng óc nưgời iọg mnìh.
miT uậc pậđ rộn, uậc ảig ờv ưhn mình kôhng nghe thấy ,ìg ức mắc uầđ iđ tnẳhg.
“Nha Nah!”
Tếing iọg nầl yàn õr ràng nơh hẳn, nòc ngụy tarng tàhnh gọing aủc ỗĐ Nyugên uT nữa.
ahN Thấu mảc thấy noc am yàn áhk tôhng mnih, óc ẽl nòc tấr iợl iạh nữa, kôhng ờgn giữa nab ngày nab tặm àm ón iạl mád xuất hiện iđ aọd nờưgi, uậc nắc chặt iôm dớưi, kôhng mád chạy àm ỉhc ốc gắng iđ thật nahnh ềv phía tớưrc.
“Nha Nah!”
Tếing iọg iơh cựb cọd vang lên, nầl yàn ìht ở ngay phía uas cậu, ảc tếing bước chân cũng dừng iạl uas lnưg, uas óđ tộm nàb yat ữig chặt ổc yat uậc lại: “ừĐng đi.”
nàB yat mắn yấl yat uậc nóng rực, iơh ởht yầđ man tính aủc nưgời nàđ gnô tởưrng tàhnh pậ đến, phía uas kôhng phải .am
ahN Thấu ịb oék quay nưgời iạl ìht thấy àl ỗĐ Nyugên .uT
cóT nắh iốr tnug, ẻv tặm đanh lại, yấm nọl cót tờưhng ủr tưrớc trán ờig ịb név nưgợc ar sau, vầng trán ộl ar kihến mảc giác mâx lược trên nưgời nắh càng mãnh liệt hơn.
ỗĐ Nyugên uT pặg cá mộng ảc đêm.
Giấc ơm tấr ỳk qáui, đống cáx chết uám em cúl nhúc xung qnauh, cảnh ởm bụng iom ruột hiển hiện khắp iơn nưhng ỗĐ Nyugên uT iạl thấy õr nhạt nẽho.
nắH thấy áuq nihều nầl iồr nên cẳhng nòc mảc giác ìg nữa.
iãM ohc nếđ uas cùng ——
Tihếu niên xinh pẹđ mằn dưới nưgời hắn, iôđ iôm ịb iàm ỏđ bnừg, iôđ tắm uàm mal nhìn nắh chằm chằm tộm iồh uâl iồr ẽhk tấc tnếig:
ỗĐ“ Nyugên ,uT me giận hna riồ.”
mE“ ghét anh, me ẽs kôhng oab ờig pặg iạl hna naữ.”
uaS ihk ión xong nữhng iờl này, ahN Thấu pậl cứt ịb bóng iốt mang ,iđ nòc nắh ìht ùd óc đuổi theo nahnh nếđ cứm oàn cũng kôhng tắb được cóg oá aủc cậu.
ỗĐ Nyugên uT cứt khắc bừng tỉnh khỏi giấc mnộg.
nêB nogài hná nắng chói cnahg, nòc nắh ìht ngồi trên gờưing ởht nổh nểh từng hơi, ồm iôh lạnh tớư mẫđ ảc nờưgi.
Torng kảohnh khắc ,yấ nơc cá mộng ưhn aóh tàhnh hiện tựhc.
…
ỗĐ Nyugên uT mìt khắp iơn àm kôhng thấy ahN Thấu uâđ ,ảc cuối cùng ỉhc óc ểht mô yh vọng iđ nếđ àhn tang ,ễl oàn ờgn ừt ax ãđ tôrng thấy bóng dáng tihếu nêin.
nắH iọg yấm tếing nưhng ahN Thấu iạl càng iđ nahnh hơn, ỗĐ Nyugên uT lạnh ảc nờưgi, bỗng ớhn iạl cảnh torng ơm ùd nắh óc đuổi theo ếht oàn cũng kôhng tắb được ahN Tấhu.
Kôhng ợs iác cếht, kôhng ợs ,am yậv àm cúl yàn ỗĐ Nyugên uT iạl ợs nếđ cứm mit nhgẹn cnứg, torng uầđ kôhng nừgng pặl iđ pặl iạl iác cảnh ahN Thấu ịb bóng iốt mang ,iđ iãm iớt ihk tắb được nưgời at iồr iớm mảc thấy na toàn tộm cúht, iồr iạl siết chặt từng chút tộm ểđ chắc chắn rằng mình kôhng phải đang .ơm
ahN Thấu cúl oàn cũng đẹp, torng ơm yah nogài hiện thực cũng đẹp, iớm iđ nogài đờưng óc cúl àm ad ãđ ỏđ tếh ảc lên, iah uầb ám mềm iạm nóng ran, óc ẽl ịb aọd ợs nên lông im ức nur yẩr mãi.
ahN Thấu biết mớs muộn ìg cũng phải iốđ tặm iớv ỗĐ Nyugên ,uT ỉhc àl uậc kôhng ờgn iạl oàv cúl yàn tôhi.
màL aừv iồr uậc ức tởưng phía uas àl ,am ựt dưng ịb mắn yấl ổc yat kihến uậc giật yản mnìh, mit pậđ nahnh ưhn đêin: “Anh ỏb yat ar tưrớc đi.”
“Anh mắn lỏng nơh được kgnôh?” ỗĐ Nyugên uT iúc thấp đầu, gọing cũng ỏhn xíu: “Anh kôhng muốn ỏb yat ra.”
ahN Tấhu: ”…“
uậC kôhng ión ìg nữa.
mE“ đừng giận hna mà.”
iáC nưgời nab uầđ nòc hung hăng ưhn ếht àm ờig phút yàn iạl iúc đầu, tởưng mình màl nưgời at giận iồr nên ỉhc biết vụng ềv ỗd dành ểđ uậc tớb gậin.
Việc óc chọn ỗĐ cạB Xyuên yah kôhng ìht uậc nẫv nòc đang nâc nắhc, nưhng ỗĐ Nyugên uT ìht chắc chắn ẽs ịb gạch nêt ar khỏi danh sách rồi.
yuT ếht nưhng ahN Thấu kôhng định màl căng iớv ỗĐ Nyugên ,uT uậc mím iôm nói: mE“ kôhng gnậi.”
Kôhng giận iớm àl ạl !yấ
Khóe iôm nưgời at nòc ịb xước yâđ này, uến kôhng ìv tihết pậl nhân tậv ìht cúl yàn ahN Thấu ãđ mấđ ohc ỗĐ Nyugên uT yấm mấđ rồi.
uậC ión têhm: “ưhNng uas này… hna kôhng được nôh me naữ.”
“ũCng kôhng được iọg me àl vợ.”
ỗĐ【 Nyugên ,uT hna ỗn cựl thêm chút aữn ,iđ torng ốs tất ảc nữhng nưgời đang măl el ahN ahN ìht óc mình hna àl chấm túm được nihều nhất đấy, yut àl pắs ịb áđ văng ar nogài riồ.】
【Tôi nẫv tíhch ỗĐ Nyugên uT nab uầđ tấb chấp iọm ứht muốn èđ éb noc xốung hơn, ờig ìht tôrng kìa, cậhc, nôh óc iác ãđ ịb quát pục ảc điôu.】
Gọing ión yut ỏhn ẹhn nưhng cẳhng khác oàn tộm úc yậg đánh mạnh oàv uầđ ỗĐ Nyugên ,uT nưgời aừv iồr nòc đang mừng ìv ahN Thấu ión kôhng giận mnìh.
ỗĐ Nyugên uT ơgn ngác nhìn cậu, hỏi: “Thế uas yàn cúhng mình tếk nôh riồ…” ióN iớt yâđ nắh bỗng nừgng lại, tếy uầh nhấp ôhn nêl xnốug, gọing ión trúc tắrc: “Mấy iờl óđ nòc ữig kgnôh?”
Tihếu niên tưrớc tặm nưgớc tắm lên, iôđ tắm uàm mal nợg hná nước pẹđ oan lnòg.
uàM tắm uậc tấr đẹp, áđ ýuq uàm mal cũng kôhng ủđ ểđ hình dnug, nhất àl dưới hná tặm trời nhìn iạl càng cựr ỡr chói lóa, mang theo cứs túh chết nờưgi, ỉhc nầc nhìn tộm nầl thôi àl ẽs ịb chìm uâs oàv torng .óđ
tộM cúl uas uậc iớm chậm iãr ởm mnệig:
“Xem hna biểu hiện ếht noà.”
…
ahN Thấu aưđ ar uâc ảrt iờl ơm ,ồh kôhng ừt chối tẳhng từhng yag gắt, nẫv chừa iạl ơc iộh ohc iốđ pnơưhg.
100 nhìn nưgời nàđ gnô đang iđ theo uas ýk ủhc àhn mình àm cặt lỡưi, cuối cùng ón cũng hiểu được ếht oàn àl ịv ếht oảđ nợưgc.
óC ỗĐ Nyugên uT iđ cùng nên suốt qãung đờưng kôhng yảx ar cyuhện ìg tấb tnờưhg.
cúL nếđ àhn tang ,ễl iơn óđ iớm óc yấm nờưgi.
ỗĐ Káhnh Nihgêm àv ỗĐ Tahnh Dơưng ìht iđ ửx ýl iht ểht rồi, aứH irT maN cũng ịb ữig iạl ở óđ lôun, ỉhc nòc mình ỗĐ Vọng nâT ở torng linh đờưng ủhc ìrt iọm vệic.
ỗĐ Vọng nâT ờh hững đứng ,óđ canh cừhng nến iớv hnơưg, thấy ahN Thấu oàv ìht ỉhc ẽhk tậg đầu.
Cẳhng biết àl ốc ý yah ôv tình àm cúl uas nắh iạl iọg ỗĐ Nyugên uT iđ ỗhc káhc.
ếhT àl ahN Thấu ngồi tộm mình torng linh đnờưg, iãm nếđ ihk Tiểu cộL ngồi xốung nêb cạnh uậc iớm nẩgng uầđ lên.
Tiểu Lộc: “Hôm yan iạl óc nưgời chơi chết đó.”
“Ừm, chết măn niờưg.”
Tiểu cộL ngạc nêihn: “Oa, oas me btếi?”
ahN Thấu iơh lúng tnúg: “Hứa irT maN ión iớv em.”
“Hứa irT Nma?” Tiểu cộL uĩb môi, ngồi tắv chân trên ghế: ,Ò“ ịhc ức tởưng mình àl nưgời uầđ tiên cung pấc manh iốm ohc me aữn cứh.”
“Thế ểđ ịhc ión ohc me iác kcáh.”
Tiểu cộL ưhn kôhng pụhc, nhất định phải ión ohc ahN Thấu biết nit ìg óđ àm uậc chưa biết iớm tôhi, ôc liếc tắm ar hiệu ohc ahN Thấu nhìn ềv tộm phía oàn :óđ “Năm nưgời đứng nầg aửc kia, ab nưgời đứng nầg iác tộc nêb aik pạr iớv ab nưgời ở iốđ diện cúhng at uềđ àl nưgời ciơh.”
“Còn yấm nưgời chơi aữn mạt thời chưa đến, ihk oàn nọb ọh nếđ ịhc ỉhc ohc em.”
Tiểu cộL ỉhc ar tếh ia àl nưgời cơhi, yấm nưgời àm ôc aừv nhắc cúl yàn đang mụt iạl iớv nhau ốc gắng mìt cách auq ,iả ẻv tặm ia yấn uềđ nihgêm túc.
ahN Thấu ngạc nêihn: “Sao ịhc btếi?”
“ùDng ít ủht đoạn kihến nọb nắh ión thật yấ mà.” Tiểu cộL ưhn ểht kôhng nhận ar iờl mình ión nghe đáng ợs ỡc nào, iôđ tắm ngây ơht ưhn ian noc iạl ộl ar ẻv tíhch úht trái nưgợc hoàn tàon.
“Chị kôhng phải canh linh cữu, ỉhc phải nếđ vếing thôi nên đơưng nihên ẽs óc nihều thời gian quan tás nơh nưgời khác riồ.”
ahN Thấu ỏhn gọing ión mảc :nơ “Cảm nơ ịhc ãđ ión ohc me btếi.”
“ôhKng nầc mảc ơn.” tắM Tiểu cộL cong cnog.
“Cẩn thận đừng ểđ ,ộl torng óhp nảb sinh nồt kôhng nồt iạt nhân tính đuâ.”
…
ảC ngày môh yan nọb ọh uềđ phải ở torng linh đnờưg, mêđ iớm phải kêihng quan iàt nêl núi.
nếĐ trưa nă mơc nẫv kôhng thấy ,ia iãm nếđ kảohng 3 ờig cềihu, iọm nưgời iớm tắb uầđ ụt pật ềv linh đnờưg.
nầL aữn pặg lại, ahN Thấu thấy aứH irT maN iớv nhóm ỗĐ Tahnh Dơưng ãđ iổđ sang ộb quần oá káhc.
Thầy cúng ừt pòhng uas iđ tới, nặd òd nọb ọh nữhng việc quan tọrng liên quan nếđ việc iam tnág.
“êihKng quan iàt àl nghi thức tấr quan tgnọr.” Thầy cúng chắp yat uas lnưg, ẻv tặm nihgêm cút ạl tnờưhg: “Tám nưgời kêihng quan tài, tộm nưgời aum đnờưg, noc trai ảc mô id ảnh, nốb nưgời ơh nóng ốh côhn, iah nưgời kêihng băng ghế, uás nưgời mô vòng aoh iớv ồđ mã.”
Nogài noc iác nẫl cháu chắt nhất định phải iđ ar ìht nầc kảohng 02 nờưgi.
uếN tính thêm ọh hàng iđ cùng ìht ẽs iơr oàv kảohng 03 nếđ 53 nờưgi.
“ôhKng ỉhc định ục ểht ,ia ia muốn tham aig ìht óc ểht ựt nêl đăng .ýk uếN kôhng ủđ ìht cúhng at ẽs túr thăm cnọh.”
“Hơn aữn nưgời nogài thôn kôhng được nêl niú.”
Thầy cúng aừv ión xnog, pật ểht nưgời chơi nẩ torng máđ CPN pậl cứt sững ,ờs óc nưgời nòc kôhng nhịn được àm nhìn ềv phía mâL maN iớv Tiểu Lộc, torng tắm ộl ẻv mâh ộm nẫl kôhng mac lnòg.
óhP nảb ãđ nêt àl [Mai Tnág] yậv cứhng ỏt khâu quan tọrng nhất cíhnh àl “mai tgná”.
Khâu quan torng nhất torng tộm óhp nảb sinh nồt kiểu ìg cũng yầđ yẫr nguy hểim.
Ngọn iún nớl mằn ngay phía uas àhn tang ,ễl tất ảc nưgời chết torng thôn ọh ỗĐ uềđ được chôn trên núi, yấm môh aừv iồr ệl ỷuq ãđ xuất hiện quấy phá, ia biết nêl iún ẽs yảx ar cyuhện ìg chứ.
Chưa ểk iạl nòc nêl iún cúl aửn mêđ nữa, cục diện mười phần chết chín ếht yàn iốđ iớv phần nớl iọm nưgời àm ión cẳhng khác oàn iđ chịu cếht.
Kôhng biết ia ẽs túr tnúrg, uến óc ểht ìht nọb ọh cớư mình chưa oab ờig iớt iác óhp nảb này.
yậV àm ngay thời thời điểm ảc tinh thần nẫl ểht cáx pắs pụs ổđ yàn iạl óc nưgời ión iớv nọb ọh rằng óc nưgời kôhng nầc phải nêl núi, điều yàn nòc óhk chịu nơh ảc việc ión nọb ọh phải nêl núi.
iạT oas mình phải túr tăhm? iạT oas nọb ọh kôhng nầc phải nêl núi? iạT oas ỉhc óc nọb ọh phải iđ chịu ctếh!?
Loại ý nghĩ yàn kihến mảc cúx tấb nổ torng lòng nưgời chơi càng tăng thêm pấg bội, iốđ tặm iớv ợs iãh ửt vong kihến nọb ọh đứng ờđ ar iạt chỗ, uầb kôhng íhk nhất thời căng tẳhng nẳh lên.
Tiểu cộL liếc nọb ,ọh ẽhk cười nhạo tộm tnếig.
ahN Thấu màl “hcáu dâu” nên chắc chắn phải nêl iún rồi, uậc nghe thấy ìht nêihgng uầđ hỏi: “Sao tếh?”
“aĐng cười tộm ốs niờưg.”
ìV“ ịhc iớv mâL maN kôhng phải nưgời torng thôn nên càng ễd ịb nghi ờgn hơn, kôhng nâc nhắc iớt điểm yàn àm ỉhc ểđ ý iỗm việc kôhng phải nêl iún ìht đúng àl ugn xuẩn cực độ.” Tiểu cộL kaohnh tay, ỏt õr ẻv kihnh tnờưhg: “Bảo oas nă ohc mắl cũng ỉhc nêl được turng cpấ.”
ảV iạl nêl iún chưa chắc ẽs cếht, àm ở iạl chân iún cũng chưa chắc ãđ snốg.
Thầy cúng oảđ tắm nhìn tộm lợưt, đoạn ờs uâr pém aủc mnìh, muốn ohc nữhng nưgời ở yâđ tộm ơc iộh cuối cnùg: “ôhKng ia ựt nyugện ”?à
