Chương 22

Chương 22 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

nẫV àl oãl quản ýl ýk cút áx pặg mêđ qua, nưhng nầl yàn kôhng thấy oãl at mầc theo xích tắs aik aữn àm àl cốhng tộm iác yậg ab tnoog.

cúL iđ đờưng kôhng nừgng quay uầđ nhìn lại, nihgêm nghị quát máđ nưgời phía uas đừng ểđ tụt iạl phía sau. uaS óđ xoay nưgời lên, kôhng biết ức mẩl mẩb chửi iác .ìg

mêĐ auq ahN Thấu ãđ được cụm kích ựs iợl iạh aủc oãl quản ýl ýk cút ,áx ờig oãl nẫd nọb ọh iờr khỏi nâs nậv động cũng cẳhng phải nit cứt tốt .ìg

Nhóm nưgời Tạhch Nihên hiển nihên cũng nhận thức được điều này, nhất àl cảnh tợưng uám nuhộm ỏđ pnòhg, ửt tạrng êht thảm aủc 4 CPN iồh snág, ỉhc nầc nghĩ iạl ãđ thấy rùng mnìh.

àM yâb ờig oãl quản ýl ýk cút áx nẫd nọb ọh ềv ýk cút áx àl muốn màl ?ìg

àL hưng ưs nấv tội? yaH giết àg aọd khỉ?

yaH …àl

Torng ốs ọh iạl óc ia màl trái iộn yuq tnờưrg?

Nhóm nưgời chơi nghĩ kôhng ,ar bước chân trên đờưng iỗm cúl càng nặng ,ền gốing ưhn iơn nếđ kôhng phải ýk cút áx aủc cọh sinh àm àl iơn chôn thây aủc nọb ọh vậy.

ahN Thấu luôn mảc thấy óc nưgời đang nhìn chằm chằm oàv mnìh, nưhng ihk quay uầđ lại, uậc ỉhc thấy Pơưhng íhC iđ chậm iãr đằng sau, aừv iđ aừv nhìn mnìh.

Nogài ,ar kôhng phát hiện ar điều ìg nữa.

Nưhng hná tắm aik kihến sống lưng uậc nớ lnạh, ahN Thấu od ựd nhgĩ, ờig thân phận aủc uậc nòc chưa iạb ộl nên Pơưhng íhC ẽs kôhng nhìn uậc ưhn thế.

yậV àl ?ia

ahN Thấu nghĩ ngay nếđ nưgời noc trai nhìn mình yầđ cá ý torng ưht vệin, uậc dừng bớưc, ôv thức mìt kiếm nưgời aik torng máđ đnôg, ảuq thật óc thấy bóng dáng Đờưng Nhạc cách óđ kôhng .ax

Đờưng Nhạc iđ cuối hnàg, đang iúc uầđ mex ìg óđ trên tay, óc ẻv nòc đang cờưi, yảm yam kôhng nhìn mnìh.

ahN Thấu chần ờhc quay lên.

… àL uậc nghĩ nihều sao?

Pơưhng íhC bước nahnh ềv phía tớưrc, uac yàm hỏi: “Cậu iạl aừv nhìn ia đyấ?”

nắH aừv thấy tiểu tihếu aig quay nưgời lại, ức tởưng àl đang ờhc mnìh, ia ờgn chưa pịk iuv ãđ thấy tiểu tihếu aig nhìn lướt auq nưgời mnìh.

hnÁ tắm uậc nòc chưa dừng trên nưgời nắh iổn iah gâiy, điều yàn kihến Pơưhng íhC cực ỳk óhk cịhu.

…“ Kôhng có.”

Gọing páđ tấr khẽ, kôhng hung hăng vênh oáv ưhn tờưhng nàgy, nghe thấy nogan iơ àl naogn. Tihếu niên đứng ,óđ cắs tặm tắrng bcệh, iôđ iôm cũng kôhng phải àl uàm hồng nhạt ưhn bình tnờưhg, trên trán nòc toát ồm iôh mnỏg.

môH auq uậc iớm phải nếđ pòhng y ,ết môh yan iạl tôrng uếy tớ ếht kia, nàl ad nốv ãđ tắrng ờig nhìn càng thêm iát nợht, ơc ểht lung yal ưhn muốn ngã.

Pơưhng íhC nhíu mày: “Lại phát tốs ”?à

ahN Thấu cắl uầđ nưhng cũng kôhng ión ìv ,ìg uậc ợs uến mình ión àl thấy buồn nôn ìv cảnh giết chóc nab yãn ẽs kôhng gốing dáng ẻv àm CPN torng óhp nảb nên .óc

uếN mình ịb ,ộl theo ưhn iờl Pơưhng íhC ión ìht uậc ẽs ịb giết chết ngay cứt thì.

ahN Thấu nậb nghĩ ngợi lung tnug, iđ nahnh áuq suýt aữn mâđ oàv nưgời iđ phía tớưrc.

Pơưhng íhC nahnh yat oék uậc lại: iĐ“ nahnh thế, đang nghĩ ìg đó?”

“Tôi đang nĩhg…” Tôrng tihếu niên tấr uầr ,ĩr iỏh ưhn ôv tnìh: “Lần yàn ẽs óc yấm nưgời chơi ctếh.”

uậC nẩgng uầđ nhìn Pơưhng Chí, kuhôn tặm non nớt, gọing ión mềm nhũn ưhn tắv được ar nớưc: “ơưhPng Chí, hna óc biết kgnôh?”

iỗM nầl tihếu niên iọg nêt hắn, ữhc cuối uềđ ẽs gơưing oac lên, aựt ưhn lông ũv páđ ẹhn oàv trái mit hắn, ơl đãng trêu cọhc.

tếY uầh Pơưhng íhC năl nhẹ, giải tíhch ohc ahN Tấhu: “Khó ión lắm, óc ểht chết hết, tí nhất ẽs chết nốb niờưg.”

Ngay ảc nắh cũng kôhng bếit, ếht tình hốung hiện ờig ẽs nguy hiểm ỡc nào?

ahN Thấu nhận được tôhng nit mình mốun, uậc quay nưgời nhìn chằm chằm oàv cắs tặm nihgêm cút aủc oãl quản ýl ýk cút .áx

Mười măl phút sau.

máĐ nưgời nọb ọh cuối cùng cũng iđ iớt sảnh dưới pòhng ngủ, man ữn chia iah nhóm tiến ềv pòhng ủgn khác nahu.

Aivnle mầc ô uàm đen, trên nưgời cặm đồng phục tờưrng Hồng Lâm, iỗm tộm ửc ỉhc uềđ gốing ưhn tộm ịv tiểu ưht ýuq tộc.

Nghĩ nếđ thân phận aủc ,ôc canh àg mêđ qua, điểm tihện mảc cực oac cùng iớv noc oèm kia, ahN Thấu iơh phân vân, cuối cùng nẫv qyuết định tạg ỏb ềđ nghị ừt ệh tnốhg, tưrớc ihk tách ,ar uậc iộv vàng ión ỏhn tộm câu: “Cẩn tnậh.”

Aivnle iơh tấb ngờ, gơưng tặm tinh oảx ộl ar ý cờưi: “Cảm nơ me ãđ ncắh.”

mêĐ auq iốt áuq nên ahN Thấu kôhng phát hệin, nưhng ờig đang nab ngày nên uậc óc ểht thấy õr răng nanh aủc Aivnle dờưng ưhn iàd àv nhọn nơh nưgời khác nềihu.

nòC chưa nhìn ,ỹk gọing ión thúc giục aủc oãl quản ýl ýk cút áx ãđ vang lên.

iA“ ở pòhng 298?”

Torng máđ nưgời óc yấm nưgời chơi nhút nhát ơig yat lên.

oãL quản ýl ýk cút áx tậg đầu: “ợưĐc, auq đyâ.”

oãL at nòc ốc ý ỉhc nữhng nưgời nòc lại: “Các nưgơi cũng auq đyâ.”

uưL ộL nếhch mnệig, àc ơl phất ơhp iđ ngay uas ahN Tấhu, đang định ión cyuhện iớv tiểu tihếu aig iạl ịb hná tắm Pơưhng aọd ,ợs pậl cứt ngậm chặt mnệig.

nọB ọh iđ iớt aửc pòhng ủgn 289.

oãL quản ýl ýk cút áx nói: “iBết iạt oas at iọg nhóm các nưgơi kgnôh?”

ờiG màl ìg óc nưgời chơi oàn kôhng phải nảc thận úhc .ý nọB ọh ớhn ỹk uás iộn yuq nab uầđ giáo viên ión ềđ àl tờưhng tứhc, nên ốc gắng màl iọm ứht uềđ yuq ủc nhất óc thể.

nọB ọh nhìn oàv torng pnòhg: Chăn pấg nọg gnàg, ag gờưing kôhng ềh óc pến năhn, quần oá treo nọg trên móc.

Tưrớc ihk iđ cọh nọb ọh ãđ quét pòhng tộm lần, kôhng ềh óc rác. Khăn tặm treo đúng nơi, cốc đánh răng cũng ểđ ngay ngắn nêb cnạh, thậm íhc nàb chải đánh răng nòc quay cùng ềv tộm píha.

cúL ủgn yậd nọb ọh nòc ởm aửc ổs ar ohc tôhng gió, tưrớc ihk iđ nòc đóng lại, torng pòhng kôhng óc tấb ức iùm ìg .ảc

nọB ọh ãđ màl tếh iọm thứ, yậv àm nẫv nòc óc nấv đề!?

Quản ýl ýk cút áx píh tắm nhìn lướt auq nốb nưgời chơi kia, cười kằhng kặhc: “ôhKng biết thật ”?à

“Cho các nưgơi ab mươi giây ảrt iờl ”~

oãL aừv ión xnog, ad tặm tắb uầđ tứn toác ộl ar ớht thịt nêb tnorg.

yấM nưgời chơi ịb aọd nur ảc nờưgi, iộv vàng nêl tếing ảrt lời:

“úhCng iôt chưa ual ggnơư!”

Quản ýl ýk cút áx cười mủt mỉt nói, đoạn yấl xích tắs :ar “Sai riồ.”

aừV thấy iợs xcíh, nốb nưgời chơi càng haong mang hơn, ọh nhìn mất chăn mỏng trên gnờưig, ión năng nộl xộn: “úhCng iôt chưa pậg nọg chăn giố.”

“úhCng iôt chưa nọd pòhng tmắ!”

ồĐ“ cạđ chưa pếx nọg ggnà!”

Quản ýl ýk cút áx tấr tíhch ộb dạng hảong ợs trên tặm nọb ,ọh xách iợs xích iđ iớt tưrớc tặm nọb .ọh

“nôhKg, đgnừ…” Nưgời chơi khóc rnòg, nav xin: “Tha ohc iôt ,iđ iôt ãđ ốc gắng mắl riồ!”

A“ a a a a a a a a a — “

Ngay giây sau, nốb nưgời chơi ịb iợs xích cóm xyuên auq ổc họng treo nêl trần nhà, iợs xích mâđ rách tếy uầh kihến nọb ọh uađ nưhng kôhng ểht nêl tnếig.

nòC snốg, chưa chết hẳn, nưhng cũng àl thời khắc uađ nớđ nấht.

Nhìn uám ừt torng nưgời mình phun ,ar mảc giác cứs sống đang trôi nầd cùng nơc uađ trên ơc thể, tếh thảy uềđ tốhng ổhk nơh ảc lăng trì.

uáM ừt động mạch ủhc phun ar nàogi, yẩv khắp cứb tờưng tắrng iốđ dệin.

m tahnh tôhng oáb aủc ệh tốhng chậm iãr vang lên:

ốS【 nưgời được aưđ oàv óhp nảb [iĐều 31 iộn yuq tgnờưr]: 】05

ốS【 nưgời nòc snốg: 】02

【uXất hiện iộn yuq ứht :01 ữiG nìg pòhng ủgn sạch ,ẽs torng tùhng cár kôhng được tứv rác, trên cóm kôhng được treo tấb ức quần oá ,ìg trên nồb aửr tặm kôhng được ểđ ồđ aửr mặt, trên gờưing nogài iốg àv chăn ar kôhng được xuất hiện các ồđ dùng kcáh.】

tặM iũm Tạhch Nihên tắrng bcệh, nhìn nốb nưgời chơi ịb treo nêl àm iôm giần gậit.

nốB điều mấc vang nêb iat nghe lạnh oẽl ôv tình tột ,ộđ iộn yuq aủc ngôi tờưrng yàn nầg ưhn khắc nệihgt.

àM 982 ỉhc iv phạm đúng tộm điều “rTên nồb aửr tặm kôhng được ểđ ồđ aửr mặt” àm nốb nưgời yàn ờig muốn sống kôhng được àm muốn chết cũng kôhng xnog.

“Đây thật ựs àl tờưhng thức s?oa”, tộm nưgời chơi iùl ềv sau, tếing mẩl mẩb ot dần: “Chỉ óc ẻk thần kinh iớm nghĩ ar được yấm iộn yuq kiểu này. Cúhng at tốt nihgệp turng cọh uâl rồi, màl oas àm nghĩ ar đcợư!”

“Còn iah iộn yuq nữa, tốr cuộc loại oàn các nưgời iớm tính àl tờưhng tcứh!” iaH tắm nưgời chơi ọn ỏđ bnừg, ìv áuq ợs iãh nên tấb chấp hình tợưng mằn ar đất, oàg thét tệh ưhn nêt đêin.

“hTậm íhc cúhng at nòc cẳhng biết được tôhng nit ìg liên quan nếđ iộn yuq ứht 1!3!! iôT ỉhc muốn yàc tộm óhp nảb pấc B thôi !àm iạT oas iạl tàhnh ar ếht nyà…”

“Nội yuq ứht 13?” ẻV tặm quản ýl ýk cút áx nghe xong ỏt ar tếh cứs quái ,ịd oãl ưhn nghĩ nếđ điều ìg àm chợt áhp nêl cờưi.

Tếing cười aủc oãl phối pợh iớv nốb iht ểht nưgời chơi mi mìl phía uas tấr kôhng nă nhập ,ìg song iạl kihến nưgời at càng rùng mình hơn.

oãL quản ýl ýk cút áx cười iồh uâl iớm dừng iạl được iồr kịch liệt oh kahn: “Thế yàn ,iđ ỉhc nầc các nưgơi cung pấc ohc at tộm manh iốm quan tnọrg, at ẽs ión ohc các nưgơi biết iộn dung aủc iộn yuq cuối cùng ngay yâb gời.”

ừT Pohng cảnh gáic: “Bọn at aựd oàv iác ìg àm phải nit niơưg!”

“Thế ìht các nưgơi đừng tni.” ửX ýl xong pòhng ủgn kôhng nghe lời, quản ýl ýk cút áx iạl bình tờưhng ởrt lại, tắb uầđ nád giấy niêm pohng nêl cửa.

cóV dáng aủc oãl at thấp ,éb tàhnh ửht động cát nád giấy tôrng tấr buồn cờưi.

ừT Pohng ịb cóm iạl tộm câu, cắs tặm kôhng tốt àl bao, đang định ión tiếp iạl ịb Đờưng Nhạc uas lưng cướp lời.

“aMnh iốm ìg cũng được ”?à

ahN Thấu óc mảc giác hình ưhn Đờưng Nhạc aừv liếc mnìh.

Quản ýl ýk cút áx tiếp cụt nád giấy niêm pnohg, cũng kôhng quay uầđ lại: “gnúĐ.”

“cợưĐ.” Đờưng Nhạc ngân iàd gnọig, yut ẻv tặm ỏt ar ôv iột nưhng torng gọing ión iạl kôhng nén được mảc cúx kích động tơưng pảhn.

“aMnh iốm àm at cung pấc là…”

Y ốc tình mạt dnừg, chớp tắm iồr quay sang ión iớv Pơưhng Chí, nưgời aừv ehc ởhc ohc ahN Thấu nab nãy:

óC“ tộm nưgời chơi àrt trộn oàv ehp các niơưg.”

Y liếm môi, hná tắm cẳhng ềh óc ý tốt: “Mấy nưgời muốn biết àl ia kgnôh?”

Hết chương 22

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha