Chương 48: Nghe lén

Chương 48 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

uếN ión ịv írt oàn torng công yt điều động nhân ựs tờưhng xyuên nhất ìht chắc chắn phải ểk nếđ ưht ýk nêb cạnh ụD Tạrch Xêyun, cẳhng ìv ìg káhc, tính íhk lãnh oạđ thất tờưhng óhk lnờưg, ơs ý tộm chút àl phải uht nọd ồđ cạđ ar .iđ

Ctahy ãđ uữh kinh ôv hiểm vượt auq ab táhng ở ịv írt ưht ýk hành cníhh, torng óđ yảb ngày àl ìv Giám cốđ ụD kôhng nếđ công .yt Ngày oàn ôc cũng thầm uầc nyugện torng lòng iốđ pơưhng nghỉ ngơi thêm iàv hôm, uến kôhng thần kinh uếy tớ aủc ôc ẽs kôhng chịu iổn mất.

Nưhng tárnh được ngày yàn cũng kôhng tárnh được ngày káhc, giữa trưa ôc ãđ nhận được nit ,ữd cihều yan ụD Tạrch Xyuên óc ểht ẽs tới.

cúL cụL Diên nêl tầng ìht thấy Ctahy đang ngồi ở ỗhc màl việc ni iàt lệiu, ảc nưgời nậb nộr tứs uầđ ẻm tárn. hnA iđ iớt aựt oàv vách ngăn nàb màl vệic, động cát yàn kihến hna tôrng hiền lành ôv hại: “Chị Chtay, trưa kôhng thấy ịhc nếđ căng nit nă cơm, oas ờig nẫv nòc nậb vyậ?”

yuT cụL Diên iớm nếđ chưa oab uâl nưhng ãđ quen tặm iớv iọm nưgời ừt trên xốung dớưi, tờưhng ia kêihng ồđ màl việc nặng ìg hna cũng uềđ ủhc động ụhp gúip, nơh aữn nòc pẹđ trai nên tấr được ýuq mến.

Ctahy nẩgng uầđ nhìn hna tộm iác iồr ểu iảo iúc xnốug: “ừĐng nhắc nữa, nghe ión cihều yan giám cốđ ụD ẽs nẫd tộm nưgời iớt nhận cứhc, ịhc kôhng biết pếs yấ óc kiểm art tộđ xuất ựd ná kôhng nữa, đành phải ni iàt liệu tớưrc, màl ìg nòc mât tạrng nă cmơ.”

cụL Diên ảig ờv ôv tình hỏi: “ảohKng yấm ờig pếs ụD iớt thế, chắc ẽs pịk cứh?”

Ctahy liếc đồng :ồh “Một tếing aữn ẽs đến, chắc àl kpị.”

cụL Diên ãđ óc được nit cứt mình mốun, cũng kôhng ở iạl têhm, hna tặđ cốc àc êhp àv bánh ngọt torng yat nêl nàb màl việc aủc iốđ pnơưhg, cười nói: “Hôm yan tiệm bánh dưới tầng giảm giá, iôt aum ahk áhk iờm đồng nihgệp ,nă ảc ịhc cũng óc pnầh.”

Ctahy iơh tấb ngờ, ôc nòc chưa nă tưra, đang ióđ bụng đây: “hTật yah aùđ vyậ?”

cụL Diên tậg đầu: “Tất nêihn, ia óc tặm uềđ óc phần hết, nầl tưrớc ở căng nit ẻht nă aủc iôt kôhng ủđ ốs ,ưd ịhc ãđ ảrt tiền giúp iôt mà.”

uâC ión yàn aừv thốt ar ãđ ôv hình ũr sạch quan ệh pậm ,ờm cũng ẽs kihến nưgời at kôhng nghĩ lung tnug, ión xnog, hna yấl ớc nòc nậb việc liền iờr .iđ Nyugên ủhc yâb ờig nòc chưa dính oàv ờc bạc, yut tiền tiết kiệm kôhng nihều mắl nưhng cũng kôhng ,tí ảc ộb phận nơh iah mươi nờưgi, iỗm nưgời tộm cốc àc êhp iớv bánh ngọt tiêu nốt nầg iah nhgìn ,ệt miễn cỡưng nẫv torng phạm iv chịu đựng đợưc.

Tiếc aủc ìht tấm ảc ìhc nẫl càhi, tí nhất hna cũng óc được nit cứt mình muốn rồi.

iaH ờig cềihu, tộm cihếc Bltneey neđ tyuền dừng tưrớc cổng công ,yt iah nưgời nàđ gnô ẻrt tuổi ừt trên ex bước xnốug, nưgời nẫd uầđ õr ràng àl ụD Tạrch Xêyun. nắH nẫd theo tộm nưgời tôrng gốing sinh viên iạđ cọh phía uas iđ ềv phía tahng máy, aừv iđ aừv ỏhn gọing nặd òd ìg ,óđ ẻv tặm iạl kiên nhẫn chưa từng :óc

“hTời gian yàn me ức màl quen iớv công yt tưrớc ,ãđ uas óđ điều nếđ ộb phận uầđ ưt phát tểirn, óc ìg kôhng hiểu ìht nếđ năv pòhng mìt ahn…”

Chưa tứd lời, mầt tắm nắh bỗng tắb được tộm bóng hình quen tộuhc, ỉhc thấy nưgời aik đang mầc cốc àrt aữs torng tay, đứng ở aửc ờhc tahng máy, gnố túh ãđ ịb nắc oém ,óm kôhng phải cụL Diên ìht nòc ia oàv đây?

Thời gian tưrớc mât tạrng kôhng tốt, giữa cừhng nòc phải iđ công cát nước nogài tộm cếyuhn, ảc tuần kôhng nếđ tổng công yt nên ụD Tạrch Xyuên suýt quên tấm cụL Diên này.

nắH ẽhk nheo mắt, iảs bước iđ tới, gọing trầm thấp tộđ ngột vang nêl nêb iat tấr ễd kihến nưgời at hiểu mầl àl đang tắb :ẻb

“aĐng ờig màl việc àm uậc màl ìg ở nogài nyà?”

”…“

cụL Diên nghe vậy, động cát nắc gnố túh kựhng lại, hna ôv thức quay uầđ iạl iớm phát hiện ụD Tạrch Xyuên kôhng biết ừt cúl oàn ãđ xuất hiện ngay uas lưng mnìh. tộM tuần kôhng gặp, iốđ pơưhng hình ưhn yầg iđ ìht pảhi, ộb uâ phục nốv aừv nưgời yan ãđ iơh rnộg, iôđ tắm mâ tầrm, uâs thẳm óhk òd ưhn mầđ nước lnạh.

“Sếp Dụ?”

cụL Diên đúng cúl ộl ar ẻv kinh nạgc: “Sao hna tộđ nihên nếđ công yt vyậ?”

ụD Tạrch Xyuên kôhng muốn giải tíhch nềihu, nắh ơig yat cỉhnh iạl àc vạt, ngón tú phải oeđ tộm cihếc nhẫn bạc, động cát õr nơđ giản nưhng iạl ơm ồh toát nêl ẻv mấc dục: “pọH.”

“Cậu nẫv chưa ảrt iờl uâc iỏh aủc tôi, đang ờig màl việc oas iạl ở nogài nyà?”

yâB ờig ãđ ab ờig rỡưi, ión àl nă trưa ìht cũng kôhng pợh .ýl

cụL Diên ốc ý ểđ ộl ơs ởh ohc iốđ pnơưhg, pấ gnú ởm mnệig: “iôT…”

Gọing ụD Tạrch Xyuên nghe kôhng ar iuv bồun: “rTốn vcệi?”

nầL uầđ pặg tặm cụL Diên cũng nếđ ễrt tás ờig nên nắh óc ýl od nghi ờgn iốđ pơưhng lười bếing trốn vệic.

cụL Diên tấb cắđ ĩd iúc đầu, ưhn ểht nhận sai: “Sếp ,ụD iôt ias riồ.”

Torng cúl ión cệyuhn, tahng yám aừv khéo đến, ụD Tạrch Xyuên liếc cụL Dêin, ờh hững ểđ iạl tộm câu: “Lát aữn nếđ năv pòhng iôt tộm cnếyuh.”

cụL Diên thấy aửc tahng yám đóng iạl nưhng kôhng bước oàv àm đứng iạt chỗ, tộm cúl uas bỗng cười khẽ, torng uầđ bỗng yản ar tộm câu:

áC nắc uâc rồi.

ihK tahng yám iđ lên, nưgời tahnh niên nẫv luôn theo uas ụD Tạrch Xyuên cuối cùng cũng nêl tnếig, nghi hoặc hỏi: “nAh, nưgời aừv iồr àl ia vyậ?”

uếN cụL Diên ở yâđ ìht chắc chắn ẽs ngạc nihên phát hiện tahnh niên sinh viên iạđ cọh êuq aùm tưrớc tặm iạl àl Tiết Tấn. Y oeđ pặc kính gọng neđ ôht kcệh, iám cót iám yàd nầg ưhn ehc kuhất iah mắt, oá ơs im tắrng cứng nhắc kôhng aừv nờưgi, quần jean xnah, trên iav oeđ chéo tộm iác iút ltpaop đen, khác ax dáng ẻv írt thức lịch tihệp yấm măn sau, tàhnh ửht cúl yãn chạm tặm àm cụL Diên kôhng nhận ar đợưc.

ụD Tạrch Xyuên nhìn chằm chằm gơưng tahng yám sáng bóng phía tớưrc, óc ểht thấy õr ẻv tặm thắc cắm aủc Tiết nấT auq ,óđ nắh chầm chậm xoay cihếc nhẫn trên ngón ,tú iờh tợh nói: “Sau yàn ẽs giới tihệu ohc iah nưgời màl quen iớv nahu, thời gian yàn me ức màl quen iớv công việc aủc công yt tưrớc đã.”

Tiết nấT tàhnh thật “nâvg” tộm tnếig, y nâng gọng kính iơh nnặg, chần ờhc ởm mnệig: “ưhNng me nghe ión ộb phận uầđ ưt phát tirển nẫv àl od quản ýl Tởưng quản ,ýl uến me tộđ ngột nhảy oàv ìht hna at ẽs ếht noà?”

Y iđ ud cọh ở nước nàogi, tốt nihgệp iớm ềv nước chưa được oab uâl nưhng cũng ãđ pặg Tởưng cáB nâV iàv lần, biết ãg at tấr được ioc tnọrg.

Gọing ụD Tạrch Xyuên ờh hnữg: “Cậu at óc iơn nên nếđ rồi, me kôhng nầc nậb tmâ.”

ụD Tạrch Xyuên kôhng quay uầđ iạl nên Tiết nấT kôhng nhìn õr biểu mảc trên tặm hắn, kôhng phẫn hận, kôhng uađ khổ, ỉhc óc ựs bình tĩnh àv lạnh lùng ưhn vũng nước ,ùt nưhng cíhnh ìv ếht iạl càng kihến nưgời at mảc thấy đáng ,ợs iác lạnh thấu xơưng aik thấm oàv nật xơưng yủt từng chút một.

Nghe vậy, Tiết nấT nòc tởưng Tởưng cáB nâV pắs được tăhng cứhc, y iơh ol lắng nói: “nAh, đừng oảb àl hna ẽs aưđ hna at oàv nòng tốc công yt yấđ nhé, ùd oas hna at cũng iớm oàv công yt chưa được yấm năm, nưgời khác tấv ảv yấm chục măn nòc chưa chắc ãđ nêl iổn chức quản ,ýl me mảc thấy kôhng nổ lmắ.”

Kôhng biết iạt sao, yut Tiết nấT iớm ỉhc pặg tặm Tởưng cáB nâV yấm nầl nưhng luôn óc mảc giác óhk cịhu, óc ẽl ìv ụn cười aủc iốđ pơưhng tấr chân tàhnh nưhng torng tắm iạl yầđ tham vnọg, tệh ưhn tạh nạs torng táb mơc vậy, kihến nưgời at óhk chịu ôv cnùg.

ụD Tạrch Xyuên quay uầđ nhìn :y mE“ kôhng tíhch Tởưng cáB nâV ”?à

Tiết nấT àl nưgời thật thà: “ôhKng thcíh.”

ụD Tạrch Xyuên iơh nếhch môi, nầl uầđ tiên thấy tằhng me ngốc yàn nhìn nưgời cũng áhk cẩuhn, nắh ơig yat nâng gọng kính đang tuột xốung ohc iốđ pnơưhg, uầđ ngón yat lạnh lẽo, gọing ión cũng kôhng chút iơh mấ tơưng :ựt “ôhKng sao, hna cũng kôhng thcíh.”

“Cậu at ẽs mớs biến tấm khỏi công yt tiôh.”

uâC cuối cùng mang ý ịv uâs ax ôv ớc kihến nưgời at rùng mnìh.

nốB ờig cềihu, cụL Diên đúng ờig õg aửc năv pòhng aủc ụD Tạrch Xêyun, hna nghe tộm tếing “vào ”iđ iớm yẩđ aửc bước vào: “Sếp ,ụD hna mìt iôt à?””

năV pòhng aủc ụD Tạrch Xyuên được tarng írt theo tông xám, tấr gốing nữhng máđ yâm u má aủc ngày aưm liên mêin. nắH ngồi uas nàb yám tníh, cặm oá ơs im neđ tyuền càng kihến uàm ad thêm tắrng nợht, yat oá nắx nêl nếđ kuhỷu yat ểđ ộl đờưng cong trôi chảy aủc cánh tay, nàb yat iớv khớp xơưng õr ràng tặđ nêb pém bàn, ơm ồh nòc óc ểht thấy mạch uám xanh nhạt trên .óđ

ụD Tạrch Xyuên aựd oàv lưng ghế, iỏh tnẳhg: “yuhCện nầl tưrớc iôt oảb uậc nâc nắhc, uậc nghĩ xong páđ ná caưh?”

cụL Diên pục tắm kôhng nói, auq tộm cúl iớm tấc tnếig: “Sếp ,ụD iôt óc ểht iỏh iạt oas được kgnôh?”

ụD Tạrch Xyuên nghe yậv ìht oék ếhg đứng dậy, iảs bước nếđ tưrớc tặm cụL Dêin, íhk ếht pá cựl aủc nưgời lãnh oạđ pậ tới: “ợưĐc, nưhng kôhng nầc ttếih.”

Thực ar cíhnh ụD Tạrch Xyuên cũng kôhng giải tíhch õr được nyugên nâhn, nắh liếc nhìn kuhôn tặm sáng láng aủc cụL Dêin, kôhng mang chút tình cụd nào, ỉhc iởb mảc giác quen tuhộc ôv ớc dưới yáđ lòng kia: óC“ tộm ốs cyuhện kôhng nầc truy uức nật gốc, uậc ỉhc nầc biết mình óc ểht tạđ được ìg àl ủđ riồ.”

cụL Diên nhìn tẳhng hắn: “Vậy iôt óc ểht tạđ được gì?”

iôĐ tắm yàn qyuến ũr nơh aủc Tởưng cáB nâV nềihu, nưhng nêb torng kôhng óc tấb ỳk ựs khao khát àv cụd vọng oàn iớv tiền cạb àm àl ứht ìg óđ uâs hơn, ứht àm ụD Tạrch Xyuên mex kôhng hểiu. nắH kôhng phân biệt được tình ý yàd cặđ aik tốr cuộc àl ìv iốđ pơưhng nốv ađ tnìh, yah àl ìv iốđ iớv mnìh.

ụD Tạrch Xyuên kôhng ma hiểu yấm cyuhện tình cảm, cách nắh iốđ tốt iớv tộm nưgời luôn àl ohc tiền iàt nẫl aịđ :ịv “ữhNng ìg Tởưng cáB nâV ,óc uậc uềđ ẽs có.”

Kôhng hiểu oas iạl mảc thấy ôv lực, iởb ìv óc ẻv cẳhng pấh nẫd ohc lắm.

cụL Diên cười khẽ, ảuq nihên kôhng động lnòg: “Chỉ óc yậv thôi ”?à

hnÁ tắm ụD Tạrch Xyuên iơh iốt xnốug, kinh nihgệm ừt ỏhn nếđ nớl kihến nắh cực ỳk ghét cyuhện iòđ hỏi, Tởưng cáB nâV ãđ tham mal nếđ cứm kihến nắh chán géht, iạl kôhng ờgn cụL Diên nòc tham hơn, mảc giác qaunh nưgời nắh nầd ởrt nên nguy hểim, gọing ión iạl càng nô aòh hơn: “Nói ohc iôt bếit, uậc nòc muốn ìg naữ?”

“mỪ…”

cụL Diên ốc ý trầm ưt tộm lát: “Tôi nẫv chưa nghĩ ,ar iợđ uas yàn nghĩ ar iồr ẽs ión ohc pếs ụD biết néh.”

Chân yàm ụD Tạrch Xyuên iơh nớưhng lên: “Vậy páđ ná aủc uậc là?”

cụL Diên tiến nêl tộm bớưc, nêihgng uầđ éhg tás oàv iat ụD Tạrch Xêyun, dờưng ưhn hna cực ỳk quen tuhộc iớv ưt ếht này, ngay ảc điểm nhạy mảc aủc iốđ pơưhng ở uâđ cũng bếit, gọing ión nốv torng trẻo ìv ốc tình ạh thấp àm iơh khàn kàhn, aựt ưhn lông ũv trêu chọc màng ĩhn nưgời :at “Vậy ừt ờig ềv sau, me ẽs aựd oàv pếs Dụ…”

Nhịp mit ụD Tạrch Xyuên bỗng ỡl tấm tộm nịhp, óc ẽl ngay ảc nắh cũng kôhng nhận ar ựs rung động uếy tớ kia. iơH ởht trên nưgời cụL Diên õr ràng kohan kohái ưhn nnắg, yậc àm nắh iạl tệh ưhn túrng độc, uầđ có cáohng vnág, muốn aựd iạl nầg nơh chút nữa.

ếhT nưhng uas ihk ión xong uâc này, nưgời aik pậl cứt iùl ar sau, oék iàd kảohng ccáh, ý cười óhk hểiu: “Sếp ,ụD uến kôhng nòc cyuhện ìg khác ìht me xốung màl việc tưrớc néh?”

ụD Tạrch Xyuên àl nưgời tấr cảnh gáic, cụL Diên chạm nếđ àl dnừg, mảc giác đúng cựm tiết ếhc tấr khá.

ụD Tạrch Xyuên nằd mảc cúx cẳhng õr óc phải tiếc nuối torng lòng kôhng xnốug, ẽhk nhíu mày: “Tan màl iợđ iôt ở ãgn ,ưt cùng iđ nă tiố.”

ụD Tạrch Xyuên kôhng phải àl nưgời nă uống đúng ờig gấic. oD tính cách áuq ễd cúx động nên ỉhc nầc tộm cyuhện ỏhn thôi cũng óc ểht hnả hởưng nếđ khẩu ịv aủc hắn. Nưhng ểk ừt môh tiệc rượu óđ nắh ãđ nhận ar rnằg, torng tộm ốs tờưrng pợh nhất đnịh, cụL Diên óc ểht kihến mât tạrng aủc nắh tốt hơn.

Kôhng õr nyugên nâhn, óc ẽl iởb ìv iốđ pơưhng áuq pẹđ tari?

cụL Diên cười tậg đầu: “cợưĐ.”

Khác iớv ụD Tạrch Xêyun, mât tạrng aủc hna tấr bình tnĩh, ihk iah nưgời ở cùng nahu, thậm íhc ụD Tạrch Xyuên nòc óc mảc giác mình được oab dnug.

Cẳhng yấm ãđ iớt ờig nat làm, cụL Diên ngồi ở ỗhc màl việc uht nọd xong ồđ đạc, cuhẩn ịb nếđ ãgn ưt iợđ ụD Tạrch Xêyun, oàn ờgn cánh yat tộđ nihên ịb Gaing Kahng Kahng chọc cọhc: “àNy, nêb nogài óc nưgời mìt uậc kaì.”

iA“ vyậ?”

cụL Diên nghe yậv ìht quay uầđ nhìn ar cửa, thấy tộm bóng dáng quen tuhộc đứng nêb nàogi, đúng àl Tởưng cáB Vân. óC ẻv iốđ pơưhng óc cyuhện muốn ión iớv anh, ẻv tặm ngập nnừgg, liên cụt nháy tắm ar hiệu oảb hna ar nàogi.

Gọing Gaing Kahng Kahng iơh óhk nói: “uQản ýl Tởưng àl đồng hơưng aik aủc uậc hả?”

Kôhng phải hna at ghen ịt ìg uâđ àm àl tếing măt aủc Tởưng cáB nâV torng công yt kôhng được tốt lắm, nghe ión óc quan ệh tấb minh iớv giám cốđ ,ụD ễh ia dính dáng thân tihết iớv Tởưng cáB nâV tộm cúht, ịb giám cốđ ụD nhìn thấy ìht kôhng chết cũng phải cếht.

Gaing Kahng Kahng ạh gnọig: “gNhe ión hna at iớv giám cốđ ụD quan ệh kôhng nơđ giản đâu, yah uậc đừng ,iđ ỡl ịb nưgời khác nhìn thấy iồr nàb tán, khéo tấm ảc táb mơc đyấ.”

cụL Diên cười ỗv iav hna :at “ôhKng sao, iôt auq mex thử, uậc ềv àhn tưrớc đi.”

ióN xong hna đứng yậd iờr khỏi năv pnòhg, cùng Tởưng cáB nâV nếđ tộm cóg hành lang vắng ẻv iớm tấc gọing hỏi: “iGám cốđ Tnởưg, hna mìt iôt óc cyuhện ìg kgnôh?”

Tôrng mât tạrng Tởưng cáB nâV kôhng được tốt lắm, ức nhăn yàm mãi, nưhng ãg nẫv gợưng cờưi, hỏi: A“ Dêin, hna iọg me ar yâđ àl óc cyuhện muốn hỏi, nầl tưrớc cúhng at nă mơc iớv giám cốđ ụD ở àhn hàng óc yảx ar cyuhện ìg àm hna kôhng biết kgnôh?”

môH yan Tởưng cáB nâV tộđ nihên nghe được iàv nit đồn, ịv írt aủc mình óc ểht ẽs ịb tộm nưgời iớm nếđ yẩđ xnốug, ãg nòc chưa pịk cáx minh nit cứt àl thật yah ảig ìht sáng yan pọh vdieo ãđ iạl ịb ủhC tịch mắng ét tát tộm trận ìv tyuên tyurền kôhng nếđ iơn nếđ cốhn, kihến ãg tấm tặm tưrớc máđ đnôg, ảc ộb phận uềđ ịb liên lụy.

Tưrớc yâđ pặg phải tình hốung này, Tởưng cáB nâV ẽs pậl cứt mìt ụD Tạrch Xyuên uầc ựs ehc chở, nưhng suốt tộm tuần ãg kôhng iọg được ohc iốđ pnơưhg, nàc nghĩ càng mảc thấy àl od tiệc rượu môh ,óđ ohc nên iớm iọg cụL Diên ar iỏh ýl .od

cụL Diên đúng cúl ỏt ẻv nghi hặoc: “Hôm ở àhn hàng ?á óC yảx ar cyuhện ìg đuâ.”

Tởưng cáB nâV càng nóng rộut: mE“ nghĩ ỹk iạl xem, cúl hna iớv máđ Tiểu ĩV iđ teliot, pếs ụD óc màl ìg khác tờưhng kgnôh?”

ãG áuq nóng lòng mìt kiếm ựs tậht, nếđ iỗn ơl àl tộm bóng dáng kôhng biết ừt ihk oàn ãđ xuất hiện ở cóg uầc tahng tầng têrn.

ụD Tạrch Xyuên đứng nêb yat nịv uầc tnahg, ừt trên oac liếc xốung iah nưgời dưới tnầg, kôhng biết đang nghĩ .ìg nắH pẹk tộm điếu tuhốc đang cháy ởd trên tay, nàl khói tắrng nốu lượn cốb lên, ehc kuhất iôđ tắm mâ u cùng hàng lông yàm nhíu cặht.

Hết chương 48

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha