Chương 232: ?

Chương 232 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

Nhóc noc muốn cưgN《nọhời pẹđ àv quái túh》.

Nogài khác giới tính ar ìht ảuq thực àl nhóc noc yàn tấr ùhp pợh iớv iav “ưgnời đpẹ”.

àM cúl yàn nưgời oàn óđ đang đứng pén nêb kuhng cửa, iôm iơh mặb lại, tởưng nắh kôhng phát hiện nên iht tảohng iạl nhìn trộm mex nắh óc phản gnứ ìg knôhg.

yaT Quân uhC cốhng phía sau, khóe mệing nắh tấb giác cong lên. oD cánh yat phải gồng nêl ỡđ phần oàn tọrng lợưng ơc ểht nên nòc táohng iổn nâg xnah. nàB yat nắh tấr ,ot ưhn ỳK ìht nòc oeđ tộm iác nhẫn ở ngón tú ứhc iah yat nắh ìht tốrng trơn cẳhng oeđ ìg ,ảc màl ngón yat nắh càng ộl õr ẻv xơưng xẩu.

Gọing nắh ihk ión iờl yàn nghe ức ếht oàn màl ồđ ngốc kôhng phân õr được ngay àl nắh đang aỉm mình yah ìg káhc, nưhng uậc nghe thấy õr mâ oáb aủc ệh tốhng vang nêl ngay uas .óđ

ệH【 tốhng Tình uêY tôhng báo: Điểm tihện mảc aủc CPN Quân uhC ,7+ tổng điểm tihện cảm: 30.】

Gọing ahN Thấu nur nur ión thầm torng lnòg: “Rốt cuộc àl hna at nghĩ ìg vyậ?”

ióN thật àl uậc kôhng hiểu iổn Quân Chu, mệing ìht ión mình nưgời éb nưhng tính tình iạl cẳhng vừa, nưhng torng lòng iạl tăng điểm tihện cảm.

Nưgời ìg àm uâm tẫuhn, torng nogài tấb nấht, cẳhng khác ìg iác tặm ạn cúl oàn cũng tươi cười aik aủc hắn.

“Anh at àl biến thái yah gì?”

100 trầm tôhK【:ưng ìht oas tàhnh ủht lĩnh Dveil đcợư?】

óN luôn đứng ềv phía ahN Tấhu, cặm ùd kôhng aưđ ar páđ ná chắc chắn nưhng cũng ioc ưhn gián tiếp kẳhng định rồi.

mâT ưt aủc tihếu niên iôđ cúl tấr ễd đáon, thời điểm uậc kôhng cảnh gáic, torng uầđ nghĩ ìg àl uềđ viết tếh nêl mặt, Quân uhC biết cúl yàn ảhk năng cực ỳk oac àl ahN Thấu đang chửi thầm mnìh.

aừV iồr ión bóng ión óig nắh àl quái thú, uas yấđ iạl ựt khen mình đẹp, nél túl mâđ chọc đúng àl yấm òrt àm tín ranh màl đợưc.

yuT nắh chưa từng tiếp cúx iớv nhóc noc yàn nưhng trực giác ión iớv nắh rnằg, uến ahN Thấu chửi nưgời khác ìht e àl cũng cẳhng mìt được ừt oàn ểđ ión hết, nghĩ iớt nghĩ iul chắc cũng ỉhc óc iah ữhc biến táhi.

“Sao kôhng voà?”

cặM ùd nẫv kôhng õr mảc cúx nưhng gọing uâc yàn nghe thấy bình tờưhng nơh uâc nab yãn tộm tẹo.

ahN Thấu kôhng đoán được yus nghĩ aủc Quân Chu, uậc cũng kôhng biết cúl yàn óc phải àl nắh thấy trêu mình iuv nên iớm iỏh yậv kôhng nữa.

“Anh ngồi tấm ỗhc aủc iôt rồi, iôt oàv ìht ngồi đuâ?”

Tihếu niên ión kôhng ot lắm, nưhng cíhnh iởb ìv ión ẹhn áuq nên nghe oàv iạl tàhnh ar ưhn đang pụhng phịu .yấ

ỗhC ngồi được yud nhất torng pòhng ỉhc óc iỗm yấm iác ếhg được ghép iạl aik tôhi.

ohC nên kôhng phải pụhng phịu iủt thân àm àl tấb nãm tárch móc.

ếhG ãđ được ual sạch ẽs sáng bnóg, phía trên nòc ủhp thêm tộm mất ag gờưing uàm tắrng tơrn. ìV kôhng óc mện nêb dưới nên iơh cnứg, uến ỉhc ngồi tộm cúl ìht nòc óc ểht chịu được ứhc mằn nêl ảc mêđ ìht e àl ẽs ịb uađ nếđ cứm ê mẩ ảc nờưgi.

“Lúc aữn iớt 323 đi.”

Pòhng trên tầng ab àl nữhng pòhng tốt nhất ở đây, tất ảc tàhnh viên nòng tốc uềđ ở ,óđ cẳhng nạh ưhn cụM Hoài Vễin, iạl cẳhng nạh ưhn Quân Chu.

“Còn tinh ểht ìht óc ểht ohc uậc ợn tcớưr…”

“ôhKng nầc đuâ.”

ahN Thấu ngắt iờl hắn, níhch ềv phía tưrớc tộm tẹo: “Tôi óc tinh ểht riồ.” ưhN ợs Quân uhC kôhng nit nên uậc nòc ión têhm: “Tôi óc thật ,óđ ỳK iớm ohc iôt riồ.”

Trên yat uậc kôhng ỉhc óc tinh ểht aủc ỳK iớv tàhnh viên Dveil ohc àm nòc óc ảc tinh ểht pấc 7 Diệp ơS ohc nữa.

Quân uhC mi lặng cừhng yấm gâiy, uas óđ đứng dậy, nhón yat mót yấl tộm cóg ag gờưing nêl iồr hỏi: “Cái yàn cũng àl ỳK ohc cuậ?”

Ở cóg ag gờưing óc ýk hiệu aủc ỗhc iổđ ,ồđ nưhng môh auq ahN Thấu aừv iớt Divel, chưa óc tinh ểht ìht oas àm iổđ được ag gờưing ừt ,óđ ohc nên páđ ná àl ìg thật ar cũng ễd đoán tôhi.

ahN Thấu mảc giác gọing Quân uhC yâb ờig nghe nòc ạl nơh tưrớc ,óđ ếht nưhng uậc cũng ỉhc óc ểht ảrt iờl thật tôhi: “mỪ.”

Quân uhC pục mắt, tôrng biểu mảc nắh óc ẻv ưhn tộđ nihên tấm hnứg, nghe ahN Thấu ảrt iờl xong ìht bôung yat khỏi ag gờưing màl ón iơr xốung náv gờưing ghép tạm.

aG gờưing nốv được ahN Thấu trải pẳhng rồi, Quân uhC iđ oàv iớm được yấm phút ãđ nhăn nhúm múd .ód

ahN Thấu đang tính iổn aóđ ìht thấy Quân uhC iđ ềv phía mnìh, ếht àl iộv iộv vàng vàng níhch oàv torng góc.

ứC ưhn Quân uhC àl quái úht ìg kôhng bnằg.

Quân uhC đang định èđ chốt aửc xốung iđ ar nogài ìht bỗng dừng lại: “nêT.”

ahN Thấu ơgn nágc: ”?“

“Một ởv kịch cặđ cắs ìht kôhng ểht tihếu nêt aủc iav cíhnh đcợư.”

uếN ưhn ỏb auq gọing điệu lạnh oẽl cứng ngắc aủc Quân uhC ìht yâđ àl tộm uâc ảrt iờl ôv cùng hoàn .ỹm

Nưhng ahN Thấu kôhng muốn ión iớv hắn.

iùL iớt ỗhc na toàn ưhn ểht ãđ mang iạl ohc uậc mảc giác na toàn cực ỳk lớn, uậc trốn uas iác ghế, uĩb iôm nói.

“Tôi kôhng ión ohc hna biết đuâ.”

Ở Divel, nogài tộm ốs tí nưgời ìht kôhng óc ia mád công khai cốhng iốđ ịv ủht lĩnh tính tình thất tờưhng giỏi ngụy tarng yàn hết. Torng nật thế, Quân uhC ãđ nàt tás kôhng biết oab cáx snốg, cũng từng từrng phạt auq ôv ốs ẻk mâđ uas lưng ổt cứhc, ủht đoạn nàt nhẫn uám lnạh, nắh chưa oab ờig àl nưgời tốt.

yậV àm cúl yàn iốđ tặm iớv ựs ừt chối aủc tihếu nêin, ịv ủht lĩnh kôhng ễd chọc ọn ngay ảc biểu mảc cũng lười ngụy tnarg, ỉhc lạnh lùng bôung tộm câu: “yugNên nnâh.”

iA“ oảb hna chưa mìt hiểu õr ràng ãđ tắb iôt iớt đyâ.”

ahN Thấu uĩb môi, uậc nòc nihều iờl muốn ión lắm, nưhng nhìn kuhôn tặm nêihgng aủc Quân uhC ìht iạl biết điều ngậm mệing vào.

Điểm tihện mảc aủc Quân uhC kôhng ạh xnốug, kôhng ìht ahN Thấu cũng kôhng óc nag nă ión ưhn vậy.

Nưhng ìv cúl yàn nắh cẳhng buồn ngụy tarng aữn nên ahN Thấu iớm mảc nhận được ựs cựb iộb trên nưgời hắn. naB uầđ uậc tởưng Quân uhC ẽs iổn gậin, ẽs aỉm iam yấm uâc gốing cúl uầđ ,yấ ia ờgn iờl tiếp theo aủc Quân uhC iạl vượt nogài ựd đoán aủc cậu.

“Cậu biết iôt nêt ìg kgnôh?”

ahN Thấu bếit, nưhng uậc kôhng mád ión nên chần ờhc kôhng biết ởm mệing ếht nào.

“Cậu btếi.” Nưgời nàđ gnô oac nớl đứng chắn ở cửa, lưng quay ềv phía cậu, ahN Thấu ỉhc óc ểht nhìn thấy kuhôn màh cắs tén aủc nắh tôhi: ệH“ tốhng aủc uậc ãđ ión ohc uậc biết riồ.”

“Hẳn àl torng yat uậc cũng óc oạđ ,ục ếht nưhng uậc nẫv ở iạl đây, àl ìv óc nihệm ụv nên uậc buộc phải ở iạl đyâ.”

ệH tnốhg, nihệm ,ụv tất ảc nữhng khái niệm yàn uềđ được Quân uhC ôhp yàb tếh ar nàogi.

CPN torng óhp nảb cùng mắl ỉhc biết nưgời chơi óc nihệm ụv tôhi, ứhc ẽs kôhng biết nọb ọh óc ệh tnốhg.

yaT máb tàhnh ếhg siết lại, ahN Thấu mím môi, càng nhìn càng kôhng ểht hiểu iổn Quân Chu.

nắH gốing ưhn ãđ biết cyuhện ìg óđ nưhng iạl kiểu kôhng thèm quan mât .yấ

ủhT lĩnh Dveil cúl mât tạrng kôhng tốt tờưhng ôv tình ểđ ộl tộm ốs íb mật.

Khác iớv ựs tấb na aủc cậu, Quân uhC dờưng ưhn kôhng nhận ar mình aừv ión .ìg uaS tếing cạch ẽhk vang lên, nắh ởm cánh aửc ngăn cách iớv ếht giới nêb nogài .ar

m tahnh nêb nogài tộđ ngột ot nẳh lên, aux nat uầb kôhng íhk nốv óc phần căng tẳhng nêb tnorg.

“iDễn ìg nghĩ ohc kỹ.”

“Tối iôt ẽs nếđ iỏh uậc nầl naữ.”

nắH táohng nừgng yấm gâiy, ưhn ểht nghĩ iớt cyuhện ìg úht ịv mắl nên gọing điệu cũng ảht lỏng hẳn.

ùD“ oas uến dưgN《nễiời pẹđ àv quái tt》úhhì iav “ưgNời đẹp” aủc uậc nầc phải cặm yáv đyấ.”

Quân uhC ión được màl đợưc, suốt buổi cihều kôhng thấy bóng dáng nắh uâđ ,ảc ỉhc óc cúl iốt nă mơc ahN Thấu iớm thấy nắh tôhi.

Dveil àl tộm ổt chức lớn, yut nưgời tí nưhng thực cựl mnạh, kôhng nầc phân chia tậv ưt ưhn ở năc ức nên tậv ưt cúl oàn cũng ưd dật.

Cuối cùng ahN Thấu cũng được nă tộm aữb “htực phẩm cníh”.

ỉhC àl ahN Thấu nẫv kôhng quen lắm, ìv ở yâđ ỉhc cung pấc mơc oàv ờig mơc tôhi, nòc cúl khác ìht tộm àl iđ mìt ồđ nă nnahh, nòc kôhng ìht ựt mình nhóm aửl uấn cơm.

nĂ mơc ở pòhng cuhng iọm nưgời ựt mìt ỗhc nồgi, nogài ar ìht kôhng óc uêy uầc cặđ biệt ìg .ảc

nầL uầđ tiên uậc iớt đây, iác ìg cũng ạl nước ạl cái, cụM Hoài Viễn iạl kôhng óc ở yâđ nên uậc nèb ngồi nêb cạnh .ỳK

ỳK iổđ tộm chai nước ừt torng aửc hàng iồr tặđ tưrớc tặm ahN Tấhu, uas óđ iạl iổđ thêm tộm chai nước khác nữa, iạđ khái àl kiểu mắl điểm nên tíhch dùng oas ìht dùng ,óđ kôhng tíhch uống loại yàn ìht uống loại kia.

Ở nật thế, ồđ uống yut tí ứhc kôhng khan hiếm nếđ cứm kôhng ,óc ohc nên nữhng nưgời khác cũng cẳhng thấy ngạc nihên ,ìg ỉhc tỉhnh tảohng liếc auq yấm nầl thôi ứhc cũng kôhng óc phản gnứ oàn khác .ảc

ahN Thấu oàv aửc hàng mìt ửht áig aủc chai nước kia, nật 02 nhgìn điểm tộm cahi, nagng iớv điểm tởưhng aủc tộm óhp nảb pấc A lôun, tắđ nếđ cứm màl ahN Thấu kôhng mád unốg.

ờiG uậc thật ựs tấr muốn biết nưgời nêt “Kỳ” yàn tốr cuộc àl ,ia aum ohc nưgời àm “đối ủht kôhng iộđ trời cuhng tcíhh” tộm chai nước áig nật 02 nhgìn đểim, ia nghe xong cũng thấy nhảm nhí.

yâB ờig ohc mình àl od thấy yá yán ìv ãđ màl mình kóhc, ếht uas yàn ar nogài iồr pặg iạl “đối thủ” xong tếh luôn yá yán ìht liệu óc ihk oàn tắb uậc ảrt iạl kôhng nhỉ?

ahN Thấu mầc chai nước àm lòng ol ngay nágy, đang nghĩ ngợi lung tung ìht mảc giác óc bóng iốt ủhp xốung uầđ mnìh.

Nẩgng nêl nhìn iớm yah àl Quân Chu.

Chắc àl nắh nă xong rồi. Quân uhC ngồi xốung ỗhc iốđ diện iớv nọb cậu, biểu tạđ õr ý mình nếđ đây: “gNhĩ xong caưh?”

ỳK kôhng biết cyuhện giữa nọb cậu, cũng kôhng biết Quân uhC từng lặng ẽl nếđ mìt ahN Thấu tộm lần, nghe yậv ìht nẩgng uầđ nêl iỏh nagy: “ìG?”

“ôhKng iỏh anh, iôt iỏh uậc ta.”

Quân uhC liếc tắm nhìn ỳK iồr ờh hững iỏh lại: “Che ởhc tếh?”

“Tôi cũng uâđ óc nă uậc ta.”

Quan ệh giữa Quân uhC iớv ỳK tưrớc óđ yut kôhng tốt mắl nưhng cũng kôhng nếđ cứm ệt công khai ếht này, ếht àm ờig cẳhng hiểu oas iạl căng iớv nahu.

Hoặc cũng óc ểht àl nọb ọh ãđ ếht ừt tưrớc rồi.

ahN Thấu iớb cơm, ión kôhng õr tnếig: “Vẫn chọn ởv nab đuầ.”

yâĐ àl tếk ảuq àm uậc yus nghĩ suốt ảc trưa ,óđ iớv lại…

“ưhNng hna phải mìt quần oá ohc tôi, ảc giày iớv tất naữ.”

Quân Chu: ”?“

ẻV tặm nắh iơh quai qáui: “Bảo iôt iđ mìt ohc cuậ?”

ahN Thấu tậg đầu, tắb yấl ơs ởh tấr pợh ýl lôun: “Anh ỉhc oảb iôt diễn kịch thôi ,àm ứhc óc oảb iôt phải cuhẩn ịb nữhng ứht khác đuâ.” uậC ỉhc mnìh: “ặoHc, uến hna kôhng ngại ìht iôt ức yậv nêl diễn cũng đcợư.”

“Hơn aữn cũng iạt hna chưa biết õr cyuhện ếht oàn ãđ tắb iôt iớt yâđ ,àm nên hna phải chịu tárch nihệm việc yàn cứh.”

Nghe iác điệu aóx sạch iah nầl kihêu kíhch mình màl Quân uhC tắb uầđ nghi ờgn óc ihk oàn iác danh Dveil ỉhc ểđ aọd sôung nưgời at knôhg.

Torng pòhng nă đang tấr đông nờưgi, tíhnh cựl aủc ịd năng ảig iạl nhạy nơh nưgời tờưhng nềihu, ohc nên toàn ộb uềđ nghe thấy hết.

“úĐng óđ ủht lnĩh, cẳhng ẽl hna định ểđ nưgời kôhng óc ịd năng ưhn uậc yấ ar nogài mìt quần áo?”

“hPải óđ ủht lnĩh, ựt dưng hna tắb nưgời at iớt yâđ àl iỗl aủc hna rồi, thôi ioc ưhn nềđ ùb ohc nưgời at đi.”

“Thủ lĩnh iốđ ửx iớv nưgời at ệt qáu.”

Tếing ión cyuhện nồ oà màl iat Quân uhC uađ tếh ,ảc nghe hết, thậm íhc cíhnh nắh nòc tắb uầđ nghi ờgn liệu óc phải mình ãđ màl ìg kôhng tốt yah knôhg, ếht nưhng ýl írt pậl cứt kihến nắh tỉnh oát lại.

“cợưĐ.” Quân uhC yad im tam, bỗng mảc thấy nưgời mình tắb ềv oàn óc phải aứđ nhóc con, õr àl tộm cục cắr riố,à gnô trời noc iớm pảhi.

nắH đồng ,ý nầl uầđ ộl biểu mảc tấb cắđ :ĩd “Còn muốn ìg aữn kgnôh?”

“cớưN.”

iáC yàn ìht tuhần yút àl uhn uầc ác nâhn, ahN Thấu nợưgng nùgng nói: “Tôi muốn tmắ.”

Quân uhC ảrt iờl nagy: aR“ ồh ựt yấl ncớư.”

ahN Thấu chần chờ: “ưNớc ở óđ hình ưhn kôhng sạch ấy…”

Quân uhC cười nạht: “Vậy iôt cũng tếh ccáh, ở yâđ kôhng óc ịd năng ảig ệh ncớư.”

ịD năng ảig nêb cạnh bỗng nêl tnếig: “ưhNng ủht lĩnh óc ịd năng băng mà?”

“ìhT?”

ịD năng ảig :ọn ỳK“ óc ịd năng aửl óđ nòc ?ìg iaH nưgời tếk pợh ìht ẽs óc nước thôi mà?”

hnA at mảc thấy cách mình uên ar áuq ư àl hoàn hảo.

Thật ar cúl tưrớc cũng từng óc nưgời nhắc auq cách yàn rồi, nưhng ihk óđ tặm yàm ủht lĩnh tôrng lạnh tanh nên nọb ọh cũng kôhng mád nàb tếip.

àM nầl yàn cũng cẳhng khác .ìg

Quân uhC kaohnh yat ảgn lưng oàv tàhnh ghế, iah chân ngồi tắv téro, đoạn páđ iạl bằng gọing giễu cợt:

“yuhCện yàn kôhng ểht mảđ oảb tàhnh công tộm trăm phần trăm đợưc, àm iah loại ịd năng av chạm iớv nhau ảhk năng oac àl ẽs phát nổ.”

“Hơn aữn oảb iôt iđ aòh nat băng ỉhc ểđ yấl nước mắt ohc tộm nêt nóhc? iôT điên à àm màl tếh?”

Hết chương 232

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha