Chương 62: Thích khách
Eidt: Lune
Buổi iốt cúl iđ ngủ, Tirệu Ngọc Cớưhng ức ngập nừgng ưhn muốn ión ìg óđ mãi.
Tơưhng Quân Niên biết nắh muốn ión ,ìg cẳhng auq àl thấy y môh yan kôhng nên ôv ễl iớv Trần hnA ềT ưhn yậv tôhi, ùd oas iốđ pơưhng cũng óc ý tốt .àm
Nghĩ vậy, Tơưhng Quân Niên bỗng thấy buồn cờưi: Phải rồi, nọb nắh uềđ àl nưgời tốt ,ảc ỉhc óc mình y àl ẻk xấu.
cúM nước gếing lạnh buốt nogài nâs aửr tặm nốv ãđ lạnh iớt iỗn kôhng ủgn được rồi, ờig iạl càng kôhng ủgn đợưc. Tơưhng Quân Niên ngồi aựt oàv tộm cóg gnờưig, y kôhng iđ iđ iạl iạl torng pòhng yah giậm chân ohc mấ nưgời ưhn nữhng nưgời khác àm nhắm tắm vuốt ev tếv tơưhng ữd nợt trên iav auq pớl ,oá ẻv tặm ưhn đang yus nghĩ điều .ìg
aóH ,ar ùd tếv tơưhng ãđ lành nưhng nẫv ểđ iạl oẹs iồl lõm.
Tơưhng Quân Niên tờưhng xyuên mảc thấy ôc tcịh, ihk aưx ở aịđ ịv oac nòc ,ỡđ qyuền cựl ax aoh ùhp pihếm ùd oas cũng pấl yầđ được chút ìg ,óđ nòc ờig ãđ iơr xốung vũng nùb nên mảc giác óđ iạl càng thêm mãnh lệit, lặng ẽl mặg nhấm trái mit torng mêđ kyuha. ùD ohc nêb cạnh y nòc óc nưgời nạb thân tihết nhất àl Tirệu Ngọc Cớưhng uầb nạb nưhng cuhng yuq nọb ọh nẫv khác bệit.
Tirệu Ngọc Cớưhng tưrớc aik cíhnh àl noc ứht kôhng được sủng iá torng lãnh cnug, ùd ohc ịb aưđ nếđ Tiên Linh ax iôx màl noc nit ìht thực ar nắh cũng cẳhng tấm iđ iác ,ìg cẳhng auq ỉhc àl ừt iơn lạnh yàn nếđ iơn lạnh nơh àm tôhi, ab măn uas ởrt ềv nắh nẫv àl thái .ửt
nắH kôhng hiểu Tơưhng Quân Niên ãđ tấm iđ nữhng .ìg
Cũng kôhng hiểu kôhng phải tất ảc iọm nưgời uềđ gốing ưhn hắn, óc ểht ởrt iạl ưhn tớưrc.
Kôhng ỉhc àl tếv tơưhng xyuên auq iav ểđ lại, kôhng ỉhc àl õv công ổhk lyuện nihều măn tờri, kôhng ỉhc àl aig quốc ãđ từng dùng tính mạng ểđ oảb ,ệv cũng kôhng ỉhc …àl cuộc iờđ nốv nên cựr .ỡr
cúL óđ cíhnh Tơưhng Quân Niên cũng kôhng hiểu được iạt oas mình iạl ùht địch iớv Trần hnA ềT ưhn vậy, iãm nếđ tấr nihều măn uas y iớm nhận ar rnằg, óđ kôhng phải àl ựs cảnh gáic, àm àl ựs ốđ .ịk
Đúng vậy, ốđ .ịk
Nưgời aik ỷt íht torng tếyut, yat kôhng kiếm àm nòc nơh óc kếim, tuổi ẻrt nôgng cồung hăng hái, pohng thái cựr ỡr chói tắm yấ ưhn mâđ oàv tắm nẫl trái mit Tơưhng Quân Nêin, ưhn nhắc ởhn rằng y ãđ kôhng nòc mầc được kiếm ưhn ngày aưx nữa.
nốV ĩd ãđ kôhng phải nưgời tốt, trải auq cyuhện này, uas yàn iạl càng kôhng ểht màl nưgời tốt được nữa.
Tirệu Ngọc Cớưhng môh yan nă ,àg cắs tặm hồng oàh nơh thấy .õr nắH òb nêl gnờưig, éhg tás oàv iat Tơưhng Quân Niên ión nhỏ: aT“ ểđ dành ohc nưgơi aửn noc àg chôn ở cóg sân, ngày iam nưgơi nă néh.”
Thái ửt àv quốc tớưng ngày aưx nă sung cặm snớưg, yậv àm ờig ìv aửn noc àg iạl phải giấu giấu giếm gếim, ión ar óhk tárnh khỏi màl òrt cười ohc ẻk káhc.
Tơưhng Quân Niên ởm mắt, thấy Tirệu Ngọc Cớưhng đang ol lắng nhìn mnìh, torng lòng kôhng khỏi ởht dài: “ôhKng nòc mớs nữa, ủgn đi.”
ừT uâl y ãđ biết mât ưt Tirệu Ngọc Cớưhng tuhần lnơưg, uến kôhng măn óđ cũng ẽs kôhng chọn nắh giữa nihều hàong ửt ưhn yậv ểđ òhp át nêl ngôi thái .ửt nắH kôhng hiểu được ựs măc nậh aủc Tơưhng Quân Nêin, kôhng hiểu mât ưt aủc Tơưhng Quân Nêin, ếht cũng tốt, uến thực ựs hiểu được ìht iớm đáng .ợs
Ngay ihk máđ nưgời torng pòhng cụl cụt cuhẩn ịb iđ ủgn ìht nêb nogài bỗng óc tyurền nếđ tếing bước chân nồd dập, tộm iộđ miK Ô ệV xông tẳhng vào, oãl ảig nẫd uầđ cặm iộn ịht torng cnug, kuhỷu yat kohác phất tầrn, tặm tắrng kôhng râu, õr ràng àl tộm thái gáim.
cạH công công bước oàv năc pòhng óc ểht ión àl iồt nàt yàn oảđ tắm nhìn qaunh tộm vnòg, lướt auq nữhng kuhôn tặm hảong ợs ol lắng kia, cuối cùng dừng hná tắm trên nưgời Tơưhng Quân Niên ở torng góc:
“uQốc tớưng iạđ nâhn, iờm ngài iđ cùng oãl ôn tộm cnếyuh.”
Gọing ión àig aun aủc gnô at óc chút mâ nhu, kôhng hiểu oas kihến nưgời at rùng mnìh.
Tirệu Ngọc Cớưhng pậl cứt iổn đóa: “ohPng Lăng Vơưng iạl định màl !ìg nắH màl nhục cúhng at nếđ cứm yàn iồr cẳhng ẽl nòc chưa ủđ à!?”
Tơưhng Quân Niên ôv thức ờs oàv tếv tơưhng ãđ lành trên vai, biết rằng nầl yàn e àl kôhng yam nắm tohát được nữa. Y cặm quần oá ửt ết đứng dậy, trái iạl iạl àl nưgời bình tĩnh nhất torng ốs nữhng nưgời ở đây: “Làm pihền công công nẫd đgnờư.”
Tirệu Ngọc Cớưhng mắn chặt ổc yat ,y cắs tặm óhk coi: “ưgNơi điên iồr !à õR ràng biết nêt mâd cặt aik kôhng óc ý tốt, nưgơi auq óđ cẳhng phải àl êd oàv mệing pọc soa!”
cạH công công nghe thấy nắh chửi Pohng Lăng Vơưng àl mâd tặc, hắng tộm tếing õr :ot “gNọc Cớưhng thái ửt nẩc thận iờl nói, iơn yâđ yut tí nưgời auq iạl nưhng nẫv àl tấđ Tiên Lnih, dưới chân tihên ,ửt ỡl tấb nẩc tyurền ar niàog…”
Tirệu Ngọc Cớưhng khịt mũi: “yurTền ar nogài ìht màl sao, nưgơi óc nảb lĩnh ìht oảb nắh nhốt at thêm nầl aữn ,iđ cùng mắl ìht chết tiôh!”
Tơưhng Quân Niên ol Tirệu Ngọc Cớưhng iạl ión thêm điều ìg kôhng nên, y nhíu yàm èđ iav nắh lại: mI“ mgnệi!”
cạH công công phẩy ẹhn phất tầrn: “Xem xem, nẫv àl quốc tớưng iạđ nhân biết cừhng mực, uam theo oãl ,ôn đừng ểđ điện ạh iợđ uâl tốs rtộu.”
“uQân Nnêi!”
Tirệu Ngọc Cớưhng đang định tiến nêl ngăn nảc iạl ịb Liễu Kyuhết naĐ cùng nữhng nưgời khác oék lại, ỉhc óc ểht ơrt tắm nhìn Tơưhng Quân Niên ịb nẫd ,iđ tốs ruột nếđ ộđ ỏđ ảc mắt: “Các nưgơi bôung at ra!”
Liễu Kyuhết naĐ nẫv nhìn theo ohc nếđ ihk cạH công công cùng đoàn nưgời iờr khỏi phủ, yấb ờig iớm bôung Tirệu Ngọc Cớưhng ,ar gọing trầm tấhp: “gNọc Cnớưhg, nưgơi biết õr Pohng Lăng Vơưng lòng ạd pẹh hòi, oáh cắs haong dâm, oas nòc ốc tình chọc giận yùt tùng aủc hắn, nẩc thận kôhng ỉhc Tơưhng Quân Niên óhk tohát thân àm e rằng ảc nưgơi cũng ẽs ịb liên lyụ.”
Tirệu Ngọc Cớưhng phẫn ộn quát khẽ: “ẳhCng ẽl nưgơi oảb at ơrt tắm nhìn Quân Niên ịb mang iđ art nất à!?”
arT tấn?
Cũng chưa cắhc.
Tơưhng Quân Niên ngồi ex ngựa iờr khỏi ủhp noc tin, tộm đờưng iđ iớt ủhp Pohng Lăng Vnơưg, torng cúl ,óđ cụL Diên aừv lyuện kiếm mắt aửr xnog, nắh cặm iỗm ộb tól uàm tắrng nhàn ãhn mằn trên gờưing ýuq ihp bằng ỗg ửt nàđ cọđ scáh, nêb hông oeđ tộm khối ngọc bội, tohạt nhìn óc ẻv cờưng tárng nơh ngày tưrớc kôhng .tí
nắH ãđ ias cung ữn cuhẩn ịb tưrớc tộm nàb rượu ngon thức nă nogn, iạl xông trầm hnơưg, tộm mình aựt aửc ổs cọđ scáh, aừv cọđ aừv iợđ Tơưhng Quân Niên đến.
ùD ãđ oàv aùm đông nưhng ìv torng pòhng sáng aủs mấ pá nên tỉhnh tảohng iạl máđ tihêu thân mìt iơh mấ nhào ềv phía ngọn nến đang cáhy, ểđ iồr ịb tốđ aóh tàhnh nàl khói xnah.
Nghe thấy tếing lách tách ỏhn kia, cụL Diên duỗi yat tớv yấl iác chụp nèđ chụp oàv ngọn nến, hná nến nốv ãđ kôhng sáng yấm ờig iạl càng ờm tối. nắH nhắm tắm yad yad sống iũm iồr iạl tiếp cụt cọđ scáh.
Quét tấđ ợs tơưhng nổt mạng kếin, tơưhng tóx tihêu thân chụp chao đèn.
Cảnh tợưng Tơưhng Quân Niên tôrng thấy ihk bước oàv àl vậy, quân ửt nậb oá tắrng nô nuhận ưhn nọgc, torng táohng chốc y nầg ưhn tởưng rằng nưgời tưrớc tặm mình kôhng phải Pohng Lăng Vơưng yầđ iat tếing àm àl tộm công ửt năv ãhn được ếht aig nuôi yạd nên bằng iht thư.
Tơưhng Quân Niên hoàn hồn, név tạv oá ỳuq xốung tấđ hành ,ễl sống lưng tẳhng tắp: “uQân Niên iáb kiến điện hạ.”
Nghe vậy, cụL Diên iờd tắm khỏi cuốn scáh, nhìn xốung Tơưhng Quân Nêin. cứB tarnh tĩnh lặng aựt oả giác aừv iồr pậl cứt ịb áhp ,ỡv nắh ưhn biến iạl tàhnh tộm nêt ôv ỉs ạh uưl torng mệing Tirệu Ngọc Cnớưhg, đoạn ảgn ngớn bôung lời: “Một ngày kôhng pặg ưhn cách ab thu, tưrớc aik kôhng biết iỗn ổhk tơưng ,ưt ờig pặg quốc tớưng iạđ nâhn, nảb vơưng iớm hiểu được iùm ịv torng đó.”
Tơưhng Quân Niên ủr mắt, gọing ión bình tnĩh: ểĐ“ điện ạh phải nậb tâm, Quân Niên đáng ctếh.”
cụL Diên tặđ sách sang tộm bên, đứng yậd iđ tới: “Chỉ mong torng lòng nưgơi đừng chửi nảb vơưng đáng chết àl đợưc, đứng nêl ,iđ uas yàn ở tưrớc tặm nảb vơưng kôhng nầc qỳu.”
uâC ión yàn kihến nưgời at giật tóht, dưới thái ộđ tởưng ưhn tohng dong yùt ý aik ưhn nẩ giấu yâc mik óc ểht ễd dàng mâđ tủhng yus nghĩ aủc .y
yâĐ kôhng phải uấd hiệu tốt, nưgời ềb trên kôhng ểht ểđ nưgời khác hiểu thấu yus nghĩ aủc mnìh, àm ẻk ở ịv írt thấp cũng vậy. uếN kôhng ảc iah uềđ hiểu õr lòng ạd aủc nahu, luôn ềđ pòhng nẫl nhau ìht oas óc ểht nêy mât nâng ỡđ yah aựd mẫd đợưc.
hnÁ tắm Tơưhng Quân Niên iốt xnốug, chậm iãr đứng dậy. Thấy cụL Diên cặm nơđ bạc, y ủhc động ỡg cihếc oá càohng lông oác trên tàhnh gờưing xnốug, kohác nêl nưgời hắn. iôĐ yat lyuện õv công thon iàd uữh lực, kôhng tinh ết xinh pẹđ ưhn cụL Diên được nôung cềihu.
Gọing Tơưhng Quân Niên trầm thấp lành lạnh cẳhng hiểu oas iạl kihến nưgời at nhẩm ar được iàv phần ý ịv káhc: “iĐện ạh àl ỗhc aựd aủc Quân Nêin, Quân Niên ỉhc mong điện ạh sống uâl trăm tổui, oas iạl chửi điện ạh đáng chết đcợư?”
“hTật soa?”
tứD lời, cụL Diên tìhnh lình mô yấl oe ,y ngón yat khều ẹhn ởm pahnh pớl oá kôhng yấm yàd nặd aủc Tơưhng Quân Nêin, lồng ngực trần trụi tiếp cúx iớv kôhng íhk kihến y kôhng nhịn được àm táohng nur rẩy.
cụL Diên tạg iav oá y xnốug, thấy tếv tơưhng nầl tưrớc ãđ tếk vảy: “Vết tơưhng ãđ lành nẳh caưh?”
Tơưhng Quân Niên ỉhc ohc rằng cụL Diên muốn cihếm thân ểht aủc mnìh, ẽhk nếhch khóe mnệig: “Vết tơưhng ãđ lành hẳn, óc ểht uầh ạh điện ạh riồ.”
Lòng nàb yat cụL Diên nád oàv xơưng sườn y iồr chầm chậm tưrợt xnốug, cuối cùng dừng ở ỗhc bụng iơh mõl oàv ìv ióđ aủc Tơưhng Quân Nêin, bỗng hỏi: “ưgNơi nẫv chưa nă ”?à
Tơưhng Quân Niên ngẩn ,ar kôhng biết nên ảrt iờl ếht nào.
cụL Diên cười cờưi: “iBết ngay nưgơi chưa nă ,àm ngồi xốung ,iđ dùng aữb cùng nảb vơưng tưrớc đã.”
ióN xnog, nắh bôung oe Tơưhng Quân Niên ,ar oék iốđ pơưhng ngồi xốung nêb nàb cùng mnìh, cẳhng biết ốc ý yah ôv tình àm iạl pắg tộm iác iùđ àg oàv torng táb nêb iốđ dệin: “Nếm ửht ,iđ àg nớưng pòhng pếb iớm màl đyấ.”
Tơưhng Quân Niên óc ểht ỏt thái ộđ iớv Trần hnA ềT nưhng tyuệt iốđ ẽs kôhng màl yậv iớv cụL Dêin. Thấy iùđ àg torng bát, y iơh kựhng iạl iồr ión tộm tếing aĐ“ ạt điện hạ”, uas óđ mi lặng tắb uầđ .nă
Thấy vậy, cụL Diên iuv nơh hớn, ưhn ểht nơc cứt nab cihều ãđ được aox uịd iởb thế. nắH mầc cuốn sách ịb mình tứv sang tộm nêb nab yãn lên, tậl ar cọđ ohc ỡđ bồun, tỉhnh tảohng iạl pắg thức nă ohc Tơưhng Quân Nêin, nòc mình ìht cẳhng nă .ìg
Tơưhng Quân Niên uht tếh hành động aủc nắh oàv torng mắt, kôhng khỏi kựhng aũđ lại: “iĐện ạh kôhng nă ”?à
cụL Diên tuhận mệing ừ tộm tnếig: “Bản vơưng kôhng đió.”
yấB ờig Tơưhng Quân Niên iớm chậm iãr nhận ar rnằg, cúl mình iờr khỏi ủhp noc nit ìht ãđ kuhya mắl rồi, bách tính bình tờưhng nă iốt xong àl iđ ủgn luôn hốung ihc àl Pohng Lăng Vnơưg. aữB mơc yàn e àl iốđ pơưhng ốc ý cuhẩn ịb ohc mnìh.
“uQân Niên ợs hiã.”
Y kôhng biết nên ión ,ìg ỉhc óc ểht thốt ar uâc ión yàn iớv mât tạrng phức tạp.
nĂ xong aữb cơm, óc ahn hoàn iớt uầh ạh aửr yat cús mnệig, ngay ảc nến cũng pậd tắt tấm iah nọgn. cụL Diên ngáp khẽ, iơh buồn ủgn rồi, ỉhc àl cuốn sách torng yat chưa cọđ xong nên nẫv gắng gợưng ữig tỉnh táo.
Tơưhng Quân Niên mớs ãđ chấp nhận ốs pậhn, y thấy nưgời uầh torng pòhng ãđ iul ar tếh ìht lẳng lặng iởc oá nogài aủc mình ,ar oá tól tắrng nêb torng yut iơh ũc nưhng tấr sạch .ẽs
cụL Diên đang cọđ sách nên kôhng úhc ý iớt nàm này, iợđ nếđ ihk phản gnứ iạl ìht trên gờưing ãđ óc thêm tộm nờưgi. Tơưhng Quân Niên aửn ỳuq ở pém gnờưig, ủr tắm kôhng thấy õr mảc cúx nêb tnorg, pặl iạl iờl gốing ưhn môh tớưrc: “Xin điện ạh ủr lòng tgnơưh.”
Nghe ỹk ìht torng gọing ión dờưng ưhn ãđ giảm tớb ẻv kôhng tình nyugện phần nào.
cụL Diên tặđ sách xnốug, hứng úht nhìn :y “ưhNng nảb vơưng kôhng biết ủr lòng tơưhng ếht nào, ihc bằng quốc tớưng iạđ nhân yạd nảb vơưng được kgnôh?”
õR ràng àl nắh ốc ý màl khó.
Tơưhng Quân Niên từng nhịn nhục áuq nihều cyuhện iồr nên cyuhện yàn óc tính àl .ìg Nghe vậy, y bình tĩnh nắb ar tộm ait má kình pậd tắt ngọn nến cuối cùng nòc cháy torng pnòhg, cuhng qaunh bỗng chốc iốt xốung màl iơv tớb phần oàn mảc giác uấx .ổh
uaS óđ Tơưhng Quân Niên èđ cụL Diên xốung gnờưig.
èĐ xnốug…
cụL Diên bỗng ớgn ar aoh ảc mắt, nắh ỉhc muốn trêu chọc ỹm nhân băng áig yàn chút tôhi, oas iốđ pơưhng hung nãh áuq vậy?
Tơưhng Quân Niên õr ràng àl tộm noc chim non, động cát cẳhng óc tếk uấc ìg nưhng iạl mang theo ựs nihgêm cút cứng nắhc. Y lóng ngón iởc iađ lưng aủc cụL Dêin, vụng ềv nôh iốđ pơưhng torng bóng tối, chóp iũm tràn ngập iùm trầm hnơưg, mảc giác mềm mại, hình ưhn kôhng đáng ghét ưhn torng tởưng tnợưg, hàng yàm nốv nhíu chặt aủc y cũng nầd giãn .ar
cụL Diên ịb y mặg uađ ảc môi, pậl cứt xoay nưgời èđ Tơưhng Quân Niên xnốug, nắh liếm khóe iôm ịb nắc rách aủc mnìh, kôhng khỏi mảc thấy buồn cờưi: “uQốc tớưng iạđ nhân cẳhng ẽl ốc tình ảrt ùht nảb vơưng ,à yah àl nưgời uV nâV các nưgơi ia yấn uềđ àl chó, oas ngay ảc cyuhện nâ iá trên gờưing cũng nắc iớt nắc iul vyậ?”
Tơưhng Quân Nêin: ”…“
cúL yàn Tơưhng Quân Niên iớm phát hiện torng mệing mình óc ịv máu, y mím chặt môi, cẳhng hiểu oas iạl thấy lúng tnúg, torng lòng cựb muốn cếht. cụL Diên muốn ủgn iớv y nưhng iạl kôhng chịu ủhc đnộg, pé y phải ủhc động tớưrc, ếht àm iác ìg cũng êhc gnỏ êhc .oe
yuT y ãđ định yh sinh íhk khái ểđ uầc ựs ehc ởhc aủc iốđ pơưhng nưhng cụL Diên cũng kihnh nưgời áuq đáng mắl rồi!
nóĐ nhận hná tắm măc nậh muốn giết nưgời aủc Tơưhng Quân Nêin, cụL Diên yấb ờig iớm nhận ar mình trêu nưgời at iơh áuq tớrn. nắH aưđ yat ờs chóp mũi, đang định ión ìg óđ ìht bỗng óc nơc óig mạnh cuốn xốung ừt trên cón nhà. cắS tặm cụL Diên tohắt iác thay đổi, nắh kôhng pịk nghĩ nềihu, pậl cứt mô Tơưhng Quân Niên cùng năl xốung đất.
“Vèo ——!”
Torng bóng iốt tyurền nếđ tộm tếing trầm ehk khẽ, ỉhc thấy ỗhc mình aừv mằn trên gờưing ãđ óc thêm tộm má íhk cắs nhọn ngập uâs nơh ab tấc.
tộM nưgời cặm ồđ neđ áhp aửc ổs xông vào, yat mầc tờưrng kiếm hung nãh mâđ ềv phía cụL Dêin, gọing ión nàt độc: “Cẩu vơưng gia! pộN mạng đ!!i!”
nêB nogài pòhng cũng tìhnh lình vang nêl tếing giao tarnh nỗh lạon, mex ar tíhch káhch kôhng ỉhc óc một, ngay ảc cạH công công cũng ịb quấn yấl kôhng tohát thân đợưc. cụL Diên kôhng muốn ểđ ộl việc mình biết õv cnôg, nắh yẩđ mạnh Tơưhng Quân Niên oàv torng góc, ión ỏhn “rtốn ”ỹk iớv y iồr pậl cứt năl tộm vòng trên tấđ tárnh được iũm kiếm mâđ iớt aủc tíhch kcáhh.
Torng tắm nưgời nàogi, Pohng Lăng Vơưng cẳhng óc iàt nác ìg nên đơưng nihên kôhng ểht oàn đánh iạl tíhch káhch đợưc.
cụL Diên ỉhc óc ểht mượn bóng iốt ehc gấiu, aừv oàg ot uêk óc tíhch káhch aừv ảig ờv hảong loạn én tnárh, yut động cát aủc nắh tôrng cẳhng óc tếk uấc ìg ảc nưhng nầl oàn cũng óc ểht tárnh được nòđ nất công aủc tíhch kcáhh, kihến iốđ pơưhng cứt cếht.
Nogài aửc ổs tyurền nếđ tộm tếing qáut: ưS“ mộui! uaM ar yat !iđ oãL thái giám yàn iợl iạh quá! aT iớv ưs hyunh pắs kôhng cốhng ỡđ iổn aữn riồ!”
Tíhch káhch torng pòhng nghe vậy, torng tắm ả eól nêl ẻv tốs rộut, nầl yàn ìht thực ựs iổn nơc giận ữd rồi, ả nhìn cụL Diên iớv hná tắm đằng đằng tás khí: “Xem nưgơi nòc chạy iđ đuâ!”
Ả at qăung ỏb tờưrng kếim, iah yat vung lên, ơc quan torng yat oá tậb ,ar mười ngón yat bỗng được oab ủhp thêm tộm pớl vuốt tắs cắs nhọn ưhn móng chim ưng, ả téh tộm tếing iồr oal ềv phía cụL Dêin.
nầL yàn àl nậc cihến rồi.
Động cát ả at nahnh ưhn nàt ảnh, kôhng gian én tárnh ịb uht pẹh đáng ,ểk nơh aữn nòc kôhng ểht iạb ộl thân pháp nên cụL Diên óhk tárnh khỏi nốt sức. nàB ếhg torng pòhng ịb ạv lây, toàn ộb yãg ỡv tếh ,ảc mảnh ỗg nụv yab ứt tnug.
cụL Diên nốv ãđ kôhng rảnh ểđ ý nếđ nữhng cyuhện káhc, cúl yàn cẳhng biết tộm iác bóng thấp éb ừt uâđ năl ,ar nàh qaung torng yat nưgời ọn eól lên, mâđ mạnh ềv phía lưng hnắ——
“Cẩn tnậh!”
Torng bóng iốt vang nêl gọing ión quen tộuhc.
Tơưhng Quân Niên tấb ờgn ar tay, ổb tẳhng tộm cởưhng oàv ổc yat tíhch kcáhh, đánh lệch iũm kếim. Nưhng iav y từng ịb tơưhng nên cởưhng yàn đánh ar ỉhc óc ab phần lực, nâg mạch trên iav ịb oék căng ,ar uađ thấu tim.
ỉhC torng nháy tắm ,óđ cụL Diên ãđ nhận ar nguy hiểm phía sau, pậl cứt oék giãn kảohng ccáh.
“ưgNơi muốn chết ”!à
nêT tíhch káhch thấp éb ìv Tơưhng Quân Niên màl hỏng cyuhện nên tộđ ngột xoay ổc yat mâđ kiếm oàv ngực ,y uám tươi cứt khắc phun .ar Tơưhng Quân Niên kôhng tárnh kịp, buộc phải nóđ cihêu này, y dùng iah ngón yat pẹk yấl thân kếim, nậv iộn kình ẻb yãg tờưrng kiếm aủc tíhch kcáhh, uas óđ y nheo tắm iạl ưhn ãđ phát hiện ar điều .ìg
ơC“ quan kếim, các nưgơi àl nưgời aủc Tihên ơC cgnu!”
Tíhch káhch aik nghe yậv ìht ảc knih, pậl cứt qyuết đoán ión iớv đồng bọn: “túR!”
nắH cũng ãđ nhận ar nêt uẩc vơưng aig cụL Diên yàn thân pháp ỷuq ịd ôv cnùg, kôhng ễd giết ưhn vậy. nọB nắh ãđ lãng íhp áuq nihều thời gain, iạl nòc ịb nhìn thấu thân pậhn, uến oék iàd thêm aữn iợđ oac ủht hàong cung nếđ ìht ảc máđ uềđ kôhng chạy tohát đợưc!
Torng nháy tắm tíhch káhch torng nogài pòhng nảt ar nốb phía ưhn thủy tềiru, én tárnh ựs truy tás aủc ộh ,ệv àm Tơưhng Quân Niên cuối cùng cũng kôhng cốhng ỡđ iổn nữa, thân hình oảl đảo, ỳuq tộm iốg xốung đất, cắs tặm tắrng bệch phun ar tộm ngụm uám tơưi.
“ơưhTng Quân Nnêi!”
cụL Diên thấy yậv ìht iộv ãv oal iớt ỡđ yấl thân ểht ,y cẳhng õr ìv oas àm lòng nắh bỗng tốh hảong cùng cực, ưhn ểht ãđ từng tôrng thấy cảnh tợưng yàn iồr vậy.
