Chương 12: Bị thương
Eidt: Lune
cụL Diên suýt aữn quên tấm ụD Tạrch Xyuên ãđ iàc tihết ịb nghe trộm oàv điện tohại aủc mnìh, nêb torng óc ihk nòc nắg ảc định ,ịv iốđ pơưhng chạy nếđ yâđ ỉhc àl cyuhện torng giây lát.
ụD Tạrch Xyuên àv Tiết nấT àl châu chấu trên cùng tộm iác tềyuhn, nắh ẽs giúp ia ìht kôhng nầc nghĩ cũng bếit, iớv iạl cụL Diên kôhng óc ảhk năng đánh iớv iah nưgời cùng lúc.
Tiết nấT pắs cếht, nưgời ụD Tạrch Xyuên uức chắc chắn àl Tiết Tấn.
Nưhng uến mình pắs chết ìht sao?
tấR nihều yus nghĩ lướt nahnh auq mât írt cụL Dêin, ív ụd ưhn ar yat giết chết Tiết nấT tưrớc iồr iđ giải qyuết ụD Tạrch Xêyun, nưhng ơc ểht hna iạl màl theo cách nưgợc lại, nàb yat đang siết chặt yấl ổc Tiết nấT chậm iãr bôung ,ar ốc tình ểđ ộl ơs ởh ohc iốđ pnơưhg.
“—mầR!”
iôĐ tắm Tiết nấT sáng eól lên, ảuq nihên mắn chặt thời ơc mấđ ãgn cụL Diên xốung sàn, uas óđ nhào oàv đánh nhau iớv anh. Torng cúl đánh nahu, nọb ọh tấb nẩc chạm phải công cắt trên tnờưg, hná nèđ tắt lịm, ảc năc pòhng chìm torng bóng tối, ỉhc nòc tếing aưm óig tír oàg nêb nàogi.
Tiết nấT nầl òm mìt kếim, nhặt gnố mik tiêm iơr nầg chân gờưing nêl iồr mâđ oàv yág cụL Dêin, torng tắm táohng ộl ar ẻv uấđ tnarh: “Tôi cũng kôhng muốn giết uậc đâu, nưhng ia oảb uậc ựt mìt đờưng ctếh!”
Nơưng theo hná sáng uếy tớ nogài aửc ,ổs Tiết nấT ức tởưng cụL Diên ẽs ỏt ar hảong ,ợs nưhng iạl thấy khóe mệing iốđ pơưhng chậm iãr cong lên, ộl ar ý cười àm y mex kôhng hểiu: iA“ ión iôt chắc chắn ẽs ctếh…”
Tiết nấT ẽhk giật mnìh: óC“ ý gì?”
cụL Diên kôhng ảrt lời, ím tắm nầd nặng tĩru. Ngay tưrớc ihk tấm ý thức mâl oàv nôh ,êm y nghe thấy tếing “ầRm” vang nêb iat ưhn ểht óc ia pạđ mạnh aửc àhn mnìh.
noC oad torng yat Tiết nấT nốv pắs mâđ oàv tếy uầh cụL Dêin, nghe thấy tếing đnộg, y ôv thức quay đầu, tấb ờgn ịb nưgời at pạđ tộm iác ãgn năl ar sàn, yas mẩs tặm mày.
Tiết nấT nòc tởưng àl đồng nọb aủc cụL Dêin, y giãy giụa òb yậd ừt dưới đất, yat phải mắn chặt noc oad mâđ mạnh tới, èđ iốđ pơưhng oàv tnờưg, torng bóng iốt vang nêl tếing uêk nêr uađ đớn.
mẦ“ ầm!”
tộM ait chớp tìhnh lình tẹx auq uầb trời đêm, năc pòhng bỗng sáng ưhn nab nàgy.
iớT cúl này, Tiết nấT iớm nhìn õr tặm nưgời đến.
Lông yàm nhíu chặt ìv uađ đớn, iôđ tắm cắs néb iốt mầs lại, ờb iôm tắrng bệch mím cặht.
“ạrTch X!nêyu?”
Tiết nấT pậl cứt kinh hnảog, hiển nihên kôhng ờgn ụD Tạrch Xyuên iạl ựt dưng chạy nếđ đây, y vung ổc yat tộm cái, noc oad dính uám pậl cứt iơr xốung yấđ phát ar tếing “elng kgne”: “Sao hna iạl nếđ đ!yâ?”
yaT trái ụD Tạrch Xyuên ehc iạl tếv tơưhng ở bnụg, yat phải mót chặt ổc oá Tiết Tấn, mìk nơc giận quát :ot iA“ oảb me nếđ giết uậc t!a?”
“Cậu ”at yàn õr ràng àl ỉhc cụL Dêin.
Tiết nấT càng cứt hơn: ụD“ Tạrch Xêyun! Ngay ừt uầđ me ãđ ión phải ửx ýl cụL Diên iđ rồi! Cuối cùng hna kôhng ỉhc kôhng giết uậc at àm nòc ảht uậc at !iđ hnA óc biết uến uậc at màl ộl nit cứt ar nogài ìht hna ẽs phải ngồi ùt nầl aữn kôhng hả!”
iaH ữhc “gnồi ”ùt yàn chọc túrng ỗhc uâđ aủc ụD Tạrch Xêyun, nắh oék Tiết nấT iạl tưrớc tặm mnìh, hung nợt nhìn :y “yuhCện yàn kôhng nầc me quan tmâ!”
ụD Tạrch Xyuên kôhng muốn ểđ Tiết nấT dính máu, kôhng ềh muốn chút nào.
nắH bếit, tộm ihk ãđ bước nêl noc đờưng yàn ìht kôhng ểht quay uầđ iạl được nữa.
Gọing ụD Tạrch Xyuên lạnh lẽo: “Lục Diên ỉhc óc ểht chết trên yat anh, me mầc oad túc nahnh lên, kihến Tởưng cáB nâV ýk ựd ná nòh oàđ aik iớm àl cyuhện me nên lmà!”
ióN xong nắh yẩđ Tiết nấT ,ar cũng áđ ảc noc oad dính uám mằn dưới nàs ar nàogi, iôđ tắm torng mêđ eól nêl hná sáng cắs lnạh: “Còn kôhng iđ mua!”
Tiết nấT mím chặt iôđ iôm iát nợht.
cúL iờr khỏi năc pòhng kia, uầđ có Tiết nấT nẫv nòc ờđ đẫn, aưm lạnh tạt oàv tắm màl y kôhng khỏi rùng mnìh. Tiết nấT đứng dưới tnầg, kôhng mìk được àm nẩgng uầđ nhìn nêl têrn, nếđ nật ờig phút yàn y iớm hiểu được ụn cười nẩ ý aủc cụL Diên tưrớc ihk nôh êm kia, torng lòng ởrt nên lạnh oẽl —
iốĐ pơưhng đoán chắc ụD Tạrch Xyuên ẽs nếđ uức mình sao?
cụL Diên đơưng nihên kôhng đoán ,ar ùd oas ìht trên ếht giới yàn óc nihều biến ốs lắm, thậm íhc hna cũng ãđ cuhẩn ịb nẵs sàng ohc iác chết nầl iah yàn rồi. Nưhng nưgời ưhn ụD Tạrch Xyuên tộm ihk ãđ chịu ảht hna ar ìht chắc chắn ẽs kôhng đồng ý ohc Tiết nấT giết mnìh.
iạL àl tộm mêđ dông .ốt
iạL nầl aữn tỉnh yậd trên ôs ahp torng năc pòhng iđ tuhê.
cụL Diên ơm màng ởm tắm ,ar nhìn thấy hná nèđ uàm vàng nhạt trên đầu, aừv định nghĩ mình ãđ sống iạl iớv ựs giúp ỡđ aủc ệh tnốhg, nưhng nơc uađ ở khóe mệing mầb mít iạl nhắc õr ohc hna tộm điều —
hnA tàhnh công sống tós ừt torng yat Tiết Tấn.
“hhS…”
cụL Diên nhíu yàm ngồi yậd khỏi ếhg ôs pha, nòc chưa hiểu õr tình hình ãđ nghe thấy gọing ión khàn khàn vang nêl nêb cnạh: “Giữ mệing ohc tốt, uến mád ión lung tung ìg ar nogài ìht nầl uas kôhng nầc Tiết nấT ar tay, iôt ẽs giết uậc tcớưr.”
cụL Diên kựhng lại, hna nẩgng uầđ nhìn qua, ỉhc thấy óc tộm nưgời nàđ gnô cặm hidooes uàm neđ đang ngồi trên ôs ahp iốđ dệin, cúl nếđ chắc dính nước aưm nên ảc nưgời nắh uềđ tớư snũg, óc iợs cót tớư nòc lặng ẽl tưrợt xnốug, gơưng tặm iát nhợt thấp táohng dưới ũm ,oá nhìn ừt nêb trái ìht xinh pẹđ u ,má nhìn ừt nêb phải iạl ôv ớc óc thêm tộm tếv oẹs mẫs màu.
Gốing ưhn tếv tứn trên ứs tắrng màl nưgời at kôhng khỏi ởht iàd tiếc nốui.
ụD“ Tạrch Xnêyu?”
cụL Diên ờs tếv tơưhng trên khóe mệing mnìh, aừv ngạc nihên aừv kôhng ngạc nihên mắl tưrớc ựs xuất hiện aủc hắn, hna nhìn xung qaunh tộm vnòg, ôv thức hỏi: “iTết nấT đuâ?”
iĐ“ riồ.”
ụD Tạrch Xyuên kôhng oab ờig biết ión yấm iờl ễd nhge, nắh ngồi ở yâđ cẳhng auq ỉhc ểđ mảđ oảb cụL Diên nòc snốg, ờig thấy iốđ pơưhng tỉnh iồr ìht đứng yậd cuhẩn ịb iờr .iđ cúL iđ nagng auq ếhg ôs ahp iạl tấb ờgn ịb cụL Diên mót yấl ổc tay.
“Anh iđ iộv tếh?”
ụD Tạrch Xyuên nớưhng tắm nhìn anh: “Cậu muốn chết ìht iôt óc ểht giúp cuậ.”
,ìX oas ữd ếht kôhng bếit.
cụL Diên ợs Tiết nấT quay iạl nên muốn ểđ ụD Tạrch Xyuên ở iạl thêm tộm cúl nữa. hnA ỉhc ỗhc mầb mít ở khóe mệing mnìh, ẻv tặm uầr ĩr kôhng vui: mE“ ịb hna at đánh hỏng ảc mặt, nòc ịb tiêm tuhốc oàv nờưgi, ờig ảc nưgời me uềđ uađ nứhc, kôhng nòc chút cứs cựl noà.”
óC kuhôn tặm pẹđ àl tộm iợl thế, ùd khóe mệing cụL Diên óc tếv mầb mít nưhng cũng kôhng hnả hởưng nếđ nhan sắc, cúl hna nhìn nạb iớv ẻv đáng tnơưhg, nạb ẽs cẳhng ỡn ión nặng iờl àm ẽs ỉhc ịb hna êm hặoc.
Tiếc rằng ụD Tạrch Xyuên kôhng phải nưgời bình tnờưhg. Nghe vậy, nắh mắn mằc cụL Dêin, yat nòc iạl oék ũm trên uầđ mình xốung ểđ ộl tếv oẹs trên ám phải ,ar ión bằng gọing trào pnúhg: “ỏHng mặt? uậC biết ếht oàn iớm iọg àl hỏng tặm kgnôh?”
cụL Dêin: ”…“
Suýt aữn quên mất, tặm iũm hna giai yàn nòc ịb nặng nơh ảc anh.
uầĐ ngón yat ụD Tạrch Xyuên iơh siết lại, ngầm óc ý cảnh cáo: “ôhKng muốn ịb oẹs ưhn ếht yàn ìht nêy phận ohc tiô.”
cụL Diên mảc thấy mình nầc phải iỏh iàv uâc ềv cyuhện nầl tớưrc, hna điều cỉhnh iạl gọing điệu aủc mnìh, iỏh bằng ẻv mấ cứ aủc nưgời yêu: “Sao nầl tưrớc hna kôhng ohc me iđ toeh?”
ụD Tạrch Xyuên ión tẳhng ión tậht: ìV“ uậc ôv dgnụ.”
cụL Dêin: ”…“
cứT tậht.
cụL Diên ờs yấm đồng ẻl torng iút mnìh, ehc tặm iạl tiếp cụt ảig ờv đáng tnơưhg: “Vậy tếv tơưhng trên tặm me phải oas yâb gời?”
hnA gốing ưhn đang điên cồung má ỉhc điều ìg ,óđ nưhng iạl kôhng õr ràng lắm.
ụD Tạrch Xyuên iộđ iạl ,ũm nhét iah yat oàv iút oá káohc, ưt ếht yàn kihến nắh tôrng mầl ìl ax cách nếđ ,ạl nắh cựb iộb nêl tnếig: ựT“ nếđ bệnh viện đi.”
cụL Diên mằn cụg xốung ôs pha, lẳng lặng nưgớc tắm nhìn hắn, nghĩ bụng iôt muốn iđ nưhng kôhng óc tềin: “ưhNng iam me nòc phải iđ làm, àhn me óc pộh tốuhc, yah àl hna iôb tuhốc giúp me néh?”
nêT chết tiệt Tiết nấT tíhch mâđ mik nưgời khác kia, nếđ ờig cụL Diên nẫv chưa iồh pụhc, đứng nêl àl cóhng mặt, ión cyuhện ìht tệm nếđ ởht kôhng ar hơi, ngay ảc cứs iôb tuhốc cũng kôhng .óc
ụD Tạrch Xyuên nghe thấy iờl aủc cụL Diên ìht cứt cười suýt tậb tàhnh tnếig, mình kôhng giết uậc at ãđ tốt mắl rồi, ếht àm nòc oảb mình iôb tuhốc gúip: “Lục Dêin, uậc thật ựs nghĩ rằng iôt kôhng mád giết uậc ”?à
cụL Diên pậl cứt nogan nãogn: “Anh ềv ,iđ nogài trời đang mưa, óc muốn me ohc mượn ô kgnôh?”
ụD Tạrch Xêyun: ”…“
ụD Tạrch Xyuên lạnh lùng liếc hna tộm cái, quay nưgời iờr ,iđ aửc pòhng đóng iạl “ầsm” tộm tnếig. Tiếc àl khóa aửc ịb pạđ hỏng iồr nên kôhng đóng ník đợưc, ỉhc óc ểht khép oàv ểđ ởh ar tộm iác ehk nhỏ.
cụL Diên mằn nêy trên ếhg ôs pha, auq yấm phút uas iớm ửht òb yậd nhìn ar nàogi, cáx định àl ụD Tạrch Xyuên iđ thật rồi. hnA ờs oàv khóa aửc ịb pạđ hnỏg, ím tắm giần giật kôhng tôhi, thầm nghĩ mêđ yan ủgn kiểu ?ìg nA ninh uhk yàn kôhng tốt, ỡl uâđ óc trộm oàv cướp aủc giết nưgời ìht iuv quá.
cụL Diên ịb oạd aức oàv lòng nàb tay, nưhng kôhng uâs lắm, uám ãđ đông lại. hnA yẩđ ếhg ôs ahp ar cửa, định auq mêđ ở ,óđ ngày iam ẽs mìt nưgời thay khóa sau. Nưhng cúl iúc xnốug, hna chợt phát hiện trên nàs óc nữhng tếv uám ỏhn il ,it oék iàd nếđ nật nogài cửa.
”…“
cụL Diên óc ểht chắc chắn yâđ kôhng phải àl uám aủc mnìh, yut yat hna ịb tứđ nưhng uám kôhng chảy nihều nếđ ỏhn giọt xốung nàs ếht kia, Tiết nấT cũng kôhng ịb tnơưhg, yậv ỉhc óc ểht …àl
Bóng mêđ nêy tnĩh, tếing aưm iơr nghe càng õr rệt.
cụL Diên iđ tahng yám xốung tnầg, chưa iđ được yấm bước ãđ phát hiện ở uầđ đờưng óc tộm bóng nưgời quen tộuhc.
Nưgời aựt lưng oàv vách tnờưg, ơc ểht ôv cựl tưrợt xnốug, yat phải ehc ník bnụg, kôhng khỏi cong oe xnốug. Chất lỏng lạnh buốt năl xốung òg ám iát nhợt od tấm máu, kihến nưgời at kôhng biết aik àl ồm iôh yah nước mưa.
Nhát oad aủc Tiết nấT mâđ kôhng uâs nưhng ụD Tạrch Xyuên nẫv đánh áig iơh oac tình tạrng cứs khỏe aủc mnìh. nắH ẽhk nẩgng đầu, nhắm tắm iạl ốc màl uịd mảc giác uađ nóhi, bỗng dưng trên uầđ nắh xuất hiện tộm bóng đen, aưm nex óig lạnh ịb cihếc ô neđ chặn lại, tếing aưm iơr pộl pộđ phía trên nghe aừv nặng ền iạl aừv kôhng õr rnàg.
ụD Tạrch Xyuên nhíu mày, ởm tắm ar ìht thấy cụL Diên đang đứng ehc ô tưrớc tặm mnìh.
“Anh ịb tơưhng riồ.”
àL uâc trần tậuht, kôhng phải uâc hỏi.
“ôhKng liên quan ìg nếđ cuậ.”
Gọing ụD Tạrch Xyuên lạnh oẽl ôv cnùg, nắh ốc gắng đứng yậd ừt dưới tấđ muốn iờr khỏi đây, nưhng chưa iđ được iah bước ìht ãđ ịb cụL Diên oék lại, ơc ểht nắh av oàv lồng ngực nóng cựr aủc iốđ pnơưhg, nêb iat vang nêl gọing ión yầđ trêu cọhc: “Sếp Tiết nhìn óc ẻv ahn nhặn mắl ,àm oas cúl điên nêl iạl mâđ ảc nưgời ehp mình vyậ?”
cụL Diên õr ràng được iợl nòc ar .ẻv
cúL yàn torng uầđ ụD Tạrch Xyuên ỉhc nòc tộm yus nhgĩ: ẽL ar aừv iồr nên ểđ Tiết nấT mâđ chết iác nêt cụL Diên ión cyuhện ngứa nòđ này!
“Câm mgnệi!”
ụD Tạrch Xyuên yẩđ cụL Diên ,ar nầl yàn àl giận tậht, ia ờgn iạl nghe thấy cụL Diên nêr nêl tộm tếing uađ đớn, cihếc ô torng yat hna nêihgng iồr iơr x.gnốuau tộm tnếig, ô torng yat cũng iơr xnốug.
“Rào roà!”
aưM ot tìhnh lình trút xốung đầu, ụD Tạrch Xyuên hiếm ihk sững ờs giây lát, nắh ôv thức nẩgng đầu, mầt nhìn iơh ờm tịm nưhng ụn cười aủc nưgời aik iạl ôv cùng õr rnàg.
“iU…”
cụL Diên bếing nhác aựd lưng oàv tnờưg, mỉm cười uếy ,tớ tôrng uêy nihgệt cực .ỳk hnA ơig iah yat nêl màl động cát uầđ hàng iớv ụD Tạrch Xêyun, lòng nàb yat óc tếv tơưhng õr rnàg, gọing tấb cắđ :ĩd “Nhẹ tôhi, me cũng ịb tơưhng mà.”
uaĐ nếđ iỗn kôhng mầc iổn .ô
iaH nưgời ọh uềđ kôhng tárnh được nơc aưm này, cũng kôhng tárnh được noc oad kia, cũng ioc ưhn àl đồng bệnh tơưng lân.
cụL Diên liếc tắm nhìn iốđ pnơưhg, ẽhk tấc lời: ụD“ Tạrch Xêyun, oàv àhn me úrt aưm néh…”
