Chương 184: Căn cứ người chơi

Chương 184 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

ahN Thấu ngồi cách gờưing tộm đạon, quay lưng ềv phía aửc ổs tás đất.

Torng pòhng toàn iùm nước ửhk tnùrg, aứH irT maN ỉhc iàc khuy oá iớt áuq aửn ìht dừng ủđ ểđ ehc iđ pớl băng cạg phía sau.

iôĐ iôm mỏng iát nhợt aủc nắh ẽhk mím lại.

Pòhng phục iồh ỉhc óc ểht chữa ịrt tặm nàogi, ểđ tếv tơưhng nhìn auq kôhng thấy kinh tôhi, ứhc nòc khôi phục nẳh nêb torng ìht phải aựd oàv nảb tâhn.

Xông auq ỷuQ nôM quan torng tạrng thái pắs cếht, cúl tiến oàv đờưng Hàong Tềyun, yảv nắr ịb tậl tếh ar nàogi, phần bụng ìht kôhng nừgng chảy máu.

máĐ ỷuq nờv qnauh, thực ựs àl kôhng ểht oàn tởưng tợưng iổn cảnh tợưng ihk yấ nguy hiểm iớt cứm nào.

ahN Thấu kôhng biết phải mảc nơ aứH irT maN ếht nào, lòng uậc chua tóx kôhng tôhi, iah tắm cũng nóng rực.

“Cảm nơ ahn.”

Tihếu niên tịrnh tọrng ión iờl mảc nơ iớv hắn, uậc nòc muốn ốc gắng tếh cứs ểđ nềđ páđ aứH irT maN nữa.

aứH irT maN chợt yẫv yat gọi, gọing kôhng nòc torng ưhn iọm khi: “Nha Nha, auq yâđ niồg.”

ahN Thấu oék ếhg iớt cạnh gờưing ngồi xnốug, tắm nád chặt oàv oá aứH írT Nam, iơn óđ àl ịv írt trái tim.

hnÁ tắm aủc uậc áuq mãnh lệit, aứH irT maN táohng ủr mắt, ừt cóg nhìn aủc aứH irT maN ìht ỉhc thấy được hàng im đang nur ẹhn aủc ahN Tấhu.

“Xin iỗl ahn.”

yaT aứH irT maN ẹhn nàhng nâng tặm tihếu niên lên, thấy hàng yàm uậc nhíu lại, ảc kuhôn tặm xinh pẹđ cũng nhăn óhn uỉ xìu.

uếN nắh hcí ỷk tộm chút ìht hoàn toàn óc ểht iợl dụng lòng yá yán aủc tihếu niên ểđ tạđ được cụm đích aủc mnìh.

Nưhng aứH irT maN kôhng muốn màl vậy.

nắH từng thấy torng óhp nảb ahN Thấu ãđ phải pé nảb thân màl oab nihêu cyuhện kôhng muốn ìv tihết pậl nhân tậv rồi, nên nắh kôhng ểht pé buộc uậc đợưc.

aứH irT maN aox ẹhn lông yàm đang nhíu aủc ahN Tấhu, uầđ ngón yat tám lạnh chạm oàv nàl ad mấ pá nầd nầd kihến ahN Thấu ảht lnỏg.

mE“ kôhng nầc ión nix liỗ.”

àL“ hna mac mât tình nnệyug.”

aứH irT maN nầc nghỉ ngơi tĩnh dỡưng nềihu, ục ểht nầc oab uâl ìht kôhng óc uâc ảrt iờl cíhnh xác, nab uầđ ahN Thấu nòc muốn ở iạl mex óc ểht giúp được ìg kôhng nưhng ịb aứH irT maN ừt chối tấm rồi.

Trên tặm tihếu niên àl ẻv iỏm tệm chưa từng biến mất, torng óhp nảb liên cụt pặg nất cnôg, nihệt ộđ tăng giảm tộđ ngột màl kôhng ihk oàn ủgn nêy giấc đợưc, uas cùng nòc oàv iơr oàv đờưng Hàong Tềyun, cyuhến yàn ohc ùd óc àl nưgời chơi đỉnh pấc ìht cũng tệm iỏm áuq sức.

ahN Thấu ờig ngay ảc cót tôrng cũng ủ ũr kôhng nòc ít cứs sống oàn .ảc

mE yấ nầc phải nghỉ nơgi.

aứH irT maN ờs cót ahN Tấhu, ỏhn gọing ỗd cậu: mE“ ềv nghỉ ngơi tưrớc đi.”

“Nếu me muốn nếđ ìht nghỉ ngơi khỏe iồr iạl đnế.”

Nhìn hná tắm ol lắng aủc ahN Tấhu, nắh iạl ión têhm: “Anh kôhng oas mà.”

“Lục Đgnô.” aứH irT maN iọg tộm tnếig.

cụL Đông nẫv luôn đứng ờhc nogài aửc pậl cứt yẩđ aửc bước vào: “ãLnh chúa óc ìg nặd dò?”

“Đưa me yấ ềv cựC Qaung tcớưr.”

ạT Thầm kaohnh yat đứng ở cửa, uas ihk thấy ahN Thấu iđ ar iớm ỏb yat xnốug, nắh gơưing tắm nhìn táohng auq aứH irT maN torng pòhng iồr ỏhn gọing ión iớv ahN Tấhu: “Nha ahN ềv tưrớc ,iđ cúl aữn hna iớt sua.”

Torng lòng nòc yầđ nấv ềđ chưa giải qyuết xong nên ahN Thấu khéo oél ừt cốhi: mE“ muốn ềv nủg.”

Kôhng ểht cúl oàn cũng máb dính nưgời at áuq đợưc, phải chừa ohc nưgời at chút kảohng tnốrg, nên ùd ạT Thầm óc muốn ữig ahN Thấu nêb mình iớt yấm ìht cúl yàn cũng phải iùl tộm bớưc.

“mỪ.”

uaS ihk iđ vào, ạT Thầm ngồi luôn xốung iác ếhg ahN Thấu ãđ ngồi tưrớc .óđ

Tuhộc ạh đứng ở aửc cảnh gáic, ợs ạT Thầm ẽs màl ìg óđ iớv Lãnh chúa àhn mnìh.

ạT Thầm kôhng thèm ểđ ý nếđ nữhng hná tắm nogài kia, cũng kôhng óc ý định đóng aửc yah ,ìg uas ihk ngồi xnốug, nắh òd téx aứH irT maN tộm lượt ừt uầđ nếđ câhn.

“Vẫn đợưc, chưa nhgèo nếđ cứm kôhng óc oá mcặ.”

aừV ởm mệing ar ãđ châm cọhc, ạT Thầm túđ yat oàv iút qầun, ngồi tắb tréo câhn, iađ mik loại trên gnủ cihến dưới nắng phản cihếu tỉhnh tảohng iạl eól ar ait sáng lnạh.

“Cậu iớt màl gì?”

iốĐ tặm iớv ạT Tầhm, aứH irT maN uâđ nòc dáng ẻv ưhn ở tưrớc tặm ahN Thấu nữa, gọing nắh lạnh ưhn bnăg, hná tắm nhìn ạT Thầm cũng cẳhng óc ít ộđ mấ oàn ,ảc torng iôđ tắm uàm xanh biếc ỉhc nòc iạl iác lạnh thấu xnơưg.

Torng tình hốung ahN Thấu kôhng óc tặm ở đây, iah nưgời nhìn nhau ãđ thấy óhk cịhu.

“ôhKng ảig ờv aữn ”?à

ạT Thầm nớưhng mày.

iáC nêt aứH irT maN yàn thái ộđ iốđ iớv ia cũng uềđ ưhn nahu, hiếm ihk thấy nắh iuv ,ẻv àm cũng tí thấy nắh iổn gậin.

óC ẽl ẽs lạnh lùng nưhng kiểu kôhng ển nang ìg àm ỏt õr ẻv chán ghét ếht yàn ìht đúng àl nầl uầđ tiên ạT Thầm tấhy.

Ngay ảc ihk uhk yâT maN iốđ uầđ iớv uhk Bắc, cúl aứH irT maN đụng ộđ ỳK Tahnh ,ãD nắh cũng chưa từng cứhng kiến cảnh úht ịv nếđ vậy.

Nưhng aừv nghĩ iớt nưgời kihến mảc cúx aủc nắh tấm kốhng ếhc ếht này. ạT Thầm aựd lưng oàv ghế, tohng dong ểđ yat nêl đùi.

“Anh ãđ uức ahN Nha, đơưng nihên àl iôt phải nếđ ểđ yàb ỏt lòng biết nơ riồ.”

yâĐ àl nầl ứht iah nắh ión iờl này.

cúL ión iờl này, ẻv tặm ạT Thầm nẫv ưhn ,ũc pặc tắm ỏđ nòc iơh nớưhng lên.

Gọing điệu ưhn cíhnh cnug, pếx ahN Thấu iớv mình oàv cùng tộm nêb ngay torng uâc nói, tộm dạng tyuên ốb ủhc qyuền nẫl cảnh cáo.

ạT“ Tmầh.”

yâĐ àl nầl uầđ tiên aứH irT maN iọg tẳhng nêt nắh ểk ừt cúl nắh bước oàv đây, aứH irT maN gơưing mắt, gọing yầđ trào pnúhg: “Cậu àl ìg aủc ahN Nah?”

“Cậu yấl ưt cách ìg ión iờl yàn iớv tiô?”

Torng pòhng nêy tĩnh cừhng mười yấm gâiy.

Kôhng iãc nahu, cũng kôhng óc ẻv ìg àl pắs đánh nhau ưhn máđ tuhộc ạh tnởưg, õr àl tấr nêy bình nưhng iạl ngột ngạt nếđ iỗn kihến nọb ọh kôhng ểht oàn ởht nổi.

iồH uâl sau, torng pòhng iớm vang nêl tộm tếing cười khẽ.

ưT“ chcá?”

Kôhng phải gọing ión quen tuhộc aủc Lãnh chúa àhn mnìh, máđ tuhộc ạh ôv thức nhìn sang phía ạT Tầhm.

ạT Thầm ơig yat lên, cánh aửc nốv ởm taong pậl cứt đóng pậs lại, ngăn cách iọm pạt mâ nẫl hná tắm nêb nàogi.

Torng kôhng gian tịb ník ỉhc nòc vơưng iạl iùm thơm trên nưgời tihếu nêin.

“ừTng hôn, từng mô qua, hna nghĩ àl ưt cách gì?”

nếĐ yâb ờig ạT Thầm iớm phát hiện ,ar hình ưhn mình chưa từng nhận được uâc ảrt iờl kẳhng định õr ràng ừt tihếu nêin.

nắH ngay ảc “ạBn” cũng kôhng bnằg.

Từng nôh từng mô qua, torng nước bểin, cánh yat tihếu niên vòng auq mô yấl ổc hắn, máb trên nưgời hắn, từng tếing tíh ởht kôhng nừgng trêu chọc thần kinh aủc hắn. Nogại ừrt nầl torng nước àv nầl torng ơm aik ar ìht ạT Thầm kôhng mìt được tấb ức cảnh tợưng tiếp cúx thân tậm oàn nữa.

nắH kôhng ảrt iờl tẳhng àm iạl ión kiểu yậv iồr iỏh nưgợc iạl iốđ pnơưhg.

Nghệ tuhật ngôn ừt àl dùng ưhn yậv đấy.

Tếing tíh ởht aủc aứH irT maN nghe nặng nơh cúht.

ahN Thấu àl nưgời chơi uầđ tiên tàhnh công vượt iả [ưgNời ác biển suâ], ệH tốhng ủhC nòc đăng hnả ahN Thấu ihk uậc đang àl nưgời ác lên.

áC noc đuôi mal xinh pẹđ mằn torng ỏv ,òs đuôi ủr nêb nàogi, yâv hná hnồg, ờb iôm ỏđ mnọg, nàl ad uas iám cót neđ iàd tôrng càng thêm tnắrg.

ãĐ ếht nắh nòc tởưng tợưng dáng ẻv tihếu niên cúl ịb nưgời khác nôh ưhn ựt nợưgc.

Kuhôn tặm non tớn ẽs ịb pób cặht, màh răng ịb yạc ởm ar từng chút một, óc ihk phần mềm iạm torng kaohng mệing nòc ịb nôh nát, cuối cùng ịb nôh nếđ cứm ảc nưgời mềm nũhn, uas óđ nur yat yẩđ iác nêt khốn tấm ýl írt kôhng biết kiềm ếhc kia.

cúL ịb nôh uađ óc ẽl ẽs dùng iác đuôi pậđ oàv pắb chân nưgời ,ọn hoặc được nôh tohải iám áuq ẽs mô chặt yấl ổc nưgời ,at ác noc xinh pẹđ nếđ cứm màl trái mit nưgời at nhộn nạho, màl nưgời at muốn èđ me nêl ỗhc oàn óđ ểđ tắb tạn ohc tỏha.

aứH irT maN hiếm ihk ểđ ý iớt ia yah việc ,ìg ohc nên ngay ừt cúl nab đầu, ihk nắh yah ôv tình ểđ ý nếđ nit cứt ềv tihếu niên ìht việc nắh ẽs mắđ chìm ãđ được định tưrớc rồi.

ôH pấh nặng ,ền yat aứH irT maN siết iạl iồr bôung lỏng ,ar gọing điệu nẫv ar ẻv bình tnĩh.

“yuhCện yàn ìht ión õr được điều gì?”

ỉhC àl tộm ụn nôh thôi .àm

ỉhC nẻv nẹv àl tộm ụn nôh tôhi.

aứH irT Nam: “Tôi ãđ pặg hna trai aủc ahN ahN torng óhp bản, hna at nòc ờhn iôt oảb ệv me ấy.”

oàV iác môh nêl núi, ahN nẨ ãđ màl giao dịch iớv hắn.

Nưgời nàđ gnô óc ẻv nogài gốing ahN Thấu aik oảb ệv me trai cực ỳk chặt chẽ, ưhn ãđ đoán tưrớc được iác ìg nên iớm buộc phải màl giao dịch iớv hắn, cặm ùd hna at kôhng ềh tình nệyugn.

Thật ar cũng kôhng nầc giao dịch ìg ,ảc kôhng nầc ahN nẨ ión ìht nắh cũng ẽs oảb ệv ahN ahN nẩc tậhn.

ỉhC óc điều ờig nghĩ lại, dờưng ưhn aứH irT maN nòc danh cíhnh ngôn tuhận nơh ảc ạT Tầhm.

ùD oas nưgời at cũng pặg ụhp hyunh iồr kìa.

ạT Thầm táohng sững ,ar gơưing tắm lên, hỏi: “Anh tari… ruột ”?à

cặM ùd kôhng ión nưhng torng lòng nắh nẫv nòc óhk chịu iớv iác nêt am àc rồng cót neđ tắm ỏđ gốing mình kia, ãđ ếht ahN ahN nòc óc ẻv tấr tíhch nắh at nữa, iạl nòc iọg “anh tiar”.

aứH irT maN kôhng phản bác: “Ừ.”

ạT Thầm trầm cặm iồh lâu, đoạn ảgn nưgời ar uas ghế: “Vậy hna óc biết ỹk năng tihên úhp aủc ahN ahN kgnôh?”

ahN Thấu iớm ỉhc ửs dụng ỹk năng tihên úhp tộm nầl nên aứH irT maN chưa yấl được tôhng nit óc liên qaun.

Giữa ạT Thầm àv ahN Thấu nòc óc tộm pớl ếhk ước.

“Chỉ nầc me yấ muốn ìht iôt óc ểht xuất hiện nêb cạnh me yấ tấb ức cúl noà.”

“Chỉ nầc iôt nòc sống ìht iợs yâd liên tếk giữa iôt àv me yấ ẽs vĩnh viễn kôhng biến mtấ.”

yâĐ cũng àl nyugên nhân nắh kôhng thèm ểđ ý iớt máđ ihT uâL iớt tưrớc kia.

ahN Thấu đang ngồi trên ex aủc uhk yâT maN iờr .iđ

cụL Đông iỏh ý kiến cậu: “Cậu ióđ knôhg? Muốn nă ìg kgnôh?”

uậC iớm ừt torng óhp nảb ,ar chưa nă uống ìg .ảc yàC óhp nảb àl tộm việc cực ỳk nốt tinh lực, chưa ểk iạl nòc àl óhp nảb pấc B iớm tăhng nêl pấc ,S cụL Đông ol uậc kôhng chịu nổi.

ahN Thấu cắl đầu: “Tôi kôhng thấy đió.”

ủhC uếy àl ờig uậc kôhng óc mât tạrng ểđ nă uống ìg .ảc

“Thế yàn ,iđ iôt aum chút ìg óđ tál aữn nă tól ạd được kgnôh?” Thái ộđ aủc cụL Đông iốđ iớv éb xinh pẹđ cực ỳk tốt, điểm tihện mảc cũng cực ỳk cao: “ôhKng nă ìg óhk chịu lmắ.”

Nưgời at ãđ ión nếđ cứm ưhn yậv rồi, ahN Thấu kôhng biết màl oas ểđ ừt chối nữa, nèb đáp: “mỪ.”

cụL Đông aưđ ohc uậc tộm iác bảng điện ửt ểđ uậc chọn ứht mình muốn ,nă uas óđ iớm aưđ uậc iđ mua. ahN Thấu chọn iạđ yấm iác tôrng óc ẻv ngon ngon xnog, cụL Đông pậl cứt tậb định ịv iál ex qua.

nếĐ iơn ìht ỗđ ex ở nev đnờưg.

cụL Đông oàv pếx hàng aum ồđ ,nă ahN Thấu thấy nưgời iơh óhk chịu nên xốung ,ex ngồi mổx ở nev đờưng tíh ởht kôhng íhk torng lành nêb nàogi.

ỗhC yàn kôhng nihều nưgời lắm, thấy nưgời ỡđ óhk chịu iồr uậc iớm nẩgng uầđ lên, đang cuhẩn ịb đứng yậd ìht óc tộm cihếc ex dừng iạl ngay nầg ỗhc cậu.

àM nưgời ngồi ở ếhg lái, trên ngón tú yat phải aủc hna at óc oeđ tộm cihếc nhẫn uàm bạc.

eX ộc torng uhk Trốn tohát Kinh Hàong ỉhc dùng ểđ thay ohc iđ ộb thôi ứhc kôhng phân chia uấx đẹp, ohc nên ahN Thấu ỉhc nhìn táohng auq iồr quay nưgời iđ mex ihk oàn ìht cụL Đông ởrt .ềv

oàN ờgn phía uas iạl đúng cúl óc tếing nưgời vang lên: Ơ“ kìa, yâđ cẳhng phải àl Tổng iộđ tởưrng cụL aủc cúhng at ?à oaS iạl đích thân iớt yâđ aum ồđ nă tếh?”

cụL Đông kôhng ờgn iạl pặg máđ nưgời uhk cắB ở đây, hna nhíu mày, kôhng thèm ểđ ý nếđ nọb ọh àm iảs bước iđ ềv phía tớưrc.

Quan ệh giữa uhk yâT maN nọb ọh iớv uhk cắB aưx yan kôhng tốt, nưgời iah uhk pặg nahu, chửi nhau àl nòc nhẹ. Nhất àl yấm ngày tưrớc nọb ọh aừv cướp được iàv oạđ ục pấc +S aủc uhk cắB xnog, tàhnh ửht ờig uhk cắB ễh nhìn thấy ọh àl ỏđ ảc mắt.

ờiG đụng tặm đúng àl tấb lợi.

cụL Đông muốn tohát khỏi máđ nưgời kia, nưhng yấm nưgời aik iạl yâv tới: ợN“ nần giữa cúhng at cũng nếđ cúl tính ổs iồr nỉh?”

uếN óc mình cụL Đông ìht kôhng sao, nưhng ờig nêb cạnh hna nòc nẫd theo ảc ahN Tấhu.

hnA iộv nhìn xung qaunh muốn mex ahN Thấu đang ở đâu, muốn cáx nhận mex uậc óc đang na toàn knôhg, tếk ảuq àl ihk liếc thấy cihếc ex ỗđ nầg ,óđ lòng hna cùhng nẳh xnốug.

Nưgời ngồi ở ếhg lái.

yaT kohác nêl ôv lnăg, ùd kôhng thấy tặm yah nêl tếing nưhng cihếc nhẫn uàm cạb trên ngón tú ãđ ohc thấy õr thân phận aủc nắh rồi.

— ỳK Tahnh .ãD

Lãnh chúa uhk Bắc, nắh cũng ở đây.

Hết chương 184

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha