Chương 119: Tẩy não

Chương 119 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

Dưới hná đèn, yuh hiệu uàm vàng uás cóg aik tôrng iổn nầb bật, iạđ diện ohc nưgời óc aịđ ịv oac nhất torng năc ức nogài tởưrng năc ức .ar

ạT Thầm đứng trên cụb ủhc tọa, hná nèđ trên đỉnh uầđ nắh iọr xốung cihếu õr ảc từng iợs tóc.

cúL yàn nắh đang cỉhnh iạl yat ,oá oá ơs im nêb torng ộb đồng phục ìht iàc nếđ nật tún trên cnùg, tôrng aừv nihgêm cút iạl aừv nẩc thận ỉt .ỉm

ahN Thấu mắn chặt cuốn ổs ihg chép torng yat mnìh, lòng kinh ngạc kôhng tôhi, uậc kôhng ờgn mình iạl pặg iạl ạT Thầm ở tình hốung này.

Thời gian nọb ọh oàv óhp nảb chưa được oab lâu, ạT Thầm cũng ỉhc aig nhập năc ức iàv ngày tớưrc, yậv àm ỉhc torng yấm ngày ngắn ngủi ,óđ nắh ãđ nhảy nêl tàhnh uás góc, nòc oac nơh nàH Lĩnh tộm bậc.

Torng óhp nảb kôhng óc đờưng tắt, ơc ởs nihgên uức íht nihgệm Cory Morodo àl iả nớl nhất torng óhp nảb [ưgNời ác dưới biển suâ], ohc nên ểđ óc ểht tăhng tiến nahnh ưhn yậv ìht chắc chắn ãđ phải ảrt tộm iác áig tơưng iốđ oàn .óđ

mảC giác ựs việc tắb uầđ vượt khỏi mầt kiểm soát bỗng trỗi dậy.

ạT Thầm đứng trên cụb mỉm cờưi, oảđ tắm nhìn tộm vòng xung qnauh, hná tắm xyuên auq máđ đông dừng iạl trên nưgời tihếu niên tộm cúl iồr nahnh cóhng iờd .iđ

Nữhng nưgời nếđ tham aig iộh nghị cọh pật ởm ổs ihg chép ,ar ngồi tẳhng lưng ngay nắgn, yat mầc túb máy, cực ỳk nihgêm túc.

nêB torng iộh tờưrng cực ỳk nêy tnĩh, uầb kôhng íhk óc phần ngột ngạt yàn kihến ahN Thấu thấy kôhng tohải iám lắm, uậc tắb cưhớc tộm CPN ngồi nêb cạnh ởm ổs ihg chép ,ar iah chân khép lại, ar ẻv cọh sinh naogn.

nêB cạnh ạT Thầm cũng óc tộm nihgên uức viên nốb cóg cặm đồng phục tắrng tơưng ,ựt tưrớc ihk tắb uầđ buổi học, hna at nòc tyuên ốb ỷk luật iộh tnờưrg.

“Một ihk iộh nghị cọh pật tắb đầu, nữhng nưgời ở yâđ kôhng được phép iờr khỏi iộh tờưrng mớs àm kôhng óc ýl ,od kôhng được ión cyuhện rêing yah ủgn gật, phải nihgêm cút ihg cpéh.” Nưgời óđ nói: “orTng áuq tìrnh cọh ẽs óc nưgời tuần art xung qnauh, tộm ihk ịb phát hiện óc nữhng hành iv trên ìht ựt gánh yấl uậh qảu.”

“Còn nữa, ịv yàn àl tởưrng uhk ,ạT ạT Tầhm, môh yan tởưrng năc ức kôhng khỏe nên iộh nghị cọh pật tuần yàn ẽs od hna yấ ủhc trì, iọm nưgời ỗv yat hoan nhnêhg.”

iờL aừv dứt, tộm tàrng pháo yat ưhn mấs yậd vang nêl iồr nahnh cóhng dừng iạl nagy.

uaS kảohng lặng ngắn nủgi, ạT Thầm bước nếđ tưrớc mrcio, gọing ión auq aol póhng tahnh tyurền khắp iộh tnờưrg.

“hCào iọm niờưg.”

õR ràng nẫv àl gọing ión àm ahN Thấu quen tộuhc, nưhng iạl mang nếđ ohc uậc tộm mảc giác khác nẳh os iớv tớưrc, ión oas nhỉ, nghe iơh ngột nạgt, nòc …ảc ỳk quái nữa.

ỳK quái nếđ cứm tàhnh iơh ax ,ạl cặm ùd nắh iớm ión đúng tộm uâc nưhng mảc giác nẫv tấr .ạl

ahN Thấu nhíu mày, nẩgng uầđ nhìn nắh tộm lúc, cuối cùng kôhng cách oàn cáx định được nèb nhìn ềv phía 001: “Cậu yấ àl ạT Thầm thật ”?à

100 aưđ ar uâc ảrt iờl kẳhng đúĐ【:hnịng vyậ.】

ahN Thấu iúc uầđ xnốug: “Vậy chắc at mảc giác ias riồ.”

ùD oas ở nữhng iơn yuq ôm nớl ếht yàn chắc chắn kôhng ểht oàn yùt ý nàc ỡr ưhn tưrớc đợưc, óc ihk cúl ổt chức pọh ở uhk Đông maN torng năc ức nưgời chơi ạT Thầm cũng ưhn yậv ìht sao, ếht àl uậc mạt thời ghìm mảc giác quái ịd aik xnốug.

ạT Thầm kôhng tíhch ión nảhm, ión tẳhng oàv ủhc ềđ lôun.

Gốing ưhn tộm buổi cọh thật ựs vậy, trên cụb cihếu ppt, iọm nưgời ngồi nêb dưới ihg céhp, ức ếht trôi auq nơh tộm tếing đồng ,ồh ahN Thấu nẫv chưa phát hiện ar điểm tấb tờưhng nào.

Điều yud nhất thấy kôhng tohải iám àl torng iộh tờưrng đông nưgời nưhng iạl kôhng ởm aửc ,ổs nên tàhnh ar mảc giác iơh tihếu dỡưng khí, nơh aữn od ợs chép tós kiến thức nên thần kinh căng tẳhng oac ộđ teho.

Torng ab tếing cọh kôhng óc thời gian nhgỉ, nòc uêy uầc phải ihg chép yầđ ,ủđ aựt ưhn đang mâ thầm găing ar tộm mất lưới kổhng ,ồl ờhc ihk oàn cứs cựl nẫl tinh thần aủc ọh uềđ tiêu oah tếh ẽs óc ểht ễd dàng uht ọh oàv torng lưới vậy.

cụC bông tắrng Nuốt Cửhng nẫv mằn mi torng iút aủc cậu, kôhng óc động tĩnh .ìg

Xung qaunh nòc óc các nihgên uức viên đang kôhng nừgng tuần tra, thấp nhất àl tộm góc.

Torng iộh tờưrng áuq đông nờưgi, mát iác điều aòh cũng kôhng ểht ạh nihệt ộđ xốung đợưc.

aửC ổs đóng kín, torng pòhng io bức, uầđ tihếu niên căng đau, lòng nàb yat mầc túb cũng tắb uầđ nịr ồm hôi.

Giữa cừhng nihgên uức viên tuần art óc oék yấm ợrt ýl mô mât ýl yam mắn, ohc rằng đông nưgời ếht yàn ìht mình chợp tắm tộm cúl ẽs kôhng ịb phát hiện ar nàogi. aửC iộh tờưrng ởm ar iồr iạl đóng vào, theo thời gian tôri, ốs nưgời torng iộh tờưrng ngày càng giảm bớt.

100 iơh ol l【:gnắKý chủ, ngài thấy kôhng tohải iám 】?à

“Hơi hiơ.” Gọing tihếu niên ảrt iờl nghe iơh uỉ xìu, yat nẫv kôhng nừgng ihg chép iạl iộn dung trên ppt.

uậC mảc thấy ngày tưrớc mình iđ cọh iđ iht nòc cẳhng chịu óhk bằng cúl này.

yuS nghĩ nấv ềđ tắb uầđ ởrt nên chậm cạhp, nốv nòc muốn tìrnh yàb tarng ổs iồr iớm chép àm ờig ỉhc iỗm chép iộn dung kôhng tôhi, viết nơh tộm tếing yat cũng tắb uầđ êt rần.

ahN Thấu đành phải dừng lại, aox pób nàb yat mnìh.

Giữa cúl nghỉ vếit, iớm nẩgng uầđ nêl ìht thấy ở cóg nêb cạnh cụb nốv cẳhng óc ia àm ờig ãđ óc thêm tộm nưgời nàđ gnô oac nớl đứng .óđ

hnA at đứng nêihgng nên ỉhc óc ểht thấy tộm nêb mặt, cũng ỉhc biết hna at oeđ tộm pặc kính gọng vnàg, nòc nữhng ứht khác ìht kôhng tấhy.

ahN Thấu bỗng ngẩn nưgời torng chốc lát, uậc mảc thấy cóv nưgời àv ảc pặc kính aủc nưgời óđ uềđ tôrng tấr qeun, nưhng uầđ đang căng uađ nên yus nghĩ cúl yàn iơh ,ơđ tàhnh ửht chưa nghĩ ar được nưgời yàn àl .ia

uậC thấy nưgời aik ar hiệu ìg óđ iớv ạT Tầhm, uas óđ ạT Thầm xốung khỏi cụb diễn tếyuht, iổđ tàhnh nưgời óđ nêl bục.

cắS tặm iát nợht, trên tặm ởn ụn cười ãhn nặhn, iớt ihk kuhôn tặm cíhnh diện aủc hna at ộl ar dưới hná đèn, ahN Thấu iớm cựs nhận ar nưgời yàn cíhnh àl Tìrnh ưT Nêin.

CPN nêb cạnh ỏhn gọing thốt :ar “ởưrTng năc cứ!”

Tìrnh ưT Niên àl tởưrng năc ?ức

Nhận thức yàn kihến ahN Thấu giật mình kinh hãi.

Đồng phục aủc hna at iơh khác iớv nữhng nưgời káhc, ổc oá tắrng óc tộm pớl viền uàm mal nạht, yuh hiệu trên oá hna at àl tộm hình ẽv tấb yuq tắc.

cúL hná tắm chạm phải iác hình ẽv kia, torng uầđ uậc tộđ nihên xuất hiện tấr nihều hình hnả tứđ đoạn nụv vặt: óC tặm biển torng mêđ đen, sóng cuồn cuộn dưới cồung pohng oãb ,ốt nòc óc tộm cánh yat yám kổhng ồl vươn ềv phía cậu, mót yấl nưgời uậc iồr nhấc nêl tặm bểin.

Gốing ưhn chạm phải chốt ởm cihếc pộh am tậuht, uas óđ ứht ịb khóa nêb torng yab nát loạn ar nogài ngay ihk cihếc pộh ởm ar vậy.

ờhC uas ihk nữhng hnả hình hnả yàn biến tấm ìht ỉhc nòc iạl tộm mảng tắrng xóa.

nêB iat àl gọing ión aủc Tìrnh ưT Nêin, nưhng oãn ộb cúl yàn ãđ kôhng ểht oàn ửx ýl iổn nữhng tôhng nit ,yấ uậc kôhng hiểu Tìrnh ưT Niên đang ión .ìg

Hình ưhn nòc láong táohng nghe thấy tếing iọg pấg pág aủc 100 àv ệH tốhng Tình uêY nữa.

ahN Thấu ỉhc mảc thấy mình cúl yàn bồng bềnh lâng lnâg, ơc ểht ưhn đang ơl lửng trên kôhng tnurg, oãn ộb phát hiện ar điểm tấb tờưhng nưhng iạl nahnh cóhng ịb êt lệit, kôhng yus nghĩ được ìg nữa.

ohC nếđ ihk mảc giác nóng cựr trên iùđ oék ý thức aủc uậc ởrt .ềv

nốB phía toàn àl nihgên uức viên tuần tra, ahN Thấu kôhng mád iúc uầđ xốung kiểm art iùđ mnìh, ỉhc óc ểht đoán iạđ khái iác ỗhc nóng cựr aik hình ưhn àl ỗhc sáng yan cọm vảy.

Tìrnh ưT Niên mìt thấy tihếu niên ngồi ngẩn nưgời giữa máđ đnôg, ộđ cong iơn khóe mệing iạl nếhch oac nêl tộm cúht.

“Thí nihgệm aủc cúhng at óc ểht aưđ cúhng at nếđ tộm tơưng ial tươi pẹđ hơn, yãh luôn cuhẩn ịb nẵs sàng ểđ hiến dâng mình ohc íht nmệihg.”

iôĐ iôm mỏng khép ,ởm gọing ión nẫv nô aòh ưhn iọm ihk vang vọng torng kôhng gian ngột ngạt đóng ník này, ỉhc óc điều iờl ión ar iạl kihến nưgời at nớ lnạh.

ahN Thấu ơm màng mảc thấy hình ưhn mình ãđ nghe auq nữhng iờl yàn iồr ìht pảhi.

Đúng cúl yàn tộđ nihên óc nưgời đứng lên, chần ờhc hỏi: “úhCng at màl yậv được thật sao? Thật ựs pợh phát ”?ạ

yuT od ựd nưhng iạl ión tấr ,ot aừv khéo iỏh ar nghi nấv torng lòng aủc iọm nưgời ngồi ở đây. ìV ựs xuất hiện aủc y àm nữhng nưgời cũng óc nghi nấv tơưng ựt nốv kôhng mád iỏh nầl lượt hởưng ứng.

Torng nháy tắm iộh tờưrng nồ oà nẳh lên.

àM nưgời ọn cũng đúng cúl ộl ar biểu mảc iơh ợs hãi.

Nihgên uức viên tuần art pậl cứt phản ứng, định tiến nêl oék y iđ nưhng iạl ịb Tìrnh ưT Niên iọg lại.

Tìrnh ưT Niên yẩđ gọng kính lên, tòrng kính iơh phản qaung dưới hná đèn, cũng ehc kuhất luôn mảc cúx torng tắm hna at cúl này.

Tìrnh ưT Niên kôhng ảrt iờl tẳhng uâc iỏh àm iỏh nưgợc lại: “Vậy uậc nghĩ soa?”

“iôT…” Nưgời óđ pấ úng, cũng kôhng õr ràng đợưc: “Tôi kôhng btếi.”

Tìrnh ưT Niên tiếp cụt hỏi: “Vậy oas hna iạl aig nhập oàv năc cứ?”

“iTền àv aịđ vị.”

năC ức nihgên uức phát tirển nếđ ờig nầc tộm lợưng nớl nhân viên ểđ nậv cyuhển àv nihgên uức các loại sinh vật, ohc nên ừt 5 măn tưrớc năc ức ãđ thay iổđ pơưhng thức tyuển dnụg.

ừT việc nab uầđ ỉhc tyuển sinh viên tốt nihgệp ừt các tờưrng iạđ cọh mằn torng pot 5 ohc nếđ việc hớưng iớt tahnh niên torng ộđ tuổi ùhp pợh trên toàn ãx hội, tôhng auq iht viết àv pỏhng nấv ểđ cáx định nhân ựs túrng tyuển cuối cnùg, àm nữhng nưgời yàn tờưhng ẽs tắb uầđ ở ịv írt ợrt ýl aủc nihgên uức vêin.

yuT àl ợrt ýl nưhng lơưng táhng nẫv oac cực ,ỳk tưrớc tặm nưgời thân nạb èb cũng óc ểht yấl ar khoe knaohg.

ủĐ uư điểm pộg iạl nên iỗm măn uềđ óc tấr nihều nưgời cạnh tarnh khốc liệt ểđ chen chân vào.

nơH aữn ợrt ýl kôhng ỉhc dừng ở ợrt ,ýl ỉhc nầc điểm ốs tích ủđ àv vượt auq tợđ đánh áig torng năc ức àl óc ểht nêl nihgên uức vêin, uas óđ từng bước tăhng tếin.

iỗM bước tăng tiến uềđ mang iớt ựs thay iổđ nêihgng trời lệch đất.

Torng óđ quan tọrng nhất cíhnh àl aịđ ,ịv nọb ọh óc ểht ias oảb nihgên uức viên hoặc ợrt ýl pấc thấp nơh mnìh, nật hởưng ựs tiện iợl àm aịđ ịv mang iạl ohc nảb tâhn.

óC cụm tiêu đơưng nihên cũng óc ôv ốs nưgời cạnh tarnh cùng tộm ịv trí.

Torng ốs các ợrt ýl ngồi ở đây, ađ phần uềđ óc ý nghĩ ưhn vậy, mât ọh kôhng tuhần kihết nưhng cũng kôhng phải àl xấu.

ohC nên nọb ọh cũng àl nữhng nưgời nầc tham aig iộh nghị cọh pật nấht, Tìrnh ưT Niên cười cờưi.

àL nưgời đứng uầđ năc ,ức Tìrnh ưT Niên cẳhng nữhng kôhng cứt giận ìv uâc ảrt iờl iơh trần cụt yàn aủc y àm nòc nói: “Vậy uậc muốn óc nihều tiền hơn, óc được aịđ ịv oac nơh knôhg? Muốn được nưgời khác năs nóđ tung ôh knôhg? Muốn cúl ềv àhn nă tết được nưgời khác nịnh ợb sùng iáb kgnôh?”

“Khi uậc nihgên uức ar được ứht chưa từng nồt iạt trên ếht giới này, ihk uậc phát hiện ar chân ýl àm nưgời khác kôhng bếit, ihk uậc tiên pohng nẫd tắd loài nưgời nêl tộm mầt oac mới, uậc óc từng nghĩ nếđ cúl óđ mình ẽs ưhn ếht oàn kgnôh?” Tìrnh ưT Niên ión tấr nhẹ, nưhng iờl ión ar iạl ưhn tảng áđ nớl èđ nêl iọm nờưgi.

ẽS“ óc tộm pihến áđ công cứđ được dựng nêl iồr nêt aủc các uậc ẽs được khắc trên ,óđ uas yàn các uậc óc ểht aưđ ahc ẹm hoặc nưgời mình uêy tơưhng nhất nếđ ,óđ kiêu ngạo ión iớv ọh rằng các uậc àl nữhng nưgời tiên pnohg, cíhnh yat các uậc ãđ ởm ar cánh aửc thời iạđ ,óđ póg tộm phần cứs cựl ohc ựs tiến ộb aủc nhân liạo.”

ừT“ pấh nẫd nưgời at nhất trên ếht giới yàn cẳhng phải àl tạđ được iọm ứht mình muốn iồr oá mấg ềv làng soa?”

“Cho nên quay ởrt iạl nấv ềđ nab đầu, íht nihgệm aủc cúhng at đơưng nihên àl pợh ppáh.” ộĐ cong nêb iôm Tìrnh ưT Niên chưa ềh ạh xnốug: “Nếu kôhng pợh páhp, cúhng at ẽs biến ón tàhnh pợh ppáh.”

ữgN điệu aủc hna at kôhng cao, ừt uầđ nếđ cuối uềđ ión năng tấr õr ràng rành mcạh, kôhng gốing kiểu diễn tyuhết yầđ nihệt hyuết àm gốing ưhn đang ựt nihên chia ẻs nữhng yus nghĩ chân thật nhất torng lòng mình vậy.

Gọing ión nẫv uịd dnàg, torng táohng chốc iạl ưhn ngửi thấy iác iùm thơm ỳk quái kia, oãn ộb càng cúl càng nặng ,ền torng iõc u minh ưhn óc tộm gọing ión oảb uậc ức màl ưhn yậv ,iđ nêt uậc ẽs được khắc trên pihến áđ công đức, uậc ẽs được tất ảc iọm nưgời sùng bái, uậc ẽs àl nưgời tiên pnohg.

Nưhng ón iạl ưhn nơc óig lạnh oẽl thấm auq ad thịt ngấm oàv torng xơưng kihến nưgời at kôhng nừgng rùng mnìh.

Tìrnh ưT Niên dựng nên tộm tơưng ial ỹm ệl ohc nọb ,ọh ảc iộh tờưrng nêy tnĩh, uas óđ nưgời đứng nêl uầđ tiên ihk yãn tộđ nihên ôh :ot “iHến dâng ìv íht nệihgm! Hiến dâng ìv nhân liạo!”

“iHến dâng ìv íht nệihgm! Hiến dâng ìv nhân liạo!”

Nữhng nưgời óc tặm ở yâđ cũng oac gọing pặl iạl iờl hna .at

“Mọi nưgời óc nẵs sàng cùng iôt sáng oạt ar tơưng ial iớm kgnôh?”

“Sẵn sgnà!”

Nưgời đứng nêl aik oàg ot nấht: “ởưrTng năc ức àl yh vọng aủc cúhng ta!”

“ởưrTng năc ức àl yh vọng aủc cúhng ta!”

Torng tắm ahN Thấu táohng hiện nêl ẻv káhng ,ực uas óđ iạl ịb nữhng tếing ôh đinh iat nhức có nêb cạnh đánh tan, hná sáng nốv óc bỗng iốt mầs xốung iồr nầd nầd nat .ãr

Hết chương 119

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha