Chương 83: Nơi trái tim hướng về
Eidt: Lune
nạV tậv tĩnh lnặg, hná tărng uịd dàng iọr xốung từng mảnh đất.
nàM mêđ tộđ ngột bôung xốung aựt ưhn nóm àuq àm ệh tốhng cuối cùng cũng thỏa hiệp nab tnặg.
Nưhng nữhng điều yàn ãđ kôhng nòc quan tọrng nữa.
ứT ihc tứđ yãg iảr cár trên tặm tấđ biến mất, nữhng iơn ịb pụs ổđ od năng lợưng av chạm cũng ãđ được phục iồh nyugên tạrng ihk nữhng Nưgời chơi nòc iạl được dịch cyuhển ar khỏi óhp bản.
tếH thảy cuối cùng cũng ởrt nên nêy bnìh, aựt ưhn nọb ọh cuối cùng cũng nhận được tếk cục aủc mnìh.
nầL uầđ tiên ahN Thấu ửs dụng iôđ cánh iớm cọm này, cúl iơr xốung óc iơh hnảog, nưhng yam àl uậc ãđ iơr oàv vòng yat quen tộuhc.
100 àv ệH tốhng Tình uêY thấy Lficuer nóđ được tihếu niên ìht cùng ởht pàho. uaS óđ lặng ẽl nẩ mnìh, ờhc ihk oàn phát hiện óc điều tấb tờưhng iớm xuất hiện ởrt lại.
Lficuer mô tihếu niên chặt nếđ iỗn ahN Thấu tởưng ưhn mình pắs ịb nắh ẻb gãy, òv tán iồr aòh oàv ơc thể, kihến uậc suýt aữn kôhng ởht nổi. uậC phải pậđ nắh yấm lần, nắh iớm chịu giảm tớb lực.
Lficuer ìht thầm iọg nêt thân tậm aủc uậc nihều lần, pặl iđ pặl iạl ểđ cáx nhận ựs thật tưrớc mắt.
iôĐ cánh uas lưng tihếu niên cuối cùng cũng cọm ,ar ờig nẫv đang nur rẩy, ỏhn nơh cánh aủc Lficuer nềihu.
Nưhng điều óđ cũng ễd hểiu, ùd oas cũng aừv iớm cọm ar ,àm nòc phải trải auq tộm thời gian phát tirển nữa. cúL yàn iôđ cánh đang yẫv yẫv theo mât tạrng aủc tihếu nêin, tôrng đáng uêy cực .ỳk
Lficuer tấr tíhch iôđ cánh này, ngón yat aox èhn ẹhn nêl chóp cnáh, kihến iôđ cánh nốv ãđ nhạy mảc nur yẩr iạl càng muốn tárnh .én
nắH iúc uầđ nôh đỉnh uầđ tihếu nêin, iơh ởht nặng ền pấg gáp, aựt ưhn đang mô uáb tậv ịb thất cạl ãđ mìt iạl đợưc.
ếhT aòh áhp ỡv ựs giam mầc aủc trận páhp, ehk tứn trên tặm tấđ cũng tắb uầđ ừt ừt khép lại.
Trận pháp pohng nấ aik cũng kôhng nòc cát dnụg, uas ihk ràng buộc biến mất, Lficuer cuối cùng cũng được ựt ,od tưrớc ihk ehk tứn khép lại, nắh ãđ nahnh cóhng aưđ tihếu niên ar khỏi iơn này.
uaS ihk ehk tứn khép iạl hoàn tàon, óhp nảb iạl ởrt ềv nyugên tạrng ưhn đang ờhc iợđ tợđ Nưgời chơi tiếp theo tiến vào.
Lficuer mô tihếu niên páđ xốung tặm đất, kôhng yab nữa.
ahN Thấu iơh ờm mịt: “Sao vyậ?”
“ôhKng phải ahN ahN ợs ộđ oac ”?à Lficuer hỏi.
ahN Thấu chớp mắt, ỏhn gọing nói: “Anh nẫv ớhn ”.à
oàV mêđ tărng tròn nầl ,óđ Lficuer muốn aưđ uậc ,ềv ihk yấ uậc ión rằng mình ợs ộđ cao, nưhng Lficuer đang giận nên kôhng ỏt ẻv ìg iớv điều này, uậc nòc tởưng Lficuer ẽs kôhng ớhn .ơc
Lficuer tậg đầu, ẽhk “ừ”.
yL nâV ãđ xoay cyuhển cục diện tàhnh hòa. nắH nẩgng uầđ nhìn nữhng mảnh vàng yab ứt nát torng kôhng tnurg, cẳhng biết đang nghĩ .ìg
Tưrớc ihk ịb pohng ,nấ ơc ểht nắh nẫv đang chảy máu, nưhng od cát dụng aủc trận pháp pohng nấ nên nữhng tếv tơưhng trên nưgời nắh cũng ịb pohng nấ teho. yâĐ óc ẽl àl điểm tốt yud nhất aủc .ón
óC điều yut ãđ được pohng nấ lại, nưhng cúhng nẫv nòc .óđ
ảC nưgời Lficuer yầđ tếv tnơưhg, nhìn cực ỳk kihếp nờưgi.
“ừĐng lo.” Lficuer aox uầđ tihếu nêin, ẹhn gọing na .iủ
cặM ùd nắh ãđ ởrt ềv na tàon, nưhng ựs căng tẳhng àv ổhk ởs tưrớc óđ nẫv chưa biến mất, nhất àl ihk yL nâV ión ohc uậc biết yâđ àl iơn pohng nấ Lficuer ìht uậc iạl càng óhk chịu hơn.
ahN Thấu tíh mũi: “Lúc tắb uầđ óhp bản, hna cũng iđ ar ừt yâđ ”?à
“Ừ.”
Nhận được uâc ảrt iờl chắc cắhn, ahN Thấu kễing câhn, vòng iah yat mô yấl ổc hắn. Cẳhng biết uậc ìht thầm điều ìg àm torng tắm Lficuer táohng hiện nêl ẻv tấb cắđ .ĩd
nắH ếb tihếu niên lên: “ợưĐc, mô chặt ahn.”
…
Tihếu niên ợs ộđ oac nên nắh dùng yuq cắt kôhng gian aưđ uậc ềv tẳhng Tarng viên aM àc rnồg.
ỉhC àl điểm nếđ nầl yàn àl uâL iàđ hnÁ Tărng ãđ được iàb írt lại.
ịV írt aủc uâL iàđ hnÁ Tărng mằn ngay dưới tặM tnărg, ohc ùd kôhng tậb nèđ ìht nêb torng nẫv sáng .õr
ahN Thấu nầl aữn ởrt iạl năc pòhng iơn mình tỉnh dậy.
Torng yâđ nốv tặđ tộm iác quan iàt cùng trận páhp, ờig ãđ được thay ếht bằng tộm cihếc gờưing cực ỳk .ot
— Tihếu niên kôhng tíhch ủgn torng quan iàt nên Lficuer ãđ iổđ tếh quan iàt torng toàn ộb pòhng aủc uâL iàđ hnÁ Tărng tàhnh gnờưig, đồng thời nòc pắl thêm nèđ torng pnòhg, tậb nêl àl sáng tnưrg.
Torng iah mươi Nưgời chơi ìht ỉhc óc mát nưgời sống tós uas trận cihến kia. uếN aựd theo yuq luật aủc măn nầl tưrớc ìht torng ốs mát nưgời này, cùng mắl ỉhc óc iah nưgời ẽs sống sót.
aừV xuất hệin, “Nó” ãđ áđ ihT uâL ar nàogi, óc ẽl od ỹk năng áđ nưgời ngày càng điêu lyuện nên ngay ihk nàm mêđ bôung xnốug, ón ãđ áđ văng uás nưgời nòc iạl ar nàogi.
ohC nên tình hình hiện iạt àl nogài ahN Thấu ar ìht yảb nưgời chơi nòc iạl uềđ tàhnh công tohát khỏi óhp bản, nầl yàn cũng ẽs àl nầl óc ốs lợưng Nưgời chơi hoàn tàhnh óhp nảb [Lâu iàđ hnÁ Tnărg] nihều nấht.
ahN Thấu ngâm mình torng nước nnóg, iơh nóng cốb nêl kihến gơưng tặm uậc gnử .ỏđ
nòC tộm ngày aữn àl thời gian torng óhp nảb tếk túhc, ión cách káhc, uậc nòc óc ểht ở iạl yâđ nghỉ ngơi thêm tộm ngày nữa.
uậC ởrt yat ờs oàv lưng mnìh, uầđ ngón yat chạm đúng oàv iơn cọm cnáh.
ờiG ahN Thấu cuối cùng cũng óc ểht mảc nhận được ếht oàn àl “thu póhng ựt nnêih”, ếht oàn àl iôđ cánh thay iổđ theo mât tnạrg.
uậC muốn cánh cọm ar ếht àl ón nogan nogãn cọm ,ar muốn cánh uht iạl ìht ón uht lại, nịhgch iớt nịhgch iul yấm lần, iãm nếđ ihk tếing õg aửc vang nêl uậc iớm thôi hành động nhạt nhẽo óc phần ẻrt noc này.
Lficuer đứng nêb nàogi, ỉhc ởm éh aửc ểđ aưđ ồđ ủgn ohc cậu.
uậC mầc yấl mex iớm biết ón àl ộb ồđ ủgn iơd noc óc khóa oék uas lưng nab uầđ kia.
Tihếu niên ềl àm ềl ềm cặm vào, cúl cuhẩn ịb oék khóa uas lưng ìht nghe thấy gọing ión khàn khàn vang nêl ừt nêb nàogi: “Cần hna oék khóa giúp me kgnôh?”
Lficuer kôhng ,iđ nắh đứng nogài aửc ờhc tihếu niên páđ lại.
Thật uâl sau, nưgời torng pòhng mắt nẫv kôhng nêl tnếig, ỉhc lặng ẽl éh aửc ar thêm ểđ ểht hiện thái ộđ aủc mnìh.
iôĐ tắm ỏđ aủc Lficuer iốt mầs xnốug, nắh yẩđ aửc ar bước vào.
Tếing nước chảy iạl vang nêl nầl aữn torng pòhng tắm, nòc óc tếing ởht cốd ơm ồh nex nẫl nêb tnorg.
…
100 chửi mầ lạB【:nêch nhật tyuên dmâ!】
ệH tốhng Tình uêY trợn mrT【:tắời iốt neđ riồ.】
tặM ahN Thấu ỏđ bnừg, iãm nẫv kôhng ạh nihệt đợưc. Nghe mâ tahnh torng pòhng tắm, uậc iùv uầđ xốung dưới gối, mảc giác ưhn uầđ có pắs cốb khói nếđ iơn rồi. ảC iôm iớv ngực uềđ iơh snưg, trên ám nòc óc ảc tộm uấd răng aủc Lficuer nữa. “Các nưgơi đừng ión naữ.”
Lficuer ảuq thực tấr tíhch iôđ cánh kia, môh tưrớc màl nữhng ìg iớv đuôi uậc ìht môh yan cũng màl ưhn ếht iớv cánh aủc cậu.
Toàn thân nóng rực, ỉhc óc ỗhc khuy àl iơh ướt, lông dính tệb oàv nahu. uậC đang nghĩ mex óc nên thay ộb ồđ ủgn khác yah knôhg.
iA aừv mắt xong ãđ iạl màl nẩb ồđ ủgn ơc chứ.
ếhT nưhng uậc kôhng biết Lficuer tấc yấm ộb ồđ ủgn ỏht noc oèm noc aik ở đâu.
ểĐ ohc na tàon, ahN Thấu ãđ tắt lertseviam ừt lâu, uậc quấn căhn, oab mình tàhnh tộm iác bánh cnưhg.
ỉhC àl cúl ửc động óhk tárnh khỏi iảv oá ọc táx iớv ỗhc ịb nắc trên nựgc, màl uậc iơh óhk cịhu. ahN Thấu nẩc thận chạm nhẹ, kôhng nhầm ìht nẳh àl sưng nêl rồi.
cúL Lficuer kôhng óc ở đây, oèm yl aoh xuất hiện nêb cạnh ahN Tấhu, ón duỗi lưng tộm cái, muốn iụd oàv nưgời cậu, nưhng oàn ờgn ịb oèm neđ aủc Lficuer nhào iớt nất cnôg. ờiG iah noc oèm aik đang rượt đuổi nhau mo sòm.
nếĐ ihk Lficuer ar nàogi, Tiểu êL aoH pậl cứt biến mất, ỉhc nòc iạl noc oèm neđ ơgn ngác nhìn ủhc nhân aủc mnìh.
Lficuer iúc xnốug, xách yág ón iồr mén ar nogài cửa.
Động cát tứd kohát trôi cảhy, chắc nẳh tưrớc aik từng yảx ar ôv ốs lần.
iaH noc oèm iđ rồi, torng năc pòhng rộng nớl ỉhc nòc iạl iah nưgời uậc iớv Leficur.
ahN Thấu iơh nợưgng nnùgg, thấy Lficuer iđ iớt ìht tấb giác muốn iùl ềv sau, nưhng ỉhc níhch được iah nầl ãđ chạm phải uầđ gnờưig.
uậC muốn iổđ ủhc ,ềđ ỏhn gọing iọg “Anh tiar”.
Leficur: “mỪ?”
“Anh cyuhển ỹk năng tihên úhp ohc me rồi, yậv nòc hna ìht soa?”
Leficur: “Nha ahN đừng lo.”
nắH kôhng ềh oan nnúg, vươn yat tộl từng pớl ỏv bánh cưhng trên nưgời tihếu nêin.
ahN Thấu cũng ỉhc cặm iỗm ộb ồđ ngủ, nòc ồđ nêb torng ãđ ịb nưgời tưrớc tặm iởc ar ừt yãn rồi.
Giữa kôhng turng nòc óc iah ệh tốhng đang nhìn hắn, iôđ tắm ơc íhk cúl yàn ỉhc muốn phun ar lửa.
Lficuer cười khẽ: “Còn chưa pặg ụhp hyunh mà.”
nêN ờig ẽs kôhng động nếđ me .yấ
ahN Thấu mảc thấy oãn mình kôhng ủđ dnùg, uas ihk tộl chăn khỏi nưgời cậu, nắh tắb uầđ iởc kuhy.
yaT nưgời aik tấr đẹp, khớp xơưng õr ràng thon dài, tấr óhk liên tởưng iôđ yat yàn iớv thân phận ủhT lĩnh aM àc rnồg.
ahN Thấu mảc thấy cách dùng pợh ýl nhất nên gốing ưhn mêđ môh .óđ Lficuer mầc túb dyuệt công năv nêb cạnh cậu, iám cót iàd uàm neđ aõx trên vai, óc iàv iợs tưrợt xnốug, tôrng pẹđ cựr ỡr dưới hná nèđ ờm .oả
Hoặc àl trên cihến tờưrng pób tán uầđ ẻk káhc, ứhc kôhng phải ở yâđ iởc khuy ohc cậu.
tặM tihếu niên ỏđ bnừg, uậc tậl nưgời muốn òb iđ nưhng iạl ịb oék .ềv
Lficuer iúc nờưgi, tộm yat ờs mìt công cắt đèn, tộm yat ỡđ uas yág tihếu nêin.
ahN Thấu ịb nôh nếđ cứm suýt kôhng ởht nổi, hình ưhn nòc láong táohng nghe thấy tếing tôhng oáb ừt ệh tnốhg.
【hKóa cụm têiu: Leficur】
Nghe nếđ mâ tahnh này, ýl írt ãđ yab nêl nật yâm xanh iớm quay iạl chút xíu.
ahN Thấu ơgn ngác hỏi: “Đây àl ìg vyậ?”
“Nơi Trái miT Hớưng Về.” Lficuer giải tíhch ngắn gọn: ỹK“ năng tihên úhp pợh nhất yàn aủc ahN ahN áhk lmắ.”
tộM nưgời ỉhc óc ểht ởs uữh tộm ỹk năng tihên phú, nưhng ihk áhp oảđ óhp nảb óhk tárnh khỏi việc ẽs nhận được các ỹk năng káhc. cúL yàn Nưgời chơi nầc ựt nâc nhắc mex nên ừt ỏb yah pợh nấht.
pợH nhất óc tốt óc xấu, óc ểht nhận được ảc iah ỹk nnăg, cũng óc ểht nhận được tộm ỹk năng iớm cẳhng ar ,ìg thậm íhc nòc mék nơh ảc ỹk năng tớưrc.
ohC nên ađ phần uềđ àl đánh cợưc, àm ahN Thấu ìht nốv kôhng biết yuq cắt này, cẳhng auq uậc mảc thấy ảc iah iác yàn uềđ àl Lficuer ohc mình nên iớm chọn pợh nấht, cuối cùng iạl ơm ồh cược tnắhg.
“Nơi Trái miT Hớưng ”ềV mồg ảc iah chức năng “rTuy lùng nạv vật” àv “irTệu hiồ”, ỉhc nầc àl cụm tiêu ãđ được khóa lại, torng kảohnh khắc tirệu iồh ỹk nnăg, cụm tiêu ẽs pậl cứt xuất hiện nêb cạnh nưgời tirệu hồi.
ùD óc chạy oab ax cũng ôv dnụg, ỉhc nầc nưgời tirệu iồh iọg ìht cụm tiêu ẽs luôn nẵs snàg.
àM Lficuer ãđ dùng ỹk năng yàn nêl cíhnh nảb thân mnìh.
nắH cuối cùng cũng mìt thấy công tắc, năc pòhng pậl cứt chìm oàv bóng tối.
Torng mêđ tối, iọm giác quan được póhng iạđ nêl cứm iốt .ađ yuT khuy ãđ ịb iởc ar tếh nưhng ahN Thấu nẫv kôhng thấy óc óig aùl vào, iởb ìv óc tộm ứht cực nóng bỏng đang chặn ở ,óđ õr ràng nếđ cứm kôhng oas ờl iđ đợưc, pấl ník ảc ehk .ởh
ahN Thấu táohng iác ãđ hểiu, nữhng ụn nôh yàd cặđ iạl iơr xnốug.
“Chỉ nầc me nầc anh, hna ẽs pậl cứt nếđ nêb em.”
…
Ngày cuối cnùg, thời tiết pẹđ ạl tnờưhg, hná nắng cựr ỡr nơh oab ờig hết.
mèR aửc được oék ,ar hná nắng iọr oàv năc pnòhg, theo thời gian nầd tôri, nữhng ait nắng cihếu oàv kuhôn tặm tihếu nêin.
Tihếu niên đang ủgn ẽhk nhíu mày, cựb iộb ơv yấl iác chăn mỏng muốn ehc tặm lại, oàn ờgn aừv ửc động chân ìht ãđ tỉnh giấc ìv đau.
Gọing điệu 100 cực ỳk nặng n【:ềKý chủ, ngài tỉnh riồ.】
ệH tốhng Tình uêY ìht mi bặt.
“Mấy ờig riồ?”
【ảohKng 21 ờig t】.aưrKý ủhc óc ểht ở yâđ thêm aửn ngày nữa.
…“ ”.Ồ
aừV tỉnh yậd nên ahN Thấu nòc iơh ơm mnàg, ngồi tộm cúl uậc iớm iộv vàng név chăn lên.
yaM àm ỗhc iùđ ỉhc iơh ,ỏđ nầg nêb torng óc ít trầy tôhi. oảB oas aừv yãn uậc aừv ửc động ãđ thấy đau.
ahN Thấu ơm màng muốn đứng dậy, aừv cốx chăn sang tộm nêb ìht mảc nhận được ngay iác lạnh ừt điều aòh torng pnòhg, màl iah iùđ uậc iổn tếh ad .àg
Chân aừv tắrng iạl aừv tnẳhg, nịm mnàg, kôhng ềh óc tấb ức uấd tếv ỳk ạl nào, nnưhg…
éB xinh pẹđ chậm tiêu cuối cùng cũng nhận ar điều tấb tnờưhg.
Quần aủc uậc uâđ rồi!
ahN Tấhu: ”…“
ìV nab ngày trời nóng nên torng pòhng nẫv tậb điều hòa, Lficuer ãđ thay ohc uậc ộb ồđ ủgn aùm èH mỏng nhẹ, chất liệu iơh tơưng ựt aụl ơt aụl bnăg, cặm oàv ôv cùng ễd cịhu.
ỉhC óc điều thẩm ỹm aủc nữhng aM àc rồng tuhần hyuết yàn iạl cực ỳk đồng nhất iớv nahu, ohc ùd iổđ sang ồđ aùm èH ìht nẫv àl kiểu dáng iơd con.
cúL tưrớc 100 ãđ tắc tứđ liên cạl iớv ahN Thấu mạt thời nên kôhng biết ãđ óc cyuhện ìg yảx ar oàv iốt qua, nưhng ón ớhn õr ràng rằng tưrớc óđ ýk ủhc kôhng cặm ộb ồđ ủgn này, ón nihgêm cút h【:iỏKý chủ, ngài thay ồđ ủgn iồr 】?à
Tưrớc óđ nòc cặm ộb ồđ ủgn iơd noc bằng lông nuhng ơc ?àm
ahN Thấu ờl nơc uađ tár ở đùi, iạl lặng ẽl ngồi xnốug, nưhng cúl nghe uâc iỏh aủc 001, iat uậc pậl cứt ỏđ bnừg, vành iat ỏđ ưhn pắs ỏhn uám nếđ nơi: “hTay riồ.”
yuT kôhng phải od uậc thay nưhng đúng àl ãđ thay rồi.
【Tôi ãđ oảb àl iôt kôhng ớhn nhầm m0】.à01 ởht phào ẹhn nõhm, tiếp cụt h【:iỏMà oas iạl thay vyậ?】
ệH tốhng Tình uêY ohc ón tộm tạb t【:iaHệ tốhng nêb uhk Trốn tohát Kinh Hàong nọb nưgơi cúl xuất xởưng uềđ tihếu oãn tếh 】?à
100 ịb nă tộm pậđ cẳhng hiểu ar ếht nT【:oàôi ỉhc nghĩ ýk ủhc cặm ồđ ủgn iơd noc tấr đáng uêy t】.iôhDù oas cũng àl ồđ lông ùx ,àm nòc óc cánh àv iat ỏhn xinh nắx nữa.
ệH tốhng Tình uêY qyuết định ừt ỏb việc giao tiếp iớv tằhng ngốc này, quay sang iỏh ahN Thấu iớv gọing nặng nihT【:ềếu chủ, ngài ỉhc thấy uađ chân thôi đúng knôhg? nòC nữhng ỗhc khác ìht soa?】
“ữhNng ỗhc khác kôhng soa…”
cúL iah aứđ ón iãc nhau ìht aửc pòhng mắt ,ởm Lficuer bước ar nàogi, ảc nưgời yầđ iơh lnạh.
nắH kôhng cặm ,oá tếv tơưhng od đánh nhau iớv yL nâV ngày môh auq nẫv chưa hoàn toàn khép lại, yấm tếv oẹs tôrng iổn nầb bật. nắH ỉhc cặm iỗm quần ngủ, nhìn kiểu dáng ìht õr àl quần cùng ộb iớv iác oá àm ahN Thấu đang mặc.
éB xinh pẹđ cuối cùng cũng mìt thấy iác quần kôhng cánh àm yab aủc mnìh.
óC ẽl Lficuer aừv mắt xong nên cót nẫv nòc ướt, nước chảy cọd theo ad xốung dớưi. nòC torng yat nắh àl ộb ủgn iơd noc lông ùx àm ahN Thấu ãđ cặm iốt qua.
Tihếu niên iơh cong uầđ iốg lên, ôv tình ểđ ộl nàb câhn, od uấx ổh áuq àm yấm ngón chân oc tếh lại, ịb óig lạnh ừt điều aòh thổi oàv iạl nahnh cóhng tụr oàv torng căhn.
hnÁ tắm lảng tnárh, uậc ỏhn gọing ảrt iờl uâc iỏh aủc 001. ìV áuq iỗđ nợưgng nên gọing ỏhn xíu: ìV“ ộb lông ùx kôhng cặm được naữ…”
Lông trên ộb ồđ dính tệb oàv iớv nahu, tôrng aừv xấu, aừv nẩb iạl nòc óc mùi, ohc nên kôhng cặm được nữa.
ỗhC khuy ìht đúng àl tộm đống nỗh độn.
Lficuer giặt sạch ộb ồđ ủgn iơd noc iồr mang iđ pơhi. aM àc rồng kôhng tíhch hná nắng nên uas ihk treo oá lên, nắh iạl oék mèr aửc vào.
uaS óđ nắh ngồi xốung pém gnờưig, ữig chặt tihếu niên đang muốn chạy iồr yấl tuhốc ỡm iôb oàv ỗhc ad ịb trầy aủc cậu.
tấM iđ pớl ad oảb ,ệv tuhốc ỡm tiếp cúx trực tiếp kihến ahN Thấu nêr ừh ,ừh chân cũng kôhng ểđ yên, pậl cứt nhấc chân muốn pạđ Leficur.
“ừĐng nhúc nhcíh.” Lficuer mót iác chân đang ọgn nugậy aủc cậu, nắh pób yấl ổc chân uậc ưhn pób yág noc mèo, nòc oèm nịhgch ngợm aik cuối cùng cũng nogan nãogn, nòc mẩl mẩb iớv nắh nữa.
ahN Thấu iùv uầđ oàv dưới gối: “Anh nặng yat qáu.”
Lficuer ốc gắng ẹhn yat hơn, tếk ảuq àl ngay giây uas iạl nghe thấy tihếu niên ión ẹhn quá, nứga.
Torng măn phút sau, tihếu niên dùng ủđ iọm cách ểđ phàn nàn, mót iạl àl oán loạn ủđ kểiu.
cúL ahN Thấu ốt oác nắh ãđ yấl tấm iác quần aủc mnìh, Lficuer cuối cùng cũng dừng lại, nắh duỗi yat xoay tặm uậc ar nàogi, píh mắt, nói: “Nếu me muốn nêb torng cũng uađ ìht quấy tiếp đi.”
ahN Thấu mi bặt, xoay uầđ iạl iùv tiếp oàv dưới gối, cuhẩn ịb màl tộm noc aùr noc tụr .ổc
…
nếĐ cuối đúng àl kôhng màl ìg ,ảc ahN Thấu ỏđ tặm iđ oàv pòhng mắt aửr tay, uas ihk chắc chắn yat mình kôhng ịb trầy ad iớm thay quần oá iđ ar nàogi.
uaS ihk tihếu niên iổđ ỗhc ,ở nhóm thân vơưng kôhng nihgêm cỉhnh aik cũng chạy nếđ uâL iàđ hnÁ Tnărg, khoe tếh nữhng uáb tậv àm ọh ãđ ơv tév được torng nữhng măn auq ihk uậc đang nă cơm.
Aivnle cũng ở đây, ôc uac yàm nhìn Leficur, kôhng biết đang ión .ìg
ahN Thấu lặng ẽl iđ qua, aừv khéo thấy tộm câu: “ùDng chân tiôh.”
Aivnle tíh uâs tộm hơi, kôhng biết nên ión ìg àm ỉhc nêy lặng mầh ohc uậc tộm ôt canh ,àg cúl uậc uống nòc nhìn uậc iớv hná tắm tơưhng uêy nẫl uađ lòng aữn chứ.
Giữa cừhng ahN Thấu óc nếđ Điện ờht tộm lần, kôhng ohc Lficuer iđ teho. ihK oàv iộn tàhnh nòc pặg được nôT Cnảh.
uaS ihk biết tihếu niên àl aM àc rnồg, hna at cũng cẳhng ỏt ẻv ìg khác tnờưhg, trái iạl nòc nél túl aưđ ohc uậc tộm chùm chìa kóha, ión rằng uas trận cihến này, cuối cùng hna at cũng ãđ ởrt tàhnh iộđ tnởưrg, uas óđ ỏb ar tộm ốs tiền nớl ểđ aum iah năc àhn torng uhK ,S tộm năc torng óđ àl ểđ ohc nưgời hna me tốt aủc mnìh, cứt àl ahN Thấu oàv .ở
ahN Thấu nghe xong ìht ởd khóc ởd cờưi.
Điện ờht oán nihệt nơh tưrớc nềihu. uaS ihk iđ vào, ịhc iág ễl nât tưrớc óđ ohc uậc iđ tẳhng oàv luôn àm kôhng nầc đăng ýk tôhng tin.
ịhC iág ợht năs mỉm cười nói: àL“ od Táhnh ửt uêy cuầ.”
ahN Thấu ngẩn nờưgi: yL“ nâV ở yâđ ”?ạ
“áhTnh ửt đang dỡưng tơưhng nêb tgnor.” ịhC iág ợhT năs kôhng ión ohc uậc biết tình hình ục ểht aủc yL Vân.
ahN Thấu bước oàv nêb torng Điện thợ, iđ theo noc đờưng cúl tớưrc, aừv yẩđ cánh aửc ar ìht trời tấđ quay cnồug, uậc ởrt iạl năc tậm thất aik nầl nữa.
ỉhC óc điều chín ohp tợưng nêb torng ãđ biến tàhnh mười ohp tnợưg.
uậC iđ iớt tưrớc ohp tợưng aủc Táhnh ửt Điện ờht iờđ ứht Mờưi, ẽhk ión tộm uâc “Cảm ơn”.
Dưới ếđ ohp tợưng óc tộm mảnh gấiy, ahN Thấu mầc nêl xem, trên óđ vếit: uếN kôhng phải thân phận kôhng ùhp pợh ìht iôt ẽs nix me cyuhển aóh iôt tàhnh aM àc rnồg.
“Nha Nha, nẹh pặg liạ.”
óiG torng năc pòhng kôhng nòc lạnh oẽl ưhn tưrớc àm tấr iỗđ nô hòa, ón ẹhn nàhng lướt auq ám uậc aựt ưhn tộm iờl mạt biệt uịd dnàg.
…
Thời gian nahnh cóhng trôi qua, cúl ahN Thấu ởrt iạl Tarng viên aM àc rnồg, uậc phát hiện uâl iàđ aủc tất ảc thân vơưng uềđ được găing yầđ nèđ lồng iớv ủđ kiểu dnág.
Thập Thân vơưng cười mủt tỉm, nói: “Nha ahN éb nhỏ, ãđ uâl kôhng gpặ.”
Thập ũgN Thân vơưng đang treo tốn iác nèđ hình iơd noc lên: “hCáu ión ợs bóng iốt ,àm nên nọb at treo nihều nèđ ctúh.” ióN xnog, gnô at nòc giật yấl tộm iác nèđ ừt yat Thập maT Thân vơưng nêb cnạh, treo nêl ỗhc mnìh.
ahN Thấu đứng nêy iạt ỗhc iồh lâu.
ihK nàm mêđ bôung xnốug, nữhng ngọn nèđ aik nầl lượt sáng lên.
tộM nhóm oãl àig tíhch hoạt động torng bóng iốt ãđ biến iơn yâđ tàhnh Tàhnh ốhp kôhng ngủ, yâv qaunh uậc éb ểk ohc uậc nghe ủđ loại cệyuhn, phần nớl xoay qaunh Leficur.
ùD tếk thúc ềv uas óc ếht oàn ìht cũng uềđ tắb uầđ ừt việc nọb ọh ịb đnáh.
“Lúc óđ nắh thực ựs kôhng óc ít tình nưgời oàn ,ảc nhìn lạnh lùng cực ,ỳk ar yat ỉhc óc nàt cá nơh ứhc kôhng óc nàt cá nấht. cúL óđ at tấr muốn biết nêt yàn ềv uas ẽs iốđ ửx iớv nưgời mình tíhch ếht noà.” uửC Thân vơưng óc ít nem oàv nưgời nên ión cyuhện cũng oạb nạd nơh hẳn, kôhng thèm iọg àl Vơưng lôun, trút tếh tấu cứ oab măn auq .ar
“hNìn ộb dạng lạnh lùng aủc nắh cúl tớưrc, at nòc tởưng nắh ẽs cộđ thân ảc iờđ aữn cứh.” ũgN Thân vơưng tấm hứng cặt lỡưi: “Nhỏ ếht yàn àm cũng ar yat đcợư.”
ióN đúng ar ìht Lficuer ãđ ar yat nưhng chưa hoàn toàn ar tay.
Lhtuer nẫv chưa hiểu õr tình hnìh, torng uầđ nẫv đang nghĩ cách ểđ rước éb aM àc rồng aik ềv màl .ợv uaS ihk ión ar iờl yàn tưrớc tặm ảc máđ thân vnơưg, uậc at thấy hná tắm aủc nữhng nưgời aik nhìn mình ngày càng “ihền haò”.
ahN Thấu iơh ôhk mnệig, kiếm ớc iđ uống nước ểđ tốrn, cúl iđ yấl nước ìht ịb ia óđ mót yấl cánh tay, oék oàv pòhng chứa ồđ ở tầng một.
ụN nôh nóng bỏng pậ xnốug, nước tọb kôhng pịk nuốt oàv chảy cọd theo ổc oàv torng .oá
ahN Thấu ngăn yat nắh lại, tặm uậc ỏđ bnừg, uậc ẽhk ìht thầm ìv ợs nhóm thân vơưng torng iạđ sảnh nghe tấhy: “uQần yàn kôhng óc kyuh.”
“ôhKng nầc kyuh.” Gọing Lficuer khàn đặc, nắh név gnố quần aủc uậc sang tộm bên: “hKép chân liạ.”
“Nhỏ gọing tiôh.”
…
nếĐ ihk tếing động nầd lắng xnốug, Lficuer ởm aửc ổs ểđ tôhng óig ohc năc pnòhg.
Tihếu niên mô ổc nưgời nàđ ông, tặm uậc nẫv iơh ,ỏđ uậc ngập nừgng iỏh cyuhện mình nẫv luôn thắc mắc: “Anh ãđ iợđ oab uâl riồ?”
Lficuer mi lặng tộm lúc: “Hơn ab trăm nmă.”
ihK yấ tộm nưgời chưa tởưrng tnàhh, tộm nưgời aừv tởưrng tnàhh, ở ộđ tuổi chưa hiểu biết ìg nên kôhng yản sinh ít aửl nào. cúL óđ Lficuer ỉhc nghĩ yâđ àl me trai àm mình ãđ thừa nậhn, ohc nên muốn mìt me .ềv
iaH đờưng khác nhau nưhng cuối cùng iạl ụt ềv tộm hnớưg.
ahN Thấu iơh uỉ xìu: mE“ nix liỗ.”
“Sao iạl nix liỗ?”
ahN Thấu kôhng đành lòng ión rằng thực ar mình kôhng ềh óc chút ýk cứ oàn ềv iơn này, uậc ỉhc iúc uầđ iùv oàv ổc hắn, kôhng ión .ìg
ùD oas Lficuer cũng ãđ sống uâl ưhn yậv rồi, nắh ẹhn nàhng ỗv uầđ cậu, kôhng pé uậc ảrt lời.
“ôhKng oas ,àm uas yàn óc ếht oàn ìht hna nẫv ẽs mìt được em.”
óC nữhng thứ, ỉhc ihk trải auq dòng chảy iàd aủc thời gian iớm nầd éh ộl nảb chất thực ựs aủc .ón
Lficuer bôung tihếu niên ,ar cỉhnh iạl quần oá ohc cậu, cúl pắs iđ ar nogài ìht ịb tihếu niên oék lại.
ahN Thấu òt òm hỏi: “Anh iđ uâđ vyậ?”
Lficuer nheo mắt, torng uầđ toàn àl gọing ión aủc Lehtur: iĐ“ yạd ỗd iác ứht kôhng biết trời oac tấđ yàd nogài kai.”
”…“
…
Cuối cùng yạd ếht oàn ìht ahN Thấu kôhng bếit, uậc ỉhc biết àl Lhtuer iạl được úhc mình mang ềv ịrt tnơưhg.
nàM mêđ bôung xốung cũng đồng nghĩ iớv thời gian ahN Thấu phải iờr .iđ
Torng tộm kảohnh khắc oàn ,óđ dờưng ưhn uậc iạl nhìn thấy cihếc đồng ồh ngân àh từng xuất hiện torng Điện ờht kia, nưhng chớp tắm tộm iác iạl kôhng thấy ón uâđ nữa.
Chia yat kôhng nên óc áuq nihều nờưgi, uến kôhng ẽs óc ẻv áuq tơưhng cảm, ìv ếht ở yâđ ỉhc óc Aivnle àv Leficur.
Aivnle ẽhk nói: “úhCng at ẽs pặg iạl nuah.”
nòC Lficuer nhìn chằm chằm ềv phía 001: “100.”
100 giật tóht, óhp nảb tưrớc ịb nhìn thấy ìht thôi ,iđ oas óhp nảb yàn cũng ịb thấy vậy.
Leficur: “ừĐng căng tnẳhg, cúl tưrớc kôhng nhìn tấhy, ờig tộđ nihên nhìn thấy tiôh.”
100 luôn mảc thấy Lficuer tưrớc tặm óc ẻv iơh káhc, nưhng ục ểht àl khác ở uâđ ìht ón kôhng ión õr đợưc, ón cũng kôhng hiểu iạt oas nưgời aik iạl biết ốs hiệu aủc mnìh.
“hCăm cós me yấ nẩc tnậh.”
0Đ【:10ây àl chức tárch aủc tiô.】
ahN Thấu ốc ý ởm lertseviam ,ar ión chào mạt biệt iớv nữhng khán ảig uêy nếm mnìh, uas óđ nhìn Lficuer chăm chú.
Lficuer iơh nghi hoặc nhìn cậu.
ỉhC thấy tihếu niên bỗng chạy ưhn yab đến, oal oàv vòng yat mnìh: “Tạm biệt ahn.”
【hCúc mừng Nưgời chơi “Nha Tấhu” ãđ vượt iả tàhnh cgnô!】
Tihếu niên biến tấm torng vòng yat hắn, tưrớc ihk ,iđ hình ưhn uậc nghe thấy Lficuer ión uâc ìg ,óđ ỉhc nghe láong táohng iah ữhc — “Yêu em”.
Aivnle phủi tay, cuhẩn ịb ềv ngủ.
Leficur: “livnAe, mảc nơ ôc ãđ mìt me yấ về.”
óĐ“ cũng àl mong muốn aủc tôi, kôhng nầc mảc ơn.” Aivnle dừng bớưc, aừv cười aừv nói: mE“ yấ nốv nên được nớl nêl torng tình uêy tgnơưh.”
…
cúL được dịch cyuhển ar nàogi, ahN Thấu óc iơh cáohng vnág. aừV ởm tắm ,ar uậc phát hiện mình nẫv ở torng noc mẻh cúl tớưrc.
ahN Tấhu: !!
yaM àm nưgời aủc Dung Xích ãđ iđ iồr nên uậc kôhng ịb tắb lại.
0hN【:10ìn diễn nàđ đi.】
ahN Thấu kôhng hiểu nưhng nẫv nghe teho, ia ờgn aừv oàv xem, uậc ãđ thấy tộm iàb đăng iớv hàng nhgìn bình lậun.
àM tiêu ềđ aủc iàb đăng àl — “ắhPc, Lãnh chúa uhk Đông iớv Nưgời chơi Bảng Vàng đánh nhau riồ!”
ahN Thấu đang lướt ìht kựhng lại, uậc nghe thấy tếing động trên cứb tờưng uas lưng mnìh.
óC tộm tihếu niên trạc tuổi uậc đang ngồi trên ờb tnờưg, tộm chân duỗi tnẳhg, tộm chân oc iạl giẫm trên ờb tnờưg.
iĐ“ theo nưgời aủc Dung Xích ảuq nihên àl đúng đnắ.”
nắH nhảy xnốug, vươn yat ềv phía ahN Tấhu, torng iôđ tắm ỏđ cựr aủc nắh phản cihếu ẻv tặm sững ờs aủc ahN Tấhu.
“hCào cậu, iôt àl ạT Tmầh.”
…
cáT ảig nhắn lại:
– cúL tưrớc iôt óc ión khuy aủc ộb ồđ ủgn noc iơd ở uâđ iồr .óđ
– iọM nưgời biết cốt ộđ dòng chảy thời gian torng óhp nảb khác iớv nêb nogài nòc điểm ìg aữn knôhg, óđ àl torng tắm Dung Xcíh, giây tưrớc nạb mình nòc ềht thốt mac đaon, giây uas ãđ muốn cướp nưgời ah ah ah ah .ah
– “Nơi Trái miT Hớưng ”ềV tắb nugồn ừt uâc mE“ ở đâu, yấ àl iơn trái mit hna hớưng về”. Thời trẩu tre, iôt êm tệm uâc yàn lắm.
…
Danh sách các mnảh:
.1 gnỨ Tinh Uêyn: Boss óhp nảb uầđ tiên [iĐều 31 iộn yuq tnờưrg]
.2 Dung Xcíh: Lãnh chúa uhk Đông
.3 ihT Lâu: Nưgời chơi Bảng Vàng
.4 cụL mâL :nA Nưgời chơi Bảng Vàng
.5 Leficur: CPN torng óhp nảb [Lâu iàđ hnÁ Tnărg]
.6 yL Vân: CPN torng óhp nảb [Lâu iàđ hnÁ Tnărg]
.7 Thẩm Tíhnh Bcạh: Lãnh chúa uhk yâT
.8 ạT Tầhm: Lãnh chúa uhk Đông maN
dnE óhp nảb .2
