Chương 13: Bôi thuốc

Chương 13 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

năC pòhng ọrt chật hẹp, kôhng íhk ngột ngạt mẩ ướt, uas ihk tậb điều hòa, nihệt ộđ giảm tộđ ngột nưhng ơc ểht iạl nóng nêl từng chút một, đồng thời nòc óc mảc giác lúng túng óhk ión tàhnh lời.

ụD Tạrch Xyuên mằn trên ếhg ôs pha, oék tạv oá hidooes nêl ngậm oàv mnệig, vòng oe năs chắc ộl ar nogài kôhng khí, tắrng nếđ aól mắt, điều yàn cũng kihến ohc tếv tơưhng iàd tộm cất aik tôrng càng thêm ỏđ cựr ữd tợn.

Kôhng hiểu oas ụD Tạrch Xyuên iạl óc mảc giác óhk chịu ưhn ịb nưgời at tộl sạch quần ,oá nắh nhíu yàm nêihgng uầđ qáut: “ahNnh lnê!”

Gọing khàn kàhn, ơm ồh kôhng õr ưhn ểht đang iộv ãv hoàn tàhnh nihệm ụv ìg .óđ

cụL Diên ngồi nêb cạnh ếhg ôs pha, yat mầc măt bông iớv tốuhc, mi lặng yus nghĩ tộm tál iồr ởm mnệig: “Vết tơưhng ếht yàn óc nầc nếđ bệnh viện kgnôh?”

ụD Tạrch Xyuên kôhng chịu được ộb dạng ềl ềm chậm chạp aủc anh, gọing điệu cựb bội: “Cậu kôhng mád ìht ểđ iôt ựt lmà.”

ióN đạon, nắh định giật yấl măt bông trên yat cụL Dêin, nưhng nưgời aik iạl nahnh nhẹn tárnh đợưc: “Anh chắc chắn kôhng nầc nếđ bệnh viện thật ”?à

Nhìn hná tắm ol lắng aủc cụL Dêin, uầđ ngón yat aủc ụD Tạrch Xyuên kựhng lại, cuối cùng iớm ”Ừ“ tộm tếing kôhng õr mảc xúc: …“ Kôhng cnầ.”

măN măn sống torng ùt ión ohc ụD Tạrch Xyuên bếit, tếv tơưhng kiểu yàn kôhng nầc nếđ bệnh vệin, aựd oàv ơc ểht cũng óc ểht ựt lành đợưc.

nắH iạl mằn xốung ôs ahp nầl nữa, nắc tạv ,oá ìv nắc chặt áuq àm iah nêb thái dơưng nòc ờl ờm iổn nâg xnah. nơC uađ ở bụng kihến ụD Tạrch Xyuên táohng xuất hiện oả gáic, gốing ưhn nắh iạl ởrt iạl torng ,ùt iỗm ngày uềđ ịb tnơưhg, iỗm ngày uềđ uađ nớđ nếđ cứm kôhng ủgn nổi.

Dưới hná sáng ờm ,oả ụD Tạrch Xyuên nhắm ờh mắt, nữhng hình hnả tưrớc aik hiện nêl torng mât írt aựt ưhn tộm tưhớc pihm, nưhng torng lòng nắh iạl kôhng mảc thấy ,ìg gốing ưhn tộm vũng nước đnọg, kôhng khơi iổn tộm nợg sóng nào.

Torng mòh tuhốc kôhng óc nihều ứht lắm, ỉhc óc ểht ửx ýl nơđ gảin, uas óđ dùng băng cạg quấn lại. yaM àm cúl Tiết nấT đâm, ụD Tạrch Xyuên ãđ pịk thời chặn iạl nên tếv kôhng sâu, ờhc nếđ iam iồr nếđ bệnh viện cũng kôhng oas .ảc

ihK iúc nờưgi, cụL Diên chạm phải hidooes tớư sũng aủc ụD Tạrch Xêyun, oá tớư nád tás oàv ad óhk chịu cực :ỳk “Cởi ar ,iđ hna cặm kôhng thấy óhk chịu ”?à

ụD Tạrch Xyuên nghe yậv ìht pậl cứt ởm tắm ,ar hná tắm tấb tệihn, ẻv tặm aủc nắh kihến cụL Diên thấy mình ưhn đang aùđ giỡn trai àhn lnàh: ”…“

cụL Diên đánh tắm sang cnạh: “orTng ủt óc quần oá scạh, hna yấl thay ,iđ uềđ àl man ,ảc hna nòc ợs me màl ìg hna aữn ”?à

ụD Tạrch Xyuên kôhng ểht thừa nhận rằng mình ,ợs nắh ngồi yậd khỏi ếhg ôs pha, iởc hidooes tứv sang tộm bên, nêb torng ỉhc nòc iạl tộm cihếc oá tól uàm tắrng tớư sũng dính tás oàv ơc thể, ơm ồh thấy ảc uàm ad nêb dớưi.

Dáng nưgời pẹđ ghê.

cụL Diên kôhng nhịn được àm thầm huýt sáo, hna yấl ừt ủt quần oá ar tộm cihếc hidooes uàm sáng sạch ẽs ohc ụD Tạrch Xêyun, chất iảv mềm iạm nịm màng tấr tohải mái: “Mặc oàv ,iđ nưhng chắc ẽs iơh rgnộ.”

ụD Tạrch Xyuên nhận yấl nhìn táohng qua, uas óđ kôhng ión năng ìg xoay nưgời oàv pòhng mắt thay ,ồđ aửc pòhng đóng iạl “ầrm” tộm tnếig.

cụL Diên bếing nhác tấc gnọig: “Yên mât ,iđ me kôhng nhìn trộm đuâ.”

Cách tộm cánh cửa, cũng kôhng biết nêb torng óc nghe thấy kôhng nữa.

Pòhng mắt lạnh oẽl àv mẩ ướt, torng kôhng íhk qaunh quẩn iùm hơưng aủc uầd iộg aữs tắm, kôhng gian ník mang iạl mảc giác na toàn nhất đnịh.

ụD Tạrch Xyuên iđ nếđ tưrớc gnơưg, iởc ,oá tấb ờgn tôrng thấy kuhôn tặm lạnh lùng aủc mình torng gnơưg. nắH kựhng lại, aưđ yat chạm oàv tếv oẹs trên ám pảhi, mảc giác ồg ềhg kihến nưgời at kôhng nhịn được àm muốn nas bằng .ón

Trên thực ,ết ụD Tạrch Xyuên cũng ãđ màl ưhn vậy.

nắH dùng cứs aox nắn tếv oẹs kia, uầđ ngón yat thậm íhc nòc mang theo ựs ùht hận, nưhng cẳhng nữhng kôhng ểht nas bằng àm nòc kihến nàl ad nốv iát nhợt ỏđ cựr lên, ưhn ểht ịb ia tát.

ụD Tạrch Xyuên tộđ nihên nhận ar hành động yàn aủc mình ugn xuẩn ỡc nào, cắs tặm nắh ệt ôv cnùg, pậl cứt dừng lại. nắH cốhng yat nêl nồb aửr mặt, ởht cốd tộm hơi, thầm nghĩ cẳhng phải mình nếđ ểđ giết cụL Dêin, noc ồh yl tinh yàn sao? iạT oas mình iạl aht ohc iốđ pơưhng tếh nầl yàn nếđ nầl káhc?

yaH iởb iột iỗl aủc cụL Diên kôhng nặng bằng Tởưng cáB nâV nên nắh iớm ôv thức pếx ngày chết aủc iốđ pơưhng uas Tởưng cáB Vân?

Nưhng tấb ểk ar oas ìht iah ẻk aik uềđ phải cếht.

hnÁ tắm ụD Tạrch Xyuên lạnh tnah, nắh aửr tặm bằng nước lnạh, thay xong quần iồr ar khỏi pòhng tắm. aừV ar ãđ thấy cụL Diên đang ngồi trên ếhg ôs ahp ựt ửx ýl tếv tơưhng ở lòng nàb yat tộm cách vụng ,ềv bước chân nắh dừng lại.

Chắc chắn nưgời ưhn cụL Diên kôhng phải àl nưgời nàt nẫhn, cũng ợs đau, ìv hna mầc măt bông thấm tuhốc od ựd iãm kôhng mád iôb oàv tếv tnơưhg, trên tặm yầđ ẻv “ỡưlng lự”.

ụD Tạrch Xyuên đứng uas lưng hna iồh lâu, thầm chửi “phế vật” torng lnòg: “Cậu đang iãg ngứa ohc tếv tơưhng yấđ ”?à

cụL Diên thấy ụD Tạrch Xyuên ar ìht táohng sửng sốt, uas óđ nahnh cóhng eòx lòng nàb yat ar tưrớc tặm hắn, ión ưhn cyuhện đơưng nêihn: “Hay hna iôb tuhốc giúp me được kgnôh?”

hnA thật ựs kôhng ểht ar yat nàt nhẫn iớv cíhnh mình đợưc.

íM tắm ụD Tạrch Xyuên giần gậit: “Tại soa?”

cụL Diên cười píh mắt, màl nưgời at thấy hna tệh ưhn noc cáo: mE“ cũng iôb tuhốc ohc hna ,àm óc auq óc lại, hna kôhng giúp me uíx được ”?à

ụD Tạrch Xyuên àl nưgời nâ náo rạch ròi, ùd môh yan nắh óc iôb tuhốc giúp cụL Diên ìht cũng kôhng hnả hởưng nếđ cyuhện giết iốđ pơưhng uas này. Nghĩ vậy, torng lòng nắh bỗng thấy ễd chấp nhận nơh nềihu, nắh uac yàm mầc yấl măt bông iớv tốuhc.

cụL Diên ngồi trên ếhg ôs pha, nogan nogãn eòx yat ,ar lông im aủc hna aừv yàd iạl aừv dài, iỗm nầl nưgớc tắm nêl nhìn uềđ kihến ụD Tạrch Xyuên mảc thấy cúhng ón gốing cánh bớưm.

cụL Diên nói: “Anh chấm ẹhn tôhi, đừng ốc ý ảrt ùht em.”

ụD Tạrch Xyuên cười nạht, nghĩ bụng ờig iớm ếht ãđ tắb uầđ ợs rồi, uas yàn nếđ cúl nầg chết cẳhng phải ẽs càng ợs nơh ?à Nghĩ ìht nghĩ ếht nưhng cúl iôb tuhốc ohc cụL Dêin, nắh nẫv ôv thức màl ẹhn yat hơn.

iaH nưgời ở tấr nầg nahu, thậm íhc cụL Diên nòc óc ểht nghe thấy tếing tíh ởht ehk ẽhk aủc ụD Tạrch Xêyun, hna nihgêm cút nhìn chăm úhc oàv iốđ pnơưhg, bỗng nêl tnếig: “Anh àl nưgời uầđ tiên iôb tuhốc ohc me đó.”

Cẳhng biết óc phải ìv gọing điệu aủc cụL Diên nghe đáng tơưhng áuq yah kôhng àm ụD Tạrch Xyuên liếc tắm nhìn hna tộm cái: “hTật ”?à

cụL Diên cười càng iuv ẻv hơn, cười nếđ cứm yat cũng nur run: “ơưĐng nihên àl gải.”

Thời gian hna ở torng bệnh viện nòc nihều nơh ở nhà, nòc cẳhng mếđ được óc oab nihêu cáb ĩs iớv y át từng iôb tuhốc ohc hna aữn kìa.

ụD Tạrch Xyuên thấy hna đúng àl tộm nêt giỏi aừl tạg nưgời káhc, íg mạnh măt bông iơh mnạh, ảuq nihên cắs tặm cụL Diên cứt khắc thay đổi, hna iộv vàng ởm mệing nix tha: “Đau uađ đau, hna ẹhn yat tiôh.”

ụD Tạrch Xyuên iôb tuhốc oàv lòng nàb yat aủc cụL Diên xnog, tiện yat quấn băng gạc, pẹđ nơh cụL Diên quấn nềihu. nắH đang cuhẩn ịb tấc ọl tuhốc iđ ìht thấy cụL Diên tộđ nihên ngửa đầu, ar hiệu oàv ỗhc mầb mít ở khóe mệing mnìh: “Còn tặm me naữ.”

ụD Tạrch Xyuên aỉm iam iỏh lại: “Cậu cũng nầc tặm ”?à

nầC tặm iũm àm nòc iđ màl nhân tình aủc Tởưng cáB Vân?

cụL Diên iủt tâhn: “ơưĐng nihên àl nầc chứ, me pẹđ ếht yàn ơc ,àm oas iạl kôhng cnầ?”

ụD Tạrch Xêyun: ”…“

Cẳhng biết óc phải ìv gơưng tặm aik thật ựs áuq xinh pẹđ yah kôhng àm ụD Tạrch Xyuên bỗng mảc thấy iơh đáng tếic, nắh khom nờưgi, chấm mạnh uầđ măt bông oàv ọl tốuhc, uas óđ nhíu yàm mắn mằc cụL Dêin, chấm tuhốc oàv khóe mệing ohc anh.

mảC nhận được iơh ởht nóng bỏng aủc ụD Tạrch Xêyun, cụL Diên kôhng khỏi chớp mắt. ihK nhìn oàv òg ám nêb phải aủc iốđ pnơưhg, hna bỗng phát hiện ar điều ìg àm hỏi: “Sao tặm hna ỏđ vyậ?”

Kôhng phải ỏđ gnử ưhn ihk uấx ổh àm àl cắs ỏđ gốing ưhn ịb iác ìg óđ àhc mạnh vào, thậm íhc nòc thấy uấd yat ờm ờm chưa biến mất.

Nghe vậy, ụD Tạrch Xyuên dừng tay, noc nưgơi neđ kịt, gọing ión yầđ nguy hểim: óC“ ia từng ión iớv uậc rằng òt òm ẽs iạh chết oèm caưh?”

cụL Diên ưhn ểht kôhng nghe thấy nắh nói: “Anh ựt aox ỏđ ”?à

uâC ión chọc tủhng giấy aửc ổs kôhng khác ìg đang mìt cếht.

cắS tặm ụD Tạrch Xyuên ngày càng mâ tầrm, ngay cúl nắh ẻb yãg măt bnôg, cuhẩn ịb cộb phát ìht cụL Diên tộđ ngột nẩgng uầđ lên, iôđ iôm mấ pá ôv tình chạm ẹhn oàv mằc ụD Tạrch Xyuên kihến ảc iah cùng sững .ờs

mẦ“ mầ ”!—

Nogài trời iạl vang nêl tộm tếing mấs rền, gốing ưhn tếing trái mit pậđ mạnh torng lồng nựgc.

yaT ụD Tạrch Xyuên nur lên, iốb iốr muốn iùl ềv uas tárnh ,iđ cụL Diên iạl mót yấl ổc yat nắh oék mạnh tộm cái, thân hình ụD Tạrch Xyuên tấm nâc bằng oảl oảđ ãgn xnốug, ngồi luôn nêl iùđ iốđ pnơưhg.

Kảohnh khắc ,yấ nốb tắm nhìn nahu, iơh ởht uềđ ưhn nừgng lại, thậm íhc ọh nòc óc ểht nghe thấy nhịp mit pậđ nồd pậd aủc nahu.

“Lục Dnêi.”

ụD Tạrch Xyuên nhìn hna chằm cằhm, gọing nắh trầm xnốug, qaunh nưgời ngập mảc giác nguy hểim: “Cậu muốn chết à — “

nằG từng ữhc một, iỗm ữhc uềđ ưhn muốn nắc tán màh rnăg.

cụL Diên cúl yàn kôhng mảc thấy ịb eđ aọd nếđ tính mnạg, iởb ìv trên nưgời ụD Tạrch Xyuên kôhng óc tás khí, àm đúng nơh àl thẹn áuq aóh gậin, hna chậm iãr cười hỏi: ịB“ me nôh tộm iác thôi ,àm óc nầc phải cứt nếđ ếht kgnôh?”

Cũng kôhng phải chưa từng hôn.

iờL ión aửn thật aửn ảig àl ứht kihến nưgời at nổt tơưhng nấht: “Hơn aữn me kôhng ốc ,ý iổđ tàhnh nưgời khác me nòc cẳhng thèm nôh đuâ.”

ụD Tạrch Xyuên nghe uâc ión yàn àm ngẩn nờưgi, iôđ iôm aủc cụL Diên nád oàv iat hắn, mảc giác ngứa nar nal nếđ nật xơưng cụt, nữhng iờl đờưng tậm ảig iốd thốt ar àm kôhng nầc yus nhgĩ:

“Anh màl tặm mình ịb tnơưhg, me uađ lòng lmắ…”

yâĐ àl kảohnh khắc ọh nầg iũg iớv nhau nấht, ỉhc tiếc àl kôhng yấm pẹđ ,ẽđ tộm ẻk tấc giấu ý muốn giết nờưgi, tộm ẻk mệing yầđ iốd trá.

cụL Diên tộđ nihên mảc thấy trêu chọc kiểu nưgời ưhn ụD Tạrch Xyuên tấr úht ,ịv ngay ảc ihk lưỡi oad aủc ửt thần đang treo ơl lửng trên đầu, hna at cũng kôhng ểht mìk nén được mảc giác ngứa ngáy .óđ hnA mắn yấl nàb yat đang pób ổc mnìh, ễd dàng oék xnốug, ngón yat ẽhk vuốt ev tếv oẹs ồg ghề: àL“ torng ùt ểđ iạl soa?”

Nghe thấy iah ữhc ,óđ ụD Tạrch Xyuên kôhng kiềm ếhc được àm nhắm tắm lại, nữhng ýk cứ uađ nớđ aù ,ềv gọing ión khàn đặc: ỏB“ ra!”

cụL Diễn ởht dài, aửn cười aửn knôhg: “Sếp ,ụD hna nàt nhẫn thật đấy, me tíhch hna ưhn yậv mà.”

ụD Tạrch Xyuên lạnh lùng phản bác: “ưhNng iôt kôhng tíhch cuậ!”

cụL Diên phớt ,ờl ẽhk vuốt ev tếv oẹs trên ám ụD Tạrch Xêyun, ỗhc yàn cực ỳk nhạy mảc uếy ,tớ iốđ pơưhng õr ràng táohng nur rẩy: “Thì soa?”

ụD Tạrch Xyuên ịb hna chọc cứt nếđ ỏđ mắt, tás ý càng thêm mãnh lệit, gốing ưhn đang nhắc ởhn cụL Dêin, iạl gốing ưhn đang nhắc ởhn cíhnh mnìh: “Lục Dêin, mớs muộn ìg iôt cũng ẽs éx cáx cuậ!”

cụL Diên pục mắt: “Vậy ìht Tởưng cáB nâV nhất định phải thảm nơh ,me hna phải éx cáx ãg at tàhnh trăm nhgìn mhnả.”

Bằng knôhg,

cụL Diên nhìn chăm úhc oàv iôđ tắm gnử ỏđ aủc ụD Tạrch Xêyun, pấm yám môi, mâ cuối trầm thấp nầd biến tấm torng kôhng khí:

ẽS“ kôhng công bằng iớv em…”

Hết chương 13

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha