Chương 235: Tên đó là ai?
Eidt: Lune
ưhN ểht ợs nọb ọh kôhng nghe thấy nên tihếu niên nòc pặl iạl nầl nữa.
—— “Các hna ôv dụng thật nah.”
nầL yàn mâ lợưng aừv ủđ ểđ nọb nắh nghe đợưc, thậm íhc nòc thêm ợrt ừt ữgn íhk oàv cuối uâc nữa, nưhng ỉhc nơđ tuhần àl od uậc mảc thấy ưhn yậv thật ứhc kôhng óc ý trào púhng chút nào.
Chưa từng óc nưgời oàn mád ión yấm iờl yàn tưrớc tặm ab nưgời nọb hắn.
tộM nưgời pấc 7 đỉnh oac óc ểht đánh nagng cứs iớv pấc ,8 tộm nưgời pấc 6 đỉnh oac óc ểht đánh nagng cứs iớv pấc ,7 àm nưgời nòc iạl ìht iạl càng cặđ ùht nơh nữa, nưgời chơi ởs uữh ĩk năng tihên úhp nẫl ịd năng ệh lửa. uếN nọb nắh àm ôv dụng thật ìht torng loài nưgời chắc cẳhng nòc ia óc cát dụng quá.
ỳK iơh ởm ot mắt, đoạn ơig yat ỉhc mnìh, hná tắm ộl õr ẻv ngạc nihên kôhng nit nổi: “Bọn iôt ôv dgnụ?”
nắH ựt dưng ot tếing màl ahN Thấu giật nắb ảc mnìh, ếht àl mấ cứ tậg đầu: “mỪ.”
:ỳK ”…“
ảuQ nihên y ưhn nắh nhgĩ, kôhng nầc biết cúl tưrớc ếht oàn nưhng ờig ìht mex ar nhóc noc yàn óc ểht nhảy nêl uầđ nắh ngồi rồi.
nắH cứt kôhng ỉhc ìv nhóc noc ioc tờưhng nắh àm nòc máđ khán ảig đang ảh êh cười trên iỗn uađ aủc nưgời khác torng pòhng lertseviam aủc nắh nữa. ểK ảc àl khán ảig torng pòhng ngay ừt uầđ yah iớm tràn oàv ìht cũng uềđ đang ión cóm ión aỉm hắn.
【Nha ahN chưa oab ờig ión ia ôv dụng đâu, hình ưhn uậc àl nưgời uầđ tiên đấy, chúc mừng ahn ah ah ha.】
【Cậu kôhng iỏh ửht mex mình ôv dụng ỗhc oàn 】?à
【Hay àl uậc màl ìg óđ ểđ cứhng minh mình óc cát dụng ,iđ ùd oas cũng àl lãnh chúa ơc ,àm oas iớm oàv óhp nảb ãđ ịb nưgời at ión àl ôv dụng riồ.】
ỳK tíh uâs tộm hơi, ión àm ưhn cười ưhn knôhg: “Vậy uậc ión mex nọb iôt ôv dụng ỗhc noà?”
ưhN ểđ cứhng minh rằng mình tấr uữh dụng nên nắh nòc ión têhm: “uBổi cihều cúl cáx sống nất công uậc cũng thấy iồr nòc ?ìg iôT ôv dụng àm nòc mô uậc iđ được ”?à
Thấy ảc ab iổđ cắs mặt, ahN Thấu gợưng tiếp lời: “Tôi óc ión ềv tặm yàn đuâ.”
“Các hna nốt õr uâl iớm óc nớưc, ãđ ếht ờig nòc cúl nóng cúl lạnh nữa, yậv àl óc cát dụng hả?”
uậC pụhng pịhu, nghe àm thấy tnơưhg: “Tôi ờhc uâl mắl mắl riồ.”
iồH nòc ở cùng iộđ Thẩm Tờưrng mâL óc ịhc Nyugễn maL óc hcí mắl mắl lôun.
ếhT nên nọb ọh kôhng phải ôv dụng ìht àl ?ìg
【ìHnh ưhn yâđ àl óhp nảb àm éb noc àhn iut sống ổhk nhất ,yấ ểk ảc làng êuq oẻh lánh ưhn thôn ọh ,ỗĐ yấm gnô cùng ọh aik nòc biết đờưng nuđ nước ohc éb noc àhn iut mắt kìa, ờig ìht nếđ nước mắt cũng kôhng óc lôun, yấm gnô đúng ôv dụng ttậh.】
【Xin iỗl nix lỗi, àl naf uâl măn aủc ủhc pnòhg, iôt kôhng ờgn nếđ việc cuhẩn ịb nước mắt uậc at cũng kôhng bếit, mảc giác tấm tặm áuq iđ mtấ.】
【Tôi theo iõd uậc at uâl mắl rồi, nầl uầđ tiên thấy iác nêt aư sạch ẽs thái áuq yàn iđ chăm ol ohc nưgời khác đấy, iọm nưgời tôhng mảc rộng lợưng ctúh.】
ahN Thấu kôhng thấy được oãb bình luận nêb pòhng lertseviam aủc nưgời káhc. uậC pục mắt, nghe gọing ưhn mac cịhu:
“ôhTi, ức ểđ yậv tộm cúl đi.”
uậC thấy ức ểđ óđ ohc nước ón ựt mấ nêl nòc hiệu ảuq nơh àl ờhc ỳK màl nnóg.
Nưhng hành động yàn kôhng khác ìg giẫm oàv tặm ,ỳK nắh cứt nếđ ộđ tậb cờưi, đoạn iảs bước nếđ nêb cạnh tùhng nớưc, uas óđ ửs dụng ịd năng aủc mình tăng nihệt ộđ aủc nước ềv iạl cứm bình tnờưhg.
ờS“ đi.”
ahN Thấu aửn nit aửn ờgn duỗi yat ờs ửht ìht thấy nihệt ộđ nước bình tờưhng thật ,èn ỡc yàn ìht mắt được iồr .á
:ỳK “Giờ ãđ uữh dụng caưh?”
aịĐ ịv cúl yàn hình ưhn ịb oảđ nợưgc.
õR ràng àl nhóc noc đáng tơưhng ịb tắb iớt ếht àm ờig iạl iơh hớưng mắn aửc têrn. Nhóc noc “áđng tnơưhg” chậm iãr uên đánh áig tưrớc hná tắm ờhc iợđ aủc ab nưgời tưrớc mặt:
“Tạm đcợư.”
Thậm íhc uậc nòc chân tàhnh ổc :ũv
“Lần uas ốc gắng nơh chút aữn àl đcợư.”
éB noc ión chân tàhnh cực ,ỳk gọing ìht ngọt ưhn oẹk màl ab nưgời aik muốn iổn uác cũng kôhng .ỡn
Quân uhC luôn tíhch trào púhng nưgời khác ìht ểk ừt cúl bước oàv yâđ tấr tí ihk nêl tnếig, ỉhc óc cúl iđ ar iớm aưđ tộm ọl tuhốc iớm ohc ahN Tấhu.
“Nhớ ab tếing iôb tộm lnầ.”
…
mêĐ kyuha, aòt àhn đúng ờig tắc điện chìm torng nêy tnĩh.
yâĐ àl nầl uầđ tiên ahN Thấu được mằn ủgn trên gờưing mềm ểk ừt ihk oàv óhp nảb đấy, uas oab tấv ảv iỏm tệm ìht cuối cùng mêđ yan cũng óc ểht ưht giãn rồi.
nêB cạnh iốg uầđ óc tộm ngôi oas sáng iah cóg cihếu sáng chòm ỏhn xung qnauh.
aùM èh io bức, torng pòhng iạl ỉhc óc mình mình nên ahN Thấu nêy mât iởc quần nogài ,ar uas óđ dùng chăn mỏng ehc ừt bụng xnốug.
Kôhng nầc biết nóng ỡc oàn cũng phải pắđ chăn ehc bnụg, yâđ àl điều àm ahN Thấu ãđ được nghe ừt tấr uâl ềv tớưrc.
uậC ủgn yas cực ,ỳk dáng mằn cũng tấr nihgêm cnỉhh, iãm iớt cúl mảc giác tám lạnh trên cánh yat biến tấm hoàn toàn ìht uậc iớm tắb uầđ năl lộn.
Giữa cúl ,yấ hình ưhn uậc nghe thấy nogài hành lang óc tếing bước chân vang nêl ìht pảhi.
Kôhng iộv kôhng chậm iđ iđ iạl iạl torng hành lnag.
Tếing giày giẫm trên nàs gạch kôhng nớl mắl nên ahN Thấu ỉhc nghe được láong táohng torng cúl ủgn tôhi, nơh aữn uậc đang mằn ơm nên kôhng màl oas phân biệt được mâ tahnh yàn tốr cuộc àl nogài hiện thực yah cảnh torng ơm nữa.
Ý thức chìm nổi, cúl ìht ahN Thấu mảc giác ưhn mình nẫv đang ngủ, cúl iạl mảc giác ưhn mình nẫv luôn tnỉh.
uậC ớhn cách tộm cúl tếing bước chân iạl vang lên, nưhng ón oék iàd uâl lắm.
nòC yâb ờig nghe iạl ìht tếing bước chân aik ãđ biến tấm ừt ihk oàn rồi.
Kôhng óc quạt điện cũng kôhng óc điều hòa, uas ihk mảc giác tám lạnh trên cánh yat biến tấm hẳn, ahN Thấu ủgn cũng cẳhng nêy nữa. mảC giác nóng cứb nal khắp ơc ểht màl uậc óhk chịu chết iđ đợưc, trên trán nịr ồm iôh thấm tớư iah nêb cót mai.
Đúng cúl này, torng năc pòhng nêy gnắ bỗng tyurền iớt tếing “ékt” ởm cửa.
Nogài hành lang iốt ,mo torng pòhng ủgn yut óc nèđ oas cihếu sáng nưhng kảohng cách ax áuq nên kôhng cihếu iớt được ỗhc nưgời đứng ở cửa.
…
Pòhng đóng ník aửc nên kôhng íhk kôhng uưl tôhng được tàhnh ar torng pòhng iạl càng ngột ngạt io nnóg.
Nưhng cúl yàn ahN Thấu iạl mảc giác óc ứht ìg óđ tám lạnh đang nếđ nầg mnìh, uas óđ óc nưgời nhéo ám mình yấm iác iồr thôi nữa.
mảC giác tám lạnh aik nẫv nòc nhgĩa àl nưgời ọn nẫv chưa .iđ
Tưrớc tàrng thúc giục aủc 001, ahN Thấu gợưng ởm tắm ,ar ơm màng tôrng thấy óc tộm nưgời đang đứng tưrớc mặt. Trên yat nắh nòc mầc nèđ ngôi oas nốv được tặđ ở uầđ gnờưig, yấm ngón yat thon iàd chạm ủđ ab iác cóg nòc lại.
ảC măn cóg sáng cựr lên, táohng iác màl năc pòhng sáng ưhn nab nàgy.
ahN Thấu đang ủgn ìht ịb đánh tứhc, hná sáng chói áuq màl uậc nhắm tịt ảc iah tắm lại, nòc tấr kôhng iàh lòng àm mầl mầb yấm tếing éb xíu.
Nghe thấy tếing uậc mầl bầm, cũng nhận ar việc mình aừv làm, Quân uhC pậl cứt chạm tắt ỏb ab iác cóg nèđ aừv sáng lên.
“Trả đyâ…”
Nưgời đang aửn tỉnh aửn êm nên ión cũng kôhng õr lời, Quân uhC phải xích iạl nầg iớm nghe được nhóc noc yàn đang uíl uír iác .ìg
nắH pục mắt, ảht iạl nèđ ngôi oas xốung nêb cạnh iốg đầu: “íhTch ngôi oas ếht ”?à
ahN Thấu buồn ủgn nên hiển nihên àl kôhng ảrt iờl được uâc iỏh này, thậm íhc óc nghe õr uâc iỏh yah kôhng nòc kôhng chắc kìa.
táM ẻm rồi, ịb nắh màl pihền ìht cựb iộb ởrt nưgời oàv tnorg, ừt mằn tằhng iổđ tàhnh mằn nêihgng quay lưng ềv phía hắn.
ưhN ểht kôhng chào nóđ nắh chút oàn .yấ
Quần ìht kôhng thèm mặc, iôđ chân thon iàd trần trụi núl xốung mện gờưing iơh oc lại, ngay ảc ihk đang ủgn nẫv nogan nogãn khép oàv iớv nahu. iùĐ ịb pé xnốug, yam àm oá ủđ iàd nên iớm miễn cỡưng ehc được đờưng cong tròn trịa nêb dưới vòng oe mảnh mai.
Kôhng íhk ưhn đông cứng tộm tnáohg.
ahN Thấu mảc giác óc ứht ìg óđ pắđ nêl iùđ mnìh, nốv ãđ nóng iồr nên uậc pậl cứt vùng ,ar ia ờgn iạl ịb ia óđ èđ chân xnốug, ếk óđ àl gọing ión nihgến răng nihgến iợl vang lên: “ừĐng nhúc nhcíh.”
“Khi oàn iôt iđ iồr uậc iớm được ỏb xnốug, nghe caưh?”
Gọing ión kôhng phải aủc mình vang ngay nêb tai, cuối cùng ahN Thấu cũng giãy giụa ốc tỉnh lại.
iớM ởm mắt, uầđ có uậc nòc chưa tỉnh oát mắl nên chưa phản gnứ được việc iạt oas iạl óc nưgời tộđ nihên xuất hiện torng pòhng mnìh, ohc nên ahN Thấu ức ơgn ngác nhìn tặm Quân uhC ưhn thế.
Dưới hná sáng ờm ,oả iám cót cạb cùng iôđ tắm uàm vàng nhạt gốing tệh iớv nưgời ọn torng írt nhớ.
uậC ngẩn ,ar ức ỡgn mình đang mằn ,ơm đoạn vươn yat ar chạm ẹhn oàv tặm nưgời kia.
yâĐ àl nầl uầđ tiên nhóc noc ủhc động chạm oàv mnìh, Quân uhC iạl gần, cũng aưđ yat ờs tặm ahN Tấhu: “óNng mắl ”?à
ahN Thấu iạl nghe iỏh tộm đằng ảrt iờl tộm nẻo, ẽhk mầl mầb hỏi: …“ yL Vnâ?”
ahN Thấu mảc giác uas ihk mình ión ar iác nêt kia, xung qaunh bỗng lạnh nẳh .iđ
uậC mằn trên gờưing ờhc ohc uầđ có tỉnh oát iạl ìht bỗng thấy khối băng aik tộđ nihên xích iạl nầg mnìh, nòc mắn tặm mình nữa, gọing ión ưhn ảhp ar iơh lạnh lôun:
yL“ Vnâ?”
“Hắn àl ai?”
…
Hiển nihên àl Quân uhC biết õr nhóc noc yàn tấr ợs mnìh.
tấR xinh đẹp, àl nưgời xinh pẹđ nhất àm Quân uhC từng gặp.
nầL uầđ tiên tiếp cúx iớv nhóc noc yàn àl auq yám tyurền nit aủc cụM Hoài Vễin, ãđ ngốc iạl nòc ờv bình tĩnh iđ kihêu kíhch tộm ổt chức ax ,ạl nòc tắb tàhnh viên torng ổt chức aủc hắn.
nẤ tợưng nab uầđ aủc Quân uhC iớv uậc kôhng ềh tốt.
ohC nếđ nầl pặg nhau ngày ,yấ Quân uhC đứng trên ờb tờưng quan tás tấr lâu, thấy nhóc noc aik ịb nưgời khác oék xốung iồr iơr oàv giữa yầb cáx snốg. cúL nắh chạy iớt nòc nếhch iôm cười iớv hắn.
tấR chật vật, trên tặm nòc mấl mel nùb đất, ếht nưhng iạl cựr ỡr ôv cnùg.
ừT cóg ộđ yàn nhìn xnốug, nắh óc ểht tôrng thấy iác ổc tắrng muốt cùng iôđ tắm uàm mal pẹđ ôv nầgn.
àM ngày ,yấ Quân uhC cũng ớhn óc tộm nưgời ỳk ạl đứng nêb cạnh mnìh.
Nưgời aik biết bay, cũng đứng quan tás tấr uâl gốing mnìh, iãm uas ihk tôrng thấy cụm tiêu oàn óđ ìht nưgời aik iớm ưhn sống lại.
Torng ốs nữhng nưgời từng tiếp cúx iớv ahN Tấhu, ỉhc óc ẻk yàn àl Quân uhC kôhng bếit, cũng ưhn iác nêt ax ạl yL“ Vân” kia.
ùD nêt ảc iah uềđ óc mâ yun.
Quân uhC liếm môi, răng ưhn pắs nihgến tán iớt nơi, nhìn ahN Thấu nẫv đang ơl ơt ơm àm nắh nẫv ưhn tằhng ềh ốc chấp iỏh lại:
“Tên óđ àl ai?”
“Tôi tôrng gốing nêt óđ mắl ”?à
