Chương 10: Rời đi

Chương 10 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

iờL yàn áuq tộđ nộgt, nếđ iỗn cụL Diên nòc sững ờs giây lát: “Anh ión ìg cơ?”

óiG mêđ iơh lnạh, ụD Tạrch Xyuên nhíu chặt mày, oék khóa oá kohác nêl nật trên cnùg, ehc kuhất ảc iác cằm, cúl yàn iớm trầm gọing pặl iạl nầl nữa: “Tôi ión uậc ềv àhn ,iđ nghe kôhng hiểu ”?à

ưhN ệh tốhng ãđ nói, ựs ẹhn ạd aủc nắh ỉhc óc torng táohng cốhc, ỏb ỡl nầl yàn iồr ìht nhất định ẽs kôhng óc nầl sau.

tứD lời, ụD Tạrch Xyuên kôhng ờhc cụL Diên phản gnứ iạl ãđ bước nahnh oàv torng uhk cuhng ,ưc aửc kính dưới tầng ởm ar iồr iạl đóng vào, hoàn toàn ngăn cách bóng lưng aủc nắh torng mầt mắt.

ụD“ Tạrch Xnêyu!”

cụL Diên thấy yậv ôv thức đuổi theo iah bớưc, nưhng aửc oàv nầc ẻht nên hna ịb chặn nêb nàogi, ùd muốn oàv cũng kôhng ểht oàv đợưc.

Đơưng nêihn, cụL Diên kôhng ềh muốn vào, cẳhng auq àl hna ảig ờv ếht tôhi.

ụD Tạrch Xyuên đứng torng tahng yám iđ nêl tnầg, iôđ iôm mím iạl tàhnh tộm đờưng tnẳhg, uầđ ngón yat torng iút oá kohác đánh nhịp liên hồi, aựt ưhn mât tạrng cựb iộb aủc nắh hiện giờ.

ụD Tạrch Xyuên iốh hận, ngay giây phút nắh xoay nưgời iđ ãđ tắb uầđ iốh hận.

nắH kôhng nên ảht cụL Diên ,iđ cũng kôhng ểht ảht cụL Diên ,iđ ỡl uâđ iốđ pơưhng iđ mìt Tởưng cáB nâV oáb nit ìht toàn ộb tếk hạoch aủc nắh ẽs ịb áhp hủy. oaS nắh óc ểht nghĩ rằng cụL Diên tíhch mình ìht chắc ắhc ẽs kôhng chạy iđ oáb nit chứ?

Nưhng ừt tưrớc nếđ ờig ụD Tạrch Xyuên uềđ kôhng tíhch quay đầu, ùd torng uầđ nắh đang giãy giụa uêk oàg muốn tắb cụL Diên ởrt ,ềv hưng bước chân nẫv kiên định iđ ềv phía àhn mnìh, ngay ihk ởm aửc ,ar bóng iốt yàd cặđ suýt aữn ãđ oab ủhp hắn.

ụD Tạrch Xyuên hiếm ihk mảc thấy na tàon.

ộB oãn aừv trải auq mảc cúx chập tùrng bỗng bình tĩnh lại.

nắH ởrt yat đóng aửc vào, uas óđ ỏb ũm iớv khẩu tarng xốung tứv nêl bàn. nắH chậm iãr iđ iớt ầg aửc ổs tás đất, oék mèr aửc ar –

“tạoS!”

nêB nogài tràn oàv kôhng phải hná nắng àm àl nàm mêđ tĩnh mcịh, nòc óc nữhng hná nèđ qảung oác kôhng nừgng biến oả aủc aòt oac cố iốđ dệin.

ụD Tạrch Xyuên pục tắm xnốug, cẳhng biết ếht oàn nắh iạl nhìn xốung dớưi, kôhng ờgn iạl thấy cụL Diên nẫv nòc đứng ở uầđ đờưng chưa ,iđ iốđ pơưhng gốing ưhn tahnh niên vụng ềv aừv iãc nhau iớv nạb gái, ol lắng iđ xoay qaunh tộm chỗ, tỉhnh tảohng nòc nẩgng uầđ nhìn nêl trên tầng –

tấT nihên àl hna kôhng nhìn thấy ìg .ảc

uaS cùng iạl iúc mằg uầđ xnốug, nhìn auq óc ẻv buồn ãb u sầu.

cụL Diên đang buồn sao?

ụD Tạrch Xyuên thầm nhgĩ, ùd oas ìht hành động aừv iồr aủc nắh ảuq thật tấr khác tờưhng óhk hểiu.

“Tại sao, iạt soa…”

cụL Diên nghĩ ãm nẫv kôhng ,ar hna đứng dưới aòt cuhng ưc iđ auq iđ iạl yấm chục vòng nẫv kôhng hiểu iạt oas iốđ pơưhng iạl ảht mình ,iđ cẳhng ẽl iạl thăm òd mnìh?

cúL yus nghĩ cụL Diên tíhch iúc đầu, hna chau yàm nhìn chằm chằm tặm đất, mẩl bẩm:

“Thế ìht iơh ôv ,ýl cúl ở aửc hàng cẳhng phải ãđ thăm òd tộm nầl iồr nòc gì.”

“ẳhCng ẽl ụD Tạrch Xyuên thật ựs muốn ảht mình đi?”

“ưhNng ỡl yam nầg yâđ iạl đang óc nưgời iam phục ìht soa?”

Nghĩ ếđ đây, cụL Diên lặng ẽl nhìn ógn xung qnauh, nơưng theo động cát xoay vòng qaunh àm đánh áig tình hình nốb píha, tếk ảuq iạl kôhng phát hiện tấb ức nưgời yah ex oàn đáng nhgi, torng uầđ bỗng xuất hiện tộm ý nghĩ kôhng ểht tởưng tợưng iổn –

ụD Tạrch Xyuên thật ựs muốn ảht hna đi!?

cặM ùd yus đoán yàn óc iơh kôhng thực ,ết nưhng cụL Diên càng nghĩ càng thấy óc ảhk nnăg. Xuất phát ừt ýl od nổ tỏha, hna kôhng iđ luôn àm đứng iồb iồh dưới aòt cuhng ưc iãm nếđ uas aửn đêm, iớt ihk chân êt iạd tếh ảc iớm “ubồn ”ãb tắb tộm cihếc taxi ềv nhà.

Cihếc ex taxi uàm mal ừt ừt iđ ,ax kuhất dạng khỏi mầt mắt.

“oSạt “-

Thấy vậy, ụD Tạrch Xyuên cuối cùng cũng oék mèr aửc lại, quay nưgời mằn xốung pém ếhg ôs ahp nghỉ nơgi. Thân ểht yầg òg aủc nắh núl uâs oàv torng ôs pha, nầg ưhn ịb pớl mệđ mềm iạm nuốt cnửhg, iôđ iôm iát nhợt tứn ẻn iơh mím lại, nơc tốs oac ngày môh auq nẫv chưa ạh hết.

ụD Tạrch Xyuên tệm iỏm nhắm tắm lại, ôh pấh nặng .ền

iờĐ yàn nắh nẫv luôn chọn ias nờưgi, chọn ias đnờưg, yh vọng qyuết định ỏb auq ohc cụL Diên môh yan ẽs kôhng màl nắh phải iốh hận.

nêB kia, cụL Diên ãđ ởrt iạl pòhng thuê aủc mnìh, iớm iđ óc ab ngày àm ihk tôrng thấy ồđ cạđ nêb tnorg, hna bỗng óc mảc giác ưhn uâl mắl rồi.

cụL Diên tứv iút ồđ torng yat xốung ôs pha, uas óđ mằn èđ lên. hnA kohan kohái ởht ar tộm iơh thật dài, bếing nhác ởrt mnìh, ión cyuhện iớv ệh tốhng auq yus nhgĩ: “iTếp teho, oat ỉhc nầc tárnh yấm nưgời nọb hắn, sống nêy nổ nếđ cuối tnáhg, ếht àl nihệm ụv ioc ưhn hoàn tàhnh riồ.”

Khóe iôm hna cong lên, ỏt ar cắđ .ý

tộM trái mit uàm neđ được oab cọb iởb nữhng ait điện xung qaunh lặng ẽl xuất hệin, cách nầg ,óđ thậm íhc nòc óc ểht nghe thấy từng nhịp pậđ óc tiết uất aủc nốS【:óng tós aựd oàv việc aừl tạg tình mảc aủc nưgời káhc, hna ựt oàh mắl 】?à

cụL Diên nhíu mày: “Lừa tạg tình cảm? ờhC nếđ cúl ụD Tạrch Xyuên uêy oat iồr yàm ión yậv cũng chưa muộn đuâ.”

ụD Tạrch Xyuên uâđ óc uêy anh, nihều nhất cũng ỉhc àl nhất thời mềm lòng tôhi, ol nghĩ ohc mạng ỏhn aủc mnìh, cụL Diên aừl àm cẳhng óc chút gánh nặng oàn torng lnòg.

ớhN iạl Tởưng cáB nâV ãđ chết torng pòhng mắt torng náv tớưrc, cẳhng hiểu oas cụL Diên iạl thấy iơh knih. cúL mắt mộun, hna đứng ở aửc pòhng mắt iòh lâu, đang yus nghĩ mex óc nên cyuhển àhn sang iơn khác kôhng ìht nogài aửc tộđ nihên óc tếing õg mầr rầm, iụb trên tờưng nòc yab ảc xnốug: “Lục Dêin! cụL Diên óc àhn k!gnôh?”

aừV nghe tnếig, cụL Diên pậl cứt căng tnẳhg, ức tởưng iạl óc nưgời muốn ếđ giết mnìh, nưhng nghe ỹk iớm phát hiện àl gọing tộm nưgời ụhp .ữn

cụL Diên iđ ar ởm éh aửc pnòhg, ỉhc thấy nêb nogài àl tộm nưgời ụhp ữn tuổi cừhng măn mơưi, àb óc iám cót xoăn nọl ỏhn áhk thời tnợưhg, dáng nưgời pậm pạm được quây torng cihếc yáv uàm uân ,ỏđ kuhôn tặm mon áhk phúc hậu.

cụL Diên ốc gắng mìt iòt torng írt nhớ, yấb ờig iớm mìt thấy xưng ôh tơưng ứng: ôC“ mâL ,à ôc mìt cháu óc cyuhện ìg kgnôh?”

àB ủhc àhn mầc bảng qảung oác bằng nhựa torng tay, ẽhk kàhng ehp pẩhy: “iTểu cụL ,à cháu ãđ tihếu iah ýuq tiền àhn rồi, nầl tưrớc cháu ión ịb bệnh tình hình kinh ết oe pẹh nên ôc iớm ưht ưht ohc cháu tộm thời gain, nòc nầl yàn ìht kôhng hoãn được nữa, gnô àhn ôc đang cứt mắl riồ.”

cụL Dêin: “À…”

àB ủhc àhn từrng mắt: À“ iác ìg àm ,à đóng tiền thuê àhn ohc ôc nahnh lnê!”

cụL Dêin: “gnâV…”

Tihếu nật iah ýuq tiền thuê nhà, cụL Diên cũng cẳhng mád oék iàd têhm, đành phải quét ãm ảrt tiền ngay tưrớc tặm àb ủhc nhà. cúL iốđ pờưhng iàh lòng ỗv mông iờr ,iđ cụL Diên nhìn chằm chằm oàv ốs ưd kôhng iổn ab ữhc ốs torng iàt kohản ngân hàng àm iơr oàv trầm .ưt

Mười mát ?ệt

ờiG ìht kôhng nầc ụD Tạrch Xyuên ar tay, iác nhgèo ãđ pậđ ohc cụL Diên tộm trận tưrớc rồi. Táhng yàn nòc iah mươi yảb ngày nữa, ùd hna óc nă bánh oab cũng kôhng ủđ tềin, uas cùng xốung nâs khấu óc ihk hna kôhng chết torng yat ụD Tạrch Xyuên àm àl ựt màl mình chết đói!

uaS ihk ý thức được điều này, tắm cụL Diên iốt sầm, suýt ìht ngất xỉu.

Mười mát ,ệt ngay ảc thời điểm nhgèo nhất torng iút hna nẫv nòc ab mươi ệt kìa!

cụL Diên nhìn thây đống ồđ hiệu trên ếhg ôs pha, torng lòng mô chút yh vọng cuối cnùg, dứng yậd mìt aóh đơn, uas óđ iọg iớt ốs điện tohại nêb têrn, cuối cùng nhận được ảrt iờl àl kôhng được ảrt iạl ồđ oac pấc ihk aum trực tiếp iạt aửc hnàg.

Pắhc!

cụL Diên tyuệt vọng mằn pấs xốung ôs pha.

ờiG kôhng óc tiền ìht phải màl sao?

Cẳhng ẽl phải iđ làm?

noC nưgời ,àm tốr cuộc iờđ yàn nẫv phải iđ làm, nơh aữn hna cũng thấy uấx ổh uến náb iạl đống ồđ hiệu àm ụD Tạrch Xyuên ãđ aum ohc nưgời káhc.

cụL Diên buộc phải iúc uầđ tưrớc hiện tựhc, sáng môh uas hna yậd ừt mớs cuhẩn ịb iđ làm, nếđ taxi cũng kôhng mád gọi, quét tiền thuê tộm cihếc ex pạđ công cộng iồr pạđ tộm mạch nếđ ỗhc nyugên ủhc màl việc –

pậT đoàn Ngân Xêyun.

cụL Diên pób yat pahnh dừng ex lại, nẩgng uầđ nhìn nêl aòt àhn chọc tờri, thầm nghĩ đúng àl pật đoàn tấb động nảs đứng uầđ tàhnh ốhp A óc káhc, ụrt ợs cíhnh tôrng íhk ếht tậht.

cụL Diên khóa cihếc ex pạđ uàm vàng aủc mình iạl ở aửc aòt nhà, kôhng màng nếđ hná tắm aủc nữhng nưgời xung qaunh àm iđ tẳhng oàv snảh, hna quét ẻht nhân viên auq cổng iồr aựd theo írt ớhn iđ tahng yám nêl tầng mìt ộb phận mình làm.

Nyugên ủhc màl torng ộb phận iàt ụv aủc pật đoàn Ngân Xêyun, cúl tưrớc cũng từng àl lãnh oạđ nhỏ, cẳhng auq ừt uas ụv ná thâm tụh măn măn tớưrc, tấr nihều nưgời ịb liên yul phải ừt cứhc, hna ìv tárnh hiềm nghi nên phải ạh xốung chức ụv nhân viên bình tnờưhg.

cúL cụL Diên iđ oàv pòhng màl vệic, nêb torng ãđ óc tấr nihều nờưgi, tếing đánh yám lạch cạch vang khắp vnòg, õr ràng àl iọm nưgời đang torng tạrng thái màl việc tếh rồi.

tộM nưgời nàđ gnô ểđ cót iúh auc oeđ kính gọng neđ đang ngồi nă sáng torng góc, tìhnh lình tôrng thấy cụL Diên nếđ ìht nẩgng uầđ lên, ngạc nihên ồ tộm tnếig: “Lục Dêin, uậc iđ màl thật ”?à

ừT torng írt nhớ, cụL Diên biết được yâđ àl đồng đảng aủc nyugên ủhc ở công yt – Gaing Kahng Knahg, nèb tuhận mệing đáp: “ơưĐng nihên àl phải iđ làm, kôhng iđ màl ìht chết ióđ mtấ.”

ỗhC màl việc aủc hna ngay nêb cạnh Gaing Kahng Knahg, iah nưgời ngồi song song iớv nahu, tiện ềb châu uầđ éhg tai.

Gaing Kahng Kahng nắc bánh ,ìm nihgên nưgời nhắc nhở: “ưgNời hna ,me tốt nhất uậc nẫv nên tárnh iah ngày tưrớc ,iđ môh auq Trần iáB *ìB iọg giục uậc tăng ac ìht uậc kôhng đến, nòc chọc cứt gnô ,at cộng thêm ab ngày uậc kôhng iđ màl nên gnô at kihếu iạn nêl pòhng nhân ựs riồ.”

Ý* muốn ión gnô yàn tờưhng xyuên cób tộl nhân vêin. (iBệt danh nhân viên iọg gnô yàn aựd theo nêt aủc tộm nhân tậv cờưng oàh cá áb dưới ngòi túb aủc cát ảig oaC Ngọc Bảo, thời aưx chưa óc đồng ồh nên yấl tếing àg yág đánh uấd tắb uầđ tộm ngày màl vệic, uhC iáB ìB ìv muốn cób tộl nưgời màl àm aửn mêđ ảig tếing àg yág ểđ đánh thức nưgời màl yậd màl vcệi.)

cụL Diên chau mày: “Qua uậc óc nếđ tăng ac kgnôh?”

Gaing Kahng Kahng tậg đầu: ớV“ vẩn, kôhng nếđ ểđ chết ”?à

cụL Diên kôhng quan tâm: …Ồ“ bánh ìm aủc uậc ngon kgnôh?”

Gaing Kahng Kahng nghe yậv ìht táohng sững ,ờs ôv thức iúc uầđ nhìn aữb sáng aủc mnìh: “Cậu ión iác yàn yấ ,ảh iôt aum ở aửc hàng tiện iợl nêb dớưi, uậc cũng muốn aum nă ”?à

cụL Diên tàhnh thật cắl đầu: “nôhKg, iôt định iỏh mex uậc óc ểht chia ohc iôt tộm aửn kgnôh.”

Gaing Kahng Knahg: ”…“

cụL Diên chưa nă snág, hná tắm ức nhìn chằm chằm oàv iác bánh torng yat Gaing Kahng Knahg, mảc giác ngột ngạt kihến nưgời at chịu kôhng nổi. Gaing Kahng Kahng đành phải aưđ tốn iác bánh ìm nớưng torng iút ohc ,ha ẻv tặm ỏt ar tôhng cảm: “ưgNời hna me ,à oas ờig uậc iạl sống thảm vyậ?”

cụL Diên nhận yấl iác bnáh, mặg iah ab mếing àl tếh scạh: ảC“ àhn ảc aửc nòc mười mát ,ệt uậc ión mex iôt óc thảm knôhg… À đúng rồi, iah at àl hna me tốt aủc nhau phải kgnôh?”

iốĐ diện iớv hná tắm nẩ giấu ựs mong iợđ aủc cụL Dêin, Gaing Kahng Kahng chần ờhc tậg đầu: “ũCng màt tmạ.”

iaH tắm cụL Diên sáng lên: “Vậy uậc ohc iôt yav iah nhgìn ệt được kgnôh?”

Gaing Kahng Kahng pậl cứt ởrt mặt: “ôhKng đcợư.”

cụL Diên kôhng hểiu: “Tại soa?”

Gaing Kahng Knahg: “Cậu ợn iôt mát nhgìn nòc chưa ảrt aữn kaì.”

cụL Dêin: ”…“

Suýt ìht qêun, ờig nyugên ủhc đang ợn nần cồhng cấht, khéo nạb èb nưgời quen nêb cạnh iỏh yav được ia àl iỏh tếh rồi, óc ngốc iớm ohc yav tếip.

cụL Diên chán nản ảgn ar lưng ghế, chưa oab ờig mảc thấy tyuệt vọng ưhn yâb giờ. Quản ýl Trần đúng mát rưỡi bước oàv pòhng màl vệic, aừv liếc thấy cụL Diên đang oc nưgời trên ghét ìht pậl cứt iđ qua, pậđ qyuển pạt íhc torng yat xốung nàb vang mồb bộp, gọing quát yầđ aửl gậin: “Lục Dnêi!”

cụL Diên ôv thức ởm tắm ,ar nhìn thấy tộm nưgời nàđ gnô oéb ióh uầđ đang đứng tưrớc tặm mnìh, đồng nihgệp nêb cạnh nghe tếing nhìn qua, óc nưgời nur ưhn yầc sấy, cũng óc nưgời hóng tớh ar mặt.

“uQản ýl Tnầr?”

íM tắm cụL Diên nhảy tộm cái, ngồi tẳhng nưgời trên ghế: “gNài mìt iôt óc cyuhện ìg kgnôh?”

Quản ýl Trần nẫv nòc cứt cyuhện môh auq hna mạnh mệing iãc mnìh, ờig tắb được áh ìg óc ýl ỏb auq ohc cụL Dêin: “Tôi mìt uậc óc cyuhện gì!? oaS uậc kôhng ựt nghĩ mex mình màl ias cyuhện gì!? uậC mex đồng ồh cưha? Biết yấm ờig iồr knôhg? Đồng nihgệp nưgời at oàv ỗhc iác àl tắb uầđ màl vệic, nòc uậc iạl mằn ar n!ủg?”

yấM uâc iỏh liên cụt nắb ,ar tôrng quản ýl Trần áhk à ữd dằn, thậm íhc trên iác uầđ ióh cẳhng óc yấm cót aủc gnô at nòc óc tộm iợs vểnh nêl ìv tức.

cụL Diên liếc đồng :ồh “Tôi nhìn rồi, công yt yuq định mát ờig nốb mươi măl oàv làm, ờig iớm mát riỡư.”

Quản ýl Trần nhgẹn lại: “Lục Dêin, iọm nưgời uềđ đang màl vệic, iạt oas mình uậc iạl rảnh r!iỗ?”

cụL Diên cười nạht: “úĐng iồr quản ,ýl oas iọm nưgời uềđ đang màl việc àm mình ngài iạl rảnh riỗ?”

iờL yàn aừv ión ,ar khắp pòhng pậl cứt vang nêl tếing cờưi, ia cẳhng biết quản ýl Trần oàv bằng aửc sau, óc biết ìg ềv nihgệp ụv ổs sách đâu, ngày oàn cũng ỉhc biết giám tás tắb nọb ọh tăng ,ac óc ểht ión iạđ diện ohc nhân tậv nă on ờhc cếht.

Quản ýl Trần nghe yậv ìht tặm yàm cúl xanh cúl tnắrg, ngón yat gnô at nur yẩr ỉhc oàv cụL Dêin, nihgến răng nói: “Lục Dêin, uậc giỏi lắm, mình uậc lười bếing ìht tôhi, nòc mád ỉs nhục lãnh đạo, cút! uậC pậl cứt nọd ồđ túc ohc tôi, công yt kôhng chứa iổn iạđ phật ưhn cuậ!”

Gọing gnô at sang snảg, màl ảc nogài hành lang cũng nghe tấhy, nhân viên ở ộb phận nêb cạnh uềđ chạy iớt hóng hớt.

Tiết nấT aừv đến, cúl iđ auq hành lang thấy yậv ìht nhíu mày, cắs tặm nihgêm nhgị: “Xảy ar cyuhện ,ìg sáng mớs ãđ ụt pật ở đây, kôhng muốn iđ màl aữn à!?”

yuT ẻv nogài aủc y ãhn nặhn, cúl oàn cũng mỉm cờưi, nưhng cát pohng màl việc cực ỳk qyuết đoán khắt ehk nên torng công yt óc tấr nihều nưgời ợs .y Y aừv tứd lời, iọm nưgời cứt cốt giải nát sạch ,ẽs ngay ảc quản ýl Trần cũng nhận ar óc điều tấb tnờưhg, gnô at quay uầđ nhìn ềv phía cửa, gọing điệu hống hách cứt ìht tắt nógm.

“iGám cốđ Tếit, ngài nếđ iồr ”?ạ

Tiết Tnấ!?

Thấy vậy, noc nưgơi cụL Diên oc lại, ôv thức xoay nưgơi sang ỗhc káhc, môh auq hna ỉhc nghĩ nếđ việc iđ màl kiếm tiền àm quên tấm Tiết nấT cũng ở torng công ,yt yut ụD Tạrch Xyuên aht ohc mình nưhng Tiết nấT ìht chưa cắhc.

màL oas yâb ờig màl oas yâb giờ?

cúL uầđ có cụL Diên đang quay cồung ìht Tiết nấT ãđ bước oàv torng pnòhg: “uQản ýl Tầrn, ãđ yảx ar cyuhện ?ìg iớM sáng mớs ãđ nồ ,oà sáng yan nòc ởm cuộc pọh iộh đồng quản trị, ỡl ểđ lãnh oạđ nhìn thấy ìht soa?”

Quản ýl Trần lúng túng cười nói: “gNài ión đúng mắl ,à óc nhân viên torng ộb phận kôhng pật turng màl việc nên iôt óc nhắc ởhn yấm câu, kôhng ờgn uậc at nòc mád mạnh mệing iãc lại, tàhnh ar iơh mầ ”.ĩ

“hNân vnêi?”

Nghe vậy, cúl yàn Tiết nấT iớm phát hiện cụL Diên đứng nêb cnạh, ẻv tặm y pậl cứt thay đổi, torng lòng bỗng yậd snóg, hiển nihên kôhng nghĩ iớt ụD Tạrch Xyuên ẽs ảht cụL Dêin.

Pòhng màl việc nớl ưhn yậv nưhng cụL Diên hoàn toàn kôhng óc ỗhc oàn ểđ tốrn, nhìn hná tắm kinh ngạc aủc Tiết Tấn, hna mỉm cờưi, đành nêl tếing chào tớưrc: “iGám cốđ Tếit, tình ờc qáu.”

”…“

Tiết nấT mi lặng kôhng ión ,ìg nưhng tốt uấx ìg cũng àl nưgời năl nộl chốn tơưhng tờưrng nihều măn nên y nahnh cóhng điều cỉhnh tốt mảc cúx aủc mnìh, chậm iãr tấc lời: “uQản ýl Tầrn, theo ýl ìht ộb phận gnô kôhng tuhộc qyuền quản ýl aủc tôi, cẳhng auq nưgời ẻrt tuổi ìht cũng nên ohc thêm ơc hội, óc ia cúl uầđ kôhng phải trải auq nèr lyuện chứ, gnô ión đúng kgnôh?”

Quản ýl Trần nhận ar torng iờl y óc ý tihên ịv cụL Dêin, gnô at kôhng nhịn được àm nói: “iGám cốđ Tếit, hna kôhng biết nhân viên yàn lười bếing tiêu cực ếht oàn đâu! môH auq iôt iọg uậc at nếđ tăng ,ac uậc at kôhng nếđ ìht thôi iạl nòc ión ìg àm ịb nưgời at tắb cóc, ia bình tờưhng iạl iđ aịb ýl od ớv nẩv ưhn yậv chứ. Công yt cúhng at kôhng ểht ữig loại nưgời óc nấv ềđ thần kinh ưhn uậc at ở liạ…”

Đoạn uas quản ýl Trần ión ìg cụL Diên ãđ kôhng nòc nghe được nữa, nhìn hná tắm nầd ởrt nên lạnh oẽl aủc Tiết Tấn, torng uầđ hna ỉhc nòc ab ữhc sáng tnưrg-

Cếht! Cắhc! Rồi!

Hết chương 10

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha