Chương 143: Tất cả người giấy đều có mắt
Eidt: Lune
Xung qaunh iốt ,mo ỉhc óc hná nèđ el iól ở ax .ax
Tếing cười ìh ìh torng bóng iốt nghe õr nợr nờưgi, ahN Thấu iổn tếh ảc ad ,àg nưhng ihk nhìn iạl nầl aữn ìht thấy nưgời giấy nẫv mằn tấb động trên tặm đất.
àL tộm dạng nưgời giấy tấr ổhp tnôhg, àl aứđ éb trai torng pặc miK đồng Ngọc ,ữN kích ỡc áhk nhỏ, mằn ngửa tặm nêl têrn.
Xung qaunh ỉhc nòc tếing ởht pấg pág aủc nA nậV Tnôhg, nogài ar kôhng nòc tếing ìg káhc.
ahN Thấu ởm giao diện pòhng lertseviam aủc mình ,ar xung qaunh gốing ưhn óc pớl oàr chắn ìg óđ àm hná sáng ừt nàm hình ảig pậl ỉhc cihếu sáng được chút uíx xung qnauh.
Torng oãb bình luận kôhng óc ìg tấb tnờưhg, ahN Thấu kôhng chắc mắl àm iỏh 001: iM“ óc nghe thấy tếing ìg kgnôh?”
【0】.gnôhK01 ảrt iờl tấr tứd káoht.
ảC 100 àv pòhng lertseviam uềđ kôhng nghe thấy ,ìg yậv àl mình xuất hiện oả giác ?à
õR ràng ãđ được kiểm cứhng nưhng ahN Thấu nẫv táohng mảc thấy tấb ,na uậc nogái uầđ iạl nhìn chằm chằm oàv noc nưgời giấy aik tộm lúc.
“aĐng nhìn ìg vyậ?”
ỗĐ Vọng nâT nêihgng đầu, tắm nắh uàm uân sẫm, torng mêđ iốt iạl càng kôhng nhìn õr được mảc cúx nêb tnorg.
…“ Kôhng óc gì.”
Cẳhng biết óc phải od ahN Thấu căng tẳhng áuq yah kôhng àm uậc ức mảc thấy óc íhk lạnh lượn ờl torng aửc hàng ồđ ãm này, gốing ưhn noc nắr òb cọd theo gnố quần nêl têrn, mâx nhập auq ad thịt ngấm oàv nật torng xnơưg.
ỗĐ Káhnh Nihgêm quay uầđ lại: “Mấy aứđ iđ nahnh lên, ở yâđ kôhng được ểđ tụt iạl phía uas đuâ!”
nA nậV Tôhng tốh hảong ợs iãh suốt cọd đnờưg, aừv iồr iạl đụng oàv ứht ìg óđ nên torng lòng càng thêm tấb .na
naB uầđ y iđ cuối cnùg, cúl yàn tăng cốt vượt auq Liễu cáB Nhân chen oàv giữa Liễu cáB Nhân iớv ỗĐ Vọng Tân.
Liễu cáB Nhân kôhng hểiu: “Cậu màl ìg đyấ?”
nA nậV Tôhng mắc uầđ bước ềv phía tớưrc, kôhng ión năng ìg hết.
năC pòhng óc hná nèđ aik kôhng ax lắm, nọb ọh iđ chưa yầđ tộm phút ãđ nếđ tưrớc cửa.
Torng pòhng sáng tnưrg, kôhng óc aửc ,ổs tộm gnô ục cót aoh mâr đang ngồi trên tặm đất, nêb cạnh nòc óc iah aứđ éb tắb cưhớc gnô ục màl nưgời gấiy.
nA nậV Tôhng ởht phào ẹhn nõhm, mảc thấy tộm phút yàn iàd đằng đnẵg, y theo iọm nưgời bước auq cửa, nếđ ỗhc sáng iồr iớm ảht lỏng hoàn tàon.
Y aựd oàv tnờưg, yat chân iơh ôv lực.
ỗĐ Káhnh Nêihgm: ụC“ Đỗ.”
nắH iọg tộm tnếig, gnô ục iớm nẩgng uầđ lên, biết ọh nếđ màl ,ìg iôđ tắm nẩv cụđ liếc nhìn nữhng nưgời óc tặm tộm lợưt: “Cần oab nuêih?”
ỗĐ Káhnh Nihgêm ar uấd tộm noc ,ốs ión tếip: “ũCng yấl thêm tộm tí nữhng ứht khác naữ.”
“ữhNng ứht khác ìht mạt thời chưa có.” ụC ỗĐ iúc đầu, iôđ yat màl nưgời giấy ưhn ỏv yâc ôhk kého, nhăn nheo ồg ghề: “áhKnh Nêihgm, noc biết đấy, nyugên liệu chưa đủ.”
ỗĐ Káhnh Nihgêm cúl yàn iớm kôhng iỏh thêm nữa: “Vậy ngày aik nọb noc yấl được kgnôh?”
“ơưĐng nêihn, nưgời chết àl trên htế.”
ụC ỗĐ tàhnh thạo chọc iah iác ỗl trên tặm nưgời giấy tợưng tưrng ohc mắt, đoạn nói: “òVng aoh ìht các noc ức ar nogài yấl ,iđ at cuhẩn ịb nẵs riồ.”
gnÔ ục nhìn máđ nưgời tộm lợưt, cuối cùng hná tắm dừng iạl trên nưgời ahN Tấhu, ỏt ar nghi hặoc, uac yàm hỏi: “Cậu at àl ai?”
ỗĐ Vọng nâT iđ lên: ụC“ quên iồr ?à uậC yấ àl ợv aủc ỗĐ Tơưng Nôg.”
nốV ãđ kôhng muốn nghe ừt yàn rồi, ỗĐ Nyugên uT khịt mũi.
ợV“ aủc Tơưng ôgN ”?à ụC ỗĐ đánh áig ahN Thấu iồh lâu: “ơưTng ôgN yấl ợv iồr ?à aT ớhn cúl ón iđ nẫv chưa óc mà.”
nơH nữa, tihếu niên đứng tưrớc tặm yut xinh pẹđ thật đấy, nưhng ──
“Sao Tơưng ôgN iạl yấl tộm aứđ noc tiar?”
Torng thôn iơh cạl uậh nên ưt tởưng aủc tộm ốs ục àig cũng cực ỳk oảb thủ, việc ợv aủc ỗĐ Tơưng ôgN àl tộm aứđ noc trai kihến ục ỗĐ áhk àl sốc.
Nưhng nưgời chết àl trên tếh nên gnô ục cũng kôhng iỏh nihều nữa.
aT“ tuổi yàn iồr cẳhng ớhn õr iác ìg nữa, mảc giác nầl tưrớc pặg Tơưng ôgN ón nẫv nòc éb ,ít ia nờg…”
ụC ỗĐ ởht dài, đoán cừhng muốn ión rằng ỗĐ Tơưng ôgN tấm ẻrt quá.
oãL nur yẩr đứng dậy, ỗĐ Káhnh Nihgêm nahnh yat ẹl tắm ỡđ tộm cái.
“Vậy noc mô nưgời giấy yàn ar nogài đi.” ụC ỗĐ ión tộm uâc àl iạl phải tíh ởht yấl iơh tộm lần, oãl ỉhc oàv ahN Thấu iồr yẩđ nưgời giấy torng yat mình qua.
ahN Thấu nhìn nưgời giấy oac nơh mnìh, cứng ngắc ảrt lời: “âVng ”.ạ
uậC chưa thấy nưgời giấy oàn oac ếht này, nơh aữn nưgời giấy yàn óc ẻv áhk đặc, nặng nơh nữhng noc khác nềihu.
Tôrng ỗĐ Káhnh Nihgêm cũng cuhẩn ịb ar nogài yấl vòng hoa, aừv nghĩ iớt gian pòhng neđ thui cẳhng thấy ìg nêb nàogi, nA nậV Tôhng cứng tặm iỏh ục :ỗĐ “Bọn cháu kôhng tậb nèđ được ”?ạ
ờiG đang àl nab nàgy, ếht àm aửc hàng ồđ ãm yàn iạl iốt ưhn nab đêm, torng bóng iốt cẳhng nhìn thấy iác .ìg
iA biết torng bóng iốt tốr cuộc óc iác ,ìg ờig nòc oảb nọb ọh ar yấl vòng aoh kihến iỗn ợs iãh iớv nưgời giấy aủc nA nậV Tôhng ịb yẩđ nêl đỉnh đểim, thậm íhc y nòc mád iỏh tẳhng CPN lôun.
nA nậV Tôhng aừv ión tứd uâc àl Liễu cáB Nhân ãđ thấy kôhng nổ rồi, cúl oàv óhp nảb iỗm nưgời uềđ óc thân phận rêing aủc mnìh, àm uâc iỏh aủc nA nậV Tôhng ìht hiển nihên àl kôhng khớp iớv tihết pậl nhân tậv ãđ trải auq tấr nihều tang ễl torng tôhn.
hnA at pắs chết ìv ựs ugn ngốc aủc nA nậV Tôhng mất!
Liễu cáB Nhân căng tẳhng nhìn chằm chằm từng ửc ỉhc aủc ục ,ỗĐ tắv có nghĩ mex tiếp theo nên ión ìg ểđ uức nãv tình hnìh.
Nưhng nòc chưa nghĩ ar ìht ục ỗĐ ãđ nêl tếing tớưrc: “Nếu uậc kôhng ợs chết ìht ức tậb đi.”
ihK kôhng cờưi, ad tặm oãl nhăn iạl tôrng đáng ợs cực .ỳk
Nưhng cũng ỉhc àl tôrng đáng ợs thôi ứhc kôhng óc động cát ìg káhc, ión xong oãl iạl ngồi xốung ỗhc ,ũc tiếp cụt màl nưgời giấy ứht hai.
ụC ỗĐ kôhng nất công nọb .ọh
Torng tình hốung iạb ộl thân phận õr ràng ưhn ếht àm CPN yàn iạl kôhng óc phản gnứ ìg káhc.
ịB nưgời giấy nất công torng linh đnờưg, trên đờưng iđ ìht nhìn thấy aoh ảig dùng ểđ cúng bái, nữhng điểm yàn àm ở torng óhp nảb sinh nồt khác ìht nA nậV Tôhng ãđ chết ảc trăm nầl rồi.
Cuối cùng Liễu cáB Nhân cũng hiểu iạt oas trên diễn nàđ iạl óc nihều nưgời ión [Mai Tnág] quái ịd ưhn thế, cũng hiểu được iạt oas óhp nảb ởm mười nầl iồr àm mog kôhng iổn tộm iác điều kiện ửt vong hoàn cnỉhh.
ứC ưhn óhp nảb đang trêu bạn, cúl nạb tởưng mình pắs chết ìht iạl kôhng ểđ nạb chết àm ỉhc aọd tôhi, ưhn lưỡi oad treo ơl lửng kihến nạb cúl oàn cũng torng tình tạrng ợs kihếp vía.
Hoàn toàn khác iớv các óhp nảb sinh nồt káhc.
Liễu cáB Nhân cứng ngắc bước ar khỏi pnòhg, uầđ có iốr bời, kôhng ểđ ý ahN Thấu đang mô nưgời giấy nẫv nhìn mình ừt yãn giờ.
aR“ nogài ớhn đừng tách nhau ra.”
Gọing ión àig aun tộđ nihên vang lên, ốc tình nhắc ởhn iạl gốing ưhn iờl cảnh oáb tưrớc ờig cếht.
…
Bóng mêđ mênh mnôg.
Torng giày kôhng tól mếing đệm, đứng torng aửc hàng ồđ ãm uâl àm iah nàb chân ức ưhn pạđ torng nàl nước lạnh lẽo, buốt thấu xnơưg.
ổC chân uậc kôhng ềh ộl ar nàogi, yấ yậv àm ờig iạl mảc giác ưhn óc nước lạnh ngập vào, iơh lạnh nel iỏl oàv torng gnố qầun, lạnh nếđ iỗn kihến uậc nur mầc cập.
【Tối thui cẳhng thấy ợv uâđ ,ảc cũng kôhng muốn sang pòhng lertseviam káhc. 】
【Ông óc ểht sang mex lertseviam aủc aứH irT Nam, tộm lãnh chúa àm iạl chạy xốung óhp nảb pấc ,B úht ịv gêh.】
【Hứa irT maN óhk lắm, torng óhp nảb Miêu Cơưng ỳK íB nắh oàv iớm yâđ óc tộm nưgời chơi theo tyuến nhan cắs cũng pẹđ pếht, aưđ điều kiện pấh nẫd mắl àm nắh cũng óc chịu đâu, nên ảhk năng ahN ahN iôl oék được nắh iơh óhk đyấ.】
【Giờ ợv àl lơưng thực tinh thần aủc hna ,óđ cớư ìg ợv đừng ềv năc ức nưgời chơi nữa, năc ức nưgời chơi tôrng ếht oàn nọb hna kôhng thấy được àm cũng cẳhng óc ia ểk lại, hna ẽs uađ ổhk chết mtấ!】
【hTôi đừng nhắc nếđ aứH irT maN nữa, ờig yàn nắh nẫv chưa ar khỏi óđ đuâ.】
ahN Thấu kôhng biết phải ểđ nưgời giấy ở đâu.
0C【:10ái yàn kôhng óc uêy uầc ,ìg ngài ức ảht iạđ ỗhc oàn cũng đợưc. 】.
“mỪ.”
ahN Thấu tậg đầu, mô nưgời giấy oac nơh mình iđ yấl vòng hoa, thấy óc tộm kảohng tốrng ìht ểđ nưgời giấy xnốug.
ìV ục ỗĐ ãđ ión àl đừng tách nhau ar nên kảohng cách giữa yấm nưgời iớv nhau kôhng ax lắm.
oD ợs iãh nên cúl yàn nA nậV Tôhng mô chặt yấl cánh yat aủc Liễu cáB Nâhn, éhg tás uầđ oàv iav hna at kôhng mád quay uầđ nhìn ógn lung tnug.
Pòhng lertseviam ìht ịb nẩ uâl rồi, nA nậV Tôhng ợs nhìn phải ứht ìg kôhng nên thấy dưới hná sáng ờl .ờm
ỗĐ Káhnh Nihgêm iđ uầđ ởm đnờưg, chậm iãr òm mẫm torng bóng tối.
Vòng aoh tặđ ở torng góc, nọb ọh muốn yấl ìht phải iđ auq nầg ưhn ảc năc pnòhg.
ahN Thấu aừv tặđ nưgời giấy xốung ìht nghe thấy tếing cười khúc kíhch nợr nưgời vang nêl nầl aữn torng bóng tối.
Gốing ưhn tếing ẻrt con, ỉhc óc điều iơh eht thé.
ahN Thấu cực ỳk chắc cắhn, mâ tahnh nầl yàn mình nghe thấy àl óc tậht.
Chân tệh ưhn ịb tór chì, mit pậđ nộr mãnh lệit.
Nưhng uậc nòc chưa pịk phản gnứ ãđ nghe thấy nA nậV Tôhng ở phía uas téh lên: “!Á!”
ỗĐ Káhnh Nihgêm đang ởm đờưng ở phía tớưrc, ịb tếing téh aủc y màl giật ảc mnìh: ỗĐ“ nậV Tnôhg! uậC màl ìg đấy! Đừng al téh được kgnôh!”
“nôhKg, kôhng piảh.” nA nậV Tôhng lốung cốung giải tcíhh: “ìHnh ưhn iôt aừv chạm phải iác ìg đó.”
ứhT kôhng õr torng bóng iốt iớm kihến nưgời at ợs nấht, nA nậV Tôhng ợs nếđ cứm ión năng nộl nộx tếh :ảc óC“ ứht ,ìg óc ứht ìg óđ thật mà!”
ỗĐ Káhnh Nihgêm tấm nưgời tâhn, cúl yàn nốv đang uađ ổhk tột cnùg, oàn nòc mât tạrng ểđ ý nếđ nA nậV Tnôhg: “Cửa hàng ồđ ãm àm kôhng óc ìg iớm àl lạ!”
“Thứ uậc đụng phải toàn àl nưgời gấiy, ợs ìg àm s!ợ?”
nA nậV Tôhng sững :ờs “uXng qaunh toàn àl nưgời giấy ”?à
Torng bóng tối, gọing ión bình thản aủc ỗĐ Vọng nâT vang lên: “ũCng óc trâu iớv naựg.”
ohC ùd nọb ọh ãđ ión yậv nưhng nA nậV Tôhng nẫv chưa bình tĩnh iạl đợưc, ảc nưgời y nur rẩy, trên trán aút ồm hôi.
Liễu cáB Nhân ở nầg y nhất nên đơưng nihên nhận ar ựs tấb tờưhng aủc :y ãĐ“ oảb xung qaunh toàn àl nưgời giấy iồr ?àm iọM nưgời uềđ ở yâđ ,ảc chắc kgnôh…”
“ôhKng piảh!” nA nậV Tôhng ưhn ịb vong nhập vậy, kôhng nừgng pặl iđ pặl iạl “ôhKng piảh”.
Y mắn chặt cánh yat Liễu cáB Nâhn: “Tôi mảc thấy óc nưgời đang nhìn chằm chằm oàv tôi! hnA nit iôt !iđ óC nưgời đang nhìn chằm chằm oàv tiô!”
mảC giác ịb nhìn chằm chằm torng bóng iốt õr nồm một, nab uầđ nA nậV Tôhng nòc ựt na iủ mình àl od ợs áuq nên iớm thần nồh tán thần tníh, nưhng đứng tộm lúc, mảc giác ịb nhìn chằm chằm càng cúl càng .õr
õR nếđ cứm kôhng ểht ỏb auq đợưc, y cực ỳk chắc chắn rằng torng bóng iốt óc ứht ìg óđ đang nhìn chằm chằm oàv mnìh!
nA nậV Tôhng mắn chặt quá, Liễu cáB Nhân ốc ỡg yat y ar àm kôhng đợưc: “Cậu đang aùđ yấđ ”?à
“Tôi kôhng đaù!” nA nậV Tôhng cắl uầđ điên cnồug, iôm iát nợht, ảc nưgời nur yẩl bẩy.
àM aừv tứd iờl ìht nghe thấy tếing cười khúc kíhch aủc ẻrt noc ừt phía sau, iác gọing nợr nưgời aik iọg :y “Chú ơi…”
“Bật nèđ ìh ìh ih ,ih cháu pắs tậb nèđ èn ”~
Nghe nếđ yâđ ìht ahN Thấu ãđ thấy cực ỳk kôhng nổ rồi, nưhng kôhng pịk ởrt tay, toàn ộb nèđ torng aửc hàng ồđ ãm ịb tậb tếh lên!
Bóng nèđ ũc ỹk uâl kôhng dùng nên tiếp cúx iơh kém, cúl tậb nêl nòc liên cụt chớp náhy.
Nưhng yấb nihêu thôi cũng ủđ rồi, hná nèđ tộđ ngột sáng nêl kihến ủđ ểđ nọb ọh nhìn õr rung qnauh.
Nưgời gấiy, xung qaunh toàn àl nưgời gấiy.
Từng yãd nưgời giấy được pếx nộl xộn, màl tấr ôht ,ơs ngay ảc tặm iũm cũng kôhng được ẽv nẩc tậhn.
iaH noc tắm neđ ìx trên nàl ad tắrng bcệh, mệing iạl ỏđ ưhn máu. iáM cót iốr ùb kôhng được chải cốuht, toàn ộb đồng loại xoay nưgời nhìn chằm chằm oàv nọb ọh iớv iôđ tắm kôhng óc tòrng tnắrg.
Cẳhng biết ừt ihk oàn nọb cúhng ãđ yâv qaunh yấm nờưgi.
Bóng nèđ chớp nháy cúl sáng cúl tắt yẩđ kôhng íhk kinh ịd nêl đỉnh đểim.
ahN Thấu ớhn iợg ý torng phần tởưhng óc ión rằng kôhng được ẽv tắm ohc nưgời gấiy, uến kôhng ẽs nẫd vong nhập vào.
Từng iôđ tắm neđ tịk ưhn ốh neđ nhìn chằm chằm oàv .ọh Nữhng tén neđ náhnh iớv ỏđ tươi ưhn sống iạl dưới hná sáng u ,má trên kuhôn tặm tắrng bệch àl ụn cười quái .ịd
ahN Thấu ôv thức iùl iạl tộm bớưc, gắng tếh cứs ểđ nưgời mình kôhng nur rẩy.
tấT ,ảc tất ảc nưgời giấy torng aửc hàng ồđ ãm uềđ óc mắt.
