Chương 73

Chương 73 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

“Giờ uậc đang ở đuâ?”

cụL mâL nA chậc tộm tnếig: “iĐện tờh.”

Nghĩ nếđ am àc rồng nêt Lhtuer mình aừv mìt aik àl nắh iạl cứt iôs máu, bỗng mấđ tộm iác oàv thân yâc nêb cnạh, gọing điệu mâ :u mE“ yấ ión nêt ảig ohc tiô.”

éB am àc rồng nêt Lhtuer torng nấ tợưng aủc nắh óc cót neđ tắm xanh ,ơc ngay ảc cánh nẫl răng nanh uềđ chưa mọc, ảc nưgời thơm nágt, ếht àm ờig nắh mìt thấy nờưgi, cẳhng hiểu oas iạl biến tàhnh tộm nêt am àc rồng tôrng ugn đần, àm nòc óc ảc cánh iớv răng nanh aữn chứ.

Trên tặm nêt aik kôhng óc tậv phẩm biến hnìh, ùd àl hình ểht yah tặm ìht cũng kôhng gốing éb am àc rồng aik chút nào. ióN cách káhc, éb am àc rồng aik nốv kôhng ión nêt thật ohc hắn.

uếN ưhn ión nogại hình aủc éb am àc rồng aik hoàn toàn pợh ug nắh ìht nêt Lhtuer yàn aừv nhìn ãđ thấy ngứa ảc mắt.

Càng nghĩ càng tức, ờig cụL mâL nA ỉhc muốn mìt thấy nhóc CPN aừl oảđ aik iồr nẫd ar khỏi óhp nảb tôhi.

Thẩm Tíhnh Bạch nêy lặng nghe cụL mâL nA nằc nhằn xnog, nắh iơh iúc uầđ nhìn ahN Thấu đang ngẩn nờưgi.

noC iós noc tưrớc tặm nắh cũng óc iah iác nêt – “ruLe” àv “Nha Nah”, àm aựd theo phản gnứ aủc tihếu niên iớv iah iác nêt yàn ìht mát chín phần mười cũng àl giả.

uềĐ yấl nêt ảig aừl nưgời káhc.

àL tùrng pợh sao?

Torng tắm Thẩm Tíhnh Bạch hná nêl ẻv mìt iòt nihgên cứu.

cắS tặm tihếu niên iơh kém, cúl Thẩm Tíhnh Bạch aưđ uậc ar nogài ãđ nhận ar rồi, aừv định ión ìg óđ ìht uầđ yám tyurền nit nêb aik iạl tyurền nếđ tếing aủc cụL mâL :nA À“ phải rồi, cúl tưrớc hna oảb muốn nẫd tộm noc iós noc nếđ ohc iôt xem, àl uậc at ”?à

“Ừ.” Thẩm Tíhnh Bạch đáp.

“hCọn thời gian đi.” ùD oas nắh cũng aừv phải mìt nờưgi, aừv phải mìt điều kiện vượt ,iả nậb lắm.

”…“ Thẩm Tíhnh Bạch mi lặng tộm hồi, nắh tháo kính xốung tấc ,iđ kôhng biết đang yus nghĩ ìg àm dừng iạl tộm cúl iồr ừt cốhi: “ôhKng nầc đuâ.”

cụL mâL nA píh mắt: “hTẩm Tíhnh Bcạh, hna thấy trêu iôt úht ịv mắl phải kgnôh?”

“Cậu nghĩ nihều riồ.” Thẩm Tíhnh Bạch nói.

”…“

cụL mâL nA nếhch mép: “Thủ lĩnh uhk yâT cũng giỏi tậl tặm ar phết nỉh.”

“Cảm nơ ãđ kneh.”

cụL mâL nA trào pnúhg: iA“ khen ahn?”

ịB ếhc giễu àm nẫv óc ểht bình thản páđ iạl ưhn vậy, đúng àl ồđ ôv .ỉs

nắH iỏh tếip: “Vậy hna định iốđ óhp iớv ihT uâL ếht noà?”

“Nói uas đi.” Thẩm Tíhnh Bạch páđ auq loa: “Tôi tắt yám tưrớc đyâ.”

cụL mâL :nA ?

nắH nòc muốn ión tiếp ìg aữn nưhng uầđ nêb aik ãđ ngắt liên lạc, kôhng nòc mâ tahnh oàn nữa.

nêB iat ahN Thấu àl cuộc iốđ tohại aủc Thẩm Tíhnh Bạch àv cụL mâL ,nA nưhng ừt uas ihk tôhng nit uấm chốt aik xuất hệin, uậc iạl kôhng nghe được tấb ức điều ,ìg cũng kôhng mảc giác được tình hình xung qaunh aữn àm ỉhc ơgn ngác nhìn oàv dòng ữhc hiện trên bảng điều kihển tưrớc mặt.

Kôhng đnúg, tôhng nit uấm chốt kôhng pợh .ýl

uếN Lficuer àv “Nó” kôhng ểht xuất hiện cùng cúl torng cùng tộm uhk vực, yậv cyuhện cúl torng pòhng mắt nên giải tíhch ếht nào?

Tôhng nit uấm chốt kôhng sai, yậv nhất định àl od uậc ãđ nghĩ ias ngay ừt đầu.

uếN đúng ưhn tôhng nit uấm chốt ìht cứhng ỏt giữa Lficuer àv ứht torng gnơưg, tộm torng iah chắc chắn kôhng ùhp pợh iớv điều kệin.

Cẳhng ẽl bóng nưgời torng gơưng aik kôhng phải àl “óN”? yaH …àl “Nó” nốv kôhng ềh thực ựs nếđ đây?

ệH tốhng Tình uêY kôhng kiểm art được điểm tihện cảm, ảc uâc ión “Đến mìt me ”iđ aủc ứht óđ tưrớc ihk ón biến tấm nữa, ờig iạl phát hiện óc liên quan nếđ Leficur, nữhng điều yàn kihến ahN Thấu mảc thấy tấb na ôv cnùg.

Ngay ảc Thẩm Tíhnh Bạch iọg cậu, uậc cũng kôhng nghe tấhy.

Thẩm Tíhnh Bạch nhìn tihếu niên đang ngây ,ar nắh vươn yat nhéo ám cậu, ẽhk gọi: “Nha Nah.”

mảC nhận được mảc giác trên ,ám ahN Thấu iớm ơgn ngác nẩgng uầđ lên: “Anh đang iọg iôt ”?à

Thẩm Tíhnh Bạch oac nơh uậc nầg iác đầu, cúl yàn kuhôn tặm uậc iơh nưgớc lên, ừt cóg nhìn aủc Thẩm Tíhnh Bạch ìht ứht iổn tậb nhất àl vầng trán yầđ nặđ cùng iôđ tắm uàm mal iớv đồng ửt cọd aủc cậu.

ừT cóg yàn ìht kôhng thấy õr iác mằc thon ỏhn aủc uậc lắm, mầt tắm Thẩm Tíhnh Bạch lướt nầd ừt trán xốung môi.

uaS ihk ión xnog, tihếu niên iơh éh iôm ,ar ỉhc thấy thấp táohng hná nước tớư tá nêb tnorg.

“ôhKng ìht gì?” Thẩm Tíhnh Bạch iỏh lại: “Tôi iọg uậc yấm nầl riồ.”

uầĐ có ahN Thấu cúl yàn iốr tung ưhn ảuq uầc nel uas ihk oèm chơi xong vậy. uậC iộv vàng tạg ỏb dòng yus nghĩ aủc mnìh: “Xin lỗi, iôt iảm nghĩ nên kôhng nghe tyấh.”

“ôhKng soa.” Thẩm Tíhnh Bạch kôhng thèm ểđ ý nếđ điều này, mầt tắm iạl iơr oàv đỉnh uầđ tihếu nêin, hná tắm nắh iốt xnốug: “Tai iớv đuôi uâđ riồ?”

“Đêm tărng tròn auq riồ.” nêN iat iớv đuôi cũng biến mất.

cắS tặm ahN Thấu iơh nhợt nạht, ảc nưgời nhìn auq kôhng óc tinh thần ìg ,ảc gọing uậc ihk ảrt iờl uâc iỏh aủc nắh cũng ỏhn xíu. ùD mêđ qua, cúl iós kổhng ồl áhp aửc xông vào, trên tặm uậc cũng kôhng óc biểu mảc ếht này.

aựT ưhn đang haong mnag, nòc óc chút ơb ơv tấm tám óhk nhận .ar

Thẩm Tíhnh Bạch iúc nưgời xnốug, ẹhn gọing hỏi: “Sao cắs tặm mék vyậ?”

nắH tộđ ngột iúc xốung màl ahN Thấu giật yản mnìh, uậc tảhng thốt nhìn oàv tắm Thẩm Tíhnh Bcạh.

Thẩm Tíhnh Bạch kôhng ịb nậc thị, iọm ihk nắh toàn oeđ kính kôhng ,ộđ cúl yàn nắh ãđ tháo kính x,gnốuđể ộl tộm iôđ tắm ôv cùng xinh đẹp.

Kôhng nòc gọng kính nảc trở, hná nhìn aủc iôđ tắm aik càng thêm cắs néb pá lực, ahN Thấu mảc giác ưhn mình cẳhng ữig được tấb ức íb tậm oàn tưrớc tặm hắn, nắh ỉhc nầc liếc tộm iác àl óc ểht nhìn thấu iọm yus nghĩ torng uầđ cậu.

uàM tắm nắh kôhng phải kiểu uàm ổh páhch ưhn ihT Lâu, àm àl uàm sẫm, aừv cặđ aừv uâs thẳm ưhn mực. cúL nhìn chằm chằm oàv ia óđ ẽs kihến nưgời at óc mảc giác ưhn ãgn xốung cựv tẳhm, khơi yậd iỗn ợs iãh bóng iốt ở uâs torng lnòg.

cắS tặm ahN Thấu iát ,iđ cắl đầu: “Tôi kôhng soa.”

Thẩm Tíhnh Bạch nẫv ữig nyugên ưt thế: “ôrTng uậc kôhng óc ẻv ìg àl kôhng oas cả.”

Gọing điệu nắh cúl yàn óc phần ờh hnữg, nưhng od mâ cắs nốv mê iat nên óc ờh hững cũng cẳhng hnả hởưng ,ìg trái iạl càng màl iổn tậb tén cặđ tưrng nốv óc aủc hắn. “Cậu ãđ thấy ìg ở đó?”

-Hắn đang ión nếđ Tàng ưhT Các.

”…“

ảuQ nihên àl Thẩm Tíhnh Bạch ãđ phát hiện ,ar ộđ nhạy néb aủc nưgời chơi đỉnh pấc kôhng phải àl ứht uậc óc ểht pòhng đợưc.

ảV lại, ừt uas ihk biết nắh đánh nhau iớv ihT Lâu, ahN Thấu kôhng biết nên iốđ tặm iớv nắh ếht nào.

uậC luôn óc mảc giác rằng loại nưgời bình tĩnh àv óc ảhk năng quan tás nhạy néb ưhn Thẩm Tíhnh Bạch ảhk năng nòc mắn được nihều tôhng nit nơh uậc tnởưg.

ahN Thấu mắn chặt tay, cúl định ión kôhng óc ìg tiếp ìht Thẩm Tíhnh Bạch iạl tìhnh lình ión tộm uâc màl mit ahN Thấu suýt yab ar nàogi:

“Cậu àl cộng ựs aủc ihT uâL phải kgnôh?”

tộM uâc ión ưhn tés đánh nagng tai, màl ahN Thấu cáohng vnág.

nắH kôhng iỏh mình óc phải àl nưgời chơi yah knôhg, àm iạl iỏh mình óc phải àl cộng ựs aủc ihT uâL yah kôhng ưhn ểht ãđ ngầm thừa nhận uậc àl nưgời chơi vậy.

ahN Thấu áh mệing yấm lần, muốn ión ìg óđ nưhng cuối cùng iạl kôhng nêl tnếig.

“Thi uâL àl nưgời sói, uậc cũng àl nưgời sió.” Thẩm Tíhnh Bạch đứng tẳhng dậy, gọing điệu kôhng õr iuv gậin, trần tuhật ựs tậht: “Tên óđ chạy ảc qãung đờưng iàd nếđ mìt cậu, nòc đánh nhau iớv ủht lĩnh am àc rồng ìv cậu, cuối cgnù…”

iờL ión uas cùng nừgng lại, nắh bỗng nghĩ nếđ cúl mình đánh nhau iớv ihT Lâu.

uầB trời kôhng phải àl cihến tờưrng aủc nưgời sói, uas ihk tấm iđ iós con, ihT uâL ởrt nên cực ỳk hung nàt torng tạrng thái cồung bạo, kôhng nừgng trút giận nêl nữhng nưgời káhc.

Thẩm Tíhnh Bạch cười nạht: “ờH.”

tộM tếing “Hờ” ẹhn bẫng ưhn tộm ảuq iún èđ nặng nêl trái mit aủc ahN Tấhu. Lòng uậc iốr ưhn ơt ,òv biết ngay Thẩm Tíhnh Bạch ãđ tắb uầđ nghi ờgn thân phận aủc mình ừt nầl tưrớc .àm

uậC màl ìg giấu đợưc, cẳhng auq Thẩm Tíhnh Bạch kôhng muốn truy uức nên iớm kihến uậc óc oả giác rằng mình ãđ tàhnh công tôhi.

Tihếu niên nốv đang buồn ,ãb nghĩ yậv iạl càng uỉ xìu. Thẩm Tíhnh Bạch ión xnog, uậc iúc thấp uầđ nên kôhng nhìn thấy biểu mảc aủc hắn, gọing óc phần ợs hãi: “Vậy anh… ẽs giết iôt ”?à

Tahnh mâ aừv ẹhn aừv ỏhn xíu, uến kôhng nghe ỹk ìht cẳhng ểht oàn nghe đợưc.

uậC đứng óđ ỏt ar nồb cồhn, mex ưhn biến tớưng thừa nậhn. cúL yàn ìv ịb phát hiện nên tihếu niên tắb uầđ ol lnắg, yat mắn chặt tạv oá gốing ưhn tộm aứđ ẻrt cắm iỗl đang ờhc ịb pạht, song iạl ợs iãh ìv kôhng biết hình phạt ục ểht àl .ìg

ahN Thấu càng iúc uầđ thấp nơh nữa, gọing ión mềm nhũn nex nẫl iủt tâhn: “ừĐng giết iôt mà.”

tấR naogn, nogan nếđ cứm thái quá, kihến nưgời at càng thêm tơưhng cảm.

iốĐ tặm iớv ựs uếy ếht aủc tihếu nêin, Thẩm Tíhnh Bạch mảc thấy iọm ứht xung qaunh uềđ ởrt nêy tnĩh, nắh kôhng ờgn cyuhện ẽs phát tirển theo hớưng này. iờL ẽl ohc yấm ýl od tohái thác táohng iác biến tấm scạh, tếy uầh nắh cuộn ẹhn xnốug, cúl nêl tếing nầl aữn ìht gọing ãđ nuhốm chút tấb cắđ :ĩd “Cậu nẩgng uầđ nêl tưrớc đã.”

ahN Thấu nogan nogãn nẩgng uầđ lên, uậc mím iôm lại, iah ám púhng píhnh iơh pồhng nêl tôrng đáng tơưhng ôv cnùg.

õR ràng đang ở ếht uếy nưhng 100 iạl óc oả giác rằng ýk ủhc àhn mình đang oel nầd nếđ ịv ếht oac hơn, óc mảc giác ưhn ịv ếht aủc iah nêb pắs ịb oảđ nợưgc.

Chắc chắn àl oả giác rồi, 100 chết lặng ựt thôi miên cíhnh mnìh.

Thẩm Tíhnh Bạch aox im tâm: “Sao uậc iạl nghĩ rằng iôt ẽs giết cuậ?”

“orTng óhp nảb này, nưgời chơi được ghép pặc iớv nahu, iốđ káhng nẫl nhau nòc gì.” ahN Thấu ỏhn gọing giải tcíhh, tạv oá nầg ưhn ịb pób nát: “ôhKng phải ưhn yậv ”?à

ióN cũng đnúg, nnưhg…

Thẩm Tíhnh Bcạh: “Tôi chưa nếđ cứm xốung yat iớv tộm nưgời chơi nòc éb ưhn cuậ.”

…“ ”.À

Thẩm Tíhnh Bạch hỏi: “Đây àl óhp nảb ứht yấm aủc cuậ?”

ahN Thấu thấy điều yàn cẳhng óc ìg phải giấu ảc nên turng thực đáp: “Thứ hia.”

ảuQ nihên àl nưgời mới, Thẩm Tíhnh Bạch nưgớc tắm nhìn cậu, tậg uầđ ỏt ẻv mình biết rồi: “Vậy aừv iồr uậc ãđ thấy ìg torng năc pòhng kai?”

“Tôi thấy nihều nảb ẽv lắm, trên óđ ẽv trận pháp nưhng iôt mex kôhng hiểu lmắ.”

Phối pợh iớv hná tắm ngây ơht ơgn nágc, ộđ nit yậc iờl ión kôhng hiểu ìg aủc tihếu niên tăng nêl tấr nềihu.

“Bản ẽv gì?”

ahN Thấu nói: ểĐ“ iôt ẽv ohc hna xme.”

Tôrng tấr tích cực, aừv yãn nòc èd cừhng hắn, ờig iạl ión tếh nữhng tôhng nit mình aừv óc đợưc.

Nốgc, nòc iơh ngây ơht nữa.

Thẩm Tíhnh Bạch nói: ứC“ ếht ión ohc iôt biết ?à yâĐ toàn àl tôhng nit uậc ựt kiếm được đyấ.” nắH kaohnh tay: “Nếu iôt óc được tôhng nit iồr ởrt yat giết uậc ìht soa?”

ahN Thấu yấl tộm ờt giấy ar ẽv iạl trận pháp mình ãđ thấy tưrớc ,óđ aừv viết aừv ảrt lời, uầđ kôhng nẩgng lên: ìV“ hna ãđ ión ẽs kôhng xốung yat iớv iôt iồr mà.”

nơH aữn điểm tihện mảc aủc Thẩm Tíhnh Bạch iớv uậc àl ,56 ịrt ốs mảc cúx kôhng óc biến động ìg ảc nên ẽs kôhng oạt ar yu hiếp ìg áuq nihgêm tọrng iớv cậu.

ệH【 tốhng Tình uêY tôhng báo: Điểm tihện mảc aủc Nưgời chơi Thẩm Tíhnh Bạch tăng ,01 tổng điểm tihện cảm: 75.】

“Nha Nah.” Thẩm Tíhnh Bạch nói: mE“ ngây ơht qáu.”

ahN Thấu ủhp nậhn, ẻv tặm káhng :ực “Anh iớm ngây ơht ấy!”

Thẩm Tíhnh Bạch cong khóe môi, kôhng ión ìg nữa, ờhc ahN Thấu ẽv trận pháp ohc mnìh. Nhìn dáng ẻv uậc mầc bút, nắh bỗng nói: “Sau yàn óc ểht nếđ uhk yâT mìt ahn.”

ahN Thấu pật turng ,ẽv kôhng páđ lại. Thẩm Tíhnh Bạch tởưng uậc kôhng nghe tấhy, đang định ión iạl ìht thấy tihếu niên tưrớc tặm tộđ nihên đứng lên, nêy lặng aưđ ờt giấy qua.

“Tôi ẽv xong iồr nè.”

【??? aừV yãn ợv cười yấđ ?!à Móa! cáC gnô óc chắc ợv àl nưgời chơi iớm kôhng đấy? ỏhN mắn cót yấm gnô đỉnh pấc khỏi aực lnôu.】

【Tôi nòc ốc tình chạy sang pòhng lertseviam aủc Thẩm Tíhnh Bạch mex thử. áM ,ón iác yàn kôhng phải àl “ohPng ấn”, àm àl “irTệu hồi” ahN ahN mex kôhng hểiu, ah ah ,ah mảc giác ưhn kiểu iut kôhng màl được ìht iut iđ ờhn nưgời khác màl ohc ấy.】

【ôCng nhận àl ợv gốing CPN torng game nẹH òh uhk nêb cạnh thật đấy, ức ảht tíhnh nưgời at nưhng aừv oảb tếk nôh àl kôhng cịhu. oS sánh ar ìht ở uhk nêb aik toàn àl máđ trai iág nặc ãb cyuhên aùđ giỡn tình mảc nưgời káhc! ợV ,iơ mô ,me thơm em.】

【íKch tíhch êhg eh eh ,eh Thẩm Tíhnh Bạch nòc chưa phát hiện ar thân phận aủc me ,éb uas yàn biết me éb iợl dụng mình ìht óc iổn giận kôhng nhỉ? iôT chưa thấy Thẩm Tíhnh Bạch iổn giận oab ờig đuâ.】

【Hắn mád gậin? Được phục ụv ợv àl vinh hạnh aủc hắn, ?ko nơH aữn nòc chưa biết ia iớm ngây ơht đâu, nẩc thận kôhng iạl ịb aùđ cếht. Nưhng ợv cũng nên nẩc thận chút ,iđ ịb ộl yẩt àl xong phim ,óđ nếđ cúl yấ torng bụng chứa yầđ ứht ìg óđ aủc nọb nắh ìht hna kôhng giúp được ìg uâđ uh uh hu.】

【iKểu ưhn Thẩm Tíhnh Bcạh… iôt thấy ảhk năng ợv ịb nắh èđ ar “ítnh ”ổs oac lắm, nhất àl ờig ợv nẫv nòc đang ảig ,ờv iôt kôhng mád tởưng tợưng cảnh nắh biết được yấm òrt tặv aik aủc ợv naữ.】

Tihếu niên biết ùd mình óc ión ìg cũng ôv dụng nên tứd kohát thừa nhận lôun, tiện ểht củng ốc thêm thân phận nưgời iós aủc mnìh.

àM cộng ựs cùng ehp iớv nhau nầg ưhn àl yuq cắt ngầm àm tất ảc nưgời chơi torng óhp nảb uềđ bếit. ohC nên tưrớc ihk trên nưgời ahN Thấu xuất hiện nữhng cặđ điểm cặđ tưrng aủc am àc rnồg, Thẩm Tíhnh Bạch ẽs kôhng nghi ờgn ìg .ảc

Nhất àl cúl yàn ahN Thấu nòc giao ar tôhng nit mình uht thập đợưc, iọm điều kiện uềđ tấr óc iợl iớv cậu.

“irTệu hồi” àv “ohPng ”nấ uềđ àl manh iốm uậc óc đợưc, ahN Thấu kôhng giao ar ảc iah àm ỉhc giao “irTệu hồi” ar ểđ Thẩm Tíhnh Bạch mìt manh iốm giúp tôhi, uậc mảc thấy mình đúng àl tộm nưgời tôhng mnih.

Thẩm Tíhnh Bạch mầc ờt gấiy, nhìn táohng auq iồr tấc oàv uậh tnờưrg, nắh nếhch môi, nói: iĐ“ tiôh.”

uaS ihk iờr khỏi tarng viên am àc rnồg, nọb ọh tắb uầđ iđ ar nàogi.

Thẩm Tíhnh Bạch iđ tớưrc, ahN Thấu iđ sau.

Tỉhnh tảohng Thẩm Tíhnh Bạch ẽs dừng bước ểđ mex tình hình aủc tihếu niên phía sau, uas ihk phát hiện tihếu niên đang ốc tếh cứs iđ theo mnìh, tặm uậc ỏđ bnừg, ởht nổh hển, nắh iớm ốc ý iđ chậm lại.

nắH nhíu mày: “Sao ểht cựl aủc me mék vyậ?”

ahN Thấu ởht ìhp phò, phàn nàn: “úhCng at iđ nầg được tộm tếing riồ!”

ịrT ốs các pơưhng diện aủc Thẩm Tíhnh Bạch tấr cao, ùd iđ chậm cũng nahnh nơh nưgời bình tờưhng nềihu, ểđ đuổi pịk nắh àm ahN Thấu cẳhng nòc thời gian nghĩ nếđ cyuhện káhc, ỉhc biết mắc uầđ chạy ềv phía tớưrc.

Thấy Thẩm Tíhnh Bạch dừng lại, uậc cũng dừng lại, đứng cách Thẩm Tíhnh Bạch tộm kảohng aừv pảhi, kôhng muốn iạl nầg nắh lắm.

Điểm tihện mảc aủc Thẩm Tíhnh Bạch ãđ tăng nếđ ,57 cứm điểm yàn ãđ oac mắl rồi.

uậC ửht hỏi: “Anh iđ chậm thôi được kgnôh?”

Tưrớc hná tắm yầđ mong iợđ àv đáng tơưhng aủc tihếu nêin, Thẩm Tíhnh Bạch bình tĩnh quay uầđ ,iđ én tárnh hná tắm cậu.

tắM aủc tihếu niên cúl yàn tấr snág, iôđ tắm uàm mal ưhn áđ ýuq nốv ãđ đẹp, ờig iạl pấl lánh ưhn được ủhp thêm tộm pớl hná sáng vậy.

ờhC uậc cuối cùng cũng đuổi pịk mnìh, Thẩm Tíhnh Bạch iớm nói: mE“ iđ tưrớc đi.”

【hCà, chịu nờưhng lôun? Nhóc noc áhk lắm, uậc nòc ớhn mình cúl tưrớc tắb ahN ahN oeđ dụng ục cốhng nắc kgnôh?】

…“ Nưhng iôt kôhng biết đgnờư.” ahN Thấu ừt chối kého, uậc ỉhc muốn nắh iđ chậm iạl chút thôi ứhc kôhng muốn iđ tớưrc. uậC óc biết đờưng đâu!

ứC“ iđ tnẳhg, kôhng nầc rẽ.” Thẩm Tíhnh Bạch nói: iĐ“ nếđ đờưng lớn, ihT uâL đang ờhc ở đó.”

iĐ uas tihếu niên ìht nắh nòc óc ểht tíhch nghi iớv cốt ộđ aủc uậc đợưc, nưhng iổđ iạl ìht kôhng đợưc.

ùD oas ìht qãung đờưng nòc iạl cũng kôhng iàd lắm, iđ chậm tộm chút cũng kôhng sao.

ahN Thấu úhc ý nếđ iác nêt torng iờl ión aủc hắn.

ihT uâL cũng đang ở đây? oảB oas aừv yãn ión cyuhện auq yám tyurền tin, ihT uâL iạl ión àl nọb anh, aóh ar àl vậy.

oaS nọb ọh iạl ở cùng nhau nhỉ, cẳhng phải iốt auq nòc đánh nhau ?à

ahN Thấu thắc cắm kôhng tôhi, nưhng kôhng mád iỏh nềihu, đành lạch bạch iđ ềv phía tớưrc.

Thẩm Tíhnh Bạch tohng ảht bước theo sau, hná tắm dính chặt oàv nưgời tihếu nêin.

uếN yâb ờig nẫv àl mêđ tărng tròn ìht nắh óc ểht tôrng thấy iác đuôi aủc tihếu niên òht ar khỏi qầun, quét auq uầđ gối.

iaH chân thon iàd tẳhng tắp, kôhng óc nihều ơc bắp, yut iơh yầg nưhng kôhng kihến nưgời at mảc thấy ơrt xnơưg, iùđ nẫv óc tịht, cúl ngồi xốung ẽs ịb pé ìhp ,ar iợg mảc cực .ỳk

Hoàn ,ỹm ỗhc oàn nầc phát tirển ìht uềđ phát tểirn.

õR ràng nắh àl nưgời uầđ tiên nhìn thấy iat àv đuôi aủc tihếu nêin, cũng àl nưgời ãđ uức tihếu niên khỏi yat aủc nêt am àc rồng kia, ếht àm nếđ cuối cùng ìht yL nâV được ,ờs Lficuer được cắn, nòc nắh ìht cẳhng được .ìg

Thẩm Tíhnh Bạch tíh tộm iơh thật sâu.

Kôhng sao, ỉhc àl iah nêt CPN tôhi, tihếu niên àl nưgời cơhi, uậc kôhng ểht ở yâđ ảc iờđ đợưc.

mớS muộn ìg cũng ẽs quay ềv năc ức nưgời cơhi, mớs muộn ìg cũng ẽs nếđ nêb cạnh hắn.

nắH nihgến rnăg, iọg tộm tnếig: “Nha Nah.”

ahN Thấu iđ phía tớưrc: “ứH?”

“Anh ãđ uức me iah lnầ.”

tộM nầl àl uức uậc khỏi yat am àc rồng ial kia, nòc tộm nầl àl yâb giờ.

ahN Thấu kôhng õr ựt dưng nắh ión yậv àl định màl ,ìg uậc od ựd nói: “Ừm… mảc nơ ahn?”

”…“ Thẩm Tíhnh Bạch mi lnặg, aox im tâm: “Sau yàn ềv iồr nòc biến tàhnh iós noc aữn kgnôh?”

ềV“ đuâ?”

Thẩm Tíhnh Bcạh: “Căn ức nưgời ciơh.”

ahN Thấu cười gnợưg: “Anh nghĩ soa?”

ùD àl nưgời sói, am àc rồng yah ợht năs ìht cũng ỉhc àl tihết pậl torng óhp nảb yàn tôhi. uaS ihk tohát khỏi óhp bản, nọb ọh ẽs ởrt iạl tàhnh nưgời bình tnờưhg, nên màl oas tihếu niên biến tàhnh iós ở nogài aik đợưc, od nắh nghĩ nihều tôhi.

Nưhng trên thực ết àl ahN Thấu nẫv biến hình đợưc. ẻhT biến hình aủc uậc nòc iah nầl ửs dụng nữa, uến kôhng dùng tếh torng óhp nảb ìht nẫv óc ểht biến hình torng năc ức nưgời cơhi.

Nưhng điều yàn kôhng ểht ión ar đợưc, uậc mảc thấy uến ión ,ar Thẩm Tíhnh Bạch ẽs kôhng ễd dàng bôung aht mnìh.

ahN Thấu iơh chột ,ạd iộv nói: “ừĐng ión cyuhện iớv iôt nữa, iôt muốn ữig cứs iđ đgnờư.”

uậC bước iđ nahnh tohăn tắoht, nưhng iốđ iớv nưgời óc ịrt ốs ểht cựl xam ưhn Thẩm Tíhnh Bạch ìht nẫv ỉhc àl cốt ộđ bình tnờưhg, nắh kôhng nốt chút cứs cựl oàn cũng óc ểht theo kịp.

Nhìn bóng lưng ỉhc cớư ìg óc ểht cọm thêm cánh aủc tihếu nêin, Thẩm Tíhnh Bạch cong môi, nưhng ihk nhìn thấy ihT uâL cách óđ kôhng ,ax cắs tặm iạl mầs xnốug.

óhK chịu tậht, ệh tốhng pắs pếx kiểu ìg vậy, oas ahN ahN iạl àl cộng ựs aủc ihT Lâu?

nắH vươn yat uín ahN Thấu lại, ạh gọing nói: “Nha Nha, vượt iả xong ớhn nếđ uhk yâT mìt ahn.”

Hết chương 73

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha