Chương 81: Lâu đài Ánh Trăng

Chương 81 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

ahN Thấu ngồi trên lưng iós kổhng ồl uàm bạc, óig tạt mạnh oàv mặt, nòc aùl oàv torng quần oá màl cót uậc iốr tnug, kôhng ểht ởm iổn mắt.

uậC mảc giác được yám tyurền nit torng iút mình rung lên, nưhng ểđ ữig tăhng bằng nên uậc kôhng ểht ảht yat ar đợưc.

ihT Lâu: “Nằm pấs xgnốu.”

ahN Thấu nghe iờl mằn xốung pún uas máđ lnôg, iãm nếđ ihk ihT uâL giảm cốt ộđ iớm lặng ẽl ngửa tặm lên.

“Đến iơn iồr ”?à uậC hỏi.

ihT uâL ởhc uậc iđ oàv tnorg: “Vẫn cưha, nưhng pắs riồ.”

yâĐ kôhng phải àl iơn giao tarnh kịch liệt nấht, nưhng ùd yậv iht ểht trên tặm tấđ cũng kôhng ,tí ứt ihc tứđ yãg trải iàd tộm đờưng kihến mit ahN Thấu pậđ nahnh ữd dội.

Móng vuốt aủc ihT uâL giẫm trên tặm đất, núl uâs oàv torng vũng bùn, vuốt dính yầđ máu, nòc tihếu niên trên lưng nắh nẫv sạch ẽs ưhn .ũc

Suốt cọd đnờưg, nắh kôhng ềh iỏh ý kiến tihếu niên àm ỉhc mi lặng cõng uậc .iđ

Tiền tyuến àl iơn nguy hiểm nấht, av chạm giữa các loại năng lợưng oạt ar ừt tờưrng ủđ cứs tấh tung tộm nưgời bình tnờưhg, cũng yam các ỉhc ốs ơc ểht aủc ahN Thấu torng óhp nảb yàn uềđ được tăng cờưng nên nogài mảc giác iơh óhk chịu ar ìht kôhng mảc thấy ìg khác tnờưhg.

noC iós kổhng ồl trên cihến tờưrng àl tộm mất aib snốg, uas ihk aưđ tihếu niên nếđ tộm ỗhc được ehc chắn tơưng iốđ na tàon, ihT uâL oảb tihếu niên quay tặm ,iđ nòc mình ìht biến ềv hình nưgời iồr nahnh cóhng cặm quần oá vào.

ihT uâL àl Nưgời sói, àl tihên địch aủc aM àc rnồg, nơh aữn hiện ờig nắh đang àl ủhT lĩnh Nưgời sói, ohc nên thời điểm iah nưgời nòc chưa tiến oàv tiền tếyun, máđ iơd ỏhn trên đờưng ãđ oáb oác iạl ohc nhóm aM àc rồng nêb aik rồi.

máĐ iơd ỏhn yab iớt yab iul trên uầb tờri, tárnh én ựs nất công aủc ợhT năs dưới tặm đất, nọb cúhng tấr òt òm ềv thân phận aủc tihếu niên ở nêb cạnh Nưgời iós kia.

Tưrớc óđ uậc luôn iùv tặm oàv lông trên lưng ihT uâL nên nọb cúhng kôhng òd téx đợưc, ờig cuối cùng noc iós cũng ảht uậc xnốug, cúhng pậl cứt yab vòng qaunh muốn mex dáng pấd aủc tihếu nêin, ếht nưhng aừv yab nếđ nầg ãđ ịb ihT uâL tấh văng .ar

nọB cúhng iơh kêing ịk Nưgời iós nên ỗv cánh yab lên, uas ihk iửg toàn ộb tôhng nit uht thập được ohc ịv Thân vơưng nêb kia, cúhng iớm nầl lượt yab .iđ

iơN yâđ yut àl tiền tyuến nưhng kôhng phải turng mât aủc trận cếihn.

ahN Thấu nhìn thấy máđ iơd ỏhn kia, biết cúhng óc liên quan nếđ aM àc rồng nên muốn iđ teho, óc điều iạl ịb ihT uâL mút .ềv

mE“ oàv óđ màl gì?” ihT uâL nói: “Nơi óđ nguy hiểm lmắ.”

nắH nhìn ahN Thấu tộm lúc, ión ar yus đoán torng lnòg: “Tìm Lreficu?”

ahN Thấu biết mình kôhng giấu được nên chần ờhc tậg đầu.

“ôhKng ợs nắh màl me ịb tơưhng ”?à ihT uâL hỏi.

ahN Thấu iơh kựhng lại, uậc nhìn ihT uâL măđ đăm, kôhng biết àl ión ohc nắh nghe yah àl ohc mình nghe nữa: “Anh yấ ẽs kôhng màl iôt ịb tơưhng đuâ.”

ừT uâl ihT uâL ãđ nhận ar mình tấr tíhch gọing ión aủc tihếu nêin, ôv cùng torng tẻro, nên nắh tấr tíhch nghe tihếu niên ión cệyuhn.

nắH tíhch ahN Thấu iuv ẻv ứhc kôhng phải ưhn yâb giờ, ảc nưgời ừt trên xốung dưới uềđ aỏt ar nữhng mảc cúx tiêu cực.

ờiG tihếu niên tệh ưhn tộm yâc cung ãđ được oék căng tếh ,ỡc uến cúl yàn óc nogại cựl cát động vào, e àl yâc cung ẽs gãy.

“Cho nếđ ờig hna nẫv tấr òt ,òm hình ưhn CPN torng óhp nảb yàn tốt iớv me nếđ cứm khác tgnờưh.”

ìV ýl od cihến tarnh giữa các ehp nên ựs cá ý aủc CPN torng óhp nảb yàn kôhng cá liệt ưhn nữhng óhp nảb káhc, óc điều chưa nếđ iỗn được iọg àl tốt đẹp.

íV ụd ưhn yâb giờ, ùd nắh ãđ ởrt tàhnh ủhT lĩnh Nưgời iós nưhng nẫv óc tộm ốs noc iós kôhng pụhc, luôn nẩl trốn torng bóng iốt theo iõd hắn.

Nưhng tihếu niên ìht káhc, torng ốs nữhng óhp nảb àm ihT uâL ãđ vào, nắh chưa từng thấy CPN oàn iạl xông oàv uhk cựv turng mât aủc ehp địch tộm mình ỉhc ểđ aưđ tộm Nưgời chơi ar nogài .ảc

õR ràng ỉhc iớm oàv óhp nảb nốb nàgy, nọb ọh cũng ỉhc ở cuhng iớv nhau nốb nàgy, nưhng iạl ưhn ểht ãđ quen biết nhau hàng trăm măn rồi.

óC ẽl àl od éV iờm aủc NPC, ihT uâL ờh hững nhgĩ.

nơH nữa, cúl tưrớc nêt aik ãđ tấb chấp iọm ứht ểđ gàinh tihếu niên ,ềv ờig nưgời nắh muốn mìt ãđ nếđ tiền tếyun, ếht nưhng Lficuer iạl kôhng ềh màl ,ìg cũng kôhng óc ý xuất hệin.

Kôhng ểht óc cyuhện nắh kôhng biết ahN Thấu ãđ nếđ đợưc.

Nưhng iạt oas nắh iạl kôhng xuất hệin?

Thực ar ihT uâL ãđ ơm ồh đoán được điều ìg ,óđ nưhng nắh kôhng mád iộv vàng tếk lậun. ùD oas nắh cũng chưa oab ờig pặg phải tờưrng pợh ưhn vậy, nơh aữn yus đoán yàn cũng cực ỳk haong đnờưg.

Đúng cúl này, yám tyurền nit àm ahN Thấu nẫv luôn mang theo bỗng oer lên, àl ốs aủc Leficur, nưhng gọing ión tyurền nếđ nẫv kôhng phải àl aủc hắn.

Thập Thân vơưng ởht dài: “hCáu nẫv đnế.”

“hTực ar ỉhc nầc ờhc thêm chút aữn àl trận cihến yàn ẽs tếk tcúh.”

ahN Thấu sững :ờs àL“ soa?”

Trận cihến yàn ãđ diễn ar ừt môh auq ohc nếđ yâb giờ, thời gian tếk thúc óhp nảb cũng ỉhc nòc tộm ngày nữa, trận cihến yàn pắs tếk túhc… àl óc ý ?ìg

Thập Thân vơưng kôhng ảrt iờl uâc iỏh aủc uậc àm ỉhc nói: “Nha ahN éb nhỏ, Vơưng ãđ cuhẩn ịb tộm nóm àuq ohc cuáh.”

ahN Thấu aừv định ión ìht iốđ pơưhng ãđ cướp lời: iĐ“ mìt nắh đi.”

Tếing tút tút vang nêl nêb tai, Thập Thân vơưng nẫv iác kiểu ión xong àl tắt máy, ểđ mình ahN Thấu ơgn ngác mầc yám tyurền nit torng tay, iãm nẫv kôhng óc phản ứng.

óC ẽl ìv óc áuq nihều tôhng nit pậ nếđ nên ahN Thấu cúl yàn iơh ờm mịt, uậc iỏh 001: “Tại oas hna yấ iạl muốn tặng àuq ohc at oàv cúl nyà?”

aừV kôhng muốn ión cyuhện iớv mnìh, iạl aừv muốn tặng àuq ohc mnìh, thực ựs áuq tấb tnờưhg.

iỗN tấb na torng lòng uậc càng cúl càng yàd đặc, ựs ngập nừgng aủc 100 kihến mảc cúx yấ nêl nếđ đỉnh đểim, yus đoán aik ãđ yản mầm, ỉhc nầc cắr thêm chút phân nób cặđ biệt àl ón ẽs óc ểht cọm tàhnh yâc iạđ uht torng chớp mắt.

0C【:10ái yàn iơh óhk nió.】

“Nói đi.” uậC nogan ốc nhìn 100 chằm cằhm, nhất qyuết phải iỏh ohc ar páđ .ná

100 đành đ【:páĐể iạl id ngôn xong ìht nếđ id snả.】 ịB ệH tốhng Tình uêY tát ohc tộm cái, ón pậl cứt aửs lT【:iạôi ión aừb ,óđ ýk ủhc đừng nit àl ttậh.】

”…“

tấB ờgn thay àl tihếu niên kôhng ềh yus sụp, uậc ỉhc ión tộm câu: aT“ muốn iđ mìt hna ấy.”

uậC tấc yám tyurền nit ,iđ cúl tohát khỏi giao diện iọg ìht phát hiện torng điện tohại óc tộm nit nhắn iớm được iửg ừt tộm ốs .ạl niT nhắn kôhng óc iộn dnug, ỉhc óc tộm uấd chấm gốing ưhn nit nhắn rác.

ahN Thấu ờl ón .iđ

iĐ auq cihến tờưrng nguy hiểm àl tộm việc tếh cứs óhk kăhn, iớv uậc àm ión cũng kôhng phải àl cyuhện ễd dnàg, ỉhc óc ểht iđ ộb hoặc yab qua.

Răng nanh ờig ãđ cọm dài, nưhng iôđ cánh uas lưng ỉhc nóng nêl thôi ứhc chưa óc ý định ôhn .ar

Phải màl oas ểđ iđ qua?

ihT uâL ỗv cậu: “Lúc yàn me nên nghĩ nếđ cộng ựs aủc mình tưrớc tiên cứh.”

ahN Thấu chần chờ: “ưĐợc kgnôh?”

“cợưĐ.” ihT uâL nói: “ưhNng hna óc tộm điều knệi.”

ahN Thấu thắc cắm nhìn hắn.

“Nói aịđ ỉhc àv tôhng nit liên cạl aủc me torng năc ức ohc hna btếi.”

ahN Thấu ỏhn gọing nói: “Tôi chưa óc ỗhc ,ở cũng chưa óc tôhng nit liên lcạ.” nầL yàn uậc ión tậht, kôhng ềh aừl dối.

…“ yâĐ kôhng phải àl óhp nảb ứht iah me oàv ”?à

ióN xong ihT uâL iớm ớhn ,ar muốn ở torng năc ức phải pộn điểm tích yũl iỗm nàgy. tộM ốs nưgời chơi kôhng ủđ điểm ẽs phải oàv óhp nảb liên tục.

tấR õr rnàg, torng tắm ihT Lâu, ahN Thấu tuhộc nhóm Nưgời chơi này.

Nưhng trên thực ết àl uậc óc ủđ điểm tích rồi, cẳhng auq àl ìv tộm ốs ýl od nên ịb buộc phải oàv óhp nảb yàn tôhi.

ihT uâL túr tộm ờt giấy ,ar viết tôhng nit liên cạl aủc mình nêl :óđ “Sau ihk ar nàogi, hna ẽs ờhc me ở Sảnh cờh.” Tiện ểht aưđ me éb đáng tơưhng yàn ềv nhà.

nêN ùd àl Lficuer yah yL nâV ìht ar khỏi óhp nảb cũng uâđ nòc liên quan ìg nếđ nọb hắn.

ihT uâL tấr rộng lnợưg, nẫd tihếu niên iđ ềv phía turng tâm.

ihT uâL dừng iạl giữa đnờưg, nhìn chằm chằm oàv vùng giữa lĩnh cựv uàm neđ àv lĩnh cựv uàm cạb ịb éx rcáh, tộm cứs mạnh ôv hình oàn óđ đang iàb xích nắh nêb nàogi.

Cuộc cihến giữa các lĩnh cựv cũng àl cuộc cihến giữa Lficuer àv yL Vân.

Liều mình xông oàv lĩnh cựv àl cyuhện kôhng thể, ihT uâL ửht aưđ yat ar ìht mảc thấy óc năng lợưng cồung oạb nêb torng đang pậ ềv phía mnìh.

nắH nahnh cóhng túr yat ,ềv nưhng ìv chậm tộm bước nên uầđ ngón yat nẫv ịb tấm tộm mảng thịt nhỏ. óC điều uám nòc chưa pịk chảy ar ìht uầđ ngón yat nốv ịb tơưhng ãđ pậl cứt iồh phục ưhn nab đầu.

Dờưng ưhn óc tộm cứb tờưng được dựng nêl ở ỗhc này, ngăn ihT uâL àv ahN Thấu ở nêb nàogi, nòc iah nưgời aik ìht ịb nhốt ở nêb tnorg, đang hăng yas đánh nhau ohc nếđ ihk phân được ẻk tắhng nưgời thua iớm tôhi.

uếN óc ia mád xông oàv ẽs ịb năng lợưng tràn ar nêb torng truy tás ohc nếđ cếht.

“ôhKng oàv đcợư.” ihT uâL bình tĩnh nói.

ahN Thấu aưđ yat ,ar cũng muốn ờs ửht nưhng ịb ihT uâL nahnh yat mót .ềv

mE“ định màl ?ìg hnA nahnh ưhn ếht nòc kôhng tárnh đợưc, me kôhng nầc nàb yat yàn aữn ”?à

Gọing điệu aủc ihT uâL iơh cao, ìv tốs ruột nên nghe áhk hung ,ữd kihến ahN Thấu tụr ổc lại: “Tôi ỉhc muốn ửht tộm nầl tiôh.”

cúL yàn uậc kôhng nòc mât tạrng oàn àm iãc ọc iớv ihT uâL nữa, uas ihk nếđ đây, mât tạrng uậc chìm tẳhng xốung yáđ vực. uậC giãy giụa muốn nhảy xốung khỏi vòng yat aủc ihT Lâu.

“Anh t!iar!”

ahN Thấu oac gọing oàg tộm tnếig, ìv ốc cứs áuq nên ổc họng mảc giác ưhn ịb éx rcáh, oh ữd dội.

Kôhng ia páđ lại, lĩnh cựv nẫv tiếp cụt oax động nêb torng cứb tnờưg, kôhng ềh nal nếđ nầg tihếu nêin.

uậC kôhng biết Lficuer đang ở đâu, cũng kôhng hiểu ìv oas nắh ión muốn tặng àuq ohc mình nưhng yâb ờig iạl kôhng muốn pặg mnìh.

ahN Thấu nắc rnăg, nưgớc tắm nhìn cứb tờưng năng lợưng tưrớc mặt. uậC siết chặt tay, nhân cúl ihT uâL kôhng ểđ ý ìht nhảy tẳhng oàv nêb tnorg.

nêB torng nòc óhk chịu nơh nêb nogài nềihu, nầg ưhn ngay kảohnh khắc uậc bước vào, năng lợưng đang uấđ áđ nêb torng ưhn phát hiện thấy cụm têiu, từng iợs năng lợưng ôv hình tệh ưhn nữhng iũm nêt cắs bén, pậl cứt nắb ềv phía cậu.

Ngay ihk iũm nêt uầđ tiên pắs túrng đcíh, cihếc vòng trên ổc yat uậc bỗng nihên eól snág, ỡđ tộm nòđ ohc cậu.

ôV ốs iũm nêt ãđ pếx hàng xung qaunh cậu, cúhng đồng loạt oal túv ềv phía uậc àm cẳhng ềh óc uấd hiệu oáb tưrớc nào!

uậC ẽs ịb nắb tàhnh noc nhím mất!

uậC ,ợs nưhng cúl yàn uậc kôhng ểht ửc động đợưc.

ahN Thấu nắc răng đứng nêy ,óđ ihk nữhng iũm nêt aik pắs oal nếđ tưrớc mặt, cuối cùng năng lợưng cũng oad đnộg, uas óđ ảc nưgời uậc được mô oàv lnòg.

Đằng uas àl tếing ởht cốd nặng ền ảhp oàv tai, cánh yat nắr chắc mô chặt yấl oe cậu, iơh ởht quen tuhộc qaunh quẩn nêb cạnh cứhng ỏt uậc ãđ tắhng torng náv cược này.

ừT tờưrng năng lợưng xung qaunh ãđ giảm iđ nơh aửn ihk Lficuer xuất hệin, ờhc nếđ cúl yL nâV dừng iạl ìht hoàn toàn ởrt nên nêy tnĩh.

ahN Thấu tíh iũm tộm cái, ốc gắng mìk nén iỗn ợs iãh ihk phải iốđ tặm iớv nữhng năng lợưng tấm kốhng ếhc aừv rồi, uậc quay nưgời muốn iỏh Lficuer ohc ar nhẽ, nưhng ihk thấy tình tạrng aủc nắh ìht pậl cứt sững .ờs

ảC nưgời nắh yầđ máu, cánh yat trái ịb rạch tộm tếv dài, uám mal chảy cọd cánh yat xốung uầđ ngón yat iồr ỏhn oàv tặm đất.

Torng iôđ tắm ỏđ ưhn uám aik àl ẻv tặm hảong tốh aủc cậu, uậc chưa oab ờig thấy Lficuer chật tậv nếđ vậy.

Kôhng ỉhc nắh àm yL nâV đang đánh nhau iớv Lficuer cũng cẳhng tốt nơh àl bao. yL nâV đứng giữa kôhng tnurg, đuôi cót cạb nuhộm ỏđ uàm máu, uám uàm mal nađ iớv uám uàm ỏđ ởn ộr tàhnh nữhng aóđ aoh uám trên cihếc oá càohng tắrng aủc hắn.

yaT nắh đang nặv oẹv theo tộm ưt ếht quái ,ịd nắh thản nihên nặv lại.

Ngay kảohnh khắc iốđ tặm iớv yL Vân, ảc nưgời ahN Thấu cũng nur lên.

uáM aủc Lficuer thấm oàv lòng đất, nữhng mảng bóng neđ nớl tộđ ngột trồi lên, ỉhc torng chớp tắm ãđ oék nọb ọh ởrt iạl lĩnh vực.

ahN Thấu dùng điểm aủc mình iổđ yấl tậv phẩm ịrt tnơưhg, định dùng ohc Lficuer song iạl ịb nắh mắn yấl ổc tay.

Lficuer nưgớc mắt: ôV“ hcí tiôh.”

ôV“ hcí cũng phải dgnù.” ahN Thấu nắc môi, muốn túr yat ar nưhng iạl ịb Lficuer siết cặht.

“eficuLr, me kôhng aùđ iớv hna đuâ!” Gọing ahN Thấu tấr pấg gáp, láong táohng nghe thấy tếing cứn .ởn

yâĐ àl nầl uầđ tiên ahN Thấu iọg nêt hắn, aừv iộv iạl aừv tức, nòc óc tộm iỗn ợs iãh kôhng ểht mìk đợưc.

uáM mal trên nưgời Lficuer chảy ngày càng nềihu, yâđ àl uám aủc aM àc rnồg, yut kôhng hnả hởưng nếđ tính mạng aủc nắh nưhng ahN Thấu nẫv mảc thấy mit mình uađ nóhi.

yâĐ àl nầl uầđ tiên uậc thấy Lficuer chật tậv ưhn vậy, tộm mảc cúx oàn óđ đang nel iỏl khắp ơc ểht cậu, nưhng ùd ếht oàn ìht uậc cũng kôhng ểht mắn tắb được .ón

yaT ahN Thấu dính yầd chất lỏng mẩ ướt, nhìn àm kếihp, cúhng chảy cọd theo lòng nàb yat uậc xnốug, thấm oàv ộb quần oá àm Lficuer ãđ cuhẩn ịb ohc uậc oàv nab snág, nuhộm toàn ộb phần yat oá tàhnh uàm xanh lam.

“uCối cùng ahN ahN nẫv đnế.” Lficuer nói.

ahN Thấu uín yat Lficuer lại, uậc mảc thấy ổc họng mình căng cnứg, uậc muốn ión ìg ,óđ nưhng ihk ởm mệing iạl ỉhc nòc tếing cứn .ởn

“Sao iạl kcóh?’ uầĐ ngón yat lạnh buốt aủc Lficuer chạm oàv ám tihếu nêin, uịd dàng ual nước tắm ohc cậu.

ahN Thấu mắn chặt yấl yat nòc iạl aủc Leficur: “uáM…” Lficuer chảy tấr nihều máu: “Tại oas kôhng ểđ me dùng tậv pmẩh?”

uáM chảy xốung đất, thấm sạch oàv lòng tấđ ưhn ểht đang thực hiện tộm giao dịch ỳk quái iớv ứht ìg óđ torng bóng tối.

“eficuLr, tốr cuộc hna muốn màl gì…”

uâC ión uas cùng aủc ahN Thấu nầg ưhn kôhng ểht thốt ,ar ngắc ứgn iãm iớm óc ểht biểu tạđ õr ý aủc mnìh: mE“ kôhng muốn hna ctếh.”

iôĐ tắm ỏđ cựr aủc Lficuer cúl yàn nầg ưhn aứ máu, nắh lẳng lặng nhìn chăm úhc oàv tihếu niên tưrớc tặm mnìh, mi lặng iồh uâl iớm ơig nàb yat kôhng ịb tihếu niên mắn lên.

óC ẻv ưhn muốn aox uầđ ahN Thấu ưhn iọm khi, nưhng ihk tôrng thấy uám trên yat mnìh, cuối cùng nắh nẫv ỏb yat xnốug, ỉhc ión tộm uâc páđ iạl uâc iỏh aủc tihếu nêin:

“ôhKng sao, hna ẽs kôhng chết mà.”

Lficuer túr yat ar khỏi yat ahN Tấhu, vuốt ev ám cậu.

nàB yat ot nớl mấ pá nád oàv ám cậu, tắm ahN Thấu ỏđ eoh nhìn chằm chằm oàv hắn, tếing iah ệh tốhng iãc nhau mầ ĩ nêb iat ãđ kôhng nòc nghe thấy nữa.

nầL uầđ tiên nhìn thấy iôđ tắm ỏđ thẫm aủc Leficur, ón gốing ưhn tộm iác cựv thẳm kôhng đáy, cẳhng ểht thấy được mảc cúx nêb tnorg. àM ờig đây, ón nẫv ưhn tộm iác cựv thẳm kôhng đáy, ỉhc khác àl óc tộm loại mảc cúx uêy tơưhng oàn óđ ãđ tràn ar nàogi.

“Nha ahN uas yàn ớhn aửs ưt ếht ngủ, nă uống yầđ đủ.” Gọing Lficuer trầm xnốug, torng lòng nàb yat àl kuhôn tặm mềm iạm aủc tihếu nêin: “Xấu tính cũng đợưc, yùt hứng ữd nằd cũng đợưc, đừng ểđ nảb thân mình chịu mấ ức.”

Lficuer dừng lại, nhìn động cát aủc tihếu nêin.

—Cậu đang éhg uầđ lại, iụd oàv lòng nàb yat hắn, ưhn đang trút toàn ộb cứs cựl aủc mình ỷ iạl hắn.

uậC kôhng chịu nẩgng uầđ nhìn hắn, nữhng giọt nước tắm tớư tá dính oàv uầđ ngón yat aủc Leficur.

Lnạh, nưhng iạl nóng kihếp nờưgi.

Tihếu niên khóc kôhng tàhnh tnếig, uậc pú tặm oàv lòng nàb yat hắn, kôhng muốn nẩgng nêl ểđ nắh nhìn tấhy. Tỉhnh tảohng tếing cứn ởn ehk ẽhk cùng thân hình nur yẩr iớm éh ộl tạrng thái hiện ờig aủc cậu.

cúL tớưrc, nữhng nầl ahN Thấu khóc ađ phần uềđ óc cụm đcíh, ểk ảc ihk ở tưrớc tặm Thẩm Tíhnh Bạch cũng ỉhc àl ểđ nắh aht ohc mnìh.

uậC phát hiện ar nữhng nưgời yàn hình ưhn tấr ợs uậc kóhc.

nòC nầl này, uậc kôhng õr nữa. ừT ihk đoán được điều kiện vượt ,iả ựs tấb na àv ol lắng tích ụt torng lòng bỗng chốc ỡv ,aò mảc cúx tarnh nhau chen nấl tràn ar nàogi, ỉhc nầc thêm chút cựl aữn thôi àl noc pậđ yàn ẽs ịb pụs ổđ hoàn tàon.

Lficuer ual nàb yat dính uám oàv nờưgi, uas óđ ẹhn nàhng xoay tihếu niên lại.

uậC nắc môi, kuhôn tặm xinh pẹđ tớư mẫđ nước mắt, cúl ịb pé nẩgng uầđ lên, uậc định nảognh sang nêb nưhng iạl ịb Lficuer ữig cặht.

Tihếu niên khóc cũng tấr naogn, gốing tệh ưhn nihều măn ềv tớưrc, nắh iđ nếđ uâđ ìht cục bông tắrng cũng iđ theo nếđ ,óđ nogan nogãn iọg nắh àl hna tari, iôđ tắm xanh biếc cạl lõng giữa tarng viên aM àc rnồg.

oD óc trận pháp tirệu iồh àv ẻhT iờm aủc CPN nên ộđ óhk aủc óhp nảb yàn ãđ giảm iđ tấr nềihu. Tihếu niên àl uáb tậv àm Lficuer tấv ảv iãm iớm mìt ềv đợưc, ohc nên óhp nảb yàn cực ỳk nơđ giản iớv cậu.

Nưhng uas yàn ìht sao?

Nogan ưhn yậv ểht oàn cũng yah ịb tắb nạt.

hnÁ tắm Lficuer pậl lòe, torng iũm toàn àl iơh ởht mấ pá aủc tihếu nêin, nòc óc iùm hơưng cộđ nhất tuhộc ềv cậu, tếh thảy ưhn tệd nên tộm giấc mộng pẹđ ẽđ nấht.

“Thế nưhng hna kôhng muốn ahN ahN ịb tắb ntạ.”

ahN Thấu ngẩn ,ar kôhng biết Lficuer màl ìg àm khóe mệing nắh bỗng trào ar uám tơưi.

Nưgời aik iúc đầu, bóng iốt oab trùm xnốug, iah tắm ahN Thấu ởm ot kôhng ểht nit đợưc.

mảC giác lạnh buốt tyurền nếđ ừt môi, uám tươi theo uầđ lưỡi tràn vào, uậc ịb pé phải áh mnệig, mảc nhận được ựs mâx lược từng phút từng gâiy, torng ơm ồh nghe thấy tếing tôhng oáb aủc ệh tnốhg.

ệH【 tốhng tôhng báo: CPN “eficuLr” cyuhển nợưhng ỹk năng tihên úhp “rTuy Lùng nạV Vật” ohc 】——

【hKóa chặt iốđ tnợưg: ahN Tuấh.】

—— yâĐ àl nóm àuq àm Lficuer ãđ cuhẩn .ịb

Ngay pậl tức, ahN Thấu cũng hiểu ,ar uậc tắb uầđ giãy gụia, mút yấl oá Leficur, nước tắm tuôn iơr ãl chã.

uáM thấm xốung lòng tấđ cuối cùng cũng hoàn tàhnh trận páhp, ngay ảc nêb torng lĩnh cựv cũng tắb uầđ chịu hnả hnởưg.

Trận pháp “ohPng ”nấ àm uậc tấc ở uậh tờưrng aik tộđ nihên cốb cáhy, táohng iác biến tấm tăm, ahN Thấu cứn ởn pậđ lưng hắn, cứs cựl uếy tớ aựt ưhn oèm noc iãg nứga.

Lficuer bôung uậc ,ar ual nước tắm ohc cậu: “ừĐng kcóh.”

ahN Thấu được ựt ,od thời điểm nảb ẽv “ohPng ”nấ aik biến mất, ahN Thấu ãđ cứhng thực được yus đoán torng lòng mnìh.

Trên tặm tihếu niên tớư đẫm, iah tắm ỏđ hoe, uậc iỏh tộm câu: “Bên nogài àl pohng nấ soa?”

Thập Thân vơưng ãđ nói, uến Lficuer kôhng muốn pặg uậc ìht uậc ẽs kôhng ểht mìt được hắn, ohc nên cúl biết Lficuer đang ở tiền tếyun, ahN Thấu ãđ biết thực ar Lficuer nẫv luôn ờhc mình đến.

ụD mình iớt đây, aừv yãn iạl kôhng chịu pặg mnìh, nếđ ihk thấy mình pắs ịb tơưhng ìht iớm xuất hệin, thực ựs áuq uâm tẫuhn, kihến ahN Thấu kôhng hiểu nổi.

Lficuer kôhng ảrt lời, trái iạl nòc nếđ nầg hơn, nắh nôh tếv uám nêb iôm tihếu nêin, ẽhk hỏi: “íhTch tặm tărng torng tarng viên kgnôh?”

“iTếc àl yâb ờig kôhng phải nab đmê.”

ahN Thấu ớhn nếđ tặM tărng luôn aỏt sáng tấb ểk ngày mêđ kia, torng phút chốc kôhng biết Lficuer định ión .ìg

Nưhng yâb ờig uậc kôhng quan mât nếđ tặm tărng tặm trời ìg hết, uậc kễing chân lên, muốn nhìn tẳhng oàv tắm Leficur: “ừĐng óc iổđ ủhc !ềđ nêB nogài àl pohng nấ phải kgnôh?”

Lficuer mi lặng iồh lâu, mảc nhận được cứs oék ừt lòng đất, cuối cùng nói: “Ừ.”

ỉhC tộm ữhc ừ ãđ kihến nữhng giọt nước tắm àm ahN Thấu tấv ảv iãm iớm nín được tràn im nầl nữa, cúhng năl iàd trên ám cậu, ỏhn tếh xốung lòng nàb yat hắn.

“Sao iạl khóc aữn riồ?” Gọing Lficuer tấr ẹhn nnàhg, nắh nẩc thận ual nước tắm ohc cậu, nưhng màl oas cũng ual kôhng hết.

nắH dừng lại: “Anh tấr iuv ìv ahN ahN ãđ lỡưng lự.”

óC phải điều yàn iạđ biểu rằng hna tấr quan tọrng torng lòng me knôhg? Lficuer kôhng mád tếk lậun.

Cuối cùng nắh ởht dài: “Anh từng ión rồi, hna ẽs aưđ me nếđ iơn me muốn đnế.”

Lĩnh cựv túr ,ềv ểđ ộl cảnh tợưng nêb nàogi.

tặM tấđ tứn ar tộm ehk ởh kổhng ,ồl aựt ưhn cựv thẳm kôhng đáy. Cihều rộng aủc ehk tứn kôhng nừgng tăng nầd theo thời gain, ưhn ểht iah cụl aịđ nốv liền nhau đang nầd tách iờr iởb tộm cứs mạnh ôv hình oàn .óđ

ừT ehk tứn kổhng ,ồl ôv ốs náhnh ỏhn nạr tứn nal ar xung qaunh tộm cách điên cnồug, tôrng ưhn nữhng cành yâc ơrt tụri, máb ễr oàv thân cníhh.

cáC ợhT năs àv Nưgời iós ở xung qaunh ìv kôhng biết yab nên liên cụt tárnh én khắp nơi, tộm lồung cứs mạnh quấn qaunh oe tihếu nêin, ừt ừt aưđ uậc iờr khỏi vòng yat aủc Leficur, yab bổng nêl kôhng tnurg.

ahN Thấu yab lên, torng táohng cốhc, uậc nhìn thấy tộm iác trận pháp uàm mal nêb torng ehk nứt, àl “ohPng ấn”.

uậC muốn oàg lên, ốc gắng vùng ểđ tohát khỏi ựs kốhng ếhc aủc cứs mạnh ôv hình aik nưhng kôhng thể. ỉhC đành tấb cựl nhìn Lficuer chìm nầd xốung ehk tứn uâs kôhng thấy yáđ kia.

“ừĐng kcóh.”

Lficuer iõd tắm theo bóng hình tihếu niên ax dần, mệing pấm máy, cuối cùng ỉhc óc ểht thốt nêl nữhng iờl này.

oàV mêđ hná tărng sáng ,ỏt tihếu niên ừt trên trời iơr xốung ãgn oàv lòng hắn, óđ àl nầl uầđ tiên ọh pặg nahu, hình hnả yấ ãđ được ni uâs oàv torng mât írt nắh oab uâl nay.

Tihếu niên tộđ ngột xuất hiện mêđ yấ aựt ưhn tặM tnărg, mỉm cười iớv hắn, uas ihk biết aM àc rồng kôhng tíhch tặM tờri, uậc nòc nihgêm cút ión rằng mình cũng kôhng tíhch tặM tờri.

uậC nói, os iớv tặM trời ìht uậc tíhch tặM tărng hơn.

ohC nên uas ihk tihếu niên iờr ,iđ Lficuer ãđ mìt kiếm tấr lâu, cuối cùng nắh ãđ trao iổđ iớv ệh tốhng ểđ yấl được tộm tặM tărng nhân oạt iồr treo ón nêl trên đỉnh aòt uâl đài.

— iơN óđ được iọg àl “Lâu iàđ hnÁ Tgnăr”.

ịV írt cực ỳk tắb mắt, ỉhc nầc tihếu niên ởrt ềv àl óc ểht nhìn thấy ón nagy.

iờL ión aủc Aivnle kôhng ỉhc ểht hiện ý muốn aủc rêing ôc àm nòc mang theo qyuết định aủc Leficur.

nấV ềđ yàn áuq óhk cọhn, tihếu niên lỡưng ựl iãm kôhng chịu aưđ ar qyuết đnịh, ếht nên Lficuer ãđ điền páđ ná giúp cậu.

nắH kôhng muốn nưgời khác ar tay, nên nắh ựt pohng nấ nảb thân tớưrc.

ảuQ nihên nếđ phút cốui, Lficuer nẫv muốn được thấy ahN ahN aủc nắh tộm nầl nữa.

nắH nẫv kôhng .ỡn

hnÁ tărng iọr oàv nưgời hắn, nưhng ón nốv ĩd cẳhng oab ờig tuhộc ềv hắn. ểK ừt thời điểm tihếu niên biến mất, Lficuer ãđ hiểu õr điều yàn rồi.

nắH ỉhc muốn mô yấl ón tộm lát, ùd ngắn ngủi cũng đợưc, uas óđ ẽs ảrt tặM tărng ềv iạl iớv uầb tờri.

“Đây ãđ àl tếk thúc tốt pẹđ nhất àm hna óc ểht nghĩ ar riồ.”

uếN mớs biết iọm cyuhện ẽs phát tirển nếđ cứm này, nắh nhất định ẽs nếđ buổi giao uưl uữh nghị măn ,yấ ẽs nếđ tưrớc tặm ahN Thấu cúl yấb ờig àv ión rằng “Rất iuv được pặg em”.

Hết chương 81

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha