Chương 7: Tình cờ gặp

Chương 7 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

Pòhng káhch lạnh cực ,ỳk ụD Tạrch Xyuên môh auq àv môh yan liên tiếp mầd iah trận mưa, ềv àhn iạl cặm ồđ mnỏg, kôhng tốs iớm àl .ạl cụL Diên ỉhc thấy mình ưhn đang mô cộm cục than nung ,ỏđ nogài bỏng yat ìht nẫv àl bỏng tay.

hnA iúc uầđ ờs trán ụD Tạrch Xêyun, nầl aữn cáx nhận iốđ pơưhng ịb tốs thật iớm nhìn xung qaunh tộm vnòg, thấy kôhng nòc pòhng oàn aữn nèb ếb nưgời oàv pòhng ngủ, tặđ xốung cihếc gờưing nớl nêb tnorg.

ụD Tạrch Xyuên ởht nổh hển, tốs oac nếđ cứm tắb uầđ ión êm snảg, điểm cuhng yud nhất óc ẽl àl uềđ chứa đựng ựs măc nậh kôhng ểht aux tan:

“úCt… đừng iạl gần… tárnh ra…”

“Tao phải giết cúhng mày… giết cúhng myà…”

iaH yat ụD Tạrch Xyuên vung yẩv torng kôhng íhk ưhn ểht muốn pób chết ia ,óđ cuối cùng tộđ nihên iạl cuộn tròn nưgời torng căhn, ơc pắb toàn thân căng cnứg, tấb na nur rẩy, nihgến răng nek két.

Kôhng ia biết măn măn sống torng ùt ãđ mang iạl thay iổđ ếht oàn ohc tộm nưgời nốv àl noc cưng aủc Trời ưhn ụD Tạrch Xêyun, nếđ iỗn ảc torng ihk ủgn cũng phải giấu tộm noc oad torng túi, ức ưhn ểht torng bóng iốt cúl oàn cũng ẽs óc nưgời tộđ nihên oal nếđ đánh hắn, ểđ iạl nữhng tếv oẹs nòc uâs nơh ảc trên kuhôn mặt.

cụL Diên đứng nêb gờưing nhìn ụD Tạrch Xyuên uếy tớ trùm ník căhn, hna ngẫm nghĩ tộm iồh iồr tìhnh lình ión iớv ệh tnốhg: “Mày nói… uến ờig oat giết ụD Tạrch Xêyun, nihệm ụv sống tós 03 ngày óc phải tấr ễd hoàn tàhnh kgnôh?”

Nưhng chưa iợđ ệh tốhng ảrt lời, hna ãđ chậm iãr cắl uầđ cáb ỏb ý nghĩ này: “nôhKg, kôhng đcợư…”

ếK hạoch yàn áuq ugn xẩun.

uếN ụD Tạrch Xyuên ẻl iol tộm mình ìht ẽs kôhng óc ia quan mât nếđ ựs sống chết aủc hắn. Nưhng nogài aik nòc óc Tiết Tấn, uến ụD Tạrch Xyuên pặg cyuhện ìht iốđ pơưhng ẽs nahnh cóhng nhận ar nagy.

tộM tnáhg, thời gian áuq dài, cụL Diên kôhng chắc óc ểht trốn tohát khỏi ựs truy đuổi aủc cảnh tás yah knôhg. cặM ùd iơn yàn àl ếht giới òrt chơi nưhng ngồi ùt chắc chắn kôhng ềh ễd cịhu, ức nhìn ụD Tạrch Xyuên àl .õr

“Vẫn nên màl tộm công nâd tuân ủht pháp luật tiôh.”

cụL Diên cười nói.

hnA quay nưgời iờr khỏi pòhng ngủ, nẩc thận mìt kiếm torng pòhng káhch iãm iớm thấy mòh tuhốc aig đnìh, yut kôhng ot nưhng các loại tuhốc ơc nảb ìht nẫv óc hết.

ụD Tạrch Xyuên êm nam mằn trên gnờưig, torng cúl ơm màng nắh mảc thấy óc ia óđ đang ởm mệing mình ar iồr nhét ứht ìg óđ vào. nắH mến được ịv đắng aủc tốuhc, phản gnứ ữd iộd muốn nôn ,ar ếht nưhng nưgời aik dờưng ưhn ãđ lờưng tưrớc được điều yàn nên pób mằc nắh iồr dùng thìa àc êhp túđ nước mấ vào.

tếY uầh aủc ụD Tạrch Xyuên kôhng nừgng nhấp nhô, viên tuhốc trôi xốung thực qảun, ơc ểht nắh nẫv nóng kihếp nờưgi.

cụL Diên mảc thấy tình tạrng yàn nên aưđ nếđ bệnh vệin, song nghĩ nếđ việc ụD Tạrch Xyuên hành động íb tậm nẳh kôhng tíhch góing tốrng khua cêihng ưhn yậv nên đành tôhi, uas óđ hna iđ yấl tộm chậu nước mấ ểđ ual nưgời giúp nắh ạh sốt.

cúL iởc quần ,oá ụD Tạrch Xyuên đang mằn trên gờưing õr ràng kôhng chịu pợh tác.

ìV dáng pấd pẹđ tắm nên cúl nắh iớm oàv ùt ãđ ịb yấm ùt nhân nhắm vào. Torng kảohng thời gian ,yấ nầg ưhn ngày oàn nắh cũng đánh nhau iớv ẻk khác nếđ ỡv uầđ chảy máu, hung hăng ưhn óhc đêin, uến kôhng đánh iạl ìht cắn, nắc tộm iác àl óc ểht éx rách ad thịt ẻk káhc, nữhng ẻk khác oàn ãđ thấy đánh mấđ ưhn ếht oab giờ, thấy nắh uềđ ợs nếđ cứm phải iđ đờưng vnòg.

cụL Diên òht yat oàv iút quần aủc ụD Tạrch Xyuên mìt noc oad pấg giấu nêb torng tưrớc ,ãđ hna yấl ar iồr tứv xốung sàn, uas óđ aửn ỳuq ở pém gnờưig, èđ chặt ơc ểht đang giãy giụa aủc iốđ pơưhng lại, oék iah ab iác ãđ iởc xong quần oá aủc ụD Tạrch Xêyun.

Đơưng nihên kôhng iởc hết, nòc ểđ iạl quần lót.

ùD đang mộng ịm nưhng ụD Tạrch Xyuên nẫv mảc thấy ịb ỉs nụhc, nắh ởht dốc, liều mạng cốhng ực động cát aủc cụL Dêin, gọing ión tấb na ợs hãi: “ừĐng iớt đây… cút… túc tếh đi.”

cụL Diên túr yat ,ềv dùng khăn ual tặm yầđ ồm iôh aủc ụD Tạrch Xêyun, hna iúc nưgời xnốug, hàng im ủr xốung tàhnh tộm kảohng bóng ờm yàd đặc, ẽhk ìht thầm ỗv ềv hắn: “ừĐng ,ợs iôt ỉhc ual ồm iôh giúp hna tiôh.”

cụL Diên kôhng óc ý xấu, mảc cúx qaunh nưgời hna aừv bình thản iạl aừv oab dnug, cẳhng biết óc phải ụD Tạrch Xyuên nhận ar điều óđ yah kôhng àm động cát giãy giụa aủc nắh nầd uếy .iđ nắH nhắm mắt, cuộn tròn nưgời iồr mô chặt mình torng căhn, ức ưhn màl yậv àl óc ểht chặn được nữhng nổt tơưhng nogài kia.

cụL Diên liên cụt ual nưgời ohc nắh ểđ ạh nihệt ơc thể, ảc mêđ hna kôhng ngủ, nếđ ihk trời aừv ờt ờm sáng ìht cụg xốung ôs ahp nogài pòhng káhch chợp tắm tộm lúc.

ụD Tạrch Xyuên ịb ,mố cúl yàn nẳh kôhng nòc mât ưt giết nưgời nên nắh ủgn tấr nêy .nổ

aiT nắng nab iam uầđ tiên xyuên auq ehk mèr cihếu tẳhng oàv ím tắm ụD Tạrch Xêyun. Hknắhó khăn ửc động noc nơưgi, tohát khỏi giấc ơm nỗh nộđ mêđ qua, ừt ừt ởm mắt.

iụB mặb nhảy aúm torng hná snág.

Cảnh tợưng tưrớc tặm àl tộm đống nộl xộn.

Trên nàs àhn vơưng iãv nữhng ộb quần oá quen tộuhc, trên nàb yàb mòh tốuhc, nêb cạnh nòc óc tộm chậu nước lạnh cùng yấm iác kăhn.

ụD Tạrch Xyuên ỉhc thấy uầđ uađ ưhn aúb ,ổb ýk cứ mêđ auq aù ềv song iạl kôhng õr rnàg. nắH ráng ngồi dậy, cihếc chăn mỏng trên nưgời tưrợt xnốug, ad thịt tiếp cúx iớv kôhng íhk lạnh rùng ảc nờưgi, yấb ờig iớm nhận ar mình kôhng cặm quần .oá

cắS tặm ụD Tạrch Xyuên pậl cứt ởrt nên ôv cùng óhk coi, nắh oék phắt chăn sang tộm nêb iồr đứng dậy, ôv ốs yus nghĩ hiện nêl torng đầu.

õR ràng môh auq nắh ãđ nhốt cụL Diên torng pnòhg, iạt oas ờig nắh iạl mằn trên ggnờưi!?

cụL Diên uâđ rồi? óC phải ãđ chạy iồr knôhg?

Nghĩ nếđ đây, ụD Tạrch Xyuên nahnh cóhng thay quần oá iồr bước ar khỏi pnòhg, cuhẩn ịb nghĩ cách tắb nưgời ,ềv ia ờgn cúl iđ auq ếhg ôs ahp iạl thấy tộm bóng dáng quen tuhộc đang mằn trên ,óđ bước chân nắh pậl cứt dừng iạl —

cụL Diên kôhng cạhy, aửc năc ộh ãđ khóa bằng tậm ãm nên hna năc nảb kôhng chạy đợưc, cẳhng bằng mằn trên ếhg ôs ahp ủgn tộm gấic.

ếhG ôs ahp nầg ưhn kôhng ểht chứa được thân hình oac nớl aủc anh, cụL Diên ỉhc óc ểht mằn nêihgng iớm ủgn đợưc. aD hna tắrng nơh nưgời khác nihều nên qầung thâm dưới tắm tôrng càng ,õr kôhng óhk nhận ar hna ãđ thức tắrng mêđ qua, mèk theo tếing tíh ởht èhn nhẹ, kuhôn tặm điển trai aủc hna óhk giấu được ẻv iỏm mệt, nưhng iạl kihến mât tạrng aủc nưgời at bình tĩnh lại.

ụD Tạrch Xyuên ỉhc ớhn được nếđ giây phút tưrớc ihk ngất ,iđ nắh kôhng biết cyuhện ìg ãđ yảx ar mêđ qua, nưhng nghĩ nếđ mòh tuhốc cùng khăn tặm yàb aừb torng pòhng ìht kôhng óhk đoán ar cụL Diên ãđ chăm cós nắh ảc đêm.

iạT sao?

ụD Tạrch Xyuên nghi ờgn kôhng tôhi. nắH chầm chậm bước nếđ nầg ôs pha, hná tắm dừng iạl trên kuhôn mặt, sống mũi, cuối cùng àl iôđ iôm mỏng mím chặt aủc cụL Dêin, torng uầđ bỗng ớhn iạl iờl àm nưgời aik ãđ ión torng năc ộh iđ thuê môh tớưrc:

ụD“ Tạrch Xêyun, thật ar me ãđ uêy thầm hna ừt tấr uâl riồ.”

uêY tầhm?

iớM uầđ ụD Tạrch Xyuên ioc tờưhng iah ữhc ,óđ nưhng nữhng biểu hiện nầg yâđ aủc cụL Diên iạl kihến nắh tắb uầđ oad đnộg. nắH chậm iãr iúc xnốug, chưa từng nhìn tộm nưgời nàđ gnô oàn nihgêm cút nếđ vậy, tấr hiển nihên àl kuhôn tặm aủc cụL Diên nòc pẹđ nơh Tởưng cáB nâV nềihu, ếht nưhng ụD Tạrch Xyuên ãđ cụl iọl toàn ộb ýk cứ aửn iờđ tưrớc aủc mình iạl cẳhng mìt thấy tấb ức đoạn oàn liên quan nếđ cụL Dêin.

iốĐ pơưhng gốing ưhn tộm cihếc lông ũv ẹhn nnàhg, kôhng ểht oạt iổn tấb ỳk nợg sóng oàn torng mât írt ụD Tạrch Xêyun. yâB ờig nghĩ lại, ngay ảc kuhôn tặm cũng ờm tịm kôhng .õr

ụD Tạrch Xyuên nhíu mày, ơm ồh mảc thấy óc ỗhc oàn óđ kôhng pợh .ýl nắH tôrng thấy tộm iợs cót iơr xốung tưrớc trán cụL Dêin, iơh chọc oàv mắt, uầđ ngón yat nắh ẽhk ửc đnộg, kôhng nhịn được àm aưđ yat ar muốn tạg ộh iốđ pnơưhg, ia ờgn ổc yat tộđ nihên ịb siết cặht, mầt tắm bỗng chốc quay cnồug.

“tạoS—”

cụL Diên nốv kôhng ềh ngủ, hna èđ ụD Tạrch Xyuên xốung dưới nưgời mnìh, iúc uầđ giấu iđ ý cười torng mắt: “iHếm thấy ghê, me nòc tởưng hna iạl muốn giết me aữn cứh.”

ụD Tạrch Xyuên sững nưgời torng giây lát, uas ihk phản gnứ iạl ìht pậl cứt iổn knùhg, tộm yat mút yấl ổc oá aủc anh: “Lục Dêin, uậc mád aừl tiô!”

cụL Diên nhất thời kôhng pịk ởrt yat nên ịb nắh thúc iốg oàv bnụg, hna nêr ẽhk tộm tnếig, ụD Tạrch Xyuên thấy yậv ìht ôv thức dừng lại, bỗng thấy trên nưgời nặng xnốug, ảc nưgời cụL Diên uềđ èđ nêl iav hắn.

cụL Diên iùv tặm oàv ổc ụD Tạrch Xêyun, uas iàv giây iớm bình nổ lại. hnA nhíu yàm ởht cốd tộm hơi, mâ cuối lười bếing ưhn tộm cihếc cóm câu: “Sếp Dụ…”

hnA cười nói: “Anh suýt aữn ãđ màl me tyuệt ựt riồ.”

ụD Tạrch Xyuên aừv iớm ịb tốs oac môh qua, nắh kôhng õr óc phải od đang mố nên yat chân mềm nhũn kôhng óc cứs yah knôhg. ơC ểht nặng tịrch aủc nưgời nàđ gnô èđ nêl ngực hắn, nihệt ộđ nóng bỏng dờưng ưhn óc ux hớưng quay ởrt lại, iat ỏđ bnừg, mit pậđ loạn nịhp.

“Cút xgnốu—”

ụD Tạrch Xyuên nihgến răng qáut, gọing ỏhn nghe nòc iơh nur rẩy.

Nưhng cụL Diên nẫv mằn nêy kôhng nhúc ncíhh, hna tệh ưhn noc iós ngửi thấy iùm uám tơưi, cuối cùng cũng mìt được tộm ehk ởh ỏhn trên nưgời ụD Tạrch Xyuên ihk ịb ,mố nật dụng tirệt ểđ cúl nắh đang uếy ếht àm nel iỏl oàv trái mit hắn.

màL oas ểđ sống tós khỏi yat tộm nêt tắb cóc?

nạB kôhng nầc phải uêy nắh nưhng nắh nhất định phải uêy bạn.

Trên ếht giới nòc óc ứht ìg vững chắc nơh tình uêy sao?

Knôhg, kôhng .óc

cụL Diên nád tás oàv iat ụD Tạrch Xêyun, iơh ởht nóng cựr cuốn yấl gọing ión trầm khàn ốc ý ạh tấhp, từng ữhc ưhn ểht được ahp trộn iớv chất cộđ chết nờưgi: “Cút xgnốu?”

“Sếp ,ụD hna màl me uađ lòng qáu…”

Ngón yat lạnh oẽl aủc cụL Diên ẽhk nơm trớn tếv oẹs ữd nợt trên ám phải ụD Tạrch Xêyun, iợg nêl nữhng ýk cứ kôhng yấm tốt đẹp. Nưgời ọn kôhng nhịn được àm táohng chốc nur rẩy, tắm nắh ỏđ bừng hung ữd từrng anh: “Lục Dêin, uậc óc nit iôt ẽs giết uậc kgnôh!”

niT chứ, oas kôhng tin.

hnA ãđ giết iôt tộm nầl iồr .àm

cụL Diên mỉm cười cắl đầu, torng tắm hna àl ý nhgĩa uâs ax àm ụD Tạrch Xyuên kôhng ểht hiểu nổi, cúl yàn hna gốing tệh tộm cá am đang êm hoặc lòng nờưgi, chậm iãr ìht thầm từng chữ: “Sếp ,ụD hna ión mex me óc điểm oàn kôhng bằng Tởưng cáB Vnâ?”

“Mặt kôhng bnằg, yah dáng nưgời kôhng bgnằ?”

cụL Diên uịd dàng vuốt ev tếv oẹs trên ám aủc ụD Tạrch Xyuên iồr tộđ nihên nôh ẹhn nêl óđ aựt ưhn cánh cồuhn, nắh hảong tốh giãy giụa nưhng iạl ịb hna mô chặt lấy, kôhng ểht tohát đợưc.

mE“ tốt iớv hna nơh ãg ta…”

mE“ uêy hna nơh ãg ta…”

óC ẽl nữhng iờl uâ mếy yấ ỉhc aửn thật aửn giả, nưhng cũng cẳhng ngăn được ọh cùng nhau iơr xốung aịđ nụgc.

cụL Diên pá tặm mình oàv ám phải aủc ụD Tạrch Xêyun, hna thậm íhc nòc óc ểht mảc nhận được đờưng oẹs ồg ềhg àv hớưng iđ aủc ón trên tặm iốđ pnơưhg, hna ẽhk nêihgng tặm iụd oàv :ón “ẳhCng phải hna muốn ảrt ùht Tởưng cáB nâV sao? mE giúp hna được néh.”

uầĐ có ụD Tạrch Xyuên tốrng rnỗg, hoàn toàn tấm ảhk năng yus nhgĩ. nắH thất thần nhìn ềv phía mất gơưng tarng írt ịb ỡv trên tờưng iốđ dệin, nưgời nàđ gnô óc kuhôn tặm tuấn út aik đang mô chặt nắh ừt phía sau, cág mằc nêl iav hắn, ụn cười aủc hna aừv uịd dàng iạl aừv nàt nẫhn: “Anh đoán xem, uến cúhng at ở nêb nahu, Tởưng cáB nâV óc cứt điên nêl kgnôh?”

Chắc àl …óc

cụL Diên iúc uầđ xnốug, nôh nêl tếv oẹs trên ám ụD Tạrch Xêyun, uas óđ cùng nắh nhìn oàv mất gơưng iốđ dệin, ìht thầm ụd :ỗd “Sếp ,ụD hna mex cúhng mình pẹđ iôđ biết oab nuêih.”

hnA xem, cúhng mình pẹđ iôđ biết oab nêihu.

ụD Tạrch Xyuên nhìn chằm chằm oàv kuhôn tặm ãđ ịb yủh hoại aủc mình torng gnơưg, torng lòng cắl đầu, thầm nghĩ knôhg, kôhng pẹđ iôđ chút nào. nắH tộđ nihên ữig chặt yág cụL Dêin, ủht ỉht nêb iat iốđ pnơưhg: “Cậu ias rồi, iôt kôhng muốn màl Tởưng cáB nâV cứt đnêi…”

ụD Tạrch Xyuên nằg từng chữ: “ôTi, mốun, ,ãg ctếh!”

nắH muốn Tởưng áB nâV chết kôhng óc ỗhc côhn!

ụD Tạrch Xyuên ión xnog, yẩđ mạnh cụL Diên ar iồr iđ tẳhng oàv pòhng tắm, óc ẻv ưhn kôhng ềh ịb oad động iởb ềđ“ nhgị” aủc anh.

cụL Diên mằn trên ếhg ôs pha, lười bếing ởrt nờưgi, hna ảig ờv kôhng nhìn thấy bước iđ iơh iốb iốr aủc ụD Tạrch Xêyun, khóe mệing iơh cong lên, thầm nghĩ trêu chọc nưgời yàn úht ịv ghê.

Kôhng uổng công cứs ảc mêđ auq aủc cụL Dêin, tí nhất môh yan ụD Tạrch Xyuên kôhng nòc trói hna nữa. óC điều môh yan Tiết nấT kôhng mang mơc đến, ụD Tạrch Xyuên iạl ngồi tưrớc yám tính õg õg sốut, kôhng biết đang nậb iác ,ìg ức ưhn ểht ãđ hoàn toàn quên tấm cyuhện ióđ káht.

cụL Diên mằn trên ếhg ôs pha, lười bếing ngửa uầđ nhìn ềv phía nàb màl vệic: “Sếp Dụ~”

ờiG cụL Diên kôhng ảig ờv màl ỏht noc nữa, iỗm nầl hna iọg iah ữhc kia, gọing điệu ảl iơl nếđ ộđ muốn iơm nưgời at nêl gnờưig. ụD Tạrch Xyuên dừng õg píhm, ảuq nihên ngay giây uas nghe thấy cụL Diên ngân iàd gnọig: mE“ đió.”

ụD Tạrch Xyuên kôhng thèm nhìn anh, yấl điện tohại ừt ngăn oék ar mén tẳhng nêl bàn: ựT“ iọg ồđ nă nogài đi.”

cụL Diên chớp mắt: “ưhNng me kôhng óc quần oá ểđ tahy, cũng kôhng óc giày péd ểđ đổi, cúhng at ar nogài aum yấm ộb được kgnôh?”

ụD Tạrch Xyuên lạnh lùng nhắc anh: “Cậu đang àl noc nit đyấ.”

noC nit àhn ia iạl mắl uêy uầc ếht ?ảh

cụL Diên cờưi: “Con nit cũng óc qyuền noc nưgời ,àm kôhng ìht me cặm quần oá aủc hna cũng đcợư…”

hnA nòc chưa ión tếh ìht ụD Tạrch Xyuên ãđ pậg yám tính lại.

ờiG đang àl giữa tưra, iạl àl ngày nghỉ cuối tầun, nưgời iđ trên đờưng đông nịhgt. ụD Tạrch Xyuên ơig yat oék thấp vành ,ũm ngăn iạl nữhng hná tắm đánh áig xung qnauh, ốc chịu nhịn iđ aum mắs iớv cụL Dêin: “Cho uậc aửn tnếig, muốn aum ìg ìht nahnh lnê.”

cụL Diên cười nhìn hắn: “Anh kôhng ợs me chạy ”?à

yuT ụD Tạrch Xyuên tí ión nưhng mồm mệing chua ngoa cực ,ỳk cẳhng biết óc phải ìv óhc yah nắc nưgời tờưhng kôhng aủs yah kôhng nữa: “Cậu kôhng qyuền kôhng ếht iạl kôhng óc tềin, muốn chạy iđ đâu? ềV êuq ”?à

cụL Dêin: mE“ óc ểht mìt Tởưng cáB nâV mượn tnềi.”

cụL Diên aừv tứd iờl ìht thấy tặm ụD Tạrch Xyuên iốt mầs lại. hnA thức thời mi lặng iồr ỉhc yat oàv tộm aửc hàng nêb torng ưhn kôhng óc việc ìg yảx :ar “úhCng at oàv torng mex đi.”

cụL Diên ỉhc oàv tộm aửc hàng ồđ ax ,ỉx kôhng biết óc phải ìv hna khéo ión cyuhện àv óc kuhôn tặm luôn tươi cười yah kôhng àm nhân viên aửc hàng iốđ ửx iớv hna ôv cùng nihệt tnìh, nòc ỏđ tặm giới tệihu: “hTưa nàgi, kôhng biết ngài muốn mex quần oá yah iút xcáh, môh yan aừv ềv uẫm mới, iôt óc ểht giới tihệu ohc niàg.”

ụD Tạrch Xyuên iộđ ũm lưỡi trai àv oeđ khẩu tnarg, mi lặng suốt ảc áuq tìrnh ưhn tộm nưgời ôv hnìh, khéo ión nắh àl ệv ĩs àl cụL Diên cũng óc nưgời tin.

cụL Diên ìht nưgợc lại, hna kôhng ừt chối tấb ức ứht ,ìg nưgời at giới tihệu iác ìg hna cũng cười mủt mỉt iồr đồng ý aum hết, cẳhng yấm chốc ãđ chất yầđ bàn. Nhân viên aửc hàng mừng tầhm, dùng yám tính tính ar tộm noc ốs oac ngất nởưgng iốđ iớv nưgời bình tnờưhg, uas óđ quay nàm hình ềv phía cụL Dêin: “hTưa nàgi, nix iỏh ngài tahnh toán bằng ẻht yah tiền mtặ?”

cụL Diên yấl kuhỷu yat chọc ụD Tạrch Xêyun: “Hỏi hna kìa, tahnh toán bằng ẻht yah tiền mtặ?”

íM tắm ụD Tạrch Xyuên giật gậit: “??!?”

Trán ụD Tạrch Xyuên iổn nâg xnah: “Sao uậc aum ồđ àm iôt iạl phải ảrt tnềi?”

cụL Diên cười khẽ, ốc ý oék iàd gnọig: “Thì nòc cách oàn đâu, ia oảb me kôhng qyuền kôhng ếht iạl kôhng cit~óền cứh.”

Quan tọrng nơh àl ia oảb nắh trói iác ứht yàn mang ềv chứ.

ụD Tạrch Xyuên àl nưgời tọrng ĩs dệin, tưrớc hná tắm yầđ ý cười aủc nhân viên aửc hnàg, nắh ỉhc óc ểht nằg gọing páđ tahnh toán bằng thẻ, nưhng nòc chưa pịk ýk nêt ìht ổc yat nắh ãđ ịb cụL Diên mót chặt iồr oék ar uas uhk quần .oá

ụD Tạrch Xyuên iổn gậin, ạh gnọig: “Cậu màl gì…”

“uSỵt ”!—

cụL Diên ểđ yat nêl iôm ar hiệu ohc nắh mi lnặg, đồng thời liếc tắm sang nêb cnạh, ỉhc thấy óc tộm bóng dáng quen tuhộc tộđ ngột xuất hiện ở uhk tarng cứs nầg ,óđ cíhnh àl Tởưng cáB Vân.

Hết chương 7

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha