Chương 152: “Há miệng.”
môH auq nhóm tihếu niên thức mêđ tôrng ioc linh đờưng nên sáng được ohc ềv nghỉ nơgi.
Cẳhng auq iớt ờig nă trưa iạl thấy iỗm ỗĐ Nyugên uT iớv ỗĐ cạB Xyuên nếđ ứhc kôhng thấy nhóc noc tắm mal aik đâu.
Giữa tếing nồ oà xung qnauh, iôđ tắm tớư tá ưhn tặm ồh nợg snóg, nòc ảc chóp iũm ỏđ gnử ìv lạnh aủc nưgời oàn ,óđ nắh ỉhc ngồi nêy tộm cúl thôi àm nữhng hình hnả yấ ãđ pặl iđ pặl iạl hàng chục nầl torng uầđ rồi.
ỗĐ Vọng nâT ựt dưng thấy iơh bực, cánh yat kohác ờh ở pém bàn, ngón ỏrt õg ẹhn nêl tặm nàb kôhng theo yuq luật nào.
Quan ệh giữa các ộh torng thôn ọh ỗĐ tấr thân tếiht, àhn oàn àm óc nưgời tấm ìht nầg ưhn ảc thôn ẽs nếđ ỗh trợ.
nòC óc nưgời ụhp tárch cuhẩn ịb mơc nước ohc iọm nưgời nữa.
àM nếđ ihk ỉhc nòc cál cáđ yấm nờưgi, ahN Thấu nẫv kôhng đến.
Động cát õg tặm nàb dừng lại, ỗĐ Vọng nâT ờh hững đứng yậd iđ ềv phía àhn bếp.
nơH mười phút sau, nắh iớm xách tộm iác pộh ữig nihệt ừt nêb torng iđ .ar
“àNy, ỗĐ Vọng Tnâ.”
ỗĐ Nyugên uT kaohnh yat đứng aựt oàv tnờưg, iọg nắh lại.
ỗĐ Vọng nâT liếc mắt: “ôhKng biết phép cắt ?à Theo iav ếv ìht iôt àl úhc aủc uậc đyấ.”
“ừĐng iôl iav ếv ar èđ niờưg.” ỗĐ Nyugên uT nhăn mày: “Anh định iđ đuâ?”
ỗĐ Vọng nâT kôhng sống torng tôhn, ỉhc ihk oàn óhp nảb ởm ar ìht nắh iớm ởrt ,ềv ứht yud nhất nắh óc ẻv hứng úht hiện ờig dờưng ưhn ỉhc …óc
“ừĐng oảb àl hna iđ mìt nưgời at néh?”
Khóe mệing ỗĐ Vọng nâT táohng giật gậit: “Cậu tíhch nex oàv cyuhện aủc nưgời khác ừt ihk oàn tếh?”
Kôhng ủhp nậhn, cũng kôhng thừa nậhn, ỗĐ Nyugên uT đoán aừb ếht àm iạl túrng páđ ná tậht.
ỗĐ Nyugên uT bôung iah yat xnốug, nói: “ưgNời at uâđ óc aư ìg ahn.”
“Anh iđ mìt nưgời at màl ?ìg hnA nòc ớhn mình từng ión ẽs kôhng oab ờig tíhch nưgời at knôhg? Loại nưgời ưhn ahn…”
nắH nòc chưa ión xong ãđ ịb ỗĐ Vọng nâT tắc nnagg.
Gọing điệu ỗĐ Vọng nâT cúl yàn kôhng tốt lắm, nghe iơh aỉm mai: “Vừa iồt aừv nóng nyả.”
“Cậu ìht tốt nơh ỗhc noà?”
“Cậu tởưng nưgời at thật ựs tíhch uậc ccắh?”
…
Cuối cùng uas ihk giải qyuết xnog, pộh ữig nihệt nẫv nòc .mấ
ỗĐ Vọng nâT ual tệv uám nêb môi, cặm ệk tếv tơưhng trên yat od đánh nhau iớv ỗĐ Nyugên uT ểđ lại, cặm ệk luôn ỗĐ Nyugên uT đang ịb nhốt iồr ức ếht ỏb .iđ
mâT tạrng cựb iộb kihến tếv uám ỉr trên yat tôrng càng iag mắt, mah muốn giết chóc kôhng nừgng bành tớưrng torng lòng hắn.
Nưhng ngay kảohnh khắc cánh aửc ởm ,ar iùm hơưng ngọt ngào tràn oàv xaong iũm ìht iọm mảc cúx tiêu cực torng lòng nắh pậl cứt ịb èđ xnốug.
Tihếu niên cặm oá ủgn uàm vàng ,mấ iôđ tắm ởm ot aừv ngạc nihên aừv cảnh giác nhìn hắn.
cóT iốr vểnh lung tnug, tôrng dáng ẻv õr àl iớm ủgn dậy, màl tihếu niên tôrng càng gốing cihếc bánh bông nal iớm ar òl đang aỏt iùm thơm ngọt hơn.
Chân uậc ỏx péd bnôg, đang muốn đóng aửc iạl ìht ỗĐ Vọng nâT ãđ iđ iớt ngăn lại.
tộM chân aủc ỗĐ Vọng nâT ãđ bước oàv nêb torng cửa, ùd ahN Thấu ãđ iùl ềv uas tộm bước iồr nưhng kảohng cách giữa iah nưgời nẫv ịb oék iạl tấr gần.
iớM ar khỏi ổ chăn nên ảc nưgời tihếu niên nẫv nòc tấr mấ ,pá od nắh tìhnh lình páx iạl nầg nên kuhôn tặm uậc nahnh cóhng gnử ỏđ iồr nal nầd xốung nật .ổc
uậC ữd nằd nói: “Anh nếđ màl gì?”
Khác nẳh iớv tưrớc ,óđ phối pợh iớv iám cót iốr tôrng càng gốing noc oèm noc ùx lông hơn, cẳhng kihến nưgời at thấy ợs chút oàn àm nòc màl nưgời at muốn òv ohc iốr têhm.
Tôrng thái ộđ káhng ực mình iớt gần, ỗĐ Vọng nâT óhk tárnh khỏi ớhn nếđ uâc ión aủc ỗĐ Nyugên .uT
— “ưgNời at uâđ óc aư ìg ahn.”
ỗĐ Vọng nâT iạl nầg ahN Thấu iồr cười ẽhk tộm tnếig, ựs cựb iộb aừv èđ xốung nab yãn iạl trỗi dậy.
“ẳhCng phải me ión hna nếđ àhn me cũng được ”?à
iờL ión áhk àl ý ,ịv ahN Thấu bỗng ớhn iạl “Lời ión hùng hồn” aủc mình tưrớc tặm ỗĐ Vọng nâT môh qua.
— “Vậy môh yan me nếđ àhn hna được kgnôh?”
— “oHặc hna nếđ àhn me cũng đcợư.”
nòC uâc uas cùng àl ìg yấ nhỉ?
— ùD“ oas hna cũng ión me tíhch qyuến ũr nưgời khác ,àm kôhng phải ”?ư
ớhN iạl tình cảnh cúl ,óđ uầđ ahN Thấu ưhn muốn ổn tnug, tặm ỏđ nếđ cứm ỏhn ar uám iớt nơi, yat uậc mắn aửc siết chặt lại.
ỗĐ Vọng nâT nếđ mìt uậc cúl này, nòc ốc ý ión uâc aik nữa, cẳhng ẽl muốn màl ìg tậht.
ahN Thấu iờd mắt, pắl pắb nói: “àNy, yàn đnag… àl nab ngày mà.”
ỗĐ Vọng Tân: “Ban ngày cũng màl được cyuhện nyà.”
【Làm cyuhện iồđ iạb giữa nab n?yàg?? ừT oab ờig àm pohng cụt ở thôn các hna iạl oát oạb vậy? ỗĐ Vọng Tân, hna ịb am nhập iồr à (lắc điên c)gnồu!】
ợV【 iôt iãh nếđ cứm pắs ngốc iồr kìa! ùĐ ,ám id hnả aủc cồhng ũc nẫv nòc ểđ ở pòhng kcáhh, yàn àl định èđ ợv iôt tưrớc tặm cồhng ũc aủc mẻ hả?】
【ôhKng ờgn ỗĐ Vọng nâT iạl àl nưgời ar yat uầđ tnêi.】
【Nếu ỗĐ Vọng nâT kôhng đứng chặn aửc ìht chắc ahN ahN chạy luôn rồi. aừV ịb cồhng am ờs ,oe ờig iạl pắs ịb ,èđ oas ợv iut iạl ổhk ếht này, nưhng àm iut tíhch mex lắm, nầl uas ức ếht nah.】
iU【 iôt cốs ờđ nưgời ừt yãn iớt ờig lôun, cẳhng phải ỗĐ Vọng nâT kôhng tíhch ợv iut ?à oaS ờig nếđ màl gì!? áM ,ón đừng oảb àl hna định èđ ợv iôt ar màl yàn màl aik thật néh?】
【aogNn, uậc kôhng hiểu được ếht giới aủc nưgời tởưrng tàhnh đuâ.】
yuT aừv iồr ỗĐ Vọng nậT óc cười nưhng tặm nắh cẳhng óc biểu mảc ìg ảc nên ahN Thấu nẫv thấy iơh ợs hắn.
àM iạl khóe iôm nắh nòc tếv uám chưa ual sạch kìa, tôrng ưhn iớm đánh nhau iớv ia .yấ
ahN Thấu đang iảm nghĩ mex nên màl oas ểđ ỗĐ Vọng nâT ỏb iác ý định aik iđ ìht nghe nắh nói: “ôhKng iờm hna oàv àhn ”?à
ìhT đúng àl uậc kôhng muốn ohc ỗĐ Vọng nâT oàv .àm
ahN Thấu mím môi, nghĩ tếh cách ểđ oék iàd thời gain: “hCờ… ờhc nếđ iốt được kgnôh?”
iaH ữhc cuối ưhn ịb pé ar ừt ổc hnọg, càng ión càng nhỏ, vành iat cũng ỏđ rực.
“Tối ìht mơc nugội tếh riồ.”
ỗĐ Vọng nâT kôhng ión thêm uâc oàn iớv ahN Thấu nữa, iđ vượt auq uậc oàv nêb tnorg, uas óđ tặđ pộh ữig nihệt nêl trên bàn: “Lại đyâ.”
ìV aừv ởm aửc ãđ thấy tặm ỗĐ Vọng nâT nên ahN Thấu cốs áuq kôhng ểđ ý nếđ nữhng ứht káhc, ờig uậc iớm thấy nắh nòc xách theo ảc pộh ữig nệiht.
Thôn ọh ỗĐ yut oẻh lánh nưhng tỉhnh tảohng cũng nêl hyuện yah ịht trấn aum ,ồđ nơh aữn ỗĐ Vọng nâT nốv kôhng sống torng thôn nên óc pộh ữig nihệt cũng cẳhng .ạl
yấB ờig ahN Thấu iớm ỡv ẽl uâc ión nab yãn aủc ỗĐ Vọng nâT óc ý .ìg
nĂ mơc ìht đơưng nihên nab ngày cũng được rồi.
ahN Thấu iơh lúng tnúg, ốc phản káhng nầl cốui: íT“ aữn me ăn.”
ỗĐ Vọng Tân: “Lúc aữn hna nòc phải mang pộh ữig nihệt về.”
meX ar nắh qyuết mât ngồi ở yâđ rồi.
aửC nớl ởm tnaog, nắng cihếu vào, ỉhc nầc iđ nagng auq àl óc ểht tôrng thấy cảnh tợưng nêb tnorg.
yuT ỉhc àl nă mơc nưhng iah nưgời ở rêing ếht yàn àm ểđ tyurền ar nogài ìht cũng cẳhng yah oh .ìg
uầĐ ahN Thấu cốb kóhi, uậc chột ạd đóng aửc lại, cứng nhắc iđ nếđ ếhg ngồi xnốug.
tặM ếhg lạnh bnăg, uậc iạl ỉhc cặm iỗm iác quần ủgn mỏng dính nên aừv tặđ mông xốung ãđ ịb lạnh nếđ cứm giật nắb nưgời đứng dậy.
oÁ bông nốv ỉhc kohác ờh trên nờưgi, uậc đứng yậd tộđ ngột áuq màl ón tụt luôn xnốug.
iaV uậc nur run, cúl ửc động nòc thấy ờl ờm đờưng cong ở .oe
ổC yat tắrng nõn trần trụi ộl ar nàogi, nòc ảc bóng iốt miên nam phía dưới xơưng quai xnah, mảc giác nưgời tihếu niên mềm iơ àl mềm, aùm đông lạnh àm mô uậc ủgn ìht chắc tíhch lắm.
yaT phải ểđ ỗhc lưng dưới đang iơh nỡư vào, nấ ẹhn ãđ mõl oàv ếht ìht chắc cũng tấr mềm.
õR ràng đang ở àhn aủc mnìh, yậv àm uậc iạl ngồi khép chặt iùđ tôrng õr uâc ,ện tóg chân ởh ar nogài péd bông nòc ịb lạnh ỏđ ảc lên, mong manh tậht.
ỗĐ Vọng nâT ngồi nêy kôhng nhúc ncíhh.
ếhT cũng kihến ahN Thấu ởht phào phần nào, uậc èd tặd ngồi iạl xốung pém ghế, uas óđ níhch mông nầd oàv phía nêb tnorg.
“gNồi nổ caưh?”
ahN Thấu tậg uầđ auq loa.
Ở rêing iớv ỗĐ Vọng nâT kihến ahN Thấu mảc giác thời gian trôi chậm kủhng kếihp, uậc ởm pắn pộh ữig nihệt .ar
Thơm cực ,ỳk ahN Thấu mến ửht tộm mếing ìht thấy ịv kôhng gốing mơc pật ểht mình nă tưrớc óđ lắm.
yuT kôhng ngon mắl nưhng nẫv ngon nơh mơc pật ểht nềihu, ahN Thấu nghi hoặc nhìn táohng auq ỗĐ Vọng Tân.
“Anh ốc tình mang iớt ohc me ”?à
ỗĐ Vọng Tân: “mỪ.”
Kôhng ờgn nắh iạl thừa nhận tứd kohát thế, ahN Thấu tậg đầu, kôhng nghĩ ar nưhng nẫv ỏhn gọing ión tộm uâc mảc .nơ
Theo ýl ìht quan ệh aủc uậc iớv ỗĐ Vọng nâT áhk ,ệt cyuhện torng linh đờưng iốt auq cũng cẳhng iuv ẻv ìg ohc cam, yậv oas ỗĐ Vọng nâT iạl mang mơc iớt ohc mình nhỉ.
uậC ẽhk cắl đầu, ốc gắng tạg yấm ý nghĩ óđ ar khỏi đầu.
“Vậy hna uấn hả?”
Động cát ual yat aủc ỗĐ Vọng nâT kựhng lại: “gnôhK.”
ahN Thấu ẽhk ”à“ tộm tnếig, ỏhn gọing thầm thì: “Tại iùm ịv iơh kcáh.”
Tếing ỏhn uíx nưhng àhn đóng ník cửa, torng pòhng káhch iạl ỉhc óc iah nưgời nọb ọh nên ỗĐ Vọng nâT nẫv nghe thấy õr nồm một.
ỗĐ Vọng nâT bình tờưhng kôhng thân tihện iớv ahN Thấu mấy, cúl oàn cũng cưhng iác ẻv ưhn iọm ứht uềđ mằn torng lòng nàb yat cúl yàn iạl phản gnứ iơh khác tnờưhg, torng yat nắh bùng nêl ngọn lửa, tốđ iụr ờt khăn giấy iồr iớm hỏi: “Thế ngon yah kôhng nnog?”
ahN Thấu yus nghĩ torng chốc lát, uến tắb buộc phải chọn thì: “Khá nnog.”
ỗĐ Vọng nâT kôhng páđ nưhng tôrng óc ẻv iuv hơn, óc điều iạl pậl cứt ỏt ar lạnh nhạt ưhn ihk iớm vào.
…
Suốt áuq tìrnh uềđ áhk àl nêy tnĩh, sáng ahN Thấu iớm nă tộm iác bnáh, ủgn tộm mạch iớt trưa nên bụng cũng pẹx lép, torng pòhng káhch ỉhc óc iỗm tếing ahN Thấu nă từng mếing nhỏ.
ỗĐ Vọng nâT nhìn cậu, torng cúl uậc nă kôhng ềh nêl tnếig.
iaH ám mềm mềm, ihk oàn àm ngậm nihều ứht nă torng mệing áuq ìht ám ẽs nơh pồhng lên. cắS ỏđ trên tặm nầd nhạt xốung tàhnh uàm hnồg, iôm chúm cíhm, ìv nă ồđ nóng nên iôm ỏđ nơh cúl uầđ nềihu.
Thực ựs àl ở cùng tộm ỗhc iớv ỗĐ Vọng nâT thấy pá cựl mắl lôun, uến kôhng phải nếđ nật yâb ờig 100 nẫv chưa óh éh ìg ềv Boss óhp nảb [Mai Tnág] ìht ahN Thấu ãđ chắc mẩm àl ỗĐ Vọng nâT rồi.
iỗM nầl iốđ tặm iớv ỗĐ Vọng nâT àl uậc iạl thấy iơh ,ợs cẳhng biết oas nắh iạl mang mơc iớt ohc uậc nữa.
Kôhng ỉhc ếht àm ờig nòc ngồi nhìn mình chằm chằm aữn kìa.
ahN Thấu ỉhc muốn đuổi nắh iđ càng mớs càng tốt nên nă tộm ít iồr ảig ờv .on
uậC aừv iớm định ểđ aũđ xốung ìht ỗĐ Vọng nâT ãđ ởm mnệig: nĂ“ óc ếht thôi ”?à
…“ Ừm.” uậC iơh chột ạd àm liếm môi.
ờB iôm ỏđ mọng màl nưgời at muốn nắc tộm cái, túm iôm châu iồr liếm ởm ehk iôm luồn lưỡi vào.
“Hôm auq me uâđ óc nă tí ưhn vyậ.” ỗĐ Vọng nâT nheo mắt.
【ảH?? oaS hna biết môh auq éb noc àhn iôt nă oab nêihu? hnA ảrt iờl turng thực mex nào, óc phải môh auq hna nhìn trộm éb noc àhn iôt kôhng hả?】
【Hôm auq nă mơc cúl uas ihk ahN ahN khóc nhỉ, nhgĩa àl môh auq ỗĐ Vọng nâT iđ theo ar nogài đúng kgnôh?】
【ìHnh ưhn thế, giữa cừhng óc ờhn gnô úhc aik ểđ ý ộh tộm lúc, cúl yấ éb xinh pẹđ đang ngồi iớv ia nỉh.】
【Hôm auq ợv iôt ngồi cùng aứH irT Nam, ờig ựt dưng nhắc ar màl ?ìg ,áM đừng oảb àl cuhẩn ịb iổn điên néh?】
【gNay ừt cúl oàv tôrng ẻv tặm aủc ỗĐ Vọng nâT ãđ kôhng nổ rồi, iôt nòc tởưng các gnô nhận ar iồr cứh.】
ahN Thấu ngạc nêihn, hỏi: “Hôm qua? môH auq hna nhìn me nă mơc ”?à
ỗĐ Vọng nâT kôhng ảrt lời, ùd óc iốđ diện iớv hná tắm nắh ìht ahN Thấu cũng kôhng đoán được nắh đang nghĩ ,ìg ỗĐ Vọng nâT yấl ar tộm iôđ aũđ káhc, pắg mếing thịt lên.
áH“ mgnệi.”
