Chương 173: Thích Nha Thấu

Chương 173 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

【Anh cồhng ?ũc Cồhng ũc ềv 】?à

【Khụ ụhk ụhk aửs iạl ,ít oas iạl iọg nưgời at àl cồhng !ũc Nưgời at chết ứhc óc phải yl nôh đuâ!】

【hCết iồr nòc ềv được aữn ?ảh Thôn nâd kôhng ngạc nihên chút oàn 】?à

【Tui cẳhng nầc biết óc phải nắh chết iồr yah chết iồr sống lại, ờig iut ỉhc muốn ểđ ỗĐ Tơưng ôgN đánh yab iác máđ nàđ gnô thối đang nhăm ehn éb noc aủc iut tôhi! ểhT hiện pohng thái aủc nưgời óc danh phận ohc tằhng ranh ỗĐ cạB Xyuên ởh ar àl muốn oék éb noc ềv àhn biết tặm đi!】

【ưhNng àm tihết pậl nhân tậv aủc ợv óc nồt iạt đâu, ếht ìht oas iọg àl cồhng ũc đợưc? Kôhng pảhi, ỗĐ Tơưng ôgN ềv rồi, cẳhng phải ợv ẽs pặg nguy hiểm ?à ùD oas ìht ựt dưng nắh óc ợv nòc gì!】

ahN Thấu cũng đang yus nghĩ nấv ềđ này, ảc nưgời cứng ngắc ngồi nêy trên ghế.

uếN ưhn àl ngày môh auq yah àl tộm ngày oàn óđ cúl tưrớc ìht uậc ẽs kôhng căng tẳhng iớt yậv đâu, ờig iạl đúng cúl uậc aừv cứhng minh tihết pậl nhân tậv aủc mình kôhng nồt iạt xnog, tàhnh ar uậc tấr ợs ihk pặg ỗĐ Tơưng Ngô.

cúL nòc sống ỗĐ Tơưng ôgN kôhng ềh yấl ,ợv nơh aữn ỗĐ Vọng nâT tưrớc óđ nòc ión ỗĐ Tơưng ôgN tíhch ia óđ nêb uhk Cihnh phục Tình uêY nọb uậc aữn kìa.

yậV ờig nắh ởrt ềv phát hiện mình cihếm tấm ịv írt aủc ợv hắn, liệu óc ihk oàn nắh ẽs giết mình knôhg?

àM lại… óC ihk oàn máđ ỗĐ cạB Xyuên thật ar cũng ãđ phát hiện nhân tậv yàn aủc uậc kôhng nồt iạt iồr knôhg? yậV cúl nọb nắh pặg hna trai mình môh yan ãđ yảx ar cyuhện ?ìg

Nghi ờgn yàn cồhng chất nghi ờgn kia, ahN Thấu kôhng biết ìg hết, tình hốung hiện ờig iớv uậc áuq cứm ịb đnộg.

yaT ahN Thấu ôv thức siết chặt iảv qầun, nhịp ởht nỗh lạon, uậc kôhng ựt ủhc được àm êx dịch sang nêb cnạh.

Nhận ar tihếu niên nel nél ngồi cách ax mình ,ar ộđ cong nêb khóe iôm ỗĐ cạB Xyuên pậl cứt ạh xnốug, nắh mắn chặt iác cốc, ạh gọing nói:

“ơưTng ôgN ềv riồ.”

nêB aik cũng óc gọing ión páđ iạl nưgời kia.

uaS ihk nghe nưgời oáb nit ión xnog, trên tặm gnô úhc ộl ar ẻv sững :ờs “ơưTng ôgN ềv riồ?”

Nưgời aik liên cụt tậg đầu: àL“ uậc ,yấ màl oas cháu quên tặm Tơưng ôgN đcợư!”

gnÔ úhc pấm yám môi: “ưhNng àm Tơưng ôgN đã…”

ahN Thấu biết iờl gnô at pắs ión —— ỗĐ Tơưng ôgN ãđ chết rồi.

“hCắc àl cúl tưrớc cúhng at nmầh?” Nưgời aik iãg đầu: ùD“ oas cúl óđ cúhng at cũng uâđ óc mìt thấy cáx aủc Tơưng ôgN trên iún nên ảhk năng uậc yấ nẫv nòc snốg. Cẳhng auq àl yảx ar uâm tuhẫn nên iớm ỏb ar nogài tôhn, kôhng oáb nit cứt iạl ohc cúhng at tiôh.”

hnA at tiết ộl tấr nihều nit tức, ahN Thấu nghe àm ngẩn nờưgi.

meX ar tình hốung măn óđ àl các thôn nâd kôhng mìt thấy iht ểht aủc ỗĐ Tơưng Ngô, nơh aữn cũng kôhng biết nắh ãđ iđ đâu, uas tộm thời gian iàd ìht nơđ pơưhng ohc rằng àl nắh ãđ chết rồi.

Nưhng áuq gợưng .pé

Gợưng pé nếđ cứm ưhn ốc tình nhét tộm iờl giải tíhch oàv pấl ỗl hổng torng uâc cyuhện vậy, aựt ưhn óc tộm ếht cựl ôv hình oàn óđ đang thay iổđ yus nghĩ aủc thôn dân, cỡưng pé nọb ọh phải chấp nhận ựs thật .yấ

iởB ìv ahN Thấu tôrng thấy biểu mảc aủc gnô úhc táohng auq ẻv giãy giụa ưhn nghĩ nếđ điều ìg óđ kôhng đnúg, nưhng ỉhc iàv giây sau, ẻv giãy giụa trên tặm gnô úhc biến mất, thay oàv óđ àl ẻv mừng .ỡr

“Vậy ờig Tơưng ôgN đang ở đâu? óC nầc cúhng at iđ nóđ kgnôh?”

“Nếu àb ỗĐ biết cháu trai mình nòc sống ìht nhất định ẽs mừng lmắ!”

Nưgời aik nói: “Tới ờig luôn !yấ yãN uậc yấ iớm ión iớv cháu àl muốn ềv àhn tưrớc đã.”

gnÔ úhc mừng phát kóhc, iộv ual giọt nước tắm iơr ìv cúx đnộg: “Tốt tốt tốt, ềv àl tốt riồ.”

Tihếu niên ngồi trên ghế, sống lưng cứng nắgc, mảc giác ưhn óc tảng áđ nặng tịrch èđ trên lồng nựgc, ngột ngạt kihến uậc kôhng ởht nổi.

ỉhC torng iàv giây yấ àm ôv ốs pỏhng đoán ãđ hiện nêl torng uầđ cậu, nưhng cúhng iạl tệh ưhn bong bnóg, aừv iổn nêl ãđ ỡv nat kôhng nòc uấd vết.

ỗĐ Tơưng ôgN “trở ”ềv os iớv nữhng hiện tợưng ỷuq ịd torng óhp nảb [Mai Tnág] iạl óc ẻv tấr bình tnờưhg.

ùD oas ìht ngay ảc tihết pậl nhân tậv kôhng nồt iạt ưhn ahN Thấu nòc được nhét oàv ìht tộm nưgời chết sống iạl uâđ phải cyuhện yl ỳk .ìg

Nưhng thực ựs àl tình hốung hiện ờig áuq tấb iợl iớv cậu.

ỗĐ Tơưng ôgN ờig ãđ ềv àhn rồi, torng nâs nòc phơi quần oá aủc cậu, torng àhn nòc óc uấd tếv sinh hoạt aủc cậu, aựd trên tiền ềđ ỗĐ“ Tơưng ôgN kôhng óc ”ợv ìht việc phát hiện óc nưgời ạl đang sống torng àhn mình thật ựs áuq kinh .ịd

yấM nầl tưrớc đụng phải nồh am ỗĐ Tơưng Ngô, od ợs áuq nên ahN Thấu nẫv luôn ốc tình tárnh én việc nghĩ ềv hắn, tàhnh ửht nếđ nật ờig uậc nẫv kôhng õr tốr cuộc nắh đang nghĩ .ìg

Kuhôn tặm ỏhn aủc uậc nhăn lại, ờb iôm cũng nắc cặht.

ỗĐ cạB Xyuên định mắn yat ahN Thấu nưhng iạl ịb uậc én .iđ

uaS ihk én yat hắn, ahN Thấu mảc nhận õr mảc cúx aủc ỗĐ cạB Xyuên chìm nẳh xnốug, uậc mím iôm liếc tắm sang tộm nêb ìht nghe thấy ỗĐ cạB Xyuên ởm mnệig: “Nha ahN ợs mắl ”?à

ahN Thấu kôhng quay uầđ qua, lông im nur yẩr ểđ ộl ựs tấb na aủc uậc cúl này.

ỗĐ cạB Xyuên ựt giễu cười tộm tnếig: “Anh at ẽs kôhng màl nổt tơưhng me đuâ.”

ohC nên kôhng phải .ợs

õR ràng ỗĐ Tơưng ôgN nòc chưa xuất hiện trực tiếp ở đây, cũng chưa ión được iờl oàn iớv tihếu nêin, yậv àm ừt giây phút nêt nắh xuất hệin, tihếu niên ãđ muốn ữig kảohng cách iớv mnìh.

ìV ỗĐ Tơưng ôgN àl “nồhcg” aủc ahN ahN sao? mảC cúx torng lòng ỗĐ cạB Xyuên nầd nặv vẹo.

nắH chậm iãr xích iạl nầg ahN Tấhu: “uMốn ểk ar kgnôh?’

ahN Thấu kôhng hiểu quay sang nhìn hắn.

“ơưTng ôgN ềv rồi, me óc muốn ểk cyuhện cúhng mình ar kgnôh?”

“ơưTng ôgN iớt riồ!”

Tếing ôh phấn kíhch vang nêl ừt ax áhp ỡv uầb kôhng íhk đang nầd đông cứng giữa iah nờưgi, ahN Thấu đứng tậb yậd khỏi ghế, mím iôm quay uầđ qua.

iơN yàb tiệc kôhng mằn torng àhn tang ễl àm được chọn ở tộm iãb tấđ tốrng áhk rộng torng tôhn, dựng pạr nớl ểđ káhch nếđ ựd óc ủđ ỗhc ngồi nêb tnorg.

tộM nưgời nàđ gnô cực ỳk oac đang đứng ở uầđ ãgn ,ẽr cặm ùd tưrớc óđ ahN Thấu iớm ỉhc nhìn auq id hnả tôhi, nưhng ỉhc liếc tắm tộm iác uậc ãđ nhận ar ngay óđ cíhnh àl ỗĐ Tơưng Ngô.

Sống động nơh torng id hnả nềihu, ỗĐ Tơưng ôgN chân cíhnh xuất hiện torng hiện tựhc, kôhng nòc àl tạrng thái linh nồh nữa.

cóT neđ tắm nâu, kuhôn tặm cắs nét, đuôi tắm iơh xcếh, nhìn tặm thôi ãđ biết àl kiểu nưgời óhk iạl nầg rồi.

nắH oảđ tắm nhìn máđ đông tộm lượt ưhn đang mìt nưgời oàn ,óđ ờhc ihk chạm tắm iớv nắh ìht ahN Thấu iớm biết àl ỗĐ Tơưng ôgN đang mìt mnìh.

ahN Thấu đứng iạt chỗ, nêb iat ỉhc nòc vang iỗm tếing mit mình pậđ ữd dội, mảc cúx chập tùrng kihến trán uậc nịr ồm hôi, cót iam tớư tệb oàv tárn.

yâĐ àl nầl uầđ tiên uậc tôrng thấy ỗĐ Tơưng ôgN cúl nòc snốg.

ỉhC đứng nêy ở đằng aik thôi cũng ủđ kihến nưgời at kôhng oas ờl iđ đợưc.

uaS ihk mìt được nưgời rồi, ỗĐ Tơưng ôgN bước từng bước ềv phía ahN Tấhu.

ahN Thấu ôv thức iul iạl nưhng uas lưng iạl àl iác bàn, iùđ chạm oàv cạnh nàb kihến cẳng chân ôx ổđ iác ếhg nêb cnạh.

Trên nàb nòc aửn cốc coca uậc chưa uống hết, khăn trải nàb ịb iác ếhg ổđ oék lệch ,iđ oék theo ảc cốc nước ổđ xnốug.

Coca torng cốc tràn ar tặm tàrn, chảy cọd theo khăn trải nàb xốung iồr nắb tung eót oàv chân ahN Tấhu.

ahN Thấu iộv iúc xốung muốn mầc iác cốc nêl ìht thấy ỗĐ cạB Xyuên nốv ngồi nêb cạnh ãđ nahnh yat nơh tộm bớưc, nhặt yấl iác cốc nẫv nòc ít nước nêb torng lên, uas óđ dựng iác ếhg dậy.

“iXn, nix liỗ.”

Gọing tihếu niên iơh nur run, muốn ựt mình làm: ểĐ“ me dnọ.”

Káhch khứa chưa tới, torng pạr iớm ỉhc óc yấm nờưgi, nọb ọh ịb tếing động aừv iồr uht hút, pậl cứt nhao nhao muốn auq gúip.

ểĐ“ tiô.”

Gọing ỗĐ Tơưng ôgN tấr cặđ bệit, mâ cắs lành lnạh, nghe àm óc mảc giác ưhn sơưng ùm trên tặm ồh đóng băng ngày đông vậy, tíh ẹhn tộm iơh àl íhk lạnh tràn oàv pổhi.

uaS ihk nắh iớt gần, ahN Thấu iớm thực ựs biết được nắh oac iớt ỡc nào, nắh oac nơh uậc nơh tộm iác uầđ lôun, kảohng cách nầg nếđ iỗn uậc mảc giác nắh óc ểht mô trọn ảc nưgời mình oàv torng ngực tấb ức cúl oàn .yấ

Torng tắm nưgời nàogi, ahN Thấu àl ợv aủc ỗĐ Tơưng Ngô, cúl yàn cồhng nưgời at ãđ nêl tếing rồi, ảc máđ trai tárng muốn mux eox ờs iũm lúng túng iùl tếh ềv ỗhc mnìh.

ỉhC nòc mình ỗĐ cạB Xyuên nẫv ngồi nêy iạt chỗ, kôhng iđ uâđ hết.

Kôhng ỉhc nắh àm ỗĐ Vọng nâT đứng cách óđ kôhng ax cũng đang kaohnh yat nhìn auq nêb này, aứH irT maN cũng kôhng tiếp cụt iọg giấy nữa.

Khóe mệing ỗĐ cạB Xyuên giần gậit, đoạn ởm mnệig: “Anh họ.”

ỗĐ Tơưng ôgN pục tắm nhìn ỗĐ cạB Xyuên đang ngồi cách tihếu áhk àl gần, gọing nắh aừv ẹhn iạl aừv lnạh: “Hóa ar uậc nẫv ớhn iôt àl hna ọh aủc uậc ”?à

ỗĐ cạB Xyuên cứng ảc nờưgi, kôhng ión .ìg

Giữa nàb óc ểđ khăn giấy cùng iớv táb đũa, ỗĐ Tơưng ôgN iúc nưgời mầc tộm ióg giấy qua.

“Tôi nòc tởưng uậc nghĩ àl iôt chết riồ.”

“Cho nên iớm đụng oàv ồđ aủc tiô.”

nắH mầc ióg khăn giấy torng tay, thấy iọm nưgời torng pạr uềđ quay auq yâđ nên uâc “ưgnời aủc tôi” nab uầđ ịb nuốt xnốug, nắh táohng kựhng lại, uas óđ iớm éx oab giấy ,ar nhìn xốung ỗĐ cạB Xêyun, nói: “Cậu auq ỗhc khác nồgi, ỗhc yàn ểđ iôt dnọ.”

!【 cốS đếing nờưgi! yâĐ àl pohng thái aủc nưgời óc danh phận sao? Nghe gọing điệu kìa, tôrng cóv nưgời kìa, tôrng nâg xanh iổn trên um nàb yat kia, uas yàn éb noc óc phúc rồi! iÔ iồd iô hình ểht cêhnh lcệh, nhìn ãđ biết àl óc ểht ếb éb noc aựt oàv ngực iồr mư mư riồ.】

【Tôi kôhng đồng !ý ợV ỉhc óc mình nưgời cồhng àl iôt tôhi! ỗĐ Tơưng ôgN nòc uâl iớm p!iảh!】

【Tui kôhng quan mât ia iớm àl nưgời óc danh pậhn, uam đánh nhau !iđ ióN cyuhện kiểu bóng óig aỉm iam ếht aik màl ,ìg phải oal oàv mấđ nhau luôn iớm đúng cứh!】

【hCết cờưi, ểđ iut dịch iạl ohc yấm gnô uâc cuối cùng —— ểĐ“ tôi, yấm nêt các uậc nhân cúl iôt iđ vắng nếđ nhăm ehn ợv iôt uam túc đ”i.】

iA【 mạnh ìht gàinh được tình mảc aủc éb noc àhn iut tôhi, ahN ahN xinh ếht ơc ,àm phải pặc iớv tộm hna cồhng aừv oac ot aừv pẹđ trai iạl aừv iao pohng cứh?】

ahN Thấu ịb pẹk cứng giữa ỗĐ Tơưng ôgN iớv ỗĐ cạB Xêyun, uậc mảc giác ý thức mình cúl yàn óc ihk xuất kihếu luôn rồi, cúl ỗĐ Tơưng ôgN iạl nầg uậc nòc ngửi thấy tộm iùm hơưng nam mát.

ộB ồđ màl iổn tậb cóv dáng iav rộng oe năs chắc aủc ỗĐ Tơưng Ngô, cúl nắh khom nưgời xốung tôrng cẳhng khác oàn tộm noc oáb đang rình mồi, ỉhc chực nhào ar nắc ổc ẻk địch kôhng bnôug.

Khác nẳh iớv tạrng thái linh nồh yah torng id ảnh, cúl yàn ỗĐ Tơưng ôgN ộl õr nanh vốut, mầg ừg cảnh oác tất ảc nữhng ẻk óc ý định mâx cihếm lãnh aịđ aủc mnìh.

ỗĐ cạB Xyuên cười ẽhk tộm tnếig, tohng ảht nêl tnếig: “ưhNng ỗhc yàn me nếđ tcớưr.”

ẻK mâx nhập lãnh aịđ cẳhng ềh nậb mât iớt iờl cảnh oác aủc hắn, yut đang cười nưhng hná tắm iạl hiểm cộđ ạl tnờưhg, õr ràng àl đang mô yus nghĩ uến kôhng mang được ứht mình muốn iđ ìht tyuệt iốđ ẽs kôhng chịu ỏb cộuc.

ỗĐ Tơưng ôgN kôhng ión .ìg

iồH uâl sau, nắh cũng cười tộm tnếig: “Vậy nọb iôt iổđ sang ỗhc khác àl đcợư.”

ỗĐ Tơưng ôgN ión “Bọn tôi” ứhc kôhng phải “iôT”.

ahN Thấu thấy ỗĐ Tơưng ôgN xoay nưgời auq đây, hná tắm ihk nhìn sang uậc uịd dàng hẳn, nắh nói: “Nha Nha, cúhng at sang nêb aik đi.”

ahN Thấu iơh lúng túng ngồi trên ghế, nhìn ỗĐ Tơưng ôgN ở tưrớc tặm mnìh, nắh mầc ờt khăn giấy aừv túr ar khỏi bao, iúc xốung ual tếv nước dính trên chân cậu.

Coca ổđ ar áhk nềihu, mất khăn trải nàb cũng ịb iác ếhg oék xnốug, rách toạc .ar

Thời tiết ìht io bức, ùd coca óc văng áhk nihều nêl chân uậc ìht ờig cũng nầg ưhn ãđ ôhk tếh rồi.

ahN Thấu mảc thấy hành động yàn aủc ỗĐ Tơưng ôgN hoàn toàn àl cyuhện thừa tãhi.

Kihến uậc cũng căng tẳhng teho, cũng càng kihến uậc kôhng hiểu iổn thái ộđ aủc ỗĐ Tơưng Ngô.

Cẳhng ẽl ý thức aủc nắh cũng ịb ệH tốhng ủhC aửs iạl iồr ?à ếhT ìht iớm iốđ ửx tốt iớv nưgời ợv ừt trên trời iơr xốung ưhn uậc chứ.

ahN Thấu kôhng mád ởht mnạh, pắl pắb hỏi: “001, ỗĐ Tơưng ôgN àl nưgời yah am tếh?”

…【 aừV gốing nưgời iạl aừv gốing ,am tạrng thái yàn iơh ỳk qiáu.】

Torng ưt liệu ạT Thầm aưđ ohc uậc kôhng ềh nhắc nếđ cyuhện ỗĐ Tơưng ôgN ẽs sống iạl .

cúL uầđ ngón yat lạnh buốt aủc nắh chạm oàv pắb chân mnìh, ahN Thấu ẽhk nur tộm cái, đoạn ởm giao diện aủc ệH tốhng Tình uêY lên.

Trên óđ hệin:

【êTn: ỗĐ Tơưng Ngô】

【iĐểm tihện cảm: 100】

【cíhTh: ahN Tấhu】

【Chú tíhch cặđ bệit: Nhân tậv áuq cứm cặđ thù, tôhng nit ihc tiết kôhng được hiển tịh.】

Hết chương 173

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha