Chương 36: Bại lộ
Eidt: Lune
Công viên giải írt yàn ãđ qảung oác mầr ộr ừt tộm tuần tưrớc ỷk niệm tàhnh lập, ohc oàv ủđ ứht eòl lẹot, tắđ àm nòc kôhng đnág, tôrng ưhn ểđ aừl yấm ôc iág ẻrt ——
Tiết nấT nghĩ vậy.
Nưhng mâL Annie tíhch ìht cịhu, aừv oàv cổng ãđ chạy lung tung aum các thứ, cẳhng oab uâl yat trái ãđ mầc tộm yâc oẹk bông nihều uàm hình noc ỏht kổhng ,ồl yat phải mầc yâc mek cồhng nốb viên nihều màu, Tiết nấT nhìn àm ê tếh ảc rnăg.
Tiết nấT oék ẹhn iác băng ôđ noc ỏht trên uầđ mâL Ainne: “rTời lạnh ếht này, me nă mek kôhng óhk chịu ?à nòC cồhng nật nốb vnêi.”
mâL Annie tấb nãm tárnh :ar ìG“ chứ, me pếx hàng uâl mắl ,óđ iác mek yàn nốt nữhng 051 ệt aủc me đó.”
Tiết nấT chậc tộm tnếig: “iTền aủc tihên mik iạđ tiểu ưht kiếm ễd ttậh.”
“iTết Tnấ!”
mâL Annie cứt nếđ cứm giậm câhn, tếk ảuq àl viên mek trên yat bỗng iơr pẹb xốung đất, ỉhc nòc yâc mek iơv trên tay, ôc pậl cứt trợn tròn mắt: “Kem aủc !me hnA uam nềđ ohc me đi!”
Tiết nấT nahnh nhẹn iùl iạl iah bớưc, ợs àb iộn yàn iổn gậin, nèb ờig iah yat nêl ưhn uầđ hnàg: “ưĐợc iồr được rồi, đừng giận nữa, hna aum ohc me iác kcáh.”
Tiết nấT chưa oab ờig iãc nhau tắhng iớv nạb gái, ión xnog, y mìt quán mek aik torng nàm mêđ nhộn nịhp, chạy tộm mạch iớt óđ pếx hnàg. mâL Annie đứng iạt chỗ, aừv cứt aừv tếic, ôc ngồi mổx xnốug, nốv định yấl khăn giấy torng iút ar ual đống mek dưới đất, nưhng ảc iah yat uềđ đang mầc ồđ nên kôhng ual đợưc.
Đúng cúl mâL Annie đang uỉ uìx ìht bỗng óc gọing ión ax ạl aủc nàđ gnô vang nêl trên đỉnh đầu:
ôC“ gái, nầc khăn giấy kgnôh?”
cụL Diên ngồi trên ếhg dài, nốv đang ờhc ụD Tạrch Xyuên iđ ệv sinh ,ềv aừv iớm ơl đãng nhìn qaunh ìht thấy tộm ôc iág oeđ băng ôđ ỏht đang ngồi mổx dưới đất, nêb chân àl tộm đống mek pắs nat cảhy, ẻv tặm tôrng ưhn pắs kóhc.
tặM ôc iág iơh qeun, nưhng hna kôhng ớhn được mình từng pặg ở đâu. Biển nưgời xung qaunh đông đúc, ôc nàng nòc suýt aữn ịb ôx ngã.
cụL Diên yus nghĩ tộm lát, nẫv qyuết định iđ qua.
mâL Annie nghe tếing ìht nẩgng uầđ lên, thấy tộm hna càhng oac oár pẹđ trai ngồi mổx xốung tưrớc tặm mnìh, trên yat nòc mầc ióg khăn gấiy, ôc sững ờs giây tál iớm phản gnứ đợưc, nợưgng nùgng nói: “Cảm nơ anh, tiô…”
ôC ôv thức aưđ yat ar nậhn, tếk ảuq trên yat nẫv đang nậb mầc .ồđ cụL Diên phát hiện ar ựs lúng túng aủc ,ôc tứd kohát túr khăn giấy ar ióg viên mek ãđ nat được tộm aửn trên đất, đứng yậd mén oàv tùhng cár nêb cnạh.
Thấy vậy, mâL Annie càng thấy uấx ổh hơn, ôc nàng đứng dậy: “Xin lỗi, màl pihền hna qáu.”
“ôhKng óc gì.” cụL Diên dùng khăn giấy ual tay, nêl tếing nhắc nhở: Ở“ yâđ đông nờưgi, đừng ngồi mổx dưới tấđ ưhn thế, ễd ịb giẫm pạđ nguy hiểm lmắ.”
ióN xnog, hna quay nưgời ngồi xốung ếhg dài, tiếp cụt ờhc ụD Tạrch Xyuên .ềv Tôrng kôhng gốing yấm nưgời nàđ gnô tắb cyuhện ớv nẩv kia, cũng kihến nấ tợưng aủc mâL Annie iốđ iớv hna tốt nơh iàv pầhn.
cúL Tiết nấT mầc mek quay lại, mâL Annie ãđ nă xong nón mek nòc iạl trên tay, y cờưi, nhéo iác băng ôđ ỏht aủc :ôc “aSo, nẫv nă được ”?à
mâL Annie cứt muốn giậm câhn, nưhng iạl ợs màl iơr mek nầl aữn nên tấb nãm nêl tnếig: “Anh nòc ión nữa, cúl yãn mek iơr xốung tấđ hna nòc kôhng biết nọd ,iđ yam àm óc hna pẹđ trai giúp ,me kôhng ìht me nợưgng ctếh.”
Tiết nấT ioc tnờưhg, aỉm mai: iA“ me cũng oảb àl pẹđ tiar.”
mâL Annie phản bác: “âĐu, nưgời at pẹđ trai thật ,àm nòc pẹđ nơh hna aữn kìa… ,Ý ngồi trên ếhg nêb aik kìa, kôhng nit ìht hna ựt nhìn đi.”
hnÁ tắm mâL Annie nốv tấr nék cọhn, ôc nàng ãđ ión àl pẹđ trai ìht chắc chắn phải cực ỳk pẹđ tari.
Xuất phát ừt mât ýl cạnh tarnh nàđ gnô oàn ,óđ cuối cùng Tiết nấT nẫv kôhng nhịn được àm liếc tắm nìhn, nưhng kôhng nhìn ìht tôhi, aừv nhìn cắs tặm ãđ thay điổ——
Kôhng ờgn nưgời đang ngồi trên ếhg iàd iạl àl cụL Dêin.
Tiết nấT ớhn iạl iah bóng hình mình tôrng thấy tưrớc ihk oàv cnổg, torng lòng pậl cứt cùhng xnốug, y iộv vàng nhét yâc mek oàv yat mâL Ainne, gọing điệu pấg gáp: “ứĐng yâđ iợđ anh, kôhng được iđ uâđ htế!”
Tiết nấT cúl oàn cũng tươi cờưi, hiếm ihk nihgêm cút ếht này, mâL Annie giật yản mnìh: “Anh oas vậy, định iđ đuâ?”
Nưhng Tiết nấT ãđ xoay nưgời iảs bước ềv phía cụL Diên rồi, cắs tắm y ôv cùng óhk coi, mảc thấy aửl giận nầg ưhn ãđ tốđ sạch ýl írt aủc mnìh, nữhng điều chưa giải tíhch được cúl tưrớc ờig ãđ óc páđ .ná
óB aoh tấb tìhnh lình xuất hiện torng àhn ụD Tạrch Xêyun, nưgời hàng móx tấb tìhnh lình iửg mơc ohc ụD Tạrch Xêyun, nòc ảc việc ụD Tạrch Xyuên mêđ kôhng ềv àhn nữa, ìht ar uềđ àl od nêt cụL Diên yàn ởig trò!
cụL Diên đang ngồi trên ghế, tưrớc tắm bỗng xuất hiện tộm bóng nưgời uàm lam. hnA ôv thức nẩgng uầđ lên, tấb ờgn tôrng thấy tộm kuhôn tặm quen tộuhc, thân hình kôhng khỏi sững lại.
aùĐ yấđ .à
cụL Diên nghĩ tầhm, oas mình nếđ công viên giải írt àm cũng pặg được Tiết nấT vậy, nậv iủr ìg đây?
Tiết nấT đứng tưrớc tặm cụL Dêin, hná tắm uas pặc kính cắs bén, gọing nặng :ền “Lục Dêin, tốr cuộc uậc muốn ởig òrt g!ì?”
Thật ar ựs e ngại torng lòng Tiết nấT yâb ờig ãđ nấl tá nơc gậin, iah nưgời ọh màl việc ìg cũng uềđ óc cụm đích rnêig, ụD Tạrch Xyuên àl ìv ảrt thù, y cũng àl ìv ảrt thù, ỉhc óc cụL Diên àl kôhng óc ýl od ìg àm ựt dưng nex oàv cuộc pohng ab này, iạl kôhng óc ýl od ìg àm dính uíl iớv iah nưgời .ọh
ihK àl đcịh, ihk àl bạn, kihến nưgời at mảc thấy tấb na ôv cnùg.
cụL Diên nẫv chưa hiểu õr ãđ yảx ar cyuhện ,ìg hna đứng dậy, ẽhk nhíu mày: “iGám cốđ Tếit, hình ưhn iôt chưa hiểu ý hna lắm, hna giải tíhch iạl xme?”
Tiết nấT mảc thấy cụL Diên đang ảig ugn ảig ngơ, y mót chặt ổc oá aủc anh, ạh gọing chất vấn: “ừĐng tởưng iôt kôhng biết uậc ở cạnh àhn hna Tạrch Xêyun, ión ,iđ uậc tiếp nậc nọb iôt óc cụm đích g!ì?”
Thực ar Tiết nấT nàt nhẫn nơh ụD Tạrch Xyuên nềihu, ừt cyuhện y ar yat má tás cụL Diên ở náv tưrớc àl ủđ thấy rồi: “Cậu óc nit àl iôt óc ểht kihến uậc chết tộm cách lặng ẽl tấb ức cúl oàn kgnôh?”
mâL Annie đứng ở ax kôhng biết ãđ yảx ar cyuhện ,ìg ôc thấy Tiết nấT tộđ nihên ar yat iớv nưgời aik ìht ợs nếđ cứm iát mặt, iộv chạy nếđ ngăn cản: “iTết Tấn! hnA màl ìg ,óđ uam bôung nưgời at ra!”
ôC ỉhc khen nưgời at pẹđ trai óc tộm uâc thôi ,àm Tiết nấT phải ghen nếđ cứm yàn ơc !à
uếN kôhng phải mâL Annie đang mầc ồđ trên yat ìht ờig ãđ mớs chen oàv nac ngăn rồi, ôc tốs ruột giẫm chân Tiết nấT yấm cái, mảc thấy ôv cùng nợưgng nùgng ìv hành iv thất ễl này: “Anh óc nghe knôhg, me oảb hna bôung nưgời at ra!”
Nưhng Tiết nấT ỉhc lạnh lùng nhìn cụL Diên chằm chằm kôhng ión tộm lời, uầb kôhng íhk căng tẳhng ưhn yâd cnug.
cụL Diên cũng cặm ệk y đang mót ổc oá mnìh, ẻv tặm cực ỳk bình tnĩh.
ohC nếđ ihk tộm gọing ión lạnh oẽl quen tuhộc tộđ ngột vang nêl nêb iat iớm áhp ỡv ựs nêy tĩnh ——
“Hai nưgời đang màl ìg đ!yấ?”
Nghe tnếig, đồng ửt torng tắm cụL Diên iơh oc lại, ôv thức quay uầđ nhìn snag, tếk ảuq thấy ụD Tạrch Xyuên đang đứng cách óđ kôhng ax nhìn nọb .ọh yàM nắh chau lại, ẻv tặm óc kinh nạgc, óc kôhng ngờ, nưhng phần nihều àl nghi hặoc.
ụD Tạrch Xyuên nghĩ iãm àm kôhng ,õr mình ỉhc iđ ệv sinh tộm cếyuhn, oas Tiết nấT àv mâL Annie iạl xuất hiện ở đây, nơh aữn tôrng nòc ưhn cuhẩn ịb đánh nhau iớv cụL Dêin.
Torng nhận thức aủc hắn, iah nêb ẽl ar kôhng biết nhau iớm đnúg.
mâL Annie cũng ngạc nêihn: “Anh Tạrch Xêyun, oas hna iạl ở đ!yâ?”
ụD Tạrch Xyuên kôhng rảnh ảrt lời, nắh bước oàv giữa iah nờưgi, ơig yat yẩđ ẹhn Tiết nấT tộm iác ểđ iốđ pơưhng bôung ổc oá cụL Diên ,ar nắh uac yàm hỏi: “Rốt cuộc àl soa?”
Tiết nấT cứt áuq tậb cờưi: “Anh iỏh ?me mE nòc đang muốn iỏh hna đây, hna biết õr uậc at àl nưgời ếht oàn kôhng h!ả?”
Y aừv ión xnog, ab nưgời nòc iạl tộđ nihên chìm oàv ựs nêy tĩnh khác tnờưhg.
cụL Diên thầm nhgĩ, ảuq nihên giấy kôhng ióg được lửa, ngày yàn cuối cùng cũng đến, nưhng cẳhng hiểu oas torng lòng hna iạl thấy ẹhn nhõm ạl tnờưhg, ùd oas mơn pớn ol ợs uâl cẳhng bằng vạch trần luôn ohc rồi.
yáĐ tắm ụD Tạrch Xyuên táohng auq chút iốb rối, iạl ìv cyuhện tình mảc ịb phát hiện àm thấy nợưgng nnùgg, ùd oas Tiết nấT nẫv luôn phản iốđ nắh auq iạl iớv nưgời ,ạl ỡl uâđ iạl biết nắh iớv hàng móx nêb cạnh ỉhc torng iàv ngày ãđ phát tirển tàhnh tình tộm đêm, kôhng cứt chết iớm àl .ạl
mâL Annie ơgn nágc, thầm nghĩ hna pẹđ trai ohc ôc khăn giấy tôrng óc ẻv thân tihết khác tờưhng iớv hna Tạrch Xyuên nhỉ? Tiết nấT õr ràng àl nạb trai ,ôc oas iạl óc ẻv tặm ưhn tắb gian iạt trận vậy?
meK pắs nat rồi, mâL Annie kôhng nhịn được nél liếm tộm cái.
…X“ xpụ.”
Tếing liếm mek yàn aủc ôc kihến mầt tắm aủc tất ảc iọm nưgời quay snag, ab hná tắm nhìn chằm chằm oàv mâL Ainne, cẳhng hiểu oas iạl kihến ôc pá cựl êhg gớm, ảc nưgời cứng ờđ kôhng mád động đậy.
”…“
Cuối cùng nẫv àl ụD Tạrch Xyuên ủhc động áhp ỡv ựs mi lnặg, nắh ión iớv Tiết nấT bằng gọing điệu kôhng õr mảc xúc: “Anh biết me óc cyuhện muốn ión iớv anh, me aưđ Annie ềv àhn tưrớc ,iđ hna ờhc me ở cuhng cư.”
ụD Tạrch Xyuên kôhng phải ẻk nốgc, nắh óc ểht ngửi thấy iùm ịv tấb tờưhng ừt iờl ión aủc Tiết Tấn, nưhng công viên giải írt kôhng phải àl iơn ểđ ión cệyuhn, nắh ỉhc óc ểht nén nghi ờgn torng lòng xnốug.
Tiết nấT nhìn hắn, muốn ión iạl tôhi, nưhng cuối cùng nẫv tậg đầu: “cợưĐ.”
ióN xnog, y cặm ệk mâL Annie đang ơgn nágc, nẫd ôc iờr khỏi công viên giải trí, cẳhng yấm àm bóng lưng ãđ biến tấm torng biển nờưgi.
ờiG phút yàn ụD Tạrch Xyuên nẫv chưa ềh muốn nghi ờgn cụL Dêin.
ìV ùd oas cụL Diên cũng tốt iớv nắh ưhn vậy, uịd dàng iớv nắh ưhn vậy.
Cẳhng nữhng kôhng ểđ ý nếđ tính íhk thất tờưhng aủc hắn, kôhng êhc iab năc bệnh khác tờưhng aủc hắn, thậm íhc nòc ớhn tất ảc ởs tíhch aủc hắn, ớhn ảc tộm uâc ión ôv tình thốt ar ihk nắh nêl cơn…
màL oas tộm nưgời ưhn yậv iạl óc ểht iạh nắh đợưc?
ụD Tạrch Xyuên miễn cỡưng cong khóe mnệig, ởn ụn cười gợưng gạo: “Xin lỗi, nưgời aik àl nạb tôi, môh yan óc ẽl kôhng chơi được riồ.”
ióN xnog, nắh nhìn cụL Dêin, hná tắm iốt mẫs cẳhng biết đang nghĩ :ìg “úhCng at ềv tưrớc đi.”
ừT uầđ nếđ cuối cụL Diên kôhng ión tộm iờl nào, ùd oas hna cũng pắs ởrt tàhnh iốđ tợưng ịb téx ,ửx cúl yàn ión ìg cũng ỉhc kihến ựs việc iạb ộl nahnh nơh àm tôhi. hnA mảc giác ụD Tạrch Xyuên dờưng ưhn ãđ nhận ar được điều ,ìg nưhng ờig mex ar kôhng gốing lắm.
iồH uâl sau, cụL Diên cười ión tộm chữ:
“cợưĐ.”
hnA àv ụD Tạrch Xyuên tắb tộm cihếc taxi nêb đờưng ềv nhà, suốt cặhng đờưng mi lặng kôhng ión ,ìg iãm ohc nếđ ihk tahng yám nêl tnầg, cụL Diên đang cuhẩn ịb ởm khóa oàv àhn ìht ụD Tạrch Xyuên bỗng nêl tnếig: “Đến àhn iôt ngồi tộm cúl đi.”
nắH dùng uâc kẳhng đnịh, kôhng ểđ ohc cụL Diên óc aựl chọn oàn káhc.
cụL Diên nghe yậv ìht kựhng lại, cuối cùng nẫv nghe iờl uht yat ,ềv nẫv ữig dáng ẻv tốt tính kia: “cợưĐ.”
yâĐ kôhng phải àl nầl uầđ tiên cụL Diên nếđ àhn ụD Tạrch Xyuên nên hna ỏt ar tấr quen tộuhc. uaS ihk oàv nhà, hna ngồi xốung ếhg ôs pha, kôhng ềh thấy chút căng tẳhng nào, thậm íhc nòc nhàn ãhn cób tộm ảuq cam: ‘Tối yan hna muốn nă ?ìg iôT màl ohc ahn.”
ụD Tạrch Xyuên đang tór tộm yl nước mac torng bếp, bưng ừt nêb torng iđ tới: “ôhKng vội, nạb iôt nẫv chưa đnế.”
nắH kôhng iỏh cụL Diên óc quen Tiết nấT yah knôhg, cũng kôhng iỏh ụv tarnh chấp torng công viên giải írt tắb nugồn ừt uâđ àm ỉhc ngồi xốung nêb cạnh cụL Dêin, aưđ yl nước mac ohc anh: “Cam yàn chua lắm, uậc uống nước pé đi.”
cụL Diên tíhch nă cam, óc ẽl ìv loại trái yâc yàn tốt ohc cứs kỏhe, sáng yan uas ihk ủgn dậy, ụD Tạrch Xyuên ãđ tặđ tộm đống ồđ nă tới, óc tcạhh, óc ảc ồđ unốg, tất ảc uềđ àl ịv cam.
ọH mâx nhập oàv cuộc sống aủc nahu, ểđ iạl nữhng uấd tếv ơm .ồh
cụL Diên thấy ếht ìht iơh kựhng lại. hnA nhận yấl iác ,yl lặng ẽl uống từng nụgm, ịv chua táohng auq uầđ lỡưi, uậh ịv nòc đọng iạl chút đăng đnắg, ađ ốs iọm nưgời uềđ kôhng chịu được hơưng ịv này, nưhng uến ngọt áuq ìht iạl kôhng nòc gốing nước mac nữa.
ụD“ Tạrch Xnêyu.”
cụL Diên tặđ yl xốung nàb trà, nhìn nước mac nòc tós iạl tưrợt cọd theo tàhnh yl torng sốut, bỗng ẹhn gọing nêl tnếig.
ùD“ óc cyuhện ìg yảx ,ar hna yãh ớhn rằng iôt ẽs kôhng oab ờig iạh ahn.”
hnA thực ựs chưa từng nghĩ iớt việc iạh ụD Tạrch Xêyun, cá niệm uầc sinh aủc cụL Diên nihều mắl ỉhc óc ểht kihến hna ión iốd iàv điều ỏhn nặht, nưhng nihều nơh ìht kôhng thể. iởB ìv tấb ỳk tộm ựs phản iộb nào, ùd àl ỏhn nhất cũng óc ểht ởrt tàhnh cọng mơr cuối cùng èđ chết ụD Tạrch Xêyun.
ụD Tạrch Xyuên iúc uầđ ngồi trên ếhg ôs pha, yat mầc ảuq mac ãđ cób được tộm nửa, tỉhnh tảohng iạl tung nêl hứng xnốug, nghe yậv ìht cười cờưi: “hTật soa?”
iồR nêy lnặg, kôhng ión tếip.
môH yan cúl ar khỏi àhn chưa đóng aửc ,ổs óig lạnh buổi iốt nel oàv theo ehk ởh thổi tung mất mèr cửa, các aòt oac cố nêb nogài cúl nẩ cúl hệin.
iãM nếđ ihk nêb nogài tộđ nihên vang nêl tộm tàrng côuhng aửc nồd pậd iớm áhp ỡv ựs tĩnh lnặg.
cụL Diên ý thức được óc ẽl Tiết nấT ãđ đến, nèb thức thời đứng yậd khỏi ếhg ôs pha: “Bạn hna nếđ rồi, iôt ềv tưrớc đyâ.”
ụD Tạrch Xyuên tậg đầu, cũng kôhng đứng yậd tễin. nắH nhìn cụL Diên bước ềv phía cửa, tộm bớưc, iah bớưc, ab bớưc, cuối cùng thân hình lạong cạohng tộm cái, ưhn ịb cáohng àm aựt oàv cứb tnờưg, cúl yàn nắh iớm tohng ảht đứng dậy, bước nêl phía tưrớc iồr ỡđ yấl thân hình đang tưrợt xốung aủc iốđ pnơưhg.
Toàn thân cụL Diên mềm nũhn, cáohng nếđ cứm đứng kôhng vnữg, cuối cùng hna cũng ý thức được điều ìg ,óđ sững ờs nhìn ụD Tạrch Xêyun: “nAh… hna ỏb tuhốc oàv nước ugnố?”
“Chứ soa?”
ụD Tạrch Xyuên ờh hững nhìn cụL Dêin, nắh iúc uầđ éhg tás oàv iat anh, ẽhk hỏi:
“Cậu nòc định aừl iôt oab uâl nữa, ảh cụL Dnêi?”
