Chương 243: Tiểu thiếu gia cứ bước tiếp về phía trước là sẽ biết
“Nha Nah.”
Tiết trời nóng bức, ahN Thấu ởm aửc pòhng ar ohc óig aùl vào, cặm ùd cẳhng tám nơh àl oab nưhng ùd oas ón cũng tnáohg.
cúL yàn cụL ựT đang đứng nogài cửa, nắh kôhng bước oàv nêb torng àm ỉhc hỏi: “Anh ión cyuhện iớv me được kgnôh?”
nêB torng pòhng nẫv nòc tós iạl chút iơh tám aủc ịd năng băng nưhng cũng nầg ưhn tếh cát dụng rồi.
cụL ựT tấr cặđ bệit, àl nưgời uầđ tiên uậc pặg ngay uas ihk oàv óhp bản, đồng thời cũng àl tộm torng nữhng iốđ tợưng màl nihệm ụv aủc cậu, quan tọrng nhất àl nắh ãđ xuất hiện ở ảc iah óhp nảb àv ãđ từng pặg uậc torng óhp nảb uầđ têin.
Thật ar ahN Thấu óc tấr nihều điều muốn hỏi, nưhng nầl tưrớc uậc iđ iộv áuq nên chưa óc ơc iộh oàn ở rêing iớv nắh .ảc
ohC nên nầl yàn nắh ủhc động iớt hỏi, ahN Thấu iớm tậg uầđ đồng ý lôun: “Anh oàv đi.”
nàS àhn iớm được ốS 1 ual iạl nên chưa ôhk hẳn, cụL ựT iổđ tộm iôđ péd êl khác iồr iớm iđ vào.
ểK ừt uas môh uậc iờr ,iđ nữhng nầl nọb ọh pặg iạl nhau ùd àl ở uhk ,A B yah Dveil ìht cũng uềđ kôhng yấm tốt đẹp.
Nưgời nàđ gnô ngồi trên ếhg iơh iúc đầu, đờưng tén òg ám cắs néb cẳhng khác oàn tính cách aủc hắn, toát nêl ẻv lạnh lùng óhk gần.
cụL ựT kôhng biết ỗd nưgời káhc, ùd àl tưrớc nật ếht yah uas nật ếht ìht việc nắh biết àv giỏi nơh ảc nẫv àl tếk liễu ẻk ùht ỉhc iớv tộm nhát íhc mnạg.
“Anh muốn ión cyuhện gì?”
ahN Thấu bưng cốc nước uống tộm ngụm ỏhn iồr ờhc iốđ pơưhng ảrt lời.
Thật ar uậc cũng biết iốđ pơưhng muốn ión cyuhện ,ìg àm thật ar ìht tưrớc óđ nọb uậc cũng từng ión auq rồi, nưhng hiển nihên àl iốđ pơưhng kôhng biết “igấu gếim” torng iờl uậc ión àl ỉhc cyuhện ìg tàhnh ar iạl càng ễd màl nưgời at ểđ ộl yấm nit cứt “bất nờg”.
“yuhCện hna iớv cụM Hoài Vnễi…” ióN iớt đây, cụL ựT dừng tộm cúl iớm ión tếip: “Hùa nhau aừl em.”
ahN Thấu kôhng đáp, ểđ ehc giấu iỗn lòng ngổn nagng nên ỉhc óc ểht ờv ưhn đang uống nớưc.
Torng pòhng ỉhc óc iah nưgời ,ọh tộm nhân tậv cíhnh khác kôhng ở đây, nưhng ahN Thấu nghĩ uến nưgời aik cũng ở yâđ ìht ảhk năng àl uậc iạl càng cẳhng biết màl sao.
“Xin iỗl em.”
tấB ờgn àl cuộc ión cyuhện ởm nàm ừt tộm uâc nix lỗi.
yaT kựhng lại, ahN Thấu kôhng tiếp lời, uậc pục tắm kôhng biết đang nghĩ .ìg
Dòng thời gian ưhn được oék nưgợc ềv thời điểm uậc aừv iớm oàv óhp bản, uậc ngồi torng tộm cihếc ex đang chạy trên tộm vùng tấđ haong vnắg. cúL xốung iổđ ex ìht cụL ựT tắb được cụM Hoài Viễn đang ịb tnơưhg.
ịD năng ảig ệh tés biến ịd pấc 6 ểk ảc óc ịb tơưhng iđ căhng aữn ìht cũng kôhng ểht ịb tắb được nahnh iớt yậv đợưc, ahN Thấu biết uầđ có mình kôhng được nahnh nhạy nên auq iah ab ngày nẫv chưa nghĩ iớt ỗl hổng này.
ảC iác nihệm ụv aik cũng thế, nihệm ụv uêy uầc uậc phải yud ìrt tihết pậl nhân tậv tưrớc tặm cụL ,ựT nưhng uậc cũng iớm chậm chạp nhận ar rằng tihết pậl nhân tậv ãđ pậs nếđ ộđ kôhng ểht pậs nơh được aữn rồi, thậm íhc nếđ ảc thân phận nưgời chơi cũng ịb khui ar luôn rồi, yậv àm iác nihệm ụv yàn nẫv kôhng oáb thất bại.
ếhT ìht “duy ìrt tihết pậl nhân vật” aik tốr cuộc àl yud ìrt tihết pậl aủc ?ia
ahN Thấu mảc giác mình chơi kôhng iạl iác kiểu chơi ữhc yàn aủc ệh tnốhg.
Gọing cụL ựT tấr bình tnĩh, phải nghe thật ỹk iớm nhận ar được nợg sóng mảc cúx được nén uâs nêb dớưi: “Anh kôhng ờgn mình ẽs pặg phải cụM Hoài Vnễi.”
nắH iờr Dveil được nơh aửn năm, torng suốt thời gian óđ nắh luôn tárnh nữhng iơn àm Dveil óc ểht xuất hiện ihk iđ màl nihệm .ụv oaB mồg ảc tyuến đờưng nầl yàn cũng vậy, nắh cũng ốc tình chọn iđ auq tàhnh ốhp H ểđ tárnh Divel, ohc nên cúl tình ờc pặg phải cụM Hoài Vễin, cụL ựT iớm ngạc nihên ưhn vậy.
ỉhC óc điều nab uầđ cụM Hoài Viễn kôhng nhận ar hắn, iãm iớt ihk ịb yâd oel aủc cụL ựT quất tộm iác ìht iác nêt ỉhc ớhn yâd oel kôhng ớhn nưgời yàn iớm ừt ỏb phản knáhg.
màL nihệm ụv thất iạb nên cụM Hoài Viễn kôhng muốn ềv Dveil nghe Quân uhC trào pnúhg, ếht àl nèb diễn tộm nàm kịch iớv cụL ựT ểđ ở iạl lôun.
yấM ngày yàn ahN Thấu cũng ãđ xuôi nơh nihều rồi, uậc nghe xong ìht nhíu yàm iỏh lại: “Vậy oas các hna diễn kịch iạl muốn me túđ tcốuh?”
cụL ựT àl nưgời aưđ ar ềđ xuất oảb uậc túđ tuhốc ohc cụM Hoài Vễin, gọing nắh cúl yấ lạnh lùng nếđ ộđ ahN Thấu nghĩ mình àm kôhng túđ tuhốc ìht óc ihk ẽs ịb trói cùng iớv cụM Hoài Viễn luôn .yấ
—— “iTểu tihếu gia, ohc nắh uống tuhốc kgnôh?”
—— ùD“ oas ìht ịd năng ảig pấc 6 cũng cẳhng được yấm niờưg.”
ahN Thấu ớhn õr cụL ựT ihk yấ ãđ ión iớv mình ưhn vậy.
…“ ìV ểđ thăm dò.” cụL ựT giải tcíhh: “Lúc óđ hna nghi ờgn me kôhng phải “Nha Tấhu” nab đuầ.”
ahN Thấu tròn mắt: “ảH?”
“Anh nhận ar ừt mớs ưhn yậv ”?à
aùĐ ?ảh uậC ớhn cúl óđ uậc iớm oàv óhp nảb .àm
oaS cụL ựT iạl nhận ar uậc đợưc?
“mỪ.” cụL ựT nưgớc tắm nhìn ahN Tấhu, gọing ión cẳhng hiểu oas nghe uịd dàng hẳn: “gNay ừt hná tắm uầđ tiên ihk me nhìn anh, hna ãđ tắb uầđ nghi ờgn riồ.”
ahN Thấu cốs tếip, ngay ảc 100 cũng nầđ .ar
“Một iác cáx kôhng óc ý thức ựt ủhc ừt tộm kảohnh khắc tộđ nihên sống động lên, uến àl me ìht me cũng ẽs nghi ờgn tiôh.”
Nhân tậv được pếx ohc ahN Thấu được yâx dựng àl kiểu nưgời ễd nóng nảy, nagng nưgợc nàc ỡr kôhng nghe kyuhên nac oab giờ, ỉhc tíhch màl theo ý mình kôhng màng iớt uậh quả, tíhch ựt mìt đờưng cếht, nấl uếy ợs mnạh. aừV pậr kuhôn iạl aừv nơđ điệu tệh ưhn tộm cơưhng tìrnh được iàc tặđ sẵn, tộm CPN kôhng óc ý thức ựt ủhc iãm iãm ỉhc pặl iđ pặl iạl tộm cuhỗi hành iv nhạt nhẽo gốing nahu.
oaB mồg ảc giận iỗd iòđ ar khỏi tàhnh ốhp ểđ iđ mìt hna ọh cũng ỉhc àl tộm khâu torng áuq tìrnh “ohàn tihện tihết pậl nhân vật” tôhi.
Suốt cặhng đờưng uềđ ngồi mi kôhng óc phản gnứ ,ìg ỉhc iớt ihk xuất hiện nữhng tình tiết nhất định iớm tộđ nihên phản gnứ ìg ,óđ cúl oàn cũng giật đùng đnùg, ión thật àl nghe nòc thấy iơh đáng .ợs
cúL iớt nầg tàhnh ốhp H cũng vậy.
Cẳhng auq điểm khác biệt ở nầl yàn àl torng tắm tihếu niên iạl táohng hiện ẻv haong mnag, nòc óc chút kôhng iuv nẫl mấ cứ ìv ịb mắng nữa. ếK óđ àl iớt đoạn nhận cuộc iọg ừt ệL Nễihm, biểu mảc uĩb iôm ảrt iờl cũng hoàn toàn khác nẳh os iớv cúl tớưrc.
Kuhng cảnh neđ tắrng bỗng chốc óc thêm uàm sắc, tậv tĩnh cũng ởrt nên sống đnộg. Kuhôn tặm torng ýk cứ nầl aữn hiện lên, torng uầđ cụL ựT nghĩ yậv nưhng nắh ỉhc pục tắm kôhng ión .ìg
“Hơn aữn “Nha Tấhu” chưa từng ohc hna uống tuhốc ìg cả.”
tộM ịd năng ảig ệh thực tậv biến ịd pấc 7 nẩ uán torng uhk B oas óc ểht ểđ tộm iác cáx kôhng óc ý thức túđ tuhốc đợưc.
ohC nên cúl cuối cùng nắh iớm ión thêm uâc “ốiGng ưhn cúl iốđ óhp iớv iôt vậy” àl ìv thế.
àV đúng ưhn nắh nhgĩ, tihếu niên kôhng óc tấb ức phản gnứ oàn káhc.
ếhT nên ngay ừt uầđ cụL ựT ãđ biết õr nưgời yấ ãđ iớt nêb cạnh mnìh.
nòC ìv oas muốn ohc cụM Hoài Viễn uống tốuhc, cụL ựT iờh tợh nói: ìV“ nắh đần, iđ đánh nhau iớv auV cáx sống thua nòc ềv ión kháy ahn.”
iởB ìv torng ếk hạoch nàb tưrớc nốv kôhng óc bước yàn nên phẫn ộn nẫl tás íhk aủc cụM Hoài Viễn ihk óđ kôhng phải dễin.
cụL ựT ùht tấr dai, cũng tấr ghét ịb nưgời at kihêu kcíhh.
cụM Hoài Viễn kháy nắh ìht ịb nắh bẫy, Quân uhC kihêu kíhch nắh cũng ịb nắh pốđ lại, đúng kiểu công kích tất ảc iọm nưgời ừrt ahN Tấhu.
…
“Còn nêt ốS 3 cúl oék me xốung ãđ iơr oàv máđ cáx sống riồ.”
ìV mạng sống àm oék ãgn tihếu niên tốt bụng giúp mình iơr khỏi ,ex yậv ìht nắh cũng ẽs ịb nọb ọh ôv“ tnìh” mén oàv yầb cáx sống đang ốc gắng trèo nêl aik tôhi.
ahN Thấu mầc cốc nước àm ngây .ar
uậC mảc giác mình phải pắs pếx uâx cuhỗi iạl các ựs kiện tộm lượt iớm đợưc.
“ihNệm ụv yud ìrt tihết pậl nhân tậv uas yàn iớm ,óc àm tưrớc ihk óc nihệm ụv hna at ãđ biết noc àl nưgời chơi riồ.”
ệH tốhng Tình uêY ”ừ“ tộm tC【:gnếiho nên ùd noc óc màl ìg iđ căhng aữn ìht torng tắm cụL ựT noc nẫv àl con, tihết pậl nhân tậv kôhng ịb spậ.】
iởB ìv cụL ựT ãđ nhận ar ahN Thấu ngay ừt uầđ nên ùd ihk yấ uậc óc nghĩ ìg yah màl ìg ìht uậc nẫv àl cíhnh cậu.
ahN Thấu buồn bực: “Vậy oas cúl tưrớc hna at kôhng ión ohc noc btếi?”
ệH tốhng Tình YC【:uêái yàn ìht noc phải iỏh nắh tiôh.】
ahN Thấu nghe lời, pậl cứt iổđ iốđ tnợưg, uậc tặđ cốc nước nêl nàb iồr iỏh cụL :ựT “Thế oas ờig hna iạl ión ohc me btếi?”
ìV“ kôhng muốn ịb me phớt lờ.” cụL ựT bình tĩnh nói: ìV“ hna óc mảc giác nguy cơ.”
ựS xuất hiện tộđ ngột aủc ốS 1 kihến Quân uhC phải nă trái đnắg.
ìV óc ịd năng ảig nước nếđ nên aịđ ịv aủc Quân uhC iớv tihếu niên ãgn tẳhng xốung đáy, nogài oạt ồđ băng màl tám oàv buổi iốt ar ìht óc ẻv ưhn kôhng nòc cát dụng oàn .ảc
môH auq nắh nòc iuv giận thất tờưhng muốn ahN Thấu phải chịu thua ìht môh yan ãđ ịb ốS 1 pậđ ohc tộm yậg oàv đầu.
Nưgời nếđ môh yan àl ịd năng ảig nớưc, ỡl uâđ nưgời nếđ môh uas iạl àl ịd năng ảig thực tậv ìht sao?
cụL ựT mảc thấy kôhng ểht oék iàd cyuhện yàn thêm nữa.
Nữhng iờl nắh ión cúl tưrớc iớv ahN Thấu kôhng phải àl ión dối, đúng àl nắh nếđ uhk B ểđ mìt đoạn yâd oel aik tậht, ìv cúl tưrớc nắh nghe được nit iờr khỏi Dveil àl ẽs mìt được đoạn yâd oel aủc mnìh.
ahN Thấu nghĩ iớt điều ìg nèb od ựd hỏi: “Anh tíhch me ”?à
ềV cyuhện tíhch yah kôhng tíhch ìht uầh tếh iọm nưgời tờưhng ểht hiện tấr ník đáo. óC nưgời mạnh mệing sống chết kôhng chịu thừa nậhn, nưhng cũng óc nưgời iạl tẳhng thắn thừa nậhn.
,Ừ“ hna tíhch em.”
tấR õr rnàg, cụL ựT àl kiểu nưgời phía sau.
nắH thật ựs tấr tíhch ahN Tấhu, uến kôhng ìht nưgời oac ngạo ưhn cụL ựT ẽs kôhng ìv ợs ahN Thấu giận kôhng ểđ ý iớt mình àm tốs ruột tắb uầđ iđ mìt nyugên nhân ở nảb thân mnìh, cuối cùng nòc ựt ión ar cyuhện mình ãđ biết uậc ừt [iĐều 31 iộn yuq tgnờưr], àv cũng ẽs kôhng ạh mình ión nix iỗl iớv uậc cúl này.
yaH ión cách káhc, ngay ừt cúl máđ yâd oel aik ủhc động iụd oàv nưgời ahN Thấu ìht tộm tạh gốing cũng ãđ mớs được gieo xốung rồi.
Theo thời gian ón nớl dần, iãm ihk tihếu niên xuất hiện iớm áhp tấđ vươn nêl iồr tếk tàhnh tộm ụn aoh nhỏ.
àM ờig đây, cuối cùng ón cũng ởn aoh rồi.
…
【ùCng àl nưgời Dveil àm oas ủht lĩnh iớv óhp ủht lĩnh iạl khác nhau nihều tếh.】
【uQân uhC àm được chia ít tẳhng thắn ưhn cụL ựT ìht ttố.】
【hTực ar ìht tưrớc óđ cụL ựT cũng óc tẳhng thắn mắl đâu, nắh ảhc aỉm iam cụM Hoài Viễn àl ứht ôv dụng yấđ nòc ?ìg Cyuhện kiểu yàn yấ ,à phải ãgn iồr ìht iớm biết uađ đcợư.】
【Cho nên ốS 1 àl iác ốh aủc Quân uhC nỉh?】
mE“ nòc giận aữn kgnôh?” cụL ựT hỏi.
ahN Tấhu: “Nếu kôhng phải hna từng oảb ệv me nihều lần, nòc yạd me nắb súng aữn ìht me nẫv nòc giận đyấ.”
uậC kôhng tẳhng thắn được ưhn cụL ựT nên ỉhc óc ểht uyển cyuhển yàb ỏt rằng mình ãđ tếh giận iồr tôhi.
Cuối cùng cụL ựT cũng cong môi.
mE“ ễd ỗd mắl phải kgnôh?” ahN Thấu nêihgng uầđ hỏi: “gNhe hna giải tíhch xong àl tếh gnậi.”
ùD oas nogài cyuhện aừl uậc ar ìht nọb nắh cũng chưa từng màl ìg nổt tơưhng cậu.
Nưgời torng cuộc ựt ión mình ễd ,ỗd đáng uêy quá.
cụL :ựT “uBổi iốt me muốn nă ảuq ìg aữn kgnôh?”
“ogNài oát ar ìht nòc ảuq ìg aữn hả?”
“Ừm, óc aưd huấ.”
ahN Thấu nghĩ nhgĩ: “Vậy aưd uấh néh?”
…
uaS ihk cụL ựT iđ rồi, ốS 1 iớm iđ vào.
ahN Thấu mằn trên gnờưig, nòc ốS 1 mầc quạt ngồi nêb cạnh quạt óig ohc cậu.
uậC ởrt nưgời quay tặm ềv hớưng qạut, uậc thấy ếht yàn tám nơh nềihu.
ốS 1 iốđ iớv uậc tốt ôv cnùg, ỉhc auq aửn ngày thôi uậc ãđ mảc nhận được õr ràng rồi, ưhn ểht hna ioc uậc tàhnh me éb àm uêy cihều vậy.
Nưhng 001 điểm tihện mảc tăng tộđ ngột aik nẫv chắn nagng torng lòng cậu.
uếN ốS 1 iốđ tốt iớv uậc ìv uậc àl tiểu tihếu gia, yậv oas cúl tưrớc ở uhk B hna at kôhng ểđ ý iớt uậc nihều hơn? uaS nầl uậc tấm tcíh, ốS 1 cũng óc iửg nit nhắn đến, cặm ùd quan mât nưhng kôhng đáng .ểk
Gốing ưhn kiểu kôhng ểđ uậc chết àl được ,yấ ỉhc ihk mạng sống aủc uậc pặg nguy hiểm ìht ốS 1 iớm xuất hệin.
Kảohng thời gian òrt cyuhện ngắn ngủi iớv cụL ựT gốing ưhn chìa khóa ởm ar cihếc pộh íb mật, kihến ahN Thấu kôhng khỏi nghĩ nềihu.
cụL ựT từng pặg uậc tưrớc óđ iồr nên óc ểht nhận ar uậc ngay đợưc.
yậV óc ihk oàn óc tộm ảhk năng …àl
óC“ phải hna biết me ừt uâl iồr kgnôh?”
uậC iỏh yậv đơưng nihên àl biết ốS 1 óc ểht nghe hiểu ý cậu.
nàB yat đang quạt ohc uậc kôhng ềh dừng lại, ốS 1 ởht dài: “iTểu tihếu aig tôhng minh lmắ.”
Thái ộđ mac chịu thấy .õr
ahN Thấu ngồi dậy, nhìn tẳhng oàv ốS :1 “ưhNng me kôhng ớhn ar ahn.”
Gốing ưhn cúl ở [Lâu iàđ hnÁ Tgnăr], ahN Thấu mảc thấy mình ãđ đánh tấm tấr nihều ýk .cứ
uậC nihgêm cút nhìn nưgời nàđ gnô đang ngồi mổx tưrớc tặm quạt óig ohc mnìh: ìV“ soa?”
Nưgời luôn dung túng uậc ủđ điều cúl yàn iạl mi lặng kôhng ión .ìg
tộM iồh uâl sau, ốS 1 iớm nẩgng uầđ lên, chậm iãr nói:
“iTểu tihếu aig ức bước tiếp ềv phía tưrớc àl ẽs btếi.”
