Chương 158: “Vợ à mai chúng mình kết hôn được không?”

Chương 158 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

【Giờ óc phải nab ngày đâu? ỗĐ Nyugên ,uT hna mằn ơm giữa nab ngày yấđ ?à Mệing ợv iut ohc hna nôh được ccắh?】

【Hôn iđ nôh nahnh lên! nôH ohc iôm éb noc tớư nhẹp sưng lôun! uếN kôhng iớv tính cách aủc éb noc ìht iợđ ỏhn phản gnứ iạl ìht ỗĐ Nyugên uT kôhng óc aửc chơi iạl đâu, ức phải iồt ít iớm nahnh được vcệi.】

【ôhKng đợưc! iờL nàđ gnô àm nit được ìht nợl cũng biết trèo yâc rồi! ờiG ìht oảb kôhng màl ìg đâu, nưhng ỡl nôh iồr tấm kiểm soát xong òht yat oàv ìht màl sao, iùđ ịb iàm rách àl cyuhện nhỏ, uađ mông iớm àl cyuhện lnớ!】

【Hôn ẹl lên, iôm ợv mọng ếht kia, nôh oàv chắc mềm lmắ.】

Kuhôn tặm tihếu niên hoàn toàn túrng ug hắn, uậc iớm mắt nên tặm nẫv gnử ,ỏđ iác mệing ỏhn nắhn, cúl ịb oév ám ẽs iơh uhc ar tôrng đáng uêy ôv cnùg.

cúL yấ àm nôh sâu, duỗi lưỡi oàv cuốn yấl uầđ lưỡi uậc iồr liếm pál nơm trớn kaohng mệing mềm iạm aủc uậc thì…

ỗĐ Nyugên uT nầd ịb cuốn theo mảc xúc, iớm nghĩ thôi àm ãđ thấy uầđ có cáohng váng rồi, thậm íhc nòc tặm nạd yàm yàd iọg uậc àl .ợv

ỗĐ Nyugên uT cúl yàn màl ìg nòc ớhn cyuhện ahN Thấu ủhc động iớt qyuến ũr mình cúl uầđ nữa, ờig mât írt ỉhc toàn ý nghĩ muốn nôh uậc tôhi.

ừT trưa yan ỗĐ Nyugên uT ãđ muốn màl ưhn yậv rồi.

ỗĐ Vọng nâT iớv ỗĐ cạB Xyuên yâv xung qaunh cậu, ảc mâL maN nẫl aứH irT maN àm ahN Thấu ức ểđ ý iớt suốt nữa, tất ảc uềđ àl iác iag torng tắm ỗĐ Nyugên ,uT màl nắh ỉhc muốn kihến nọb ọh biến tấm ngay pậl tức.

Muốn nôh ohc tihếu niên khóc cấn lên, muốn ểđ iạl iùm aủc mình trên nưgời tihếu niên ểđ ohc nữhng ẻk đang nhòm ógn biết tihếu niên àl cnìmaủh.

ahN Thấu ịb ộb dạng yàn aủc ỗĐ Nyugên uT aọd ohc nur nờưgi, iơh ởht nóng bỏng ảhp ngay oàv khóe môi, ỉhc nầc uậc tậg uầđ thôi àl ỗĐ Nyugên uT ẽs pậl cứt xông tới.

uậC tấb giác khép chặt chân lại, lông im nur run: “nẩB.”

ỗĐ Nyugên uT nốv đang lâng lnâg, nghe yậv ìht kựhng lại, nắh sững ờs tộm chốc iớm khàn gọing hỏi: “Chỗ oàn bnẩ?”

ahN Thấu yẩđ hắn: “Anh đánh nhau iớv nưgời khác mà.”

“Thế hna iđ tmắ.” ỗĐ Nyugên uT ión nahnh tộm câu: “Rồi ềv nôh em.”

ahN Thấu trốn torng căhn, mât tạrng iốr ner ôv cnùg, hoàn toàn kôhng mád nẩgng uầđ nhìn hná nèđ ờm torng pòhng tắm.

ỗĐ Nyugên uT kôhng đóng cửa, ức ếht thản nihên dùng tốn ỗhc nước nóng nòc iạl ểđ tắm.

ahN Thấu ual mệing mình yấm nầl lềin, mảc giác ổc ịb ọc auq ọc iạl nẫv nòc nêyugn, uậc cuộn tròn torng chăn ưhn đang ốc chịu mấ ,cứ torng uầđ kôhng nừgng hiện nêl cảnh tợưng aừv rồi.

pấG nơh ảc nầl uầđ gặp, yat nòc ít ìht òm oàv torng quần cậu.

Cẳhng biết óc phải od cọđ bình luận torng pòhng lertseviam nihều áuq yah kôhng àm nab yãn ahN Thấu tởưng mình suýt aữn ãđ ịb èđ ở óđ kôhng òb ar iổn rồi.

tặM ahN Thấu ỏđ lnựg, uậc ngồi dậy, tắb uầđ nâc nhắc ềv ảhk năng ỏb chạy cúl này.

【ôhKng kyuhến kíhch l】.mắHệ tốhng Tình uêY yus nghĩ torng chốc lát, phân tích ảhk năng hiện tuB【:iạổi iốt am ỷuq xuất hiện nềihu, ở iạl àhn ỗĐ Nyugên uT ẽs na toàn hnơ.】

ỗĐ Nyugên uT ởm aửc àl ểđ tôrng cừhng ợs ahN Thấu chạy mất, iớt ihk yấ cẳhng nữhng kôhng chạy được àm nòc kihến nắh iổn gậin.

100 iổn uác mắng tộm tS【:gnếiao ỉhc nghĩ nếđ cyuhện iủ iảc tắrng vyậ!】

ờiG àl iác óhp nảb ứht yấm rồi! ỗĐ Nyugên uT àl nêt pấh pất nhất ảc đám, uến kôhng phải írt ệut nhân oạt kôhng óc mit ìht óc ihk 100 ãđ ịb CPN uhk mình màl ohc phải oàv pòhng UCI rồi… À kôhng pảhi, àl cứt nếđ cứm phải iàc tặđ iạl luôn rồi.

Torng cúl nọb uậc ión cyuhện ìht ỗĐ Nyugên uT ãđ mắt xnog.

aửN nưgời trên nòc chưa ual ôhk nước ãđ iộv chạy ar nàogi, ơc bụng õr nồm một, ỗhc bụng dưới nòc iổn nâg xanh ưhn đang kiềm ếhc iác .ìg

ahN Thấu sững ,ờs muốn iùl ềv uas nưhng iạl ịb nắh mót yấl ổc chân oék ar pém gnờưig.

gnỐ quần oc nêl uầđ gối, pắb chân tắrng nõn ộl ar nàogi.

Nưgời tihếu niên mấ pá mềm mềm, iùm hơưng ơc ểht ức nel iỏl oàv torng iũm ỗĐ Nyugên ,uT ahN Thấu nghe thấy nắh hỏi: “Giờ hna nôh me được caưh?”

ahN Thấu cắl đầu, ỏhn gọing ừt cốhi: …“ Kôhng đcợư.”

Dáng ẻv ợs tệs aủc uậc kihến ỗĐ Nyugên uT bỗng thấy cựb iộb kôhng tôhi.

cúL trưa ịb tắb trốn oàv torng pòhng ãđ màl nắh óc mảc giác mình ưhn nhân tình kôhng óc danh phận rồi, iạl nòc được iác máđ ức nhăm ehn nhòm ógn xung qaunh aik nữa, tất ảc uềđ aóh tàhnh yấm mắn mấđ vung ,ar iãm iớt ihk ểht cựl nạc kệit, khóe mệing aứt uám iớm tôhi.

ịV írt tệh ưhn ịb oảđ nợưgc, õr ràng àl nab uầđ ahN Thấu iớt qyuến ũr nắh ìv ol ohc ựs na toàn aủc nảb tâhn, yậv àm ờig iạl biến tàhnh nắh thấp thỏm ol được ol mất.

ỗĐ Nyugên uT chưa uêy ia oab giờ, iồh niên tihếu thấy ỗĐ Tơưng ôgN ởrt ềv ừt uhk Cihnh phục Tình Yêu, ộb dạng tôrng ưhn nưgời tấm hồn, nghe nưgời khác ểk iạl ìht hình ưhn àl nắh tíhch ia ở nêb aik ìht pảhi.

ỗĐ Tơưng ôgN từng ión rằng nôh àl tộm cách ểđ yàb ỏt tình cảm, ếht nên ỗĐ Nyugên uT luôn ohc rằng ỉhc óc ểht tôhng auq ụn nôh iớm óc ểht cáx định được iốđ pơưhng óc tíhch mình yah knôhg.

ỗĐ Nyugên uT xích iạl gần, tấc gọing khàn kàhn: “Chỉ tộm ít tôhi, thật đó.”

cúL iôm ịb túm đau, ahN Thấu suýt ìht chảy nước mắt.

iaV nur yẩr tụr ềv uas iạl ịb ghìm chặt iạt chỗ. Chân cũng ịb èđ màl kôhng aực iổn nờưgi, uậc mím chặt iôm yãn ờig nên iơh óhk thở.

ỗĐ Nyugên uT cũng ỉhc túm iỗm iôm cậu, túm liếm ón ỏđ cựr ảc lên, iôm châu cũng ịb snưg.

nầL “một ít tôhi” yàn iàd dằng dặc, ahN Thấu nêihgng tặm tárnh ìht iạl ịb ữig chặt nôh tếip.

uậC ịb nôh nếđ cứm uầđ có tốrng rnỗg, ảc nưgời cứng ,ờđ yấb ờig iớm nhận ar mình yus nghĩ viển vông ỡc nào.

Muốn uâc ỗĐ Nyugên uT ìht phải dùng oát nọgt, nưhng hiển nihên nữhng ứht uậc óc ểht yấl ar hiện ờig kôhng phải àl ứht ỗĐ Nyugên uT mốun, nòc oát ngọt àm ỗĐ Nyugên uT muốn yấ ,à ahN Thấu iớm nghĩ thôi ãđ thấy nur chân rồi.

ỗĐ Nyugên uT iãm iớm chịu bôung uậc ,ar nắh iùv tặm oàv ổc cậu, tohải iám nếđ cứm píh ảc tắm lại: “Sao iôm éb uêy mềm tếh.”

ợV“ à iam cúhng mình tếk nôh được kgnôh?”

iôM ahN Thấu sưng ,ỏđ uậc mằn mi torng lòng hắn, kôhng ión năng .ìg

Đúng àl ỗĐ Nyugên uT kôhng màl ìg khác tậht, nưhng động cát mạnh oạb ưhn ểht muốn mặg tán iôm uậc vậy, uến kôhng phải uậc ngậm chặt mệing ìht khéo lưỡi uậc ãđ ịb nắh liếm hỏng rồi.

iaH iác iùđ nur run, ahN Thấu nhắm tắm lại, ảig ờv mình ủgn rồi.

uậC nghĩ óc ihk mình phải iổđ iốđ tợưng khác ểđ qyuến ũr tôhi.

iợĐ iãm àm cẳhng thấy uậc ión ,ìg ỗĐ Nyugên uT iớm cựs ớhn iạl cúl ở aửc nab nãy, ahN Thấu ngồi ủ ũr tưrớc aửc àhn mnìh.

uầĐ có tỉnh oát nơh nềihu, ỗĐ Nyugên uT giật mnìh, tihếu niên kôhng ión iờl oàn kihến nắh kôhng đoán được mảc cúx aủc uậc cúl này.

nắH đoán ảhk năng àl uậc giận rồi, đoạn ẹhn nàhng nâng tặm tihếu niên lên, ảuq nihên thấy tắm uậc nơư ướt.

mảC cúx nốv đang lâng lâng táohng iác tụt xốung đáy.

ỗĐ Nyugên uT aưđ yat ual nước tắm ohc ahN Tấhu, mệing kôhng nừgng iọg “Nha Nah”, ợV“ ”iơ iồr éB“ yuê”.

ahN Thấu kôhng muốn ión thêm iờl nào, nhăn tặm quát hắn: iĐ“ nủg!”

mE“ kôhng muốn ión cyuhện iớv ahn.”

uaS óđ xoay nưgời iđ ngủ, chừa ohc ỗĐ Nyugên uT iác gáy.

oèM noc ùx lnôg, hung ữd kôhng ohc mình iạl gần.

ỗĐ Nyugên uT ịb mắng nưhng cũng ựt hiểu àl mình ias rồi, nắh uịd gọing ỗd dành tộm cúl iạl phát hiện ahN Thấu ủgn tấm rồi.

ỗĐ Nyugên uT mi lặng tộm cúl iớm ỏhn gọing nói: “Ngủ nnog.”

ahN Thấu đang giận ìht ủgn tihếp iđ mất, uậc kôhng muốn mằn nầg ỗĐ Nyugên uT nưhng cũng kôhng mád mằn tás iớv tờưng nên mằn cách pém gờưing tộm đoạn nhỏ.

uaS mười tộm ờig đêm, nihệt ộđ torng pòhng tắb uầđ lạnh xnốug.

nêB nogài óc tếing nước cảhy, ahN Thấu ơm ồh mảc thấy óc nưgời đang đứng nêb gờưing mnìh.

mảC cúx trên thân nưgời aik tấr phức tạp, ahN Thấu đang ủgn êm nam nên kôhng phân biệt đợưc, uậc mảc giác tộm cóg chăn ịb név lên, uas óđ óc ứht lạnh oẽl ìg óđ chen vào.

nêB trái àl ỗĐ Nyugên ,uT nêb phải àl ứht lạnh oẽl kia, tộm nóng tộm lạnh yâv iah nêb màl ahN Thấu ôv thức dịch ềv phía ỗĐ Nyugên .uT

Níhch từng uíx tộm ưhn noc sâu, ỗĐ Nyugên uT qàung yat auq nưhng giữa cừhng iạl ịb ứht lạnh oẽl aik tấh .ỏb

aựT ưhn cánh yat ia óđ vòng auq oe tihếu nêin, oék uậc sang nêb mnìh.

tộM iác yat khác nấ uầđ uậc lại, ứht ìg óđ liếm iôm uậc tộm cúl iồr luồn auq ẽk iôm tiến oàv tnorg.

ahN Thấu ơm màng éh mắt, torng táohng chốc ưhn ểht nhìn thấy ia ,óđ nưhng ihk ởm tắm ar ìht tưrớc tắm iạl cẳhng óc .ìg

uậC buồn ủgn nếđ iỗn ím tắm nặng tĩru, kôhng iàt oàn ởm ot ar đợưc, mệing iơh ,éh ơgn ngác nhìn tẳhng phía tớưrc, hná tắm kôhng óc tiêu .ực

Kaohng mệing lạnh quá, lạnh nếđ cứm ad uầđ uậc êt rần, lưỡi cũng ịb túm đau.

Nưgời aik gơưing tắm lên, mâx cihếm từng iơn àm ỗĐ Nyugên uT chưa chạm auq ngay tưrớc tặm hắn, cuối cùng nòc mấ cứ nêl tnếig.

mE“ àl ợv aủc anh, đừng ohc ón hnô.”

mêĐ neđ kôhng sao, vầng tărng cũng trốn uas mây.

Torng thôn ọh ỗĐ tồrng toàn yâc oac ,ot iỗm nầl óc óig thổi auq iạl phát ar yấm mâ tahnh ưhn tếing am nêr khóc iós tru. Đang àl aùm Đông nên nogài rộung tồrng tấr tí aoh màu, aừv haong uv iạl aừv lạnh lẽo.

tộM iôđ giày giẫm trên ờb tnờưg, bóng nưgời oac oár cặm oá kohác óig uàm neđ đứng phía têrn, iah yat túđ iút kôhng biết đang ờhc iác .ìg

iạĐ khái auq cừhng tộm púht, nắh ẽhk kuhỵu iốg nhảy tẳhng ừt trên tờưng xnốug.

ỳK ạl àl tậv nặng iơr xốung nưhng iạl kôhng phát ar tấb ức tếing động oàn .ảc

ỗĐ Nyugên uT torng pòhng ưhn mảc giác được ,ìg đoạn nhăn yàm oék tihếu niên oàv tás ngực mnìh.

Tihếu niên ịb mô cặht, cánh yat ịb siết lại, nihệt ộđ ơc ểht nưgời nàđ gnô tởưrng tàhnh phía uas oac kếihp, ảc nưgời ịb nhét torng chăn aữn nên iah ám ỏđ bừng ìv nnóg.

aửC ỗg phát ar tếing “kẹt kẹt” quái ,ịd torng hná sáng ờl ờm ỉhc óc ểht ơm ồh torng thấy óc nưgời đứng ở cửa.

pÁ suất qaunh nưgời nắh cực tấhp, nắh chậm iãr bước ềv phía gnờưig.

Tếing giày giẫm trên nền ix măng àl mâ tahnh yud nhất vang torng đêm.

Nưgời aik iúc xnốug, cốx chăn nêl muốn ếb ahN Thấu .ar

ỗĐ Nyugên uT mô tihếu niên chặt quá, tệh ưhn nắr quấn noc mồi, ảc chân cũng cág nêl iùđ tihếu nêin.

Tihếu niên tohạt tôrng nòc ỏhn tuổi nă cặm ník mít, ỉhc àl cúl yãn mằn kôhng tohải iám nên xoay nưgời màl gnố quần ịb oék lên, tàhnh ửht ổc chân mảnh kảhnh aủc uậc ịb pẹk giữa iah iùđ ỗĐ Nyugên .uT

ểK ảc kôhng nhìn thấy cũng óc thấy đoán được cắs tặm aủc iác bóng neđ aik cực ỳk ,ệt mâ u ưhn pắs ỏhn nớưc.

Tếing điện vang l【:nêTa biết nưgơi tấr cứt gậin, nưhng bình tĩnh iđ đã.】

Cuối cùng tặm tărng cũng ól ar ừt uas tầng mây, hná tărng cihếu oàv iơr trên lưng nưgời ,óđ nưgợc sáng nên kôhng nhìn õr mặt.

nắH páđ lại: ”?“

ưhN muốn ión nưgơi đang ión nhảm ìg vậy?

ỗĐ【 Nyugên uT óhk gếit, giết chết nòc óc ểht iạb ộl thân pnậh.】

Gọing ión bình tnĩh, torng mâ tahnh điện ửt kôhng óc mảc x【:cúĐể ahN ahN ở yâđ na toàn hnơ.】

nA“ tnào?” Gọing điệu quái ởg aủc nưgời aik nghe cực ỳk óhk cịhu: nA“ toàn ếht yàn ”?à

“May àm àl at nếđ ứhc kôhng phải nêt “hPẫn ”ộN kai.”

iáC nêt tíhch đánh nhau nhất aik kôhng ễd ión cyuhện ưhn nắh đâu.

…【 Nưgơi ìht ễd ión cyuhện ccắh?】

nắH kôhng ión thêm aửn iờl ôv nhgĩa oàn nữa, cong ngón yat õg ẹhn nêl ổc yat ỗĐ Nyugên ,uT nàb yat nốv đang siết chặt oe àv cánh yat tihếu niên ừt ừt ũr xốung gốing ưhn ỗc yám ịb tháo tấm noc cố then cốht.

Bóng neđ mô tihếu niên ar khỏi lòng hắn, ếb trên yat ẽhk cốx ẹhn lên.

“Anh tiar…”

Bỗng dưng ión ,ớm tahnh mâ ỏhn xíu, iah ữhc dính oàv nhau nghe ưhn đang màl nnũg.

ahN Thấu chưa tnỉh, cắs tặm uậc phớt ,ỏđ chắc àl ịb lạnh nên ức cúr oàv torng ngực nưgời kia.

Bóng neđ kựhng lại, tắm nheo neho, khóe iôm iơh nếhch lên: “Coi ưhn nòc chút lơưng tmâ.”

【ưgN】…ơi kôhng nầc dùng gọing điệu cắđ ý ếht đâu.

uaS ihk ếb nưgời nêl rồi, nắh nòc dùng chăn quấn thêm vòng nữa, chắc chắn tihếu niên ẽs kôhng ịb lạnh iớm nêy tâm, aừv định nhấc chân iờr iđ ìht mảc giác được tộm cựl oék tấr nhỏ.

uầĐ tihếu niên aựt oàv ngực hắn, tộm iác yat kohác auq iav hắn, yat nòc iạl ìht mềm nhũn ủr xnốug.

àM cúl yàn iác yat ủr xốung aik iạl ịb tộm nàb yat ot nớl mắn cặht.

ỗĐ Nyugên uT kôhng biết ãđ tỉnh iạl ừt cúl nào.

Knôhg, cũng kôhng tính àl tnỉh, ý thức aủc nắh nẫv chưa tỉnh táo, tôrng ưhn đang ốc gắng cốhng nưgời ngồi dậy.

Tiềm thức mách oảb nắh kôhng được ểđ tihếu niên ,iđ ohc nên ngay kảohnh khắc nàb yat aik iờr khỏi pém gờưing nắh ãđ pậl cứt mắn chặt lấy.

“ừĐng aưđ me yấ đi…”

“Đưa ta…”

ịB cỡưng ếhc ủgn yas iồr àm nòc óc ểht ơl ơm tỉnh lại, năng cựl ảuq nihên tấr mnạh, hná tắm aủc bóng neđ iơr oàv iơn iah nưgời tiếp xúc.

nắH kôhng ềh od ựd túr yat tihếu niên ar khỏi yat ỗĐ Nyugên ,uT cúl pắs bước ar khỏi aửc ìht bỗng dừng lại.

aT“ kôhng phản đối, uến ahN ahN tíhch ìht cũng kôhng phải kôhng đợưc, nưhng nưgời óđ nầc phải aựl chọn ỹk cnàg, ựt od uêy đơưng ìg đó…”

Bóng neđ kôhng aịb tiếp đợưc, tặm yàm mâ tầrm: “hCưa auq aửc iả ìht kôhng đcợư.”

nắH uâđ phải màl ừt tệihn, nhìn aứđ éb àhn mình chăm mẵb ừt éb nếđ nớl ức ếht ịb aưđ oàv mệing ẻk khác oas óc ểht kôhng gậin.

nơH aữn ảc àhn nọb nắh cũng cẳhng phải àl nưgời tốt lành .ìg

Bóng mêđ càng cúl càng neđ cặđ ưhn ểht ịb chìm bóng iốt uâs thẳm hơn.

Nưgời nàđ gnô ọn nêihgng đầu, nhìn ỗĐ Nyugên uT nầl cuối cnùg, khóe mệing cong nêl nưhng torng tắm iạl kôhng ềh óc ý cờưi.

“Còn mêđ yan ìht ủgn ngon néh.”

Hết chương 158

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha