Chương 3: Lời trăng trối

Chương 3 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

uếN kôhng phải gọing điệu aủc cụL Diên áuq nihgêm túc, ụD Tạrch Xyuên ãđ nghĩ hna đang ếhc giễu mnìh. uaS iàv giây mi lnặg, nắh kôhng nhịn được àm lạnh lùng ởm mnệig: “hCắc uậc cụL đang ión đaù.”

“nôhKg, iôt uâđ ión đaù.”

cụL Diên tứd kohát quay nưgời iạl iốđ tặm iớv ụD Tạrch Xêyun, cẳhng biết óc phải ìv nyugên nhân cắm bệnh nặng yah kôhng àm trên nưgời hna luôn óc thêm mảc giác yầg uếy bệnh tật, càng nôt nêl kuhôn tặm điển trai aựt ưhn vòng xoáy kihến nưgời at mãh uâs oàv :yấ

“Nếu iôt óc nưgời uêy gốing ưhn anh, iôt ẽs kôhng ỡn ểđ hna tộm mình dưới aưm đuâ.”

cụL Diên mỉm cười ưhn đang trêu gẹho.

Nghe vậy, khóe mệing ụD Tạrch Xyuên giần gậit, nếđ ảig ờv cười cũng cẳhng nổi. óC ẽl ngay ảc nảb thân nắh cũng thấy aỉm mai, nưgời uêy cíhnh thức àl Tởưng cáB nâV ãđ yẩđ nắh oàv ùt iồr cặm ,ệk nưhng ựs quan mât yud nhất nắh nhận được uas nihều măn iạl nếđ ừt cụL Dêin, “ìtnh đcịh” aủc hắn.

ụD Tạrch Xyuên ớhn ar nưgời tưrớc tặm àl nhân tình aủc Tởưng cáB Vân, torng lòng nắh càng thấy aỉm iam hơn: “Cậu thật ựs chưa óc nưgời uêy ”?à

cụL Diên kôhng ảrt iờl tẳhng uâc iỏh yàn àm aưđ cihếc khăn ôhk oár torng yat mình ohc hắn: “Ban mêđ òrt cyuhện ềv yấm nấv ềđ kiểu yàn ễd kihến nưgời at buồn lắm, óc ẽl nếđ ihk tặM trời cọm sáng iam iôt iớm óc ểht ảrt iờl uâc iỏh yàn đcợư.”

ohC nên, nix yãh ểđ hna sống nếđ ngày iam .iđ

ùD ìv ýl od ìg ìht hành động aủc cụL Diên cũng ãđ mạt thời pậd tắt ý định giết nưgời torng lòng ụD Tạrch Xêyun. ụD Tạrch Xyuên uac mày, nầl aữn giấu noc oad ,iđ uas óđ nhận yấl cihếc khăn tắrng iồr bước ar khỏi pòhng mắt kôhng ión tộm lời, ual auq aol iám tóc.

cụL Diên túđ yat oàv iút qầun, iđ nếđ uas lưng hắn, quan mât nhắc nhở: “uMốn thay quần oá knôhg, oá kohác aủc hna tớư tếh riồ.”

ụD Tạrch Xyuên dờưng ưhn tấr phản mảc iớv việc óc nưgời đứng uas lưng mnìh, cúl cụL Diên nếđ gần, pắb thịt ảc nưgời nắh uềđ căng cnứg, pậl cứt oék giãn kảohng ccáh: “ôhKng cnầ.”

cụL Diên ẽhk cắl đầu: ỡL“ ịb tốs ìht soa?”

ụD Tạrch Xyuên thấy iơh buồn cờưi, cụL Diên e rằng kôhng biết mình pắs chết nếđ nơi, oas nòc óc mât tạrng ol ohc nắh óc ịb tốs yah knôhg: “hTân ểht iôt tấr kỏhe, chưa oab ờig ịb bhnệ.”

“Vậy ìht tốt riồ.”

cụL Diên kôhng tiếp cụt nắđ ođ nấv ềđ yàn nữa, hna iđ nếđ tưrớc gơưng ,ot iởc từng cúc oá ơs im aủc mnìh. ihK ụD Tạrch Xyuên nhận ar điều ìg óđ kôhng nổ ìht ơc ểht iớv đờưng cong mượt àm aủc nưgời aik ãđ ộl .ar

cắS tặm aủc ụD Tạrch Xyuên iơh óhk cịhu: “Cậu màl ìg đyấ?”

yấB ờig cụL Diên ưhn ểht iớm nhận ar nòc nưgời khác torng pnòhg: “Xin lỗi, quần oá aủc iôt ịb ướt, cặm oàv óhk chịu lắm, hna ngồi xốung ếhg ôs ahp tárnh tộm cúl được kgnôh?”

Nyugên ủhc ợn nần cồhng chất nên đơưng nihên năc ộh iđ thuê yàn cũng cẳhng tốt àl bao, ión àl pòhng káhch nưhng thật ar ỉhc tặđ thêm tộm cihếc ếhg ôs ahp nêb cạnh gnờưig, hoàn toàn kôhng óc ỗhc oàn ểđ tnárh.

ụD Tạrch Xyuên nhìn iác oá tớư sũng aủc mnìh, cuối cùng mi lặng iđ nếđ nầg aửc ,ổs quay lưng iạl iớv cụL Dêin.

Thấy cảnh này, cụL Diên táohng ngẩn nờưgi. Ngay ảc ihk ụD Tạrch Xyuên ãđ iđ nếđ tình tạrng “ảhpi” cá cộđ ưhn vậy, ìht ựs giáo cụd thấm nuhần torng xơưng yấ nẫv óhk phai .ờm uếN kôhng óc Tởưng cáB nâV ìht óc ẽl nắh nẫv àl tộm ýuq công ửt sáng aủs náx lạn.

ohC nên cụL Diên càng nghĩ càng thấy áuq khác tnờưhg, iốđ pơưhng cẳhng phải nên iđ giết Tởưng cáB nâV tưrớc ,à oas iạl rình pậr dưới àhn anh?

ụD Tạrch Xyuên kôhng biết yus nghĩ torng lòng cụL Dêin, nắh nhìn chăm úhc cảnh aưm ờm tịm nogài aửc ,ổs nưhng ựs úhc ý aủc nắh iạl ịb tếing quần oá loạt soạt uas lưng uht hút, kôhng nhịn được àm chau mày.

ụD Tạrch Xyuên cắm cứhng lãnh cảm, kôhng óc chút hứng úht oàn iớv cyuhện gờưing cếihu. nắH àv Tởưng cáB nâV quen nhau ihk cọh iạĐ học, uas măn măn yud ìrt iốm quan ệh cộng ựs pậl nihgệp ìht nếđ măn ứht uás iah nưgời iớm cáx nhận quan ệh nưgời yêu.

oD tính cách nên ụD Tạrch Xyuên kôhng oab ờig ủhc động iòđ iỏh nầg gũi, nưhng Tởưng cáB nâV cẳhng biết ìv ýl od ìg cũng kôhng ủhc động chạm oàv hắn, iah nưgời ức ờh hững nêb nhau ưhn yậv aửn năm. ụD Tạrch Xyuên nghĩ ọh àl nưgời yêu, nưhng iớv nưgời nàogi, nọb ọh thật ar gốing cộng ựs màl nă hơn.

ờiG phút này, ụD Tạrch Xyuên iạl ịb tếing thay quần oá uas lưng màl ohc iơh tấm pật tnurg.

“Tôi thay xong riồ.”

Gọing ión aủc cụL Diên oék ụD Tạrch Xyuên ởrt ềv hiện tựhc, nắh quay iạl nìhn, ỉhc thấy iốđ pơưhng ãđ thay sang ộb quần oá sạch ẽs tohải iám káhc, oá thun tắrng rộng rãi, quần iàd uàm xám, ảc nưgời toát nêl ẻv mấ .pá

Thấy vậy, ụD Tạrch Xyuên bỗng mảc thấy ộb quần oá tớư dính trên nưgời mình ôv cùng óhk cịhu, ưhn ểht óc ôv ốs noc kiến đang òb trên .ad nắH mắn chặt noc oad torng yat ,oá uas óđ iớm tấb giác ý thức được mình kôhng nầc phải ờhc cụL Diên thay quần ,oá ìv ùd oas môh yan nắh nếđ àl ểđ giết iốđ pnơưhg.

ụD Tạrch Xyuên nheo mắt, lặng ẽl từng bước tiến iạl nầg cụL Dêin, nưhng cẳhng biết iốđ pơưhng đang mìt ìg óđ torng ủt quần oá àm tộđ nihên quay nưgời ión iớv hắn: “Tôi óc tộm ộb quần oá nòc chưa mặc, kôhng ìht hna oàv pòhng mắt thay iđ néh.”

hnA aừv ión aừv aưđ ar tộm ộb quần oá nẫv nòc nyugên tem, thậm íhc uàm cắs nòc áhk gốing iớv uàm ộb quần oá ụD Tạrch Xyuên đang mặc, ừt torng ar nogài uềđ tấr uhc oáđ kihến nưgời at kôhng tắb ẻb được .ìg

ụD Tạrch Xyuên nhìn hná tắm yầđ quan mât aủc cụL Dêin, kôhng óc tấb ỳk hành động nào, năc pòhng nhất thời mi lặng nếđ cứm ỉhc óc ểht nghe thấy tếing aưm nồ oà ơm ồh nêb nàogi, àm nưgời aik nẫv ữig nyugên ưt ếht ,óđ kôhng uht yat lại.

uaS tộm kảohng iàd mi lnặg.

…“ Kôhng cần, iôt phải iđ riồ.”

ụD Tạrch Xyuên lạnh lùng ión ar uâc óđ xong ìht tộđ ngột yẩđ cụL Diên .ar nắH cựb iộb tấc noc oad ,iđ ỉhc mảc thấy môh yan kôhng phải thời điểm tíhch pợh ểđ giết nờưgi, đồng thời muốn nahnh cóhng iờr khỏi đây, song cúl nắh đang định ởm aửc iờr iđ ìht bỗng nghe thấy óc tếing động ơc ô ôt ừt ax iạl gần.

ụD Tạrch Xyuên dừng bớưc, torng tắm eól nêl tộm ait cắs bén.

ẻV tặm cụL Diên thay đổi, quay uầđ nhìn ar aửc ,ổs ỉhc thấy cẳhng biết ừt ihk oàn óc tộm cihếc uàm tắrng xuất hiện ở uầđ ngõ, õr ràng àl Tởưng cáB nâV iđ iồr iạl quay lại!

yâĐ àl tộm uhk àhn ,ũc uas ihk trời iốt ìht xung qaunh ởrt nên tấr nêy tnĩh, tếing động ơc ex nồ oà cực .ỳk Tởưng cáB nâV ngồi ở ếhg lái, mầc điện tohại nêl cọđ nit nhắn nầl ứht tám, yấm ữhc ồĐ“ ugn xuẩn thối tha” hiện cìhnh hnì tưrớc tắm kihến ãg kôhng nhịn được àm iổn nâg xnah.

cụL Diên điên iồr ?!à iA ohc uậc at dũng íhk chửi mình ưhn vyậ!?

cúL Tởưng cáB nâV cọđ được nit nhắn yàn trên đnờưg, cứt nếđ iỗn suýt xoay ôv lăng quay uầđ ềv nhà. Nưhng óc uâc ión tấr hay, nhịn tộm cúl biển rộng trời cao, càng nhìn iạl càng tức, ãg ãđ iál ex nếđ yâđ rồi, ờig quay ềv kôhng ìht áuq tihệt nên cuối cùng nẫv qyuết định nếđ dưới àhn cụL Dêin.

“Lục Dêin, me đang yàb òrt ìg hả!”

Tởưng cáB nâV ởm aửc xốung ,ex mẩl mẩb chửi tộm uâc iồr iđ tẳhng torng nàm mưa. nắH oàv tahng yám nêl tẳhng tầng tám, nầl theo ốs mìt được àhn aủc cụL Diên iồr pậđ cửa.

“Rầm mầr mầr ”!—

Tếing pậđ aửc nồd pậd ểht hiện nơc giận ữd torng lòng Tởưng cáB Vân.

“Lục Dêin, ởm aửc ,ar hna biết me đang ở nàh!”

Nưhng ỉhc óc ựs mi lặng chết chóc páđ iạl ,ãg nèđ torng hành lang ãđ uâl kôhng được aửs cữha, xoẹt xoẹt eól nêl tộm cái.

Tởưng cáB nâV pậđ aửc mầr rầm: mE“ giải tíhch õr ràng iớv hna xem, tốr cuộc iah nit nhắn aik àl ếht noà!”

Torng pòhng kôhng nưgời ảrt lời, auq ehk aửc iốt mo kôhng óhk ểđ nhận ar nêb torng ãđ tắt đèn. Tởưng cáB nâV thấy ếht bỗng cười nhạt tộm tnếig: “Lục Dêin, đừng ảig ugn iớv anh, uến me kôhng ởm aửc hna ẽs oáb cảnh tás ión me tấm thcí.”

Cách tộm cánh cửa, cụL Diên đang ịb ụD Tạrch Xyuên íg lưỡi oad lạnh ưhn băng oàv ổc hnọg, uas óđ pá tás oàv iat anh, gọing ión nguy hiểm lạnh lnùg: “gNhĩ cách oảb ãg at túc ,iđ uến kôhng iôt kôhng biết noc oad torng yat mình ẽs màl ìg đuâ.”

cụL Dêin: ”…“

cụL Diên ãđ ịb tằhng ếhp tậv ôv dụng Tởưng cáB nâV oàb tếh ựs bình tnĩh. hnA pục tắm liếc lưỡi oad cắs néb ở ổc mnìh, hắng gnọig, cuối cùng tấc tếing auq ehk cửa: “ởưTng cáB Vân, hna ềv ,iđ ờig iôt muốn ngủ, óc ìg ểđ iam nió.”

Tởưng cáB nâV cứt iốt tậb cờưi: “Lục Dêin, me chơi hna yấđ ?!à mE nhắn nit ión đang ịb uađ bụng oảb hna nếđ chăm cós ,me ờig iạl đuổi hna ,ềv me nghĩ hna kôhng óc cách ịrt me phải k!gnôh?”

cụL Diên óc ểht mảc nhận được iờl ión yàn ãđ khơi yậd nơc tịhnh ộn nẩ giấu torng lòng ụD Tạrch Xêyun, iởb ìv lưỡi oad ở ổc hna càng cúl càng tás vào, ưhn ểht ngay giây uas ón ẽs aức rách ad thịt hna vậy.

ãG“ at tốt iớv uậc thật đyấ.” ụD Tạrch Xyuên cười kẩhy.

Knôhg, ãg at ỉhc muốn ủgn iớv iôt tôhi!

Tởưng cáB nâV nếđ kihến mảc cúx nốv nòc áhk bình tĩnh aủc ụD Tạrch Xyuên iạl ởrt nên nỗh loạn nầl nữa. cụL Diên nêihgng uầđ én lưỡi dao, đang nghĩ mex nên màl oas ểđ đuổi Tởưng cáB nâV nêb nogài :iđ “iBết ịb iôt chơi àm nòc kôhng ,iđ ở iạl ờhc nă tếT ?à ùD oas nêb cạnh hna cũng óc nihều nưgời ưhn vậy, tihếu iôt cũng cẳhng hnả hởưng gì.”

uaM biến ,iđ kiếm nưgời khác àm ngủ.

Tởưng cáB nâV nghe yậv ìht sững ,ờs nòc tởưng cụL Diên đang gehn. ùD oas nọb ọh cũng quen nhau ừt ihk nòc nhgèo khó, tí nihều cũng óc tình cảm, ãg kôhng iọg uịd gnọig: A“ Dêin, me đừng ghen aữn được knôhg, cúhng at ãđ cùng nhau trải auq hoạn nạn, máđ ụhp ữn nêb nogài aik ỉhc àl pặg pịd ìht chơi tiôh.”

Torng lòng cụL Diên bỗng giật tóht, chết tệit, iác uâc tohại quen tuhộc này…

nêB nogài cửa, Tởưng cáB nâV chậm iãr ión iớv ẻv is tnìh: “Nếu cúl tưrớc kôhng óc me giúp ỡđ ìht oas hna óc ểht tuhận iợl tiếp quản pật đoàn Ngân Xyuên ưhn vậy, iọm ứht hna óc yâb ờig uềđ óc tộm phần aủc em.”

cụL Dêin: “!!!!?”

Pắhc! mâC mnệig! mâC mệing mâc mệing mâc mệing mâc m!!gnệi!!

cụL Diên iộv vàng muốn tắc nagng iờl Tởưng cáB nâV ión tiếp nưhng ụD Tạrch Xyuên dờưng ưhn ãđ nhận ar ý ồđ aủc anh, tịb chặt mệing hna lại. Torng chốc lát, ảc torng nẫl nogài ỉhc óc ểht nghe thấy Tởưng cáB nâV ựt ión tộm mnìh:

A“ Dêin, hna biết me đang ợn tấr nihều tềin, uến kôhng ãđ cẳhng nếđ iơn ưhn ếht này. mE nogan nogãn theo anh, cúhng at iát pợh được kgnôh?”

Được tằhng ahc mày!

Tởưng cáB Vân: “gNhe lời, ởm aửc ohc ahn.”

Đợưc, ởm aửc ohc mâđ chết mày!

Tởưng cáB Vân: A“ Dêin, me kôhng ởm aửc àl hna iđ thật đyấ.”

cụL Diên tộđ nihên kôhng muốn Tởưng cáB nâV iđ nữa, ìv hna mảc thấy tấb ức ia trên iờđ yàn cũng nên chịu oáb ứng, nưhng tiếc àl ụD Tạrch Xyuên iạl kôhng óc ý định động thủ, ơc ểht ọh nád tás oàv nahu, cùng aựt oàv cánh aửc nghe nưgời nàđ gnô nogài aik ểk ểl mât tnìh, từng uâc từng ữhc uềđ tệh ưhn lưỡi oad cắs nhọn mâđ mạnh oàv mit ụD Tạrch Xêyun.

cụL Diên kôhng biết ụD Tạrch Xyuên óc khóc yah knôhg, hna ỉhc biết àl nàb yat mầc oad aủc iốđ pơưhng đang nur rẩy.

Trái mit yấ cũng gốing ưhn thời tiết nogài aik cúl này, aưm mầd liên mêin.

Cẳhng biết óc phải ìv cụL Diên iồh uâl kôhng ảrt iờl nên Tởưng cáB nâV ión tộm mình cũng tệm iồr kôhng nữa. Kôhng gian nầd nêy tĩnh lại, nogài aửc vang nêl tếing chửi iớb ehk khẽ, uas óđ àl tếing bước chân nản lòng aủc nưgời nàđ gnô iờr iđ —

Cuối cùng Tởưng cáB nâV cũng .iđ

ểĐ iạl tộm đống nỗh nộđ ohc cụL Dêin.

cụL Diên nahnh cóhng yus nghĩ mex phải màl ếht oàn ểđ giải qyuết cyuhện aừv rồi, nưhng ngay giây tiếp teho, hna nghe thấy gọing ión khàn khàn aủc ụD Tạrch Xyuên vang nêb iat mnìh: ểN“ tình uậc ãđ ehc aưm giúp tôi, óc iờl tărng trối oàn muốn ión kgnôh?”

Đồng ửt cụL Diên oc lại: “!!?”

ụD Tạrch Xyuên tấm kiên nẫhn, lạnh lùng mếđ nợưgc: 3“ ”…

Lưỡi oad iơh đnộg, iổđ sang tộm cóg mâđ oàv ễd dàng hơn.

2“ ”…

Cánh yat aủc nưgời nàđ gnô căng cặht, ơig oac noc oad lên.

1“ ”…

cụL Diên căng tẳhng thốt lên: “Tôi tíhch hna — ”!!

“ạLch cạch ”…

tộM tếing téh chợt vang nêl torng bóng tối.

noC oad giật mình iơr xnốug.

Hết chương 3

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha