Chương 62
【hSh, ếht tốr cuộc nưgời aừv yãn iớv nưgời yâb ờig ia iớm àl nhân viên đăng ýk tậht, oas mảc giác iác óhp nảb yàn càng ngày càng ỳk quái ếht nỉh.】
【hCắc chắn nưgời yâb ờig iớm àl tậht, ẻk cúl tưrớc áuq tấb tnờưhg, torng pòhng lertseviam óc oab nihêu nưgời ếht yàn àm kôhng tộm ia ớhn nắh at tôrng ar sao, ờig iôt cũng ỉhc ớhn nắh at cặm tộm ộb uâ phục uàm neđ tôhi, nòc nữhng điểm khác ìht nghĩ iãm nẫv kôhng ớhn ar đcợư.】
【Tôi ức thắc cắm àl tộm nhân viên đăng ýk bình tờưhng oas iạl ỳk ạl ưhn thế! ảuQ nihên àl óc nấv ềđ tậht! Kôhng biết nắh at màl yậv ểđ màl ìg nhỉ? oaS iạl muốn tôhng nit aủc éb noc àhn tôi, cũng yam tôhng nit éb noc ión toàn àl gải.】
【hCà, thật ar iôt muốn ión àl tấr nihều khán ảig uềđ ãđ nhận ar ẻk aik khác tờưhng rồi, nhất àl kuhôn tặm aik kihến nưgời at mảc thấy quái ạl cực .ỳk iớV kinh nihgệm từng năl nộl auq tấr nihều pòhng laertsevim, iôt chắc chắn ẻk aik óc nấv ,ềđ nưhng cúl óđ éb noc căng tẳhng áuq kôhng nhìn laertsevim, àm bình luận tưrớc óđ aủc iôt nòc ịb ệh tốhng chặn ìv liên quan nếđ tốc tyurện cíhnh nên cũng kôhng nhắc ởhn đcợư.】
【Vừa quay iạl mex tôhng nit óhp bản, màl iôt ớhn Dung Xích cũng từng vượt óhp nảb yàn rồi, nưhng loại hình óhp nảb ihk yấ àl óhp nảb giải ,ốđ oas nếđ ợv iôt iạl tàhnh kôhng cáx đnịh? Loại hình óhp nảb thay iổđ được 】?à
【Nói ỏhn ohc yấm gnô này, ỉhc mình ahN ahN àl loại hình óhp nảb kôhng cáx định tôhi, nòc nữhng nưgời khác uềđ hiện óhp nảb giải đố.】
Nưgời nàđ gnô turng niên ỏt ar kinh nạgc: “Cậu ión ìg vậy? ờiG iôt iớm nếđ ,àm uậc điền tôhng nit cúl noà?”
Tihếu niên cặm oá càohng neđ đứng trên uầc tnahg, gọing ión torng tẻro, nưhng kuhôn tặm aik áuq bình tnờưhg, cùng mắl ỉhc iọg àl tahnh út tôhi, nưgời nàđ gnô turng niên tấm hứng iờr mắt.
ahN Thấu đang oeđ oạđ ục thay iổđ kuhôn tặm nên kôhng thấy được cắs tặm thật aủc uậc ệt ếht nào, torng lòng uậc bỗng óc mảc giác ihp ýl yàd đặc, uậc nèb pób chặt lòng nàb yat mnìh, ốc gắng ión iớv gọing điệu bình tnờưhg: …“ Chắc àl iôt ớhn nmầh.”
ùD oas tôhng nit mình cung pấc uềđ àl giả, nưgời aik óc muốn màl ìg iớv mình ìht cũng uâđ mìt đợưc.
Kôhng ia mád yấl cyuhện đăng ýk tôhng nit ar đùa, nưgời nàđ gnô turng niên nòc đang nậb nên kôhng ểđ ý nếđ thái ộđ ỳk ạl aủc tihếu niên tưrớc mặt, gnô at yẫv yat iớv cậu: “Cậu auq yâđ điền tưrớc đi.”
ióN xong iạl tiếp cụt gằing oc iớv gnô lão: “Chú uam ohc iôt oàv !iđ iỗM aòt àhn uềđ óc thời gian ốc đnịh, ểđ ìrt hãon, úhc muốn mêđ yan ịb máđ nưgời iós điên cồung nă thịt ”?à
ahN Thấu iđ xốung tếh uầc tahng ìht nghe thấy tôhng nit uấm chốt song nẫv chưa dừng lại, uậc iđ iớt mầc túb trên pật ồh ơs nêl iồr iỏh iớv ẻv ngây ngô: aỦ“ nưhng oas nưgời iós iạl điên cồung yậv ?ạ Ở àhn cháu chưa từng nghe thấy điều nyà.”
Nưgời nàđ gnô turng niên nốv đang cựb bội, mât tạrng kôhng nừgng nêl xốung kihến gnô at ỏb auq ỗl hổng torng iờl ión aủc tihếu nêin, tấm kiên nhẫn giải tcíhh: “Lúc tưrớc uậc được oab cọb ỹk mắl ”?à
ahN Thấu nẩc thận tậg đầu.
“Vào mêđ tărng tòrn, cứs mạnh aủc nưgời iós ẽs tăng pấg đôi, nưhng ơc ểht aủc ọh iạl kôhng chịu iổn cứs pé năng lợưng nớl ưhn yậv nên ẽs nầg ưhn pụs ,ổđ tấm tếh ýl írt iồr ừt óđ tiến oàv tạrng thái điên cgnồu.” Nưgời nàđ gnô turng niên ỏt ar ioc tnờưhg: “Tôi ãđ oảb àl kôhng nên liên minh iớv nưgời iós iồr ,àm yut oảb nưgời iós àl tihên địch aủc am àc rnồg, nưhng ợht năs cúhng at uâđ nếđ iỗn phải mượn cứs nọb !ọh nọB ọh cẳhng auq ỉhc àl tộm máđ điên loạn kôhng óc điểm dừng ihk phát điên tiôh.”
noC trai gnô oãl aik cũng àl tộm ợht năs nên hiếm ihk óc cuhng ý kiến iớv nưgời nàđ gnô turng niên ở nấv ềđ này: “Sau ihk tiến oàv tạrng thái điên cnồug, nọb ọh ẽs kôhng phân địch ,at ãđ yậv nòc iỗm táhng tộm lần, đúng àl pắs phát kùhng ìv nọb ọh riồ.”
ihT uâL chưa từng ión điều yàn iớv mnìh, ahN Thấu mảc thấy tạrng thái điên cồung aủc nưgời iós áhk gốing iớv tạrng thái ióđ aủc am àc rnồg, uềđ àl ihk nếđ ìht tấm tếh ýl trí.
oảB oas nôT Cảnh iạl ión ùd nưgời iós ãđ ởrt tàhnh đồng minh iớv ợht năs nưhng Táhnh ửt nẫv kôhng tíhch nưgời sói, óc ẻv ưhn yâđ àl ýl od rồi.
óC ẽl ìv nầl yàn đứng cùng cihến tyuến nên gnô oãl cuối cùng cũng nit tởưng nưgời nàđ gnô turng niên kia, tậg đầu: “Vào đi.”
ahN Thấu mầc bút, túr tộm ờt biểu uẫm ar iồr điền tôhng nit aủc mình vào.
Tôhng nit trên óđ kôhng khác nihều os iớv nữhng ìg nưgời aik iỏh mnìh, cẳhng auq nưgời aik óc iỏh tuổi nòc trên ờt biểu uẫm yàn iạl kôhng ,óc mex ar nưgời aik cũng áhk ma hiểu ềv việc đăng ýk tôhng tin.
Nưhng iạt oas nưgời aik iạl thêm tộc tuổi oàv nhỉ? hnA at biết tuổi mình ìht óc hcí ?ìg
Torng cúl uậc điền tôhng tin, gnô oãl aik iạl nầg cậu: “hNóc con, ữhc uậc pẹđ ghê, nă tứđ ữhc tằhng noc àhn ôgn.”
“Cảm nơ ôgn.” iaT ahN Thấu iơh ỏđ nêl ìv được kehn: “gNày tưrớc cháu óc lyuện qau.”
“Đẹp ttậh.” gnÔ oãl trầm trồ.
ahN Thấu đóng pắn túb lại: “Ông ,iơ aừv yãn cháu thấy óc nưgời cặm oá càohng tắrng iđ ar ừt aòt àhn này, nọb ọh iớt yâđ màl ìg yậv ”?ạ
Ý“ uậc àl nưgời aủc điện ờht ,à nọb ọh kôhng màl ìg đuâ.” gnÔ oãl cười nói: “Chỗ yàn cũng tính àl uhk oac pấc iồr nên óc nihều tàhnh viên aủc điện ờht ở yâđ lmắ.”
nôT Cảnh cũng àl nưgời aủc điện ờht nên hna at cũng aum pòhng ở đây.
ahN Thấu siết tay, torng uầđ bỗng óc tộm yus đoán ohn nhỏ.
Nưgời kia… liệu óc phải phát hiện mình khác tờưhng nên iớm ốc ý nếđ mìt knôhg?
Càng nghĩ càng thấy ,ợs ahN Thấu iộv vàng pẹd ỏb nữhng yus nghĩ đang kôhng nừgng nal rộng torng đầu, kôhng mád nghĩ nữa, uậc ểđ ờt biểu uẫm lại, ar ẻv ôv ý hỏi: “Ông ,iơ cháu muốn aum tộm iàv ứht ìht nên iđ uâđ ”?ạ
Gọing aủc tihếu niên tấr hay, tộm tếing “nôg” aik kihến CPN àig yàn ôv cùng iuv :ẻv aR“ õgn uas nhé, cháu muốn aum ìg ở óđ cũng ,óc ểk ảc tyurền tni.”
“âVng ,ạ mảc nơ ôgn.”
Torng cúl uậc đang iỏh cyuhện gnô oãl ìht nưgời nàđ gnô turng niên cũng đang kiểm art tôhng nit uậc đềin, ihk nhìn nếđ ehp ìht iơh ngạc nêihn: “ưgNời iós ”?à
ahN Thấu nòc chưa nêl tnếig, gnô oãl ãđ bùng ổn tớưrc: “ưgNời iós ìht màl sao? aòT àhn yàn được yấm nưgời iós nữa, ón ỏhn ếht aik ìht màl oas tiến oàv tạrng thái điên cồung đcợư?”
ộB dạng oảb ệv tihếu niên khác nẳh iớv cúl chửi nưgời iós aừv nãy.
iờL pắs thốt ar khỏi mnệig, ahN Thấu kôhng biết tốr cuộc óc nên ión yah kôhng nữa, uậc ngẫm nghĩ tộm tál cuối cùng qyuết định mi mnệig.
Nưgời nàđ gnô turng niên yấb ờig iớm ểđ ý thấy tihếu niên trùm ũm óc iôđ đồng ửt dựng đứng uàm mal tấr đẹp, tệh ưhn tặm ồh tĩnh lnặg.
gnÔ hắng gnọig, cũng kôhng nẳh àl ghét yac ghét đắng àm iạt gnô thấy iơh uấx ổh ìv ãđ mắng nưgời iós tưrớc tặm tộm nưgời iós uâl ưhn vậy.
nêN gnô ỉhc ión tộm câu: “Vậy uậc ớhn ềv sớm, õgn phía uas kôhng na toàn đuâ.”
…
ahN Thấu ar khỏi aòt nhà, ẻv tặm nẫv đang bình tĩnh aừv iồr bỗng chốc ịx xnốug, iơh uỉ xìu, gốing ưhn bông aoh phơi oéh dưới nnắg.
Nưgời chơi àv CPN torng óhp nảb yàn được chia tàhnh các ehp khác nahu, àl cuộc cihến giữa các phe, ìv ếht nưgời chơi àv CPN kôhng nòc hoàn toàn iốđ pậl ưhn torng óhp nảb tớưrc, các CPN óc ểht cung pấc tôhng nit ểđ thúc yẩđ tốc tyurện cũng ẽs nihều hơn.
aừV nãy, 100 nhắc uậc rằng óc ểht yấl được tôhng nit nầc tihết ừt nhân viên đăng ýk àv gnô oãl cág aửc nên ahN Thấu iớm nán iạl ở aửc tộm lúc.
Nghĩ nếđ tạrng thái điên cồung aủc nưgời sói, ahN Thấu iơh ol lắng ohc ihT uâL nên ốc ý iọg ohc hắn, nưhng phát hiện nưgời ọn kôhng nghe máy.
0iG【:10ữa cộng ựs iớv nahu, ia óc pấc cậb oac nơh óc ểht cỡưng ếhc nưgời nòc iạl nghe máy, nưgợc iạl ìht kgnôh.】
…“ ”.Ồ
tặM trời nẫv nòc trên uầb tờri, chưa nếđ tối, ùd ihT uâL óc đang màl nihệm ụv ìht cũng phải ờhc nếđ iốt iớm đnúg, yậv iạt oas nắh iạl kôhng nghe yám nhỉ.
ahN Thấu cắl đầu, aux iđ nữhng yus đoán kôhng tốt, qyuết định kôhng nghĩ nữa.
ờiG àl ab ờig cềihu, uến ềv tưrớc uás giờ, tính ảc thời gian iđ iạl ìht uậc ỉhc óc kảohng iah tếing rưỡi ểđ iđ mìt tôhng nit ềv “Nó” tôhi.
uậC phải tarnh ủht thời gain.
…
õgN uas cũng kôhng pất pận lắm, aửc hàng ník iah nêb đờưng kihến iốl iđ ở giữa càng chật hẹp.
Đúng àl ở yâđ iác ìg cũng ,óc ahN Thấu nẩc thận iđ oàv tnorg, mìt kiếm nữhng CPN óc ểht yấl tôhng tin.
iĐ oàv tnorg, uậc nòc tôrng thấy nữhng nưgời iós àm cúl tưrớc ỉhc iớm nghe auq ứhc chưa pặg oab giờ. óC nưgời iós trên tặm yầđ lnôg, óc nưgời ìht óc ảc tộm iác đuôi iós ot ựb đằng uas lnưg, nòc óc nưgời yat àl móng vốut, đang đứng iãc nhau iớv tộm nưgời náb hàng rnog.
Nưgời at ión cặđ ùht aủc nưgời iós ểht hiện ohc thực lực, cặđ điểm càng õr ràng ìht thực cựl càng mnạh, ahN Thấu bỗng iơh òt òm ihT uâL torng óhp nảb yàn ẽs tôrng ar sao.
óC nưgời sói, nưhng ủhc uếy nẫv àl ợht săn, nọb ọh tốhng nhất cặm oá càohng tắrng gốing ưhn cúl tưrớc ahN Thấu tôrng tấhy, ỉhc àl kôhng óc viền vàng ở pém nàogi.
uậC cặm ồđ neđ nên nhìn áhk cạl lnõg, nưhng cũng yam ở yâđ đông nờưgi, ùd óc nưgời úhc ý nếđ ựs ỳk ạl aủc uậc ìht cũng ỉhc nhìn táohng auq iồr quay .iđ
ahN Thấu ốc gắng ảht lỏng nảb tâhn, ảig ờv àl tộm CPN gốing ưhn nữhng CPN xung qnauh.
ýK【 chủ, nẩc thận uas lgnư!】
100 tộđ nihên nêl tnếig, ahN Thấu aừv định chạy ìht mảc thấy ũm aủc mình ịb oék xnốug.
ìV ũm ịb giật xốung nên iám cót neđ mềm iạm ởrt nên iơh rối, ổc thon dài, nàl ad tắrng nõn nịm mnàg, ỉhc nhìn nữhng điểm yàn thôi àl đoán ngay tihếu niên tấr xinh đẹp.
ìG“ chứ, ức tởưng nưgời đpẹ.” Gọing ión yầđ ẻv êhc bai.
aiK cũng àl nưgời sói, trên nưgời toàn lông àl lnôg, cặđ điểm nưgời iós ôv cùng õr tén nên thực cựl cũng ẽs kôhng yếu.
hnÁ tắm ãg oảđ auq kuhôn tặm ãđ được thay iổđ aủc ahN Tấhu, nogài iôđ tắm pẹđ ar ìht cẳhng óc ỗhc oàn pẹđ aữn ,ảc điều yàn kihến ãg iơh tục hnứg.
ahN Thấu iộđ ũm nêl nầl nữa, uậc kôhng óc nihều thời gian mắl nên kôhng muốn đứng yâđ lằng nằhng iớv nưgời iós tưrớc tặm này.
Nưhng nưgời iós yàn hiển nihên kôhng muốn aht ohc cậu: “Tôi ohc uậc iđ iồr ”?à
ahN Thấu ốc nịhn: “Vậy hna muốn ếht noà?”
Nghe tihếu niên nói, nêt nưgời iós ộl ẻv ngạc nêihn: “ọiGng yah đyấ.”
ãG yus nghĩ tộm hồi, nếhch mệing cười ión iớv ahN Tấhu: “Thế yàn ,iđ uậc theo iôt tộm ngày néh?”
ahN Thấu kôhng ngốc nếđ cứm ohc rằng uâc ión aủc ãg at ỉhc nơđ giản àl muốn uậc theo ãg at tộm nàgy.
Ở yâđ đông nờưgi, ửs dụng oạđ ục óc ểht hnả hởưng nếđ CPN ôv iột nêb cạnh nên ahN Thấu ỉhc óc ểht kiên ìrt ừt cốhi: “gnôhK.”
Ở tưrớc tặm nữhng nưgời káhc, cẳhng nạh ưhn Thẩm Tíhnh Bạch yah cụL mâL ,nA uậc óc ểht ỏt ar uếy ếht iồr dùng chút uưm oẹm ểđ trốn tohát khỏi .ọh Nưhng iốđ tặm iớv nưgời iós muốn quấy iốr mình này, ỏt ar uếy ếht tấr óc ểht ẽs ịb ãg at ioc àl ừt ỏb káhng ực àv uầđ hnàg.
Tihếu niên ừt chối tẳhng từhng kihến nêt nưgời iós aik nừgng tươi cờưi, mầh mầh tiến iạl nầg ahN Tấhu: “ừĐng ohc tặm iũm àm kôhng cần, uến kôhng phải thấy uậc nòc ỏhn ìht iôt ãđ cẳhng thèm ểđ ý nếđ riồ.”
“Đêm yan àl mêđ tărng tòrn, tộm nưgời iós àm ngày ảc cặđ điểm ơc nảb cũng kôhng óc ưhn cậu, định ở tộm mình iốt yan ểđ ờhc chết ”?à Nưgời iós hung ữd nói: “Tôi đang ohc uậc ơc iộh đấy, đừng óc kôhng biết đuềi.”
ahN Thấu giận lắm, tặm uậc ỏđ bnừg, nưhng nêb nogài óc oạđ ục thay iổđ kuhôn tặm ehc nên iớm nhìn kôhng .ar
Tếing nêt nưgời iós oang oang nên xung qaunh óc tấr đông nưgời iạl nầg hóng hớt, cúl ahN Thấu yấl yám tyurền nit ar cuhẩn ịb iửg nit nhắn ohc nôT Cảnh ìht bỗng thấy óc nưgời đứng chắn tưrớc tặm mnìh.
“Anh đang quấy iốr nưgời at yấđ ?à Kôhng thấy nưgời at kôhng muốn iđ iớv hna hả?”
iaH nưgời cặm oá càohng tnắrg, tôrng gốing ưhn ợht năs aủc điện thờ.
“Ban ngày nab tặm àm mád ión yấm iờl này, hna đúng àl ồđ ôv liêm sỉ!” Nưgời aik ỉhc tẳhng oàv tặm ãg àm mnắg: “Mau biến iđ nahnh lên, iôt ión iớv iộđ tởưrng aủc iôt iồr đấy, uến ểđ hnả hởưng nếđ iốm quan ệh đồng minh giữa iah tộc, ểht oàn hna cũng ẽs ịb tộl da!”
hnA at aừv iớm ión xnog, tộm ợht năs cót vàng yẩđ máđ nưgời ar iđ vào: mẦ“ ĩ iác ìg đyấ?”
Nưgời iós thấy iộđ tởưrng ợht năs néđ tậht, iạl nghe ọh yấl iốm quan ệh đồng minh aủc iah cột ar aọd nên từrng tắm iah nêt ợht năs xuất hiện tộđ ngột kia, uas óđ ỏb chạy tộm mcạh.
Nưhng ahN Thấu nẫv căng tnẳhg, ìv ợht năs cót vàng aik kôhng phải ia khác àm iạl àl nêt cóT Vàng cùng iộđ iớv cụL mâL nA cúl tớưrc.
oàV thời điểm yàn àm iạl pặg nưgời quen ũc ở đây, mảc giác kôhng tốt chút nào. Nhận ar cóT Vàng đang nhìn mnìh, ảc nưgời uậc cứng ,ờđ iah yat mắn chặt ,oá trái mit tắb pậđ nồd dập.
Nưhng yam àm hna at kôhng phát hiện ar điều ìg khác tnờưhg, chưa được oab uâl ãđ quay .iđ
ahN Thấu ẽhk ởht pàho, bỗng thấy yam nắm ìv môh yan ar nogài ãđ dùng oạđ ục thay iổđ kuhôn mặt, ứhc kôhng torng iác õgn ỏhn yầđ ợht năs iớv nưgời iós này, ùd uậc óc cọm cánh cũng kôhng trốn đợưc.
“Lại nòc yấl iôt ar aọd nưgời káhc? iôT đang torng thời gian nghỉ nơgi, tớb yâg cắr iốr ohc iôt đi.” cóT Vàng ngậm điếu tốuhc: iĐ“ đyâ.”
nọB ọh iộv iọg cóT Vàng lại: “Đội tnởưrg, hna iđ thăm cụL mâL nA ”?à
“Ừ.” cóT Vàng ảhn kóhi: “ôhKng óc uậc at ìht iộđ tởưrng aủc các uậc ãđ mớs iđ iờđ àhn am riồ.”
“Vậy ờig hna at iồh phục oas riồ?”
“Cậu at khỏe sẵn, iạl được Táhnh ửt đích thân chữa ịrt nên chắc ngày iam àl khỏe hnẳ.”
“Mai àl khỏe nẳh ”.à iaH nêt ợht năs aik liếc nahu, kôhng biết nghĩ .ìg
cóT Vàng nói: “ưĐợc rồi, iôt iđ đây, tí yâg cắr iốr ohc iôt tiôh.”
“iHểu rồi, iộđ tgnởưr.” nọB ọh cười ìh ,ìh tôrng ưhn pặc iôđ ởd hơi.
Nưhng cóT Vàng aừv iđ kỏhi, ẻv tặm nọb ọh ãđ pậl cứt thay đổi, ý cười trên tặm biến mất, thay oàv óđ àl yus nghĩ uâs ,ax ọh liếc nhau iồr cùng xoay lưng iạl ión iớv ahN Tấhu: óC“ rảnh ión cyuhện tộm cúl kgnôh?”
…
ahN Thấu kôhng ềh phản knáhg, iđ theo ọh nếđ iác quán nêb cnạh.
nêB torng đang óc nốb nêt ợht năs cũng cặm oá càohng tnắrg, cúl nọb uậc iđ oàv ìht nừgng ión cyuhện iồr quay sang nhìn nọb cậu.
iaH nưgời iđ phía tưrớc kôhng ểđ ý nếđ máđ nưgời kia, nẫd ahN Thấu oàv tẳhng pòhng rêing nêb cnạh.
tộM nưgời khóa aửc lại, nưgời nòc iạl ìht tór cốc nước mấ ểđ tưrớc tặm iós con.
ahN Thấu mầc cốc nớưc, tặm kôhng biểu ộl mảc cúx ,ìg kôhng yảm yam ỏt ar ợs iãh ìv cyuhện nab nãy.
Thực ết ìht biểu mảc thật trên tặm ahN Thấu ịb ehc chắn tếh rồi, nòc torng lòng uậc đang hảong phát kếihp, nưhng iạl kôhng ểht kôhng tiếp cụt ngồi ở đây.
“Tôi àl ýL Đức, yâđ àl cộng ựs aủc tôi, Minh Tyụh.” ýL cứĐ mỉm cười thân tệihn, yàb ỏt tihện ý iớv tihếu niên tưrớc mặt: “ừĐng ,ợs ờig uậc na toàn riồ.”
ahN Thấu tậg đầu, ỏhn gọing nói: “Cảm nơ ahn.”
“Thế uậc muốn nă ìg knôhg? Cúhng at aừv nă aừv ión cyuhện néh?” ýL cứĐ ńoi.
Minh Thụy àl nưgời nóng tníh, nắh kôhng nhìn quen yấm kiểu ión qaunh oc ưhn ýL Đức: “hPục uậc thật đấy, yàb ,ẽv muốn biết tôhng nit ìg ìht iỏh tẳhng đi.”
ứC“ ừt từ.”
Minh Thụy iổn aóđ kihến ahN Thấu ngồi iốđ diện càng ơgn nágc: ừT“ ừt iác tức ,yấ chậm aữn ìht ỉhc óc chết shcạ!”
ểĐ“ iôt iỏh tẳhng coh.” Minh Thụy nhìn chằm chằm oàv tihếu nêin: “Tối yan ẽs yảx ar cyuhện ?ìg Cúhng iôt phải màl oas iớm sống tós auq mêđ yan đcợư?”
ahN Tấhu: ?
ýL cứĐ nhíu mày: “Cậu ión cyuhện ửt ết chút đi.”
“Tôi ión ếht yàn àm nòc chưa ủđ ửt ết ?à Cúhng at hoàn toàn kôhng biết iốt yan ẽs yảx ar cyuhện ,ìg máđ CPN torng điện ờht uềđ đang ềđ pòhng cúhng ,at nhóm nưgời chơi tầng nogài yâđ này, uậc biết kôhng hả?” Minh Thụy bỗng pậđ nàb tộm cái: “Hơn aữn Thẩm Tíhnh Bạch ãđ thâm nhập được oàv tầng nêb torng rồi, chắc chắn hna at ãđ uht hạoch được iàv manh iốm quan tnọrg, uến kôhng hna at ãđ kôhng iđ cùng Táhnh tử.”
“Giờ cụL mâL nA pắs khỏe nẳh rồi, uậc at iớv Thẩm Tíhnh Bạch àl cộng ựs iớv nahu, nếđ cúl óđ nọb ọh ẽs àl nữhng nưgời vượt iả uầđ têin, cúhng at ẽs tấm ơc iộh nhận được ỹk năng tihên púh.” Minh Thụy cựb iộb nói: “Lúc óđ ẽs kôhng ểht aig nhập lãnh aịđ được nữa, yãh nghĩ nếđ me iág đang bệnh aủc uậc ,iđ cúl uậc oàv óhp nảb ìht ia ẽs oảb ệv ?ón ếhT àm uậc ở yâđ chần chừ! ờiG đang óc nẵs tộm CPN ở yâđ rồi, đúng àl kôhng hiểu uậc đang nghĩ ìg naữ!”
uâC ión aủc hna at ưhn mâđ tẳhng oàv mit ýL Đức, ýL cứĐ iơh lỡưng ,ựl cuối cùng đành ỏb cộuc: “Cậu iỏh đi.”
Lợưng tôhng nit torng cuộc òrt cyuhện aủc ọh áuq lớn, trực tiếp phơi yàb thân phận nưgời chơi aủc .ọh iãM nếđ ihk nghe xong uâc cuối cnùg, ahN Thấu iớm chợt nhận ar rằng iah nưgời yàn hình ưhn đang ioc mình àl CPN thúc yẩđ các điểm tốc tyurện quan tnọrg.
õgN uas óc ểht aum được iọm thứ, cũng àl iơn nél túl trao iổđ tôhng tin, ohc nên nữhng nưgời chơi tờưhng pật turng ở yâđ ểđ mìt manh mối.
àM tộđ nihên óc tộm tihếu niên cặm oá càohng neđ xuất hệin, iạl đúng cúl ịb nưgời iós quấy rối, nòc nhắc nếđ mêđ tărng tròn nữa, ịb hiểu mầl cũng kôhng .ạl nơH nữa, kuhôn tặm ảig aủc ahN Thấu iạl cẳhng ểht hiện tấb ức mảc cúx ,ìg ia kôhng biết nòc tởưng àl CPN điểm tốc tyurện kôhng óc mảc xúc.
ahN Thấu chớp mắt, ẽhk hắng gọing ểđ uht túh ựs úhc ý aủc iah nưgời đang ión cệyuhn: “Các hna muốn biết thật soa?”
ýL cứĐ sững lại, biết điểm cyuhển tiếp tốc tyurện pắs iớt rồi.
Minh Tụhy: “Nói nmảh.”
cúL yàn ahN Thấu iạl yus nghĩ nahnh lắm: “Tôi chưa oab ờig màl nă ỗl vnố.”
óC“ ý gì?” Minh Thụy uac mày.
“Anh ión xme?” ahN Thấu kôhng mád ión ión õr quá, ợs kihến iah nưgời ọh nghi ngờ.
ýL cứĐ bỗng hiểu :ar “Cậu muốn yấl được tôhng nit ìg ừt ỗhc tiô?”
ahN Tấhu: “Thứ các hna đang tmì.”
Torng óhp nảb kôhng tihếu CPN tốc tyurện trao iổđ tôhng nit ưhn vậy, Minh Thụy nihgến rnăg: “cợưĐ.”
ahN Thấu ừ tộm tnếig: “Các hna ión tcớưr.”
Tihếu niên tưrớc tặm nòc tí tổui, tôrng cũng uếy nưhng iạl kôhng chịu nợưhng .ộb
ýL cứĐ ữig Minh Thụy đang cựb iộb lại, nói: ịV“ írt ục ểht aủc ‘Nó’ óc ẽl ở torng điện ờht ứhc kôhng phải tarng viên am àc rnồg. cặM ùd oảb mìt ‘Nó’ nưhng ứht nầc mìt chưa chắc ãđ àl nưgời àm àl vật, đơưng nihên cũng óc ểht àl niờưg.”
ịV írt tùrng khớp iớv tôhng nit nab đầu, ahN Thấu hỏi: “Hết iồr ”?à
,Ừ“ ỉhc biết óc yậv tiôh.”
Tôrng ọh kôhng óc ẻv ìg àl đang ión dối, ahN Thấu ảig ờv thâm trầm ưhn oac nhân lánh đời: “Vào mêđ tărng tòrn, nưgời iós ẽs tiến oàv tạrng thái điên cnồug, tấm ýl trí, kôhng phân địch ,at đăng ýk tôhng nit xong ẽs phát tiếp ,ết oàv pòhng đừng ar niàog.”
ýL cứĐ kinh ngạc quay sang nhìn Minh Tụhy: “iĐên cnồug? Đăng ýk tôhng tni?”
ahN Thấu cũng ỉhc biết óc vậy, ợs iah nưgời chơi yàn iạl yâd aưd tiếp nên đứng yậd khỏi ghế, muốn nahnh cóhng iờr khỏi đây.
Minh Thụy iọg uậc lại: “Lần uas nọb iôt iạl mìt uậc được kgnôh?”
mìT được tộm CPN thúc yẩđ điểm tốc tyurện kôhng ễd nên Minh Thụy óc ý muốn ữig CPN yàn lại.
uậC uâđ phải CPN thúc yẩđ tốc tyurện tậht, mìt uậc màl ?ìg
ahN Thấu kựhng lại, ảig ờv tếip: “Nếu hna mìt đcợư.”
nầL uas uậc ẽs iổđ tộm kuhôn tặm káhc, mìt được uậc iồr hẵng nói.
…
ahN Thấu tấr ợs iạl pặg phải loại CPN máb theo quấy iốr ưhn aừv nãy, nên uas ihk aum thức nă ohc oèm xnog, uậc nèb chạy tộm mạch ềv pnòhg.
Torng cúl ờhc tahng máy, uậc nẫv nòc ởht nổh hển, ìv chạy nahnh áuq àm kuhôn tặm dưới pớl oạđ ục ỏđ bnừg, nóng nar lên, uậc yấl yat quạt ohc mnìh.
Cẳhng yấm chốc ãđ nêl nếđ tầng mình ,ở ahN Thấu bước ,ar phát hiện tưrớc aửc óc tộm iác hộp.
óĐ àl pộh tiếp ết dinh dỡưng ohc cậu, nêb torng nòc óc các dụng ục ốc định aửc àv yuq cắt na toàn torng mêđ tărng tòrn.
ahN Thấu mô ón iđ oàv pòhng nưhng iạl kôhng thấy oèm mướp đâu.
aửC ổs đóng kín, oèm mướp biến iđ uâđ rồi?
ahN Thấu mìt tộm cúl uâl àm nẫv kôhng thấy uâđ ,ảc uậc nản lòng cắl iút ồđ nă iớv ồđ pộh ohc oèm torng tay, gọing uầr :ĩr aT“ ãđ ốc ý aum ohc ón mà.”
…【 óN iđ iồr cũng ttố.】
ahN Thấu tặđ yấm ứht aik sang tộm bên, yấl yuq cắt na toàn nêb torng ar xem, nêb nogài óc iah ữhc tấr ot —S”ói đnế”, tếk pợh iớv tạrng thái điên cồung aủc nưgời sói, aừv ngắn nọg iạl aừv ủđ nĩhga.
— [ưgNời iós àl tihên địch aủc am àc rnồg, ihk ọh oàv tạrng thái điên cồung ẽs chọn nữhng am àc rồng uếy ểđ ar tay. Torng uhk cựv iộn tàhnh aủc lãnh địa, các ợht năs àv nữhng nưgời iós nẫv nòc tỉnh oát nix yãh đóng chặt aửc ,ổs kôhng tậb đèn, kiên nhẫn ờhc iợđ àl óc ểht vượt auq mêđ nya.]
ồĐ torng pộh được pếx gọn, ahN Thấu mầc tộm iác aúb tắs nêl õg oàv bàn.
“Cốc cốc cốc ”— iạL óc tếing õg aửc vang lên.
“Mèo aủc uậc cạl nêb nogài nyà.”
Gọing ión tấr lạnh lnùg, uến gọing Thẩm Tíhnh Bạch gốing tộm yl nước cahnh tấr chua ìht gọing ión yàn iạl gốing hná tărng lạnh oẽl aủc mêđ đnôg, aừv lạnh aừv torng tẻro, kihến ahN Thấu mảc thấy iơh qeun.
uậC iđ ar mex ìht nghe thấy nưgời aừv nhắc mình ãđ ởm aửc pòhng nêb cnạh, ỉhc pịk táohng thấy toàn thân nưgời ọn uềđ àl uàm tnắrg.
ahN Thấu nòc tởưng àl oèm mớưp, iợđ nưgời aik oàv pòhng đóng aửc iạl rồi, uậc iớm ởm aửc ar nàogi, oàn ờgn iạl thấy noc oèm dưới tấđ kôhng phải àl oèm mớưp, àm àl tộm noc oèm hnA lông ngắn pậm .ú
óN aừv thấy uậc ìht iat giật gậit, torng mệing nòc ngậm tộm pohng thư, nền neđ viền vnàg, gốing tệh iớv iác chứa év iờm aủc NPC.
Hình ưhn àl noc oèm aủc Aivnle ìht pảhi.
noC oèm tôrng thấy kuhôn tặm ãđ được thay iổđ aủc ahN Thấu suýt ìht kôhng nhận ,ar ngửi iùm trên nưgời tihếu niên tộm cúl uâl iớm cáx nậhn.
ahN Thấu ếb ón oàv tnorg, mầc yấl pohng ưht torng mệing .ón Pohng ưht aừv được yấl xốung àl noc oèm tắb uầđ uêk oem meo, iụd uầđ oàv nưgời tihếu nêin.
ừT óhp nảb tớưrc, noc oèm yàn ãđ tấr tíhch uậc rồi, nầl yàn cuối cùng cũng được ở cạnh cậu, noc oèm thấy tihếu niên kôhng phản káhng ìg ìht mạnh nạd chui oàv lòng ahN Tấhu.
Torng pòhng ưht óc tộm iác thẻ, àl tộm yãd ,ốs nêb dưới viết nêt Alivne, phía dưới cùng nòc óc tộm hàng ữhc — “Nha ahN chăm cós oèm giúp ịhc nhé. óC cyuhện ìg ìht iọg ohc cịh.”
ờiG uậc kôhng nầc phải yus nghĩ mex nên màl oas ểđ mìt Aivnle aữn ìv ịhc yấ ãđ ủhc động liên cạl iớv uậc rồi.
aừV khéo uậc iớm aum ồđ nă iớv ồđ pộh ohc mèo, ahN Thấu yấl ar tộm tí ohc ,ón iúc uầđ nhìn ón nă iuv iơ àl vui.
noC oèm tấr béo, nưhng iác tặm iạl kôhng ùhp pợh iớv ơc thể, uến ỉhc nhìn tặm ìht ẽs nghĩ ón àl tộm noc oèm noc tấr xinh xắn.
uậC mex oèm nă tộm cúl iồr yấl yám tyurền nit ar iọg ohc Alivne, ôc nàng nahnh cóhng tắb máy.
ahN Thấu iớm pặg ôc ở óhp nảb tớưrc, cũng kôhng tiếp cúx nihều lắm, ừt cúl oàv óhp nảb yàn chưa ềh pặg lại, uậc iọg xong iớm ớhn ar àl kôhng biết ión .ìg
yaM àm Aivnle nêb aik ãđ nêl tếing tớưrc: “Nha Nah?”
ahN Thấu iộv vâng tộm tếing páđ lại.
“Sao ựt dưng me chạy ar khỏi tarng viên vậy? Ngày oàn Lficuer cũng kủhng ốb yám tyurền nit aủc cịh.” Aivnle óc ẻv iơh uađ đầu, ôc yad im mât aủc mnìh: “Chị ức tởưng nắh ừt chối xong àl me ẽs kôhng nếđ nữa, ờig nắh cứt pắs iổn điên iồr kìa. àM nghe nắh ión ìht hình ưhn giữa đờưng me ịb tắb iđ ?à Kôhng oas cứh?”
ahN Thấu kôhng ờgn mình iọg ohc Aivnle nòc ịb nghe tộm tnàrg, uậc nogan nogãn ảrt lời: mE“ kôhng soa.”
,Ừ“ iốt yan tărng tòrn, me ủgn mớs ,iđ ốc gắng chìm oàv giấc ủgn àl đcợư.”
nêB iat àl gọing ión aủc Alivne, nưhng yâđ kôhng phải àl nấv ềđ ahN Thấu quan mât nấht: mE“ iỏh ịhc tộm cyuhện được kgnôh?”
Gọing ión nêb aik mi bặt, tộm cúl uas Aivnle iớm nêl tnếig: “Ứng Tinh Uyên kôhng theo đến, cúl nắh muốn theo nếđ ìht ịhc đóng óhp nảb riồ.”
ahN Thấu ngẩn :ar mE“ kôhng iỏh iác nyà.” uậC mím môi: “N‘ó’ ở torng điện ờht ”?ạ
éV iờm CPN àl aủc Aivnle aưđ cho, yâđ cũng àl óhp nảb aủc ịhc yấ nên chắc chắn ịhc yấ biết điều kiện vượt ,iả nưhng liệu ịhc yấ óc ión ohc mình biết knôhg?
“Nói yậv cũng đcợư.” Aivnle nói: “Chị kôhng ión ohc me biết ục ểht đợưc, ‘Nó’ ở torng điện thờ, cũng ẽs ở tấb ức ỗhc oàn ‘Nó’ phải ,ở àm tấr óc ểht ‘Nó’ đang ở ngay nêb cạnh em.”
mE“ được ịhc iờm nếđ nên me mìt ‘Nó’ ẽs ễd nơh nữhng nưgời káhc, ớhn ểđ ý xung qaunh mhnì.”
”…“
“Mau iđ đóng chặt aửc ổs đi.”
“gnâV.” ahN Thấu od ựd tộm lúc: “Hẹn pặg lại, ịhc Aelivn.”
Aivnle cười nói: “Ừm, cúhng at pắs pặg iạl nhau riồ.”
uậC tắt máy, định mầc dụng ục iđ aig ốc aửc ,ổs nưhng aừv iđ iớt pòhng mắt ìht thấy noc oèm mướp àm mình mìt yãn ờig kôhng thấy lững tữhng iđ .ar
óN nòc chưa “eMo” xong tộm tếing ìht thấy tộm noc oèm hnA lông ngắn đang nă ồđ pộh nầg .óđ oèM mướp pậl cứt iổn gậin, đuôi ón dựng đnứg, pậl cứt oal iớt nất công noc oèm aik iớv ẻv tặm hung .ữd
“Cốc cốc cốc — “
iạL óc nưgời õg cửa.
Cùng iớv tếing õg aửc àl mâ tahnh tôhng oáb nihệm ụv ừt ệh tnốhg.
【iTnh — 】
【ihNệm ụv ác nhân :3 mÁ tás Táhnh ửt điện ờht /0( 】)2
