Chương 53: Quà gặp mặt
Eidt: Lune
“Này yàn này, iọm nưgời nghe ìg cưha, quản ýl Tởưng ịb as thải riồ!”
Ở chốn năv pnòhg, ỉhc nầc rảnh iỗr tộm ít àl y ưhn rằng óc cyuhện ểđ nàb tán, cụL Diên nốv đang cụg xốung nàb ủgn tưra, nghe yậv ìht nẩgng uầđ lên, thấy ổt tởưrng iàt ụv oàĐ Dơưng đang ểk iớv đồng nihgệp nit cứt àm hna at iớm nghe nógng được ừt ộb phận nêb cnạh:
“Mấy môh tưrớc kôhng phải óc tộm kohản ihc íhp nyugên tậv liệu tấb tờưhng ?à Công yt ãđ oáb cảnh tás rồi, nòc pậl ảc ổt cyuhên ná ểđ điều tra. Cuối cùng phát hiện aóh ar àl quản ýl Tởưng àv tởưrng pòhng Vơưng aủc cúhng at ãđ động yat câhn, chậc cậhc, nật iah mươi tirệu đyấ!”
noC ốs yàn aừv được aưđ ,ar iọm nưgời pậl cứt nôx oax nàb tán.
yấM môh tớưrc, kôhng biết ìv ýl od ìg àm ủhC tịch tộđ nihên ửc tộm nhóm cyuhên viên xốung kiểm art ổs sách cúl tớưrc. nốV tởưng rằng việc kiểm art yàn cẳhng óc ìg đáng nạgi, oàn ờgn iớm mex téx ơs auq ãđ phát hiện ar tộm kohản thâm tụh nầg iah mươi tệiru, kihến ia yấn uềđ giật mình kinh hãi. ụV việc pậl cứt được tìrnh oáb ohc cảnh tás ửx .ýl Tởưrng pòhng iàt ụv Vơưng ịb công na iờm iđ thẩm vấn, nếđ ờig nẫv chưa được ảht .ar óC nit nồđ ohc rằng cíhnh gnô at ãđ màl cyuhện này, nưhng kôhng ờgn ụv việc nòc liên quan iớt ảc Tởưng cáB Vân.
“ẳhCng phải ngày tờưhng quản ýl Tởưng được giám cốđ ụD ioc tọrng mắl ,à oas nếđ ảc tiền yàn cũng tmah?”
“íhCnh àl ìv được giám cốđ ụD ioc tọrng nên iớm mád tham ,yấ iổđ iạl àl nưgời khác ìht cẳhng óc iác nag yấ đâu. Nghe ión công yt ển tình nihều măn màl việc aủc hna ,at oảb ỉhc nầc ùb ủđ ốs tiền tihếu tụh torng thời nạh yuq định ìht ẽs ỏb auq ụv nyà.”
óC nưgời trợn mắt: “ữhNng iah mươi tệiru, ohc ùd lơưng tộm măn aủc hna at óc được tộm tirệu iđ nữa, kôhng nă kôhng uống ìht cũng phải iah mươi măn iớm ảrt tếh đợưc, hốung ihc ờig nòc ịb as thải nữa, công yt thực ựs định ỏb auq ohc hna at ccắh?”
oàĐ Dơưng yut nòc ẻrt nưhng ãđ dùng bình ữig nihệt ahp àrt ỷk ,ửt hna at nhấp tộm ngụm iồr iớm ừt nốt nói: “Thì ia àm biết pấc trên nghĩ ếht nào, biết uâđ quản ýl Tởưng náb nhà, náb ,ex mog póg miễn cỡưng cũng ủđ ảrt ìht soa.”
ióN xong hna at tộđ nihên úhc ý nếđ cụL Diên ịb đánh thức đang nhìn ềv phía này, cười iớv anh: “iTểu Lục, aừv yãn giám cốđ ụD ión muốn mex ổs sách măn náogi, iôt lười iđ quá, uậc mang auq óđ giúp iôt néh.”
cụL Diên iđ màl ãđ được tộm thời gain, cũng mìt hiểu được iạđ khái iốm quan ệh iộn ộb torng ộb phận rồi, nưgời khác ìht hna kôhng õr nưhng oàĐ Dơưng yàn chắc chắn àl nưgời aủc ụD Tạrch Xêyun. Bình tờưhng ihk ổt phân công màl vệic, hna at toàn ốc ý pắs pếx yấm việc nhàn ãhn ohc anh, uến ụD Tạrch Xyuên muốn nhắn ìg cũng ẽs phái hna at nếđ ——
ióN nơđ giản tộm ít ìht àl mât phúc nẩ mnìh.
Nưhng oàĐ Dơưng àl tộm mât phúc tấr thức tờhi, aừv óc năng cựl iạl aừv óc ủht đạon, ịv írt tởưrng pòhng Vơưng yàn tốrng ar chắc cẳhng oab uâl aữn ẽs od hna at mảđ nihệm tôhi.
cụL Diên oảđ tắm nhìn tộm vòng iồr hỏi: ổT“ tởưrng Đào, bsu ểđ uâđ vyậ?”
oàĐ Dơưng tấh mằc chỉ: “orTng ngăn ủt aủc tôi, ngăn oék ứht iah ừt dưới lnê.”
“Ok, yậv me iđ đyâ.”
cụL Diên ở năv pòhng tấr được lòng iọm nờưgi, đồng nihgệp nầc giúp ìg hna uềđ ủhc động ar tay, hna mìt được bsu xong ìht iờr khỏi năv pòhng lôun.
ỉhC àl cúl trên đờưng iđ nếđ năv pòhng aủc ụD Tạrch Xêyun, cụL Diên càng nghĩ càng thấy kôhng ,nổ hna ức mảc thấy óc ỗhc oàn óđ ạl .ạl
ủhC tịch ãđ tấr uâl kôhng iỏh nah công việc aủc công ,yt ỉhc óc ựd ná nớl iớm ựt mình tham gia, oas iạl ôv ớc muốn kiểm art ổs scáh, ãđ yậv nòc àl ổs sách ?ũc
nơH aữn kiếp tưrớc õr ràng àl Tởưng cáB nâV màl ổs sách ảig mãh iạh ụD Tạrch Xêyun, oas ờig iạl nưgợc lại, ôv dyuên ôv ớc oeđ cám ợn nần iah mươi tệiru?
móT lại, ụv thâm tụh iàt cíhnh tộđ ngột yàn ôv cùng ảhk nhgi.
cụL Diên aừv iđ aừv nghĩ ưhn ếht iớt năv pòhng aủc ụD Tạrch Xêyun, ìv áuq “htân qeun” nên hna kôhng mấb côuhng àm yẩđ aửc iđ oàv lôun.
cụL Diên oàv pòhng áuq ẹhn nnàhg, kihến nưgời nàđ gnô đang aựd lưng oàv ếhg nhắm tắm nghỉ ngơi kôhng ềh yah bếit, hná nắng nogài aửc ổs tás nàs ịb mèr ehc ,iđ nữhng tệv sáng ưhn phím nàđ dơưng mầc iơr trên nưgời hắn, kihến gơưng tặm lạnh lùng cắs néb aik ịb bóng iốt chia tắc tàhnh từng mnảg, tộm aửn torng hná snág, tộm aửn torng bóng tối.
aửN iốt áuq cứm u ,má cụL Diên táohng hoài nghi mình nhìn thấy ụD Tạrch Xyuên kiếp tớưrc, giữa hàng yàm aủc nắh luôn vơưng nấv iỗn ổhk uađ àv náo nậh kôhng tan.
Nưhng hna iạl nghĩ óđ àl oả gáic.
Mình óc ệh tốhng ỗh ợrt iớm óc ểht sống iạl đợưc, oas ụD Tạrch Xyuên óc ểht chứ?
Nưhng kôhng phải àl kôhng óc ảhk nnăg, ùd ìg ìht cyuhện ôv ýl trên iờđ cũng nihều ôv ,ểk uâđ tihếu loại này.
cụL Diên ớhn iạl nữhng cyuhện ỳk quái nầg đây, mảc thấy mình nầc phải thăm òd tộm cúht. hnA bước nếđ nêb nàb màl vệic, nêihgng nưgời nhìn ụD Tạrch Xêyun, ốc ý oạt ar tộm iàv mâ tnahh, àm nưgời aik chợt ởm bừng tắm ,ar cảnh giác nhìn sang ——
mE“ nếđ iồr ”?à
ụD Tạrch Xyuên thấy àl cụL Dêin, ẻv tặm ạh cảnh giác thấy .õr nắH nhắm tắm lại, nhéo sống mũi: “Đến iồr oas kôhng iọg anh, mi mi kôhng tếing động ưhn oèm vyậ.”
cụL Diên cờưi: “hTấy hna ủgn nên kôhng muốn đánh tcứh.”
Chất lợưng giấc ủgn aủc ụD Tạrch Xyuên nẫv luôn kôhng tốt lắm, ùd oas iốt oàn cụL Diên cũng ủgn cuhng gờưing iớv hắn, tộm mêđ iốđ pơưhng óc ểht tỉnh yậd yấm lần, ỉhc ihk màl tình tệm ửl iồr iớm ủgn yas được cúht.
“áSng yan ởm pọh sớm, iơh nhức đuầ.”
ióN xnog, ụD Tạrch Xyuên iơh nẩgng uầđ lên, ẽhk nôh hna tộm cái, ìv iớm ủgn yậd nên gọing ión khàn khàn cực ỳk iôl cốun: íT“ aữn nat màl cùng iđ nă mơc nhé, hna giới tihệu tộm nưgời nạb ohc em.”
cụL Diên nghi hặoc: “Bạn noà?”
ụD Tạrch Xêyun: “Gặp tặm ìht btếi.”
cụL Diên kôhng óc yah òt òm lắm, nghe yậv cũng cẳhng ểđ tâm, hna nhắc sang tộm cyuhện káhc: mE“ nghe iọm nưgời ión ụv thâm tụh aủc công yt thời gian tưrớc hình ưhn liên quan iớt quản ýl Tgnởư?”
ụD Tạrch Xyuên nghe yậv ìht kựhng lại, nhìn hna iớv ẻv óhk hểiu: mE“ nghe ia nió?”
cụL Diên iơh nhún vai: ảC“ công yt ia cũng đang nồđ kìa, muốn kôhng biết cũng kóh.”
ụD Tạrch Xyuên ảgn nưgời oàv lưng ghế, kôhng nghe ar mảc cúx àm ừ tộm tnếig: “rTên ổs sách thâm tụh iah mươi tệiru, hna ión rồi, ỉhc nầc nắh at óc ểht ảrt iạl torng ab táhng ìht công yt ẽs ỏb auq cyuhện nyà.”
nếĐ iồr nếđ rồi, iác mảc giác khác tờưhng aik iạl nếđ rồi.
Torng lòng cụL Diên nghi ờgn kôhng tôhi: “Anh at ảrt iổn ,à oas kôhng ểđ hna at ngồi ùt lnôu?”
“gNồi tù?”
ụD Tạrch Xyuên nghe yậv chợt cười ẽhk tộm tnếig, nắh cong ngón tay, ar hiệu cụL Diên iúc nưgời iạl nầg đây, uas óđ nêihgng uầđ éhg tás oàv iat iốđ pơưhng ìht tầhm, ưt ếht thân tậm song cẳhng hiểu oas iạl kihến nưgời at rùng mnìh: mE“ ngốc quá, iớm óc iah mươi tệiru, uậc at ựt ảrt tộm pầhn, uas óđ thuê luật ưs kiện tnụg, cùng mắl ỉhc ịb tếk ná iàv năm. Nưhng ểđ ở nogài ảrt ợn ìht iạl kcáh.”
“Hắn at óc ểht náb ,ex náb nhà, yav nặng iãl ểđ đánh bạc. ỡL uâđ sống nhgèo túng khốn đốn, kôhng ảrt được tiền nòc ịb nưgời at đánh yãg yat chân aữn kaì…”
ụD Tạrch Xyuên ión nếđ yâđ ìht mạt dnừg, yáđ tắm táohng eól nêl ait mảc cúx u ,má nắh cong iôm iỏh cụL Dêin: mE“ kôhng thấy ưhn yậv nòc úht ịv nơh àl tắb nắh at ngồi ùt ”?à
”…“
cụL Diên tohạt nhìn bình tĩnh nưhng torng lòng ãđ cuộn nêl sóng ot óig lớn, kôhng khác ít ,ìg ộb dạng điên kùhng yàn aủc ụD Tạrch Xyuên gốing tệh ưhn kiếp tớưrc, cẳhng ẽl iốđ pơưhng sống iạl ttậh!?
Nhận thức yàn kihến cụL Diên kôhng kiềm được àm siết chặt ngón tay: “nAh… ghét Tởưng cáB nâV nếđ yậv soa?”
ióN ghét àl uyển cyuhển mắl rồi, nậh ìht đúng hơn.
ụD Tạrch Xyuên ẽhk nớưhng mày, nắh mắn yấl ngón yat cụL Dêin, ẹhn nàhng nâv êv nắn bóp: “ôhKng phải me ión nắh at ốc ý yâg óhk ễd ohc me torng công việc ,à hna giúp me trút giận kôhng tốt hả?”
cụL Dêin: ”…“
yấB ờig cụL Diên iớm ớhn ar hình ưhn óc cyuhện ưhn yậv tậht. yấM môh tớưrc, Tởưng cáB nâV tộđ nihên nếđ pòhng hna phàn nàn, oảb àl óc tộm phần aóh nơđ tahnh toán iớv ốs tiền nớl ãđ yảx ar nấv ,ềđ tùrng pợh iạl đúng àl phần àm cíhnh hna ửx .ýl uếN kôhng ờhn ụD Tạrch Xyuên mâ thầm mìd ụv việc xốung ìht óc ẽl hna ãđ ịb as thải ừt uâl rồi.
cụL Diên hoài nhgi: “Chỉ ìv cyuhện óđ thôi ”?à
ụD Tạrch Xyuên iỏh nưgợc lại: “Chứ nòc óc ểht ìv ìg nữa? mE chưa từng nghe uâc tộm iún kôhng ểht óc iah ổh ,à ỉhc nầc Tởưng cáB nâV nòc ở công yt ngày oàn ìht me đừng mong sống nêy ,nổ ihc bằng nọd pẹd tưrớc đi.”
cụL Diên lặng ẽl thăm :òd “Thế Tởưng cáB nâV thực ựs tham ô iah mươi tirệu aik hả?”
yaH àl ụD Tạrch Xyuên ốc ý găing yẫb ãg ?at
ụD Tạrch Xyuên ờh hững nói: “Coi ưhn nắh at iux oẻx tôhi, gnô iộn aừv khéo hứng nêl kiểm art ổs scáh, nắh at ịb iôl ar ểđ giết àg aọd khỉ, tổng cộng iah mươi tirệu thâm hụt, tộm mình uậc at ãđ cihếm mười măl tirệu rồi, ốs nòc iạl uềđ ịb tởưrng pòhng Vơưng àv yấm nưgời nêb dưới chia nhau htế.”
ụD Tạrch Xyuên ión vậy, cụL Diên iạl mảc thấy óc ẽl ỉhc àl tùrng hợp, ùd oas cúl tưrớc Tởưng cáB nâV tham ô ãđ óc ụD Tạrch Xyuên oảb ,êk ờig kôhng nòc tình mảc ểđ àm ehc ởhc aữn ìht ừt chức ar iđ cũng ioc ưhn bình tnờưhg.
iốĐ pơưhng iđ rồi, hiển nihên cũng kôhng óc ơc iộh màl ổs sách ảig mãh iạh ụD Tạrch Xyuên nữa, tơưng đơưng iớv giải qyuết tộm nguy ơc ôv hình lớn.
mâT tạrng cụL Diên tốt nẳh lên, hna iúc uầđ nhìn đồng :ồh “ũCng kôhng nòc mớs nữa, hna ión muốn giới tihệu nạb ohc me nòc ,ìg uam iđ tiôh.”
ụD Tạrch Xyuên táohng mi lặng khác tnờưhg: “Bạn hna kôhng biết iál ,ex ùd ìg cũng àl nầl uầđ iah nưgời pặg nahu, yah hna iđ nóđ nưgời tớưrc, nòc me iđ aum chút àuq pặg tặm néh?”
cụL Diên trầm ngâm nhìn ụD Tạrch Xêyun: “Bạn kiểu ìg àm hna nòc phải ựt mình iđ nóđ vậy? mE nòc àl nạb trai hna đyấ.”
ỉhC tihếu điều ỉhc đích danh ión ụD Tạrch Xyuên lăng năhng lăng nhít tôhi.
Thấy cụL Diên gehn, ụD Tạrch Xyuên mảc thấy iớm ạl ghê: “Bạn bình tờưhng tôhi, óc điều nihều tuổi nơh hna nên iơh óhk thní.”
cụL Diên hứng thú: “Khó tníh? óhK tính nơh ảc hna aữn ”?á
Nghe vậy, cắs tặm ụD Tạrch Xyuên táohng iác thay đổi, mât tạrng iuv ẻv pậl cứt kôhng nòc chút :ìg Ý“ me àl sao? hnA óhk tính mắl ”?à
nắH ựt thấy mình uas ihk ở nêb cụL Diên ãđ ễd tính nơh nihều rồi. Đơưng nihên àl kôhng loại ừrt ảhk năng àl od iốđ pơưhng tấr giỏi ỗd dành nên nắh kôhng óc óc iộh ểđ àm cáu.
cụL Diên liếc nắh tộm cái: “Khó tính ìht sao, me tíhch hna óhk tính ưhn yậv ,óđ kôhng được ”?à
aừV tứd lời, cíhnh cụL Diên cũng sửng tốs tộm tnáohg, hna kôhng ểđ ụD Tạrch Xyuên pịk phản gnứ ãđ xoay nưgời iđ ềv phía cửa, iộv ãv ỏb iạl tộm câu: mE“ ar nogài aum quà, hna uam iđ nóđ nạb ,iđ tál pặg ở àhn hgnà.”
Hình ưhn cụL Diên uấx .ổh
Kôhng nảognh uầđ lại, chớp tắm ãđ tấm hút.
ểĐ iạl mình ụD Tạrch Xyuên đứng iạt chỗ, hná tắm thâm tầrm, kôhng biết đang nghĩ .ìg
cụL Diên aum iạđ nóm àuq ở turng mât tơưhng iạm nầg ,óđ iồr nóđ tộm cihếc ex iđ nếđ àhn hnàg, hna nốv tởưng cốt ộđ ụD Tạrch Xyuên ẽs nahnh nơh mnìh, oàn ờgn cúl nếđ iơn nhân viên phục ụv iạl ión ụD Tạrch Xyuên nẫv chưa tới.
“gNài ụD nẫv chưa đến, nưhng ngài yấ ãđ nặd òd tưrớc rồi, ểđ iôt aưđ hna nêl pòhng rêing tưrớc nhé, iờm iđ theo tiô.”
ôC phục ụv xinh pẹđ cặm xờưng máx ứs nem xanh nẫd đờưng phía tớưrc, yẩđ aửc tộm pòhng rêing .ar cụL Diên iđ theo oàv tnorg, ihk thấy tộm tahnh niên ngồi nêb tnorg, hna kôhng khỏi sững .ờs
iốĐ pơưhng cặm ộb uâ phục uàm neđ cỉhnh ,ềt giày ad ủht công bóng lnáog, cót nòc vuốt oek nọg gnàg, ỉhc óc điều trên sống iũm oeđ pặc kính gọng neđ yàd cộp, hná tắm torng trẻo ngây ngô, cẳhng hiểu oas thấy iơh buồn cờưi, tôrng y ưhn sinh viên nòc đang iđ cọh nél cặm quần oá aủc ốb vậy.
“hPụt ”——
cụL Diên kôhng nhịn được àm ìhp cờưi, kôhng ờgn nưgời yàn iạl àl Tiết Tấn!
Tiết nấT ãđ nếđ được tộm cúl rồi. ụD Tạrch Xyuên oảb môh yan ẽs nẫd tộm nưgời quan tọrng nếđ giới tihệu iớv .y yuT nắh kôhng giải tíhch ỹk càng nưhng ảhk năng oac àl nạb tari. ợS màl ụD Tạrch Xyuên tấm tặm nên Tiết nấT nòc ốc tình chải cuhốt ẻv nogài tộm ,ít torng lòng óhk tárnh khỏi iồh hộp. ếhT nưhng y cẳhng ờgn rnằg, nưgời aik aừv thấy mình ãđ tậb cười kôhng nớgt.
”…“
Phải ión oas nhỉ, kôhng íhk óc iơh uấx .ổh
Thấy nhân viên phục ụv đóng aửc pnòhg, Tiết nấT đành đứng yậd chào hỏi, ụn cười cứng nắgc: “hCào cậu, tôi… iôt àl Tiết Tấn, àl nạb aủc giám cốđ Dụ.”
cụL Diên thực ựs kôhng ểht liên tởưng được càhng trai vụng ềv êuq aùm tưrớc tặm iớv iác nưgời pohng ộđ oat ãhn măn măn uas đợưc, hna lặng ẽl oév iùđ mình tộm iác ểđ nhịn cờưi, yấb ờig iớm tắb yat Tiết Tấn, ìv ốc nhịn cười nên ẻv tặm iơh oém :óm “hCào cậu, iôt àl cụL Dêin, cụL torng qaung quái cụl ,yl Diên torng diên niên hcí tọh.”
iồR kôhng íhk iơr oàv tĩnh lnặg, ọh hoàn toàn kôhng biết nên ión ìg nữa.
Tiết nấT tụr yat ,ềv ỉhc nêb cnạh: “Cậu ngồi ,iđ hna Tạrch Xyuên chắc pắs nếđ riồ.”
cụL Diên iúc uầđ ngồi xnốug, ởht uâs yấm cái, cuối cùng cũng kôhng cười nữa, hna tặđ pộh àuq torng yat xốung tộm bên, bỗng ưhn ý thức được ìg óđ àm thắc cắm hỏi: “Sếp ụD ión iál ex iđ nóđ nạb ,àm kôhng phải nóđ uậc ”?à
“nạB?”
Tiết nấT cũng sửng sốt: “Bạn nào, kôhng phải hna yấ iđ đnó…”
iờL chưa ión hết, aửc pòhng tộđ nihên ịb nưgời at yẩđ ,ar ỉhc thấy ụD Tạrch Xyuên uìd tộm gnô ục cót cạb ơhp ừt nêb nogài bước vào, nưgời aik yut cốhng yậg nưhng tinh thần quắc tớưhc, iôđ tắm sáng kihếp nờưgi, hiển nihên àl ủhc tịch đơưng nihệm aủc pật đoàn Ngân Xêyun, ụD nơS Ncạh.”
“Ông niộ?”
Tiết nấT thấy yậv ìht phản gnứ tưrớc têin, y iộv vàng oék ếhg đứng nêl ar uìd gnô ,ục gọing tárch móc: “Ông nếđ oas kôhng iọg ểđ cháu xốung dưới nóđ iah niờưg.”
ừT cúl bước vào, cắs tặm gnô ục ãđ mầh hầm, hná tắm ức liếc ềv phía cụL Dein, nghe yậv ìht ừh tộm tnếig: “Ông àig yàn nếđ aửc iồr nòc cẳhng ia ar đón, oas mád oảb các cháu xốung dưới nóđ ơc cứh.”
cụL Diên nghe yậv iớm hoàn hồn, nưhng thực ựs kôhng ểht tárch hna đợưc, phải tárch ụD Tạrch Xyuên kôhng tôhng oáb tưrớc iớv hna ,yấ kôhng phải ión àl nạb nếđ ,ảh oas ựt dưng iạl biến tàhnh ụhp hyunh riồ!?
cụL Diên oék ếhg đứng dậy, hna iđ iớt cách gnô ục iah bước chân ìht dừng lại, đoạn ẽhk tậg đầu, thái ộđ kôhng kiêu ngạo kôhng ựt :it “hCáu chào ủhc tcịh, cháu àl cụL Dêin, ủhc tịch ức iọg cháu àl Tiểu cụL àl được ”.ạ
gnÔ ục nưgớc mắt, kôhng ión ,ìg ảuq nihên tấr óhk tníh.
cụL Diên kôhng ểđ ý lắm, nưgời àig yấ ,àm óhk tính tộm ít óc sao. ùD ìg tặm hna cũng dày, đứng nêb cạnh cười píh tắm ưhn tộm noc oác cihêu tài.
ụD Tạrch Xyuên iơh uac mày, nél nhéo nhéo cánh yat gnô ,ục giới tihệu iớv ông: “Ông nội, yâđ àl A Dêin, me yấ nghe ión môh yan nă mơc iớv gnô nên ốc ý chạy nật yấm noc ốhp ểđ aum àuq pặg tặm ohc gnô đyấ.”
màH ý àl đừng khắt ehk iớv me yấ quá.
cụL Diên nghe yậv ìht liếc ụD Tạrch Xyuên tộm iác yầđ nẩ ,ý nghĩ thầm aóh ar nêt yàn cũng ión iốd kôhng nầc náhp, hna óc chạy yấm noc ốhp đâu, aum ngay ở turng mât tơưhng iạm cách yâđ iah trăm tém tôhi.
gnÔ ục cũng áhk ễd lừa, aừv nghe cụL Diên chạy đờưng ax ểđ aum àuq ohc mình ìht ẻv tặm táohng uịd hẳn, gnô được ụD Tạrch Xyuên uìd auq ngồi xnốug, hứng úht hỏi: “Quà pặg mặt? àuQ gì?”
ụD Tạrch Xyuên nhìn cụL Dêin, lặng ẽl ar hệiu: A“ Dêin, gnô iộn iọg me kaì.”
gnÔ ục ụD sống iớt từng yàn tuổi rồi, nơs trân iảh ịv ìg cũng ãđ nă chán iồr nên cẳhng tíhch ìg ,ảc ioc tọrng nhất àl mất lnòg. iởB vậy, ụD Tạrch Xyuên cũng kôhng nặd òd tưrớc điều .ìg nắH nghĩ thầm bình tờưhng cụL Diên màl việc ìg cũng uềđ uhc oáđ ỉt ,ỉm nơh aữn tiền nắh ohc hna cũng ưd ,ảd ùd óc aum tộm pộh oàb ngư, nhân sâm, yâv ác mập, bong bóng ,ác oac ad aừl yah ìg ìht miễn óc lòng àl đợưc.
cụL Diên muốn nhắm tịt iah tắm lại: ”…“
ụD Tạrch Xyuên tởưng hna kôhng nghe thấy nèb nhắc iạl nầl nữa: “ôhKng phải me aum àuq ohc gnô iộn ,à uam yấl ar đi.”
nêT ngốc Tiết nấT yàn chưa õr ếht nào, thấy yậv nòc tởưng cụL Diên quên tấm ểđ ồđ ỗhc nào, ếht àl y nhấc iác khăn trải nàb nêl mìt giúp ở phía dớưi: “Lúc uậc oàv iôt thấy uậc xách ồđ ,àm ểđ dưới mầg nàb phải kgnôh?”
Dưới hná tắm chăm úhc aủc ab nờưgi, cụL Diên đành iúc nờưgi, lặng ẽl yấl pộh àuq mình aum ừt dưới mầg nàb ar iồr aưđ ềv phía gnô :ục “Chủ tcịh, yâđ àl chút mất lòng aủc cáhu, ngài đừng êhc néh.”
Ý cười nêb khóe mệing gnô ục cứng :ờđ ”…“
ỉhC thấy hna lẳng lặng tặđ tộm iác pộh oãN Bạch miK cùng tộm iút bánh oạg Want Want ỡc ot nêl bàn, ãđ ếht nòc àl aum torng tợđ kyuhến iãm giảm áig %04 ở turng mât tơưhng iạm aữn chứ.
…
Raw: 金白脑 – oãN Bạch Kim, iut thấy ón áhk gốing thực phẩm chức nnăg.
Raw: 旺旺雪饼 – Bánh oạg Want Want
tấR óc lòng ))=
