Chương 66: Tự chui đầu vào lưới
Eidt: Lune
Thời điểm lạnh nhất tờưhng kôhng phải cúl tyuết iơr àm àl cúl tyuết tan, môh yan hiếm ihk thấy tặm tờri, tyuết đọng tắb uầđ tan, tấr tíhch pợh ểđ phơi nnắg, yậv àm Long Tyuền iT iạl ohc iộđ cắh ỵk oab yâv aửc áhp hỏng ngày nắng pẹđ hiếm ioh ếht này.
ạH“ cíhnh ,ứs cúhng at ở torng ủhp noc nit kôhng bước ar khỏi aửc aửn bớưc, cẳhng yah ãđ màl ìg kinh động nếđ nưgơi phải ạh áig nếđ yâđ mìt iúx quẩy vyậ?”
Toàn ộb nưgời torng ủhp noc nit uềđ ịb đuổi ar nogài pật turng nogài sân, thần cắs ia cũng hảong tốh tấb ,na yud ỉhc óc Tirệu Ngọc Cớưhng àl trên ổc nòc ịb ềk thêm lưỡi kiếm lạnh lẽo, nắh lạnh lùng nhìn ạH Kiếm Snơưg, hiển nihên àl ẻk cứng uầđ nhất torng nữhng nưgời ở đây.
ạH Kiếm Sơưng kôhng ểđ ý nếđ hắn, ãg cặm khôi giáp neđ náhnh iđ iớt iđ iul torng sân, chậm iãr tấc lời: “Bản ứs nghe ión torng ủhp noc nit xuất hiện tộm ịv oac ủht kiếm tậuht, àl Trần hnA ềT thái ửt aủc nước Ô Nệyugt, cẳhng yah àl ịv noà?”
iờL yàn aừv ión ,ar ảc máđ nưgời quay sang nhìn nahu, torng nữhng nưgời nòc sống đứng ở yâđ màl ìg óc ia àl thái ửt nước Ô Nệyugt, aùm đông măn nogái khan hiếm than lửa, ủhp noc nit chết cóng ảc đnốg, ia biết óc phải ịb iôl ar nogài chôn iồr yah knôhg.
ỉhC óc nhóm Liễu Kyuhết naĐ biết cyuhện ìht iơh nhíu mày, nọb ọh ohc rằng Trần hnA ềT àl ịht ệv nogại vệin, màl oas uấđ được iớv cíhnh ứs ạH Kiếm Sơưng aủc Long Tyuền ,iT kôhng muốn liên yụl iớt nắh nên tất ảc uềđ mi lặng kôhng nói.
Tirệu Ngọc Cớưhng nghe yậv iạl càng ưhn mâc đếic, kôhng ỏt ar iag cóg ưhn nab uầđ nữa, nầl tưrớc Trần hnA ềT nòc ohc nắh tộm noc àg nnớưg, àm ùd kôhng ển tình àg ìht nắh cũng kôhng ểht khai iốđ pơưhng ar đợưc.
Thấy kôhng ia ảrt lời, ạH Kiếm Sơưng tìhnh lình túr kiếm nhắm oàv Liễu Kyuhết Đan, hứng úht nói: “ôĐng yL thái ,ửt nghe ión nầl tưrớc nạV Tích Cơưng đang os kiếm iớv nưgơi ìht ịb Trần hnA ềT aik áhp nnagg, kôhng bằng cúhng at ửht xem, mex nầl yàn nắh nòc xuất hiện uức nưgơi aữn yah kgnôh?”
Nghe vậy, Liễu Kyuhết naĐ siết chặt mắn đấm, nưhng iạl ớhn uas nầl đánh nhau môh tớưrc, Trần hnA ềT kôhng nòc xuất hiện nữa, iốđ pơưhng ión măn ngày nếđ tộm lần, nghĩ chắc nẳh môh yan kôhng ở torng ủhp noc tin, nên y iạl chậm iãr bôung lỏng mắn đấm: ạH“ cíhnh ứs ión đùa, at iớv nưgời aik kôhng quen bếit, nầl tưrớc ỉhc àl tùrng pợh tiôh.”
ạH Kiếm Sơưng lạnh lùng nheo mắt: “Nói yậv ìht nhgĩa àl thật ựs óc nưgời nyà.”
Liễu Kyuhết naĐ kôhng ềh ợs hãi, gọing bình tnĩh: ạH“ cíhnh ứs uến mìt được ìht àl ,óc uến kôhng mìt được ìht cứt àl kgnôh.”
“oXẹt ——!”
Liễu Kyuhết naĐ aừv tứd lời, tờưrng kiếm torng yat ạH Kiếm Sơưng chợt nêihgng tộm cái, màl ịb tơưhng cánh yat phải aủc ,y ảc nưgơi y oảl oảđ iul iạl yấm bớưc, được Công nôT ôV uƯ ỡđ lấy.
Tirệu Ngọc Cớưhng giận ữd nêl tnếig: ạH“ Kiếm Snơưg, nưgơi ot nag tậht! yuT cúhng at àl noc nit nưhng cũng kôhng phải noc óhc noc oèm oàn cũng óc ểht tắb tạn đợưc, ia ohc nưgơi ál nag túr kiếm ảđ tơưhng n!iờưg?”
ảĐ“ tơưhng niờưg?”
ạH Kiếm Sơưng bỗng cười tộm tnếig: “ũCng ìv thân phận noc nit aủc ưhc ịv nên ạH ỗm iớm ạh ủht uưl tnìh, uến knôhg, ạH ỗm kôhng phải ảđ tơưhng nưgời àm àl giết niờưg.”
ióN xnog, nắh quắc tắm nhìn khắp nốb píha, ión iờl uâs :ax “Nếu Trần hnA ềT aik kôhng ộl dệin, ỉhc ợs ưhc ịv ở yâđ ia cũng phải chịu tộm kiếm aủc ạH mỗ!”
Công nôT ôV uƯ nốv àl nưgời nhát nag nhất torng ốs nọb ,ọh nghe yậv ìht ợs iãh nêl tnếig: Ở“ yâđ kôhng óc ia nêt Trần hnA ềT hết, óc ihk yấm môh tưrớc chết cóng iồr cũng nên, yah ạH cíhnh ứs nếđ iãb aht am mìt ửht xme.”
ạH Cíhnh ứS uâđ óc ễd aừl tạg ưhn thế, nghe vậy, ãg nhìn ềv phía Công nôT ôV ,uƯ ar điều hiếu ìk iỏh lại: “gNhe ión nắh từng yat kôhng cất tắs tắhng nạV Tích Cnơưg, cũng ioc ưhn nhất uưl oac thủ, oac ủht ưhn ếht cẳhng ẽl iạl chết cóng torng óig ttếyu?”
Công nôT ôV uƯ ôv thức én hná tắm cắs néb nơh ảc gnư aủc ,ãg ạH Kiếm Sơưng phát hiện uậc at àl ảuq hồng mềm, ãg aừv liếc tắm ãđ óc ịht ệv bước nahnh ềv phía tưrớc mút Công nôT ôV uƯ ừt torng máđ nưgời .ar
Công nôT ôV uƯ tuổi nòc nhỏ, thấy yậv ìht ợs nếđ cứm trợn từrng mắt: “Các nưgơi màl ìg đó!”
Tirệu Ngọc Cớưhng muốn tiến nêl ngăn cản: ạH“ Kiếm Snơưg, nưgơi muốn màl ìg ìht nhắm oàv at yâđ này, tắb tạn ẻrt noc ìht óc ìg iàt giỏi!”
ạH Kiếm Sơưng kôhng thèm ểđ ý nếđ hắn, trái iạl nòc cág tờưrng kiếm dính uám nêl ổc Công nôT ôV :uƯ ôV“ uƯ thái ,ửt tahnh kiếm yàn aủc tạm tớưng kôhng óc mắt, aừv iồr tấb nẩc rạch phải cánh tay, nầl yàn ìht chưa chắc rạch phải iác ìg đuâ.”
ióN xnog, ãg tộđ ngột xoay lưỡi kếim, nhắm ềv phía iùđ phải aủc Công nôT ôV ,uƯ Công nôT ôV uƯ tốh hảong téh lên, iah tắm nhắm tịt iạl ờhc nơc uađ tới, ếht nưhng bỗng óc tộm iũm nêt cuốn theo óig xoáy ừt uâđ yab tới, đánh văng lưỡi kiếm aủc ạH Kiếm Sơưng phát ar “nekg” tộm tnếig.
ạH Kiếm Sơưng biến sắc: ẻK“ n!oà?”
Công nôT ôV uƯ cũng kinh ngạc ởm tắm ,ar thầm nghĩ cẳhng ẽl àl Trần hnA Tề!?
Hiển nihên àl Tirệu Ngọc Cớưhng àv Liễu Kyuhết naĐ cũng nghĩ ưhn vậy, nọb ọh ôv thức nhìn ềv phía cửa, lòng aừv mừng aừv ,ol kôhng ờgn Trần hnA ềT iạl nếđ uức nọb ọh ngay cúl nước iôs aửl bỏng ếht này, nưhng ọh cũng ợs nắh ịb liên yụl vào.
Nưhng kihến nọb ọh thất vọng rồi, nưgời nếđ àl tộm nưgời hoàn toàn káhc.
ỉhC thấy tộm nhóm miK Ô ệV ừt nogài aửc iốn đuôi nhau vào, yâv ník nưgời ngựa aủc Long Tyuền iT lại, tộm bóng nưgời dong dỏng chậm iãr iđ ở gữia, pấh nẫd hná tắm aủc iọm nưgời nêb tnorg.
Nưgời iớt àl tộm man ửt ẻrt tổui, cót tộc quan nọgc, nưgời cặm vơưng oàb ỏđ thêu mik tếyun, nêb nogài kohác oá càohng lông cáo, gơưng tặm tươi cờưi, óc ểht ión àl tyuệt cắs pohng lưu.
Torng yat nắh mầc tộm iác cung sừng trâu cọb ad tộuhc, iũm nêt aừv yãn õr ràng nắb ar ừt yat hắn, man ửt yảg ẹhn yâd cung đang rung gnô ông, gọing ión bếing nhác vang nêl mang theo yấm phần nấv tội: ạH“ Kiếm Snơưg, nưgơi yu pohng thật nhỉ, Tihên Thủy dâng noc nit ểđ ỏt lòng thần phục iớv Tiên Lnih, ia ohc phép nưgơi ở yâđ yùt ý ảđ tơưhng niờưg?”
máĐ nưgời torng ủhp thấy ếht đồng loạt thay iổđ cắs mặt, pậl cứt ỳuq xnốug: “hTam kiến Pohng Lăng Vnơưg! Vơưng aig tihên ếut tihên ếut tihên tihên tếu!”
ạH Kiếm Sơưng hoàn hồn, ỳuq tộm chân xnốug: iV“ thần khấu kiến vơưng gai!”
cụL Diên mén tờưrng cung torng yat ohc yùt tùng phía sau, chắp yat bước xốung cậb tnahg, chậm iãr nói: ạH“ cíhnh ứs àl nưgời nậb rộn, tirều đình oab nihêu việc quan tọrng đang ờhc ngài iđ ửx ,ýl oas yan iạl rảnh iỗr nếđ ủhp noc nit ở iơn oẻh lánh này, trời đông áig rét, nẫv nên nahnh cóhng ởrt ềv đi.”
ạH Kiếm Sơưng àl ôc tầhn, kôhng tuhộc tấb ỳk ehp phái oàn trên tirều đnìh, ỉhc turng tàhnh iớv mình ếĐ Qâun, nưhng cũng kôhng hnả hởưng nếđ việc ãg mex tờưhng ịv hàong ửt năv tốd ũv tád cụL Diên này, ãg kôhng nặng kôhng ẹhn iỏh nưgợc lại: “rTên nưgời tạm tớưng óc hàong mệnh kôhng tiện iờr ,iđ trái iạl àl vơưng aig tihên mik ýuq thể, ớc oas cũng tặđ chân nếđ iơn nyà?”
nầL tớưrc, uas ihk iạb torng yat Trần hnA ,ềT nạV Tích Cơưng aừv ềv iớt Long Tyuền iT ãđ oáb oác iạl iớv ạH Kiếm Sơưng rằng torng ủhp noc nit óc tộm oac ủht kiếm tậuht, yat kôhng cất tắs àm nẫv óc ểht đánh iạb ,ãg ãđ yậv nòc dùng kiếm pháp nạV aig ứhc kôhng ộl kiếm pháp rnêig.
ạH Kiếm Sơưng àl õv ,is thực cựl nạV Tích Cơưng ếht oàn ãg cũng ,õr ùd kôhng tuhộc hàng nhất uưl ìht cũng oàv đỉnh pohng ịhn lưu, ừt ihk oàn àm ủhp noc nit iạl óc nhân tậv iợl iạh ưhn thế?
ạH Kiếm Sơưng ừt cúl yấ ãđ tắb uầđ yấd nêl yus nghĩ muốn os iàt rồi, môh yan ãg mang binh yâv ủhp cíhnh àl ìv muốn mìt ar Trần hnA ềT này.
Đáng tiếc ếk hạoch aủc ãg iạl ịb cụL Diên áhp hnỏg: “Sao nảb vơưng iạl iớt đây? Đơưng nihên àl torng ủhp vắng ẻv nên nếđ mìt yấm ỹm nhân aưđ ềv ểđ chơi cùng riồ.”
cụL Diên nòc cẳhng nầc ảig ,ờv nắh cong iôm cờưi, ảc nưgời toát ar ẻv pohng lưu, aừv tứd iờl nòc ốc tình iđ iớt tưrớc tặm Công nôT ôV ,uƯ nắh khom nờưgi, iuv ẻv hỏi: “Sao nào, tiểu ỹm nâhn, óc muốn ềv ủhp chơi cùng nảb vơưng knôhg, uas nầl ừt biệt môh tớưrc, uâl iồr kôhng pặg màl nảb vơưng áhk ớhn nưgơi đyấ.”
Torng tắm máđ noc nit ở đây, cụL Diên nòc đáng ợs nơh ảc ạH Kiếm Snơưg, ạH Kiếm Sơưng cùng mắl àl giết nờưgi, nòc cụL Diên iạl óc ểht kihến nưgời at sống kôhng bằng cếht.
Công nôT ôV uƯ nghe yậv ìht cắs tặm iát nợht, ngay ảc iờl cũng kôhng mád nói, náohng tộm iác chạy ar uas lưng Liễu Kyuhết naĐ tốrn, Liễu Kyuhết naĐ ìht lạnh lùng nhìn cụL Dêin, torng tắm ộl õr ẻv êhg mởt nẫl ioc tnờưhg, kihến nưgời at kôhng nghi ờgn chút oàn tộm giây uas y ẽs ổhn nước tọb oàv tặm cụL Dêin.
ỉhC óc Tirệu Ngọc Cớưhng tiến nêl ol lắng hỏi: “ohPng Lăng Vnơưg! tốR cuộc nưgơi aưđ Quân Niên iđ uâđ rồi? Y đang ở đ!uâ?”
ừT iác mêđ Tơưhng Quân Niên ịb aưđ ,iđ chưa tộm mêđ oàn Tirệu Ngọc Cớưhng ủgn nêy gấic, tếh ợs y chịu nhục iạl ợs y chọc giận cụL Diên iồr ịb giết cếht, ựt aọd mình nếđ iỗn ồm iôh chảy ròng rnòg.
cụL Diên đứng tẳhng nêl nhìn ềv phía Tirệu Ngọc Cnớưhg, ốc tình nói: “ơưhTng quốc tớưng nẫv khỏe lắm, Ngọc Cớưhng thái ửt tốs ruột iác ?ìg uếN nưgơi kôhng nit ìht cũng ềv ủhp cùng nảb vơưng àl đcợư.”
ióN xnog, nắh kohát yat oá iớv miK Ô ệV đứng phía sau, ión tnẳhg: “Đưa ảc ab ỹm nhân yàn ềv ủhp ohc nảb vgnơư.”
iờL aừv dứt, ảc máđ Tirệu Ngọc Cớưhng nòc chưa pịk hnảog, ạH Kiếm Sơưng ãđ nẫd uầđ tiến nêl ngăn cụL Diên lại, đoạn trầm gọing nói: “ohPng Lăng Vnơưg, tạm tớưng óc hàong mệnh trên nờưgi, ủhp noc nit hiện ờig od Long Tyuền iT iac qảun, ngài yùt tiện nẫd nưgời iđ ếht yàn e àl kôhng tíhch hpợ!”
cụL Diên nogáy ỗl tai: “Bản vơưng biết nưgơi óc hàong mệnh rồi, ạH cíhnh ứs kôhng nầc phải nhắc iạl nihều ưhn vậy, uến nưgơi óc ìg tấb nãm ìht nếđ tưrớc tặm ụhp hàong ốt oác nảb vơưng àl đcợư.”
ióN xnog, nắh quay nờưgi, ar hiệu ohc ộh ệv nẫd ab noc nit ,iđ nưgời Long Tyuền iT đang muốn ngăn nảc ìht ịb miK Ô ệV pớl pớl oab vây. Dưới nắng chói cnahg, đờưng nâv trên mẩc phục nền neđ phản qnaug, iav trái thêu mat cút miK Ô dang cánh bay, kôhng tuhộc tấb ức binh ủhp oàn aủc Tiên Lnih.
miK Ô ệV àl ửt ĩs od ếĐ Quân nab rêing ohc cụL Dêin, ỉhc nghe lệnh aủc mình cụL Dêin, ión cách káhc, ểk ảc cụL Diên óc oảb nọb ọh oạt phản ìht nọb ọh cũng ẽs nhất nhất nghe teho, hiển nihên Long Tyuền iT kôhng mád xung tộđ cùng máđ điên yàn nên ỉhc óc ểht ơrt tắm ar nhìn cụL Diên nẫd nưgời .iđ
cụL Diên iờr khỏi ủhp noc tin, nêl tẳhng ex nựga, mèr ex név nêl iồr iạl ạh xnốug, ngăn cách nàh íhk nêb nàogi, ỉhc nòc òl than tinh oảx cùng ngọn aửl nhảy aúm nêb tnorg.
cụL Diên ơh yat sưởi ,mấ cười ẽhk nói: “Xem ar nầl tưrớc at iảc tarng oàv ủhp nẫv yâg úhc ,ý ạH Kiếm Sơưng yàn cẳhng phải ẻk ễd iốđ phó, phải rồi, oảb nưgơi mâ thầm theo iõd ủhp ôC ưT Vnơưg, óc nit ìg kgnôh?”
cạH công công aựt ỷuq ịm xuất hiện torng ex nựga: “Bẩm vơưng gia, ôC ưT Vơưng yut ãđ tắb tộm phần nưgời Tihên ơC cung định trói iạl giao pộn ohc Táhnh tnợưhg, nưhng iạl mâ thầm ảht iđ ốs lợưng nớl tíhch kcáhh, trời trưa sáng ãđ dùng lệnh iàb aưđ nọb cúhng ar khỏi vơưng thnàh.”
cụL Diên kôhng ngạc nihên chút nào: “Bắt được caưh?”
cạH công công tậg đầu: ãĐ“ íb tậm nẫd nưgời tắb được rồi, hiện ờig đang giam ữig torng aịđ oal aủc vơưng pủh.”
cụL Diên vuốt ev uầđ ngón yat đang mấ dần: “Hay lắm, ngày khác uến nảb vơưng aưđ máđ tíhch káhch yàn nếđ tưrớc tặm ụhp hnàog, cẳhng biết ôC ưT Vơưng ẽs óc biểu mảc ìg nhỉ… Tôhi, việc quan tọrng nhất yâb ờig àl màl oas ểđ iom được mât pháp kiếm tông aủc ab àhn kia, oas ụhp hàong iạl mén ủc kohai lang bỏng yat ưhn ếht oàv yat nảb vơưng kôhng btếi.”
môH óđ cụL Diên oàv cung nix Hyuết Tihềm Hàon, ếĐ quân ión ỳk oảb ôv công óhk nậhn, ỉhc đích danh muốn nắh iom mât pháp kiếm tông aủc uV Vân, Đông yL àv Tihên Tủhy, ưhn yậv iớm iổđ được aửn viên Hyuết Tihềm Hoàn nòc lại.
ủhP noc nit nguy ơc ứt píha, nầl tưrớc àl nạV Tích Cơưng yâg cệyuhn, nầl yàn àl ạH Kiếm Sơưng yâg cệyuhn, cụL Diên tứd kohát tắb ảc ab nêt aik oàv torng phủ, ỡđ phải chạy iớt chạy lui.
cạH công công trầm ưt chốc tál iớm nói: “irTệu Ngọc Cớưhng àv Liễu Kyuhết naĐ uềđ cứng đầu, ợs àl óhk àm phun ar mât pháp kiếm tông đợưc, nòc Công nôT ôV ,uƯ tuổi uậc at ỏhn nấht, mât tính kôhng kêin, óc ẽl óc thêm yấm phần ảhk ngnă.”
“Tâm tính kôhng knêi?”
cụL Diên nghe yậv ìht ẽhk cười tộm tnếig, ưhn ểht nghe thấy cyuhện ìg úht ịv lắm, nắh ẽhk cắl đầu, òg ám láng nịm ưhn ngọc nuhộm tộm tầng mac nhạt nêb hná lửa: “Nếu uậc at mât tính kôhng kiên ìht cúl ở aịđ oal ãđ kôhng chịu iổn hình phạt àm ởrt tàhnh man sủng aủc at rồi, nưgơi đừng thấy Công nôT ôV uƯ ỏt ar nhát nag ễd tắb nạt, uậc at iạl àl nưgời lanh iợl nhất torng máđ yàn đyấ.”
“Tóm iạl yấm nưgời yàn cẳhng óc ia àl nèđ ãđ nạc uầd ,ảc ềv ủhp iồr nàb cạb tmêh.”
cụL Diên õr ràng tấr sầu, ởht iàd tưhờn tợưht, nưhng cạH công công iạl ol ohc nắh cyuhện káhc, òd téx hỏi: “ơưVng gai?”
Ngay ảc ím tắm cụL Diên cũng cẳhng buồn nớưgc: “yuhCện gì?”
cạH công công chần ờhc ởm mnệig: “Nếu ngài aưđ ab noc nit yàn ềv phủ, liệu Tơưhng quốc tớưng óc nghi ờgn ngài óc ý ìg khác iồr hiểu mầl kgnôh?”
cụL Dêin: ”…“ Hỏng rồi, oas iạl quên tấm Tơưhng Quân Niên nhỉ?
Tihền điện vơưng ủhp ìht ừt sáng ãđ ỡv tộm đống ồđ ,ứs uas ihk ỳt ữn mẩb oáb ỗhc cụL Diên iđ xong ìht thấy ịv Tơưhng quốc tớưng ưhn tiên gáing trần tưrớc tặm bỗng nếhch khóe mnệig, ởn ụn cười kihến nưgời at nhìn àm nợr cót gáy, y trầm gọing nói:
“Lục Dêin… Pohng Lăng Vơưng …à nưgơi giỏi lmắ…”
tốR cuộc cụL Diên kihnh õv công y ịb phế, yah kihnh y uưl cạl nếđ bước đờưng màl ùt nâhn, ia cũng óc ểht giẫm tộm cái, mêđ auq iớm ión iờl mât tình iớv y xnog, aừv quay uầđ ãđ ớhn tơưhng ab ẻk káhc.
Tơưhng Quân Niên nhắm tắm lại, giấu iđ mảc cúx hung cá nham hiểm torng mắt, nhìn ỹk nòc thấy ngay ảc uầđ ngón yat cũng đang nur lên, nưhng y nòc chưa pịk nghĩ ar cách ửx cụL Diên ìht nogài điện ãđ tyurền nit vơưng aig ềv phủ.
…
cáT ảig nhắn lại:
Vơưng aig ềv ủhp )×( Vơưng aig ựt chui uầđ oàv lưới )√(
