Chương 112: Đã trưởng thành

Chương 112 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

nầG ưhn ahN Thấu kôhng biết tấb ức tihết ịb oàn torng pòhng kiểm tra, yus đoán xuất hiện torng uầđ kihến yat uậc ôv thức máb chặt yấl cửa, lưng tẳhng bnăg, cứng ngắc bước chân vào.

môH yan ìv phải kiểm art nên uậc cặm quần oá tấr rộng rãi. oÁ pôhng nơđ giản cùng quần iàd uàm đen, cót vểnh nêl iàv lọn, đứng nưgợc snág, tôrng ẻrt turng ôv cnùg.

nòC ôv ớc mang iạl ohc nưgời at mảc giác mềm iạm nịm màng ưhn nuhng nữa.

iùM thơm torng pòhng kiểm art càng nồng hơn.

Tìrnh ưT Niên ngồi trên ghế, tộm yat cốhng cằm, tộm yat yẫv cậu: “Sao iạl ngẩn nưgời ar tếh?”

iớT ihk hna at giục nầl ứht hai, ahN Thấu iớm bôung yat mắn cửa, ềl ềm iđ tới.

Trên tặm uậc ộl ẻv kôhng tình nyugện lắm, hình ưhn cực ỳk kôhng muốn oàv pòhng kiểm art này, uậc uàl bàu: “Hôm yan phải kiểm art nữhng ìg yậv ”?ạ

“ôhKng nềihu, ỉhc nầc kiểm art iah phần àl đcợư.”

Tìrnh ưT Niên đứng yậd iđ thay tộm ộb quần oá káhc, tưrớc ihk iđ nòc ión iớv tihếu nêin: “ưMời phút àl xong tôhi, ahN ahN đừng căng tẳhng qáu.”

Knôhg, ở cùng hna torng kôhng gian ník iớm kihến iôt căng tẳhng ,yấ ahN Thấu đang ốc gắng nhập iav thầm nhủ.

Torng pòhng óc tộm tihết ịb tôrng áhk gốing kaohng ủgn đnôg, xung qaunh kaohng óc nữhng gnố nẫd chứa chất lỏng uàm xanh mal nêb tnorg, kaohng ãđ tắb uầđ nậv hnàh, nữhng chất lỏng uàm xanh mal nêb torng đang liên cụt cốb ar ứht ìg óđ tôrng ưhn sơưng ,ùm kôhng nừgng tyurền oàv nêb torng knaohg.

àM iùm ahN Thấu aừv ngửi thấy cíhnh àl od chất lỏng uàm xanh mal yàn aỏt ,ar uậc chưa từng ngửi thấy iùm này, iớm uầđ ngửi ìht thấy iơh hắc, ngửi uâl iồr ìht miễn cỡưng óc ểht chấp nhận đợưc.

ỉhC óc điều thấy iơh váng đầu, ahN Thấu iộv cắl uầđ ểđ mình tỉnh oát nơh cúht.

Kôhng gian kín, óc ihk cúl aữn mình nòc phải mằn oàv torng ,óđ ahN Thấu tíh ởht sâu, đoạn ơig yat ar muốn mex ửht tihết ịb yàn tốr cuộc óc chức năng ,ìg nưhng ihk uầđ ngón yat chạm oàv thân kaohng ìht ảc nàb yat uậc iạl xyuên auq lôun.

ahN Thấu ngây nưgời iạt chỗ, nhìn nàb yat mình xyuên auq thân kaohng àm tắm trợn ,ot kôhng oas nit nổi.

iạL ợs uas ihk chớp tắm nữhng ứht yàn ẽs biến tấm nên tắm ởm ot nếđ iỗn nhức cũng kôhng mád nhắm vào.

“Nha Nah.”

Gọing ión aủc Tìrnh ưT Niên vang nêl ừt phía sau, hna at đang oeđ găng tay, nòc oeđ ảc pặc kính aửn gọng ãđ tấc iđ cúl tớưrc, iôđ tắm dưới tòrng kính nhìn chằm chằm nêb này: “aĐng màl ìg vyậ?”

ịB nhìn nếđ iỗn iổn ảc ad ,àg ahN Thấu bình tĩnh túr yat :ềv “Tại iơh òt òm ềv iác nyà.”

“Vậy ”?à Tìrnh ưT Niên mỉm cờưi: “Đây àl tihết ịb dùng ểđ kiểm art ohc ahN ahN cúl aữn đyấ.”

hnA at nogắc tay, ar hiệu ohc ahN Thấu ngồi xốung cihếc ếhg nêb cnạh: “Qua yâđ noà.”

ahN Thấu nẩc thận nuốt nước bọt, tấb na iđ iớt ngồi xnốug.

Torng tắm Tìrnh ưT Niên hiện nêl ẻv iàh lnòg.

【Mé! mảC giác nêt yàn kôhng phải nưgời tốt lành ,ìg iác loại yah cười mủt mỉt ưhn yàn tíhch nhất àl ởrt tặm mâđ uas lưng nưgời khác tộm nhát đấy, éb noc đừng óc ễd dàng nit tởưng nắh ta!】

【òLng kiểm soát aủc nêt yàn ữd tậht, ừt cúl oàv bệnh viện nếđ ờig mảc giác hna at nẫv luôn nẫd tắd smaerter phải màl oas màl oas 】.ý

【uMốn ión nihều mắl àm õg ảc đống ar uềđ ịb ệh tốhng boong hết. ahN Nha! uếN noc óc thấy bình luận yàn ìht yãh nẩc thận iớv Tìrnh ưT Nnêi!】

ợV【 õr ràng cũng nhận ar nắh at óc nấv ềđ rồi, nưhng liệu ợv óc uấđ iạl Tìrnh ưT Niên kôhng yâđ hhuu, torng pòhng ỉhc óc iah nờưgi, kôhng auq kôhng đợưc, cúl aữn nòc phải kiểm tra, kôhng biết ợv óc ịb cứ hiếp kôhng naữ.】

Pòhng lertseviam loạn oàc cào, àm torng lòng ahN Thấu cũng đang iốr tung lên.

uậC nẫv iơh iúc đầu, trên uầđ bỗng vang nêl uâc iỏh aủc Tìrnh ưT Nêin: “Sao nhịp mit aủc me nahnh thế, đang nghĩ nếđ cyuhện ìg đáng ợs ”?à

Gọing ión aủc hna at cúl yàn iơh lạnh nạht, ahN Thấu ốc gắng ểđ mình tôrng thật bình tnĩh, song thực ết nàb yat giấu phía uas ãđ pób nhăn quần aủc mình ừt uâl rồi.

uậC phát hiện hná tắm aủc Tìrnh ưT Niên ừt uầđ nếđ cuối chưa từng iờr khỏi mnìh, torng pòhng kiểm art tậb điều hòa, kôhng íhk lạnh nel iỏl oàv torng ộb quần oá rộng iãr aủc cậu, lạnh nếđ iỗn màl uậc nur lên.

“Vẫn chưa bình tĩnh iạl soa?”

Tìrnh ưT Niên ỉhc cyuhện bệnh nhân mât thần aừv nãy, aưđ ohc ahN Thấu tộm cậb tnahg.

Nưhng ia biết được liệu hna at óc túr iạl cậb tahng giữa cừhng yah knôhg, cũng kôhng biết cậb tahng hna at aưđ ohc ẽs nẫd mình iđ iớt đâu, ahN Thấu iơh nẩgng uầđ lên, lông im nur run: oD“ tộm phần tiôh.”

“ưhNng ủhc uếy àl iạt iôt kôhng tíhch bệnh vnệi.”

Torng bệnh viện óc ựs sống mới, cũng óc ảc iác cếht.

môH yan tihếu niên cặm tộm iác oá pôhng ngắn yat uàm vàng cnahh, uàm yàn cực ỳk nék ,ad nưhng tihếu niên tắrng nên cẳhng nữhng tôrng kôhng ịb mìd àm nòc càng tươi hơn.

Ngón yat Tìrnh ưT Niên ẽhk đnộg, cyuhển ủhc :ềđ “Nếu kôhng tíhch bệnh vệin, yậv ahN ahN óc tíhch hna kgnôh?”

【??? àhN nưgơi đang mảl nhảm iác ìg đấy? ùD chưa iốt ìht cũng đừng mằn ơm giữa nab ngày c?ứh?】

Ngón yat ahN Thấu xoắn oàv nahu, ôv ớc mảc thấy mình yâb ờig gốing ưhn ịb tihên địch nồd oàv torng góc, kôhng chạy được àm cũng kôhng ừ ửh được .yấ Mệing uậc iơh éh ,ar cuối cùng ỉhc óc ểht uyển cyuhển nói: “úhCng at iớm pặg nhau óc yấm lnầ.”

nơH aữn nầl uầđ pặg nòc àl cúl Tìrnh ưT Niên đứng ngay nêb gờưing mnìh, nihều điểm đáng ờgn ưhn ếht ơc ,àm ia tíhch ohc đợưc.

“Thế thôi vyậ.” Tìrnh ưT Niên hiểu ý torng iờl ión aủc cậu, gọing óc ẻv iơh thất vnọg, đoạn nhún vai, kôhng ión ìg nữa.

Ngay ihk ahN Thấu ohc rằng ủhc ềđ yàn chấm tứd iồr ìht Tìrnh ưT Niên iạl tộđ nihên nói: “Cởi quần ar đi.”

éB noc sốc, ẻv tặm ơgn ar ưhn kôhng nit nổi.

Torng pòhng lertseviam cũng bùng ,ổn ảc đống uấd chấm iỏh trôi qua, cốt ộđ màl iớm cực nnahh, óc iôđ ihk od nahnh áuq àm phần bình luận nòc ịb gal iồr đứng hình lôun, àm nhìn iạđ iác oàn cũng thấy óc ừt ôht tục.

【????? Phục rồi! Phục noc ẹm ón luôn rồi! iáC loại êđ tiện oàn đyâ?? Kiểm art bình tờưhng àm nầc phải iởc quần 】?à

【ìrTnh ưT Nêin, hna ựt mex iạl mình đang ión ìg ?iđ iôT ohc hna tộm púht, uam ỳuq xốung nix iỗl ợv iôt nyag!】

ơM【 tởưng oãh hềyun! ợV gnô ỉhc óc ểht iởc quần tưrớc tặm gnô thôi nhé, ok?】

【Lần tưrớc cụL mâL nA iớm ỉhc ngứa mồm thôi ãđ ịb ợv ghét rồi, Tìrnh ưT Niên yàn đúng àl ựt oàđ ốh chôn mhnì.】

nêB nogài nắng cựr ,ỡr nưhng torng pòhng kiểm art kôhng óc aửc ,ổs hná nèđ hỳunh qaung torng pòhng cúl yàn mang iớt mảc giác lành lnạh.

nêB iat ahN Thấu toàn àl tếing cộđ tohại bùng ổn aủc 001, thậm íhc ìv óhk nghe áuq àm nòc ịb ệH Tốhng ủhC ãm aóh tàhnh “-píB“, uậc nẫv chưa pịk phản ứng, pấ gnú iỏh lại: “Gì, ìg cơ?”

éB xinh pẹđ ơgn ngác nhìn hna ,at ẻv tặm aừv haong mang iạl aừv kinh nạgc, iah tắm tròn xoe, dáng tắm tròn tròn tôrng y ưhn noc oèm con, đáng uêy ôv cnùg.

“Cởi quần ra.” Tìrnh ưT Niên pặl iạl nầl nữa: “ôhKng ìht oék gnố quần nêl cũng đợưc, nầc kiểm art tình tạrng aủc cnâh.”

ahN Thấu iơh tấb ,na gọing ỏhn xíu: “hPải kiểm art chân aữn ”?à

Tìrnh ưT Niên tậg đầu, ơig yat nêl ohc tihếu niên thấy găng yat aủc mnìh: “Nếu kôhng hna oeđ găng yat màl gì?”

“Con nưgời áuq ỏhn éb tưrớc thảm aọh ựt nêihn, mảnh ỡv ừt thân tàu, cựl av pậđ ihk iơr xốung bểin, tấb ức tộm ihc tiết ỏhn oàn ịb ỏb auq uềđ óc ểht nẫd nếđ uậh ảuq khôn lnờưg, cẳhng nạh ưhn nổt tơưhng xnơưg, oãn yah các ơc quan iộn tnạg, nữhng ộb phận yàn uềđ óc ảhk năng ịb nổt tơưhng nihgêm tgnọr.”

“Anh phải mảđ oảb na toàn ohc ahN Nah.”

ihK ión iờl này, Tìrnh ưT Niên đang nhìn chân aủc tihếu nêin, torng tắm hna at kôhng óc tấb ức ý ịv ờm má oàn ảc àm ỉhc nơđ tuhần àl đánh áig àv mex xét, nòc nex ảc mìt iòt nihgên uức nữa.

nèĐ hỳunh qaung torng pòhng kiểm art nhấp náhy.

Lưng ahN Thấu yầđ ồm hôi, uậc nél liếc ềv phía aửc pòhng kiểm tra. Đóng tấr cặht, iớv ảhk năng aủc uậc ìht kôhng ểht oàn chạy tohát tưrớc ihk Tìrnh ưT Niên pịk phản gnứ đợưc, nơh aữn việc uậc tộđ nihên ỏb chạy óc ểht nòc yâg ar nghi ờgn kôhng nầc tihết nữa.

uậC chậm iãr iúc nưgời xnốug, tắb uầđ oék gnố quần aủc mình lên.

Tìrnh ưT Nêin: “Chỉ nầc ểđ ộl pắb chân àl đcợư.”

…“ ”.À

Quần tấr rnộg, ahN Thấu oék nêl xong iạl nặv gnố quần vào.

pắB chân tấr tnắrg, od đang căng tẳhng nên iơh căng cnứg, uầđ iốg nòc iơh hồng hnồg.

Tìrnh ưT Niên ngồi mổx xốung tưrớc tặm ahN Tấhu, cong ngón yat õg oàv tắm ác chân ôhn ar ỗhc ổc chân cậu, trầm ngâm nói: “Chỗ yàn từng ịb tơưhng phải kgnôh?”

ỗhC tắm ác chân iớv pắb chân ngay trên ịb ex yẩđ mâđ tnúrg, yut kôhng yãg xơưng nưhng ihk óđ ỏđ ảc mảng nớl tôrng kihếp cực ,ỳk cúl uas ờhn ùhp thủy điều ếhc tuhốc ohc iớm iồh phục hoàn tàon.

ahN Thấu muốn túr chân ềv nưhng ổc chân ịb Tìrnh ưT Niên mắn chặt năc nảb kôhng ửc động đợưc.

ịB“ trầy ad chút xuí.”

Trực giác mách oảb uậc rằng kôhng ểht ión thật tưrớc tặm Tìrnh ưT Niên nên uậc iớm ốc ý ión giảm cứm ộđ nihgêm tọrng aủc tếv tnơưhg.

Tìrnh ưT Niên tậg đầu: “Vậy iđ iạl óc thấy oas knôhg? Chân óc uađ kgnôh?”

“gnôhK.”

“ưĐợc riồ.” ióN xnog, Tìrnh ưT Niên viết ìg óđ nêl nàm hình ảig pậl tưrớc mặt, nàm hình ểđ ếhc ộđ cốhng nhìn trộm nên ùd óc hiện ngay tưrớc tặm tihếu niên ìht uậc cũng kôhng thấy được .ìg

Tìrnh ưT Niên kôhng tiếp cụt yâd aưd nấv ềđ yàn nữa, nắh ỡg gnố quần ar iồr ảht xốung cỉhnh iạl ohc cậu, uas óđ iớm đứng dậy: “hPần yàn kiểm art xong riồ.”

yậV ìht ỉhc nòc iạl phần cuối cnùg.

hnA at nẫd ahN Thấu nếđ tưrớc tihết ịb aik iồr ởm aửc knaohg, sơưng ùm cùng iớv iùm thơm aik tràn ar ảhp oàv tặm tihếu niên aừv iớm iđ iớt kihến uậc kôhng pịk ềđ pnòhg.

“Nằm oàv ,iđ kiểm art xong àl ahN ahN óc ểht ềv àhn riồ.”

Kaohng được ởm ,ar ahN Thấu nuốt nước bọt, ớhn iạl nab yãn mình kôhng chạm được oàv tihết ịb nên torng chốc tál kôhng nhúc ncíhh.

Tìrnh ưT Niên ỉhc ohc rằng uậc ợs nèb na :iủ “ihTết ịb na toàn lắm, nơh aữn hna ở ngay nêb nàogi, cúl oàn muốn ar nogài ìht ức ión iớv ahn.”

ếhT nưhng tihếu niên tưrớc tặm iạl bỗng nêihgng đầu, iôđ tắm uàm mal tròn tròn aik chớp nahnh yấm lần, tìhnh lình hỏi: “ìrTnh ưT Nêin, aừv iồr oas hna iạl biết nhịp mit iôt nahnh vyậ?”

ahN Thấu mảc thấy uầđ có mình kôhng tỉnh oát lắm, iờl ión àm uậc ựt ohc rằng tấr óc íhk ếht ihk oàv iat Tìrnh ưT Niên iạl mềm nhũn cẳhng óc ít ữd nằd nào, mâ cuối nòc iơh oék dài, aựt ưhn iác lông ũv kôhng óc tọrng lợưng yab auq yab lại.

Tìrnh ưT Niên đứng nêb cnạh, óc ẽl nhận ar uậc kôhng muốn ở nầg mình mắl nên đứng iạt chỗ, đoạn mỉm cờưi, nói: “òhPng kiểm art àl dùng ểđ kiểm art mà.”

ohC nên tộm ihk ãđ bước oàv đây, iọm ữd liệu thân ểht uềđ ẽs được hiển ịht ar hết, kôhng nòc ìg àl íb tậm nữa.

ahN Thấu óhk hểiu: “Nếu yậv oas cúl uầđ hna kôhng aưđ iôt nếđ tẳhng yâđ àm nòc nếđ nật àhn iôt kiểm tar?”

Tìrnh ưT Niên nớưhng mày: óC“ ẻv me ức năb kohăn cyuhện yàn iãm nỉh.”

“Bởi ìv hna màl iôt sợ.” ahN Thấu chậm iãr nói, mảc thấy uầđ có ngày càng cáohng vnág: “Tôi nhát nag lmắ.”

cúL ión yấm iờl này, uậc nẫv iúc uầđ nên kôhng thấy ẻv lạnh oẽl thâm trầm torng tắm Tìrnh ưT Nêin, iãm nếđ ihk uậc ión xong uâc sau, iác lạnh thấu xơưng aik iớm chậm iãr nat .iđ

ahN Thấu nẩgng uầđ liếc hna at tộm cái, iôm mím iạl màl ám iơh pồhng lên: “Anh uâđ óc ión ohc iôt btếi.”

Tìrnh ưT Niên bỗng cờưi: “Lúc tưrớc hna ãđ ión iớv me iồr nòc ?ìg ìV ahN ahN àl iốđ tợưng quan tás tọrng điểm aủc ahn.”

hnA at tặđ yat nêl tihết ịb ãđ ,ởm mỉm cười nhìn ahN Tấhu, ờhc uậc iđ vào.

ahN Thấu mảc giác tưrớc tắm mình óc tấr nihều Tìrnh ưT Nêin, nhìn àm aoh ảc mắt, nưhng tihết ịb ìht ỉhc óc một, torng uầđ uậc cúl yàn ỉhc nòc iạl tộm ý nhgĩ: mằN vào.

uậC oảl oảđ bước tới, mằn oàv torng knaohg.

nêB dưới tấr mềm mại, ahN Thấu mảc giác ưhn mình ãđ ởrt iạl iác ỏv òs kổhng ồl dưới yáđ bểin, mê iá tohải iám cực .ỳk

Trên nàm hình ỏhn nêb cạnh pậc nhật tôhng nit ác nhân aủc cậu:

(êTn: ahN Tấhu)

(ổuTi: )51

(ạrTng táhi: ãĐ tởưrng tnàhh)

(Xin nưgời bệnh ảht lnỏg, kiểm art pắs tắb đuầ.)

ãĐ【 nhận được qyuền nạh pấc ,S đang đóng aửc kgnaoh.】

Hết chương 112

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha