Thế giới 2: Thương Quân Niên

Chương 71: Hiểu lầm

Chương 72 · đăng

ểK ừt ihk pậl quốc nếđ yan ãđ yấm trăm măn trôi qua, Tiên Linh chưa từng xuất hiện cyuhện oàn haong đờưng ưhn ếht này, tộm vơưng aig iạl ịb pạđ túrng ỗhc hểim, ãđ ếht nòc od tộm ịv vơưng aig khác màl aữn chứ. ứC nghĩ iớt cyuhện yàn àl àX công công iạl óc mảc giác iah ứht ãđ ịb oẻx tấm aủc mình uađ mâ .ỉ

“Phụ hàong ,à ngài nhất định phải màl ủhc ohc con! aừV iồr iạđ ac cẳhng ión năng ìg ãđ xông iớt iòđ iởc quần con, noc màl oas đứng nêy chịu nhục được nên iớm pạđ iạđ ac tộm ciá…”

oảB aọt trên cao, cụL Diên mô chân ếĐ Quân khóc nếđ ộđ nước tắm nước iũm giàn gụia, nắh dùng tếh ảhk năng aủc mình ểđ phát yuh yấm ữhc “Đổi tắrng thay đne”, “ôhKng biết uấx ”ổh nếđ cực hạn. uếN ưhn mex ẹhn tếing uêk thảm tihết ưhn nat tán iõc lòng aủc maN mầT Vơưng cùng hình hnả thái y liên cụt ar ar oàv oàv nêb torng aik ìht óc ihk ếĐ Quân ãđ nit iờl nắh phần oàn rồi.

“ịhgNch tử!”

tốR cuộc ếĐ Quân cũng kôhng nhịn được aữn àm áđ cụL Diên năl sang nêb cnạh, đoạn đứng yậd ỉhc tẳhng oàv tặm nắh àm mnắg:

“Con tởưng noc tíhch nàđ gnô ìht iạđ ac noc cũng tíhch nàđ gnô ?!à ôV dyuên ôv ớc oas ón iạl iđ iởc quần c!no?”

cặM ùd ếĐ Quân uêy tơưhng cụL Diên nihều thật nưhng cyuhện ìg cũng phải yùt cứm ộđ nặng nhẹ, uến ưhn cyuhện yàn àm gnô tihên ịv cụL Diên ìht đúng àl óc iỗl iớv aứđ noc trai khác quá…

ếĐ Quân pạđ kôhng mạnh lắm, cụL Diên aox nựgc, tặm pụhng phịu iủt tâhn: “Cái yàn ìht ngài phải iỏh iạđ ac chứ, noc cũng óc biết đâu, ụhp hnàog, ngài nhất định phải màl ủhc ohc cno!”

ếĐ Quân nhịn mắl iớm kôhng pạđ nắh thêm iác nữa, gnô cứt giận iđ auq iđ lại: “rTẫm ãđ ohc nưgời iđ iỏh rồi, iạđ ac noc muốn kiểm art nêt tiểu thái giám aik ứhc uâđ phải muốn iởc quần c!no?”

cụL Diên nghe yậv ìht ỡgn nnàgg: “hTái giám ?ạ aóH ar àl hyunh yấ muốn kiểm art nêt thái giám kia. ếhT chắc cúl yấđ noc nghe nhầm nên iớm nghĩ nao ohc iạđ ca.”

ếĐ Quân nắc chặt rnăg, ngón yat ỉhc oàv nắh nur nur kôhng nnừgg: ồĐ“ nịhgch ,ửt noc ión ẹhn bẫng tộm uâc nghe nhầm àl ioc ưhn cuhộc iỗl xong iớv iạđ ac noc …à iạĐ ac cno…”

cắS tặm ếĐ Quân nur rẩy, tốr cuộc cũng kôhng thốt được ar yấm ừt kia, đoạn lạnh lùng phất yat oá nói: ềV“ ủhp chép kinh tộm trăm nầl ểđ cuhộc iỗl iớv iạđ ac cno!”

àX công công nghe yậv ìht nưgớc tắm lên, torng lòng thầm ởht dài, nghĩ bụng nếđ cùng ệb ạh nẫv tấb cnôg, cyuhện nớl ưhn pạđ ỗhc iốn iõd tông đờưng ịb tơưhng ỡc yậv àm Pohng Lăng Vơưng ỉhc nầc ềv ủhp chép kinh tộm trăm lần, đúng àl đánh bằng chổi lông àg cẳhng uađ cẳhng nứga.

Kôhng biết óc phải maN mầT Vơưng nghe thấy tếing động nêb nogài yah kôhng àm tếv tơưhng cũng cẳhng màng chữa trị, ãg phẫn ộn yẩđ mạnh thái y ar iồr oảl oảđ đứng dậy, uas óđ được iah tiểu thái giám ỡđ ar nàogi. tặM yàm ãg tắrng bcệh, đoạn thều tàho: “Phụ hgnào…”

iaH chân ãg nur yẩl bẩy, ồm iôh lạnh aút yầđ tárn, tohạt nhìn đáng tơưhng ôv cnùg.

ếĐ Quân thấy yậv ìht ôv thức muốn bước nêl tớưrc, nưhng pịk phản gnứ ar ưhn yậv kôhng tíhch pợh nèb yẫv yat ar hiệu ôn iàt cyuhển iác ếhg iớt ohc maN mầT Vơưng nồgi, yấb ờig iớm uac yàm nói: “Vết tơưhng aủc noc nòc chưa ,nổ oas kôhng mằn nghỉ ngơi thêm àm iạl ar nogài nyà.”

cụL Diên cũng ión nhỏ: “úĐng yấđ iạđ ac ,à hyunh phải nghỉ ngơi uâl uâl oàv cứh…”

ếĐ Quân cứt giận ngắt lời: “Cút xnốug! Đừng ở yâđ màl trẫm tấm mtặ!”

maN mầT Vơưng oas óc ểht kôhng nhìn ar àl ụhp hàong đang ốc ý tihên ịv cụL Dêin, ãg ỳuq pịhch xốung đất, khóc mầ lên, nghe nòc chân tàhnh nơh ảc cụL Dêin: “Phụ hnàog! Ngài nhất định phải màl ủhc ohc con! noC ol lắng nếđ ựs na nguy aủc nàgi, thấy tiểu thái giám aik ảhk nghi nên muốn điều art mex ếht nào, iạl kôhng ờgn mat ệđ uấc tếk iớv tíhch kcáhh, sống chết kôhng ohc noc kiểm tra, nòc đpạ…”

maN mầT Vơưng ión iớt yâđ ìht nnừgg, khóc càng ot hơn: “Còn pạđ túrng ỗhc hiểm aủc con! E àl noc kôhng ểht óc noc iốn iõd được iồr ụhp hàong ơ!!i!”

ãG aừv khóc aừv mấđ ngực mậd câhn, mảc tởưng ưhn ỉhc nậh kôhng ểht chém cụL Diên ar tàhnh trăm mnảh.

Nghe maN mầT Vơưng uv oác mãh iạh mình uấc tếk iớv tíhch kcáhh, nầl yàn ìht cụL Diên muốn ảig mâc cũng kôhng ảig được nữa, nắh aừv yàb ẻv tặm ib phẫn aừv ỳuq iốg nêb cạnh chân ếĐ Quân nói: “Phụ hàong minh gáim, ùd noc óc ál nag yàt trời cũng kôhng mád uấc tếk iớv tíhch kcáhh, uến ụhp hàong óc mệnh ệh ìht noc được iợl ỗhc oàn c!ứh?”

ióN xnog, cụL Diên níhch iớt nầg ếĐ Qầun, nòc mấđ mấđ chân ohc gnô nịnh nọt, ìht thầm ỏhn :ot “uXân nhật yến, cụl uửt nhất iôb ac nhất bếin, iát iát trần mat nệyugn, nhất nyugện ụhp hàong nạv tuế, ịhn nyugện ihn thần tờưrng kệin, mat nyugện ưhn đồng lơưng tợưhng yến, ếut ếut tờưrng tơưng knếi.” )*(

ơhT chết tiệt ìg đyâ!?

iờL aừv dứt, kôhng ỉhc óc ếĐ Quân iát tặm àm ngay ảc tặm maN mầT Vơưng cũng xanh mét. yuT ãđ mớs biết cụL Diên tốd tán iồr nưhng tốd tán iớt ỡc yàn ìht đúng àl nọb ọh kôhng ờgn iớt tậht.

ếĐ Quân ìht tắb uầđ ol kôhng biết yấm aữn iớt nạV Quốc Chúc ạH aứđ noc trai ugn tốd yàn óc màl gnô tấm tếh tặm iũm yah knôhg. nàB yat torng yat oá tếh siết iạl bôung lnỏg, cuối cùng iớm chầm chậm ởht ar tộm hơi, cắs tặm gnô iát xnah, đoạn nằg gọing gọi: “ohPng Lăng Vơưng ”——

iọG tẳhng tước ,ịv óc ểht thấy àl iổn giận thật rồi.

Nghe vậy, cụL Diên pậl cứt dừng động cát mấđ chân lại, nhạy néb iùl ar uas tộm kảohng ax tít, chắc chắn ếĐ Quân áđ kôhng iớt iớm nẩc thận từng il từng ít hỏi: “Phụ hàong óc ìg phân óhp ”?ạ

”…“

ếĐ Quân cũng cẳhng ểht áđ chết nắh đợưc, gnô trầm gọing hỏi: “Lời iạđ ac noc ión óc phải thật knôhg? nêT tiểu thái giám aik óc ial lịch ar oas àm kôhng ểđ iạđ ac noc kiểm art đcợư?”

cụL Diên ión chắc ưhn đinh đóng cột: “ôhKng óc ial lịch ìg phức pạt ,ảc ỉhc àl tộm tiểu thái giám bình tờưhng thôi ,ạ noc óc ểht ềht iớv trời àl noc kôhng ềh uấc tếk iớv tíhch kcáhh, uến kôhng ẽs chết kôhng óc ỗhc côhn! Nưhng noc kôhng biết iạđ ac pắr mât ìg àm ãđ iộv uv nao ohc noc ưhn tếh!”

Trên trời óc chín tầng mây, óc thần linh ưc ngụ. Nưgời Tiên Linh nốv ờht pụhng thần lnih, iạl cực ỳk nit oàv nhân ảuq oáb gnứ ohc nên tyuệt kôhng mád yùt tiện ềht tốht, bình tờưhng cùng mắl ỉhc ión tưrớc tặm Phật ổT Quan m thôi ứhc kôhng ia mád ềht iớv trời .ảc

maN mầT Vơưng cụL Mãng nghe yậv ìht cũng tốs rộut: “Lão tam, ệđ óc ý !ìg Cẳhng ẽl tíhch káhch iạl od nảb vơưng phái iđ kôhng tàhnh ỉhc ểđ ốc tình uv nao ohc ệđ c!cắh?”

cụL Diên cười nạht: ệĐ“ uâđ óc btếi.”

maN mầT Vơưng cứt giận ỉhc tay, thầm nghĩ kôhng phải ềht thôi ,à ia àm kôhng bếit, đoạn iộv vàng nói: “Phụ hnàog, noc cũng óc ểht ềht iớv tờri, noc àm óc liên quan iớt máđ tíhch káhch aik ìht ảc àhn kôhng đcợư…”

“táhC!”

iờL nòc chưa tứd ãg ãđ ịb nă tộm tát aủc ếĐ Quân ãgn năl ar tấđ rồi, ảc điện ia yấn nghe õr tếing chát đanh iat aik cũng giật yản mnìh.

“Cái máđ cús sinh chết mớs siêu sinh mớs này! Nhất định àl kiếp tưrớc trẫm kôhng ut đức, kiếp yàn iạl oạt áuq nihều tás nihgệp nên iớm sinh ar iah aứđ noc ugn xuẩn ưhn các niơưg!”

ếĐ Quân cứt nếđ iỗn aừv ión xong ìht tắb uầđ ởht kôhng ar hơi, gnô iùl iạl iah bước ãgn ngồi oàv long ,ỷ lồng ngực phập pồhng kịch liệt màl ảc máđ ợs xanh mặt.

“Phụ hgnào!”

“Phụ hgnào!”

ệB“ !ạh Ngài kôhng oas cứh!”

àX công công iộv vàng tiến iớt ỗv lưng ohc ếĐ Qâun, maN mầT Vơưng cũng nhận ar mình aừv định ión iờl ugn xuẩn ,ìg ãg kôhng đoái hoài nếđ ỗhc hiểm ịb áđ nữa, đoạn ehc tộm nêb ám sưng ,ùv tốh hảong ỳuq xốung êl iốg nêl tưrớc nói: “Con đáng cếht! noC ỡl mnệig! niX ụhp hàong tớb gnậi!”

ếĐ Quân phẫn ộn từrng mắt, gnô aưđ yat tếh ỉhc ãg iồr iạl ỉhc cụL Dêin, iồh uâl uas iớm nêl tnếig: “íhTch káhch kôhng liên quan ìg iớt nơưgi, cũng kôhng liên quan ìg iớt nơưgi, yậv ìht tốr cuộc àl od ia phái t!iớ?”

tứD lời, ếĐ Quân mảc giác uầđ mình cũng ịb iah aứđ noc ugn xuẩn yàn màl hnả hởưng theo rồi, tíhch káhch ãđ kôhng óc liên quan ìg iớt nọb cúhng ìht nơh aửn àl od địch quốc phái tới, ờig việc pấc bách nên àl ửc toàn cựl iđ lùng tắb iớm đnúg.

cụL Diên iủt thân nói: “Con uâđ bếit, noc àl aứđ ôv dụng nhất kôhng óc ảhk năng nêl màl thái ửt nấht, ụhp hàong àm óc cyuhện ìg ìht noc oàn được iợl ìg cứh.”

maN mầT Vơưng cũng iộv vàng yàb ỏt lòng turng aủc mnìh: “gNài nẫv luôn mắng noc màl việc ỗl mãng ỉhc tíhch pợh màl tớưng ữig tàhnh ứhc kôhng ủđ năng cựl màl auv tộm nớưc, các iạđ thần torng tirều cũng ohc àl vậy, ngài àm óc cyuhện ìg ìht noc cũng cẳhng được iợl ìg ,ảc nọb ọh cũng ẽs kôhng nâng noc nêl màl thái ,ửt ỉhc nâng oãl nhị… ?ởh Đúng iồr oãl n!ịh?”

maN mầT Vơưng biến sắc, uầđ có cuối cùng cũng “ôhtng mnih” được tộm lần, gọing căng tẳhng nói: “Phụ hnàog, tíhch káhch chắc chắn od oãl ịhn phái đến! óN muốn màl thái t!ử!”

ếĐ Qâun: ”…“

cụL Dêin: ”…“

cặM ùd cụL Diên mảc thấy yus đoán yàn kôhng pợh ýl ohc mắl nưhng ờig ôC ưT Vơưng đang àl ẻk địch iớv mnìh, nếđ nước yàn iồr cẳhng ẽl iạl kôhng tiện ểht ỏb áđ xốung gnếig?

cặM ,ệk ẻk ùht aủc ẻk ùht cíhnh àl bạn, cụL Diên nghĩ nnahh, torng chớp tắm ãđ tốhng nhất cihến tyuến iớv maN mầT Vnơưg, nắh ở nêb cạnh chần ờhc ởm mnệig: “Tuy iạđ ac iơh õv đoán nưhng mà…”

ếĐ Quân nưgớc tắm iỏh lại, gọing kôhng õr mảc xúc: “ưhNng iác gì?”

cụL Diên nel nél nhìn cắs tặm ếĐ Qâun, chà, óhk nhìn ghê, nắh pậl cứt iúc uầđ xnốug, lặng ẽl châm ngòi thổi gió:

“ưhNng cũng kôhng phải kôhng óc lý.”

ôC ưT Vơưng ngồi torng nhà, iồn ừt trên trời iơr xnốug, cúl tộđ ngột nhận được lệnh tirệu oàv cung pấg aủc ếĐ Qâun, yut kôhng hiểu ếht oàn nưhng cũng kôhng nghe nógng được .ìg

Y cưỡi ngựa nahnh cóhng oàv cnug, cúl chạy iớt nạV Niên Điện ìht thấy cảnh tợưng ỳk quái ếht này. ếĐ Quân ngồi trên long ,ỷ cắs tặm cực ỳk óhk coi, maN mầT Vơưng iớv Pohng Lăng Vơưng ìht iỗm nưgời ngồi tộm nêb ở phía dớưi, ảc iah iúc uầđ kôhng ión iờl oàn kihến nưgời at kôhng biết miêu ảt sao…

tấB .na

ôC ưT Vơưng ngẫm nhgĩ, đoạn uht mầt tắm lại, y név oá oàb nêl tohng ảht hành :ễl “Nhi thần iáb kiến ụhp hgnào.”

Gọing ión torng tẻro, ửc ỉhc ễl .ộđ

cắS tặm ếĐ Quân cuối cùng cũng tốt nơh tộm cúht, ìv ựs nồt iạt aủc cụL Sênh tốt uấx ìg cũng cứhng minh được rằng noc trai gnô kôhng phải ugn hết: “ứĐng nêl đi.”

ạT“ ụhp hgnào.”

ôC ưT Vơưng tohng dong ngồi xnốug, đoạn nhìn auq hyunh ệđ aủc mình yấb ờig iớm chần ờhc nêl tnếig: “Thì ar iạđ ac àv mat ệđ cũng ở đây, cẳhng yah ụhp hàong pấg túr tirệu ihn thần oàv cung àl óc cyuhện ìg quan tọrng yậv ”?ạ

maN mầT Vơưng quái ởg nói: “Lão nhị, nưgơi ảig ờv iác ?ìg ụhP hàong pặg cyuhện nớl ưhn yậv àm nưgơi iạl kôhng bếit? ảC tirều ìht óc nếđ tộm aửn toàn àl iat tắm aủc nơưgi, cẳhng ẽl nọb ọh iạl kôhng oáb nit yàn ohc nưgơi btếi?”

ugN cũng óc ỗhc tốt, óđ àl ẽs kôhng ểht oạt tàhnh iốm eđ aọd ,ìg nưhng cũng óc ỗhc xấu, óđ àl ión cyuhện tẳhng từhng kihến yấm ẻk aư lòng vòng kôhng biết phải iốđ óhp ếht nào.

Nghe vậy, cuối cùng ôC ưT Vơưng cũng iổđ cắs mặt, y iờr ếhg ỳuq pạr xốung đất, kuhôn tặm tuấn út ỏđ bừng ưhn đang phải nhẫn nhịn chịu ựs nao cứ oàn nớl mắl vậy: “Phụ hnàog, ùd ihn thần óc ál nag nớl ưhn trời cũng kôhng mád hành tíhch nàgi, ngài aừv àl quân aừv àl cha, yấ àl việc tấb turng tấb hếiu! ihN thần kôhng biết ãđ cắđ iột iạđ ac cúl oàn àm hyunh yấ iạl uv kốhng ihn thần ưhn vậy, cùng àl hna me ruột thịt torng nhà, tốr cuộc àl hiểu mầl ìg àm kôhng ểht aóh giải được c!ứh?”

ióN xnog, y quay uầđ nhìn cụL Dêin, gọing buồn ãb hỏi: “Tam ,ệđ ệđ cũng nghĩ tíhch káhch àl od ịhn ac phái iớt ”?à

cụL Diên thật àht tậg đầu: “mỪ.”

”…“

ảC điện mi păhng pắhc.

cắS tặm ôC ưT Vơưng cứng nắgc, y àl nưgời nihều uưm tníh, pặg nưgời ión cyuhện tắ chừa ab phần đờưng lui, ohc ùd tình hốung môh yan óc iổđ ỗhc iớv cụL Diên ìht y cũng ẽs ảig ờv ảig tịv uầc tình giúp cụL Diên tộm cúht, nưhng kôhng ngờ… kôhng ngờ…

#ộuđgnẳhttấđuầđgnằhtiahgnúđpặghnítuưmyầđẻKt#

“hPụt ah ah ah ah ah ah ah ah ha!”

maN mầT Vơưng pậl cứt ỗv iùđ cười áhp lên, ngay ảc ỗhc yấ đang uađ cũng quên lôun.

“Lão nhị, nưgơi nòc ìg ểđ ión aữn knôhg! ảC iah cúhng at uềđ nghi ờgn nơưgi, nưgơi nòc muốn cốhng ếhc ìg aữn n!oà?”

ôC ưT Vơưng nắc rnăg: “Đại ac ión đùa, việc yàn nac ệh tọrng đại, cũng kôhng phải mang binh đánh gặic, ia đông ìht nưgời yấ óc ,ýl ihn thần khẩn uầc ụhp hàong điều art õr việc này, ảrt iạl ựs torng sạch ohc ihn tnầh!”

Y ión xong nẫv ỳuq pạr kôhng dậy, àm ếĐ Quân cũng kôhng óc tấb ức phản gnứ nào, gnô ngồi trên long ỷ quan tás ẻv tặm nẫl ửc ỉhc aủc ảc ab aứđ noc tari, yut kôhng ión ìg nưhng cẳhng hiểu oas iạl kihến nưgời at mảc thấy óhk thở, ồm iôh lạnh aút tớư nhẹp uas lnưg.

cụL Diên ờs ỷuq công uầc torng yat ,oá cẳhng biết ớhn iớt iác ìg àm bỗng đứng yậd khỏi ếhg tưrớc tắm oab nưgời iồr ỳuq xốung ión iớv ếĐ Qâun: “Phụ hnàog, nghe ịhn ac ión iớt cyuhện “ortng scạh” kihến ihn thần ớhn iớt tộm cnệyuh.”

ếĐ Quân ờh hững nói: “ióN.”

cụL Diên nói: “ưrTớc óđ iàv nàgy, ihn thần ịb tộm máđ kiếm káhch gaing ồh pật kích má tás torng phủ, nghe ión àl nưgời aủc Tihên ơC Cgnu…”

iờL nắh nòc chưa dứt, cắs tặm ôC ưT Vơưng ãđ iát mét, ựs kiện Tihên ơC Cung aik ãđ nêy ịv trên nưgời y rồi, cúl yàn cụL Diên nhắc iớt cẳhng phải má ỉhc y óc ểht kôhng niệm tình tâhn, lòng ạd cá cộđ ?!à

tộM ẻk àm ngay ảc hna me ruột nòc óc ểht má tás ìht việc hành tíhch nưgời aừv àl ahc aừv àl quân cũng kôhng phải kôhng óc ảhk nnăg. ảC nưgời ôC ưT Vơưng mẫđ ồm iôh lạnh song iạl kôhng mád ởm mệing ngắt lời, cúl yàn y ỉhc mảc thấy mình ưhn ãgn uâs oàv vũng bùn.

cụL Diên ión tếip: “Phụ hàong hna minh ãđ phái nưgời tắb tếh máđ nàt ưd ềv yuq ,ná nưhng theo ihn thần art được ìht ỳk thực Tihên ơC Cung ãđ mớs chia tàhnh iah aửn ừt lâu, tộm aửn kôhng mac lòng nhgèo óhk nên iớm hớưng iớt vơưng thân úhp quý, tộm aửn nòc iạl ìht ở uâl torng núi, sinh hoạt tôrng ioc ơc nihgệp ổt tnôg, kôhng ềh óc quan ệh ìg iớt việc hành thcíh.”

“Bọn ọh ôv ớc ịb bắt, ở hình ngục nhận tếh art nất nihgêm hnìh, torng óđ óc kôhng tí ẻrt noc ụhp ,ữn ihn thần nix ụhp hàong khai ,nâ cặđ áx iột chết ohc nọb họ.”

ếĐ Quân kôhng nghĩ cụL Diên iớt àl ìv việc này, cúl nòc ẻrt mât tính gnô nàt nẫhn, cihnh phạt mat qốuc, vong nồh dưới kiếm uâđ ỉhc tính bằng vạn, yâb ờig yut ãđ nihều tuổi nưhng cũng cẳhng ểđ yấm chục mạng nưgời àig ẻrt me aủc Tihên ơC Cung torng lnòg, gnô chau mày, hỏi: “Còn ìg aữn kgnôh?”

tốR cuộc àl cụL Diên thật ựs muốn uức nưgời yah àl muốn mượn cyuhện ión uấx oãl nhị?

cụL Dêin: “Bẩm ụhp hnàog, điều ihn thần muốn ión ỉhc óc việc yàn thôi ”.ạ

nắH ức óc mảc giác ôC ưT Vơưng pắs pặg iux oẻx iớt nơi, ờig kôhng tarnh ủht ión ìht e àl cúl aữn ếĐ Quân kôhng óc mât tạrng àm nhge.

ếĐ Quân nhắm mắt, aưđ yat yad hyuệt thái dnơưg, hiển nihên àl gnô kôhng ểđ cyuhện yàn ở torng lnòg, gọing tặr iỏm mệt: “Con ãđ art õr nọb ọh kôhng óc nac ệh ìg ìht ềv ias hình ngục ảht nưgời ar đi.”

“Phụ hàong hna mhni.”

cụL Diên ạt ,nơ pậl cứt òd hỏi: “Phụ hàong đang bận, yah àl ihn thần oác iul tưrớc néh?”

ếĐ Quân thấy nắh àl pềihn: “Cút ềv ,iđ môh yan kôhng phải oàv cung naữ.”

ióN xong iạl nhìn ềv phía maN mầT Vnơưg, trầm gọing nói: “Con cũng ềv ủhp dỡưng tơưhng ,iđ nòc oãl ịhn ở liạ.”

Kôhng óc việc ìg iuv nơh việc thấy ẻk mình ghét pặg cyuhện iux xẻo, maN mầT Vơưng nghe yậv ìht tứd kohát hành ễl oác lui, ãg ảh êh nhìn ôC ưT Vnơưg, uas óđ được iah nêt thái giám uìd ar nàogi.

cụL Diên cũng mô ngực ỗhc ịb ếĐ Quân pạđ nuc túc ar khỏi nạV Niên Đệin, aửc điện aừv khép lại, nắh nghe õr tếing chén àrt ỡv cnaohg, ếk óđ àl tếing quát láong táohng aủc ếĐ Qâun:

“ưgNơi kôhng lmà!? uếN kôhng làm, nưgơi óc mád ềht cộđ iớv trời k!gnôh?”

cụL Diên cắl đầu, ỉhc mảc thấy ôC ưT Vơưng “áđng tnơưhg” ghê, ôv dyuên ôv ơc ịb maN mầT Vơưng oék xốung nớưc, đang nêy đang lành ìht iồn chụp nêl đầu, nao thật đấy.

ểK ảc maN mầT Vơưng cũng nghĩ thế, ãg năc nảb uâđ óc biết ial lịch aủc tíhch kcáhh, tuhận theo nyugên cắt àht yẩđ iồn ohc nưgời khác nòc nơh àl mình ựt gnáh, at pặg iux ìht nưgơi cũng đừng mong nêy nổ nên iớm ốc ý oék ôC ưT Vơưng vào, ohc nên ihk ềv iớt ủhp àl ãg cũng quên béng luôn cyuhện này.

Nưhng nọb ọh kôhng oas ờgn đợưc, tíhch káhch od ôC ưT Vơưng phái iớt t!tậh!!

“hTật ”?à

cụL Diên đang mằn trên gờưing ýuq ihp pób rượu tốuhc, aừv nghe được nit ìht phản ạx tậb tẳhng yậd màl váng ảc đầu: aùĐ ?ảh môH óđ ở nạV Niên Điện nọb nắh óhc nắc óhc xong nắc aừb iôl tộm nưgời khác oàv ếht àm iạl túrng hung ủht ttậh!?

“Khả năng àl tậht, nghe ión thực qyuền torng yat y cũng ịb uht iạl rồi, hiện ờig đang ịb mấc cút torng phủ, iạđ khái àl ếĐ Quân nòc chưa nghĩ ar nên ửx írt y ếht noà.”

Tơưhng Quân Niên đang pób rượu tuhốc ohc cụL Dêin, y ổđ rượu tuhốc oàv lòng nàb yat òv ohc nóng lên, uas óđ iớm aox pób ỗhc uám ụt trên ổc yat ohc iốđ pnơưhg, ngón yat thon iàd mang theo tếv nék od lyuện kiếm ểđ iạl aox pób iớv cựl aừv phải mang iớt mảc giác pár pár êt nờưgi.

Tơưhng Quân Niên nhíu mày: “Mấy ngày yan nưgơi lyuện kiếm iớv cạH công công cá quá, rượu tuhốc torng ủhp pắs kôhng ủđ ohc nưgơi dùng riồ.”

cụL Diên mằn iạl xốung gnờưig, gọing bếing náhc: “Gần yâđ óc yấm cihêu at chưa ộgn ar được nên muốn gnô yấ ỉhc điểm nihều thêm tộm cúht, ịb tơưhng nặng cũng àl cyuhện tốt, cứhng minh cạH công công yâb ờig phải ar cihêu nogan cộđ iớm óc ểht tắhng được ,at nếđ ảc cựl oạđ cũng kôhng mìk đcợư.”

Tơưhng Quân Niên nhìn cụL Dêin: ếĐ“ Quân cẳhng phải cũng àl Kiếm Tông ,à oas gnô yấ kôhng yạd cihêu thức ohc nưgơi àm iạl àl cạH công công dyạ?”

cụL Diên cũng mảc thấy tấr ỳk ,ạl nắh nhíu mày: “Tâm pháp kiếm tông aủc Tiên Linh ỉhc tyurền yạd ohc hàong tấht, ụhp hàong tơưhng at nưhng cẳhng biết oas iồh ỏhn ỉhc yạd óc iàv cihêu xong ềv uas thôi kôhng yạd tiếp naữ.”

ôC“ ưT Vơưng tíhch năv nên kiếm tuhật bình tờưhng cũng ễd hểiu, nưhng maN mầT Vơưng àl nưgời mang binh đánh giặc yậv àm ụhp hàong cũng kôhng dạy, àm iạl ểđ nắh iáb nhập nôm ạh ạH Kiếm Snơưg, cọh kiếm pháp àhn ọh Hạ.”

cụL Diên càng nghĩ càng thấy kôhng tíhch hợp: “ẳhCng ẽl ìv mât pháp Tiên Linh ỉhc nòc aửn ộb nàt kyuhết nên kôhng yạd đcợư?”

Tơưhng Quân Niên ờh hững ởm mnệig: ểK“ ảc ỉhc nòc aửn ộb nàt kyuhết ìht ếĐ Quân yâb ờig cũng ãđ tạđ iớt cảnh giới Kiếm Tnôg, cihêu thức mớs ãđ tuhộc mằn lòng ừt uâl rồi, ớc oas cũng kôhng yạd ohc các niơưg?”

cụL Diên ngẫm nghĩ tộm lúc, nghĩ kôhng ar uầđ iốm nèb mạt thời ỏb qua: ểĐ“ môh oàn at iđ iỏh cạH công cnôg, ảhk năng àl gnô yấ óc biết õr iọm cnệyuh.”

Tơưhng Quân Niên pób tuhốc ohc nắh xong iồr tấc chai rượu tuhốc :iđ aB“ ngày uas nếđ nạV Quốc Chúc ạH rồi, ứs thần cũng tắb uầđ tiến oàv vơưng ,ôđ yấm ngày yan nưgơi đừng lyuện kiếm nữa, kôhng trên tặm xanh xanh mít mít iạl óhk cio.”

cụL Diên thấy Tơưhng Quân Niên đứng yậd định iđ ìht aưđ yat mô yấl yat :y “uQốc tớưng iạđ nhân muốn iđ uâđ tếh?”

Tơưhng Quân Niên nghe yậv tốr cuộc kôhng ữig iổn bình tĩnh nữa, cựb iộb túr yat :ềv “ơưĐng nihên àl iđ chép kinh ohc nưgơi ứhc nòc ,ìg nòc ab mươi yảb lượt naữ!”

ừT môh pạđ maN mầT Vnơưg, cụL Diên ịb ếĐ Quân phạt chép kinh trăm lần, torng ihk ngày oàn nắh cũng lyuện kiếm iớt cứm yat uađ nur yẩr iớm ởrt ,ềv ngay ảc mầc túb cũng kôhng nổi, ữhc ìht ưhn giun ,ếd ohc nên toàn àl Tơưhng Quân Niên chép giúp nắh .ảc

Kôhng ia tíhch màl yấm iác việc nhàm chán ưhn iđ chép kinh ếht này, Tơưhng Quân Niên cũng kôhng tcíhh, nghĩ iớt ỗhc nòc chưa chép xnog, ãđ yậv nòc phải tắb cưhớc ữhc giun ếd aủc cụL Diên àl mât tạrng nốv ãđ cựb iộb aủc y càng thêm nóng nảy.

cụL Diên nghe yậv ìht túr yat ềv lôun: “Thế quốc tớưng iạđ nhân uam iđ ,iđ nảb vơưng kôhng màl pihền nưgơi nữa, ụhp hàong ión táhng uas kiểm art đấy, nảb vơưng ịb tơưhng ở yat nên kôhng tiện viết lcáh, đành phải ờhn ảc oàv nưgơi vyậ.”

Tơưhng Quân Niên lườm hắn: “Tay điện ạh ịb tnơưhg, cẳhng ẽl yat at kôhng ịb tơưhng ”?à

tếV tơưhng ở xơưng iav y nòc chưa khỏi hẳn, tếv tơưhng ở ngực cũng aừv iớm ,nổ kôhng biết oạt nihgệp ìg àm ờig phải iđ chép kinh giúp nưgời !at

cụL Diên cười ưhn óc ưhn knôhg, dáng ẻv tuấn út pohng uưl màl nưgời at thấy àm géht, nắh mô yấl yat Tơưhng Quân Niên iồr cắl lắc: “Bản vơưng ợs quốc tớưng iạđ nhân ịb iởc quần nên iớm màl iạđ ac ịb tơưhng iồr iớm ịb ụhp hàong phạt ,àm nưgơi cũng nên chia ẻs cùng nảb vơưng iớm phải cứh.”

Tơưhng Quân Niên ìx ẽhk tộm tnếig, đoạn túr yat oá ar iồr iđ ềv phía ưht pnòhg: “Xem ar nầl uas at kôhng oàv cung ìht tốt hnơ.”

cụL Diên iạl cười nói: ợS“ àl kôhng được rồi, nảb vơưng muốn aưđ nưgơi cùng ab nêt aik iớt nạV Quốc Chúc ạH pắs tới, nhóm Kyuhết naĐ ớhn àhn chắc cũng muốn iớt pặg nưgời tnâh.”

Tơưhng Quân Niên dừng bớưc: “Vậy ìht iđ tiôh.”

ióN xong y iớt ưht pòhng chép knih, àm cạH công công ìht cẳhng biết ừt ihk oàn ãđ lặng ẽl xuất hiện ở torng pnòhg, oãl đứng nêb cạnh gờưing ýuq phi, cung kính hành :ễl “iĐện hạ.”

cụL Diên ngồi tẳhng yậd aựt oàv gối, gọing ar cihều yus nhgĩ: “Bản vơưng mảc giác kiếm pháp ãđ iớt bình cảnh thực ựs óhk tộđ áhp qáu.”

cạH công công tậg đầu: “iĐện ,ạh cihêu thức ngài pật ãđ tinh diệu iớt cực điểm rồi, ứht àm ảc iờđ oãl ôn cũng hiếm gặp, tuổi nòc ẻrt ãđ óc tàhnh uựt ưhn thế, xưng àl ỳk iàt cũng kôhng đủ.”

óC“ nưgời ảc iờđ mong uầc bước oàv cảnh giới Kiếm Tông àm nihều măn nẫv kôhng mìt được pơưhng páhp, iạl óc nưgời ởm linh kihếu giác ộgn torng chớp mắt, iọm cyuhện uềđ yùt ơc dêyun, kôhng ểht cỡưng cầu, ngài nòc trẻ, cyuhện óđ ỉhc àl mớs yah muộn tiôh.”

cụL Diên cũng kôhng vội: “Hạc công cnôg, nưgơi cũng àl Kiếm Tnôg, yậv nưgơi óc mât pháp tyurền ụht kgnôh?”

Hiếm ihk cạH công công iạl ởn ụn ciờư,, iôđ tắm oãl suốt yấm chục măn nẫv sáng ỏt ưhn :ũc “Bẩm điện ,ạh ôn iàt àl hoạn qaun, hoạn quan óc mât pháp rêing aủc hoạn qaun, nưgời bình tờưhng kôhng lyuện được đuâ.”

cụL Diên ựt biết mình ỡl lời, ợs đụng iớt cyuhện buồn aủc oãl nèb lảng sang cyuhện káhc: “ưgNơi iớv àX công công àl đồng nôm ựs hyunh ệđ ”?à

cạH công công kôhng ủhp nậhn: “Lão ôn iớv àX ưs hyunh ừt ỏhn ãđ oàv cung phục ụv ệb ,ạh nogài cúhng ôn iàt ar ìht nòc óc ồH ưs hyunh àv Hớưng ưs hnyuh, óc điều phúc íhk nọb ọh tốt nên ãđ xốung dưới uầh ạh tiên ếđ riồ.”

cụL Diên nhíu yàm nhìn ềv phía lão, hná tắm hná nêl ẻv óhk hểiu: “ôCng công oàv cung nihều măn ưhn thế, yậv nưgơi óc bếit… ìv oas ụhp hàong iạl kôhng muốn tyurền yạd mât pháp kiếm tông aủc Tiên Linh ohc nảb vơưng kgnôh?”

iờL aừv dứt, uầb kôhng íhk nêy tĩnh nếđ ộđ óc ểht nghe thấy tếing mik rơi.

cắS tặm cạH công công thay iổđ liên tục, uas óđ oãl bỗng ỳuq xốung màl iạđ ễl àm aưx yan chưa từng làm, óhk nhọc ión iớv mâ lợưng ỉhc ủđ ểđ iah nưgời ọh nghe tấhy:

“iĐện ,ạh kôhng phải ệb ạh kôhng muốn tyurền àm àl kôhng ểht tyurền đcợư!”

úhC tcíhh:

)*( ếhC ừt iàb Tờưrng Mệnh ữN aủc Pùhng Dyuên ỷK

Xuân nhật yến,

cụL uửt nhất iôb ac nhất bếin.

iáT iáb trần mat nệyugn.

Nhất nyugện lang quân tihên tuế,

ịhN nyugện tihếp thân tờưrng kệin,

maT nyugện ưhn đồng lơưng tợưhng yến,

ếuT ếut tờưrng tơưng knếi.”

nảB dịch tham khảo ừt Tn.neivihet

Tiệc ngày xâun,

Rượu cụl tộm céhn, ac tộm lần.

iạL iáv ab nyugện .ũc

Một, nyugện lang quân ngàn tổui,

Hai, nyugện thân tihếp kiện knahg,

,aB nyugện ưhn iôđ nếy uậđ rờưng nhà,

Hàng măn tờưhng pặg mặt.

Hết chương 72

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước

Không copy nha