Chương 200: Bôi thuốc

Chương 200 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

Trên yat cụM Hoài Viễn àl tuhốc cụL ựT aưđ ohc nab yãn — ohc nên aừv iồr kôhng phải àl nắh kôhng muốn àm àl mi mỉ quay ềv ỗhc ngồi mầc tốuhc.

iạL nòc miễn cỡưng “có” aữn chứ, màl ahN Thấu sững ờs tấm tộm iồh lâu.

uậC hoàn hồn, ión tếip: “ưhNng iôt ỉhc giúp ỗhc uas lưng thôi đyấ.”

nòC nữhng ỗhc khác uậc cặm .ệk

cụM Hoài Viễn kôhng quan mât uậc cặm ệk yah ,ìg ahN Thấu aừv tứd iờl nắh ãđ đồng ý ngay pắt :ựl “cợưĐ.”

aỦ【 yậv àl uậc quay ềv yấl tuhốc ?ảh Nhìn bóng lưng tứd kohát aủc uậc iôt nòc tởưng óc đánh chết uậc cũng kôhng ểđ éb noc àhn nọb iôt iôb tuhốc ohc ơc đấy, ảuq nêihn, kôhng tộm ia óc ểht chạy tohát khỏi lòng nàb yat aủc ahN Nah!】

,Ồ【 ia yâđ nhỉ? yâĐ kôhng phải àl cụM Hoài Viễn tếing măt lừng yẫl aủc cúhng at yấđ ?à Thấy tưrớc tặm cụL ựT hùng nồh mắl ?àm oaS iạl “có” gợưng oạg thế? óC phải cúl nghe ợv gnô ión muốn iôb tuhốc ohc àl lòng uậc iuv ưhn muốn ởn aoh iồr kôhng hả?】

【N”ếu uậc mád túđ tốuhc, iôt ẽs giết chết cuậ”, kôhng phải cúl uầđ uậc nôgng cồung mắl ?ảh ờiG iớm auq oab uâl ãđ tàhnh ộb dạng ưhn ếht yàn rồi? Thấy uậc ảrt iờl nahnh ưhn ếht nòc tởưng óc cáx sống đang đuổi phía uas đyấ.】

【Chờ cúht, iôb tuhốc trên lưng cẳhng phải muốn iởc oá h!ả?】

Torng ihk oãb bình luận iổđ iớm liên cụt ìht yat phải cụM Hoài Viễn ãđ mắn yấl ổc ,oá oék tộm iác iởc xong oá rồi.

Ở nật thế, ngày oàn cũng trôi auq torng uám tanh nẫl kích tcíhh, ịd năng ảig ỉhc óc ểht kôhng nừgng kihến nảb thân mình mạnh ẽm nơh iỗm ngày iớm óc ểht mảđ oảb được ỉt ệl sống tós aủc mnìh. ohC nên kôhng ểht tihếu việc nèr lyuện ểht chất nẫl ịd năng uềđ nặđ iỗm nàgy, cụM Hoài Viễn iđ iớt ịv írt hiện iạt ìht iạl càng kôhng ểht ơl àl yấl tộm bổui.

ohC nên dáng nưgời phải iọg àl cực ỳk đẹp.

Đờưng điện torng tàhnh ốhp yàn ãđ ịb tắc tứđ ừt lâu, năc mầh u ,má ỉhc nòc yấm yâc nến àm nhóm nưgời nưgời sống tós tưrớc óđ ểđ iạl đang aỏt ar hná sáng el lói. óC kảohnh khắc ahN Thấu tởưng mình nẫv nòc ở torng [Lâu iàđ hnÁ Tgnăr], iồr ẽs óc tộm hàng nến thắp sáng ảc pnòhg.

Dưới hná nến ờm ,oả thân hình man tính nắr chắc iớv mất lưng yàd rộng nẫv cực ỳk õr nét, ơc pắb cánh yat aừv năs aừv nét, ừt um nàb yat nêl cẳng yat iổn õr nâg xnah, yâđ àl cánh yat ãđ giết chết ôv ốs cáx snốg.

nắH iđ tẳhng iớt tưrớc tặm ahN Thấu iồr dừng lại, lồng ngực phập pnồhg, ahN Thấu ỉhc nầc iơh iúc uầđ àl óc ểht nhìn thấy nâg xanh ở bụng dưới kuhất nầd ỗhc pạc quần aủc hắn.

nầG quá, ùd cụM Hoài Viễn ãđ gồng nưgời kiềm ếhc mắl iồr nưhng homrone man tính cùng iác ìg óđ nẫv pậ oàv mặt.

iaT ahN Thấu ỏđ rực, uậc tốh hảong cốhng yat iùl ar uas tárnh .én uếN ờig àm sáng ìht iôđ iat ỏđ bừng nẩ dưới iám cót neđ aik ãđ kôhng nòc ỗhc uán rồi.

uậC iốb iốr quay uâđ auq ỗhc káhc, aừv định nêl tếing ìht nghe thấy gọing ión cực ỳk trầm khàn aủc cụL ựT vang nêl torng cóg tối.

“Sao uậc iạl iởc áo?”

cụL ựT đứng torng góc, hná nến nầg óđ cũng chập chờn nên kôhng thấy õr được ẻv tặm aủc hắn.

nẳH àl nắh nẫv luôn quan tás nêb yàn ừt yãn iớt giờ, uến kôhng ìht cũng kôhng nêl tếing ngay ihk cụM Hoài Viễn aừv iởc oá xnốug.

ếhT nưhng ahN Thấu ớhn õr cúl yãn mình nhìn auq nòc thấy nắh đang nhắm tắm .àm

cụM Hoài Viễn ỏt õr ựs tấm kiên nhẫn iớv cụL :ựT ịB“ tơưhng uas lnưg, kôhng iởc oá ìht oas iôb tuhốc đcợư?”

tấR pợh tình pợh ,ýl ohc nên ếht oàn cũng phải ểđ ộl lưng ar chứ.

Torng yat cụL ựT àl noc oad măg nốv được tắd nêb đùi, lưỡi oad ãđ được ual sạch ,ẽs iũm oad chạm uầđ ngón tay, ỉhc nầc ẽhk dùng cứs àl óc ểht mắc xyuên qua.

Torng yâđ áuq tối, lưỡi oad tohạt nhìn tấm nẳh ẻv sáng bóng tờưhng nàgy, trên tặm lưỡi oad cũng kôhng phản cihếu được biểu mảc aủc cụL .ựT

cụL ựT mi lặng tộm iồh lâu, cuối cùng iớm nêl tnếig:

“ahNnh lnê.”

“Mùi uám ẽs uht túh cáx sống tiớ.”

iùM uám ẽs uht túh cáx sống àl tậht, nưhng xung qaunh hiện ờig toàn àl thịt thối aủc cáx snốg, iác iùm yag iũm óhk chịu nếđ cứm iớt ờig ahN Thấu nẫv chưa ểht quen nổi.

àM aửn ốs tếv tơưhng trên nưgời ốS 2 iớm ỉhc được aửr scạh, uám aừv mầc thôi ứhc nòc chưa được băng ób lại.

ohC nên uám aủc cụM Hoài Viễn hoàn toàn kôhng ểht yab ar nogài đợưc.

【Tôi kôhng ión àl ia ốđ ịk uâđ nhé, ốS 2 uám em khắp nưgời oas hna kôhng oảb nahnh lên? tếV tơưhng trên nưgời cụM Hoài Viễn ãđ mầc uám ừt uâl rồi, thậm íhc tếv tơưhng ở lưng ỉhc àl od ịb auV cáx sống pậđ yấm iác chảy óc ít uám tôhi, ếht àm hna iạl tắb nưgời at nahnh lnê.】

【hCậc chậc cậhc, hành iv yàn óhk đánh áig qáu.】

【aremooBng kôhng nếđ cứm iớm ión khỏi mệing chưa oab uâl ãđ vòng iạl pậđ tẳhng oàv nưgời mình yấđ chứ? Thấy ợv iôb tuhốc ohc tằhng khác nên ghen hả?】

【rTời iơ iut tíhch yấm cảnh iah nêt yàn uấđ áđ nẫl nhau gàinh éb noc quá, muốn thơm éb noc ghê, iat ỏđ ỏđ tôrng uêy chết iđ đcợư.】

cụL ựT iạl nhắm tắm vào, kôhng ión thêm tếing oàn nữa.

cụM Hoài Viễn mầc oá torng tay, bước nêl phía tưrớc tôrng óc ẻv ưhn muốn nêl gnờưig.

Thấy động cát aủc hắn, ahN Thấu iộv khua chân pạđ oàv nưgời hắn, iah tắm ởm ,ot qáut: “ôhKng ohc hna lnê!”

Tihếu niên cốhng yat đằng sau, óc ểht thấy õr àl uậc đang tấr hảong ohc nên chân iớm duỗi tẳhng pạđ oàv iav cụM Hoài Vễin, muốn áđ nắh xnốug.

Gọing điệu hung ữd thật đấy, nưhng nhìn ẻv tặm iốb iốr nẫl vành iat ỏđ bừng ìht cẳhng thấy ữd ít oàn .ảc

cúL tăhng pấc ịd năng ẽs óc ỉt ệl tăng cờưng ảc măn giác qaun, ohc nên ảhk năng nhìn iốt aủc cụM Hoài Viễn cực ỳk tốt. nắH iơh iúc nưgời xnốug, mầt tắm nhìn ừt ax iạl gần, uầđ tiên àl tôrng thấy iôđ tắm mal nuhốm ẻv cựb iộb nẫl hảong hốt, uas óđ àl iớt iác mằc tắrng nõn, cuối cùng nhìn auq nàb chân đang pạđ ỗhc mõh iav mình iồr iớt pắb chân tắrng tắrng mềm mềm kihến mình tấm bình tĩnh nab nãy.

ệH【 tốhng Tình uêY tôhng báo: Điểm tihện mảc aủc CPN cụM Hoài Viễn + ,2 tổng điểm tihện cảm: 77.】

Kôhng ỉhc ahN Thấu sững ờs àm cụM Hoài Viễn cũng sững .ờs

“ôhKng ohc hna lnê!”

Tiểu tihếu aig pặl iạl nầl nữa, nớl tếing nói: “Anh xốung dưới đi!”

Hàng im nur rẩy, ait sáng chập chờn auq từng iợs ,im iat tihếu niên ỏđ bnừg, iạl nòc nắc iôm dỡưi, dáng ẻv yàn kihến lòng cụM Hoài Viễn ngứa ngáy chết iđ đợưc, màl nắh quên luôn tốr cuộc mình định màl ,ìg màl nắh ôv thức aưđ yat ar mắn yấl ổc chân ở mõh iav mnìh.

ỉhC nầc oék ẹhn tộm iác àl oék được tihếu niên đang nel nél níhch mông ềv uas xốung dưới nưgời mnìh.

ùD tihếu niên óc giãy giụa ỡc oàn ìht cũng kôhng ểht trốn đợưc.

nàL ad torng yat láng nịm ôv cnùg, od nihệt ộđ dưới mầh thấp nên nàl ad ởh ar nogài cũng tám lnạh.

ệH【 tốhng Tình uêY tôhng báo: Điểm tihện mảc aủc CPN cụM Hoài Viễn + ,5 tổng điểm tihện cảm: 82.】

Điểm tihện mảc kôhng nừgng tăng lên, hiển nihên àl cụM Hoài Viễn ịb êm hoặc nếđ cứm êm muội rồi.

Nưhng oas iạl pób chân cậu?

ahN Thấu aừv cựb aừv nạgi, uậc muốn túr chân ềv nưhng iạl nhận ar kôhng aực nổi. nàB yat ot aủc nắh pób chặt yấl ổc chân cậu, uến ỉhc nhìn rêing ìht kôhng thấy õr được uàm ad aủc cụM Hoài Vễin, nưhng ihk ở cạnh ad tihếu nêin, iớv ộđ cêhnh lệch ỡc yàn ìht ùd óc iốt nơh aữn cũng nẫv óc ểht thấy õr đợưc.

cúL yàn ahN Thấu ãđ cẳhng buồn ểđ ý iớt pòhng lertseviam ẽs oán loạn iớt cứm oàn aữn rồi, ìv kảohnh khắc chạm tắm iớv cụM Hoài Vễin, torng uầđ uậc ỉhc óc ý nghĩ muốn ỏb chạy tôhi.

“Thả ra!”

Gọing uậc ot nơh nẳh àm cụM Hoài Viễn nẫv kôhng chịu nhúc níhch .ìg

“Cậu tắb tạn uậc yấ màl gì.”

tộM iác yat duỗi iớt ngăn cụM Hoài Viễn lại, cẳhng biết cụL ựT iđ iớt ừt ihk nào, động cát aủc nắh pậl cứt tắc tứđ bước tiếp theo aủc cụM Hoài Vễin.

nắH ión cực ỳk nnahh, ưhn kiểu ưhn yậv iớm óc ểht giấu được mât tạrng đang tấr ệt aủc nắh cúl này.

“ôuBng tya.”

óC ểht ión àl cụL ựT oék cụM Hoài Viễn ar cực ỳk cơưng qếyut.

ahN Thấu nit cắhc, ờig àm cụM Hoài Viễn phản káhng ìht óc ihk cụL ựT ẽs tứd kohát dùng yâd oel trói chặt nắh ừt uầđ nếđ chân iồr mén ar nàogi.

uậC gợưng oạg ngồi trên gnờưig, ag gờưing dưới mông múd iạl tộm chỗ, mảc cúx cựb iộb torng tắm nẫv chưa tan.

nếĐ iỗn cúl sau, ihk iôb tuhốc ohc cụM Hoài Vễin, ahN Thấu kôhng thèm ẹhn yat chút nào, thậm íhc nòc uấx tính ỗv ỗv oàv ỗhc tếv tơưhng aủc hắn, ảuq nihên nghe thấy cụM Hoài Viễn nêr khẽ.

cụM Hoài Viễn ngồi quay lưng ềv phía ahN Tấhu, nắh biết aừv iồr mình tấm bình tĩnh màl nàc nên kôhng mád óh éh uâc nào. ỉhC óc cúl ahN Thấu ỗv mạnh áuq nắh iớm nêr ỏhn yấm tnếig.

àM cụL ựT ìht ở ngay nêb gnờưig, đứng nêy kaohnh yat nhìn nọb ọh chằm cằhm.

cụM Hoài Viễn iúc uầđ ộl ar phần yág phía sau. yáG nắh tấr nẫm cảm, cúl ahN Thấu pób ỗhc ,yấ nắh ôv thức muốn xoay lại, èđ iác nưgời kôhng biết tốt uấx phía uas xnốug, ếht nưhng nghĩ iớt nưgời phía uas àl ahN Tấhu, nắh iạl mìk nén ngồi nêy chịu đnựg, cặm ohc ahN Thấu tiếp cụt trút gậin.

Kôhng phản knáhg, cũng kôhng tộm iờl náo tárch oàn iớv động cát aủc tihếu niên tệh ưhn ãđ ịb tuhần hóa, àm nắh ngồi nêy iúc uầđ àl ểđ ohc ahN Thấu ễd dàng oeđ xềing xích nêl ohc mnìh.

Thậm íhc ngay ảc uâc “Anh đừng óc ửc đnộg” ahN Thấu cũng kôhng nầc nói.

ưhN ểht iác nưgời ịb pé uống tuhốc cúl uầđ nhìn uậc còhng chọc iồr nòc oảb ẽs giết chết uậc àl ia ứhc kôhng phải cụM Hoài Viễn vậy.

ahN Thấu tấm ựt nihên aox iah ,ám hná tắm uậc liếc xốung cọd theo iác ổc iồr dừng iạl ở ỗhc hình xăm. uậC ãđ ểđ ý iớt iác yàn ừt tưrớc rồi, nưhng cúl tưrớc ịb oá ehc iạl nên kôhng thấy được hết.

yâĐ cũng àl ýl od nớl nhất kihến ahN Thấu qyuết định iôb tuhốc giúp cụM Hoài Vễin.

aừV yãn õr ràng uậc nghe thấy nưgời nêb aik ión rằng ủht lĩnh đang iớt rồi, yut ahN Thấu óc oạđ ục thật nưhng iớt ờig uậc nẫv chưa biết ìg ềv iốđ pơưhng ,ảc ểđ nưgời aik mìt iớt iơn ìht cẳhng phải uậc ỉhc óc ểht đứng iạt ỗhc chịu trận .ảh

Hình măx tôrng áhk ,ạl kôhng biết àl ẽv iác ìg nữa, tôrng iơh gốing uầđ lâu, xung qaunh iạl gốing tộm iôđ cánh xnơưg.

ahN Tấhu: “001, nưgơi biết iác hình măx yàn kgnôh?”

100 cắl đôhK【:uầng btếi.】

100 kôhng bếit, ahN Thấu nèb quay sang nhìn cụM Hoài Vễin, ỏhn gọing iỏh hắn: “Anh nêt ìg tếh?”

Tiểu tihếu aig ơs ý tốr cuộc cúl yàn iớm ớhn ar việc iỏh tên, cụM Hoài Viễn chậm iãr nhấn mạnh từng chữ, nghe ưhn kiểu nạb ỏhn iớm biết ión vậy: “Mục Hoài Vnễi.”

“Ồ.” ahN Thấu tậg đầu, đoạn éhg tặm iạl nầg nhìn hắn, tẳhng thắn ỏt õr ý aủc mnìh: “Vậy hna tuhộc ổt chức noà?”

cụM Hoài Vễin: ”…“

nắH kôhng được ựt nihên lắm: “Cậu iỏh iác yàn màl gì?”

ahN Thấu nhíu mày: “ôhKng ión được ”?à

ẻK ìht luôn mang ý cười trên tặm nưhng ủht đoạn iạl nàt nhẫn cùng cực, ẻk iạl tíhch tihêu iụr ảc yầb cáx snốg, ẻk iạl tíhch điều kihển iốđ ủht tàhnh noc iồm ohc cáx snốg, tộm loạt hành iv yàn bỗng khớp nầl lượt iớv nữhng ẻk torng írt ớhn aủc hắn, ức hiện iãm kôhng tôhi.

Tiểu tihếu aig ión đnúg, đồng iộđ aủc nắh toàn nữhng ẻk quái ,ởg cũng toàn kôhng phải ứht ìg tốt.

cụM Hoài Viễn trầm cặm tộm hòi: óC“ ẽl uậc kôhng muốn biết đuâ.”

tứD iờl nắh iạl ión têhm: “Sau yàn ẽs btếi.”

uaS ihk nắh mang tiểu tihếu aig ềv ổ giấu iđ rồi, tiểu tihếu aig ẽs biết tôhi.

“Vậy ngày iam hna ẽs oảb ệv iôt cứh?”

Điều kiện pé buộc nắh đồng ý nab uầđ cúl yàn iạl được yàb ar tưrớc tặm nầl nữa.

cụM Hoài Vễin: “ẽS.”

Hết chương 200

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha