Chương 28
yaT ahN Thấu máb chặt oàv cánh aửc nếđ iỗn tắrng bcệh.
uậC áh mệing muốn giải tíhch iạl ịb gnỨ Tinh Uyên ngắt lời.
“Hứa ãD àv Pơưhng íhC óc ẽl ẽs nit cậu, nưhng iôt ìht knôhg, ngay ừt uầđ iôt ãđ nghi ờgn uậc riồ.”
oD ơc ểht gnỨ Tinh Uyên oc iạl nên quần oá trên nưgời nắh ởrt nên rộng tùhng tnìhh. nắH iúc uầđ nắx yat ,oá uas ihk nhận thấy ahN Thấu kôhng bước nếđ iớm nưgớc tắm nêl nhìn cậu.
Gọing nắh kôhng ềh thay iổđ ìv ơc ểht uht nhỏ: “Tôi kôhng muốn ión thêm nầl ứht hia.”
cặM ùd cóv nưgời aủc gnỨ Tinh Uyên ỏhn iđ nưhng ẻv tặm lạnh lùng aủc nắh nẫv tấr đáng .ợs
tÍ nhất nẫv aọd được ahN Thấu nốv nhát gan.
ịB nắh nhìn chằm cằhm, ahN Thấu thấy iơh hnảog, kuhôn tặm xinh pẹđ cũng cứng ,ờđ uậc ẽhk mím iôm iồr chậm iãr iđ vào.
ếhG ôs ahp tấr rộng nưhng õr ràng àl gnỨ Tinh Uyên muốn mình ngồi cạnh hắn.
cúL mình ở cùng gnỨ Tinh Uyên torng pòhng y ết cũng cẳhng tốt mấy, nhất àl Pơưhng íhC nòc ìv uậc àm đánh nhau iớv gnỨ Tinh Uêyn. hnÁ tắm cúl uậc iờr khỏi pòhng y ết àv biểu mảc uas cùng torng uhk rừng ỏhn uềđ uâs ax ôv cnùg, ahN Thấu mảc thấy hình ưhn nắh óc ùht nằh ìg iớv mnìh.
Điểm tihện mảc yâb ờig àl – .08
cứM ộđ yàn kôhng nòc àl ghét aữn àm àl muốn tộl ad túr nâg iốđ pnơưhg, uas óđ tiễn iốđ pơưhng xốung aịđ ngục lôun.
ohC nên uến gnỨ Tinh Uyên nghĩ ưhn yậv tậht, iạl nòc ểđ mình ngồi cạnh hắn, cẳhng ẽl àl muốn mình ngồi nầg iồr iớm giết cếht?
éB noc xinh pẹđ ịb yus diễn aủc mình màl ohc tếh hồn, torng uầđ uậc óc tấr nihều thắc mắc, àm nihều nơh aữn àl iỗn ol lắng kôhng mád iốđ tặm iớv hắn.
gnỨ Tinh Uyên ngồi aựd oàv ếhg ôs ahp nhìn cậu, thấy tihếu niên iơh nhăn tặm od ựd iđ tới, từng bước uềđ cực ỳk nặng .ền
uậC ảuq thật tấr đẹp, trên nưgời nòc óc tộm iùm thơm ỳk ,ạl ừt cúl ở pòhng y ết nắh ãđ ngửi thấy rồi.
iạB ộl thân phận rồi, thấy kôhng ảig ờv được iớv nắh ìht tứd kohát kôhng ảig ờv nữa. Kôhng nòc pớl ỏv hung ữd ảig oạt nêb nàogi, phần mềm iạm ngọt ngào nêb torng pậl cứt ộl ,ar thơm ngon ưhn cihếc bánh ngọt ỏhn uàm vnàg.
Tính cách nốv óc aủc uậc àl vậy, aựt ưhn tộm cihếc bánh ngọt iớm ar ,òl mấ ,pá bông mềm, nòc aỏt ar iùm thơm kihến nưgời at ỉhc muốn mắđ chìm oàv nêb tnorg.
Cẳhng tárch Pơưhng íhC àv aứH ãD uềđ muốn nắc tộm mnếig.
Ngay ảc nảb thân nắh cũng chịu hnả hởưng teho.
gnỨ Tinh Uyên kựhng lại, bỗng thấy cựb iộb iớv mảc cúx hứng úht tộđ nihên xuất hiện torng lnòg.
éB bánh ngọt êx dịch tấr cậhm, iãm uas iớm thấy uậc nêl tnếig:
“Cậu ịb mảc riồ.”
gnỨ Tinh Uêyn: “Thì soa?”
ahN Tấhu: “Tôi aừv ịb tốs nên kôhng muốn nếđ gần, iôt ợs uậc yâl ohc tiô.”
uậC chậm iãr giải tcíhh, ión ức ưhn cyuhện đơưng nêihn.
Ngồi nêb cạnh nưgời kôhng õr ý ồđ iớv đứng ở đây, tếk ảuq uas cùng aủc iah aựl chọn yàn cẳhng khác nhau àl mấy.
Nưhng uến được chọn tộm torng iah ìht ahN Thấu nẫv chọn iác sau.
“À.” gnỨ Tinh Uyên ờs trán mnìh, uas ihk mảc nhận được nihệt ộđ nóng bỏng iớm nhận ar ơc ểht yàn ịb :mố “ôhKng ểđ ”.ý
óC ẽl od hnả hởưng tiêu cực ừt ẻht nab uầđ cúl iớm nếđ yâđ nên uậc iơh ịb má ảnh, ahN Thấu bỗng sinh lòng đồng mảc iớv gnỨ Tinh Uêyn, uậc chân tàhnh ềđ nhgị: “Tốt nhất àl ờig uậc nên nếđ pòhng y ết ểđ cáb ĩs kiểm tar.”
tộM cihếc bánh ngọt ugn ngốc ỉhc ớhn nă kôhng ớhn đnáh.
gnỨ Tinh Uyên ưhn đang yus nghĩ điều :ìg “Với ia uậc cũng ếht yàn ”?à
ahN Thấu nẩgng uầđ lên, kôhng õr nắh đang ión .ìg
“iXnh đẹp, ugn nốgc, nưhng iạl biết cách ỏt ar uếy thế. ờiG àm nẫv ol lắng ohc nưgời ãđ iốđ ửx ệt iớv mình đợưc, torng uầđ uậc đang chứa iác ìg tếh?”
cÁ ý gốing tệh cúl iớm gặp, pậ tẳhng oàv mặt.
ahN Thấu nhìn hắn, nòc chưa pịk thấy iủt thân ãđ nghe thấy gnỨ Tinh Uyên uêk tộm tếing uađ đớn, uas óđ uám chảy ar khỏi khóe mnệig, ngất uỉx ar ôs pha.
nầG ưhn khác iỗm cách xuất hệin, nòc uâđ gốing tệh cảnh nă ạv iồh snág.
nầL yàn ngày ảc pòhng lertseviam cũng sốc.
【??? Tình hốung ìg đây, oas nắh iạl ngất aữn vyậ?】
ốC【 tình ngất tưrớc tặm ợv ông, iôt nghi ờgn nắh óc động ơc kôhng nơđ tnầuh!】
【Sao iôt kôhng óc nấ tợưng ìg iớv CPN yàn nhỉ. Tôrng nắh óc ẻv kôhng phải àl cọh sinh aủc tờưrng Hồng Lâm, nưhng xuất hiện ở yâđ ìht óc ẽl cũng àl tộm nhân tậv tấr quan tọrng torng óhp bản, nưhng oas iôt kôhng thấy óc ít nấ tợưng oàn nhỉ? iớV iạl các gnô óc mảc thấy tặm gnỨ Tinh Uêyn, aứH ãD àv Pơưhng íhC iơh gốing nhau kgnôh?】
【ưrTớc óđ iôt nòc tặđ hắn, ia ờgn nưgời uâđ õr pẹđ trai àm mệing iạl kôhng ión được iờl oàn tốt pẹđ ,ảc cứt muốn ctếh!】
【Chị me phía trên tặđ màl ìg ohc khổ, chọn tếh kôhng tốt nơh ?à nêT cộđ mệing ốC Dung Thời ờig ãđ ỳuq tưrợt nix iỗl rồi. gnỨ Tinh Uêyn, iôt kyuhên uậc đừng giãy giụa nữa, nahnh cóhng ỳuq xốung nix iỗl đi.】
【Tôi óc mảc giác ơc ểht gnỨ Tinh Uyên ẽs nớl ởrt iạl uas ihk toàn ộb nưgời chơi chết sạch àv óhp nảb đóng liạ.】
gnỨ Tinh Uyên mằn trên ếhg ôs pha, ìv ơc ểht óhk chịu nên lông yàm nhíu cặht, nưhng kiểu ìg cũng kôhng tnỉh.
nắH ngất nahnh quá, ựs việc yảx ar cũng áuq tấb ờgn màl ahN Thấu ịb giật mnìh, mảc cúx aừv yãn nòc chưa pịk tiêu hóa.
ịB gnỨ Tinh Uyên ión vậy, ahN Thấu mảc thấy õr iủt tâhn.
ờiG trên tahnh nihệm ụv nòc iah lạoi, tộm loại liên quan nếđ ốC Dung Thời ìht ãđ xong được tộm nihệm .ụv Loại nòc iạl àl mìt kiếm thân phận thật ựs aủc gnỨ Tinh Uêyn, nưhng nếđ ờig uậc nẫv chưa óc manh iốm oàn .ảc
uậC chọc chọc 001, ủr ỉr iỏh tăhm: “ôhKng màl xong nihệm ụv óc ịb từrng phạt ìg kgnôh?”
【gnôhK.】
ahN Thấu nòc chưa pịk mừng ãđ ịb 100 tạt ohc oág nước lnạh.
【Chỉ àl kôhng ar khỏi óhp nảb được tiôh.】
ahN Thấu uĩb môi, gọing đáng tơưhng ôv cnùg: “Thế àm àl được thôi ”.à
Kôhng ar khỏi óhp nảb đợưc, nghe đáng ợs áuq thể, uậc ửht uấđ tarnh têhm: “ưhNng ở yâđ nihều nưgời chơi ưhn vậy, cẳhng ẽl kôhng óc ia kôhng màl xong tất ảc nihệm ụv ”?à
【Cho nên nọb ọh chết tếh riồ.】
”…“
【ihNệm ụv ác nhân od ủhC ệH tốhng aưđ ar nên iôt kôhng nac tihệp oàv đcợư.】
ahN Thấu uỉ uìx tậg đầu, biết mình ỉhc óc ểht tiếp cụt ốc gnắg.
uậC od ựd tộm lát, cáx định gnỨ Tinh Uyên ngất thật iớm lặng ẽl iđ qua. uậC ngồi mổx xnốug, nẩc thận ờs trán hắn.
aừV ờs ãđ tụr ềv ưhn ịb điện gậit.
Thân nihệt aủc nắh tấr cao, gốing tệh iác ,òl ùd nưgời bình tờưhng tốs cũng kôhng nóng ưhn vậy. ahN Thấu kôhng õr nắh chịu được ếht oàn nữa.
Gốing yấm gnô hna trai nếđ chết nẫv ĩs diện aik aủc cậu.
àM cũng óc ểht ìv àl Boss nên kôhng gnốig, ahN Thấu nghĩ vậy.
Khóe mệing gnỨ Tinh Uyên nòc dính máu, ahN Thấu yấl tộm ờt giấy nẩc thận ual sạch ohc hắn, uas óđ màl theo iợg ý aủc 001, mìt tộm iác ex oék ểđ nắh nêl iồr yẩđ .iđ
ìV ơc ểht nắh uht ỏhn nên ẹhn nơh buổi sáng nềihu, cộng thêm óc ex yẩđ nên ahN Thấu kôhng tệm lắm.
aừV yah cáb ĩs đang ở torng pòhng y ,ết đang duỗi lưng ìht thấy gnỨ Tinh Uyên ịb yẩđ đến, ợs nếđ cứm ãgn khỏi ghế.
Kôhng pịk nghĩ nềihu, hna at iộv vàng òb dậy, kôhng thèm phủi ảc iụb trên quần .oá
“Sao uht iạl nihều ếht nyà!? cáB ĩs ếb gnỨ Tinh Uyên ừt ex yẩđ ar nàogi, luôn mệing iảl nhải ìg .óđ
Nưhng áuq ơm ồh nên ahN Thấu ỉhc óc ểht nghe thấy iàv ừt ưhn “Thể năng lgnợư”, yah “Tạo óhp bnả”.
cáB ĩs biết gnỨ Tinh Uêyn, ùd ahN Thấu óc nầđ aữn cũng mảc nhận đợưc.
óC ẽl uậc ẽs iom được tôhng nit liên quan nếđ gnỨ Tinh Uyên ừt hna cáb ĩs này.
Tihếu niên trộm liếc cáb ĩs tộm cái.
ờiG cáb ĩs đang nậb chữa ịrt ohc gnỨ Tinh Uyên nên ẽs kôhng ểđ ý nếđ mnìh.
– ờiG àl tộm ơc iộh tốt.
Thân phận aủc uậc nẫv chưa iạb ộl iớv nữhng CPN káhc, ahN Thấu qyuết định íb áuq aóh liều tộm pehn.
uaS ihk ạh qyuết mât xnog, ahN Thấu đứng uas cáb ,ĩs ảig ờv ỏt ar ghét :ỏb “Cậu at ịb oas vậy? aừV yãn nòc nôn ar uám tưrớc tặm iôt nữa, nẩb muốn ctếh.”
“Nôn ar muá?” cáB ĩs nghe xnog, ẻv tặm càng thêm nặng ,ền mẩl mẩb ìg .óđ
ahN Thấu uac mày, tấb nãm nói: “Anh nòc chưa ión ohc iôt biết uậc at ịb màl oas đyấ.”
cáB ĩs kohát tay: “iTểu tihếu gia, toàn àl nấv ềđ ỏhn tiôh.”
“Lần oàn ởm óhp nảb nắh cũng mố ếht này, nắh phải yud ìrt năng lợưng ohc ảc óhp bản, iãm nếđ ihk óhp nảb đóng iạl iớm bình tờưhng ưhn cũ.”
“hPân phối năng lợưng xong ãđ cẳhng nòc oab nihêu rồi, ờig iạl tàhnh ar ếht này, ợs chưa ủđ uađ yah ìg kôhng btếi.”
ahN Thấu bỗng mảc thấy mình ãđ nầg iớv turng mât óhp nảb mắl rồi.
cáB ĩs nẫv đang iảl nảhi: “ưhNng pắs xong rồi, muộn nhất àl iốt nay, toàn ộb nưgời chơi ẽs chết htế.”
ahN Thấu nẩgng phắt uầđ lên, aừv thấy hná tắm mìt iòt aủc cáb ĩs iớm nhận ar mình phản gnứ iơh quá, uậc hắng gnọig. ehc giấu mảc cúx haong mang torng lnòg: “ởưTng tộm táhng aữn iớm thi? oaS chết nahnh vyậ?”
“Hết cách rồi, chất lợưng nưgời chơi tợđ yàn mék qáu.” cáB ĩs nói: “Với iạl tếh táhng yấl uâđ ar iht thố, aừl nọb ọh tiôh.”
”…“
cắS tặm ahN Thấu iơh iát ,iđ tiếp cụt iom tin: “Vậy uến nọb ọh mìt được iộn yuq ứht mười ab aủc tờưrng ìht soa?”
“iTểu tihếu aig ión ìg tếh?” cáB ĩs ngạc nêihn, gọing cũng ởrt nên quái ịd khác tnờưhg, tohắt nêl tohắt xnốug, từng ữhc ión ar uềđ kihến ahN Thấu ợs tấm mật.
“ờưrTng turng cọh Hồng mâL óc iộn yuq ứht mười ab đuâ?”
Pòhng y ết nêy tĩnh ởrt lại, ỉhc óc ểht nghe thấy tếing tíh ởht aủc nọb .ọh
ahN Thấu mảc giác ưhn mình đang ở torng mầh bnăg, ịb nit cứt pậđ oàv cóhng ảc mặt, uậc ráng cười cờưi: “Thế ?à iôT quên mtấ.”
yấL ớc vụng ềv nưhng yam àm cáb ĩs kôhng nghi ờgn ,ìg hna at cắl đầu: “hCắc môh auq tốs nên tiểu tihếu aig nẫv đang váng đuầ.”
ahN Thấu cứng nhắc tậg đầu.
“ìTnh hốung aủc nắh iơh óhk giải qtếyu.” cáB ĩs iạl quay ềv nấv ềđ aủc gnỨ Tinh Uêyn: “ăNng lợưng ỗhc iôt kôhng ,ủđ iôt ar nogài tộm cyuhến ,ãđ tiểu tihếu aig ểđ ý đừng ohc nắh chạy giúp tiô.”
ahN Thấu kôhng pịk ừt cốhi, cáb ĩs ãđ nahnh cóhng chạy .iđ
Ngồi xốung ếhg nêb cạnh gnờưig, ahN Thấu iớm phát hiện yat mình ãđ ịb oév ỏđ ảc lên.
“100…” Gọing uậc uếy ,tớ ốc gắng tiêu aóh tôhng nit aừv nghe đợưc: “Đây àl ýl od im oảb at chọn ehp CPN ngay ừt uầđ soa?”
…【 Ừm.】
ệH tốhng biết iọm yuq cắt óhp bản, nưhng tyuệt iốđ kôhng được tiết ộl iớv tấb ỳk ia nogài CPN torng óhp bản, ohc ùd ahN Thấu àl nưgời aủc uhk nêb kia.
óhP nảb yàn óc iah điều kiện auq aửc nưhng uềđ kôhng óc ảhk năng hoàn tnàhh, ỉt ệl sống tós nầg ưhn bằng knôhg.
ehC giấu pấc bậc, nòc được iọg àl óhp nảb tấm mnạg.
yậV iạt oas ốC Dung Thời iạl chắc chắn óc ểht aưđ mình ar nogài ưhn vậy?
cắS tặm ahN Thấu tắrng bcệh, ngôi oas nêb oe kôhng nừgng nhấp nháy theo mât tạrng aủc cậu.
uậC phải iđ mìt ốC Dung Thời ?ư
“Tôi kyuhên uậc đừng màl tếh.”
Cẳhng biết gnỨ Tinh Uyên tỉnh ừt cúl oàn nưhng nẫv iơh ểu oải, dờưng ưhn nắh biết uậc đang nghĩ .ìg
éB noc xinh pẹđ kôhng giấu iổn mảc cúx trên mặt: ìV“ soa?”
gnỨ Tinh Uyên ẽhk nếhch môi: “Cậu tíhch nắh at mắl ”?à
Tihếu niên ngồi trên ghế, iah uầđ iốg khép lại, nab uầđ nòc nêy tĩnh ngồi iạt chỗ, nghe nắh iỏh iớm ẽhk nhúc ncíhh: “ôhKng tính àl thcíh.”
uậC nêihgng đầu, yus nghĩ tộm hồi: “ưhNng hna at tặng iôt tộm ngôi soa.”
Tihếu niên hình ưhn tấr tíhch ngôi oas kia, ừt cúl sáng được tặng nếđ ờig nẫv luôn mầc torng tay.
gnỨ Tinh Uyên kôhng biết mảc cúx óhk chịu torng lòng mình od uâđ àm ,óc nắh ỏt ar lạnh lùng ưhn nầl uầđ tiên pặg cậu.
“Cậu nghĩ nắh at àl nưgời tốt bụng ”?à
ahN Thấu mẩl bẩm: tÍ“ ar cũng tốt nơh cuậ.”
uậC kôhng mád ión ot nưhng gnỨ Tinh Uyên nẫv nghe tấhy.
gnỨ Tinh Uyên nghe cứt áuq àm cờưi: “Tốt nơh tôi? Nưhng iôt chưa từng muốn giết cuậ.”
ahN Thấu ngẩn .ar
“Cậu nghĩ ìv oas iốt óđ nắh at iạl xuất hiện torng aòt yạd hcọ?”
“Nếu iôt ión ohc uậc bếit, ẻk mầc lưỡi iáh muốn giết uậc cíhnh àl ốC Dung Tiờh.”
“Cậu ẽs nghĩ soa?”
