Chương 111: Trình Tư Niên
Eidt: Lune
ọH nêy lặng nă xong aữb snág, nă xong ìht óc rboot aig dụng nọd dẹp, kôhng ỉhc óc Tiểu ũgN àm nòc óc Tiểu Nấht, Tiểu Nhị, ừrt kôhng óc Tiểu maT ar ìht torng biệt ựht óc tổng cộng chín noc rboot nhỏ.
ahC Nihgêm àv ẹm Nihgêm môh yan uềđ kôhng nếđ công yt àm ở àhn iớv ahN Tấhu.
ahN Thấu thấy iơh uấx ổh ihk ở cùng pặc ahc ẹm trên danh nhgĩa này, thêm ảc nghi ờgn iốđ iớv nọb ọh nữa. Torng pòhng káhch nghe ọh mìt ủđ cyuhện ểđ quan mât mnìh, iốb iốr nếđ iỗn ngón yat ngón chân uậc oc tếh lại, cuối cùng uậc buộc phải mìt ớc chạy iớt nâs uas phơi nnắg.
ẹM Nihgêm yẫv yat iớv cậu: “hPơi àm thấy óhk chịu ìht oàv àhn néh.”
“gnâV.”
Tihếu niên mằn trên ếhg dài, Tiểu êL aoH nab uầđ đứng trên iùđ uậc màl núl xốung tộm iác ốh nhỏ, cúl uas ìht cuộn tròn mằn trên iùđ cậu, được tihếu niên iãg mằc cho.
ahN Thấu cong iôm cờưi, nưhng aừv nghĩ nếđ tình cảnh hiện giờ, khóe iôm đang cong nêl iạl nầd ạh xnốug.
Nhìn biểu hiện aủc ahc Nihgêm àv ẹm Nihgêm aừv iồr ảuq thực tấr gốing tộm pặc ahc ẹm ôv cùng uêy cihều noc tari, nưhng torng biệt ựht óc áuq nihều điểm đáng ờgn màl uậc luôn óc mảc giác ưhn pắs óc aưm óig pậ đến.
yáĐ biển àv trên tấđ liền gốing ưhn iah ếht giới khác nahu, trên tấđ liền ảuq nihên iớm àl turng mât aủc óhp bản.
Tiểu êL aoH mảc nhận được ựs tấb na aủc cậu, iụd uầđ mình oàv yat ahN Tấhu. ahN Thấu aừv vuốt ev uầđ ón aừv yus nghĩ lung tnug, ốc gắng tháo ỡg từng yus nghĩ nộl nộx ưhn đống nel iốr torng uầđ mnìh.
Cyuhện kôhng óc hnả chụp cuhng được giải tíhch àl od ọh kôhng tờưhng xyuên ở đây, àhn giàu óc nihều tấb động nảs tấr pợh ,ýl nưhng tộm ihk ãđ nghi ờgn ìht ón ẽs ở nêy yấđ ohc iớt ihk oàn mìt được bằng cứhng cáx tựhc.
Hiện ờig uậc kôhng óc ủđ manh iốm ểđ cứhng minh nữhng điều yàn àl giả, ừrt ihk óc ểht mìt được tộm nưgời oàn óđ hiểu õr aig đình yàn ểđ iỏh thăm tình hnìh.
ahN Thấu nghĩ nếđ Eiwrn.
Ngay uas ,óđ uậc iạl ớhn nếđ iờl àm Cllirer nói, Ewrin kôhng đáng tin, yậv nogài hna at ar ìht óc ẻv ưhn ỉhc nòc noc rboot ỏhn nêt Tiểu ũgN môh auq tôhi.
Đang yus nhgĩ, dờưng ưhn uậc nghe thấy tếing ẹm Nihgêm iọg mnìh.
Tìrnh ưT Niên nếđ rồi, đằng uas nòc óc Ewrin àm uậc aừv nghĩ iớt nữa.
môH yan Tìrnh ưT Niên kôhng oeđ kính gọng vàng àm iổđ sang tộm pặc kính aửn gọng uàm đen, cặm ồđ tohải mái, trên yat kôhng mầc ìg ,ảc đang mỉm cười nhìn ềv phía cậu.
ahN Thấu iớm pặg Tìrnh ưT Niên iah lần, nưhng auq iah nầl pặg tí iỏ này, uậc phát hiện Tìrnh ưT Niên tấr tíhch cờưi.
Kôhng phải kiểu cười pậr kuhôn àm iỗm nầl hna at cười uềđ mang nếđ mảc giác nô aòh ưhn óc óig phất auq vậy. tếK pợh iớv chất gọing trầm mấ aủc hna at ìht óc ểht ễd dàng yấl được lòng nit aủc tấb ức nưgời nào. uếN ưhn mêđ auq Tìrnh ưT Niên kôhng tộđ ngột xuất hiện nêb gờưing uậc ìht e àl ờig ahN Thấu cũng ãđ ịb ẻv nogài ôv iạh yàn aủc hna at aừl tạg rồi.
uậC ohc Tiểu êL aoH ềv uậh tờưrng tớưrc, đoạn tíh uâs tộm iơh iồr iđ ềv phía pòhng kcáhh.
ẹM Nihgêm aừv thấy uậc iđ iớt liền nihệt tình yẩđ Tìrnh ưT Niên nếđ tưrớc tặm cậu: “Đây àl cáb ĩs Tiểu Tnìrh, môh auq ahN ahN ãđ pặg iồr phải kgnôh?”
“gnâV.” ahN Thấu uỉ uìx đáp: ãĐ“ pặg iồr ”.ạ
Tìrnh ưT Niên nhìn cậu: óC“ ẻv ưhn me kôhng iuv ihk thấy hna nỉh?”
hnA at oac nơh ahN Thấu áhk nềihu, ahN Thấu nưgớc tắm nêl nhìn hna at tộm cúl iớm chậm iãr nói: iA“ àm muốn ngày oàn cũng pặg cáb ĩs đuâ.”
“Con ión ìg vyậ.” ẹM Nihgêm cờưi, tắm cong nhẹ: “Chờ ihk oàn thân ểht ahN ahN tốt nêl iồr ìht ẽs kôhng nầc pặg cáb ĩs naữ.”
hnÁ tắm mang theo ý cười aủc Tìrnh ưT Niên iơr trên kuhôn tặm xinh pẹđ aủc tihếu nêin, nhìn iôđ tắm uàm mal ưhn áđ ýuq kia, hna at khen tộm câu: “Mắt me pẹđ lmắ.”
ahN Thấu kôhng óc tihện mảc iớv hna ,at nưhng ở yâđ nòc ab CPN óc ý thức ựt ủhc kôhng õr ial lịch aữn nên uậc đành phải cág iạl yấm ý nghĩ kôhng hay: ,Ồ“ mảc nơ ahn.”
uậC ión tấr nnahh, iôđ iôm éh ởm nahnh cóhng khép lại, Tìrnh ưT Niên hắng gnọig: “Hôm yan cũng ỉhc nầc màl kiểm art nơđ giản tôhi, tál aữn cháu aưđ ahN ahN nếđ bệnh viện turng mât kiểm art toàn diện àl đcợư.”
ahC Nihgêm tậg đầu: “Vậy màl pihền Tiểu Tìrnh néh.”
Ewrin cũng nói: “Làm pihền hna riồ.”
óC“ ìg đuâ.” Nữhng dụng ục kiểm art àm Tìrnh ưT Niên mang iớt môh auq uềđ được ểđ torng pòhng chứa ồđ ở cửa, uas ihk yấl ar ìht pắl ngay trên nàb àrt torng pòhng kcáhh.
Đống nảb ẽv aủc ahc Nihgêm môh auq ãđ được tấc ,iđ ahc Nihgêm àv ẹm Nihgêm ngồi ở nêb cnạh, Ewrin ìht đứng uas lưng cậu, torng suốt áuq tìrnh Tìrnh ưT Niên kiểm art kôhng nừgng tặđ uâc hỏi.
“hTân ểht aủc ahN ahN kôhng óc nấv ềđ ìg cứh?” Torng tắm uhp nhân xinh pẹđ cúl yàn yầđ căng tẳhng nẫl ol lnắg: óC“ ịb xuất hyuết nêb torng ìg knôhg? Thần kinh cũng kôhng óc nấv ềđ ìg cứh?”
“iKểm art ơs ộb kôhng phát hiện óc ìg tấb tnờưhg, nòc uâs nơh ìht phải nếđ bệnh viện kiểm art iớm biết đcợư.”
Tìrnh ưT Niên mex téx ữd liệu aủc ngày môh nay: “iVệc ổb sung dinh dỡưng thân ểht tihếu tụh ức máb theo iác yàn àl đợưc, thời gian yàn chịu óhk nghỉ ngơi àl óc ểht ùb pắđ ủđ tiôh.”
ióN xnog, hna at túr tộm ờt giấy ừt torng pật iàt liệu ,ar phía trên viết nữhng ứht nầc nă torng kảohng thời gian này. hnA at màl việc tấr óc tâm, nòc nẩc thận nặd thêm nầl nữa: “uQan tọrng nẫv àl phải ổb sung nước pịk tiờh.”
ẹM Nihgêm tậg đầu, tưrớc ihk Tìrnh ưT Niên nẫd ahN Thấu ar nogài ìht cựs ớhn ar điều ìg ,óđ àb bỗng ữig hna at lại: À“ Tiểu Tnìrh, iửg ohc ôc tộm nảb ữd liệu thân ểht aủc ahN ahN néh.”
àB ỉhc oàv rboot aig dụng ađ năng Tiểu ũgN nầg :óđ ểĐ“ ôc iảt ữd liệu măn yan aủc ahN ahN lnê.”
Tìrnh ưT Niên quay lưng ềv phía ahN Thấu nên ahN Thấu kôhng thấy được tén tặm aủc hna ,at ỉhc óc ểht nghe thấy uâc ảrt lời:
“gnâV.”
…
Tìrnh ưT Niên aưđ ahN Thấu nếđ bệnh viện turng tâm.
cúL ahN Thấu xốung khỏi ảuq uầc bay, kảohnh khắc chân chạm đất, cuối cùng mâ oáb aủc ệh tốhng cũng vang lên.
【iTnh 】——
【ihNệm ụv ác nhân :2 nêL ờb ãđ hoàn thnàh.】
iĐ iớt bệnh viện àl hoàn tnàhh? Bệnh viện yàn iớm àl “bờ” àm ệh tốhng nhận định ?à
ahN Thấu ngây nờưgi, kôhng ờgn nihệm ụv 2 iớt nật ỗhc yàn iớm nhận được tôhng báo.
Bệnh viện turng mât khác nẳh iớv bệnh viện hiện iạđ uậc bếit, ủđ loại tarng tihết ịb ạl cùng iớv nữhng hành lang torng suốt iốn giữa các aòt nhà, torng óđ óc ảc nưgời nếđ khám bệnh nẫl y cáb ĩs iđ iớt iđ lui.
Điều kôhng thay iổđ óc ẽl àl yuq tìrnh khám bệnh tấr phức pạt …àv
tấR đông nờưgi.
Tìrnh ưT Niên quay uầđ iạl nhìn ìht phát hiện tihếu niên kôhng theo kịp, nèb iđ nếđ nêb cạnh cậu, ión yầđ nẩ :ý “ệBnh viện đông nưgời áuq phải kgnôh?”
ahN Thấu od ựd tậg đầu: “mỪ.”
Đông nưgời kôhng phải cyuhện ìg tốt, ỉhc óc ểht mừng àl ở yâđ óc rboot dịch ,ụv tộm ốs nưgời àig iớt khám bệnh kôhng biết tắb uầđ ừt uâđ àv kôhng ia iđ cùng ẽs nhận được ựs chăm cós tốt nấht.
Tìrnh ưT Niên nẩgng uầđ nhìn hành lang torng suốt iốn liền giữa các aòt nhà, nữhng nưgời iộv ãv bước iđ ỉhc úhc ý nếđ noc đờưng tưrớc tắm mình ứhc kôhng ia úhc ý nếđ pohng cảnh nêb dớưi.
Xung qaunh óc nưgời oàg khóc tấm ảc tnếig, cũng óc nưgời tyuệt vọng ihk aừv nhận được tếk ảuq xấu, hoặc mừng ỡr ihk cuối cùng cũng khỏi bệnh được xuất vệin, tất ảc uềđ aòh trộn oàv nahu.
uếN kôhng biết õr yâđ àl óhp nảb ôv nạh uưl ìht óc ẽl ahN Thấu ãđ ohc rằng yâđ cíhnh àl ếht giới aủc ọh uas nihều măn aữn rồi.
Ngón yat ahN Thấu iơh oc lại, uậc quay uầđ sang tộm bên, hàng im iàd pục xnốug: “Giá àm tất ảc iọm nưgời kôhng oab ờig ịb bệnh ìht tốt biết myấ.”
“Anh cũng mong vyậ.” Tìrnh ưT Niên nẫv nẩgng đầu, đoạn nheo tắm lại: “oHặc àl noc nưgời kôhng oab ờig ịb bnệh, hoặc àl khoa cọh ỹk tuhật ủđ tiến ộb ểđ óc ểht chữa khỏi tấb ỳk loại bệnh nào, ùd oas ìht tí ar cũng phải thực hiện được tộm torng iah điều yàn cứh.”
Tìrnh ưT Niên iđ phía tưrớc cậu, pặc kính kôhng ộđ aừv iồr ãđ ịb hna at tháo ,ar ahN Thấu nhìn chằm chằm hna ,at tộđ nihên nói: “Đây cíhnh àl ‘yuhễn tởưng aủc anh’ àm hna ión soa?”
“Nha ahN tôhng minh lắm, nưhng kôhng được ụd hna ión ar ưhn yậv uâđ néh.” Tìrnh ưT Niên nhấc chân iđ ềv phía tớưrc, kôhng tiếp cụt ủhc ềđ yàn nữa: iĐ“ theo hna noà.”
Cyuhển ủhc ềđ nahnh nếđ cứm ahN Thấu hoàn toàn kôhng pịk phản ứng.
Kôhng biết kiểm art cúl aữn óc phải ỉhc mình uậc yah knôhg, ểđ ềđ pòhng tấb tắrc, ahN Thấu ỏb nẵs cục bông tắrng Nuốt Cửhng oàv torng iút mình tớưrc. iáC vòng trên ổc yat xanh nơh cúl tưrớc nihều rồi, tếv tứn cũng tí nơh kôhng ,tí vòng yat đang nầd nầd iồh pụhc.
“ừĐng óc đụng oàv tôi! máĐ điên nyà!”
Cách óđ kôhng ax tyurền nếđ tộm tếing thét kinh hnảog, tộm nưgời cặm quần oá bệnh nâhn, trên uầđ nòc oeđ tihết ịb chẩn đoán đang chạy điên cồung ềv phía ahN Tấhu, phía uas y nòc óc mười yấm nhân viên oảb .na
Nưgời bệnh nhân óđ aừv chạy aừv hét, torng tắm tràn yầđ ợs hãi: “Tôi kôhng muốn quay về!”
Y nốv đang chạy ềv phía ahN Tấhu, iớv cốt ộđ aủc y ìht máđ oảb na aik hoàn toàn kôhng đuổi pịk đợưc, nưhng ihk nưgời óđ quét tắm ềv phía ahN Thấu nêb yàn iạl ưhn nhìn thấy ứht ìg óđ cực ỳk kủhng kihếp àm pahnh pấg iạl iồr ãgn nhào xốung đất.
“Ji… Ji…”
Nưgời óđ nur yẩr duỗi tộm iác yat ,ar torng mệing mẩl mẩb ìg ,óđ ahN Thấu mìk nén iỗn ợs torng lòng níhch ềv phía tớưrc, nưhng iạl ịb Tìrnh ưT Niên dùng tộm yat ngăn lại.
Gọing aủc Tìrnh ưT Niên tấr nô hòa: “ừĐng nếđ gần, tạrng thái tinh thần aủc nưgời yàn kôhng nổ đnịh, tấr nguy hmểi.”
Cíhnh ìv nưgời óđ ãgn xốung nên mười yấm nhân viên oảb na phía uas iớm đuổi kịp.
nọB ọh ởht nổh nểh èđ nưgời óđ xnốug, iôl y yậd khỏi tặm đất, áđ mạnh oàv nưgời y tộm cái. Nưhng cúl quay uầđ tôrng thấy Tìrnh ưT Niên ìht cắs tặm pậl cứt ộl ẻv hảong :ợs “Bác ĩs Tnìrh, nêt điên yàn tộđ nihên chạy ar nogài nên cúhng iôt kôhng phản gnứ kịp, ón nòc nél túl ếhc ar tuhốc bột, cúhng tiô…”
Tìrnh ưT Niên tắc nagng iờl giải tíhch uếy tớ ôv cựl aủc nọb ,ọh cốt ộđ ión kôhng nahnh nưhng iạl mang nếđ mảc giác pá cựl nhgẹt thở: “ưMời yấm nưgời kôhng đuổi pịk tộm nờưgi?
cắS tặm máđ nưgời aik pậl cứt tắrng bcệh, iôm pấm yám muốn ión ìg ,óđ nưgời torng yat ọh iạl điên cồung giãy gụia.
“ôuBng iôt !ar cáC nưgời iớm àl nọb đnêi!”
Bệnh viện nốv ãđ đông nờưgi, động tĩnh nêb yàn ãđ uht túh kôhng tí nưgời tới, torng máđ đông ìx oàx nàb tán.
—— “hNìn ộb ồđ bệnh nhân trên nưgời hna at kìa? Chắc àl ừt bệnh viện mât thần ốs ab nêb cạnh nhỉ? Loại bệnh mât thần yàn kôhng nhốt ỹk lại, ểđ chạy ar nogài yâg iạh ohc ãx iộh ”?à
—— “áĐng ợs quá, yam àm ịb tắb iạl rìm,iồnh điên nòc ión nưgời khác đnêi.”
ahN Thấu táohng nêihgng đầu, phát hiện àl iah gnô cáb tíhch hóng cyuhện đứng phía sau, ọh nòc đang ión ìg óđ nưhng ahN Thấu kôhng nghe aữn àm quay uầđ iạl nhìn bóng lưng aủc Tìrnh ưT Nêin.
Tìrnh ưT Niên cúl yàn hoàn toàn khác iớv Tìrnh ưT Niên nẫv luôn mỉm cười iớv cậu, ahN Thấu tấb giác mảc thấy Tìrnh ưT Niên yâb ờig iơh đáng ,ợs nêb iat àl gọing ar lệnh lạnh lùng aủc hna :at “Dẫn ,ềv kôhng được phép ểđ cyuhện tơưng ựt ếht yàn yảx ar nầl naữ.”
máĐ nưgời aik ưhn được iạđ ,áx nhìn iác dáng óđ mảc giác ỉhc tihếu điều ỳuq xốung pậd uầđ iớv hna at tôhi: “úhCng iôt iđ ngay yâđ ”.ạ
Nưgời aik nốv đang vùng vẫy, ờig pắs ịb oék ,iđ hná sáng oel tél torng tắm cũng tắt nấgm, y tìhnh lình oàg lên: “Đều àl giả! uềĐ àl gải!”
Nưgời được iọg àl ẻk“ đêin” yầg ơrt xnơưg, nêb dưới ộb quần oá bệnh nhân rộng tùhng tìhnh ưhn tốrng rnỗg, đờưng nâg xanh trên yat iổn ,õr trên um nàb yat nòc óc ihc chít tếv mik têim.
cóT iat iốr ,ùb tạrng thái tinh thần tấb ,nổ cúl ịb nhấc nêl nòc lạong cnạohg.
óC ẻv ưhn y ãđ ừt ỏb rồi, nưhng ihk quét tắm iớt ahN Thấu đứng phía uas Tìrnh ưT Nêin, hná sáng torng tắm iạl bùng lên, vùng yẫv muốn chạy ềv phía này.
“Cứu tôi, uức tôi, iôt là…”
Mệing y ịb tịb lại, bụng iạl ịb tộm oảb ệv khác áđ mạnh ohc tộm cái, nơc uađ quặn yẫl iũm tiêm uas lưng kihến y pậl cứt ngất .iđ
nêT oảb ệv áđ nưgời aik nòc măc cứt ổhn nước bọt, uas óđ iôl bệnh nhân ỏb trốn yàn nahnh cóhng iờr .iđ
ahN Thấu ỉhc mảc thấy ổc họng mình nhgẹn lại, uậc mắn chặt tạv ,oá cựs nhận ar mình ãđ nhìn theo hớưng yấm nưgời óđ iờr iđ áuq uâl iồr iớm quay phắt uầđ lại.
uậC quay uầđ áuq tộđ ngột nên tấb ờgn chạm phải hná tắm aủc Tìrnh ưT Niên đang nhìn mnìh, nòc ảc ựs lạnh oẽl chưa pịk giấu iđ torng tắm hna at nữa.
ỉhC àl táohng auq iồr ưhn băng tyuết nat cảhy, Tìrnh ưT Niên cong môi: “Nha ahN ịb aọd ợs ”?à
ahN Thấu mấb oàv lòng nàb yat mnìh: “Hơi hiơ.” nơC uađ kihến uậc bình tĩnh lại, uậc ar ẻv ôv tình hỏi: “Anh at àl ia vyậ?”
“ệBnh nhân aủc bệnh viện nêb chnạ.” Tìrnh ưT Niên nói: “Xin iỗl ìv ãđ kihến ahN ahN ợs nhé, uas yàn hna nhất định ẽs uêy uầc ọh tăng cờưng giám tás chặt ẽhc hnơ.”
Tìrnh ưT Niên màl động cát “iờm”: “Bây ờig hna aưđ me auq đó.”
ahN Thấu chậm iãr iđ theo uas Tìrnh ưT Nêin, aừv iđ aừv iúc uầđ nhìn tóg giày nưgời phía tớưrc: “ìrTnh ưT Nêin, màl cáb ĩs nên cúl oàn hna cũng quan mât nếđ bệnh nhân ưhn yậv ”?à
Tìrnh ưT Niên kôhng ềh dừng bớưc: “Sao iạl iỏh tếh?”
“Tại hna óc ẻv tấr ểđ mât nếđ tiô.” Torng lòng ahN Thấu iơh trầm xnốug, ờhc uâc ảrt iờl aủc Tìrnh ưT Nêin.
Tìrnh ưT Niên bình tĩnh nói: “Ừm, ẹm me ảrt ohc hna áhk nihều tềin, ohc nên me àl iốđ tợưng quan tás tọrng điểm aủc ahn.”
iạT oas iạl dnùg… iốđ tợưng quan sát?
ahN Thấu mím môi: “hPân biệt iốđ ửx ưhn yậv àl kôhng đgnú.” Đừng màl nẩb iah ữhc cáb ĩs được knôhg?
“rTêu me tiôh.” Tìrnh ưT Niên ẽhk cười tộm tnếig: “Bọn hna iốđ ửx iớv tất ảc iọm nưgời uềđ ưhn nuah.”
uaS óđ ahN Thấu kôhng ión ìg nữa.
uậC ãđ thăm òd ủđ rồi, iởb ìv uầđ có kôhng nahnh nhạy mắl nên ihk iớt aửc pòhng kiểm art iớm nghĩ ar nấv ềđ mằn ở đâu.
Kôhng uâl tưrớc ,óđ Tìrnh ưT Niên ãđ ôv tình tiết :ộl hnA at kôhng muốn noc nưgời ịb bnệh, muốn chữa khỏi tất ảc các loại bệnh tật trên ếht gớii, tohạt nhìn ìht óc ẻv àl tộm cáb ĩs nâ nầc uhc oáđ iớv bệnh nhân đấy.
Nưhng aừv iồr pặg phải bệnh nhân ỏb trốn ừt bệnh viện nêb cạnh ìht sao? Phản gnứ aủc Tìrnh ưT Niên àl ?ìg
Phản gnứ aủc hna at àl ểđ ohc máđ oảb na iôl nưgời bệnh nhân aik ,ềv iốđ iớv hành iv cứ hiếp nưgời aủc oảb na ìht ờht ơ ưhn kôhng tấhy.
ahN Thấu iạl nghĩ nếđ ừt .óđ
—— “ôhKng pợh lý.”
Tìrnh ưT Niên ởm aửc pòhng kiểm art ,ar tộm iùm thơm ỳk quái cộx ar ừt nêb torng kihến ahN Thấu mảc thấy iơh óhk cịhu.
Nưgời nàđ gnô bước oàv nêb tnorg, nậv hành yấm tihết ịb àm ahN Thấu kôhng biết àl ,ìg uas óđ iớm aưđ yat ềv phía cậu.
“Vào kiểm art tiôh.”
