Chương 24: Sơ hở

Chương 24 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

Pòhng káhch kôhng tậb đèn, hná hàong nôh nogài aửc ổs tás tấđ ãđ nuhộm ỏđ uầb tờri. tặM trời ừt ừt nặl xnốug, nẩl kuhất uas nữhng aòt àhn oac tnầg, oạt nên nữhng mảng sáng iốt nađ nex trên mất tảhm.

tộM nưgời nàđ gnô đang mằn cuộn mình trên cihếc ếhg ôs ahp ad uàm đen, yat phải mô chặt bnụg. oD gồng cứs nên um nàb yat nòc iổn nêl nữhng đờưng nâg uàm xanh nạht. ồM iôh lạnh chảy cọd òg ám iát nợht, mang theo ẻv uađ nớđ nín nịhn.

cúL ụD Tạrch Xyuên chạy iớt àhn cụL Diên ìht nhìn thấy cảnh tợưng ưhn vậy. nắH sững nờưgi, uas óđ bước iộv iớt nêb ếhg ôs ahp iồr ngồi xnốug, ỗv ẹhn oàv ám cụL Dêin, nhăn yàm hỏi: “Cậu kôhng oas cứh?”

aừV iồr cụL Diên tộđ nihên iọg iớt ión rằng ịb uađ bụng pắs cếht, iỏh nắh óc ểht nếđ giúp tộm chút knôhg. uaS ihk ión xong tậm khẩu aửc ar oàv ìht tắt máy.

ụD Tạrch Xyuên nòc tởưng àl òrt aùđ dai, kôhng ờgn iốđ pơưhng tôrng óc ẻv kôhng được khỏe tậht.

Nghe vậy, hàng im aủc cụL Diên ẽhk rung rnug, iàv giây uas iớm chầm chậm ởm mắt. Thấy ụD Tạrch Xyuên xuất hiện torng pnòhg, hna ởn ụn cười uếy ,tớ nếđ cúl yàn iồr nẫv kôhng quên aùđ cợt: “Tôi ỉhc iọg iạđ tộm cuộc àm hna nếđ thật ”?à

Nưgời ưhn ụD Tạrch Xêyun, nàt nhẫn ìht tấr nàt nẫhn, nưhng ngốc ìht cũng tấr nốgc. nọB ọh ỉhc iớm quen nhau óc iàv nàgy, cùng mắl ỉhc tính àl hàng xóm, cụL Diên kôhng ờgn nắh iạl thực ựs ìv tộm cuộc iọg àm pậl cứt chạy nếđ đây.

Nghe vậy, hná tắm ụD Tạrch Xyuên pậl cứt ởrt nên u :má “Cậu trêu t!iô?”

cụL Diên ôv cựl nói: “Anh nhìn iôt ếht yàn gốing trêu hna mắl ”?à

ụD Tạrch Xyuên nhgẹn hnọg, đúng àl kôhng gnốig: “Thế tốr cuộc àl uậc ịb soa?”

cụL Diên nghĩ tộm cúl iớm nói: “Ưm… chắc àl iạt ảc ngày chưa nă ìg nên ịb uađ ạd dyà.”

ụD Tạrch Xyuên píh mắt: “ôhKng phải sáng yan uậc xốung aửc hàng tiện iợl aum Oden ”?à

cụL Diên páđ hùng hồn: “ôhKng nogn, iôt tứv iđ riồ.”

ụD Tạrch Xêyun: ”…“

ụD Tạrch Xyuên mảc giác cụL Diên uếy ưhn pắs tắt ởht nếđ iơn rồi. nắH ỡđ hna yậd ừt ếhg ôs pha, ión iớv gọing trầm tấhp: “úĐng cúl nạb iôt iớm đến, uậc at óc ,ex ểđ iôt oảb uậc at tiện đờưng aưđ uậc iđ bệnh vnệi.”

cụL Diên thầm nghĩ màl oas ếht đợưc, ìv tárnh Tiết nấT nên hna iớm ềv àhn đấy, oas óc ểht ểđ y aưđ iđ bệnh vệin. hnA thắc cắm iỏh lại: “ạBn? Đừng oảb àl nạb trai aủc hna néh.”

ióN xnog, kôhng ờhc ụD Tạrch Xyuên ảrt lời, hna iạl mằn xốung ôs pha, nhắm tắm lại, hna ìht tàho: “hTôi ỏb ,iđ ỡl kihến nưgời at hiểu mầl ìht kôhng tốt đâu, bệnh aủc iôt cũng kôhng nihgêm tọrng lắm, nhịn uađ tộm cúl àl đcợư.”

ụD Tạrch Xyuên nghe hna ión Tiết nấT àl nạb trai mình ìht sững ,ar aừv hoàn nồh ãđ giận iát mặt, nậh kôhng ểht pób chết cụL Dêin: “Tôi ión àl nạb ìht àl bạn, uậc tởưng ia cũng pohng uưl kôhng đứng nắđ ưhn uậc c!cắh?”

ỉhC óc nầl uầđ tiên pặg àl cụL Diên nòc nihgêm túc, ềv uas ión cyuhện càng cúl càng uưl mnah, ụD Tạrch Xyuên ãđ mâ thầm nád ohc hna iác cám pohng uưl ừt uâl rồi.

cụL Diên mằn gợưng trên ếhg ôs pha, nưgớc tắm nhìn hắn, gọing điệu iủt thân cực :ỳk “Tôi pohng uưl ỗhc nào, iôt từng yàn tuổi iồr àm nòc chưa óc nạb trai đuâ.”

Trán ụD Tạrch Xyuên iổn nâg xnah: “Tóm iạl àl uậc óc iđ bệnh viện kgnôh?”

Thấy ụD Tạrch Xyuên pắs tếh kiên nẫhn, cụL Diên đành phải duỗi tộm cánh yat ,ar ar hiệu nắh ỡđ mình dậy: “Vậy hna uìd iôt ,iđ iôt tếh cứs rồi, iôt óc quen tộm pòhng khám ưt nâhn, cáb ĩs ở óđ áhk iổn tgnếi.”

àL tộm nưgời nàđ gnô tởưrng tnàhh, thân hình aủc cụL Diên đơưng nihên áhk nnặg. ụD Tạrch Xyuên ỡđ cánh yat hna iđ ar nàogi, iạl thấy cụL Diên lặng ẽl yấl khẩu tarng ừt torng iút oá ar oeđ lên, nắh kôhng khỏi uac yàm hỏi: “Cậu oeđ khẩu tarng màl gì?”

cụL Diên chớp mắt: “Tôi ợs yâl ohc nưgời kcáh.”

ụD Tạrch Xyuên đang định ión rằng uađ ạd yàd kôhng yâl đợưc, nưhng thấy hná tắm cụL Diên chứa ý cờưi, õr ràng àl đang trêu mnìh, nắh pậl cứt mi mnệig, nhịn nơc giận aưđ cụL Diên iđ tahng yám xốung tnầg.

cụL Diên ức ol ẽs đụng phải Tiết Tấn, nưhng yam àl kôhng pặg tình hốung kia. aừV yãn hna nghe thấy Tiết nấT ở pòhng nêb cạnh nhắc nếđ ổs sách măn ,óđ pậl cứt ợs kihếp vía, ợs y ẽs ión ar điều ìg óđ kôhng nên ión nên đành phải ảig bệnh iọg điện tohại ohc ụD Tạrch Xyuên auq đây.

cụL Diên ốc ý ión tộm pòhng khám ưt nhân cách tấr ax ỗhc này, iđ taxi nếđ óđ phải auq nầg aửn iộn tnàhh.

Đúng àl cụL Diên ịb uađ ạd yàd nưhng kôhng nếđ cứm nihgêm tọrng ưhn vậy. cúL cáb ĩs kiểm tra, hna mằn trên gờưing bnệh, tinh thần tôrng áhk nơh nihều os iớv cúl nãy: “Bác ,ĩs hình ưhn ạd yàd aủc iôt kôhng uađ ưhn aừv yãn nữa, cáb ĩs ức ohc iôt iàv viên tuhốc àl đcợư.”

cáB ĩs nhìn ar hna đang ảig bnệh, gọing điệu ờh hnữg: “Hết uađ iồr ”?à

cụL Diên uếy tớ tậg đầu: ỡĐ“ nihều iồr ”.ạ

cáB ĩs đành nói: “ưĐợc rồi, yậv ểđ iôt êk ohc uậc tí tuhốc uađ ạd dày. yấM ngày yan nạh ếhc nă ồđ yac nnóg. nầL uas àm uađ áuq ìht tốt nhất nên nếđ bệnh vnệi.”

yuQ ôm pòhng khám yàn kôhng nớl cũng kôhng nhỏ, cúl cọđ nêt iớv tuổi ểđ yấl tốuhc, cụL Diên ỉhc oáb iah ữhc A“ Dnêi”, cáb ĩs cũng kôhng iỏh nếđ cnùg, nhắm tắm màl ơgn ohc hna auq loa.

cúL cụL Diên oàv káhm, ụD Tạrch Xyuên ar nogài túh tốuhc, ihk ềv ãđ thấy nưgời aik yấl xong tuhốc àv đang tahnh toán rồi.

ụD Tạrch Xyuên iđ nếđ nêb cạnh cụL Dêin, tạv oá taohng tảohng iùm tuhốc ,ál iơh gốing iùm cạb :àh “ôhKng nầc tyurền dịch ”?à

cụL Diên cắl đầu, tiếp cụt ảig ờv uếy :tớ “yurTền dịch uâl lắm, tấm thời gian aủc anh, nơh aữn iôt cũng ỡđ nihều rồi… À phải rồi, nạb hna nòc ở àhn hna kgnôh?”

ụD Tạrch Xyuên ờht ơ đáp: “Cậu at ềv riồ.”

cụL Diên ởht pàho.

ụD Tạrch Xyuên nẫv chưa biết cụL Diên àl ẻk ùht aủc mnìh. nắH ỡđ cụL Diên ar nev đờưng nóđ ex ềv nhà. õR ràng tính tình tấr tihếu kiên nẫhn, iạl nòc ễd uác gắt, yậv àm ừt uầđ nếđ cuối nắh cẳhng ềh phàn nàn yấl tộm câu.

Ngay ảc tộm ẻk ôv mât ôv ếhp ưhn cụL Diên cũng mảc thấy óhk chịu tahy. hnA ngồi ở ếhg uas txai, ìv iơh yas ex nên tứd kohát mằn xốung iốg uầđ nêl iùđ ụD Tạrch Xêyun. ụD Tạrch Xyuên uac mày, nưhng kôhng biết óc phải ìv thấy hna đang mố yah kôhng àm cuối cùng cũng mi lặng kôhng ión .ìg

cụL Diên ừt ừt nhắm tắm lại, mảc nhận ựs rung cắl ẹhn aủc ,ex torng uầđ iạl hiện nêl cảnh tợưng tưrớc ihk chết ở kiếp tớưrc. hnA bỗng ởn ụn cờưi: ụD“ Tạrch Xnêyu…”

ụD Tạrch Xyuên iúc xnốug, iạl nghe thấy cụL Diên ión ỏhn ưhn đang mẩl bẩm: “hTực ar hna àl nưgời ttố.”

Nưhng tếk cục kiếp tưrớc aủc hna kôhng tốt.

ụD Tạrch Xyuên kôhng ión ,ìg nắh nhìn cảnh tậv lướt auq nuv túv nêb nogài aửc ,ex torng táohng chốc óc tộm mảc giác quen tuhộc óhk hểiu, ưhn ểht ãđ từng óc cúl oàn ,óđ nắh cũng iđ taxi cùng cụL Diên ưhn ếht yàn rồi. nắH cong iôm aỉm mai: “Tôi kôhng phải nưgời tốt, iôt cũng kôhng tíhch màl nưgời ttố.”

ohC nên,

“Lần uas đừng ión yấm iờl ưhn yậv naữ.”

ihK ex nếđ cuhng ưc ìht trời ãđ oàv mêđ kyuha. ụD Tạrch Xyuên aưđ cụL Diên ềv nhà, nắh bước oàv pòhng kcáhh, iúc nưgời mén iút tuhốc nêl nàb trà:

“uhTốc trên bàn, ớhn unốg, iôt ềv đyâ.”

ióN xnog, ụD Tạrch Xyuên định quay nưgời iờr ,iđ cụL Diên bỗng iọg nắh lại: ảC“ ngày yan hna cũng chưa nă ìg phải knôhg, yah àl ở iạl nă iớv iôt néh?”

Kôhng phải àl cụL Diên kôhng biết ở nêb ụD Tạrch Xyuên uâl ẽs óc nguy ơc ịb ộl tẩy. Nưhng hna tộđ nihên phát hiện iốđ pơưhng óc ẻv kôhng điên ưhn mình tnởưg, tí nhất ihk kôhng nêl cơn, phần nớl thời gian nẫv àl nưgời bình tnờưhg.

ụD Tạrch Xyuên nghe yậv ìht dừng bớưc, nưhng nắh kôhng quay uầđ lại, tộm cúl uas iớm thốt ar iah chữ:

“ôhKng cnầ.”

nầL tưrớc cụL Diên giúp hắn, nầl yàn nắh giúp cụL Diên ùb lại, ioc ưhn ãđ ảrt tếh ợn nên kôhng nầc tihết phải yâd aưd tiếp màl .ìg

“hcạC.”

Tếing đóng aửc ẹhn nàhng vang lên, năc pòhng chìm oàv nêy tnĩh.

ụD Tạrch Xyuên ởrt ềv àhn mnìh, nắh tậb nèđ pòhng káhch lên, nưhng od pohng cách tarng írt mang tông uàm lnạh, ohc nên hná sáng vàng mấ pá cẳhng nữhng kôhng kihến năc pòhng tôrng sáng aủs nơh àm nòc oạt mảc giác gợưng gạo.

Trên nàb óc iàv pộh mơc thừa aủc Tiết nấT ểđ iạl ừt tưra. nêT chết tiệt yàn nă on iồr phủi mông iđ ,ềv nòc kôhng biết đờưng tứv rác.

ụD Tạrch Xyuên ngồi xốung ếhg ôs pha, cẳhng óc mât tạrng àm nọd dẹp. nắH kôhng muốn nịhgch điện tạohi, cũng kôhng muốn nhìn nàm hình yám tníh, nên ỉhc ngồi nhìn măđ măđ oàv nàm hình neđ tịk aủc VT trên tờưng iồr ngẩn nờưgi.

“pộĐ.”

“pộĐ.”

Dưới uầb trời neđ kịt, aưm tắb uầđ rơi, nữhng giọt nước nốu lượn chảy trên aửc .ổs ụD Tạrch Xyuên luôn mảc thấy iỗm trận aưm uas ihk ar ùt uềđ quen tuhộc nếđ ạl ,ỳk ưhn ểht từng nơc aưm uềđ từng iốx tớư nưgời hắn.

ụD Tạrch Xyuên chậm iãr ngồi tẳhng dậy, bỗng mảc thấy đói. nắH aưđ yat ởm pộh mơc nugội lạnh trên bàn, iạl phát hiện nêb torng cẳhng nòc ,ìg ỉhc nòc iạl tộm đống tớ côuhng uàm xanh đắng nắgt, cắs tặm táohng iác thay đổi.

nêT chết tiệt Tiết nấT yàn nòc kôhng thèm chừa mếing mơc oàn ohc hắn.

ụD Tạrch Xyuên đứng dậy, mog tếh pộh mơc tứv oàv tùhng rác, mât tạrng kôhng khỏi cựb bội, nắh cuhẩn ịb mắt aửr iồr iđ ủgn ìht bỗng nghe thấy tếing õg aửc vang lên, cùng iớv gọing ión ơm ồh aủc cụL Dêin: ụD“ Tạrch Xêyun, ởm cửa, àl iôt nè.”

”…“

ụD Tạrch Xyuên thầm nghĩ ìht sao, ức àl uậc ìht phải ởm aửc ?à

nắH mén oá kohác iớm iởc ar xốung ếhg ôs pha, cuối cùng nẫv iđ ar ởm cửa. aừV ởm aửc ãđ thấy cụL Diên đang bưng tộm iác kahy, trên khay óc iah ôt ìm nóng hổi, nêb torng nòc óc tứrng cầhn, uar xanh iớv pạl xnởưg, ngửi cũng áhk tơhm.

ụD Tạrch Xyuên ngẩn ,ar gọing điệu kôhng được ựt nihên ohc lắm: “Cậu màl ìg đyấ?”

cụL Diên nẳh àl aừv iớm mắt xnog, quần oá trên nưgời rộng tùhng tnìhh, cót nòc dính nớưc. hnA kôhng oeđ khẩu tarng nên kuhôn tặm điển trai đang aựd oàv kuhng aửc aik càng óc cứs cuốn túh mãnh lệit: nĂ“ tối, àhn iôt aừv nặv nòc iah ióg ,ìm nă ohc ỡđ píh.”

ióN xnog, hna định chen nưgời auq ehk aửc iđ vào, kôhng thèm káhch oás chút nào. ụD Tạrch Xyuên tấb cắđ ĩd phải nêihgng nưgời nờưhng chỗ, aừv xoay nưgời iạl ãđ thấy cụL Diên ngồi xốung ôs ahp rồi, nòc yẫv yat iớv mnìh: “Mau iạl đây, nugội ẽs kôhng ngon aữn đuâ.”

ụD Tạrch Xyuên ởrt yat đóng aửc lại, nắh uac yàm iđ nếđ nêb cạnh cụL Dêin, gọing điệu yầđ tấb mãn: “Tôi ãđ ión rồi, iôt kôhng ăn.”

cụL Diên nghi hặoc: “Tại soa?”

ụD Tạrch Xyuên nếhch iôm lạnh lnùg, nhìn hna iồr nằg từng chữ: ìV“ iôt kôhng tíhch nă cùng nưgời káhc, óhk cuịh.”

ụD Tạrch Xyuên dờưng ưhn tấr tíhch màl vậy. iỗM ihk óc ia óđ mang lòng tốt nếđ nầg hắn, nắh uềđ nghi ờgn lòng tốt óđ óc độc, óc gai, uas óđ mén xốung tấđ iồr giẫm tán tưrớc tặm iốđ pnơưhg.

”…“

cụL Diên mi lặng ab gâiy, uas óđ bưng ôt ìm aủc mình lên, đứng yậd iđ ềv phía cửa. ụD Tạrch Xyuên thấy ếht ìht thay iổđ cắs mặt, nahnh yat mút yấl anh: “Cậu iđ đuâ?”

cụL Diên thản nihên nói: “Tôi ềv àhn ăn.”

uếN ụD Tạrch Xyuên tíhch nă tộm mnìh, hna thấy mình ềv àhn nă cũng cẳhng sao.

Kôhng hiểu oas ụD Tạrch Xyuên iạl thấy mấ ,cứ suýt aữn cứt cếht, nắh nhịn iãm iớm nặr ar được tộm câu: “gNồi xốung nă cùng nahu! Cẳhng ẽl uậc nòc muốn iôt êb ôt sang ohc uậc ”?à

cụL Diên dửng dnưg: “Anh tứv luôn cũng được mà.”

ùD oas tộm iác ôt cũng ỉhc nốt iàv .ệt

ụD Tạrch Xyuên nắc chặt răng kôhng ión iờl nào: ”…“

nêT chết tiệt này!

iỗM ihk iốđ diện iớv cụL Dêin, ụD Tạrch Xyuên iạl mảc thấy tấb cựl ưhn mấđ oàv bnôg. nắH siết chặt ổc yat aủc iốđ pnơưhg, aừv kôhng chịu ểđ hna ,iđ aừv kôhng muốn ạh mình ểđ ữig hna ở iạl nă cnùg. uầB kôhng íhk bỗng chốc mâl oàv ếb tắc.

cụL Diên óhk hiểu hỏi: “Anh nòc cyuhện ìg aữn ”?à

ụD Tạrch Xyuên nihgến răng kôhng ión iờl nào, nắh cũng nhận ar hành động aừv iồr aủc mình õr thần knih, nưhng nix iỗl kôhng phải pohng cách aủc hắn, ảc iờđ yàn nắh chưa từng iúc uầđ tưrớc tấb ỳk .ia

Ngay cúl ụD Tạrch Xyuên đang nahnh cóhng yus nghĩ mìt cách ữig cụL Diên iạl ìht bỗng óc tếing cười ẽhk vang nêl nêb tai, nghe áhk cạl lõng giữa uầb kôhng íhk nêy tnĩh:

“hTôi được rồi, iôt aùđ tôhi, ngồi xốung nă cùng đi.”

cụL Diên nốv ĩd ỉhc muốn trêu nắh tôhi, ión xong hna iạl bưng ôt ìm ngồi xốung ôs pha. ụD Tạrch Xyuên thấy yậv ìht ẻv tặm lạnh lùng cũng giãn ar nềihu, cúl yàn iớm uac óc ngồi xốung ôs pha, nă ìm cùng cụL Dêin.

mâT tạrng ụD Tạrch Xyuên đang kôhng tốt nên nhìn iác ìg cũng kôhng aừv mắt, nắh nhăn tặm yẩg cọng uar torng ôt ,ìm ốc ý tắb :ẻb “Tôi kôhng tíhch nă rua.”

cụL Diên aừv nă aừv nịhgch điện tạohi, kôhng nẩgng uầđ lên: “Anh tíhch nă ìm àl đcợư.”

ụD Tạrch Xyuên dùng aũđ chọc tán ảuq tứrng chần torng ôt ,ìm cựb iộb nói: “Tôi cũng kôhng tíhch nă mì!”

Cuối cùng cụL Diên cũng nẩgng uầđ lên, thầm nghĩ ụD Tạrch Xyuên kôhng phải àl nưgời kôhng nék nă :ảh “Vậy hna nă tứrng ,iđ uến kôhng ủđ ìht hna nă ảc tứrng aủc iôt iđ nyà.”

hnA aừv ión xnog, uầb kôhng íhk bỗng lặng ngắt ưhn .ờt

”…“

ụD Tạrch Xyuên uac yàm nhìn còhng chọc oàv cụL Dêin, gọing điệu yầđ nguy hểim: “Cậu aừv ión gì?”

“ụhK!”

cụL Diên sặc, cúl yàn iớm nhận ar uâc ión aủc mình nòc óc nhgĩa káhc, hna aừv ehc mệing đứng yậd mìt gấiy, aừv giải tcíhh: “Tôi kôhng óc ý …óđ ý iôt …àl hna óc ểht nă ảuq tứrng chần torng ôt ìm aủc tôi… ụhk ụhk kụh…”

ụD Tạrch Xyuên hiển nihên àl tộm cẳhng biết ựt chăm cós mình ìg ,ảc trên nàb àrt thậm íhc nòc kôhng óc ióg giấy nă nào, cụL Diên đành phải xoay nưgời iđ oàv pòhng ệv snih.

ụD Tạrch Xyuên đang bực, nhân cúl cụL Diên quay nưgời ,iđ nắh pắg luôn ảuq tứrng chần torng ôt ìm aủc hna sang ôt aủc mnìh, uas óđ chọc ón tán bét.

Điện tohại aủc cụL Diên ểđ trên nàb bỗng ổđ cnôuhg, ụD Tạrch Xyuên ôv thức liếc nìhn, nưhng nòc chưa pịk thấy õr nêt nưgời iọg ìht óc tộm nàb yat bỗng xuất hiện iớv cốt ộđ nahnh ưhn chớp ồv yấl —

“!mầR!”

tộM tếing động nớl vang lên, suýt aữn màl ổđ ảc bàn.

ụD Tạrch Xyuên nẩgng uầđ lên, thấy cụL Diên aừv iớm iđ ãđ quay lại, nắh kôhng khỏi nhíu mày: “Cậu iổn điên ìg đyấ?”

cụL Dêin: ”…“

ẹM ,ón nguy hiểm quá, yâđ àl nhạc côuhng iàc rêing ohc Tởưng cáB Vân, uến ịb ụD Tạrch Xyuên phát hiện ìht chết cắhc.

cụL Diên cắl đầu: óC“ ìg đâu, iôt ỉhc iộv nghe điện tohại tiôh.”

ióN xnog, hna nahnh cóhng túr điện tohại ềv iồr tắt máy, oàn ờgn hành động ỳk ạl yàn iạl uht túh ựs úhc ý aủc ụD Tạrch Xêyun. nắH tinh ý nheo tắm lại, nắh đứng yậd khỏi ếhg ôs ahp iồr tohng ảht bước nếđ tưrớc tặm cụL Dêin, gọing điệu kôhng õr mảc xúc:

iA“ iọg vyậ?”

ụD Tạrch Xyuên nớưhng mày, iỏh iớv gọing òd xét: ãĐ“ iộv nghe ưhn ếht ìht oas iạl tắt myá?”

cụL Diên à tộm tnếig, bình tĩnh nhét điện tohại oàv túi:

àL“ gnô cáb dưới qêu.”

“áhTng tưrớc cáb yấ cẳhng yam ịb ex ab cág mâđ phải nên óc yav iôt tộm kohản tiền ểđ chữa trị, nếđ ờig nẫv chưa trả, iôt ợs cáb yấ iạl yav tpếi.”

ụD Tạrch Xyuên óc ẻv kôhng nit lắm: “hTật ”?à

cụL Diên iỏh nưgợc lại: “Tôi aừl hna màl gì?’

ụD Tạrch Xyuên bỗng yậd hứng thú, tấb chợt vươn yat ar iớv cụL Dêin, gọing ión kihến nưgời at rùng mnìh.

“Vậy ohc iôt mex ửht nêt nưgời giọ?”

cụL Dêin: ”…“

cáT ảig nhắn lại:

cụL Dêin: #ìrTnh diễn nàm tộđ ngột nêl nơc bệnh hiểm ngèo pậđ ỡv điện tạohi#

Hết chương 24

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha