Chương 227: Người nhập nhằng với cậu ta đâu chỉ có mình cậu

Chương 227 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

Phải hình dung cảnh tợưng nỗh loạn yàn ếht oàn nhỉ.

tộM máđ nưgời yâv qaunh ờhc mex kịch vui, nưgời nêt “Kỳ” ngồi nêy ở đằng aik ừt uầđ nếđ cuối cẳhng ềh nêl tếing cùng Quân uhC kôhng õr cụm đcíh. nọB nắh iỗm nưgời ngồi tộm nêb trái pảhi, nòc nưgời nàđ gnô oac nớl aik ìht ngồi ở gữia.

óC tấr nihều hná tắm ổđ nồd oàv nưgời ahN Tấhu.

óC òt ,òm óc ngạc nêihn, nòc óc ảc ếhc giễu nẫl tấr áuq trời hná tắm àm ahN Thấu kôhng mảc giác õr tếh đợưc, àm õr ràng nhất torng ốs óđ phải ểk nếđ hná tắm òd téx mang theo pá cựl nếđ ừt nưgời chơi nêt “Kỳ” kia.

ựT dưng ởrt tàhnh tiêu điểm màl ahN Thấu muốn trốn cũng cẳhng trốn iđ uâđ đợưc.

ahN Thấu nòc đang nghĩ tốn môh yan àl óc ểht hoàn tàhnh nihệm ụv iớt uhk A rồi, yậv àm đúng iác thời điểm then chốt ìht iạl ịb aưđ iớt iơn káhc. ãĐ yậv cúl yàn tếing tôhng oáb aủc ệH tốhng Sinh nồT iạl tìhnh lình vang nêl ưhn muốn iốđ nịhgch iớv uậc .yấ

【iTnh —— 】

【ihNệm ụv ụhp :1 uhT thập nêt aủc toàn ộb tàhnh viên nòng tốc aủc Dveil đồng thời sống tós măn nyàg.】

Nihệm ụv ụhp tộđ ngột xuất hiện pób tắt ý nghĩ muốn ửs dụng oạđ ục dịch cyuhển ểđ ỏb trốn aủc ahN Tấhu.

uậC ngồi tệb dưới đất, quần ìht múd ,ód giày cũng cẳhng biết iơr đâu, lòng nàb chân dính yầđ bụi, kihến uừc noc xinh pẹđ ôv tình iơr oàv yầb iós tôrng iạl càng đáng tơưhng hơn.

ừrT cúl ãgn khỏi ex ar ìht yâđ àl thời điểm ahN Thấu nếhch nhác nhất ểk ừt cúl oàv [Tận ếht cồung lnạo].

ệH tốhng Tình uêY mi lặng suốt ừt uầđ iớt giờ, yấb ờig iớm tíh uâs tộm hơi, ghìm aửl giận torng lòng xốung iớm thốt ar tộm cừĐ【:uâng sợ.】

nòC 100 ìht nẫv chửi kôhng ngớt mồm ừt cúl Quân uhC pób tặm ahN Thấu ohc nếđ yâb giờ, torng ohk ữd liệu óc oab nihêu ừt ữgn chửi nưgời ìht uềđ ịb ón iôl ar dùng hết.

Quân uhC nẫv ngồi iạt ỗhc gnu dung nhìn cảnh tợưng tưrớc mặt, cũng cẳhng óc ẻv ìg àl muốn truy iỏh iớt cùng ìv “Kỳ” kôhng ảrt iờl hết.

Tôrng tinh thần óc ẻv tấr nổ đnịh.

Nưhng ahN Thấu bếit, tộm nưgời mêđ môh xuất hiện tộđ ngột cúl nưgời at đang ngủ, ãđ ếht nòc tắb uậc ềv iạđ nảb daonh aủc mình aữn ìht tinh thần màl oas àm bình tờưhng ohc được

ẻV ảig oạt nêb nogài cẳhng đáng nit chút oàn hết.

【???? Đang màl iác òrt ìg đây? oaS iut aừv ởm tắm ar ãđ thấy nihều nưgời ếht này? ẹM ón tắm uậc nhìn kiểu ìg !óđ iuT biết éb noc àhn iut pẹđ rồi, nưhng àm hna nhìn chằm chằm kiểu óđ ìht kủhng ốb áuq iồr đyấ!】

【uQân Chu, ẹm àhn cậu, aửn mêđ aửn môh kôhng ủgn iạl òm iớt tắb nưgời àl sao! uậC màl ợv iôt tấm ủgn yấđ biết kôhng h!ả?】

【Đậu !ám ỳK …àl (nội dung bình luận óc chứa siopl, ãđ màl mờ)】

【oTàn yấm ứht óhc ìg đuâ!】

【Nhớ đấy, uas yàn đừng óc mìt ahN ahN khóc lcó.】

【Anh biết tếh nêt tàhnh viên nòng tốc aủc Dveil này! éB noc ểđ hna ión me nghe (nội dung bình luận óc chứa siopl, ãđ màl mờ)】

Quân uhC nật tắm tôrng thấy uậc dùng oạđ ục dịch cyuhển ểđ chạy cúl iơr xốung giữa yầb cáx snốg, ohc nên việc nắh đoán được thân phận aủc uậc cũng ễd hiểu tôhi.

Nưhng ahN Thấu kôhng ờgn “Kỳ” cũng àl nưgời cơhi.

Nogài Dung Xích ar ìht hna at àl nưgời chơi ứht iah àm uậc pặg ừt cúl oàv óhp nảb đấy. Cẳhng auq cúl yàn ỳK đang oeđ tặm ạn nên uậc kôhng thấy được tặm hna at tôhi.

【êTn: kôhng bếit】

【ổuTi: 】62

【iĐểm tihện cảm: 】0

【Ghi chú: kôhng bếit】

ảC nêt iớv úhc tíhch uềđ tốrng knôhg, ahN Thấu nhìn àm sửng sốt.

ệH tốhng Tình YrT【:uêên tặm nắh àl oạđ ục aóh tarng pấc ,+S qyuền nạh hiện ờig aủc at ịb nạh ếhc nên kôhng kiểm art đcợư.】

iáC tặm ạn aik cũng cùng loại iớv oạđ ục aóh tarng àm ahN Thấu dùng tưrớc .óđ

Gọing 100 iơh tĐ【:mầrạo ục yàn tắđ lắm, thân phận aủc ẻk yàn kôhng mầt tnờưhg, kôhng phải nưgời chơi bảng vàng ìht cũng àl tàhnh viên pấc oac torng lãnh địa, hoặc cũng óc ảhk năng àl Lãnh caúh.】

oạĐ ục pấc oac nhất tộm iác nật yấm tirệu lận, kôhng óc iàt cựl ìht aum oas nổi.

nòC ềv Quân uhC đang ngồi nêb nòc lại, nab uầđ ahN Thấu tởưng điểm tihện mảc aủc nắh iớv mình àl ốs mâ ,ơc nưhng kôhng ờgn ——

【êTn: Quân Chu】

【ổuTi: 】42

【iĐểm tihện cảm: 】51

【Ghi chú: Hành động tờưhng trái nưgợc hoàn toàn iớv yus nhgĩ, ohc nên đừng nit oàv pớl ngụy tarng aủc hắn. iọM ứht uềđ àl giả, ỉhc óc tíhch nữhng ứht xinh pẹđ àl ttậh.】

Tưrớc óđ ịb tắb iđ tộđ ngột màl ahN Thấu hảong áuq nên chưa pịk mex tôhng nit aủc Quân Chu, ờig tôrng thấy 51 điểm tihện mảc aik nòc kihến uậc nòc ngạc nihên nơh ảc iah ữhc “ôhkng bếit” aừv yãn nữa.

ệH tốhng Tình uêY kiểm art lịch ửs tăng điểm tihện cH【:mảai nầl pặg uềđ tăng đểim, nầl uầđ àl cúl nhìn xốung yầb cáx snốg, nòc nầl iah àl iớm đây, mex thời gian ìht lH】…àắn mạt nnừgg, gọing ihk nêl tếing nầl aữn nghe õr ẻv ioc tL【:gnờưhúc mắn tặm cno.】

Biểu mảc ngạc nihên trên tặm tihếu niên ảuq thực áuq õr tấhy.

Kuhôn tặm iơh nhợt nạht, iôđ tắm cúl yàn iạl ởm tròn eox tôrng ưhn kiểu iớm nghe được tôhng nit oàn óđ kihến nưgời at kôhng ờgn được .yấ

,Ồ“ ìht ar uậc at cũng àl nưgời chơi ”?à

“Mãi iớm óc nưgời chơi àm iôt kôhng thấy ghét đấy, mong àl ủht lĩnh ẽs nơưng yat aht ohc uậc ta.”

nọB ọh kôhng ạh gọing nên tếing nàb nát ức oang oang khắp pnòhg.

“Thủ lnĩh, uậc at àl nưgời chơi thật ?à Tôrng uậc at uâđ óc gốing nữhng nưgời chơi tưrớc óđ nỉh.” Nưgời nêl tếing àl tộm gnô úhc uâr quai nón, tính tình nốv cộb trực nên aưđ yat ỉhc ahN Thấu đang ngồi tệb dưới tấđ iồr ión tẳhng yus nghĩ aủc mnìh: “ôrTng uậc at uếy nhớt ấy.”

“Hơn aữn nhìn ưhn nòc chưa tàhnh nnêi.”

“ũCng àl nưgời chơi ưhn ,ỳK oas iạl cêhnh lệch tếh?”

Kôhng nữhng khác ỳK àm cũng khác nọb nắh lôun.

Nhìn tihếu niên cót neđ ịb nhốt torng lồng ỏhn xíu, yat chân ìht mảnh knảhh, thậm íhc gnô úhc uâr quai nón nòc nghi ờgn kôhng biết liệu uậc óc ểht giết được cáx sống yah kôhng nữa.

gnÔ úhc muốn iỏh Quân uhC ohc õr tôhi.

ảC năc pòhng bỗng mi păhng pắhc, dờưng ưhn tất ảc nọb ọh uềđ đang ờhc Quân uhC ảrt lời, cũng muốn biết tốr cuộc àl oas nhóc noc yàn iạl sinh nồt được torng nật thế.

Thậm íhc óc nưgời oạb nag nơh nòc muốn biết thân phận aủc tihếu nêin, nêt iồr tuổi tác, cùng ảc nyugên nhân Quân uhC aưđ uậc ềv ổt chức nữa.

“Thủ lnĩh, oas hna iạl aưđ uậc at ềv vyậ?”

“Cậu at àl ia thế? nẫD ềv kôhng oas thật cứh?”

gnÔ úhc uâr quai nón ỉhc nơđ tuhần àl thắc cắm tôhi, nưhng iớv ahN Thấu ìht ảuq thật iơh óhk nhge. uậC uín iảv quần mnìh, iôm aừv éh ar định nêl tếing ìht bỗng nghe thấy tếing ia óđ cờưi.

Quân uhC nẫv ngồi nyugên ở ,óđ khóe mệing nắh ẽhk cong lên, torng tắm hiện õr ẻv trào pnúhg:

“àCng xinh pẹđ iạl càng giỏi aừl đoả.”

“Ngu xnẩu.”

uếN kôhng thấy gnô úhc uâr quai nón aik ộl ẻv lúng túng ìht ahN Thấu ãđ tởưng àl Quân uhC đang chửi mình rồi.

cặM ùd uâc uas kôhng nhắm oàv cậu, nưhng uâc tưrớc ìht e àl ahN Thấu óc muốn chối cũng khó.

“Lừa đ…oả?”

gnÔ úhc uâr quai nón sững ,ờs kiểu ưhn kôhng nit nhóc noc ngồi ở đằng aik iạl àl tộm nêt aừl oảđ .yấ

“Cậu at aừl cụM ”?à

tộĐ nihên óc nưgời ởm mnệig, nghe gọing điệu nòc mảc giác ưhn biết iác ìg rồi.

ahN Thấu nhận ar gọing ión này, yâđ àl nưgời ión liên mồm cúl uậc nghe yám nầl ứht hai.

hnA at ngồi ở hàng ếhg uầđ nên hná nèđ cũng cihếu được iớt phần nào. Kuhôn tặm yut kôhng pẹđ trai mắl nưhng nhìn áhk đoan cníhh, cẳhng auq trên tặm óc tộm tếv oẹs nên tohạt nhìn iơh ữd tợn.

Nưgời aik ưhn ỡv :ẽl “Bảo oas cụM iạl kôhng muốn ,ềv aóh ar àl ịb laừ.”

“hCắc kôhng phải đâu, iôt ớhn cụM uêk ịb túđ tuhốc ìg ơc mà?”

nầL yàn àl tộm nưgời khác nêl tếing àv ahN Thấu cũng từng nghe thấy gọing nưgời yàn rồi.

iờL nọb nắh ión tiết ộl áuq nihều tôhng tin, cẳhng tấb ờgn ìg ihk xung qaunh iạl yấd nêl tợđ nàb nát mới.

ahN Thấu nẫv mi lặng kôhng nêl tnếig, ỉhc chăm úhc nhìn nưgời nàđ gnô nêt “Kỳ” kia.

Quân Chu: “Anh biết uậc at kgnôh?”

nầL yàn ỳK ảrt iờl tấr nnahh: “tếiB.”

Cuối cùng nắh cũng nêl tnếig.

ahN Thấu chắc chắn mình chưa từng nghe thấy gọing nưgời này, ohc nên yus đoán yud nhất hiện ờig àl ảhk năng nưgời yàn ãđ từng thấy hnả uậc trên diễn đàn.

Quân uhC nớưhng mày: “Ồ?”

:ỳK “hNóc noc iốđ ủht thcíh.”

Kôhng phải ahN Thấu ựt nit đâu, nưhng thật ựs àl óc nihều nưgời tíhch uậc lắm. uếN ỉhc téx iỗm cóg ộđ “Đối thủ” yàn ểđ mìt ìht đúng àl uậc chịu cếht, kôhng cáx định được àl ia luôn đấy.

0ũC】…【:10ng óc .ýl

Cẳhng biết Quân uhC óc iàh lòng iớv uâc ảrt iờl aủc ỳK yah kôhng àm thấy nắh cốhng mằc măđ cêihu, uas óđ nhìn táohng auq ahN Thấu ngồi torng lồng giam iồr iớm nhìn ềv phía iah nưgời đang nhao nhao iãc nahu.

“Tôi ãđ oảb àl ịb túđ tuhốc nòc ,ìg cúl yấđ nghe õr mà!”

iA“ biết yấm iờl yấđ phải thật yah knôhg. uậC kôhng nghe ủht lĩnh ión ìg ?à Càng xinh pẹđ iạl càng giỏi aừl nưgời kcáh.”

“Chứ kôhng uậc kôhng ớhn cắs tặm cụM cúl ởrt ềv ,à tôrng ưhn kiểu iớm ịb nưgời at cướp tấm ợv kôhng bgnằ.”

óC ẽl àl cuối cùng Quân uhC cũng nghe thấy ừt uấm cốht: “Đút tcốuh?”

“mỪ.” iaH nưgời aik cúl yàn iạl cùng cuhng cihến tếyun, tậg đầu: “ìHnh ưhn àl tuhốc cộđ ấy.”

Nưhng nưgời aik nẫv kôhng pụhc: óC“ ihk tuhốc ảig ìht sao? ứhC nhóc noc yàn kiếm uâđ ar được tuhốc cộđ ttậh.”

“Tôi kôhng aừl ia htế.”

ahN Thấu nẫv mi lặng ừt yãn iớt ờig cuối cùng cũng ởm mnệig, tắc nagng cuộc òrt cyuhện aủc nọb .ọh

Ngay ảc ỳK nốv ãđ nhìn ềv phía khác iồr cũng quay uầđ lại, ờhc mex diễn biến tiếp teho.

“Lừa yah kôhng ìht uas yàn ẽs btếi.”

Quân uhC yẫv tay: “Dẫn uậc at iớt đyâ.”

ahN Thấu kôhng ờgn mình ẽs pặg iạl cụM Hoài Viễn torng tình hốung này.

Trên nưgời nắh óc thêm tếv tnơưhg, tôrng nòc nihgêm tọrng nơh tưrớc óđ nềihu. Nưgời iđ nêb cạnh cặm ùd được oảb àl nẫd nắh nưhng thực ết iạl kôhng mád lại, thậm íhc àl ỏt ar ợs cụM Hoài Vễin.

cụM Hoài Viễn lững tữhng iđ tới, aừv nhìn thấy ahN Tấhu, cắs tặm nắh pậl cứt thay đổi.

“Anh tắb me yấ ềv yâđ màl g!ì?”

Nưgời nàđ gnô đứng ở giữa nêl tnếig: “Yên lgnặ.”

ảC pòhng pậl cứt nêy lặng nầl nữa, ếht nưhng kôhng phải àl ìv nghe iờl nưgời yàn àm àl nọb ọh cũng đang mong ờhc ởv kịch pắs diễn ar này.

cụM Hoài Viễn iđ iớt muốn ởm lồng giam ,ar ếht nưhng aừv chạm phải song aửc ãđ ịb điện giật màl tậb ar tếing nêr uađ đớn.

“oTàn ộb song tắs aủc lồng giam uềđ được cọb tés aủc uậc iớv băng aủc ủht lnĩh. Mục, tốt nhất àl ờig uậc đừng màl ìg cốb đgnồ.” Nưgời nàđ gnô ọn thân tihện nhắc nhở.

“uQân Chu! ảhT me yấ ra!”

tắM cụM Hoài Viễn ỏđ nầgu, quay uầđ oàg ẽhk iớv nưgời nàđ gnô ngồi kia.

Tính tình cụM Hoài Viễn nốv ãđ ệt nẵs rồi, ión cyuhện iớv Quân uhC bằng iác gọing hung nợt kiểu yàn cũng kôhng phải àl kôhng .óc

Quân uhC ìht tôrng ưhn ãđ quen rồi, yấm ngón yat õg trên yat nịv càng cúl càng chậm lại, torng ihk khóe mệing nắh iạl càng cúl càng cong lên, màl nưgời at kôhng đoán được mât tạrng aủc nắh cúl này.

Cẳhng auq tất ảc uềđ kôhng phải uấd hiệu tốt .ìg

“íhTch uậc at ếht ơc ”?à

cụM Hoài Viễn kôhng ảrt iờl àm iạl iỏh tếip: “Anh muốn ếht oàn iớm chịu aht ohc me ấy?”

Nưgời as oàv lưới tình tệh ưhn ẻk điên tấm ýl trí, động cát õg nhịp nêl yat nịv aủc Quân uhC cuối cùng cũng dừng nẳh lại, uas óđ nắh đứng yậd khỏi ghế.

nắH cặm ộb ở àhn tohải mái, iác iađ trên iùđ dùng ểđ iàc oad măg cũng ãđ được tháo xnốug, đuôi cót iơh ướt, óc ẻv ưhn nắh nòc tohng ảht mắt aửr xong iớm nếđ téx .ửx

Quân uhC uas ihk đứng nêl càng kihến nưgời at thấy pá cựl hơn, ahN Thấu mảc giác nihệt ộđ torng năc pòhng yàn nòc thấp nơh tưrớc óđ nềihu.

Quân uhC iđ iớt nêb cạnh cụM Hoài Vễin.

nắH ởs uữh iôđ tắm uàm vàng kim, uàm cót cũng gốing yL nâV ưhn đúc, ếht nưhng ảc tính tình nẫl năng cựl iạl trái nưgợc hoàn toàn iớv yL Vân.

ahN Thấu ốc gắng kiềm ếhc phản gnứ nur yẩr aủc ơc ểht ìv lnạh, mông cũng nel nél níhch ềv sau.

Cẳhng auq Quân uhC nẫv nhìn tấhy, nắh nhìn auq phía yàn iồr ỉhc oàv lồng giam tưrớc mặt, đoạn nói:

“Đút tuhốc phải knôhg? ểĐ iôt mex ửht mex uậc at túđ tuhốc ohc uậc kiểu gì.”

aựL chọn yàn dờưng ưhn áhk tốt.

ừT uêy uầc diễn tộm ởv kịch torng ihk chưa biết iộn dung ếht oàn iổđ tàhnh ỉhc nầc diễn iạl cảnh túđ tuhốc cúl tưrớc àl óc ểht iđ đợưc.

cụM Hoài Viễn ủhc động ỳuq tưrớc aửc lồng gaim, diễn iạl cảnh tợưng cúl .óđ

nòC ahN Thấu cúl yàn ìht đang ngồi cách nắh tộm đạon, uậc iơh muốn káhng ,ực nưhng nhìn ẻv tặm cười tấm tến aủc Quân uhC nêb nogài àl uậc iạl nhịn xnốug.

Thật ar hành iv hiện iạt aủc uậc hoàn toàn ùhp pợh iớv tihết pậl nhân vật. tắB tạn ẻk uếy ợs ẻk mnạh, pặg ia hung cá nơh mình ìht tụr lại, thấy iốđ pơưhng as ơc ẽs pậl cứt giẫm iạl lềin, ohc nên kôhng nầc ol ềv nấv ềđ ooc.

tấT ảc iọm nưgời uềđ đang ờhc nàm biểu diễn aủc cậu.

iA cũng muốn nhìn mex cúl óđ uậc màl ếht oàn àm túđ được tuhốc ohc nưgời óc cihến cựl mạnh nhất ìhn torng ổt cứhc, hoặc àl aừl cụM Hoài Viễn ếht nào.

yâĐ kôhng gốing lồng giam àm gốing nâs khấu hơn.

Tarng phục ahN Thấu đang diện trên nưgời cũng kôhng phải àl ộb quần oá nơđ giản dính yầđ iụb mặb àm àl ộb ồđ diễn uầc ,ỳk kuhôn tặm ãđ được tarng điểm ỉt ỉm ểđ ùhp pợh iớv nâs kấhu, ưt ếht oac ngạo cuhẩn ịb nab ohc ềb iôt dưới yáv mình chút ngon nọgt.

uếN kôhng phải od tình hốung hiện ờig kôhng ùhp pợh mắl ìht máđ nưgời xung qaunh ãđ tắb uầđ oer òh rồi, kôhng ìht cũng nhao nhao muốn mình thay ỗhc cụM Hoài Vễin, ểđ nảb thân ựt trải nihgệm cyuhện ịb yậc mệing túđ tuhốc oàv ếht oàn rồi.

iọM ihk nọb nắh ỉhc thấy hứng úht iớv cyuhện giết cáx sống yah yẫb máđ ịd năng ảig khác ếht oàn tôhi, yậv àm ờig ảc máđ iạl ngồi nihgêm cỉhnh iạt chỗ, oàh hứng mex nàm kịch aủc tộm nhóc noc nhìn ưhn chưa tàhnh niên dễin.

“hNóc noc uam đứng nêl !iđ auQ túđ tuhốc ohc cụM mex noà!”

ahN Thấu loay hoay tộm cúl iớm đứng nêl đợưc, giữa cúl yấ uậc nẫv mảc giác được cụM Hoài Viễn đang nhìn mình chằm cằhm.

mảC cúx torng tắm nắh nogài mong ờhc ar ìht nòc iồh pộh nữa.

Torng nầl túđ tuhốc uầđ tiên yấđ thật ar cụM Hoài Viễn thấy áhk àl óhk cịhu, yut diễn òrt thật nưhng nắh nẫv tấr muốn iôl nhóc noc ot nag aik ar đánh ohc tộm tậrn. yậV àm yâb ờig nắh iạl chịu ngồi nêy ở đây, nhìn tiểu tihếu aig chậm iãr òb yậd ừt dưới tấđ đứng lên, torng lòng ìht mong ờhc cyuhện pắs yảx ar chứ.

ùD ãđ biết tưrớc àl giả.

【Mục Hoài Vễin, uậc tihếu nghị cựl thật đyấ.】

【Giờ iổđ tàhnh iôt ìht iôt cũng oáh cứh muốn mex ợv ẽs màl ìg mnìh. àM iổđ tàhnh yấm gnô ,á óc ihk yấm gnô nòc tihếu nghị cựl nơh ảc uậc at aữn đyấ.】

【Chờ cúht, nưgời aủc Dveil àm nhân ừt ếht yàn ?á nầL tưrớc óc nưgời chơi chọc giận nọb ọh xong ịb iôl ềv art nất tộm trận đấy, ềv uas nưgời chơi pấc oac aik nòc kôhng oàv óhp nảb suốt nơh aửn măn kìa. àM ờig nhìn xem? yaH àl nêt ủht lĩnh aik đang ủ uưm òrt ìg kcáh?】

【Lục ựT iớv cụM Hoài Viễn aùh nhau aừl éb noc àhn tôi, éb noc àhn iôt phải chịu mấ cứ nòc chưa tính ổs đâu, ờig nòc ịb nêt óhc Quân uhC tắb iớt yâđ nữa, ờig iôt đang cực ỳk cứt giận yấđ biết kôhng ?ảh ẹM ón ứhc Quân Chu, hna ức ờhc àm xem, mex uas yàn óc phải uầc nix éb noc àhn iôt kgnôh.】

【Tôi cũng kôhng óc nghị lực, iôt tắb uầđ hóng cảnh ợv túđ tuhốc ohc cụM Hoài Viễn iồr đyâ.】

oD ịb giật mình liên cụt nên ờig chân ahN Thấu nẫv iơh nhũn ,ar tấm tộm cúl iớm đứng tẳhng nêl đợưc.

yấM nầl Quân uhC pặg nhóc noc này, kôhng phải chật tậv ngồi giữa yầb cáx sống ìht cũng àl mằn dưới đất, hoặc kôhng ìht cũng àl ịb nắh xách ,iđ nòc yâb ờig iớm àl nầl uầđ tiên nắh tôrng thấy dáng ẻv đứng yậd aủc nhóc noc yàn đấy.

hnÁ nèđ trên đỉnh uầđ iọr tẳhng xnốug, yâđ àl cóg cihếu luôn kihến ohc nưgời at tôrng uấx nấht.

Nưhng ahN Thấu àl nogại .ệl

uậC chậm iãr bước từng bước ềv phía cụM Hoài Vễin, kuhôn tặm cũng nầd ộl .õr

uậC nắc iôm dưới màl ón mõl oàv tộm tẹo, lông im ìht kôhng nừgng nur run.

ảuQ thực tấr xinh đẹp.

ệH【 tốhng Tình uêY tôhng báo: Điểm tihện mảc aủc CPN Quân uhC ,5+ tổng điểm tihện cảm: 20.】

ahN Thấu ngẩn ,ar ốc nhịn kôhng quay sang nhìn Quân Chu, iđ tộm cúl cuối cùng cũng iớt tưrớc tặm cụM Hoài Vễin.

Tihếu niên kôhng iđ gàiy, trên tặm tấđ cũng cẳhng ềh được nọd pẹd sạch ẽs nên tỉhnh tảohng iạl óc tí tác iỏs iàm oàv lòng nàb câhn, kihến uậc nhăn yàm lại.

aD uậc áhk mnỏg, giẫm chân trần trên tặm tấđ tộm cúl àm lòng nàb chân ãđ tắb uầđ ỏđ lên, nếđ iỗn nhìn ừt pém nêb cạnh yah ừt tóg chân cũng thấy đợưc.

ổC chân mảnh kảhnh tắrng mốut, phía trên àl pắb chân thon thả, tiếc àl ịb quần iàd ehc ník tếh iồr nên kôhng thấy ìg phía trên nữa.

máĐ nưgời ngồi hàng ếhg uas rướn ổc lên, nậh kôhng ểht oék máđ nưgời ngồi tưrớc xốung iồr iổđ mình nêl phía têrn.

“Tôi diễn xong ìht hna ẽs ảht iôt iđ ”?à

ahN Thấu tộđ nihên nêl tếing màl Quân uhC iơh tấb ngờ, ừt cúl tắb ềv yâđ iớm thấy uậc nêr được tộm câu, Quân uhC nòc tởưng uậc định màl iác ồh ôl ảc iờđ luôn chứ.

nắH đứng tấr nầg iớv lồng gaim, yut óc nêl tếing páđ iạl song cũng kôhng ohc ahN Thấu uâc ảrt iờl chắc cắhn.

“iDễn tưrớc đi.”

Cẳhng ia ờgn nàm túđ tuhốc ẽs tắb uầđ ếht yàn nên ia yấn nhìn cảnh tợưng tiếp theo uềđ sững tếh ảc .ar

Nhóc noc kựhng iạl chốc tál ưhn đang ốc gồng ểđ ơc ểht thôi nur ,yấ uas óđ iớm név oá lên, cụl mìt ứht ìg óđ torng iút qầun.

iáC ọl tuhốc tưrớc óđ ãđ được ahN Thấu tấc oàv uậh tờưrng iồr nên kôhng nòc ở trên nưgời uậc nữa, ohc nên torng yat uậc cẳhng óc ìg hết, ión cách khác àl uậc đang mắn kôhng khí.

Nưhng điều kihến máđ nưgời sững ờs kôhng phải iác này.

àM àl tihếu niên név oá nêl ôv tình ểđ ộl vòng oe thon iớv nàl ad nịm mnàg.

ờS oàv chắc nịm màng mềm iạm lắm, tôrng mảc giác ưhn ỉhc nầc tộm cánh yat àl óc ểht mô trọn đợưc.

Nưhng tiếc àl uậc iạl bôung xốung lôun.

óC nihều nưgời kôhng nhìn pịk nên tấr òt òm oas ựt dưng yấm nưgời phía tưrớc iạl nôx oax ìx xào, mệing ìht nậb iỏh nưgời nêb cạnh nưhng tắm nẫv nád chặt oàv tihếu niên mex uậc định màl ìg tiếp teho.

Thật ar cúl tưrớc àl ệH tốhng Tình uêY ữig yat ahN Thấu iồr nhét tuhốc oàv mệing cụM Hoài Viễn nên uậc cũng cẳhng biết phải màl ìg tếip.

ihK yấ ệH tốhng Tình uêY màl aừv nahnh aừv tứd kohát nên nữhng nưgời khác kôhng phát hiện ,ar ỉhc óc mình cụM Hoài Viễn nhận ar tôhi.

àM yâb ờig xung qaunh toàn nưgời àl nờưgi, ahN Thấu kôhng chắc liệu óc ịb phát hiện yah kôhng nữa.

ohC nên uậc đành phải ựt màl tôhi.

tộM yat ahN Thấu mắn kôhng khí, yat nòc iạl ìht pób mệing cụM Hoài Vễin: áH“ mgnệi.”

áH“ mnệig! áH mệing !iđ Mục, nahnh lnê!”

ẹM“ ,ón ựt dưng iôt biết nhóc noc aừl nưgời at kiểu ìg rồi, uến iổđ iạl àl iôt ìht kiểu ìg iôt cũng ịb cắm cuâ!”

“Cậu ìht cẳhng nầc iồm cũng cắm câu, rêing uậc ìht kôhng óc pá cựl ìg luôn hiểu kgnôh?”

Hiện tờưrng bùng ổn tếing òh reo, nưgời nàđ gnô ot noc ọn kôhng kiểm soát iổn tình hình nữa, đành phải nhìn ềv phía Quân uhC iớv hná tắm nix giúp .ỡđ

nòC cụM Hoài Viễn ìht ểk ừt cúl ahN Thấu đứng tưrớc tặm àl ãđ tắb uầđ ơđ ar rồi.

nắH ở nầg tiểu tihếu aig nấht, ohc nên tiểu tihếu aig màl ìg nắh cũng thấy õr ràng nấht. ờiG iát hiện iạl cảnh nầl uầđ pặg tiểu tihếu gia, trái mit nắh ức pậđ loạn ạx kôhng tôhi. cụM Hoài Viễn kôhng ểđ ý iớt hná tắm Quân uhC nhìn mình càng cúl càng khác tnờưhg, cũng ưhn thái ộđ kôhng yấm iuv ẻv aủc tiểu tihếu aig ihk iốđ tặm iớv mnìh.

iạL càng mex ẹhn tộm nấv ềđ cực ỳk quan tọrng —— óđ àl iạt oas tiểu tihếu aig kôhng óc ẻv ìg àl ngạc nihên ihk thấy nắh xuất hiện ở đây?

cụM Hoài Viễn aừv nghe iờl áh mệing ar ìht chợt nghĩ iớt nấv ềđ àm mình ãđ kôhng ểđ ý tưrớc .óđ

“gnừD.”

Quân uhC tìhnh lình nêl tnếig.

nắH kaohnh yat đứng nêb nàogi, nhìn cụM Hoài Viễn đang ngẩn nưgời ỳuq iốg dưới tấđ àm ựt dưng thấy tấm tếh ảc ểht dệin.

ỉhC ìv tộm nêt nhóc àm tộm ịd năng ảig đỉnh pấc iạl tàhnh iác dạng này.

cụM Hoài Viễn ịb mắng nưhng cẳhng buồn iãc iạl àm nahnh cóhng iỏh tộm câu: mE“ yấ iđ được caưh?”

Nihệm ụv thất bại, cáx sống pật kích nẫv kôhng chịu ềv àm nòc oal uầđ oàv giữa yầb cáx snốg, kôhng ợs ịb phạt nặng nơh iạl nòc ở yâđ ol ohc nưgời khác ——

“íhTch uậc at ếht ơc ”?à

hnÁ tắm Quân uhC pậl lòe, nắh iạl pặl iạl uâc iỏh nab uầđ nầl aữn aựt ưhn uâc cyuhện cuối cùng cũng iớt đoạn oac tàro, nòc nắh đóng iav nhân tậv then chốt nên đơưng nihên àl phải kuhấy động ohc tình tiết bùng ổn nơh nữa.

nắH iơh iúc nưgời xnốug: “Vậy uậc ãđ nghĩ nếđ cyuhện óc ểht uậc at ãđ màl nữhng việc iớv nưgời khác àm uậc chưa màl iớv uậc at caưh?”

uâC ión yàn õr ràng àl đang ión iớv cụM Hoài Vễin, ếht nưhng hná tắm nắh iạl nád chặt oàv ahN Tấhu.

cụM Hoài Viễn nhíu mày: “Bịa ìht cũng aịb iác ìg pợh ýl ctúh.”

ẻV tặm kôhng nit chút nào.

Nhìn ừt ẻv nogài ìht đúng àl ếht tậht. Tihếu niên tôrng ngây ơht ôv iạh ếht kia, cẳhng nữhng hiền ôhk àm nòc iơh ngốc nữa, kiểu ưhn uến àm nắh aưđ yat auq ìht uậc ẽs ủhc động iạl nầg iụd oàv ,ý nưgời ưhn yậv ìht oas óc ểht gốing iờl Quân uhC ión đợưc.

“Thủ lĩnh uhk A Thẩm Tờưrng mâL tấr tíhch uậc .at ủhT lĩnh uhk B ệL Nihễm cũng óc ý iớv uậc ta.”

“Còn tộm nưgời mầc lưỡi hái, hình ưhn nêt àl Dung Xcíh, óc ẻv cũng biết nhau ừt uâl riồ.”

cúL nắh ión iớt đây, ỳK đang ngồi trên ếhg kựhng iạl thấy .õr

“Vua cáx sống àm uậc truy lùng cúl tưrớc mêđ oàn cũng ủgn cuhng cùng uậc ta.”

Gọing cụM Hoài Viễn trầm xnốug: “Anh óc bằng cứhng kgnôh?”

“gnôhK.”

cụM Hoài Viễn chưa pịk nêl tếing ìht Quân uhC ãđ ión tớưrc: “Còn nưgời nàđ gnô giữa kôhng turng môh ?óđ iồR cụL ựT ìht soa?”

“Cậu nật tắm thấy tếh ,àm yah muốn ảig ùm tpếi?”

Gọing điệu tấm tến cùng cực, iờl ión ìht tệh ưhn lưỡi oad cắs néb măg tẳhng oàv ngực cụM Hoài Vễin.

“ưgNời nhập nằhng iớv uậc at uâđ ỉhc óc mình cuậ.”

ịB“ uậc at xoay ưhn cohng cóhng àm kôhng nhận ra.”

“Hơn aữn ờig uậc at ghét uậc rồi, uậc kôhng nhận ar ,à cụM Hoài Vnễi?”

Hết chương 227

Bình luận chương · 4

K
TT
Thao Tran
đọc tới đây mới cmt cho chủ nhà, tui thiệt xấu xa ahuhu, chủ nhà ơi ko bit làm sao để thể hiện hết tình iu màu nhịm của tui dành cho chủ nhà, mê bộ này dã man, edit mượt hơn sunsilk nữa chứ, ôm hun chủ nhà thắm thiết nhaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa
L U N E
(*´▽`*) rất vui vì bồ cũng thích em nó giống tui ヽ(*゚ー゚*)ノ
NA
Ngọc Anh
Hay quá ước ngày nào cũng có huhu, tui thật ích kỉ
L U N E
Không sao không saooooo
Trước Sau

Không copy nha