Chương 64: Xin thuốc

Chương 65 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

Tơưhng Quân Nêin, ión ẻk yàn cộđ cá ìht cộđ ,cá oảb turng tàhnh ìht cũng turng tnàhh, y óc ểht ìv tộm iờl ỉs nhục aủc Tirệu Ngọc Thác àm ảrt iạl pấg trăm lần, cũng óc ểht ìv tộm uâc giúp ỡđ aủc Tirệu Ngọc Cớưhng àm oáb páđ ưhn suối nồugn, tính tình ảuq thực tếh cứs cực đaon.

cụL Diên iốđ iớv y kôhng phải nơ àm àl thù, Tơưhng Quân Niên óc ểht thốt ar được iờl yàn e àl aừv tấb cắđ ĩd cùng đờưng tạm ,ộl aừv nugội lạnh muốn bôung xôui.

oàN ờgn hná tắm cụL Diên nhìn y ỉhc táohng auq ẻv kinh ngạc iồr cyuhển tàhnh nợg sóng toát ar ý cờưi: “uQốc tớưng iạđ nâhn, nảb vơưng kôhng muốn màl thái ửt ìg cả.”

uếN nắh muốn màl thái ửt ìht iớv ựs sủng iá aủc Tiên Linh ếđ quân cũng cẳhng phải việc khó.

Tơưhng Quân Niên nhíu mày: “Vậy điện ạh muốn gì?”

Nogài giúp cụL Diên nêl màl ếđ qâun, y thực ựs kôhng nghĩ ar mình nòc óc ỗhc oàn giúp được nưgời ọn nữa.

cụL Diên iạl nói: “Phú ýuq torng tihên ạh at ãđ hởưng nếđ cực nạh rồi, cẳhng tihếu ứht ,ìg cũng cẳhng phải ol việc ,ìg hiện ờig ỉhc uầc iah ữhc “yên ”nổ àm tiôh.”

“hTân ểht nưgơi oah tổn, kôhng nầc phải ol tếh lòng ol lắng ohc nảb vơưng ưhn thế, nảb vơưng cũng kôhng nầc nưgơi phải màl ,ìg ức ol dỡưng tơưhng ohc tốt, óđ iớm àl việc quan tọrng tưrớc mtắ.”

Tình cảnh cụL Diên tohạt tôrng ìht cựr ỡr song thực chất ỉhc àl mấg aoh tệd nêb nàogi, uầd iôs aửl bnỏg, torng iốt óc ôv ốs hná tắm đang theo iõd nắh chằm cằhm, nưhng nắh cẳhng ềh nhắc iớt tộm ữhc iớv Tơưhng Quân Nêin, àm ỉhc nhận yấl táb cháo ác tál iớm bưng nêl ừt yat ahn hàon, dùng thìa quấy torng bát, ờhc nugội tớb iớm túđ ohc iốđ pnơưhg:

“hCáo ác tál iớm nấu, nă cúl nòc nóng ,iđ cúl aữn nảb vơưng phải oàv cung tộm cếyuhn, e àl kôhng ởrt ềv mớs đcợư.”

Tơưhng Quân Niên kôhng ờgn nắh iạl cẳhng uêy uầc mình màl ,ìg mím iôm hỏi: “Vào cung màl gì?”

cụL Diên kôhng giải tíhch nềihu, ỉhc nói: “Đêm auq ủhp ôv ớc ịb pật kcíh, at cũng nên oàv cung mẩb oáb ếđ quân tộm tgnếi.”

Tơưhng Quân Niên àl tộm uưm ĩs pợh ccáh, uến kôhng cũng cẳhng ểht ỡđ Tirệu Ngọc Cớưhng ừt tộm ứht ửt kôhng ia ógn nàgng nêl iớt ịv írt thái ,ửt y nghe yậv ìht trầm ưt tộm cúl iồr tìhnh lình thốt ar tộm câu: “íhTch káhch mêđ auq àl nưgời aủc Tihên ơC cgnu.”

Động cát aủc cụL Diên kựhng lại: “ihTên ơC cnug? iaL lịch ar soa?”

Tơưhng Quân Niên oh iàv tếing iớm khàn gọing nói: “Một nôm phái gaing ,ồh nưgời torng nôm yut lyuện kiếm pháp nưhng giỏi ềv ơc quan hơn, iah nêt tíhch káhch xông oàv pòhng mêđ auq kia, tộm ẻk dùng ơc hàong gnư câu, tộm ẻk dùng àx nâl kếim, aừv khéo iạl àl iốl õv công aủc Tihên ơC cgnu.”

cụL Diên nêl hứng thú: “Thú ịv đấy, nảb vơưng iớv cúhng aưx kôhng oán, yan kôhng thù, oas cúhng phải oal mât ổhk ứt iớt giết ta?”

Tơưhng Quân Niên iạl ión ar tộm íb mật: “ưDới tớưrng uV nâV quốc quân từng óc tộm mạng lưới gián điệp cyuhên òd al íb tậm nốb nớưc, at từng chấp cởưhng iàv năm, Tihên ơC cung ảhk năng ừt uâl ãđ mâ thầm aig nhập màl nôm ạh dưới tớưrng ôC ưT Vơưng cụL Shnê.”

ôC ưT vơưng cụL Snêh, hiện yan đang àl gnứ viên cạnh tarnh ngôi ịv thái ửt mạnh nhất trên tirều đnìh, uến kôhng phải ếĐ quân tihên ịv cụL Diên ìht e àl y ãđ mớs được pậl màl thái .ửt

óC động ơc yâg ,ná óc thực cựl yâg ,ná aừv óc ểht mượn yat nưgời gaing ồh ửx ýl cụL Dêin, aừv kôhng kihến nưgời khác hoài nhgi, uến việc yàn thật ựs àl od ôC ưT Vơưng màl ìht cụL Diên mex ưhn ãđ chọc phải tộm iốđ ủht đáng mờg rồi.

cụL Diên yấl màl :ạl “ôhKng ờgn iạl àl hnắ?”

Tơưhng Quân Niên thấy cụL Diên ar cihều ol lnắg, đoạn ởht cốd tộm iơh màl uịd uađ nớđ ỗhc tếv tơưhng iồr iớm nêl tnếig: óC“ điều theo cát pohng nhất quán aủc Tihên ơC cung aưx yan ìht cúhng chưa oab ờig chịu tham aig việc tirều đnìh, e àl óc nẩ tình nêb tgnor.”

“Lúc aữn oàv cnug, điện ạh kôhng nầc iôl ôC ưT Vơưng ,ar ỉhc nầc khóc cól ểk ểl nguy hiểm tưrớc tặm ếĐ qâun, yấm nêt tíhch káhch tắb được aik ìht ữig iạl tộm nêt nhốt torng aịđ oal ựt tẩhm, nòc iạl oas tếh ohc ếĐ quân ửx ,ýl iớv ủht đoạn torng cung ìht ựt nihên ẽs art ar được chân tớưng tiôh.”

cụL Diên òt òm hỏi: “iLệu ụhp hàong óc ửx ýl ôC ưT Vơưng kgnôh?”

Tơưhng Quân Niên lạnh lùng liếc cụL Dêin, thấy nắh õr ngây thơ: “ưgNơi àl hàong ,ửt nắh cũng àl hàong ,ửt uềđ àl hyuết mạch hàong gia, oas ếĐ quân óc ểht ửx ôC ưT Vơưng đợưc, cùng mắl ỉhc tárch mắng yấm uâc kôhng nặng kôhng ẹhn tiôh.”

cụL Diên cười nói: “iBết õr ụhp hàong kôhng ửx nắh ìht nảb vơưng chạy iớt khóc cól ểk ểl óc hcí ,ìg e àl íhp cứs tiôh.”

Tơưhng Quân Niên nằg từng chữ: “iVệc điện ạh màl kôhng phải ểđ ếĐ quân ửx ôC ưT Vơưng àm àl kihến ôC ưT Vơưng buộc phải giao tếh nưgời Tihên ơC cung ar ểđ oảb toàn iạđ ccụ.”

“Đến cúl óđ nưgời Tihên ơC cung tắ ẽs lạnh lòng iớv hắn, uến cúl yàn điện ạh ar yat uức gúip, cihêu ộm cúhng oàv dưới tớưrng mình ìht cũng mex ưhn àl thêm được tộm ợrt cụl lnớ.”

cụL Diên ôv thức hỏi: “Nếu cihêu ộm kôhng tàhnh ìht soa?”

Gọing Tơưhng Quân Niên bình tnĩh: “Vậy ìht ửx ửt cực hnìh, ểđ cúhng chết torng tihên oal ìv iột hành tcíhh, tộm àl ừrt uậh họa, iah àl màl yus uếy thực cựl aủc ôC ưT Vnơưg, ab àl năr eđ nưgời gaing hồ.”

ùD“ cihêu ộm được yah kôhng ìht điện ạh cũng cẳhng ttệih.”

Nghe vậy, tắm cụL Diên sáng lên, bỗng óc mảc giác yâm nat sơưng tnạh, nắh mắn chặt yat Tơưhng Quân Niên aưđ nêl iôm iồr nôh mạnh tộm cái, đoạn cười rạng ỡr ưhn nắng mấ chói tắm kihến nưgời at nhìn àm cẳhng ểht iờd tắm nổi:

“ôhKng ổh àl nưgời từng màl quốc tnớưg, uầđ có ảuq nihên sáng suốt nahnh nhạy nơh nảb vơưng ảc trăm lnầ.”

Tơưhng Quân Niên ỉhc mảc thấy iơn ịb nắh nôh nóng nar lên, y túr yat ,ềv pục tắm iồr bình tĩnh nói: aT“ ãđ ión rồi, ỉhc nầc điện ạh iốđ iãđ chân tnàhh, at tắ ẽs cốd lòng òhp tợr.”

cụL Diên bưng táb cháo lên, :ỗd “Đại ỹm nâhn, nảb vơưng óc ỗhc oàn àl kôhng chân tàhnh iớv nưgơi đâu, nảb vơưng chưa từng túđ ohc ia nă uâđ nhé, nưgơi àl nưgời uầđ tiên đyấ.”

Tơưhng Quân Niên nghe yậv ìht nưgớc tắm nhìn hắn, đuôi tắm ồh yl ẽhk ncếhh, cẳhng hiểu oas iạl toát ar yấm phần kiêu ngạo bớưng bnỉh: “Nếu at ãđ àl nưgời uầđ tiên ìht vĩnh viên kôhng được óc nưgời ứht hai, uến kôhng nâ sủng yàn óc cũng ôv dgnụ.”

uếN cụL Diên iốđ iớv ẻk khác cũng tốt ưhn thế, yậv y muốn ứht tình mảc yàn màl ,ìg kôhng phải cộđ nhất ìht ẽs àl tràn nal ẻr mạt.

cụL Diên cười đồng :ý “ưĐợc được đợưc, ùd ếĐ quân óc mố ìht cũng óc máđ êht ửt chốn uậh cung aik túđ mơc túđ mớm tuhốc ohc rồi, uâđ nếđ lượt nảb vgnơư.”

tứD iờl iạl ión tếip: “Mau nă ,iđ cháo nugội ảc riồ.”

Nghe vậy, yấb ờig Tơưhng Quân Niên iớm ẽhk mím môi, chậm iãr nă tếh táb cháo mấ theo từng thìa nắh túđ cho. Đang đnôg, ác tươi nốv ãđ hếim, uầđ pếb thái ác tàhnh tál mỏng uấn torng iồn đất, oạg được ninh ờhn thơm mềm, óc ểht thấy õr được ựs úhc tâm.

cụL Diên túđ ohc Tơưhng Quân Niên nă tếh iah táb iớm dừng tay: “ưgNơi nghỉ ohc khỏe ,iđ cúl aữn ẽs óc nưgời mang tuhốc ịrt tơưhng tới, nưgơi ớhn unốg, nảb vơưng oàv cung tưrớc đyâ.”

Tơưhng Quân Niên ehc mệing oh khan yấm tnếig, nhíu yàm mìk ịv ngai ngái torng họng xnốug: “iĐện ạh ức iđ ,iđ kôhng nầc ol ohc ta.”

Thấy cắs tặm y iát nợht, cụL Diên mạt nừgng iồr nói: “ưgNơi nêy mât tĩnh dnỡưg, nảb vơưng nhất định ẽs mìt được cách chữa khỏi ohc niơưg.”

ióN xnog, nắh kôhng nán iạl thêm nữa, ias tuhộc ạh cuhẩn ịb ex ngựa iồr pậl cứt nẫd theo tộm iộđ ộh ệv kôhng nừgng thúc ngựa oàv cnug.

cụL Diên tính toán thời gain, tờưhng ìht ờig yàn ếĐ quân aừv ạh oảt tềiru, nưhng kôhng ờgn nắh aừv iớm bước oàv nạV Niên điện ãđ thấy bóng dáng quen tuhộc đang ngồi dưới uống trà, õr àl ôC ưT Vơưng cụL Snêh.

Thấy thế, cụL Diên táohng dừng bớưc, uas óđ ỳuq xốung hành ễl iớv ếĐ quân trên cao: “Nhi thần iáb kiến ụhp hgnào.”

ếĐ quân ừ tộm tnếig: “iHếm ihk thấy nưgơi oàv cung cúl sáng sớm, đứng nêl ,iđ nab ếhg niồg.”

cụL Diên iạl ỳuq dưới tấđ kôhng nhúc ncíhh, iúc uầđ iủt thân nói: “Nhi thần kôhng dmá.”

ếĐ quân nhắm tắm yad thái dnơưg: “ưĐợc rồi, trẫm biết mêđ auq ủhp nưgơi yảx ar cệyuhn, óc ìg ìht đứng nêl iồr nói, cũng nếđ tuổi pậc quan rồi, oas nòc ưhn ẻrt noc tếh.”

cụL Diên kôhng iuv mầl bầm: “Nhi thần kôhng đnứg, ụhp hàong biết õr mêđ auq óc tíhch káhch hành tcíhh, oas kôhng màl ủhc ohc ihn tầhn, iòđ iạl công đoạ.”

uếN iờl yàn od nưgời khác ión ìht kiểu ìg cũng àl iờl iạđ nịhgch tấb đạo, nưhng ừt mệing cụL Diên thốt ,ar ếĐ quân iạl cẳhng ềh iổn gậin, yut ẻv tặm gnô iơh uac iạl nưhng ia tinh tắm cũng thấy õr kôhng phải thật ựs iổn gậin: “rTẫm thấy nưgơi càng ngày càng màl càn, iờl ìg cũng mád ión ar nàogi, yuq ủc cọh torng cung oàv bụng óhc tếh iồr ”!à

cụL Diên ớhn iờl Tơưhng Quân Niên nặd nên tưrớc óđ ãđ iôb hành oàv yat ,oá ờig ơig yat oá nêl cùhi, nước tắm pậl cứt oàr oàr ưhn mưa: “Đêm auq ihn thần suýt tấm mnạg, màl oas ớhn được yuq ủc từng học, yấm chục nêt tíhch káhch yâv ník vơưng ủhp ưhn mên cối, ngay ảc cạH công công cũng suýt kôhng cốhng ỡđ nổi, kôhng khác ìg iđ tộm vòng qaunh điện Diêm Vgnơư.”

“Nhi thần kôhng ợs cếht, ỉhc ợs tưrớc ihk chết kôhng được pặg tặm ụhp hàong nầl cuối uh uh hu…”

nắH khóc nghe àm thảm tếiht, giữa cừhng nòc nêihgng uầđ nhìn ôC ưT Vơưng ngồi nêb cnạh, mắn yấl yat cụL Snêh, ual tếh nước tắm nước iũm oàv yat oá :y “Nhị ,ac ìht ar hyunh cũng ở đây, uến mêđ auq ệđ chết torng yat tíhch káhch ìht hyunh cẳhng nòc pặg được ệđ aữn uâđ uh uh uh hu!”

Khóe mệing ôC ưT Vơưng cứng ,ờđ iồr pậl cứt ởrt iạl bình tnờưhg, y lặng ẽl túr yat oá ,ar iúc nưgời ỡđ cụL Diên ừt dưới tấđ lên, cười na :iủ “Tam ,ệđ ệđ đừng ión bậy, ụhp hàong luôn uêy tơưhng ,ệđ oas óc ểht kôhng đứng ar màl ủhc ohc ệđ đợưc, sáng yan trời chưa sáng ụhp hàong ãđ iọg at oàv cnug, lệnh ohc at tắb máđ tíhch káhch mêđ auq ềv yuq ná đây, ủđ thấy được nưgời quan mât ệđ ỡc noà.”

ôC ưT Vơưng aừv ión xnog, tếing khóc aủc cụL Diên pậl cứt mi bặt, nắh quay uầđ nhìn ếĐ quân ngồi trên cao, gọing óhk nén ỡgn nnàgg: “Phụ hgnào?”

ếĐ quân yat mầc chén trà, tohng ảht dùng pắn tạg bọt, iơh nóng lượn ,ờl càng kihến nưgời at kôhng đoán được mât ưt ếđ vnơưg: “Nhị ac aủc nưgơi màl việc luôn nổ tỏha, giao việc tắb máđ tíhch káhch ohc ón àl tíhch pợh nấht, nưgơi nêy mât ,iđ tộm nêt cũng kôhng được ểđ ltọ.”

ôC ưT Vơưng gợưng cờưi: “Nhi thần nix vâng lhnệ.”

ếĐ quân tặđ chén àrt xốung bàn, lười bếing aựt oàv ghế, tôrng ưhn mãnh úht đang chợp mắt, gọing trầm thấp yu nêihgm: “Các nưgơi àl hyunh ,ệđ hyunh ệđ ìht phải giúp ỡđ nẫl nahu, ủhp oãl mat mêđ auq óc cệyuhn, nưgơi màl hyunh cũng nên nật tâm, iul xốung ,iđ nẫd nưgời Long Tyuền it iđ tắb tếh tíhch káhch ềv yuq ,ná kôhng được tihếu tộm tên, đừng ểđ trẫm thất vgnọ.”

uâC yàn nghe ỹk thấy õr nẩ chứa thâm ,ý ôC ưT Vơưng nghe xong kôhng biết nghĩ ,ìg iúc uầđ hành :ễl “Nhi thần oác liu.”

Hành ễl xnog, y chậm iãr iờr khỏi iạđ dệin, cúl ịht ệv đóng cửa, tốr cuộc y cũng kôhng nhịn được aữn àm quay uầđ nìhn, thấy ếĐ quân ohc thêm tộm iác ếhg nêb cnạh, ểđ cụL Diên ngồi tás nêb nưgời mnìh, nàb yat giấu torng yat oá kôhng kốhng ếhc được àm siết chặt lại.

ụhP hnàog… uêy tơưhng cụL Diên iớt cứm ưhn yậv sao?

nạV Tích Cơưng nẫv luôn đứng ờhc nogài đệin, thấy ôC ưT Vơưng iđ ar liền tiến nêl hỏi: “ơưVng gia, sáng mớs tạm tớưng ãđ nhận được cihếu tirệu pấg aủc ệb ,ạh óc cyuhện ìg quan tọrng kôhng ”?ạ

ẻV tặm ôC ưT Vơưng kôhng đổi: “Phụ hàong lệnh ohc nảb vơưng tắb máđ tíhch káhch mêđ auq xông oàv ủhp mat ,ệđ Long Tyuền it ỗh trợ, nưgơi kôhng nầc vào, theo nảb vơưng điều art tíhch káhch àl đcợư.”

Hiển nihên àl nạV Tích Cơưng biết ìg ,óđ nghe vậy, ãg ờgn cựv nhìn ềv phía :y “Sao ệb ạh iạl tộđ nihên oảb cúhng at iđ tắb tíhch khcáh?”

ôC ưT Vơưng ẽhk cắl đầu: “Tai vách mạch rnừg, ềv vơưng ủhp iồr nió.”

Hình tợưng nêb nogài aủc cụL Sênh luôn àl nưgời tahnh liêm cíhnh tựrc, vơưng ủhp cũng cẳhng ềh ax hoa, os iớv ủhp aủc Pohng Lăng Vơưng iộh ụt yầđ ỳk trân ịd oảb torng tihên ạh ìht đúng àl khác ax tộm trời tộm vực. Torng viện ủhp áđ tồrng trúc xnah, tốc cách hiện õr song nẫv kôhng ềh ạh thấp thân pậhn.

ôC ưT Vơưng cùng nạV Tích Cơưng nếđ ưht pòhng nghị ,ựs nặd nưgời nogài kôhng được oàv quấy rầy, cúl yàn y iớm ưhn ịb túr sạch cứs cựl àm ngồi pịhch xốung ghế, cắs tặm iát nợht, thốt ar tộm câu: “Phụ hnàog, e àl ãđ btếi…”

nạV Tích Cơưng giật mnìh: “iĐện ,ạh việc yàn kôhng ểht ión aừb đcợư!”

ôC ưT Vơưng nhắm tắm aựt oàv ghế, uađ uầđ aox thái dnơưg, iớm tệm iỏm ểk cyuhện môh nay: “Đêm auq ủhp oãl mat aừv yảx ar cệyuhn, trời chưa sáng ụhp hàong ãđ iọg nảb vơưng oàv cnug, ión nầg ión ax uềđ kôhng iờr ab ữhc “ihTên ơC cgnu”, ión nôm phái gaing ồh yàn tình ờc dựng ở ôC ưT câhu, àl tấđ pohng aủc nảb vnơưg, muốn nảb vơưng phải tắb bằng được máđ tíhch káhch aik ềv yuq án.”

nạV Tích Cơưng chần ờhc nêl tnếig: “iLệu óc phải od điện ạh nhạy mảc áuq knôhg, óc ihk ếĐ quân ỉhc tình cờ…”

ôC ưT Vơưng ởm tắm ,ar hná tắm nặng :ền “Giờ ụhp hàong óc biết cyuhện yàn yah kôhng ãđ kôhng nòc quan tnọrg, quan tọrng àl nảb vơưng phải giao óhp ếht oàn iớv gnô ,yấ cẳhng ẽl phải giao nưgời Tihên ơC cung r!a?”

nạV Tích Cơưng nấc răng nói: “iĐện ,ạh Tihên ơC cung yut cắđ cựl nưhng ùd oas cũng ỉhc àl nôm phái gaing ,ồh ệb ạh uến ãđ phát hiện ,ar cúhng at muốn màl ìg cũng kôhng đợưc, yâb ờig chặt đuôi uầc sinh iớm àl quan tgnọr!”

ôC ưT Vơưng ôv thức siết chặt yat ghế, y ỡđ tárn, tặm yàm chìm torng bóng tối, đoạn chậm iãr thốt ar tộm câu: “Lão tam, nưgơi óc iàt cứđ gì…”

nêB kia, cụL Diên ãđ tắb uầđ ởig òrt ảig ộb đáng tơưhng nix tuhốc iớv ếĐ qâun: “Phụ hnàog, ihn thần mêđ auq ịb kinh hãi, íhk hyuết oah tổn, thái y ión phải dùng tậv iạđ ổb cờưng thân kiện ểht iớm iồh phục đợưc, torng ohk aủc nưgời cẳhng phải óc tộm viên Hyuết Tihềm Hoàn yấđ nòc ,ìg nưgời tởưhng ohc ihn thần đi.”

“Làm cnà!”

cắS tặm ếĐ quân óhk đáon: “Vật yàn àl íhc oảb tihên ,ạh nưgơi muốn ổb íhk hếyut, torng ohk tihếu ìg nhân mâs nuhng hơưu, oas ôv dyuên ôv ớc iạl iòđ Hyuết Tihềm Hnào.”

cụL Diên iúc uầđ dỗi: “Mấy ứht aik uềđ àl ồđ mầt tnờưhg, ihn thần nă kôhng óc cát dgnụ.”

oaS àm ếĐ quân kôhng nhìn ar nắh đang ốc tình yâg cệyuhn: “rTẫm kôhng biết ừt ihk oàn nưgơi iạl ýuq áig ưhn yậv đấy, sao, ơc ểht nưgơi khác nưgời bình tnờưhg, nưgời khác nă oàv óc cát dnụg, nòc nưgơi nă ìht kôhng ”?à

cụL Diên tưrợt iốg ỳuq xnốug, mút yấl tạv long oàb aủc ếĐ qâun: “ôhKng óc cát dụng thật ,àm uến ụhp hàong kôhng nab ứht óđ ohc ihn nhần ìht môh yan ihn thần ẽs ở ìl ỗhc yàn kôhng ềv naữ.”

ếĐ quân phất yat đứng dậy: “ưgNơi kôhng chịu ìht ức ở yâđ àm quỳ, tíhch ỳuq oab uâl ìht qỳu!”

ióN xnog, gnô ias thái giám thân nậc aủc mình uht nọd uất cnơưhg, xoay nưgời ềv mẩt điện êhp dệyut, ia ờgn cụL Diên iạl mô chân kôhng chịu bnôug, ếĐ quân cứt giận áđ tộm iác oàv ngực hắn, yut gnô áđ ẹhn nưhng cụL Diên nẫv năl tộm vòng xốung ựgn đài.

cụL Diên mô ngực uêk iá :iu “Phụ hnàog, nưgời cộđ cá áuq vyậ!”

ồĐ“ ôv dgnụ!”

ếĐ quân mắng ỏhn tộm uâc iồr nẫd ịht ệv iờr .iđ

cụL Diên mằn dưới đất, tặm nhăn óhn uađ ổhk aox nựgc, nghĩ ụhp hàong tuổi ãđ oac iồr àm nẫv khỏe thế, ở yâđ ìht ,ở óc nă óc uống óc òl sởưi, ia ợs ia chứ.

cụL Diên nhìn sang cung ữn đứng ở cóg tnờưg, yẫv yat iớv nnàg: “iTểu ỹm nâhn, nưgơi iđ yấl chăn iớt yâđ ohc nảb v.gnơư”!

Cung ữn ngẩn :ar “ạD?”

cụL Diên gụic: “gNẩn ar màl ,ìg uam iđ đi.”

ếĐ quân ềv iớt mẩt đệin, ngồi aựt trên gờưing êhp uất cơưhng tộm cúl iồr àm nẫv thấy bực, nếđ ihk cựm nos tếh iớm tặđ túb xnốug, nhìn cắs trời nêb nàogi, đoạn yad sống iũm iồr hỏi: “Giờ ìg riồ?”

“Hồi ệb ,ạh nầg ờig Thân iồr ”.ạ

àX công công nahnh ẹhn tiến nêl aox ổc ohc ếĐ qâun, ẻv tặm ngập nnừgg.

ếĐ quân nhắm tắm lại, hỏi: “ằhTng chết tiệt aik ềv caưh?”

àX công công càng lúng túng hơn, pấ gnú đáp: “ohPng Lăng Vơưng chưa ,ềv ngài …yấ ngài yấ ias cung nhân yấl chăn iớv đệm, đang mằn ủgn dưới tấđ iồr ”.ạ

ếĐ quân nghe yậv ởm bừng tắm ,ar ừt aựt tàhnh ngồi tnẳhg: óN“ ủgn dưới đ!tấ?”

àX công công nợưgng tậg đầu: “gnâV.”

Thấy oảb nòc ủgn ngon lắm.

cắS tặm ếĐ quân óhk ioc ôv cnùg: “rTẫm hna minh ảc đời, oas iạl sinh ar ứht chết tiệt ưhn ếht kôhng bếit, nă uống ác cược chơi trai iác ìg cũng rnàh, nòc cíhnh ựs ìht cẳhng được việc ìg ar hnồ.”

àX công công nói: “Nam mầT Vơưng iao hùng tấb pàhm, ôC ưT Vơưng thận tọrng ễl ,ộđ Pohng Lăng Vơưng nòc ỏhn tuổi nên nịhgch ngợm chút cũng phải thôi ”.ạ

ếĐ quân nhìn yat phải mnìh, ưhn ởht dài: “òLng nàb yat um nàb yat uềđ àl tịht, oãl ịhn nầl yàn ồh ồđ qáu…”

iờL yàn àX công công kôhng mád đáp, ỉhc iúc uầđ ảig đếic.

mêĐ auq kôhng ngủ, cụL Diên oảb cung ữn mô chăn tới, uas óđ mằn trên chăn lông uừc ủgn yas sưa. nếĐ ờig đóng aửc cnug, nắh iớm ịb àX công công yal tnỉh:

“iĐện ,ạh điện ,ạh uam yậd đi.”

cụL Diên aừv ởm tắm ãđ thấy kuhôn tặm àig aun cười tươi ưhn aoh cúc aủc àX công công tưrớc mặt, nắh ngáp tộm cái: àX“ công cnôg, oas nưgơi iạl iớt vyậ?”

iÔ“ chao điện ạh ,à mex ngài ión kìa, ôn iàt ol trời lạnh ếht yàn ngài mằn dưới tấđ ủgn ỡl ịb nàh íhk nhập ểht ìht biết màl soa.”

àX công công định ỡđ nắh yậd nưhng iạl ịb cụL Diên ,én nắh kôhng ión kôhng rằng duỗi tay, eòx lòng nàb yat ar iớv lão.

àX công công ngẩn :ar “iĐện hạ?”

cụL Diên chậc tộm tnếig: “Giả ngốc iác ,ìg Hyuết Tihềm Hoàn đuâ?”

àX công công thấy yậv ìht đứng tẳhng lên, nihgêm tặm nói: “iĐện ạh từng nghe uâc yàn cưha, ỳk oảb ôv công óhk nnậh?”

cụL Diên nghi hặoc: “oaS?”

àX công công yấl tộm cihếc pộh mấg ừt torng yat ,oá ởm ar ìht thấy nêb torng àl aửn viên tuhốc sáng lóng lánh ưhn hồng nọgc, cíhnh àl Hyuết Tihềm Hàon: ệB“ ạh nói, nab ohc điện ạh tậv yàn kôhng phải kôhng đợưc, ỉhc nầc điện ạh đồng ý tộm vệic, uas ihk việc tnàhh, aửn viên nòc iạl tắ ẽs được dâng lnê.”

Lòng cụL Diên táohng óc ựd mảc cẳhng lnàh: “iVệc gì?”

àX công công iúc nưgời éhg iat cụL Dêin, kôhng biết ión ìg àm thấy cắs tặm cụL Diên cyuhển ừt xanh sang tnắrg, iồr ừt tắrng sang ,ỏđ óc ểht ión àl muôn uàm muôn .ẻv

Hết chương 65

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha