Chương 142: “Hì hì…”

Chương 142 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Tôrng ộb dạng pật turng nă mơc aủc ỗĐ Nyugên uT ìht đúng àl kôhng nhận ar được nắh đang nghĩ ưhn thế. ahN Thấu liếc nắh yấm lần, ợs tấm mật.

“hNìn ìg tếh?” ỗĐ Nyugên uT nẩgng uầđ lên.

ahN Thấu pậl cứt đáp: mE“ muốn ờhc hna nă xong iồr cùng nếđ àhn tang lễ.”

aóH ar kôhng phải cyuhện liên quan iớt mnìh, ỗĐ Nyugên uT nòc tởưng éb aóg ụhp nhìn mình iãm ếht yàn àl óc ý ìg iớv mnìh, nắh mắn chặt iôđ đũa, ừh tộm tnếig.

ahN Thấu thấy cẳhng hiểu ar oas ,ảc uậc ởm phần tởưhng ở uậh tờưrng lên, kiểm art manh iốm aủc óhp nảb àm ệh tốhng iửg đến.

Tưrớc tắm hiện ar tộm nàm sáng náb torng sốut, tộm hàng ữhc nớl uàm neđ hiện nêl tưrớc tặm ahN Tấhu.

【Gợi ý thân tệihn: Torng nàgnh tang ễl tờưhng kôhng ẽv tắm ohc nưgời gấiy, uến thấy nưgời giấy óc tắm nix yãh tárnh ax ngay pậl tcứ.】

ỉhC tộm uâc ngắn ngủi nưhng iạl kihến ahN Thấu sững ờs iạt ỗhc uas ihk cọđ xnog.

uậC ớhn õr tưrớc ihk iờr khỏi linh đnờưg, nưgời giấy bước oàv cúl nọb uậc ỳuq yạl óc tộm iôđ mắt.

Tắrng neđ õr rnàg, nhìn tẳhng auq đây.

100 yus nyurT【:mẫgền tyuhết ión rằng nưgời giấy điểm tắm ẽs được nab ohc sinh khí, od óc hình nưgời nên ẽs uht túh tộm ốs ôc nồh ãd ỷuq nhập vào. Nưhng nưgời giấy kôhng óc tắm ìht tôrng ẽs kôhng đẹp, ohc nên ihk màl nưgời giấy nưgời at tờưhng ẽs chọc iah ỗl ỏhn ở ịv írt noc tắm ểđ tợưng tưrng ohc mắt, yâđ uềđ àl nữhng cách ión áhk ũc riồ.】

tộM cách ión tấr êm tín, nưhng torng óhp nảb quái ịd yàn kôhng ểht kôhng tin.

nêB kia, ỗĐ Nyugên uT nă xnog, uas ihk aửr xong táb aũđ ìht nói: iĐ“ tiôh.”

“ahNnh tếh?”

Gọing nắh uâs :ax “ihCều yan nòc phải iđ aum vòng hoa, kôhng nahnh kôhng đcợư.”

ihK ởrt iạl àhn tang ,ễl ỗĐ Tahnh Dơưng nẫv ngồi nêy trên iác ếhg tưrớc quan iàt bnăg.

cúL thấy ahN Thấu iớv ỗĐ Nyugên uT nầl lượt iđ vào, ẻv tặm ỗĐ cạB Xyuên àv ỗĐ Nyugên uT táohng hiện ar biểu mảc khác nahu.

ỗĐ Vọng nâT oac ráo, lông yàm iàd nếđ nật thái dnơưg, nắh ỉhc nhíu yàm ứhc kôhng ión ,ìg uas óđ bình tĩnh quay iđ ưhn ểht kôhng nhìn thấy ahN Tấhu.

ừT cúl pặg ohc nếđ giờ, ahN Thấu nòc chưa kiểm art điểm tihện mảc aủc ỗĐ Vọng Tân, uas ihk ngồi xốung iớm mấb ởm ar xem.

ọH【 tên: ỗĐ Vọng Tân】

【iĐểm tihện cảm: -10】

Điểm tihện mảc ?mâ ừT cúl oàv óhp nảb này, uậc nầg ưhn ãđ tiếp cúx ìg iớv ỗĐ Vọng nâT đâu, – 01 điểm yàn àl oas đây?

ahN Thấu kôhng mád ộl ar biểu mảc ,ìg tếing úhC iạĐ iB torng linh đờưng nẫv vang nêl kôhng nnừgg.

Nưgời giấy aik ãđ được aưđ ar nàogi, torng cóg kôhng nòc bóng dáng aủc ón kihến ahN Thấu táohng ởht pàho.

Buổi cihều nếđ lượt ỗĐ cạB Xyuên tôrng ioc nến iớv hnơưg, uas ihk tộm nén hơưng cháy hết, nêb nogài aửc tyurền nếđ tếing khóc tahn.

“Con kôhng nòc ẹm aữn riồ!”

tộM nưgời nàđ gnô cừhng nogài nốb mươi tuổi aừv khóc aừv bước oàv torng linh đnờưg, ihk nhìn thấy ẹm mình mằn torng quan iàt ìht tốr cuộc kôhng mìk nén được aữn àm ãgn cụg xốung oàg kóhc, mệing kôhng nừgng iọg .ẹm

iỗN uađ tấm ẹm cùng iớv ựs iốh nậh ìv kôhng ềv pịk ểđ pặg ẹm nầl cuối nađ nex oàv nhau kihến nưgời nàđ gnô ọn cụg trên tấđ khóc tól thảm tếiht, cẳhng màng hình tnợưg.

oS iớv ựs nêy lặng aủc ỗĐ Tahnh Dơưng ìht iỗn uađ aủc ỗĐ Káhnh Nihgêm tẳhng thắn hơn, nước tắm iơr ãl chã, iãm ohc nếđ ihk gnô úhc aik iđ iớt oék ỗĐ Káhnh Nihgêm yậd ìht tếing khóc iớm nầd ỏhn .iđ

Khóc tộm iồh uâl ỗĐ Káhch Nihgêm iớm tôhi, đoạn yấl khăn ar ual nước tắm ohc mnìh, iồr iỏh ỗĐ Tahnh Dnơưg: mE“ ,tú ãđ aum vòng aoh caưh?”

“Vẫn cưha, kôhng chắc óc nữhng ai.”

“Lúc nếđ hna ãđ nêl danh sách rồi, ểđ hna iđ đtặ.” ỗĐ Káhnh Nihgêm quay uầđ iạl ión các me đứng sau: “Đứa oàn iđ iớv hna kêihng vòng hoa, tiện ểht tặđ thêm tí ồđ mã.”

ỗĐ Káhnh Nihgêm àl hna ,ảc nớl tuổi nơh ỗĐ Tahnh Dnơưg, cũng từng tham ựd auq nihều tang ,ễl cúl yàn ởrt ềv gốing ưhn ụrt tộc ohc ảc nhà.

nắH kôhng ểht hảong đợưc, ùd óc uađ lòng nếđ yấm ìht cũng phải gánh cáv tárch nihệm aủc tộm nưgời hna .ảc

mE“ đi.” ỗĐ Nyugên uT bước ,ar bỗng quay iạl ỉhc iah nưgời chơi kia: “Hai uậc cũng iđ cùng lnôu.”

nA nậV Tôhng thấy nêt CPN hung nãh aik ỉhc mình ìht ôv thức iùl iạl yấm bớưc, trên tặm táohng hiện ẻv ợs hãi, cắl đầu: “Tôi kôhng muốn đi.”

“nôhKg, cúhng iôt đi.”

Liễu cáB Nhân ữig nA nậV Tôhng đang hảong loạn lại, ar uấd ohc .y

hnA at kôhng biết được CPN ỉhc định iđ màl ìg óc tính àl điều kiện ửt vong yah knôhg, nưhng kôhng iđ ìht chắc chắn ẽs ịb nghi ngờ, uến nghi ờgn thôi ìht kôhng sao, ỉhc ợs ẽs chết ngay iạt chỗ.

ỗĐ Vọng nâT aox tóc: “Vậy me cũng đi.”

uaS óđ nắh bỗng cười tộm tnếig, iồr iạl ỉhc oàv ahN Tấhu: “Cậu at cũng đi.”

ỗĐ Nyugên uT nhíu mày, phản đối: mE“ yấ iđ màl ?ìg mE yấ kêihng iổn vòng aoh ccắh?”

yaT chân oèl khèo ếht kia, nhìn àl biết chưa màl việc nặng oab giờ.

ahN Thấu lúng túng đứng iạt chỗ, theo uậc ớhn ìht vòng aoh uâđ óc nặng lắm, màl ìg nếđ cứm kôhng kêihng nổi.

ỗĐ Vọng nâT đứng tưrớc quan tài, quay lưng ềv phía ahN Tấhu, õr àl đang cười nưhng iạl cẳhng mảc nhận được ít mấ pá nào.

“Cậu at ở iạl yâđ nòc nguy hiểm hnơ.”

“ôhKng phải ”?à

Cuối cùng nữhng nưgời iđ theo mồg óc ỗĐ Vọng Tân, ỗĐ Nyugên ,uT ahN Thấu cùng iớv iah nưgời chơi kia, ảc nhóm được gnô úhc iớv ỗĐ Káhnh Nihgêm nẫd đờưng nếđ aửc hàng ồđ ãm ở phía cắb tôhn.

óC ẻv ưhn ỉhc óc cúl rạng sáng iớm phải iúc đầu, cúl yàn kôhng nầc phải ẽr khúc nogặt oàn ,ảc cặm ùd đờưng tấđ iơh yầl iộl nưhng iạl tẳhng tắp, nòc óc iùm nùb tấđ uas nơc aưm nữa.

nA nậV Tôhng nẩgng uầđ nhìn yấm lần, iđ được aửn đờưng ìht kôhng nhịn được nữa, nél túl nếđ nêb cạnh Liễu cáB Nâhn.

Tíhnh giác ahN Thấu tấr nạhy, ễd dàng nghe được ọh đang ión .ìg

nA nậV Tnôhg: “Anh óc thấy noc đờưng yàn iơh ạl kgnôh?”

ạL“ ỗhc noà?” Liễu cáB Nhân tởưng nA nậV Tôhng phát hiện ar điều ,ìg pậl cứt cảnh giác nhìn xung qnauh.

àL“ nev đờưng đó.” nA nậV Tôhng iộv vàng ar hệiu: “Anh kôhng thấy aoh nev đờưng ạl mắl ”?à

aoH nev đnờưg?

neV đờưng ơrt trụi kôhng óc ìg ,ảc nogài rộung đồng iớv yấm ngôi àhn gạch ỏđ ở đằng ax ìht kôhng thấy ìg nữa, màl ìg óc hoa.

cắS tặm Liễu cáB Nhân đanh lại, torng lòng óc yus đoán kôhng hay: “Cậu đang ión aùđ ”?

“Tôi kôhng ión aùđ mà!” nA nậV Tôhng tốs ruột cực ,ỳk y ốc gắng miêu ảt nữhng bông aoh aik ohc Liễu cáB Nâhn, iạl cẳhng ềh phát hiện ẻv tặm aủc Liễu cáB Nhân ngày càng kôhng tíhch hợp: óC“ uàm vnàg, uàm ỏđ uàm hnồg, iỗm bông uềđ ot mắl ,ý nưhng àm iôt mảc giác ón ạl lmắ.”

uàM cắs yấm bông aoh aik tấr cựr ,ỡr tôrng ức ưhn aoh ảig vậy.

tấR gốing aoh ảig dùng cúl cúng iáb torng các pịd tếT Tahnh Minh àv tếT Nyugên náĐ vậy, trải cọd ảc đnờưg, ởn ộr nev đnờưg.

Torng lòng y ơm ồh óc yus đoán kôhng hay, ồm iôh lạnh trên trán chảy xnốug, nhìn hná tắm kihếp mảđ aủc Liễu cáB Nâhn: “Anh cũng nhìn thấy phải knôhg? Nihều aoh lmắ!”

“Cậu đang ión ìg vyậ?” Liễu cáB Nhân kiềm ếhc gọing ión nur yẩr aủc mnìh, qyuết định ión ohc y biết ựs thật nàt nẫhn: “Ven đờưng cẳhng óc ìg cả.”

nA nậV Tôhng pậl cứt hiểu ,ar nữhng bông aoh aik kôhng bình tnờưhg.

Nưgời chơi iớm nốv ãđ ịb aọd tộm nầl ờig iạl ịb aọd nầl nữa, tặm iũm y tắrng bcệh, tếing téh pắs tậb ar khỏi mệing ìht ãđ ịb Liễu cáB Nhân nahnh yat ẹl tắm ịb lại.

“Cậu ỏhn tếing tiôh!”

nA nậV Tôhng thốt ar tếing mư“ mư ưm”, cúl được ảht ar ìht nầg ưhn pụs :ổđ “Tôi biết ngay iác nêt ỗĐ Nyugên uT aik iọg cúhng at cùng iđ kêihng vòng aoh chắc chắn kôhng óc cyuhện ìg tốt iồr mà!”

“Cậu bình tĩnh ,iđ óhp nảb yàn quái ịd lắm, yâđ chưa chắc ãđ àl điều kiện ửt vnog, biết uâđ uậc iạl uht thập được manh iốm ìg khác ừt yấm ứht tôrng thấy ìht soa.” Liễu cáB Nhân iộv vàng nêl tnếig, ốc gắng aox uịd mảc cúx nôn nóng aủc .y

ỗĐ Nyugên uT phát hiện ar động tĩnh khác tờưhng aủc iah nưgời đằng sau, nắh dừng lại, óhk chịu ởm mnệig: “hCân iah uậc cọm ar ểđ màl cảnh ?à Kôhng biết iđ nahnh nêl à!?”

nA nậV Tôhng nốv aừv ợs aừv nậh hắn, cúl yàn nghĩ mình pắs chết nên muốn oék theo tộm nưgời màl mệđ lnưg, ịb Liễu cáB Nhân oék iạl tát ohc tộm cái.

“Đây àl nầl cuối cùng iôt uức uậc đấy, uậc muốn chết ìht cũng đừng oék iôt voà!” Liễu cáB Nhân nihgến rnăg: óC“ phải mình uậc iđ noc đờưng yàn đâu, uến đờưng óc nấv ềđ ìg ìht ảhk năng tất ảc cúhng at uềđ ẽs chết ứhc kôhng rêing ìg cuậ!”

“Cậu iđ tếh noc đờưng yàn óc chết yah kôhng ìht iôt kôhng bếit, nưhng ờig àm uậc nất công CPN aik ìht chắc chắn ẽs ctếh!”

Cuộc iốđ tohại aủc iah nưgời aik ịb ahN Thấu nghe thấy hết, yat uậc lạnh táot, thấy ỗĐ Nyugên uT iớt nầg mnìh: mE“ tệm knôhg? muốn hna ếb me iđ kgnôh?”

Thái ộđ khác nẳh aừv rồi, ahN Thấu lặng ẽl iđ nahnh hơn: “ôhKng cnầ.”

Suốt cặhng đờưng nA nậV Tôhng uềđ ol ợs ngay nágy, ihk tôrng thấy aửc hàng ồđ ãm aik iớm iụx ơl xốung đất, nầg ưhn muốn oàg khóc lôun.

Y kôhng cếht, y kôhng cếht! iaH nầl iồr àm y nẫv chưa cếht!

ảuQ nihên àl ốs y chưa tận!

tộM nàb yat chìa ar tưrớc tặm ,y nA nậV Tôhng tởưng àl Liễu cáB Nhân nên tấr ựt nihên mắn yấl đứng dậy, nưhng ihk nẩgng uầđ nêl ìht iốđ diện iớv iôđ tắm uàm uân ưhn cười ưhn kôhng aủc ỗĐ Vọng Tân.

nắH hỏi: ịB“ aọd iồr ”?à

nA nậV Tôhng iộv tụr yat lại, y tấr ợs kiểu CPN này, nur yẩr ảrt lời: “gnôhK.”

ỗĐ Vọng nâT uht yat lại: “Vậy ìht ttố.”

tặM nA nậV Tôhng tắrng bcệh, mắc uầđ iđ ềv phía tớưrc.

Nhìn bóng lưng ỏb chạy aủc ,y ỗĐ Vọng nâT yấl khăn giấy ar chầm chậm ual sạch yat mnìh, uas óđ khăn giấy bỗng cốb cháy giữa lòng nàb tay.

ùD“ oas ìht ịb aọd cũng kôhng yah đuâ.”

yâĐ àl aửc hàng ồđ ãm yud nhất torng thôn ọh ,ỗĐ tộm aửc hàng tấr nhỏ, aừv iđ oàv ãđ thấy tộm noc ngựa giấy uàm ỏđ dựng ở cửa, nòc óc iah noc nưgời giấy chưa ôt màu.

ỗĐ Káhnh Nihgêm iđ oàv tớưrc: “Ông ỗĐ ơi?”

“yâĐ.” nêB torng tyurền iớt gọing ión àig nua: àL“ Káhnh Nihgêm phải knôhg? ứC oàv đi.”

ỗĐ Káhnh Nêihgm: “gnâV.”

nắH yẫv tay: iĐ“ theo anh, đừng ểđ ịb tụt iạl phía sua.”

Xung qaunh iốt ,mo hoàn toàn kôhng biết ở yâđ óc nữhng ứht .ìg

ahN Thấu ợs iốt nên buộc phải iđ tás nêb cạnh ỗĐ Vọng Tân.

nA nậV Tôhng cũng ợs chết kihếp iđ được nưhng kôhng mád nếđ nầg ỗĐ Vọng Tân, torng cúl iđ hình ưhn nòc pấv phải ứht ìg .óđ

óC ứht ìg óđ aức auq um nàb yat mnìh, nA nậV Tôhng thấy um nàb yat mình óc tộm tếv uám chảy cọd xnốug.

Liễu cáB Nhân kôhng phát hiện ,ar oék y tộm cái: iĐ“ theo nahnh lnê.”

nA nậV Tôhng ỏb yat xnốug: “mỪ.”

yuT ahN Thấu ợs iốt nưhng năng cựl am àc rồng nẫv nòc nyugên nên măn giác quan nhạy aủc uậc nơh nưgời bình tờưhng nềihu.

ihK uậc quay uầđ iạl đúng cúl thấy uám aủc nA nậV Tôhng yẩv túrng nêl noc nưgời giấy chưa hoàn tihện kia.

tếV uám ỏđ tươi kôhng ềh nă khớp iớv hoàn cảnh iốt măt xung qnauh.

ahN Thấu ưhn ểht tôrng thấy noc nưgời giấy aik ửc đnộg, nòc nghe thấy ảc mâ tahnh quen tuhộc nữa.

ìH“ hì…”

Hết chương 142

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha