Chương 231: Người bé nhưng tính tình thì không vừa đâu

Chương 231 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

cúL nọb ọh ởrt iạl ãđ àl buổi cềihu.

uầH tếh đánh áig aủc iọm nưgời iốđ iớv Dveil uềđ àl ổt chức aủc máđ điên hoặc kôhng bình tnờưhg, v.v. ếhC ộđ khảo hạch iộn ộb khắc nệihgt, cát pohng màl việc tấb bình tnờưhg, uến àl nưgời bình tờưhng ìht cẳhng ia muốn aig nhập hết.

Ngay ừt nàm téx ửx uầđ têin, mảc giác àm nữhng nưgời aik mang iạl ohc ahN Thấu ãđ cẳhng thân tihện chút oàn rồi.

ỉhC óc điều kôhng biết ục ểht àl ìv sao, óc ẽl àl ìv cụL ựT iớv cụM Hoài Viễn ãđ aùh nhau iđ aừl tộm aứđ ỏhn tohạt tôrng tấr ngây ôgn tớưrc, cũng óc ẽl àl ìv ủht lĩnh chưa biết õr ngọn nàgnh ếht oàn ãđ tắb nưgời at ,ềv hoặc cũng óc ẽl àl ìv iớm yãn ịb ỳK mắng iốx ảx tộm trận xong iồr khóc tưrớc tặm oab nihêu nờưgi, tàhnh ar ahN Thấu aừv xốung ex ãđ nhận được ôv ốs hná nìhn.

Nưgời oàn nưgời yấn tôrng tặm uềđ ữd tợn, thậm íhc qaunh nưgời nòc toát õr ẻv hung tàn. cúL nọb ọh mầs tặm iđ iớt iồr đứng sừng sững ưhn iún tưrớc tặm mnìh, ahN Thấu nòc tởưng àl nọb ọh định mắng mình thêm aữn .yấ nọB ọh uac mày, đứng kaohnh tay, tôrng cánh yat iớv đống ơc pắb iổn cuồn cuộn tưrớc tặm àm ahN Thấu mảc tởưng nọb ọh ỉhc nầc tộm yat ãđ ưd cứs xách ảc nưgời mình nêl rồi.

ớhN iạl iờl miêu ảt aủc 001, chân ahN Thấu ôv thức nur nhẹ.

“Đưa yat đyâ.”

nọB ọh tộđ nihên ởm mệing màl ahN Thấu giật yản mnìh. ahN Thấu nur nur aưđ yat tới, lòng nàb yat bỗng nặng xnốug, tếh iút yàn nếđ iút khác được tặđ oàv yat cậu.

Torng iút toàn àl tinh thể, cặm ùd pấc cậb kôhng oac mắl nưhng iỗm nưgời ohc tộm iút ỏhn nên ốs lợưng tinh ểht cộng iạl cũng tàhnh áhk nềihu.

“Tối yan iổđ yấl pòhng tốt tộm chút àm nủg.”

“ôhKng ia iạl tởưng Dveil nọb iôt ỉhc biết tắb tạn nưgời kcáh.”

uaS cùng óc nưgời nòc trầm gọing hỏi: “gNhe õr caưh?”

Thật ar cúl trên ex ìv ỗd ahN Thấu nên ỳK ãđ aưđ toàn ộb tinh ểht aủc mình ohc uậc rồi, ỗhc tinh ểht nắh ohc mang iđ iổđ pòhng nẫv nòc từha, thậm íhc nòc iổđ thêm được ahk áhk ồđ dùng hàng ngày aữn kìa, ờig pộg thêm ỗhc tinh ểht yàn màl ahN Thấu mô iơh tấv .ảv

ahN Thấu ịb yâv ở giữa èd tặd nhìn ,ọh đoạn đáp: “gNhe õr riồ.”

nọB ọh tôrng óc ẻv áhk iàh lnòg.

mÔ đống tinh ểht nọb ọh ohc oàv torng nựgc, ahN Thấu nhìn nọb ọh tộm iồh iồr ỏhn gọing ión tộm câu: “Cảm nơ yấm hna néh.”

cặM ùd nước tắm trên tặm ãđ được ỳK aửr sạch ẽs ohc rồi, ếht nưhng tắm nẫv nòc ,ỏđ nhìn àl biết iớm khóc xnog.

oS iớv tàhnh viên Dveil iav u thịt pắb ỉhc biết chém chém giết giết ìht tihếu niên tưrớc tặm kôhng khác ìg động tậv nă ỏc tọl oàv hang ổ aủc động tậv nă thịt .ảc

uừC noc tọl oàv ổ iós pihên nảb thực .ết

uừC noc tắrng tắrng mềm mềm, ịb tắb tạn cũng ỉhc biết uêk eb ,eb mô oàv lòng nòc ngập torng máđ lông uừc mềm iạm thơm thơm nữa.

nọB ọh nốv ãđ òt òm ềv noc uừc ỏhn yàn mắl rồi, yãn thấy uậc khóc ìht đồng loạt quay sang kihển tárch ,ỳK àm ờig aừv nghe uâc “cảm ”nơ ỏht ẻht aik ìht iạl đồng loạt sững nưgời ar tếip, nếđ iỗn nưgời at iđ tộm cúl iồr iớm hay.

ịB tắb tạn iớt ếht iồr àm nẫv nogan nogãn ễl phép ión “cảm ”nơ iớv nọb .ọh

Torng uầđ ôv thức hiện nêl yấm cảnh tợưng uừc noc ịb tắb nạt, ảc máđ nhìn theo hớưng ahN Thấu iờr ,iđ hná tắm ìht toát nêl ẻv uađ lòng nưhng biểu mảc ìht càng cúl càng hung tợn, mảc giác ưhn ngay giây uas óc ểht cáv oad iđ chặt cáx sống luôn vậy.

“Cái tằhng nầđ này, yàm aọd nưgời at ợs yấđ biết kôhng ?ảh yàM nhìn ửht mex tặm yàm cười tôrng óc gốing ứht ìg kgnôh?”

“Thế yàm ìht àl ứht ?ìg oaS yàm kôhng nêl ỗd nưgời at đi?”

nọB ọh đang nhao nhao iãc nhau ìht ỳK iđ nagng qua, nắh aừv liếc tắm iớt àl ảc máđ pậl cứt mi bặt.

ờhC nắh iđ ax rồi, cẳhng biết ia nêl tếing tớưrc.

ỳK“ tắb tạn nưgời at nòc màl nưgời at kcóh.”

ỳK“ quen quát tháo oab nihêu nưgời iồr nên chắc aừv yãn cũng thế, hình ưhn oat nòc nghe thấy ỳK kôhng ohc nưgời at tinh thể, đúng àl cẳhng ar gì.”

“Mày ión đnúg, nàđ gnô nàđ gna ìg àm tếh.”

“Tao cũng thấy gốing myà.”

“May àm nẫv nòc cúhng ta.”

“Hay iốt cúhng at iạl ar nogài kiếm tí tinh ểht ềv nhỉ? iốT nếđ cáx sống pấc oac xuất hiện nihều mà.”

Ờ“ nghe được đyấ!”

Cũng óc nưgời nêl tếing phản bác: “Tối kôhng óc nihệm ,ụv ỉhc ìv uậc at àm ar nogài mìt cáx snốg? nọB yàm điên yah oat đêin? tộM nêt nhóc mầt tờưhng ãđ yầg uếy nòc kôhng óc ịd năng đáng ểđ nọb yàm màl iớt yậv ơc ”?à

“mầhN!” nọB ọh pậl cứt ngắt lời: “Mày nhìn ỹk ỏhn iồr ión iạl oat nghe mex nào, yàm chắc chắn ỏhn “tầm tnờưhg” ”?á

“núĐg, pẹđ ỡc óđ àl phải giấu ỹk luôn yấ chứ! yàM ìht hiểu iác gì?”

ahN Thấu aừv iớt đây, óc ểht àl od cộng thêm việc nab yãn iớm ịb ỳK mắng ohc khóc nên óc iàv nưgời ỏt thái ộđ thân tihện iớv cậu, nưhng cũng óc tộm ốs tí ìht mảc thấy ohc tinh ểht thôi àl ủđ rồi: Ừ“ rồi, uậc at kôhng mầt tnờưhg, ếht ìht sao? Kôhng óc ịd ngnă…”

“gnừD!” nầL yàn nưgời nêt tếing tắc nagng àl nưgời iál ex nab nãy: “úhCng at óc ịd năng àl được ?àm ỏhN ếht ìht nă được mấy? Nuôi cũng óc nốt thêm ít oàn đuâ.”

“hTôi yàm biến ,iđ oat kôhng ión cyuhện iớv iác tằhng kôhng biết nưgời at tốt pẹđ ếht noà.”

“úĐng àl kôhng ar gì.”

cúL ởrt ềv nòc ôv tình pặg Quân Chu.

nắH đang nêihgng nưgời ngồi aựt oàv ếhg ở torng iạđ snảh, trên yat mầc yám tyurền tin, cẳhng biết ia iửg nit nhắn iớt àm thấy Quân uhC nhìn nàm hình õr chăm chú, óc nưgời iđ oàv cũng cẳhng ềh nẩgng đầu.

aừV khéo đúng ý ahN Thấu lôun.

Torng Dveil nogài yấm nưgời ỳk ạl ức tíhch nád tắm nhìn uậc ar ìht ỉhc óc nêt Quân uhC yàn àl óhk chơi nấht.

Nihệm ụv kôhng liên quan trực tiếp iớt Quân uhC nên ahN Thấu cũng kôhng định tiếp cúx ìg iớv nắh hết.

ừT cúl xốung ,ex ahN Thấu ãđ cẳhng ểđ ý ìg iớt ỳK aữn rồi, iđ oàv thấy Quân uhC ìht cũng ỉhc bước chậm lại, thấy nắh kôhng óc ẻv ìg àl muốn quản mình ìht pậl cứt tấc bước iđ lôun.

cặM ùd tắm uậc kôhng nòc ỏđ ưhn tưrớc nữa, nước tắm trên tặm cũng ãđ được aửr sạch ,ẽs ếht nưhng quần oá trên nưgời nẫv nhăn nhúm luộm tuhộm ưhn ,ũc nhìn auq nẫv y cahng noc oèm hnaog.

àM ỳK nốv aư sạch ẽs thái áuq ìht ừt cúl iđ oàv nẫv luôn theo sát, nhìn nhóc noc iđ đằng tưrớc măđ đăm.

Quân uhC bình tĩnh tắt yám tyurền tin, uas óđ nâ nầc iỏh han: “Anh nêl nơc ”?à

ỳK dừng bước xoay nưgời lại, tôrng biểu mảc ưhn kiểu Quân uhC àm ión uâc aữn àl nắh ẽs pậl cứt oal iớt đánh nưgời vậy, nưhng ựt dưng nghĩ iớt cyuhện ìg àm iạl iổđ gnọig: “Cậu biết ỗd nưgời kgnôh?”

Quân Chu: ”?“

Quân uhC biết cyuhện ỳK nẫd ahN Thấu ar nàogi, ohc nên ìv oas ỳK iạl tộđ nihên iỏh uâc yàn thực ar cũng tấr ễd đoán tôhi: “Cậu at gnậi?”

:ỳK “Ừ.”

uâC ảrt iờl torng ựd đáon, Quân uhC iỏh lại: “Vậy hna nghĩ iôt biết ”?à

tứD lời, nắh đứng yậd toan ỏb iđ ịb ỳK iọg lại.

iA“ liên ệh vyậ?”

Quân uhC ơig yám tyurền nit torng yat lên, gọing nghe kôhng õr mảc xúc:

“Tên óhp ủht lĩnh oàn óđ ỏb àhn iđ tiôh.”

ahN Thấu nếđ mìt cụM Hoài Vễin.

Nihệm ụv ụhp ión õr rằng phải yấl được nêt aủc toàn ộb tàhnh viên nòng tốc torng Dveil đồng thời sống tós măn nàgy.

Tàhnh viên nòng tốc aủc Dveil óc tất ảc 8 nờưgi, nogài 4 nưgời uậc biết ar ìht nòc 4 nưgời nữa.

uậC iớm iớt nên kôhng biết nihều ềv ổt chức aừv íb nẩ iạl yầđ iat tếing này, cũng kôhng mád yùt tiện iđ òd iỏh nit cứt ừt nữhng nưgời kôhng qeun, ohc nên đành phải xốung yat ừt nưgời mình quen nhất ở yâđ àl cụM Hoài Vễin.

【òhPng aủc nắh ở 350.】

ahN Thấu nahnh cóhng mìt được pòhng aủc cụM Hoài Viễn theo ỉhc nẫd aủc 001, óc điều uậc õg aửc tộm cúl àm nẫv kôhng thấy óc ia ar ởm aửc hết.

“Cậu at đang ịb pạht, chắc phải iốt muộn iớm về.”

Cẳhng biết àl ia tộđ nihên ión uas lưng mnìh, ahN Thấu ẽhk múr nưgời lại, đoạn ỏhn gọing páđ tộm tnếig: “Cảm nơ ”.ạ

cụM Hoài Viễn ịb phạt iah lần: nầL tộm àl nihệm ụv thất bại, nầl iah àl uas ihk nihệm ụv thất iạb kôhng chịu ởrt ềv ổt cứhc. àM ờig iạl ịb phạt thêm nầl nữa, ýl od àl ìv nắh ãđ công khai cốhng iốđ Quân uhC ngay torng buổi téx .ửx

ahN Thấu iổđ tộm bình tuhốc ừt torng aửc hàng iồr lặng ẽl ểđ ở cạnh cửa, uas óđ yấl ứht khác ehc iạl iồr iớm iờr .iđ

100 kôhng hiểu được hành iv yàn aủc ýk chủ, trên đờưng kôhng nừgng h【:iỏKý chủ, nab uầđ nắh ịb phạt àl cyuhện aủc nắh ,àm óc liên quan ìg iớt ngài đuâ.】

“ưhNng nầl cuối cùng ìht óc liên quan iớt at mà.”

ahN Thấu ãđ ềv iớt pòhng chứa ,ồđ uậc đứng ở cửa, kiên nhẫn giải tíhch ohc 001: “Hơn aữn at ohc hna at tuhốc iồr ìht ẽs ễd dàng nghe nógng nit cứt hnơ.”

uậC uíl uír ión iớv 001: “hTấy at tôhng minh kgnôh?”

mỪ【 ,mừ tôhng minh l0】.mắ01 cực ỳk hiểu lòng nờưgi, uas óđ iạl ol lắng hT【:iỏhế ngài kôhng ợs tihện mảc aủc cụM Hoài Viễn oac áuq ẽs phát sinh cyuhện ìg óđ tấb ờgn 】?à

ùD【 oas uas yàn ngài nẫv phải ềv uhk A hoặc uhk B ,àm nắh kôhng ohc ìht màl ếht noà?】

Torng ổt chức yàn nihều nêt kôhng bình tờưhng lắm.

Torng tắm ahN Thấu ộl ẻv od ,ựd uậc ởm cửa: “Anh at kôhng ohc ìht kôhng ohc chứ, liên quan ìg nếđ việc at ềv yah kgnôh…”

Tếing òrt cyuhện iớv 100 bỗng mi bặt.

ìV torng pòhng óc thêm tộm nờưgi.

Quân uhC ngồi trên iác gờưing ghép mạt ừt ếhg aủc cậu, nghe thấy tếing ởm aửc ìht nẩgng uầđ lên.

uầB kôhng íhk nghe iơh căng tnẳhg.

“Anh iớt màl gì?”

ahN Thấu nghĩ iãm nẫv kôhng hiểu iạt oas nưgời nab yãn ngồi ở iạđ sảnh kôhng ểđ ý iớt mình cúl yàn iạl xuất hiện ở đây.

Quân uhC nhìn uậc chằm chằm iồh lâu, dáng ẻv tấr ihc àl dửng dnưg.

“Đây cũng uâđ phải pòhng rêing aủc cuậ.”

nầL yàn Quân uhC iớt àl muốn nàb cyuhện diễn kịch iớv nhóc noc tíhch chạy lung tung này.

“Cậu muốn diễn iác gì?”

“yuhCện ổc tcíh? yaH ựt bnêi?”

nòC iớt iỏh ý kiến aủc cậu, cười ión ìht tôrng óc ẻv thân tihện ễd nầg đấy, nưhng hná tắm iạl toát nêl ẻv lạnh nhạt nên ùd gọing nắh óc nô aòh ỡc oàn cũng kôhng oas ehc yậđ đợưc.

Nihệt ộđ torng pòhng giảm tẳhng xnốug, ahN Thấu kaohnh tay, đứng pén ở cửa.

Nưgời yàn ạl thật đấy, ùd điểm tihện mảc oac yah thấp ìht iác cách ión cyuhện nẫv ệt y cnahg.

oD ởs uữh ịd năng băng nên qaunh nưgời nắh cúl oàn cũng lnạh, ahN Thấu mím môi: “Giờ phải ảrt iờl luôn ”?à

“Cậu cũng óc ểht yus nghĩ tmêh.” Quân uhC iơh ảgn nưgời cốhng yat ar uas ghế, ngắm biểu mảc aừv iốb iốr aừv căng tẳhng aủc tihếu nêin, bỗng ión tếip: “Tối nya.”

“Sao cơ?”

“Tối yan ảrt iờl tiô.”

…“ ”.À

ióN xnog, Quân uhC cũng cẳhng ềh óc ý định iờr iđ àm ức ngồi ìl iạt ỗhc yud nhất óc ểht ngồi torng năc pòhng này. nòC ahN Thấu ìht đứng ở ,óđ tặm ỏt õr ẻv kôhng vui.

aiK àl ếhg uậc ghép ,àm ờig nòc kôhng ohc uậc nồgi, uậc tấv ảv ảc buổi ừt nogài ềv àm nếđ iác ỗhc cũng kôhng óc àm nồgi.

“ôhKng nầc ờhc iớt tối, iôt nghĩ xong riồ.” ahN Thấu mấ cứ nêl tnếig: “ưgNời pẹđ àv quái túh.”

Quân Chu: “Cậu àl nưgời đpẹ?”

Nghe nắh iỏh màl ahN Thấu thấy iơh uấx ,ổh nưhng hổng od mình ìht mình phải ựt pấl tôhi, uậc lúng búng nói: “Ừm, kôhng ìht gì?”

Quân Chu: “Thế ia àl quái túh?”

ahN Tấhu: ùD“ oas cũng kôhng phải tiô.”

“Anh óc ión àl ỉhc nầc mình iôt diễn đuâ.” óC thêm nưgời diễn cùng ìht sao?

cúL ión iờl này, nhóc noc aik tỉhnh tảohng iạl liếc tắm nhìn hắn, mảc giác ưhn đang chửi oéx nắh vậy. õR àl tấr ợs nưhng nẫv nél nél túl túl chọc nogáy ảrt ùht mnìh.

Quân uhC cười ẽhk tộm tnếig.

“ưgNời éb nưhng tính tình ìht kôhng aừv đuâ.”

Hết chương 231

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha